Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 7: Trăm bài thơ
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:14
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu Các, Phiêu Miểu Các lạnh lẽo vắng vẻ, Bạch Cơ vẫn về, con hồ ly nhỏ vẫn còn hôn mê tỉnh.
Nguyên Diệu đặt hộp gỗ xuống, lấy bút mực giấy nghiên , pha một tách trong phòng thơ. Hai canh giờ , Nguyên Diệu mười mấy bài thơ, bụng cũng đói. Con hồ ly nhỏ vẫn còn hôn mê, nên ai nấu ăn, Nguyên Diệu đành lấy ít tiền chợ ăn một bát hoành thánh. Trở về, mua hai cân bánh dày để bữa tối cho và Bạch Cơ.
Hoàng hôn buông xuống, Bạch Cơ vẫn về, cũng gửi tin tức về. Nguyên Diệu đành ăn tối một . Nguyên Diệu một hành lang trong sân , bàn gỗ đặt bánh dày lạnh ngắt, xung quanh vắng lặng khiến cảm thấy cô đơn.
Bạch Cơ tìm tung tích của cây Vô Ưu, chuyện gì ? Ly Nô trốn trong núi để tránh thiên kiếp, bây giờ an ? Thập Tam Lang trong phòng hôn mê tỉnh, rõ sống c.h.ế.t khiến lo lắng. Nguyên Diệu gặm bánh dày lạnh cứng, rơi nước mắt. Tại thế gian luôn nhiều điều lo lắng như , dù cây Vô Ưu, nhưng thể thực sự vô ưu vô lo đây?
Đến giờ thắp đèn nhưng Bạch Cơ vẫn về, Nguyên Diệu càng lo lắng hơn. Hắn tìm nàng, nhưng để tìm.
Đêm khuya, Bạch Cơ vẫn về, cũng gửi tin tức về. Nguyên Diệu trong Phiêu Miểu Các, lòng nóng như lửa đốt, nước mắt lưng tròng. Bạch Cơ từng rời khỏi Phiêu Miểu Các mà một lời nào lâu như , chắc chắn là xảy chuyện. Lúc , liệu con rồng yêu yêu pháp cao hơn tiêu diệt ? Hay là xác phơi ngoài đồng hoang, ai chôn cất ?
Nguyên Diệu lo lắng, sợ hãi, sốt ruột, giống như kiến bò chảo nóng, trong lòng yên.
Nguyên Diệu trong Phiêu Miểu Các, chịu đựng suốt một đêm, nước mắt chảy suốt một đêm. Nghĩ đến nếu Bạch Cơ thật sự còn nữa, cảm thấy buồn. Khi trời hừng sáng, chắc đường còn cấm quân, Nguyên Diệu lao khỏi Phiêu Miểu Các, tìm Bạch Cơ. Hắn nghĩ, nếu gặp một yêu quái thì sẽ hỏi thăm tin tức về Bạch Cơ, nếu cứ hỏi mãi, chắc chắn sẽ tin tức của nàng. Dù thì cũng duyên với yêu quái, lo gặp yêu quái.
Nguyên Diệu lao khỏi Phiêu Miểu Các, trong ánh sáng mờ ảo của buổi sáng, giọng nam căng thẳng : "Nguyên công t.ử dừng bước, đừng giẫm lên !!"
"Ơ!" Nguyên Diệu định giẫm xuống, kỹ thì thấy đất một con ốc sên.
"Ngươi đang chuyện ?" Nguyên Diệu hỏi ốc sên.
Ốc sên : "Là ."
"Sao ngươi họ Nguyên?"
"Ngươi từ Phiêu Miểu Các , ngây ngô thế , chắc chắn là Nguyên công tử. 'Mặt mày ngây ngô là Hiên Chi.' Bạch Cơ thế."
"Bạch Cơ ư?! Ngươi gặp nàng ? Nàng bây giờ đang ở ?" Nguyên Diệu vội hỏi.
"Bạch Cơ bây giờ ở . chiều qua gặp Bạch Cơ phố Chu Tước, nàng nhờ đến Phiêu Miểu Các nhắn tin cho Nguyên công tử. Ta bò suốt một ngày một đêm, cuối cùng cũng đến Phiêu Miểu Các."
"Gì cơ?"
"Bạch Cơ , mấy ngày nàng thể về Phiêu Miểu Các, kêu Nguyên công t.ử đừng lo lắng, chăm sóc tiệm, cẩn thận lửa đèn."
Nguyên Diệu thở phào, đồng thời cảm thấy tức giận: "Nàng ... nàng thật sự nhờ một con ốc sên truyền tin bình an?! Thật khổ mà!!"
Hắn còn tưởng rằng nàng gặp chuyện chẳng lành, cả đêm lo lắng sợ hãi, nước mắt chảy ướt cả một ống tay áo.
Ốc sên vui: "Nguyên công t.ử ý gì? Chẳng lẽ ngươi xem thường ốc sên ? Vì truyền tin mà dám chậm trễ một phút, đường cũng nghỉ ngơi một phút, ngủ nghỉ mà bò tới, công lao cũng khổ lao, ngươi thể xem thường ?!"
Nguyên Diệu dở dở , vội xin : "Ốc sên hiểu lầm , ý đó. Dù nữa cũng cảm ơn ốc sên ."
Thấy Nguyên Diệu xin , ốc sên mới bớt giận: "Nguyên công t.ử khách sáo . Đã truyền tin xong, xin cáo từ."
Nguyên Diệu níu : "Ốc sên đường xa vất vả, trong uống chén ?"
Ốc sên : "Không cần . Ta còn đến phường Yên Khang nhắn tin cho bà Từ, hai ngày con trai út của bà Hồ ở cửa hàng thịt rắn chợ Đông bắt giữ, định dùng súp. Tiểu Từ nhờ nhắn tin cho nương , để bà cứu . Đây là chuyện liên quan đến tính mạng, thể vội !"
Ơ, dù vội, e rằng cũng muộn ? Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, cảm thấy rắn nhỏ chắc là sợ đến lú lẫn mới nhờ ốc sên truyền tin cứu mạng khẩn cấp: "Vậy, ốc sên nhanh ạ."
"Ừ. Được." Ốc sên chầm chậm bò , dần xa.
Nguyên Diệu về Phiêu Miểu Các, mặc dù trời sáng, nhưng thức suốt một đêm, cảm thấy mệt lập tức xuống bên cạnh Hồ Thập Tam Lang mà ngủ một giấc ngon lành.
Hai ngày nay, Nguyên Diệu vắt óc thơ, đủ một trăm bài thật nhanh để phủ Thái Bình đổi hồn đan. May , đây ít bài thơ thương xuân bi thu, cảm cổ than kim, bây giờ ghép , gần đủ một trăm bài.
Ngày thứ ba, Nguyên Diệu áo mũ chỉnh tề, mang theo một trăm bài thơ đến chỗ công chúa Thái Bình. Bên ngoài Thái Bình Phủ vẫn là xe ngựa qua , tấp nập ngớt, một cảnh rôm rả. Từ câu chuyện phiếm của , Nguyên Diệu công chúa Thái Bình bệnh nên tiếp khách. khi Nguyên Diệu trình bái , quản gia vẫn dẫn phủ. Trên đường, quản gia : "Gần đây công chúa bệnh, ngài gì thì ngắn gọn thôi."
"Ơ?!" Nguyên Diệu ngạc nhiên, công chúa Thái Bình bệnh? "Công chúa bệnh gì? Ta nhớ ba ngày công chúa vẫn khỏe mạnh mà..."
Quản gia : "Công chúa thể khỏe, hạ nhân chúng chi tiết? , hình như công chúa mắc một căn bệnh lạ, ngứa ngáy, đau đớn chịu nổi, thái y đến mấy , sắc nhiều t.h.u.ố.c tắm nhưng thấy khá hơn."
Trong lúc chuyện, Nguyên Diệu và quản gia đến bên ngoài thủy tạ. Sau khi thông báo, Nguyên Diệu theo hai nữ tỳ trong thủy tạ. công chúa Thái Bình một chiếc giường lớn, xung quanh giường buông màn lụa, theo gió bay phấp phới.
"Haha......hahaha......" Công chúa Thái Bình lớn giường, thể kiềm chế niềm vui.
Trong tiếng rộn rã của công chúa Thái Bình, bốn nữ tỳ bên cạnh lo lắng.
Nguyên Diệu chắp tay công chúa Thái Bình: "Tiểu sinh bái kiến công chúa Thái Bình."
Công chúa Thái Bình lớn: "Yêu Duyên, là ngươi...hahaha..."
"Là Nguyên Diệu." Nguyên Diệu sửa .
"Dù là gì thì cũng là ngươi. Hahaha......"
Nguyên Diệu tranh cãi về tên gọi, lập tức thẳng vấn đề: "Tiểu sinh xong một trăm bài thơ, đặc biệt đến trình cho công chúa, xin công chúa ban hồn đan cho tiểu sinh."
Công chúa Thái Bình xong thì ngẩn , : "Haha, thơ xong ?"
Nguyên Diệu dâng thơ lên, nữ tỳ nhận lấy đưa trong màn lụa, trình cho công chúa Thái Bình. công chúa Thái Bình lật qua vài trang, lệnh cho nữ tỳ lấy hồn đan, trao cho Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu nhận lấy Hoàn Hồn Đan, cảm kích ngớt: "Đa tạ công chúa."
Công chúa Thái Bình im lặng một lúc, : "Yêu Duyên, khi ngươi trở về Phiêu Miểu Các, hãy bảo Tự Nhân đến Thái Bình phủ gặp ."
"Ơ?!" Nguyên Diệu ngạc nhiên, nhưng vẫn đồng ý: "Tiểu sinh tuân lệnh. Bạch Cơ mấy ngày nay ở Phiêu Miểu Các, nàng đang bận việc quan trọng, khi nào mới về..."
Công chúa Thái Bình vén màn giường, lộ khuôn mặt, đôi mắt như lông quạ đen, lạnh lùng : "Nói với nàng những gì ngươi thấy, nàng sẽ đến. Hahaha......"
Nguyên Diệu ngước công chúa Thái Bình, lập tức sởn gai ốc. Trên mặt công chúa Thái Bình đầy những đường vân vàng kỳ lạ, như là mạch m.á.u lồi lênlàm cho gương mặt xinh của nàng trở nên dữ tợn. Không chỉ mặt, cổ, tay và cả da thịt của công chúa Thái Bình đều phủ đều mọc đầy những họa tiết vàng, khiến kinh hãi.
Nguyên Diệu há hốc miệng, nên lời.
Công chúa Thái Bình đưa tay gãi những vân vàng cổ, dường như ngứa: "Ngươi với Tự Nhân, bản công chúa ác quỷ ám thì nàng sẽ đến. Hahaha......"
Hai bên nữ tỳ ngăn cản công chúa Thái Bình: "Công chúa, xin đừng gãi nữa, sẽ tổn thương da đó."
Nguyên Diệu sợ hãi, cột sống lạnh toát, chỉ đáp: "Vâng. Khi Bạch Cơ trở về, tiểu sinh sẽ chuyển lời."
"Haha, hahaha......" Trong thủy tạ vang lên tiếng trống rỗng của công chúa Thái Bình.
Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ vẫn về. Nguyên Diệu đút Hoàn Hồn Đan cho con hồ ly nhỏ, đợi mãi thấy nó tỉnh thì khỏi lo lắng. Sao Thập Tam Lang vẫn tỉnh? Chẳng lẽ Hoàn Hồn Đan hiệu quả ?
Nguyên Diệu vô cùng lo lắng, buồn bã suốt cả buổi chiều.
Đến hoàng hôn, mặt trời lặn.
Nguyên Diệu cô đơn hành lang gặm bánh dày, trong lòng cảm thấy thê lương, nước mắt tuôn trào.
"Hiên Chi đang gì ?" Một làn hương thơm thoảng qua, tiếng chuông leng keng.
Nguyên Diệu theo phản xạ lau nước mắt, phản bác: "Tiểu sinh ."
Trong khoảnh khắc tiếp theo, Nguyên Diệu phản ứng , đầu , : "Bạch Cơ cuối cùng trở về, tiểu sinh cứ lo ngươi trở về ..."
"Sao về? Hiên Chi chỉ giỏi lo chuyện ..., đói c.h.ế.t mất!" Bạch Cơ xuống, cầm lấy bánh dày trong tay Nguyên Diệu, c.ắ.n một miếng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-7-tram-bai-tho.html.]
Nguyên Diệu tức giận: "Đừng trộm bánh dày của tiểu sinh!"
Bạch Cơ tươi: "Sao gọi là trộm? Đây rõ ràng là cướp!"
Nguyên Diệu kịp phản ứng, bánh dày trong tay Bạch Cơ cướp mất, ăn ngon lành.
Nguyên Diệu dám giành , đành lấy một cái khác.
"Bạch Cơ, mấy ngày nay ngươi ?"
"Ta bờ sông Khúc Giang chơi cờ với Huyền Vũ."
"Chơi cờ? Không ngươi tìm tung tích cây Vô Ưu ?"
"Đích tìm mệt lắm, hỏi Huyền Vũ là . Huyền Vũ rõ động tĩnh của tất cả và yêu trong thành Trường An, hỏi nó cũng như tung tích của cây Vô Ưu."
"Vậy nàng tìm hiểu gì ?"
"Cây Vô Ưu trong tay bất kỳ yêu nào."
"Vậy cây Vô Ưu ở ?"
"Không ."
"Ngươi ba ngày mà chỉ nhận kết quả ' ' ?" Nguyên Diệu thất vọng.
"Không, còn nhận một giỏ hạt sen đỏ. Huyền Vũ thua cờ . Hiên Chi, bóc , để Thập Tam Lang canh hạt sen, chắc chắn sẽ ngon." Bạch Cơ tươi chỉ giỏ hạt sen đỏ để bên cạnh.
Nguyên Diệu đến Thập Tam Lang, rơi nước mắt: "Thập Tam Lang vẫn tỉnh, tiểu sinh lấy Hoàn Hồn Đan từ phủ Thái Bình cho nó ăn , nhưng nó vẫn mê man tỉnh. Đây là chuyện gì?"
"Ngươi cho Thập Tam Lang ăn Hoàn Hồn Đan lúc nào?"
"Khoảng hai ba canh giờ ."
Bạch Cơ liếc mắt, : "Hiên Chi gọi hồn, thì Thập Tam Lang tỉnh ?"
"Gọi hồn? Gọi hồn gì?" Nguyên Diệu mơ hồ.
"Hồn mất , dù ăn Hoàn Hồn Đan cũng gọi hồn, thì hồn phách mới cơ thể."
"Tiểu sinh để gọi hồn Thập Tam lang đây?"
"Hiên Chi đến nơi Thập Tam Lang mất hồn để gọi hồn."
"Gọi như thế nào?" Nguyên Diệu hỏi.
Bạch Cơ gian, thì thầm tai Nguyên Diệu một lúc.
"Không, , việc khó tiểu sinh quá..." Nguyên Diệu liên tục lắc đầu, mặt mày chua xót.
Bạch Cơ chớp chớp mắt: "Tội nghiệp Thập Tam Lang, Hiên Chi chịu gọi hồn cho ngươi, xem ngươi chỉ thể mãi mãi mê man ..."
"Được , , tiểu sinh sẽ gọi hồn." Nguyên Diệu mặt nhăn nhó đáp.
Hoàng hôn buông xuống, cỏ xanh mơn mởn, tại nơi Thập Tam Lang mất hồn, Nguyên Diệu mặc váy trắng thêu mẫu đơn, đầu búi tóc kiểu ốc xoắn, tay cầm hai cành đào giả vờ múa, the thé gọi hồn: "Thập Tam Lang, hồn hãy về đây... Thập Tam Lang, hồn hãy về đây..."
Bạch Cơ ở hành lang xa xa , khóe miệng co giật.
Một con cáo lửa nhỏ dọc hành lang, xuống bên cạnh Bạch Cơ. Bạch Cơ nghiêng đầu : "Thập Tam Lang, tỉnh ?"
"Ừ." Con hồ ly nhỏ ngượng ngùng đáp, nó nghi ngờ về phía đang nhảy múa như điên trong bụi cỏ: "Vị tỷ tỷ là ai, gọi tên mỗ... Ồ, thì là Nguyên công tử, điên ?! Hắn nhảy quá!!"
Bạch Cơ thở dài, uống một ngụm : "Ôi chao, Hiên Chi mặc nữ trang chẳng gì cả, nhảy cũng luôn."
Tên thư sinh đang cố gắng nhảy múa gọi hồn trong bụi cỏ mãi mãi rằng, dù gọi hồn thì khi uống Hoàn Hồn Đan ba canh giờ, Thập Tam Lang cũng sẽ tỉnh .
Đến giờ thắp đèn, Nguyên Diệu áo xanh, thấy con hồ ly nhỏ tỉnh thì vui mừng rơi nước mắt. Nguyên Diệu xin vì nó hoảng sợ, con hồ ly nhỏ tha thứ cho .
Con hồ ly nhỏ rằng Nguyên Diệu hai đến phủ Thái Bình để cứu nó, một trăm bài thơ để đổi lấy Hoàn Hồn Đan, vô cùng cảm kích Nguyên Diệu: "Nguyên công t.ử thật . Được bạn với Nguyên công t.ử thực sự vui. À, lười biếng mấy ngày nay, thực sự hổ, canh hạt sen cho Bạch Cơ và Nguyên công t.ử ăn đây."
"Tiểu sinh sẽ bóc hạt sen." Nguyên Diệu .
"Bóc nhiều , đói c.h.ế.t ." Bạch Cơ tươi.
"Ngươi ăn nhiều bánh dày như thế, cả phần của tiểu sinh cũng ăn, đói ?" Nguyên Diệu giận dỗi.
"Nghe Thập Tam Lang nấu ăn là đói ngay luôn." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu nên lời.
Con hồ ly nhỏ bếp nhóm lửa, Nguyên Diệu bóc hạt sen, hỏi Bạch Cơ: "Ngươi tung tích của cây Vô Ưu, ăn với Thập Tam Lang? Nó ở Phiêu Miểu Các cần mẫn việc bao lâu nay cũng vì cây Vô Ưu."
Bạch Cơ thở dài, lấy một hạt sen bóc ăn: "Ngày mai sẽ tìm tiếp."
Nguyên Diệu chợt nhớ điều gì, : " , công chúa Thái Bình mời nàng đến phủ công chúa. Nàng nàng ác quỷ ám."
Bạch Cơ nhíu mày, nhắm mắt tính toán một hồi, : "Không , cần để ý."
"Ơ?" Nguyên Diệu hỏi: "Mặt công chúa, công chúa đều phủ đầy những đường vân vàng kỳ lạ, nàng cũng ngừng, nụ khiến rợn tóc gáy, chẳng lẽ ác quỷ quấy phá, hại nàng ?"
Bạch Cơ lấy một hạt sen, c.ắ.n một miếng: "Kết giới phá, ngọc bội hảo, ác quỷ loạn. Những vân vàng mặt và lẽ là tự nàng vẽ lên?"
"Cớ gì ?"
Bạch Cơ nheo mắt nhớ : "Công chúa Thái Bình thường những trò đùa tương tự như thế. Khi nàng còn nhỏ, lúc mới ký khế ước đồng với nàng , nàng ghét , luôn dùng cách lừa cung để thuật sĩ phục kích . Sau , dần dần, nàng còn ghét nữa, nhưng vẫn thỉnh thoảng nghịch ngợm, vẽ hoa văn lên mặt là yêu quái hại, vài vết thương là ác quỷ tấn công, lừa đến gặp nàng để mua vui. Lâu dần cũng quen , chẳng buồn để ý nữa. Vì thế, Hiên Chi cũng cần để ý ."
Nguyên Diệu kinh ngạc, hóa công chúa Thái Bình thích đùa giỡn với Bạch Cơ. Vậy nàng cũng đang đùa giỡn ? Những hoa văn kỳ lạ, tiếng đáng sợ đều là trò đùa ư? Tuy rằng Bạch Cơ sai, nhưng cảm giác vẫn điều gì đó .
" , công chúa Thái Bình còn gửi cho nàng một bức thêu, tiểu sinh để trong phòng, cần mang xem ?"
Bạch Cơ lấy một hạt sen đỏ ăn, lười biếng đáp: "Không cần, để hôm khác rảnh rỗi xem."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, nàng để ốc sên truyền tin thật là gây khó dễ cho tiểu sinh, khiến tiểu sinh lo lắng cả đêm. Lần gặp tình huống khẩn cấp, nàng thể nhờ phi nhân nhanh chân hơn đưa thư ?"
"Nhanh chân , là Phi Đầu Man, một cái đầu bay vèo đến, dọc đường m.á.u tươi nhỏ xuống, sẽ nhờ Phi Đầu Man tới nhé?" Bạch Cơ .
Nguyên Diệu tưởng tượng cảnh đầu đẫm m.á.u bay đến bên gối gọi dậy đưa thư trong đêm khuya thanh vắng, mồ hôi lạnh chảy ròng: "Không, , vẫn là ốc sên , ."
Bạch Cơ lấy một hạt sen đỏ: " , ốc sên tuy chậm nhưng cũng hết sức hết lòng đưa thư đến nơi. Hiên Chi thể đòi hỏi quá nhiều."
"Bạch Cơ, đừng tiểu sinh bóc một hạt sen nàng ăn một hạt, Thập Tam Lang còn canh nữa mà." Nguyên Diệu giận dỗi .
"Ôi chao, Hiên Chi bóc nhanh hơn một chút là mà." Bạch Cơ vẫn với tay lấy.
Nguyên Diệu vội giấu giỏ hạt sen lưng: "Không ăn nữa. Đợi Thập Tam Lang xong canh ăn."
"Hiên Chi thật keo kiệt." Bạch Cơ lấy hạt sen, thì vui vườn.