Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 7: Đế Ất
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:25:54
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian trôi nhanh, xuân qua hạ đến, chớp mắt là giữa hè tháng sáu. Tiểu thư sinh chăm chỉ việc vặt trong Phiêu Miểu các, chịu sự sai khiến của một chủ một tớ, trong lòng ấm ức cũng dám phản kháng, chỉ thể đào một cái hố cây liễu ngoài Phiêu Miểu các để giãi bày lúc đêm khuya .
Đối với thì công danh vô vọng . Theo lời của Bạch Cơ: "Hiên Chi giàu sang, nếu cố cầu thì chỉ e sẽ gặp tai họa. Cứ sống một đời bình thường sẽ thể an nhiên đến cuối đời."
Vì những gì xảy với cha nên tiểu thư sinh cũng còn ham công danh, tham gia thi cử gì nữa. Tuy nhiên, vẫn thường cầm sách , trong Phiêu Miểu các ít cuốn sách cổ quý giá, trở thành một con mọt sách. Thỉnh thoảng, cũng sẽ cũng ngâm nga hai bài thơ, hoặc là tỏ chí lớn thành, hoặc là thương xuân bi thu, khiến Ly Nô lườm nguýt chế nhạo thôi.
Từ mùa xuân đến mùa hạ xảy ít chuyện. Vào giữa mùa xuân, Vi Đức Huyền lịch sự mời tiểu thư sinh đến Vi phủ, quanh co cả buổi rơi vài giọt nước mắt, tiểu thư sinh mới hiểu Vi gia hủy hôn ước với Vi Phi Yên. Bởi vì tiểu thư Vi gia hứa gả cho khác và ngày cưới cận kề.
Tiểu thư sinh tuy đau lòng nhưng vẫn đồng ý.
Ông thề thốt: "Nguyên thế chất, mặc dù hôn ước hủy bỏ nhưng tình nghĩa giữa Vi gia và Nguyên gia vẫn còn mãi.
Vi Đức Huyền còn tặng cho tiểu thư sinh nhiều vàng bạc: "Coi như là chi phí hành trình của thế chất ở Trường An."
Tiểu thư sinh khách khí khéo léo từ chối.
Vào tháng tư mùa xuân ấm áp, khi hoa nở rộ khắp thành Trường An, thì nhị tiểu thư Vi gia - Vi Phi Yên xuất giá, lấy Đại tướng quân Phiêu Kỵ Võ Hằng Hào. Tiểu thư sinh ẩn cư tại Phiêu Miểu các nên tin tức .
Mùa hè, bóng cây rợp mát, mặt trời như chiếc ô lửa , tiếng ve kêu vang từ cây liễu ngoài Phiêu Miểu các càng nổi bật sự tĩnh lặng và oi bức của buổi trưa hè. Ly Nô lười biếng dài quầy, chút tinh thần, đến món cá mà thích nhất cũng hứng thú.
Nguyên Diệu cầm chiếc chổi lông gà quét bụi cho một chiếc bình sứ cao ngang . Trên bình sứ vẽ cảnh mười dặm sen xanh, Nguyên Diệu dường như thể ngửi thấy hương sen thơm ngát khi đến gần bình hoa, cảm nhận một làn gió hè mang theo nước mát lành, cả cảm thấy thoải mái vô cùng.
Tiểu thư sinh thấy thoải mái bèn lúc lắc đầu ngâm một bài thơ: "Ngàn dặm sen xanh ngọc bích lạnh, hồng liên tàn hết bạch liên sinh. Mười mẫu hồ khói sông trong , một mùi hương sen tịnh tâm đăng."
Ly Nô thấy thế thì mắng: "Ngươi đúng là đồ mọt sách, chịu việc lười biếng ngâm thơ. Chậc chậc, thơ gì mà dở ẹc, chua c.h.ế.t !"
Tiểu thư sinh vung chổi lông gà biện hộ: "Tiểu sinh quét bụi ngâm thơ chứ lười biếng? Thơ của tiểu sinh mùi hương của hoa sen, mùi chua chứ?"
Ly Nô tức tối: "Bớt lắm mồm , gia ngươi lười biếng thì ngươi lười biếng. Gia thơ của ngươi mùi chua thì thơ của ngươi mùi chua!"
Ly Nô luôn tỏ ngoan ngoãn lễ phép như một nô tài mặt Bạch Cơ và khách hàng, nhưng mặt tiểu thư sinh thì phách lối, trở thành "gia". Tiểu thư sinh dám chống đối "đại gia Ly Nô" nên đành nhẫn nhịn, im lặng quẹt bụi.
"Leng keng leng keng ..." tiếng chuông vang lên từ bên ngoài Phiêu Miểu các. Nguyên Diệu đầu thì thấy một con chim mắt như ngọn lửa màu lông sặc sỡ bay Phiêu Miểu các, cổ đeo một chiếc chuông nhỏ.
Con chim màu sặc sỡ bay một vòng trong đại sảnh bay thẳng phòng trong. Nguyên Diệu lo lắng con chim sẽ đổ đồ ngọc và đồ cổ, bèn cầm chổi lông gà định đuổi , nhưng Ly Nô ngăn : "Quay , ngươi đ.á.n.h nó gì? Nó đến đưa tin cho chủ nhân đấy."
"Đưa tin cho Bạch Cơ? Truyền tin bằng chim? Đây là loài chim gì? Tiểu sinh từng thấy loài chim ."
"Đây là chim Chu Bàn, là chim cưng của Công t.ử Tất, chắc chắn là công t.ử Đào Ngũ gây chuyện ..."
"Công t.ử Tất? Công t.ử Đào Ngũ? Họ là ai?" Tiểu thư sinh tò mò hỏi.
"Công t.ử Tất, công t.ử Đào Ngũ đều là cháu của chủ nhân, chủ nhân chín cháu. Cứ cách mười năm chín công t.ử sẽ mang đủ loại bảo vật từ Đông Hải đến Phiêu Miểu các một . công t.ử Đào Ngũ lên bờ là gây chuyện..."
Ly Nô hết câu, Bạch Cơ xoa trán bước khỏi phòng, mặt mày u sầu. Chim Chu Bàn đậu vai nàng, cúi đầu dùng mỏ chải bộ lông màu sặc sỡ.
"Hiên Chi, xảy vài chuyện, và Ly Nô đến Lạc Dương vài ngày. Ngươi ở Phiêu Miểu các một ?"
Tiểu thư sinh cảm thấy yên tâm, cũng dám ở một trong Phiêu Miểu các kỳ lạ : "Hay là tiểu sinh cùng hai ?"
Ly Nô bĩu môi dọa tiểu thư sinh: "Ngươi mà khi yêu quái ở Lạc Dương ăn còn xương. đó"
Tiểu thư sinh rùng .
Bạch Cơ : "Hiên Chi vẫn nên ở Phiêu Miểu các là nhất."
Tiểu thư sinh đành : "Vậy... thôi."
---
Bạch Cơ và Ly Nô rời khỏi Phiêu Miểu các chiều hôm đó, để tiểu thư sinh trông cửa hàng.
Ngày hôm trời nóng bức, tiểu thư sinh lười biếng học theo Ly Nô lên quầy. Một loạt tiếng bước chân vang lên, là khách đến. Tiểu thư sinh bất ngờ ngẩng đầu lên, xoá sạch vẻ mệt mỏi nhiệt tình: "Khách quan mua gì ạ?"
Công t.ử áo hoa bước Phiêu Miểu các giật , mở quạt xếp rắc vàng che nửa mặt : "Hiên Chi, xem ngươi quen với cuộc sống bây giờ nhỉ. Ta cứ nghĩ ngươi mất nhân duyên, mất tự do, chắc chắn sẽ chán nản, uể oải phấn chấn chứ."
Người đến ai khác là Vi Ngạn, bán tiểu thư sinh Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu : "Hóa là Đan Dương , lâu gặp."
Vi Ngạn đến săn bảo vật mới, tiếc rằng Nguyên Diệu hiểu sở thích kỳ lạ của Vi Ngạn, đề cử vài thứ nhưng Vi Ngạn đều hài lòng. Biết Bạch Cơ xa, Vi Ngạn bèn khăng khăng kéo tiểu thư sinh về Vi phủ uống rượu ôn chuyện. Tiểu thư sinh từ chối sự nhiệt tình của , lôi lên xe ngựa.
Vi phủ, lầu Nhiên Tê.
Vi Ngạn và Nguyên Diệu uống từ chiều đến tối, trò chuyện ăn ý. Từ lời Vi Ngạn, Nguyên Diệu Vi Phi Yên lấy là Võ Hằng Hào, Nguyên Diệu cảm thấy đúng, tiếp đó là nỗi sợ trỗi dậy. Hắn còn nhớ hôm mùa xuân đó, Ý Nương xương trắng áo đỏ mua Hương Phản Hồn từ Phiêu Miểu các. Đêm bách quỷ hành, và Bạch Cơ thấy cảnh Võ Hằng Hào và Ý Nương quấn quýt yêu thương ở biệt viện Võ gia ở phường Phong An. Võ Hằng Hào quyết tâm dùng Hương Phản Hồn để tái hợp, sống bên mãi mãi cùng Ý Nương, cưới Vi Phi Yên chứ?
Tiểu thư sinh dò hỏi: "Tiểu thư Phi Yên, , Võ phu nhân hiện giờ sống ?"
Vi Ngạn xòe quạt xếp , vẻ hài lòng: "Phu thê hòa thuận, ân ái đằm thắm. Hiện tại, cả thành Trường An đều đồn thổi thành câu chuyện , rằng phu thê Võ thị tình sâu đến mức cũng cùng như hình với bóng. Ban đầu, còn định xem trò của Phi Yên, nhưng giờ nó như biến thành khác, gặp mỹ nam đường cũng kéo rèm xe tránh xa ba bước. Tháng năm, nhị nương bệnh nặng nó về thăm. Kỳ lạ là nó dường như biến thành một quý phụ hiền thục, nhã nhặn, phong thái cao quý, gần như nhận , thực sự giống với Phi Yên bướng bỉnh chút nào."
Trong đầu Nguyên Diệu hiện lên lời Bạch Cơ khi đưa hương Phản Hồn cho Ý Nương: "Một nén hương đưa đến u minh, năm phương đồng t.ử dẫn hồn về. Vì hương Phản Hồn là d.ụ.c vọng của ngươi nên sẽ đưa nó cho . Từ lúc ngươi nhập thể đó, ba nén Hương Phản Hồn, cách bảy ngày đốt một nén, hai mươi mốt ngày, ngươi sẽ tái sinh trong thể đó."
Hương Phản Hồn, Ý Nương, Tiểu thư Phi Yên... chẳng lẽ, Ý Nương dùng hương Phản Hồn để nhập hồn thể Phi Yên? Nếu thật như thì hồn phách của Tiểu thư Phi Yên ? Chẳng lẽ... tiêu tan ...
Nguyên Diệu dám nghĩ tiếp. Dù nhà họ Vi tham quyền thế thất hứa hủy hôn, nhưng trách họ, cũng ác cảm với Vi Phi Yên, mong nàng hạnh phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-7-de-at.html.]
Nhìn trời tối Nguyên Diệu bèn cáo từ về. Vi Ngạn khăng khăng giữ ở một đêm , Nguyên Diệu từ chối sự nhiệt tình của Vi Ngạn, cũng lo nửa đường sẽ giới nghiêm gây rắc rối nên ở . Nhớ cảnh ngộ bi t.h.ả.m của con thỏ xám già chở khi mới đến Trường An, lo lắng ai đó sẽ trộm cắp đồ của Phiêu Miểu các. Nếu kẻ trộm lẻn Phiêu Miểu các trộm bảo vật thì theo lời Bạch Cơ, đó cũng là một loại duyên phận.
Đêm đó, Nguyên Diệu ngủ trong phòng từng ở đây. Nửa đêm, đang mơ màng ngủ thì cửa sổ chợt mở . Vì trời mùa hè nóng bức nên khi ngủ Nguyên Diệu khóa cửa sổ. Hắn tưởng là gió đêm thổi cửa nên cũng quan tâm mà trở ngủ tiếp.
Bất chợt, một thứ mềm mại, lông xù nhẹ nhàng chạm mặt . Nguyên Diệu tưởng là muỗi bèn xua tay, nào ngờ chạm một con vật lông xù.
Nguyên Diệu bất ngờ mở mắt .
Trong bóng tối, hai đốm sáng xanh biếc.
Cơn ngái ngủ của Nguyên Diệu bay hết lên chín tầng mây, cảm giác ấm áp tay cho thứ to lớn mắt là một con vật.
Mặt trăng trườn khỏi đám mây đen, rải xuống nhân gian một tia sáng trong. Dưới ánh trăng, vật bên đầu giường Nguyên Diệu đang dùng chân vỗ mặt hiện , đó là một con hổ lớn trắng vằn đen trán. Thân hình nó khỏe mạnh, đôi mắt sáng như đèn, miệng thở nóng tanh tưởi, rùng . Nguyên Diệu nhận nó: "Đế Ất... a a a..."
Tiếng hét sắp bùng nổ của Nguyên Diệu Đế Ất dùng chiếc chân lông xù chặn : "Nguyên công t.ử đừng kêu, ác ý ."
Con hổ tiếng , là một giọng nữ dịu dàng?! Giọng dường như ở đó , Nguyên Diệu chợt ngạc nhiên: "Tiểu thư Phi Yên?!!"
Con hổ buông Nguyên Diệu bên giường nức nở: "Nguyên công t.ử còn nhớ , cảm động quá, cứ tưởng đời còn ai nhớ đến nữa chứ..."
Nguyên Diệu mới bình tĩnh nghi ngờ: "Chuyện gì xảy thế, vì tiểu thư Phi Yên biến thành Đế Ất?"
Con hổ càng đau lòng hơn, đôi mắt đẫm lệ: "Không biến thành Đế Ất mà là hồn phách nhập nó. Chuyện kể dài lắm. Ta sợ bóng tối, Nguyên công t.ử thắp đèn lên , chúng thắp đèn chuyện."
Hồn ma cũng sợ bóng tối ư?! Nguyên Diệu dậy thắp đèn. Hắn xếp bằng giường, con hổ co đuôi cụp tai, bên giường, một một hổ bắt đầu câu chuyện kỳ lạ đêm hè.
Chuyện kỳ lạ xảy ngày thứ bảy khi Vi Phi Yên xuất giá.
Đêm hôm đó, Vi Phi Yên như thường lệ ngủ trong phòng thêu. Trước khi ngủ, nàng đang gương đồng chùi lớp trang điểm thì nàng bất ngờ thấy trong gương một bộ xương trắng. Nàng sợ đến mức đầu óc trống rỗng. Đột nhiên giọng của nữ nhân vang lên bên tai: "Thiếp mượn xác của tiểu thư một lát, việc bất đắc dĩ, xin đừng trách."
Vi Phi Yên kịp trả lời thì mất ý thức.
Sáng hôm tỉnh dậy, cơ thể của Vi Phi Yên gì khác lạ, suy nghĩ cũng bình thường. Chỉ là, trong phòng tràn ngập một mùi hương kỳ lạ, hương hoa, hương thuốc, cũng hương mực, mà là một mùi hương thể rõ. Vi Phi Yên phát hiện bình phong màu mực nước một bộ xương trắng bọc trong bộ đồ màu đỏ, bộ xương thấy ánh sáng thì hóa thành tro bụi, chỉ để một chiếc áo đỏ rực như máu.
Vi Phi Yên kinh hãi, vội vàng kể chuyện cho Vi Đức Huyền và Vi Trịnh Thị . Vệ phu nhân tin, chỉ cho rằng nàng sắp xuất giá, tâm trạng căng thẳng nên sinh ảo giác.
Bảy ngày ngày cưới. Sau tiệc cưới, Võ Hằng Hào và Vi Phi Yên cùng về phòng tân hôn. Vi Phi Yên bên giường, Võ Hằng Hào bên lư hương, bao lâu , trong phòng tràn ngập một mùi hương kỳ lạ, hương hoa, hương thuốc, hương mực, mà là một mùi hương thể diễn tả bằng lời, thuộc về trần gian. Hương thơm lan phổi khiến Vi Phi Yên mất ý thức, trong khoảnh khắc mất ý thức, nàng thấy Võ Hằng Hào gọi : "Ý Nương..."
Bảy ngày khi cưới, Vi Phi Yên lúc tỉnh lúc mơ, lúc nào cũng mơ hồ, thường mất ý thức vô cớ. Khi mất ý thức, lúc nàng thấy trong một vùng hỗn độn, một con đường điểm cuối, hôm nay là ngày nào. Có lúc thấy trôi nổi trung, thể thấy "" và Võ Hằng Hào yêu thương hòa hợp như đôi chim liền cánh.
Ngày thứ bảy khi cưới, Võ Hằng Hào đốt hương, Vi Phi Yên ngửi thấy mùi hương kỳ lạ, hương hoa, hương thuốc. Lần , nàng mất ý thức mà rời khỏi cơ thể . Giống như lột xác hóa thành cánh bướm rời khỏi xác nhưng c.h.ế.t. Điều kỳ lạ hơn là "Võ phu nhân" nàng vẫn sống bình thường, xung quanh nhận là nàng biến mất.
Linh hồn rời khỏi cơ thể, Vi Phi Yên sợ cũng buồn bã, nàng hiểu chuyện gì xảy , chỉ mỗi ngày mỗi đêm trôi theo gió, ai thấy nàng, cũng nơi cố định.
Một ngày nọ nàng trôi đến Giang Thành Quán, tình cờ gặp tiểu đạo sĩ trẻ từng đến Lạc Dương ngắm mẫu đơn với nàng. Tiểu đạo sĩ là t.ử của Lý Thuần Phong, chút pháp thuật trừ yêu diệt quỷ, thể thấy cô. Nghe câu chuyện của Vi Phi Yên xong tiểu đạo sĩ đồng cảm, cũng nhớ tình cũ nên quyết định giúp Vi Phi Yên tìm một nơi cho linh hồn trú ngụ. Tình cờ ngày hôm , Vi Ngạn và một nhóm công t.ử quý tộc săn bắn, qua Giang Thành Quán nghỉ chân. Vi Phi Yên nhờ tiểu đạo sĩ giúp nàng nhập thể của ca ca, tiểu đạo sĩ đồng ý nhưng đáng tiếc, tiểu đạo sĩ là lơ đễnh, khi niệm chú chuyển hồn quên mất vài câu nên Vi Phi Yên thể thể của Vi Ngạn, mà thể của Đế Ất đang cạnh Vi Ngạn.
"Dù ngươi cũng cần trôi nổi nữa, thể về Vi phủ..." Tiểu đạo sĩ vỗ đầu Đế Ất, an ủi con hổ đang nhe răng nhăn nhó.
Vi Phi Yên trở thành Đế Ất trở về Vi phủ. Chuyện là như .
Nguyên Diệu xong câu chuyện thì sững sờ nên lời. Ý Nương thực sự mượn xác nàng nương Phi Yên để hồn ư? Nàng tra và Võ Hằng Hào thực sự là tiên đồng ngọc nữ, đạt nguyện ước, nhưng cô nương Phi Yên vô tội nơi nương tựa thật là đáng thương.
"Cô nương Phi Yên, nàng thể , ở Vi phủ, kể rõ sự tình với Vi bá phụ và Vi phu nhân?"
Con hổ rơi nước mắt: "Cha ghét nhất những chuyện thần thánh quỷ quái, nếu với ông thì chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t. Còn nương , giữa tháng năm đến bà buổi tối để kể lể, nhưng mở miệng nương sợ ngất xỉu. Ngày hôm nương ốm liệt giường, cứ nhà Hồ yêu, gọi nhiều hòa thượng đến niệm kinh, đạo sĩ đến đến vẽ bùa. Hu hu, dám dọa nương nữa ..."
Nguyên Diệu thấy con hổ lóc t.h.ả.m thiết thì lòng trắc ẩn chợt trỗi dậy: "Thế còn Đan Dương ? Ngươi ở trong lầu Nhiên Tê hẳn là gần với nhất. Cổ ngữ câu, trưởng như cha, ngươi với ?"
"Hừ!" Con hổ hừ một tiếng, : "Dù cho hổ suốt đời thì cũng với . Nguyên công t.ử đó thôi, từ nhỏ chúng là đối thủ, luôn nhạo lẫn . Nếu biến thành hổ thì chắc chắn sẽ đến rụng răng, sẽ bao giờ ngẩng đầu nữa... Hu hu..."
"Ừ!" Hai kỳ lạ khó .
"Nguyên công t.ử giúp đó..." Con hổ đột nhiên nhào Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu né tránh kịp nên đè ngã xuống giường, tay chân vùng vẫy : "Được , , cô nương Phi Yên hãy buông tiểu sinh ..."
"Không, ngươi hứa giúp thì mới buông. Ta khó khăn lắm mới đợi một thể giúp ..." Con hổ cố chấp .
Tiểu thư sinh thở , đành : "Tiểu sinh đồng ý giúp cô nương..."
Hai mắt con hổ tỏa ánh sáng xanh: "Ngươi giúp kiểu gì?"
"Thưa, sẽ dẫn ngươi đến Phiêu Miểu cách tìm Bạch Cơ, chắc chắn nàng sẽ cách giúp chúng ."
Con hổ nước mắt lênh láng: "Bạch Cơ của Phiêu Miểu các? Ta Vi Ngạn rằng, nàng thực sự là một kỳ diệu. Thì , chỉ thể nhờ nàng giúp chúng thôi ư..."
Hai trò chuyện thêm một lúc, từ lúc nào phía đông dần sáng lên. Bất ngờ, con hổ nhảy lên lao Nguyên Diệu đang ngủ gà ngủ gật. Nguyên Diệu kịp né tránh mà té ngã: "Tiểu thư Phi Yên, hứa sẽ giúp ngươi mà, ngươi còn tấn công gì?"
"Grrrrr..." Con hổ gầm lên một tiếng, giọng của Vi Phi Yên dần trở nên mơ hồ: "Lần Nguyên Công tử, quên với ngươi, ban ngày sẽ ngủ, Đế Ất sẽ tỉnh ..."
Lần , đến lượt Nguyên Diệu nước mắt lênh láng: "Tiểu thư Phi Yên, ngươi sớm hơn... Cứu... cứu mạng a a a a..."
"Grrrrrrr...." Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết, xen kẽ tiếng hổ gầm vang vọng bầu trời sớm mai của Vi Phủ.