Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 8: Nhân quả
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:25:55
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Nguyên Diệu bày tỏ lý do với Vi Ngạn, mượn Đế Ất vài ngày: "Có lẽ vì Bạch Cơ và Ly Nô trong Phiêu Miểu các, nên mấy con vật ầm lên ồn ào, mượn Đế Ất mấy ngày, Đan Dương đồng ý ?"
Vi Ngạn hào phóng: "Ngươi thì đồng ý ? Ngươi dẫn Đế Ất ngay ?"
"Không, !" Nguyên Diệu vội vã lắc cánh tay băng bó: "Sau giờ hoàng hôn sẽ dẫn nó ."
Chiều tối xuống, Nguyên Diệu dẫn Đế Ất trở về Phiêu Miểu các, Bạch Cơ và Ly Nô vẫn trở về, chỉ thể chờ. Không vì lý do gì mà khi Đế Ất đến Phiêu Miểu các, thì cả ban ngày lẫn ban đêm Vi Phi Yên còn xuất hiện nữa.
Nguyên Diệu cảm thấy lạ và lo lắng, chỉ mong Bạch Cơ sớm trở .
Bảy ngày , Bạch Cơ và Ly Nô cuối cùng cũng trở về, điều khiến Nguyên Diệu cảm thấy kỳ quái là họ từ bên ngoài trở về mà là từ tầng ba tồn tại của Phiêu Miểu các bước xuống.
Lúc đó Nguyên Diệu đang cầm nến tìm tập sách cổ để giải trí trong kho hàng tầng hai. Chợt tiếng bước chân từ cầu thang tầng ba truyền đến, Nguyên Diệu bất ngờ đầu thì thấy Bạch Cơ và Ly Nô đang từ xuống cầu thang.
Nguyên Diệu giật khiên tập sách trong tay rơi xuống đất. Bạch Cơ hờ hững, còn Ly Nô thì giận dữ: "Đồ mọt sách, lúc chủ nhân nhà ngươi biếng nhác ?"
Nguyên Diệu bực tức, bước nhanh tới: "Bạch Cơ, Ly Nô lão về ư..."
Nguyên Diệu vội bước lên cầu thang, Bạch Cơ bình tĩnh ngăn : "Hiên Chi, ngươi như thế vẻ xảy chuyện gì đó nhỉ? Xuống ."
"Được." Nguyên Diệu đáp. Ba rời khỏi kho hàng. Trong bóng tối, cầu thang dẫn lên tầng ba tồn tại còn phát ánh sáng lờ mờ bí ẩn.
Lúc xuống Nguyên Diệu kể việc Vi Phi Yên gặp .
Bạch Cơ im lặng , thỉnh thoảng uống một ngụm thơm Ly Nô pha.
"Bạch Cơ hãy đến xem tiểu thư Phi Yên ."
Bạch Cơ: "Không cần đầu, từ khi Đế Ất bước Phiêu Miểu các thì tiểu thư Phi Yên còn ở trong nó nữa."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Hả?"
Bạch Cơ giải thích cho Nguyên Diệu hiểu rõ, mà những chuyện khác: "Hiên Chi vì Võ Hằng Hào chọn tiểu thư Phi Yên từ trong hàng ngàn ?"
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc đột nhiên hiểu , nhớ lời thầm của Vi Phi Yên khi đầu đến Phiêu Miểu các: "Có là vì sinh thần bát tự ?"
Bạch Cơ gật đầu: " . Ta từng với rằng, ai cũng thể bước Phiêu Miểu Các. Có một , mệnh đặc biệt, dù khao khát mãnh liệt cũng thể bước Phiêu Miểu Các. Tiểu thư Phi Yên là như . Còn ca ca của nàng - công t.ử Vi Ngạn, mệnh trái ngược, dù khao khát mãnh liệt cũng thể bước Phiêu Miểu Các. Ý Nương mượn hương Phản Hồn để sống , nhưng bất kỳ cơ thể nào cũng thể mà chỉ bát tự đặc biệt mới . Cũng thật trùng hợp vì nàng tìm thấy tiểu thư Phi Yên."
Nguyên Diệu nhớ lúc gặp Vi Phi Yên ở Đình Mẫu Đơn thì bên cạnh nàng một nữ t.ử mặc áo đỏ cầm đèn xanh, mới đó là Ý Nương. Bây giờ nhớ , cuối cùng cũng hiểu tại Ý Nương theo tiểu thư Phi Yên... Từ ban đầu chọn nàng, dùng hương Phản Hồn để chiếm lấy cơ thể nàng.
Nguyên Diệu đột nhiên cảm thấy tức giận vì hành động của Võ Hằng Hào và Ý Nương, bản họ thể như chim liền cánh, nhưng linh hồn thanh xuân của tiểu thư Phi Yên cô độc phiêu bạt giữa thế gian, cũng đến Suối vàng. Điều thật sự ích kỷ. Nếu như Nguyên Diệu một chút đồng cảm và cảm động với tình yêu bi t.h.ả.m của Võ Hằng Hào và Ý Nương thì bây giờ chỉ cảm thấy bất mãn với sự ích kỷ của họ. Vì hạnh phúc của mà tước đoạt hạnh phúc của một liên quan ? Tiểu thư Phi Yên thật vô tội!
"Linh hồn của Tiểu thư Phi Yên thể Phiêu Miểu Các, nàng đang ở ?" Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ.
Bạch Cơ đáp: "Ở đầu ngõ một cây Hoè già, lẽ nàng ở đó. Cây hoè là cây cho ma quỷ cư trú."
Nguyên Diệu thử hỏi: "Bạch Cơ cách nào để tiểu thư Phi Yên trở cơ thể của ?"
Bạch Cơ ngẩng đầu Nguyên Diệu: "Có, nhưng sẽ như ."
"Tại ?"
"Ta đang chờ nhân quả. Hương Phản Hồn là 'nhân', đang chờ 'quả', 'nhân quả' là thứ ."
Nguyên Diệu tức giận: "Có thể nhưng khoanh tay , chẳng lẽ ngươi lòng trắc ẩn ? Tiểu thư Phi Yên thực sự đáng thương."
Bạch Cơ : "Lòng trắc ẩn ư? Hiên Chi , thậm chí trái tim thì thứ đó chứ?"
Không trái tim?! Nguyên Diệu ngạc nhiên. Dưới ánh đèn, gương mặt nửa nửa của Bạch Cơ trông u ám, mãi mãi chỉ một biểu cảm giống như một con búp bê sự sống.
Nguyên Diệu lạnh cả .
Bạch Cơ chậm rãi , giọng mờ ảo: ", nếu gom đủ 'nhân quả' bằng lượng cát sông Hằng thì sẽ trái tim, cũng thể thành Phật. Đây là lời hứa mà ở Cực Lạc Tây Phương hứa với ."
Số lượng cát sông Hằng là bao nhiêu? Mười tỷ? Trăm tỷ? Ngàn tỷ? Nhiều nhân quả như thì mất bao nhiêu năm tháng mới thể gom đủ. Không, thể gom đủ. Người hứa hẹn điều với nàng chắc chắn là đang đùa cợt nàng?
Nguyên Diệu Bạch Cơ: "Từ tới giờ, ngươi gom bao nhiêu nhân quả ?"
Bạch Cơ hờ hững : "Ba ngàn."
Quả nhiên, đến một phần ngàn tỷ của cát sông Hằng.
Nguyên Diệu : "Ngươi giúp tiểu thư Phi Yên đạt nguyện vọng của chẳng sẽ thêm một nhân quả ?"
Bạch Cơ nhạt nhẽo : "Nàng thể bước Phiêu Miểu Các, nên "nhân" với , cho nên cũng 'quả'."
Nghe , Nguyên Diệu vội cầm một chiếc đèn lồng đến đầu ngõ. Từ xa, quả nhiên thấy một bóng mảnh mai gốc cây hoè già, mờ nhạt, như một ảo ảnh.
"Tiểu thư Phi Yên?"
Vi Phi Yên đầu , khuôn mặt buồn bã: "Nguyên công tử, ngươi đưa đến Phiêu Miểu Các ? Sao bỏ giữa đường màng đến như thế?"
"Tiểu sinh bây giờ sẽ đưa cô nương đến Phiêu Miểu Các." Nguyên Diệu kéo tay Vi Phi Yên, vội vàng về phía Phiêu Miểu Các. Mặc dù Bạch Cơ Vi Phi Yên thể Phiêu Miểu Các nhưng tin, Phiêu Miểu Các rõ ràng ở ngay đó thể ? Chỉ cần Vi Phi Yên bước Phiêu Miểu Các, 'nhân' thì Bạch Cơ chắc chắn sẽ thực hiện nguyện vọng của nàng, để nàng trở về cơ thể của .
Nguyên Diệu một tay cầm đèn lồng, một tay kéo Vi Phi Yên, họ đến Phiêu Miểu Các. Trong màn đêm, gác lầu cổ kính hiện lên kỳ bí, đôi câu đối "Hồng trần hữu tướng, tửu mê kim phấn bạc sắc tận. Phù thế vô thường, ái oán sân si vạn kiếp " cột cửa hai bên phát ánh sáng như ánh trăng. Cánh cửa mở một nửa, vẫn giữ nguyên dáng vẻ khi Nguyên Diệu bước .
"Tiểu thư Phi Yên, xin mời theo tiểu sinh trong."
"Được, nhưng mà... cơ?" Vi Phi Yên do dự .
"Hả?" Nguyên Diệu ngạc nhiên đầu: "Đây là cửa Phiêu Miểu Các, tất nhiên là Phiêu Miểu Các . Ngươi... thấy cửa ?"
"Ở cửa chứ? Ở đây chẳng gì cả, chỉ thấy một bức tường thôi!"
Nguyên Diệu thất vọng.
Quả nhiên, những mãi mãi thể bước Phiêu Miểu Các .
Tháng bảy nóng đốt, Tháng tám sương mù, tháng chín sương rơi. Ngày tháng trôi nhanh, thoáng chốc đến tháng mười, chim nhạn bay về phương Nam. Tiểu thư sinh chí lớn tiếp tục ở Phiêu Miểu Các lãng phí thời gian, Bạch Cơ đổi "nhân" lấy "quả".
Bạch Cơ chịu phá hủy nhân quả của hương Phản Hồn vì mỗi ngày Vi Phi Yên đều lang thang trong hình dáng của một hồn ma, dạo ở ở Đông Thị, Tây Thị ngắm những nam nhân Hồ mắt xanh mũi cao, tìm kiếm những mỹ nam tuyệt sắc khắp thành Trường An, mệt thì nghỉ ngơi cây hoè ngoài ngõ Phiêu Miểu Các, cũng tự thấy vui vẻ, tự do.
Bạch Cơ đưa cho Nguyên Diệu một sợi tóc, bảo đưa cho Vi Phi Yên, để nàng buộc cổ tay. Nguyên Diệu hiểu lý do, Bạch Cơ cũng giải thích. Sau , Nguyên Diệu mới từ Ly Nô: "Như , nàng sẽ mùi của chủ nhân, sẽ những đạo sĩ tà môn những kẻ pháp lực cao hại."
"Chủ nhân là sống lâu nhất, đạo hạnh sâu nhất ở khắp thành Trường An. Gia đây là thứ hai." Ly Nô nịnh chủ nhân xong, vô liêm sỉ tự khen .
Nguyên Diệu âm thầm lườm , lưng quét bụi.
Từ xuân đến thu, Bạch Cơ gom ít nhân quả. Nguyên Diệu quan sát cũng Bạch Cơ và Ly Nô , thậm chí Ly Nô là con mèo đen mà từng đuổi khỏi Phiêu Miểu Các. Có lẽ vì từ nhỏ thấy những sinh linh kỳ lạ mà khác thấy, lẽ vì não bẩm sinh thiếu một dây thần kinh, nên Nguyên Diệu sợ Bạch Cơ và Ly Nô, cũng dần dần sợ những thứ kỳ quái và những vị khách đến nửa đêm của Phiêu Miểu Các nữa. Hắn thậm chí cảm thấy ở với Bạch Cơ và Ly Nô trong Phiêu Miểu Các khiến cảm thấy trong sáng, ấm áp, chân thành hơn nhiều so với ở trong thế giới đầy sự dối trá, mưu mô, lòng lạnh lẽo ngoài .
"Này! Mọt sách, mau chợ mua cá , đừng ngày nào cũng lười biếng!" Tiếng la của Ly Nô cắt đứt ảo tưởng đẽ của Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu đầu, bĩu môi: "Tại là tiểu sinh chợ, Ly Nô cũng rảnh rỗi mà?"
Ly Nô tựa quầy, nhàn nhã ăn cá khô đĩa: "Ai gia rảnh? Gia bận lắm, còn ba đĩa cá khô ăn nữa kìa. Đừng lắm lời, gia bảo ngươi thì ngươi , đừng ngày nào cũng lười biếng!!"
"Không là ai lười biếng suốt ngày ?!" Tất nhiên, câu chỉ là suy nghĩ trong lòng tiểu thư sinh, vì tuyệt đối dám .
Nguyên Diệu buồn bực chợ, lúc ngang qua cây hoè ngoài ngõ, thì thấy Vi Phi Yên đang chống cằm gốc cây ngẩn . Nguyên Diệu dừng bước, chào hỏi: "Tiểu thư Phi Yên đang gì ?"
Vi Phi Yên : "Đếm kiến..."
Tiểu thư sinh thắc mắc: "Ngươi đếm kiến gì?"
"Chán quá nên đếm kiến g.i.ế.c thời gian thôi mà!" Vi Phi Yên liếc giỏ đồ trong tay Nguyên Diệu, : "Nguyên công t.ử Ly Nô sai vặt nữa ?"
Nguyên Diệu khổ: " , còn cách nào, Ly Nô cứ mãi thôi..."
Vi Phi Yên thở dài: "Nguyên công t.ử quá bụng ... Ồ?!"
Vi Phi Yên phía Nguyên Diệu, biểu cảm đột nhiên trở nên cứng đờ, môi co giật. Nguyên Diệu tò mò, theo ánh mắt của Vi Phi Yên đầu . Một chiếc xe ngựa hoa lệ dừng ngoài ngõ, một quý phụ xinh nha dìu xuống xe. Quý phụ đó là Vi Phi Yên. Không, là Vi Phi Yên đang hồn của Ý Nương cư ngụ mới đúng.
Bạch Cơ luôn chờ đợi nhân quả của hương Phản Hồn, Nguyên Diệu cũng đang chờ đợi. Giờ đây, cuối cùng đến lúc thu hoạch "quả".
Vi Phi Yên, , tạm gọi là Ý Nương, từ xa thấy Nguyên Diệu thì nhẹ nhàng bước tới: "Nguyên công tử, lâu gặp. Sao công t.ử một ở đầu ngõ đón gió thế?"
Vi Phi Yên gốc cây hoè ngẩn ngơ Ý Nương, nhưng Ý Nương thấy nàng.
Nguyên Diệu : "Võ phu nhân, tiểu sinh đang định chợ. Sao Võ phu nhân đến đây?"
Gương mặt Ý Nương hốc hác, trong mắt đọng nỗi buồn sâu sắc: "Thiếp đến tìm Bạch Cơ."
Nàng đạt ước nguyện, hồn tái sinh, sống cùng Võ Hằng Hào, lẽ nào còn điều gì hài lòng nữa ư? Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Phu nhân mong gì ?"
Ý Nương trả lời Nguyên Diệu, tự sâu trong ngõ. Gió thu cuốn theo lời thì thầm nhẹ nhàng của nàng, khiến tiểu thư sinh kinh ngạc: "Có lẽ, nên hồn mà chìm hư vô mãi sẽ hơn..."
Khi Nguyên Diệu từ chợ trở về Phiêu Miểu Các, Ý Nương rời . Trong phòng, bức bình phong hoa cúc vàng, Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh, mặt là một chồng giấy cắt sẵn, tay đang cầm bút nhúng đầy chu sa gì đó giấy.
Nguyên Diệu tiến gần xem, giấy : "Hồn hề quy lai" (Hồn hãy trở về).
Bạch Cơ hành sự luôn kỳ bí, Nguyên Diệu cũng dám hỏi nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-8-nhan-qua.html.]
Nguyên Diệu một lúc, chán cảnh Bạch Cơ luyện chữ, cuối cùng cũng hỏi điều : "Bạch Cơ, Ý Nương đến Phiêu Miểu Các thế?"
Bạch Cơ ngẩng đầu lên : "Người đến Phiêu Miểu Các tất nhiên là điều mong ."
"Nàng cầu xin gì thế?"
Bạch Cơ ngẩng đầu, Nguyên Diệu, đôi mắt đen sâu thẳm như đêm tối: "Cầu c.h.ế.t."
Nguyên Diệu giật : "Sao nàng c.h.ế.t? Nàng khó khăn lắm mới đạt ước nguyện, hồn tái sinh, sống bên Võ Hằng Hào, tại cầu c.h.ế.t?"
Bạch Cơ cúi đầu, tiếp tục "Hồn hề quy lai", "Sống mãi bên chỉ là một ước mơ mà thôi. Lòng quá uẩn khúc, phức tạp, sẽ đổi theo thời gian và cảnh. Còn tình yêu, d.ụ.c vọng, cũng vi diệu, khiến lòng trở nên phức tạp và kỳ lạ hơn."
Tiểu thư sinh mù mờ: "Tiểu sinh hiểu..."
Bạch Cơ , : "Nói đơn giản nhé, khi Ý Nương tái sinh thì cảm thấy Võ Hằng Hào còn yêu nàng nữa, nàng cũng còn yêu Võ Hằng Hào nữa."
Bạch Cơ liếc gian hư bên bàn ngọc xanh. Một giờ , Ý Nương đó dùng tay áo lau nước mắt: "Trước đây, Võ lang quan tâm đời dòm ngó, chê , sống bên trở thành phi nhân. Mặc dù, trong mắt khác, chuyện với hư , như điên. chúng vui vẻ, tâm đầu ý hợp. Bây giờ, thể sống bên dài lâu thường tỏ lơ đãng. Còn cũng cảm thấy cùng là đàn tỳ bà nhảy múa, ngâm thơ thưởng hoa, những việc đây thấy đẽ giờ nhạt nhẽo vô vị. Tại như ? Hơn nữa, đôi khi gọi là 'Phi Yên' trong mơ. Thiếp là Ý Nương cơ mà! Thân thể tiểu thư Phi Yên trẻ hơn, xinh hơn, lẽ Võ lang sớm quên mất Ý Nương trông như thế nào, quên mất dung nhan xưa của , và cũng cảm thấy Võ lang còn là Võ lang của ngày xưa nữa, cũng thể tìm cảm giác ngày xưa . Bây giờ, và Võ lang chán ghét , sống chung thế nào nữa. Có lẽ, lúc đó nên hồn, chìm hư vô mãi mãi hơn. Ít nhất, Võ lang sẽ mãi nhớ đến , cũng sẽ chán ghét Võ lang..."
Tiểu thư sinh hiểu: "Rõ ràng là họ yêu như , ngay cả sống c.h.ế.t cũng thể chia cắt. Vì khi đạt ước nguyện thì chán ghét chứ?"
Bạch Cơ cất bút chu sa: "Sự bình dị và thời gian sẽ mài mòn tình yêu và d.ụ.c vọng."
"Vậy khó khăn và trắc trở sẽ giúp tình yêu lâu bền ư?" Tiểu thư sinh lắc đầu, hiểu tình yêu và d.ụ.c vọng.
Bạch Cơ trả lời, nàng gấp tờ giấy vàng "Hồn hề quy lai" , như với chính : "Nàng đến cầu xin cái c.h.ế.t, đồng ý ."
Chân tay tiểu thư sinh mềm nhũn: "Ngươi, ngươi g.i.ế.c nàng ư?"
Bạch Cơ : "Làm thể? Ta chỉ đồng ý với nàng là khi nàng c.h.ế.t sẽ trả thể cho Vi Phi Yên thôi."
"Hả?"
"Trả thể cho Vi Phi Yên là mong ước cuối cùng của nàng."
Nguyên Diệu : "Nàng tự tử, ngươi ngăn cản?"
Bạch Cơ thì thầm: "Ta thể ngăn cản vì đó là ước nguyện của nàng."
Tối hôm đó, Võ phu nhân treo cổ tự vẫn.
Nửa đêm, gõ cửa Phiêu Miểu Các.
Nguyên Diệu dậy mở cửa, một nữ t.ử áo đỏ thanh tú yên lặng bên ngoài: "Nguyên công tử."
Nguyên Diệu giọng thì nhận là Ý Nương, kinh ngạc: "Ý Nương?!"
Ý Nương mỉm gật đầu, lấy trong tay áo một lá thư đưa cho Nguyên Diệu: "Nếu Võ lang đến Phiêu Miểu Các, thì xin giao lá thư cho ..."
Nguyên Diệu nhận thư : "Được."
Ý Nương cúi lạy ba lạy, xoay biến mất trong con ngõ tối.
Một cơn gió đêm thổi qua, Nguyên Diệu rùng . Hắn cúi đầu, lá thư trong tay, trong lòng khỏi dâng lên một nỗi buồn vô cớ.
Ba ngày , Võ Hằng Hào quả nhiên đến Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ tiếp đãi .
Trong phòng, bức bình phong hoa cúc vàng, Bạch Cơ và Võ Hằng Hào đối diện bên bàn ngọc xanh, Nguyên Diệu hầu một bên.
"Võ tướng quân cầu xin gì?"
Mắt Võ Hằng Hào đỏ hoe, mặt hốc hác: "Hương Phản Hồn."
"Hoàn hồn cho ai?"
"Cho thê t.ử của , Ý Nương."
"Hồn của Ý Nương hiện ở ?"
Võ Hằng Hào ngơ ngác: "Ta ."
Bạch Cơ lạnh lùng hỏi: "Lúc sống hai chán ghét , tại khi c.h.ế.t hồn gặp ?"
Võ Hằng Hào rơi nước mắt: "Sau khi nàng c.h.ế.t mới nhận thể sống thiếu nàng..."
"Rất tiếc, nàng còn d.ụ.c vọng với nhân thế nữa, hồn phách về Địa phủ, nhập luân hồi lục đạo, hương Phản Hồn còn tác dụng nữa ."
Võ Hằng Hào như sét đánh, sững sờ lời nào.
Nguyên Diệu thấy thì lấy lá thư Ý Nương để đưa cho Võ Hằng Hào: "Ý Nương , nếu ngươi đến Phiêu Miểu Các thì hãy giao lá thư cho ngươi."
Võ Hằng Hào vội vàng mở thư , khi xong, bật nức nở. Võ Hằng Hào thất thần rời khỏi Phiêu Miểu Các, thậm chí còn quên cả lá thư.
Nguyên Diệu tò mò nhặt lá thư rơi đất lên : "Đậu khấu phong tư tuổi mười ba, cưỡi ngựa tre quanh yên ngọc. Bảy năm xương trắng lệ áo đỏ, hồn nhớ dung nhan ?"
Nguyên Diệu cảm thấy buồn bã: "Võ Hằng Hào và Ý Nương là tình nhân thanh mai trúc mã, thời niên thiếu chắc hẳn là thời gian hạnh phúc nhất của họ."
Bạch Cơ lặng lẽ đó, gì.
Đêm thứ bảy khi "Võ phu nhân" c.h.ế.t, Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu và Vi Phi Yên đến Võ gia để triệu hồn cho Võ phu nhân. Nguyên Diệu lúc mới phát hiện, câu "Hồn hề quy lai" mà Bạch Cơ hôm đó thực là một lá bùa.
Bạch Cơ đốt một cây nhang âm dán bùa lên trán Võ phu nhân, miệng lẩm bẩm chú gì đó. Hồn phách của Vi Phi Yên dần trở nên trong suốt biến mất dấu vết như sương sớm gió thổi tan. Võ phu nhân từ từ mở mắt: "Ôi, dường như mơ một giấc thật dài..."
Tin tức về việc Võ phu nhân Vi Phi Yên hồn sống lan nhanh khắp thành Trường An, trở thành một câu chuyện kỳ lạ lan truyền trong dân gian. Không lâu , tin Võ Hằng Hào bỏ thê t.ử xinh và gia sản để xuất gia tăng nhân du hành khắp nơi, gây chấn động mạnh ở Trường An. Tuy nhiên, trong kinh đô , đủ loại nhân vật tụ tập, mỗi ngày đều những chuyện mới mẻ, kỳ lạ và bí ẩn xảy . Chẳng mấy chốc, câu chuyện về phu thê nhà họ Võ trở thành chuyện cũ, ai còn nhớ đến nữa.
---
Tháng mười một, Phiêu Miểu Các.
Nguyên Diệu đang quét dọn đại sảnh thì nhặt một cành sen xanh khô héo quầy. Hắn chợt nhớ đến hương Phản Hồn, nhớ đến nữ nhân mặc áo đỏ, đầu tóc bạc trắng ghé thăm Phiêu Miểu Các lúc nửa đêm, trong lòng cảm thấy buồn bã.
"Thứ vẫn còn ?" Bạch Cơ cành sen xanh trong tay Nguyên Diệu, lạnh lùng .
"Ý Nương thì còn nữa." tiểu thư sinh buồn bã .
"Ít nhất Võ Hằng Hào sẽ bao giờ quên dung nhan của nàng." Bạch Cơ lạnh lùng đáp.
"Võ Hằng Hào xuất gia quả là vô trách nhiệm với tiểu thư Vi Phi Yên gả cho ." Tiểu thư sinh bất bình cho Vi Phi Yên.
Tiếng của Vi Ngạn đột ngột vang lên từ bên ngoài Phiêu Miểu Các: "Ai là bất công với nó? Bây giờ nó sống tự do, còn ai cấm đoán việc săn mỹ nam của nó nữa. Phụ thấy mất mặt bèn bảo đến khuyên nàng kiềm chế một chút. Ta bước Võ gia nó sai đuổi , rằng giờ nó là Võ phu nhân, phụ thể quản nàng nữa! Gia môn bất hạnh, thật bất hạnh, xin , xin ..."
Nguyên Diệu lau mồ hôi lạnh, : "Không , tiểu thư Vi Phi Yên chỉ si mê mỹ nam mà thôi, nhưng thực là ."
Vi Ngạn chào hỏi Nguyên Diệu xong, thì sang hỏi Bạch Cơ: "Bạch Cơ, trong Phiêu Miểu Các đồ chơi mới gì thú vị ?"
Mắt Bạch Cơ lóe lên một tia sáng kỳ lạ, nhiệt tình: "Gần đây chín chiếc cốc đầu lâu mới đến, thú vị."
Vi Ngạn tỏ hứng thú: "Ồ? Thú vị thế nào?"
Bạch Cơ chớp mắt, : "Nguyên liệu từ sọ , chế tác tinh xảo. Từ lớn đến nhỏ, mỗi cái đều từ xương ở độ tuổi khác . Dùng cốc đầu lâu uống rượu nho Tây Vực sẽ cảm giác như đang uống máu."
Vi Ngạn sở thích kỳ quái thì thích thú: "Lấy cho xem."
Bạch Cơ : "Ở trong phòng, công t.ử theo ."
Vi Ngạn theo Bạch Cơ phòng trong: "Bộ cốc đầu lâu bao nhiêu tiền?"
"Công t.ử là khách quen, thách, một bộ chín chiếc cốc tổng cộng chín mươi lượng. Đây là giá rẻ nhất . Chế tác xương tốn công sức và thời gian."
"Chín mươi lượng bạc, cũng quá đắt..."
"Không, là vàng."
"Sao ngươi cướp ?!"
"Đi cướp thú vị bằng việc chặt c.h.é.m ... Khụ khụ, đùa công t.ử thôi. Mười lượng vàng đổi lấy một chiếc cốc đầu lâu rẻ , đó là xương thật, đó còn vân máu. Đêm khuya trăng tròn, vạn vật yên tĩnh, ngài trong lầu Nhiên Tê, uống rượu m.á.u bằng cốc đầu lâu, ngắm mặt qua màn thủy tinh, chắc chắn sẽ thú vị."
"Ừ, để xem ." Vi Ngạn động lòng.
"Được." Bạch Cơ quỷ quyệt.
Nghe Bạch Cơ và Vi Ngạn đối đáp, Nguyên Diệu khỏi bật . Những cuộc trò chuyện quen thuộc khiến nhớ cảnh tượng khi mới đến Phiêu Miểu Các, cùng giống y hệt thế .
Phiêu Miểu Các, rốt cuộc tồn tại vì điều gì? Là vì d.ụ.c vọng của thế gian, vì nhân quả của Bạch Cơ? Bây giờ vẫn thể hiểu, nhưng chỉ cần ở Phiêu Miểu Các thì chắc chắn thể hiểu rõ.
Một cơn gió thổi qua, kèm theo tuyết mịn, mùa đông đến.
----
Hết phần 1....
Quyển 2: Sáo Anh Cốt