Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Quyển 4: Cây Vô Ưu - Chương 1: Thiên kiếp

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:08
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tháng ba, mưa nhẹ.

Trường An, chợ Tây.

Trong Phiêu Miểu các, Ly Nô chống cằm bên quầy, mặt mày u sầu. Hai đống cá khô đặt quầy nhưng hứng thú ăn, ngay cả khi thấy tiểu thư sinh đang ngủ trưa chiếc giường mỹ nhân, cũng lười trách mắng vì tội lười biếng.

Khoảng nửa giờ , Nguyên Diệu thức dậy, thấy Ly Nô vẫn giữ nguyên vẻ u sầu từ lúc mới ngủ, thì khỏi ngạc nhiên: "Ly Nô lão , dạo ngươi buồn bã thế?"

"Gia vui thì liên quan gì đến ngươi? Cút chợ mua rau , đừng phiền gia!" Ly Nô tức giận .

"À, thôi." Nguyên Diệu dậy bếp lấy giỏ, đó quầy lấy một dây tiền: "Ly Nô lão , hôm nay mua cá gì nào?"

Ly Nô : "Không mua cá, mua ít rau và đậu hũ gì đó . Từ hôm nay, gia sẽ ăn chay."

"Tại ?" Nguyên Diệu thắc mắc.

Ly Nô trừng mắt: "Hỏi nhiều thế gì? Gia bảo thì ngươi cứ !"

Nguyên Diệu : "Từ khi Phiêu Miểu các, ngày nào cũng chỉ ăn cá, lâu tiểu sinh ăn thịt. Nhân lúc Ly Nô lão ăn chay, thì tiểu sinh sẽ mua ít thịt để nhờ Ly Nô lão cho tiểu sinh ăn."

Ly Nô nghiến răng: "Mọt sách, ngươi ăn thịt gì hả?"

Nguyên Diệu vui vẻ suy nghĩ một lúc : "Mùa xuân thích hợp để bồi bổ. Tiểu sinh định mua ít thịt cừu, nhờ Ly Nô lão thêm gia vị và mật ong nướng lên, chắc chắn sẽ ngon..."

"Ngươi mơ ! Gia ăn chay mà ngươi dám ăn thịt cừu nướng ư?! Cẩn thận gia nướng ngươi với gia vị và mật ong lên ăn đó!!" Ly Nô giận dữ mắng thư sinh một trận, đuổi chợ.

Nguyên Diệu ở chợ mua ít rau xanh và đậu hũ, nghĩ rằng ăn rau và đậu hũ thì tối chắc sẽ đói, lập tức vòng qua phường Quang Đức, mua hai cân bánh bích loa nổi tiếng ở một tiệm đồ ăn đêm.

Khi Nguyên Diệu đang phố ngoài phường Quang Đức, đám đông bỗng trở nên xôn xao, một đoàn nghi trượng uy nghi tiến lên phía , qua vội tránh sang một bên để nhường đường. Nguyên Diệu đám đông đẩy lùi mái hiên bên đường.

Một chiếc xe ngựa lộng lẫy chậm rãi tiến đến, vài thị nữ mặc nam trang cưỡi những con ngựa bọc quanh xe ngựa. Xe ngựa trang trí vô cùng lộng lẫy, rèm trúc hạ một nửa, tua rua vàng bay phấp phới theo gió. Qua khe hở của rèm trúc, thể thấy bóng dáng thanh nhã của một nữ nhân.

Đây là ai mà đường khí thế như ? Nguyên Diệu đang thắc mắc thì thấy xung quanh thì thầm: "Là công chúa Thái Bình..."

"Nghe , nàng ăn chay ở chùa Cảm Nghiệp suốt ba tháng để cầu phúc cho quốc gia, đúng là một công chúa xinh và cao quý!"

"Nàng đang đến hoàng cung về phủ công chúa chúa?"

"Nhìn lộ trình thì chắc chắn là về phủ công chúa ."

Hóa là công chúa Thái Bình, trách gì ngoài phô trương như . Công chúa Thái Bình là con gái út của Cao Tông và Võ Hậu, suốt đời phụ mẫu, , đặc biệt là mẫu Võ Hậu, yêu chiều, quyền lực lớn ở Trường An, gọi là "Công chúa gần như sở hữu cả thiên hạ". Chồng nàng là con trai thứ hai của công chúa Thành Dương, cháu ruột của Cao Tông. Tuy nhiên, , đồn rằng, vị công chúa cao quý luôn u sầu, dường như từng thấy hạnh phúc.

Nguyên Diệu sống đời hai mươi năm, từng thấy công chúa nào, nên khỏi tò mò . Bất ngờ, một cơn gió thổi qua, chiếc khăn tay của công chúa Thái Bình bay khỏi xe ngựa, như một con bướm nhẹ nhàng rơi lên mặt Nguyên Diệu.

"Á!" Thư sinh mắt tối sầm , tay chân luống cuống.

Xe ngựa dừng , công chúa Thái Bình khẽ gì đó với một thị nữ mặc nam trang, thị nữ cưỡi ngựa, dẫn theo Vệ binh đến mặt Nguyên Diệu, lạnh lùng : "Công chúa lệnh, dẫn qua đây."

Nguyên Diệu kéo đến xe ngựa, sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội vàng cúi chào: "Tiểu sinh, tiểu sinh xin chào công chúa..."

Công chúa Thái Bình khẽ phập phồng cánh mũi, giọng vang lên từ rèm trúc: "Trên ngươi mùi nước, giống với một , , nàng . Trên trời là Lăng Hoàn, đất là Phiêu Miểu hương. Ngươi Phiêu Miểu các ?"

Nguyên Diệu ngạc nhiên, cúi đầu đáp: "Tiểu sinh là của Phiêu Miểu các, đang chợ mua rau."

Công chúa Thái Bình để ý đến lễ nghi, đưa tay vén rèm xe lên: "Ngươi ngẩng đầu lên xem."

Nguyên Diệu ngẩng đầu lên, đối diện ngay với một khuôn mặt xinh . Công chúa Thái Bình chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, trán rộng, cằm thanh tú, da trắng như sứ, mày như vẽ, môi đỏ như son, tóc đen búi cao, tóc cài một bông mẫu đơn vàng trông vô cùng hoa lệ và cao quý. Khuôn mặt công chúa Thái Bình nở nụ vui vẻ, ấm áp như ánh mặt trời, dường như đang hạnh phúc.

Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ. Người đồn rằng công chúa Thái Bình hat buồn bã, tính tình u ám, trông nàng tươi sáng và hạnh phúc như ?

Nhìn kỹ khuôn mặt của Nguyên Diệu, công chúa Thái Bình : "Chỉ là một thư sinh bình thường..."

Nguyên Diệu ngỡ ngàng do chuyện , mà khi đôi mắt của công chúa Thái Bình đen như lông quạ, thì cảm thấy sự u ám và buồn bã hợp với nụ mặt nàng.

Công chúa Thái Bình thả rèm xuống: "Thư sinh về với Bạch Cơ. Tháng ba đến, theo hẹn nàng nên đến phủ Thái Bình ."

"?" Nguyên Diệu bối rối.

Công chúa Thái Bình hiệu cho vệ binh đuổi Nguyên Diệu . Xe ngựa của công chúa Thái Bình dần xa, chỉ để một mùi hương ngào ngạt.

Khi Nguyên Diệu tỉnh , đường dần dần tản . Hắn cúi xuống , phát hiện trong tay vẫn nắm một chiếc khăn lụa, quên trả cho công chúa Thái Bình, công chúa cũng đòi . Nguyên Diệu vội vứt , như thể trong tay là chiếc khăn lụa, mà là một cục than nóng , nhưng ngay lập tức cảm thấy , nhặt chiếc khăn lên đặt giỏ rau.

"Haiz..." Nguyên Diệu thở phào, xách giỏ rau trở về Phiêu Miểu các.

Khi Nguyên Diệu về đến Phiêu Miểu các, Ly Nô vẫn đang tựa bên quầy đờ đẫn, tinh thần phấn chấn. Từ phòng trong mơ hồ truyền tiếng trò chuyện, đùa, Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Có khách ?"

Ly Nô đáp: "Là khách quen. Trương Lục Lang đến mua hương phấn và son môi."

Thời Đường, nam giới quý tộc thói quen thoa phấn, bôi son môi, đây là một trào lưu thời thượng và thanh nhã trong xã hội thượng lưu.

Nguyên Diệu sửng sốt, Trương Lục Lang tức là Trương Xương Tông, và ca ca Trương Dịch Chi là sủng thần của Võ Hậu và công chúa Thái Bình, quyền lực lớn triều đình. Huynh nhà họ Trương dung mạo tuấn mỹ, nhất là Trương Xương Tông, rằng phong thái của như tiên nhân Vương T.ử Kiều, nên gọi là "Liên Hoa Lục Lang". Người đồn rằng Trương Xương Tông yêu cái đến mức gần như biến thái, thể chịu đựng bất cứ thứ gì tồn tại, cho rằng tất cả những thứ đều là bẩn thỉu, dơ dáy.

Nguyên Diệu đặt giỏ rau bếp, tò mò vị mỹ nam nổi tiếng khắp Tây Kinh trông như thế nào, bèn lén lút đến bên ngoài phòng trong, lén lút thò đầu .

Vừa thấy tình hình bên trong, thư sinh suýt chút nữa ngã ngửa, bèn vội vàng bám lấy khung cửa.

Phía bình phong mẫu đơn, một nam một nữ gần , mật chút xa cách. Nam nhân dáng cao ráo, nữ nhân dáng vẻ yêu kiều, chắc hẳn là Trương Xương Tông và Bạch Cơ.

Trương Xương Tông nâng cằm Bạch Cơ, đầy tình cảm: "Bạch Cơ thật ."

Bạch Cơ Trương Xương Tông đầy tình cảm: "Lục Lang cũng càng ngày càng ."

"Bạch Cơ, ông mẫu đơn nhất trong vườn cũng sánh bằng vẻ của nàng. Hương phấn và son môi thể giảm giá ? Ta mua nhiều mà."

"Lục Lang, bông sen thanh tao nhất trong hồ cũng sánh bằng phong thái của . Ta bớt cho cho phần tiền lẻ, đây là giá rẻ nhất . Hơn nữa, hương phấn và son môi những điểm tuyệt vời như thế, chẳng lẽ đáng giá ?"

Trương Xương Tông ngập ngừng, : "Được thôi, sẽ trả giá . nàng hứa, ngoài thì bán hương phấn và son môi cho ai khác nữa đó."

Bạch Cơ đưa tay áo che miệng, đầy tình cảm: "Tất nhiên , trong lòng chỉ Lục Lang..."

Trương Xương Tông đầy tình cảm: "Trong lòng cũng chỉ Bạch Cơ..."

Bạch Cơ nghiêng đầu: "Ta tin."

Trương Xương Tông : "Ta thì nàng mới tin ? Tình cảm của với nàng mặt trăng mặt trời chứng giám, chỉ hận thể m.ó.c t.i.m cho nàng xem."

"Muốn tin thì trừ phi Lục Lang..." Bạch Cơ lấy một cây trâm ngọc , đưa cho Trương Xương Tông: "Trừ phi Lục Lang mua thêm cây trâm ngọc . Đây là ngọc cổ thời Xuân Thu, điêu khắc tinh xảo, hình dáng mắt, Lục Lang dùng nó cài tóc phong thái sẽ càng thêm tuấn."

"Bao nhiêu bạc ?" Trương Xương Tông Bạch Cơ, hỏi.

Bạch Cơ đưa tay áo lên che miệng, đầy tình cảm: "Xem xét tình cảm sâu đậm của Lục Lang dành cho , cây trâm ngọc chỉ lấy của một trăm lượng bạc."

" là... quá đắt..." Khóe miệng Trương Xương Tông co giật.

"Lòng Lục Lang quả nhiên ..." Bạch Cơ đưa tay áo lên che mặt, đầu .

"Ừ, thôi, mua." Trương Xương Tông vội vàng .

Bạch Cơ đầu Trương Xương Tông đầy tình cảm: "Lục Lang thật . Không uổng ngày ngày trông ngóng đến Phiêu Miểu các, mong chờ đến mòn mỏi luôn ."

Trương Xương Tông cũng Bạch Cơ đầy tình cảm, nâng cằm nàng lên: "Bạch Cơ thật ."

"Lục Lang cũng càng ngày càng ."

Nguyên Diệu bám khung cửa, mồ hôi lạnh đổ đầy trán, cảm thấy nhức nhối cả hàm răng. Con yêu rồng và Trương Xương Tông đang diễn trò gì đây? Nguyên Diệu lặng lẽ rút lui, nhưng cánh cửa đẩy .

"Hiên Chi?"

"Ai đấy?"

Bạch Cơ và Trương Xương Tông từ bình phong.

"Ơ..." Nguyên Diệu mồ hôi lạnh, lẻn : "Tiểu sinh chỉ ngang qua, các ngài cứ tiếp tục ạ."

Bạch Cơ : "Hiên Chi lấy một tấm vải gấm, gói sáu hộp hương phấn và son môi cho Trương công tử. À, còn cả cây trâm ngọc nữa."

"Vâng." Nguyên Diệu cúi đầu đáp.

Nguyên Diệu lấy một tấm vải gấm đến gói đồ, trong khi Bạch Cơ và Trương Xương Tông vẫn đang đầy tình cảm, những lời ngọt ngào, lúc thì là hoa mẫu đơn, lúc thì là hoa sen trắng. Không hiểu , Trương Xương Tông lúng túng mua thêm một chiếc bình ngọc dê trắng giá một trăm hai mươi lượng bạc.

Nguyên Diệu lén Trương Xương Tông, quả nhiên là một nam t.ử tuấn tú. Trước đó, Nguyên Diệu nghĩ rằng Vi Ngạn là một mỹ nam , nhưng ngờ Trương Xương Tông còn vượt trội hơn. Chỉ thấy mày đen như mực kéo dài tóc, mắt phượng sáng như , áo choàng rộng, phong thái uy nghi.

Trương Xương Tông thấy Nguyên Diệu đang thì nhíu mày: "Đây là ai hả Bạch Cơ?"

"Hiên Chi là tạp dịch mới đến tại Phiêu Miểu các."

"Hắn ghê. Sao nàng tuyển một hầu hơn." Trương Xương Tông với vẻ chán ghét.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/quyen-4-cay-vo-uu-chuong-1-thien-kiep.html.]

Nguyên Diệu tức giận, định tranh luận với Trương Xương Tông, nhưng Bạch Cơ : "Nhìn quen nên Hiên Chi cũng đấy chứ."

Mặt Nguyên Diệu hiểu vì đỏ lên. Hắn cúi đầu thu dọn hương phấn và son môi bàn ngọc xanh. Trong sáu hộp hương phấn và son môi, hai hộp mở nắp, hương phấn trắng nhợt, son môi đỏ rực. Nguyên Diệu chỉ thấy một mùi tanh nồng và thối rữa xộc lên mũi khiến buồn nôn.

Hương phấn và son môi từ gì mà hôi thối như ? Nguyên Diệu bịt mũi, đậy nắp , gói tất cả hương phấn, son môi, trâm ngọc và bình hoa trong tấm vải gấm.

Trương Xương Tông và Bạch Cơ xong lời chia tay thì rời trong nước mắt.

Nguyên Diệu xách bọc gấm, tiễn Trương Xương Tông khỏi ngõ, đợi lên xe ngựa mới Phiêu Miểu các.

Khi Nguyên Diệu trở phòng trong, một con rồng trắng to như cánh tay đang thoải mái cuộn trong đống vàng thỏi và bạc lớn.

"Lục Lang , mong đến Phiêu Miểu các nữa, đây lẽ là cái gọi là 'tương tư' của loài chăng?" Rồng trắng phun tiếng .

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh: "Ngươi thế là 'tương tư'? Rõ ràng là chặt c.h.é.m khách tìm niềm vui thì ."

Rồng trắng lăn lộn trong đống vàng bạc: "Ôi chao, đống vàng bạc thật , còn hơn hoa mẫu đơn, hoa sen trắng nhiều."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh: "Bạch Cơ, hương phấn và son môi ngươi bán cho Lục Lang từ gì mà hôi thối như ?"

Trong đôi mắt vàng của rồng trắng lóe lên sự lạnh lẽo: "Hương phấn từ xương mỹ nhân, son môi từ m.á.u mỹ nhân."

Nguyên Diệu sợ đến nỗi rùng .

Rồng trắng : "Hương phấn từ xương , son môi từ m.á.u đều là những thứ thủ công phức tạp, tốn thời gian."

"Những thứ thể bôi lên mặt ?" Nguyên Diệu run giọng hỏi.

Đôi mắt vàng của rồng trắng lóe lên: "Tất nhiên là thể, chỉ là một khi dùng thì thể ngừng . Nếu ngừng, da mặt sẽ dần dần thối rữa, sinh dòi. Tuy nhiên, sử dụng lâu dài thì hương phấn từ xương và son môi từ m.á.u sẽ biến một khuôn mặt tầm thường thành vẻ nghiêng nước nghiêng thành. Nếu Hiên Chi hứng thú thì cũng thể thử đấy."

Nguyên Diệu vội vàng lắc đầu: "Không, , đ.á.n.h c.h.ế.t tiểu sinh, tiểu sinh cũng bôi thứ đó."

Rồng trắng liếc mắt: "Cuối thời Tây Hán bán loại hương phấn và son môi cho hai tỷ họ Triệu, kết quả thú vị. Bây giờ bán cho nhà họ Trương, sẽ kết quả thế nào."

Ánh mắt lạnh lẽo của rồng trắng Nguyên Diệu rùng .

Nguyên Diệu đột nhiên nhớ điều gì: " , hôm nay tiểu sinh gặp công chúa Thái Bình đường, nàng dường như đến Phiêu Miểu các, còn bảo tiểu sinh nhắn với ngươi, rằng tháng ba , theo hẹn thì ngươi nên đến phủ Thái Bình."

"Ừ, ." Rồng trắng .

"Bạch Cơ, ngươi và công chúa Thái Bình là bạn cũ ?"

"Xem như là . Ta quen nàng khi nàng còn là một đứa trẻ u sầu. Và theo như lời hẹn, luôn bảo vệ nàng cho đến khi nàng già và c.h.ế.t ."

Nguyên Diệu tò mò: "Lời hẹn ư, hẹn gì? Với ai?"

Rồng trắng im lặng gì.

"Chủ nhân, cơm tối xong. Đến giờ ăn ." Ly Nô bước , cúi đầu . Sự xuất hiện của Ly Nô phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi giữa Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

"Ừm, ." Rồng trắng đột nhiên biến thành hình dáng nữ nhân, nhẹ nhàng lên: "Đi thôi, Hiên Chi, ăn cơm nào."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô trong hành lang phía sân, giữa ba một bàn gỗ lê. Trên bàn đặt ba món ăn và ba bát cơm. Ba món ăn gồm canh đậu phụ, rau xào, và một đĩa dưa muối.

Nguyên Diệu cầm đũa lên mà mãi mà thể ăn nổi, nhưng cũng dám gì.

Bạch Cơ khẽ ho: "Ly Nô, ngươi cho rằng Phiêu Miểu các là chùa ni cô am thế..."

Ly Nô mặt mày khổ sở : "Chủ nhân, Ly Nô cũng ăn chay, nhưng còn cách nào khác, ngài cũng , là đại kiếp bảy trăm năm một , đối với Ly Nô mà thì đó là việc quan trọng liên quan đến mạng sống của mèo, chỉ thể phiền chủ nhân cùng ăn chay bốn mươi chín ngày thôi."

"Bốn mươi chín ngày ..." Ánh mắt Bạch Cơ trầm xuống.

Ly Nô lau nước mắt: "Chủ nhân là Bát Bộ chúng, mấy nghìn năm thậm chí mười nghìn năm mới một thiên kiếp, tất nhiên hiểu nỗi khổ của những yêu linh hạ đẳng chúng , vài chục năm, vài trăm năm trải qua một thiên kiếp."

"Là phi nhân thì điều thể tránh khỏi thiên kiếp, chỉ khi trải qua thiên kiếp, yêu linh mới thể trưởng thành." Bạch Cơ đưa tay xoa đầu Ly Nô, tỏ vẻ an ủi: "Tuy nhiên, từng phi nhân khi trải qua thiên kiếp kiêng cữ ăn chay, đây là quy định từ ?"

Ly Nô lau nước mắt: "Đây là điều cha khi qua đời, ông rằng như mới thể thuận lợi vượt qua thiên kiếp. Lúc ông kiêng cữ để vượt qua thiên kiếp, nhịn cơn thèm, lén ăn một con cá, kết quả sét đánh, tu vi ngàn năm tan thành mây khói, trở một con mèo bình thường và c.h.ế.t vì già. Trước khi c.h.ế.t, cha luôn dặn dò , khi vượt qua thiên kiếp thì chắc chắn kiêng cữ ăn chay."

"Ơ, Ly Nô , lẽ lệnh tôn chỉ tình cờ sét đánh, chứ liên quan gì đến cá ." Nguyên Diệu nhịn lên tiếng. Hóa , Ly Nô gần đây tâm trạng vui buồn bã là do thiên kiếp. Nguyên Diệu từng Bạch Cơ rằng yêu linh đều trải qua thiên kiếp, khi vài trăm năm, khi vài ngàn năm một , nếu vượt qua thì yêu lực sẽ tăng thêm một bậc, thậm chí thể hàng tiên. Nếu vượt qua , nặng thì sét đ.á.n.h c.h.ế.t, nhẹ thì tu vi ngàn năm tan biến, trở về nguyên hình.

"Cha liên quan thì là liên quan!" Ly Nô trừng mắt Nguyên Diệu, giận dữ .

Nguyên Diệu dám gì nữa.

Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô cùng cầm đũa ăn cơm, vì món ăn hợp khẩu vị nên Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều hứng ăn, Ly Nô vì lo lắng về thiên kiếp cũng tâm trạng, ba nhai cơm như nhai sáp. Nguyên Diệu đột nhiên nhớ : "À, tiểu sinh mua bánh nhân gạch cua ở phường Quang Đức, tiểu sinh sẽ lấy món ăn."

Mắt Bạch Cơ sáng lên.

Ly Nô tức giận : "Không cần nữa, vứt . Từ hôm nay, Phiêu Miểu các ăn thịt cá, chỉ ăn chay."

Nguyên Diệ bất lực u xuống, nhỏ giọng : "Ly Nô , lãng phí thức ăn sẽ sét đ.á.n.h đấy."

Bạch Cơ thở dài: "Thỉnh thoảng ăn thanh đạm một thời gian cũng ."

"Chủ nhân vẫn bụng nhất." Ly Nô , liếc Nguyên Diệu: "Không như mọt sách, suốt ngày chỉ ăn!"

Nguyên Diệu phản bác, nhưng dám, đành buồn bã cắm mặt bát cơm.

Vì Ly Nô vượt qua thiên kiếp, Phiêu Miểu các ăn chay suốt năm ngày, Bạch Cơ ăn đến yếu ớt, Nguyên Diệu ăn đến mặt mày xanh xao. Bạch Cơ gì, Nguyên Diệu cũng dám oán trách.

Hôm đó, Ly Nô xin phép Bạch Cơ ngoài, đến chiều tối mới trở về. Khi Ly Nô trở về, lập tức xin phép Bạch Cơ: "Chủ nhân, hôm nay Ly Nô đến chỗ Huyền Võ xem bói một quẻ. Huyền Võ rằng Ly Nô thiếu ngũ hành thiếu đất, lên núi để vượt qua kiếp nạn mới an . Vì , Ly Nô dự định xin nghỉ hai tháng, lên núi vượt qua kiếp nạn."

Huyền Võ là một con rùa sống hơn mười ngàn năm, nó sống ở bờ Khúc Giang, luôn cùng một con rắn rời nửa bước. Huyền Vũ nhiều chuyện, nhưng con rắn sống cùng nó yên tĩnh. Huyền Vũ kiến thức rộng rãi, uyên bác, thông hiểu về tinh tượng mệnh và bát quái Phục Hy. Huyền Vũ thích cuộc sống dân gian, thường hóa thành thầy bói, lang thang khắp thành Trường An, chuyện bát quái với những dân, lao công. Không chuyện gì ở nhân gian và phi nhân gian mà Huyền Vũ , phi nhân chuyện gì khó hiểu đều đến tìm nó giải đáp.

Mắt Bạch Cơ sáng lên: "Không , ngươi cứ . Ha ha, ha ha ha..."

Nguyên Diệu cũng khờ: "Ha ha, ha ha ha..."

Ly Nô ngơ ngác: "Ủa, chủ nhân, mọt sách, các ?"

Bạch Cơ vội vàng nghiêm mặt: "Ta . Hiên Chi, ?"

Nguyên Diệu cũng nghiêm mặt: "Ly Nô , ngươi cứ yên tâm lên núi vượt qua kiếp nạn, cần lo lắng về Phiêu Miểu các."

Ly Nô lo lắng: "Làm thể lo lắng? Chủ nhân nấu ăn, mọt sách ngươi bếp. Ta thì ai nấu ăn cho các ngươi ?"

Bạch Cơ và Nguyên Diệu vội vàng an ủi Ly Nô, bảo cần lo lắng nhiều, vượt qua kiếp nạn mới là quan trọng nhất, dù thế nào thì họ cũng đến mức c.h.ế.t đói.

"Ờ, . Hy vọng khi trở về, các đói mà gầy ." Ly Nô lo lắng .

Ly Nô nấu một bữa tiệc chay tám món, cùng ăn với Bạch Cơ và Nguyên Diệu, xem như tiễn biệt bản .

Ly Nô lau nước mắt: "Ta thể trở về ."

Bạch Cơ : "Yên tâm, ngươi chắc chắn sẽ trở về mà."

Ly Nô lau nước mắt: "Đời khó lường, nếu thể về, c.h.ế.t thì cũng chuyện gì . nếu trở thành một con mèo bình thường, thì chủ nhân mang về Phiêu Miểu các nuôi dưỡng đấy."

"Được." Bạch Cơ đành đồng ý.

"Còn nữa, mọt sách, lúc đó pháp lực, ngươi bắt nạt ."

"Được." Nguyên Diệu đành đồng ý.

Ly Nô ôm chặt lấy Nguyên Diệu, rơi nước mắt: "Mọt sách, đây nên luôn nghĩ đến việc ăn ngươi, bắt nạt ngươi. Nếu thể an trở về thì chắc chắn sẽ cho ngươi ngủ trong phòng với ."

"Yên tâm , Ly Nô , ngươi chắc chắn sẽ trở về an ." Nguyên Diệu an ủi Ly Nô.

Sau bữa tối, Ly Nô chuẩn thứ, gói một cái bọc lớn, bên trong chứa những bảo vật mà cha thể giúp vượt qua thiên kiếp an , như tro bếp, tỏi, mảnh ngói. Ly Nô bước trong đêm tối, rơi nước mắt rời khỏi Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu tiễn Ly Nô đến đầu hẻm, theo bóng dáng một con mèo đen đeo một cái túi lớn dần dần xa, trong lòng bỗng cảm thấy nỡ. Cầu trời phù hộ, mong rằng Ly Nô thể bình an vượt qua thiên kiếp, sớm trở về Phiêu Miểu các.

Trăng lưỡi liềm mọc lên phía đông, đào hồng nở rộ, Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong sân uống rượu ngắm hoa.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Ly Nô thể bình an vượt qua thiên kiếp ?"

Bạch Cơ thần bí: "Có trời mới ."

"Bạch Cơ cũng thiên kiếp ?"

"Tất nhiên là . một vạn năm một , nếu Hiên Chi hóng chuyện thì lẽ là kịp ." Bạch Cơ gian xảo.

 

 

 

Loading...