Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Quyển 3: Trúc Phu Nhân - Chương 1: Không Sắc
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:02
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trường An. Ngoại ô. Khúc Giang. Vườn Phù Dung.
Vào giữa xuân, gió xuân dịu nhẹ, bên bờ Khúc Giang nhiều du khách dạo ngắm hoa. Trong một ngôi đình bát giác xinh , vài vị công t.ử mặc y phục hoa lệ đang ngâm thơ, ngắm hoa, vui vẻ. Trong họ, một thư sinh ăn mặc giản dị và một nhà sư mặc áo trắng nổi bật hơn cả.
Thư sinh là Nguyên Diệu, hôm nay đến nhà họ Vi đưa bí hương của Tây Vực mà Vi Ngạn mua, đó Vi Ngạn kéo cùng ngắm hoa ở vườn Phù Dung.
Nguyên Diệu thở dài, rằng khi trở về Phiêu Miểu các, Ly Nô sẽ mắng lười biếng.
Vi Ngạn uống một ngụm rượu ngon trong ly, với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, cảnh sắc mắt như thế, ngươi thở dài?"
Nguyên Diệu nhỏ giọng đáp: "Tiểu sinh sợ về sẽ mắng."
Vi Ngạn xòe quạt, nhăn mày: "Bạch Cơ đúng là khắc nghiệt, dù ngươi bán nô lệ, thì nàng cũng thể suốt ngày sai bảo ngươi, một ngày nghỉ như chứ?"
Vi Ngạn dường như quên rằng chính bán tiểu thư sinh Phiêu Miểu các.
Ở bên , vài vị công t.ử mặc y phục hoa lệ đang xem nhà sư mặc áo trắng chữ. Nhà sư trẻ, dung mạo tuấn, khí chất thoát tục. Nguyên Diệu cũng bước tới xem, thấy chữ của nhà sư mạnh mẽ, phiêu dật, phong cách thanh tú, thì trong lòng khỏi khen ngợi.
Nhà sư tên là Hoài Tú, là trụ trì của chùa Thanh Long*, cũng là nhà sư tu vi cao nhất trong thành Trường An. Nghe , từ nhỏ ông xuất gia, thông minh hơn , tám tuổi hết kinh điển, mười tuổi hiểu thấu Phật lý, mười ba tuổi tham gia biện luận Phật pháp khiến các vị cao tăng đắc đạo khác đều nín lặng. Mười lăm tuổi, ông trở thành trụ trì của chùa Thanh Long. Ông lòng từ bi, hành động đoan chính, đều yêu mến ông. Ông thông tuệ, kiến thức uyên bác, ai ai cũng kính trọng ông.
* Chùa Thanh Long: Nằm trong phố Tân Xương, cửa Duyên Hưng của thành Trường An thời nhà Đường, núi Lạc Du. Chùa Thanh Long xây dựng năm thứ hai Khai Hoàng của Văn Đế nhà Tùy, ban đầu gọi là "Chùa Linh Cảm". Trong thời gian Quang Trạch của Võ Hậu trong câu chuyện, ngôi chùa gọi là "Chùa Quan Âm", đến năm Cảnh Vân thứ hai của Đường Duệ Tông, đổi tên thành chùa Thanh Long. Chùa Thanh Long là nơi sư tổ của Mật Tông Đường là Huệ Quả cư trú lâu dài. Sư Không Hải nổi tiếng của Nhật Bản học đạo tại đây và trở thành tổ sư sáng lập Tông Chân Ngôn của Nhật Bản. Trong tám vị đại sư nhập Đường nổi tiếng, sáu (Không Hải, Viên Hạnh, Viên Nhân, Huệ Vận, Viên Trân, Tông Duệ) học đạo tại chùa Thanh Long.
Hoài Tú chữ , dân trong thành Trường An thường xin chữ của ông, vì dường như chỉ cần treo bút tích của ông trong phòng thì sẽ thể ngộ trí tuệ của thiền lý. Hôm nay, khi Vi Ngạn và các vị công t.ử dạo trong Vườn Phù Dung và tình cờ gặp Hoài Tú qua, bèn kéo ông xin chữ. Hoài Tú bao giờ từ chối tạo thiện duyên, cứu độ chúng sinh, nên ở chữ cho .
"Định tuệ đẳng trì, ý trung thanh tịnh." "Tịnh tâm thủ chí, đoạn d.ụ.c vô cầu." "Tu tâm bất nhị, tắc thiên khứ tư*." "Hình hài phi chân, thiên địa dị ảo." Hoài Tú lượt cho , đến lượt Nguyên Diệu là cuối cùng. Có lẽ hết ý tưởng, hoặc lẽ mệt, Hoài Tú tùy ý xuống "Sắc tức là , tức là sắc" cho tiểu thư sinh, chữ liền mạch ngừng.
*Tắc thiên khứ tư: Tuân theo thiên lý, loại bỏ lòng tư.
"Cảm ơn hòa thượng Hoài Tú." Tiểu thư sinh nâng bút tích lên cảm tạ.
"Nam Mô A Di Đà Phật, thiện tai thiện tai." Hoài Tú chắp tay đáp lễ.
Vi Ngạn thấy bút tích của Nguyên Diệu, xòe quạt : "Hiên Chi, đây là lời dạy của hòa thượng Hoài Tú cho ngươi, ngươi thể sắc của Bạch Cơ mê hoặc, cẩn thận nàng ăn đến xương cốt cũng còn."
Nguyên Diệu mặt đỏ lên: "Đan Dương, đừng bậy!"
lúc đó, bên ngoài đình Bát Giác hai cô nương xinh , yêu kiều bước qua, eo lưng thon thả, phong thái quyến rũ. Các lang quân tuổi trẻ kìm lòng mà ngoái đầu , thần hồn điên đảo, cho đến khi còn thấy bóng dáng mảnh mai của họ, thấy tiếng trong trẻo của họ nữa, mới . Nguyên Diệu nhận thấy chỉ Hoài Tú là , ông yên lặng như đang cúi đầu niệm Phật.
Nguyên Diệu khỏi thầm khen ngợi phẩm chất và tu vi của Hoài Tú.
Bữa tiệc kéo dài đến chiều, khi Nguyên Diệu ôm bút tích trở về Phiêu Miểu các, trời chạng vạng. Từ lúc hoàng hôn đến khi trăng lưỡi liềm mọc, Ly Nô trách mắng tiểu thư sinh ngớt lời. Tiểu thư sinh dám cãi , chỉ thể lặng lẽ chịu đựng.
Sau khi thắp đèn, Nguyên Diệu việc gì , bèn mở bút tích của Hoài Tú xem.
"Sắc tức là , tức là sắc." Nguyên Diệu nhẹ nhàng .
"Hi hi, Hiên Chi xuất gia ?" Một giọng nữ thanh thoát vang lên từ phía , Nguyên Diệu giật . Nguyên Diệu , thấy Bạch Cơ cầm quạt tròn mỉm lưng. Hôm nay Bạch Cơ ở Phiêu Miểu các, về.
"Không , tiểu sinh vẫn xuất gia." Nguyên Diệu đáp.
"Không xuất gia, thế niệm thiền ngữ?" Bạch Cơ đến bên kệ hàng lấy một thứ khỏi tay áo, đặt cạnh một chiếc nghiên mực.
Nguyên Diệu chăm chú , đó là một chiếc giá tay bằng tre, xanh biếc, chạm khắc hình hoa mẫu đơn, nhỏ nhắn và trang nhã.
"Hôm nay, tiểu sinh một bức thư pháp, là do Thiền sư Hoài Tú ở chùa Thanh Long , Bạch Cơ đến xem thử ."
"Hoài Tú? Vị hòa thượng trẻ tuổi đức hạnh ở thành Trường An?" Bạch Cơ bước tới, ngắm bức thư pháp của Hoài Tú.
" , thế nào, chữ của trông vẻ một loại ý cảnh siêu thoát trần tục, nghĩ rằng cũng là một siêu thoát trần tục."
Bạch Cơ liếc mắt, đôi môi đỏ mỉm : "Chưa chắc."
"Sao chắc?" Nguyên Diệu hiểu.
Bạch Cơ .
Khi Nguyên Diệu cuộn bức thư , Bạch Cơ : "Trên đời d.ụ.c vọng, chỉ khác là d.ụ.c vọng thiện d.ụ.c vòng ác mà thôi..."
Đêm khuya thanh vắng, Nguyên Diệu giường, mơ màng: "Sắc tức là , tức là sắc." Tám chữ liên tục quanh quẩn trong đầu Nguyên Diệu, một cơn gió lạnh thổi qua khiến sực tỉnh, bèn trở dậy.
Ánh trăng như nước, vạn vật yên tĩnh, thứ gì đó lạnh lẽo trượt qua cổ Nguyên Diệu, một cơ thể mềm mại ấm áp áp sát lưng , đưa tay ôm lấy, vuốt ve .
Nguyên Diệu sợ hãi cúi đầu , đôi bàn tay trắng như tuyết, mềm mại xương đang di chuyển eo , rõ ràng là tay của một nữ nhân.
Ai? Ai ở phía ? Là Bạch Cơ ? Nguyên Diệu từ từ đầu , đôi môi đỏ mọng áp sát tai , thở thơm như lan.
Nguyên Diệu cảm thấy m.á.u nóng dồn lên đầu, mặt đỏ bừng. Đồng thời, thấy rõ phía , đó là một nữ nhân đầy đặn và xinh , nàng mặc một chiếc áo mỏng màu xanh mưa, để lộ một nửa vai, bờ n.g.ự.c lấp ló, tóc đen mượt như dải lụa.
"Sao công t.ử ngủ một ?" Cô nương thì thầm bên tai Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu đáp: "Tiểu sinh đêm nào cũng ngủ một , Ly Nô bệnh sạch sẽ, cho tiểu sinh ngủ cùng."
Đôi môi của cô nương lướt qua tai Nguyên Diệu, giọng đầy quyến rũ: "Vậy, đến bầu bạn với công tử..."
Chàng thư sinh hiểu phong tình đẩy cô nương : "Mạnh T.ử , nam nữ thụ thụ bất . Cô nương xin tự trọng."
Cô nương áo xanh bật , nàng nâng cằm Nguyên Diệu, đưa lưỡi l.i.ế.m môi: "Công t.ử thật đáng yêu, thật ăn tươi nuốt sống ..."
Nguyên Diệu giật đẩy cô nương đó , chạy gian trong như một cơn lốc. Trên giường một con mèo đen ngửa ngủ say sưa. Nguyên Diệu nắm lấy con mèo, lay lay: "Ly Nô mau tỉnh dậy, ngoài sảnh một nữ quỷ ăn thịt tiểu sinh!!"
Mèo đen mơ màng : "Không ăn mọt sách..."
Nguyên Diệu cảm động, mèo đen tiếp tục mớ: "Mọt sách là thức ăn khuya của gia, ai ăn cả!"
Nguyên Diệu rơi nước mắt.
Mèo đen rơi khỏi tay Nguyên Diệu, rơi xuống chiếc giường mềm mại, tiếp tục ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/quyen-3-truc-phu-nhan-chuong-1-khong-sac.html.]
Nguyên Diệu trông cậy Ly Nô, cũng dám phiền Bạch Cơ, đành lấy hết can đảm, bước trở đại sảnh. Trong sảnh ánh trăng như nước, cực kỳ yên tĩnh, nữ quỷ áo xanh biến mất. Nguyên Diệu giường một lúc nhưng vẫn cảm thấy sợ, dậy gian trong, cạnh mèo đen mà ngủ.
Sáng hôm khi Ly Nô tỉnh dậy, thấy Nguyên Diệu đang ngủ say trong chăn của , miệng còn chảy nước dãi thì giận run. Nó giơ móng vuốt sắc nhọn, cào mạnh tiểu thư sinh: "Đồ mọt sách thối! Ngươi đây ngủ lúc nào thế?! Đừng để nước dãi chảy lên chăn của gia!!"
Sau khi ăn sáng, lúc tiệm rảnh rỗi, Nguyên Diệu kể cho Bạch Cơ chuyện gặp nữ quỷ tối qua.
Bạch Cơ hỏi: "Nữ quỷ đó trông như thế nào?"
Nguyên Diệu gãi đầu: "Rất , mặc một bộ đồ màu xanh."
"Bộ đồ màu xanh..." Bạch Cơ vuốt chiếc giá tay bằng tre kệ hàng, đôi môi nở một nụ quái gở: "Ta qua lúc Hiên Chi ngủ, chắc chắn đang nghĩ đến vấn đề sắc và , đúng ?"
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Sao ngươi ?"
Quả thật tối qua đang suy nghĩ về bức thư pháp của Hoài Tú.
"Khụ khụ, Hiên Chi, theo tuổi thọ của con thì ngươi cũng còn nhỏ nữa, đến tuổi nên kết hôn . Hay là ngươi kết hôn với Trúc phu nhân mà ngươi gặp tối qua ? Nàng chắc chắn thích ngươi."
Mặt Nguyên Diệu đỏ bừng: "Đừng bậy. Tiểu sinh thể kết hôn với nữ quỷ?"
Bạch Cơ mỉm : "Ngươi thích nữ quỷ, chắc chắn là trong lòng nhỉ? Nói , Hiên Chi thích Cô nương nhà nào? Ta sẽ giúp ngươi mối, đưa nàng về Phiêu Miểu Các. Tất nhiên, quà sẽ trừ tiền công của ngươi."
Nguyên Diệu đỏ mặt : "Đừng bậy. Tiểu sinh trong lòng. Khoan , Bạch Cơ, bỗng nhiên ngươi nhiệt tình giúp tiểu sinh kết hôn ?"
Bạch Cơ che miệng quỷ quyệt: "Hi hi, bởi vì khi Hiên Chi cưới vợ sinh con, sẽ nhiều tiểu Hiên Chi để sai khiến. Đợi khi các tiểu Hiên Chi lớn lên, cưới vợ sinh con, nhiều tiểu tiểu Hiên Chi để sai khiến ..."
Ly Nô thè chiếc lưỡi màu hồng phấn, l.i.ế.m môi: "Những tên mọt sách nhỏ và mọt sách bé chắc chắn ngon hơn tên mọt sách lớn..."
Nguyên Diệu rùng , thầm thề, thà xuất gia sư cũng để cho hai con yêu quái như ý .
Hôm nay, buôn bán trong Phiêu Miểu các ế ẩm. Bạch Cơ đang phơi nắng ở sân , Ly Nô dựa quầy ăn cá khô, Nguyên Diệu cầm chổi lông gà phủi bụi cho cổ vật. Đột nhiên, bước Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu đầu , hóa là Vi Ngạn. Vi Ngạn còn dẫn theo một vị tăng nhân, là Hoài Tú.
Vi Ngạn thấy Nguyên Diệu đang phủi bụi bèn mở cây quạt xếp , : "Hiên Chi thật chăm chỉ."
Ly Nô lên: "Vi công tử, hôm nay ngài mua bảo vật gì thế?"
Vi Ngạn : "Hôm nay mua đồ, vị Thiền sư Hoài Tú mua một chiếc nghiên mực . Bạch Cơ ? Sao đón khách?"
Ly Nô : "Chủ nhân đang ở sân , sẽ mời nàng đến. Vi công t.ử và Thiền sư Hoài Tú cứ xem ."
Tuy Ly Nô nhưng bản hề động đậy, chỉ liếc mắt hiệu cho Nguyên Diệu. Nguyên Diệu Ly Nô lười biếng, sai mời Bạch Cơ, đành đặt chổi lông gà xuống, sân mời Bạch Cơ.
Nguyên Diệu dọc hành lang, kịp đến sân thấy tiếng của vài nữ nhân.
Một : "Hi hi, trong Phiêu Miểu các thật sự sẽ nhiều tiểu Hiên Chi và tiểu tiểu Hiên Chi ?"
Người khác : "Ha ha, một đám tiểu Hiên Chi nhảy nhót, hẳn là sẽ vui, rôm rả."
"Ây da, một tên mọt sách đủ chua , một đám mọt sách thì Phiêu Miểu các sẽ mùi chua nồng nặc mất."
"Phụt ha ha..." Mọi cùng rộ lên.
Nguyên Diệu tức giận xắn tay áo lên, chuẩn sân lý luận với những kẻ lưng . khi đến sân thì mắt chỉ là một khu vườn xanh mướt và Bạch Cơ, ai khác. Bạch Cơ mặc áo trắng, chân trần, cỏ phơi nắng, bên chân nàng ba con thỏ lông dài đang ăn cỏ.
Ủa? Người ? Nguyên Diệu ngạc nhiên.
Bạch Cơ liếc mắt, Nguyên Diệu: "Hiên Chi ?"
"À, . Bạch Cơ, Đan Dương dẫn thiền sư Hoài Tú đến, mời nàng tiền sảnh, thiền sư Hoài Tú mua một chiếc nghiên mực ." Nguyên Diệu .
"Hoài Tú? Là vị thiền sư 'Sắc tức là , tức là sắc' đó ?" Bạch Cơ dậy, xỏ đôi guốc gỗ.
" , là thiền sư Hoài Tú đó."
"Thú vị." Bạch Cơ .
"Thú vị gì cơ?" Nguyên Diệu hiểu.
"Thiền sư Hoài Tú thể bước Phiêu Miểu các, điều đó tự nó thú vị !" Bạch Cơ che miệng quỷ quyệt.
Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến đại sảnh, Vi Ngạn và Hoài Tú đang xem nghiên mực bên kệ hàng. Ánh mắt của Hoài Tú chăm chú chiếc gối tay bằng tre bên cạnh nghiên mực, lâu rời .
Bạch Cơ thấy thì lập tức mỉm tới: "Không Thiền sư Hoài Tú một chiếc nghiên mực như thế nào?"
Hoài Tú hồn, chắp tay ngực, cúi đầu : "A Di Đà Phật, bần tăng một chiếc nghiên mực để kinh văn."
Bạch Cơ : "Chẳng lẽ nghiên mực của thiền sư Hoài Tú thể chữ ?"
Hoài Tú : "A Di Đà Phật, bần tăng đang chuẩn cho đại hội Vô Già bảy ngày , chép một cuốn 'Diệu Pháp Liên Hoa Kinh' để dâng Phật. vì , bần tăng dù dùng nghiên mực nào để mài mực, cũng chữ. Bút lông chấm mực xong, lên giấy lập tức biến thành nước, nước khô thì còn dấu vết. Mọi đều đây là yêu ma quấy phá, nhưng bần tăng niệm kinh trừ tà , vẫn kinh văn. Sắp đến ngày đại hội Vô Già, bần tăng lo lắng. Nghe Vi thí chủ , Phiêu Miểu các bán đủ loại kỳ trân dị bảo, bần tăng đến tìm một chiếc nghiên mực thể kinh văn."
Nụ của Bạch Cơ càng sâu hơn: "Một vị cao tăng thể kinh văn, quả là một việc phiền phức."
Vi Ngạn mở cây quạt xếp, : "Bạch Cơ, mau lấy một chiếc nghiên mực thể kinh văn cho thiền sư Hoài Tú , sẽ thiếu bạc của nàng ."
"Chuyện do nghiên mực..." Bạch Cơ nhẹ giọng . nàng , lấy một chiếc nghiên mực Đoan Khê kệ: "Thiền sư Hoài Tú thử dùng chiếc nghiên mực xem. Đây là một chiếc nghiên mực Đoan Khê thượng hạng, chất cứng mà mềm, vân sắc tinh xảo, sờ như chạm da thịt thiếu nữ, mềm mại và mịn màng. Mực mài để chữ, đen bóng ánh vàng, hương thơm ngào ngạt, chữ mãi mãi phai màu."
Vi Ngạn : "Này, Bạch Cơ, cái gì mà da thịt thiếu nữ, thiền sư Hoài Tú là xuất gia. Hơn nữa, thiền sư Hoài Tú mua nghiên mực để chữ, để chữ mãi mãi phai."
Bạch Cơ , : "Chiếc nghiên Đoan Khê tất nhiên thể chữ, thiền sư Hoài Tú thể thử ."
Hoài Tú : "A Di Đà Phật, bần tăng sẽ thử . Nếu thể kinh văn, bần tăng sẽ mua chiếc nghiên Đoan Khê ."
Bạch Cơ : "Hiên Chi, lấy nước sạch đến."