Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 6: Thái Bình
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:13
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu leo lên thang dây tơ nhện, mệt mỏi thở dốc, chỉ dám lên, dám xuống. Màu sắc xung quanh dần đổi, từ xanh thẳm sang xanh đậm, xanh lơ, xanh nhạt. Sau một luồng ánh sáng trắng rực rỡ hiện , Nguyên Diệu rời khỏi nước, trở khí.
Nhờ ánh trăng Nguyên Diệu nhận đang ở đáy giếng chật hẹp lạnh lẽo, nửa nổi mặt nước, nửa ngâm trong nước, ướt sũng. May mắn , thang dây tơ nhện vẫn vươn lên, chỉ cần leo thêm hai mươi bước nữa là thể khỏi giếng .
Nguyên Diệu còn để ý đến mệt mỏi, lạnh lẽo, vội vàng leo lên. Hắn chỉ mau chóng trở mặt đất, quần áo khô ráo, uống một tách nóng thôi.
Nguyên Diệu leo nhanh lên, khi thấy bậc thang cuối cùng thì nước mắt trào .... Vì tơ nhện đủ, đỉnh của thang dây còn cách miệng giếng nửa mét. Con rồng yêu tự mãn chỉ chú tâm thêu rồng, lơ là những hình thêu khác, khiến bây giờ tơ nhện đủ dài, thang dây tới miệng giếng.
Nguyên Diệu treo lơ lửng giữa trung, lên xuống cũng xong, vô cùng lo lắng.
Là chờ đến sáng để Bạch Cơ đến kéo , mạo hiểm nhảy khỏi giếng đây? Nguyên Diệu suy nghĩ mãi nhưng vẫn khó mà quyết định. Một cơn gió lạnh từ đáy giếng thổi lên khiến rùng và lập tức quyết định. Một tay nắm thang dây, một tay vươn miệng giếng cố gắng trèo lên. Từ thang dây đến miệng giếng chỉ nửa mét xa, một mét cao, nếu là luyện võ linh hoạt thì bật một cái là lên. Nguyên Diệu là một thư sinh, nhát gan, chật vật mãi vẫn lên , chỉ mới nắm miệng giếng mà thôi.
Trong đại sảnh, Hồ Thập Tam Lang tỉnh dậy hai nhưng thấy Nguyên Diệu. Lần đầu, hồ ly nhỏ nghĩ Nguyên Diệu vệ sinh nên để ý. thứ hai tỉnh dậy vẫn thấy Nguyên Diệu, nên nó khỏi lo lắng.
Hồ ly nhỏ dậy, dọc theo hành lang tìm Nguyên Diệu: "Nguyên công tử... Nguyên công tử..."
Trong vườn , cỏ xanh um tùm, bóng cây lấp loáng, xung quanh yên tĩnh như c.h.ế.t. Hồ ly nhỏ sợ, nhưng lo lắng cho Nguyên Diệu nên vẫn bước đám cỏ xanh, gọi khẽ: "Nguyên công t.ử ở vườn ? Nguyên công t.ử ở ?"
Tiếng động nhẹ phát từ giếng nước, hồ ly nhỏ đầu , thấy một bóng đen ướt sũng, tóc xõa xuống từ giếng nước, gói nó: "Thập... Tam... Lang..."
"Á!!" Hồ ly nhỏ sợ hãi, mắt trợn ngược, ngất xỉu luôn.
Nguyên Diệu khó khăn lắm mới leo khỏi giếng, thấy Thập Tam Lang ở vườn , định gọi nó kéo . Ai ngờ mở miệng, hồ ly nhỏ sợ ngất .
Nguyên Diệu vội vàng bò đến bên hồ ly nhỏ: "Thập Tam Lang, Thập Tam Lang..."
Hồ ly nhỏ ngất xỉu trong đám cỏ, miệng sùi bọt mép, còn gì nữa.
Nguyên Diệu lay hồ ly nhỏ, rơi nước mắt: "Thập Tam Lang tỉnh , đừng sợ..."
Hồ ly nhỏ phản ứng, hôn mê như c.h.ế.t.
Nguyên Diệu đành bế hồ ly nhỏ trở đại sảnh, đặt lên giường. Nguyên Diệu đồ ướt, một lúc, mệt quá nên ngủ .
Sáng hôm , hồ ly nhỏ vẫn cứng đơ tỉnh.
Bạch Cơ thấy thế nhưng chỉ phẩy quạt : "Nhìn tình hình , e là dọa đến mất hồn ."
Nguyên Diệu rơi nước mắt tự trách: "Tất cả là của , Thập Tam Lang sợ hãi."
"Đã đến nước , tự trách cũng vô ích." Bạch Cơ an ủi Nguyên Diệu.
"Vậy, mời đại phu ?"
Bạch Cơ phẩy quạt: "Mất hồn , mời đại phu cũng vô ích."
"Vậy, tiểu sinh đến thành Quan Giang mời một đạo sĩ về để phép thu hồn cho Thập Tam Lang?"
Bạch Cơ phẩy quạt: "Đạo sĩ đến thì sẽ thu luôn Thập Tam Lang mất."
Nguyên Diệu nhíu mày lo lắng: "Vậy bây giờ?"
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, : "Ta nhớ công chúa Thái Bình ba viên hồn đan, là linh d.ư.ợ.c hiếm đời. Ngươi đến xin một viên về, Thập Tam Lang sẽ tỉnh ."
Nguyên Diệu bối rối: "Công chúa Thái Bình cao quý vô song, tiểu sinh chỉ là thường dân, mà gặp nàng đây? Huống hồ, bảo vật quý giá như công chúa Thái Bình nỡ ban cho tiểu sinh ?"
"Không , sẽ cho ngươi một tấm danh , ngươi cầm danh đến phủ công chúa, nàng chắc chắn sẽ gặp ngươi. Còn việc nàng cho hồn đan thì xem vận may của ngươi."
Nguyên Diệu vẫn còn lo lắng: "Mặc dù danh , nhưng tiểu sinh tay đến thăm, dường như hợp lễ nghĩa."
Theo quy tắc xã hội thời Đường, khi mang danh đến bái phỏng khác, đặc biệt là địa vị cao quý, thường kèm theo một quà. Người phận càng cao quý, quà càng quý trọng. Mục đích của Nguyên Diệu là xin hồn đan, quà càng nên quý giá phong phú. Nguyên Diệu quà để tặng, nhờ Bạch Cơ giúp đỡ.
"À, quà , thì vườn ngắt một cành đào . Ngươi thêm một bài thơ về ngày xuân, phong nhã, đặc biệt." Con rồng yêu xảo quyệt mà keo kiệt .
Nguyên Diệu đành vườn ngắt một cành đào, ngắt một cành đào mang về, tỉa tót một chút, trải giấy mài mực một bài thơ ngắn: "Chim về bờ sông, chồi xanh đầu cành ngắn. Tuyết còn đọng gác hư, nụ đỏ đáng gài."
Bạch Cơ bên án ngọc xanh, Nguyên Diệu bận rộn, vẻ mặt phần nghiêm trọng: "Nguyên công tử, Dận thật sự thể tìm thấy cây Vô Ưu ư?"
Nguyên Diệu kể hết những gì xảy trong chợ đêm cho Bạch Cơ, bao gồm cả việc Dận thể tìm thấy cây Vô Ưu.
Nguyên Diệu gật đầu: " . Dận cảm nhận thở của cây Vô Ưu ở Trường An, nhưng một nguồn linh lực mạnh che mất thở của cây Vô Ưu..."
Bạch Cơ nghiêm mặt: "Trong thành Trường An, những ngươi linh lực mạnh đến mức Dận cũng cảm thấy là nhiều, nếu thật sự là một trong họ đ.á.n.h cắp cây Vô Ưu thì dù mặt cũng khó mà lấy ."
"Ồ, chăng Ly Nô luôn ngươi là kẻ phi nhân mạnh nhất, già nhất trong thành Trường An ? Hóa ngươi cũng kiêng dè?"
Bạch Cơ : "Nguyên công tử, núi cao còn núi cao hơn, thiên ngoại hữu thiên, ai thể xưng là mạnh nhất. Trong thành Trường An, mỗi phi nhân đều phạm vi thế lực của riêng , thể xâm phạm lẫn , đó là quy tắc bất thành văn. Nếu cố ý xâm phạm, thì dù là ai, dù thành bại, cũng trả giá."
Nguyên Diệu gãi đầu: "Nghe vẻ phức tạp quá. Tiểu sinh cứ nghĩ ngươi là già nhất, pháp lực mạnh nhất chứ!"
"Khụ khụ, Nguyên công tử, già nhất, mà là sống lâu nhất."
Nguyên Diệu gãi đầu: "Già nhất và sống lâu nhất là một ?"
Bạch Cơ phẩy quạt, : "Đối với nữ phi nhân, hai điều vẫn sự khác biệt tinh tế..."
Nguyên Diệu toát mồ hôi, con rồng yêu già nhất cũng ghét gọi là già ? Xem , nữ nhân và nữ phi nhân, đều giống .
"Bạch Cơ, ngươi thế thì vẻ khó tìm cây Vô Ưu ư."
Bạch Cơ phẩy quạt: "Dù khó khăn đến , cũng sẽ tìm cây Vô Ưu. Vì đó là nguyện vọng của Thập Tam Lang."
"Ngươi sợ phi nhân mạnh hơn ngươi ?"
Bạch Cơ phẩy quạt: "Có Nguyên công t.ử ở đây thì sợ."
Nguyên Diệu đỏ mặt: "Vì tiểu sinh ở đây thì ngươi sợ?"
Bạch Cơ tủm tỉm: "Bởi vì nếu gặp nguy hiểm, sẽ cho ngươi trận."
"Bạch Cơ, các phi nhân các ngươi đấu pháp, xin đừng lấy con yếu đuối như vật hy sinh vô ích!!" Nguyên Diệu tức giận .
"Hehe." Bạch Cơ quỷ quyệt.
Nguyên Diệu chuẩn xong cành hoa và bài thơ, cầm danh chuẩn ngoài: "Bạch Cơ, ngươi cùng tiểu sinh đến phủ công chúa ?"
"Không. Ta tìm hiểu tung tích cây Vô Ưu." Bạch Cơ uống một ngụm , nhẹ nhàng .
"Vậy, tiểu sinh phủ công chúa đây." Nguyên Diệu từ biệt Bạch Cơ, rời khỏi Phiêu Miểu các.
Trên đường , Nguyên Diệu vẫn lo lắng công chúa Thái Bình ở trong phủ , nhưng khi đến phủ Thái Bình, yên tâm hơn. Bên ngoài phủ Thái Bình qua tấp nập, nhiều cầm hộp quà và danh đợi thăm. Công chúa Thái Bình quyền lực nghiêng ngả triều đình, kẻ tham gia chính sự, quan , sĩ nhân đều ngớt ca tụng và lấy lòng nàng, mong thăng tiến.
Nguyên Diệu cảnh tượng , đoán ngay công chúa Thái Bình ở trong phủ thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời lo lắng, nhiều đến thế thì đợi đến bao giờ đây?
Nguyên Diệu nghĩ đến hồ ly nhỏ vẫn hôn mê bất tỉnh, sống c.h.ế.t rõ, đang đợi hồn đan cứu mạng thì thể trì hoãn , lập tức gồng chen lên phía , đưa danh và cành đào cho quản gia ở cổng: "Tiểu sinh từ Phiêu Miểu các đến, xin bái kiến công chúa Thái Bình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-6-thai-binh.html.]
Mọi thấy quà của Nguyên Diệu là cành đào, lập tức phá lên.... Ai cũng , công chúa Thái Bình xa hoa phung phí, thích sự lộng lẫy, đến gặp ai dâng lên tài vật phong phú, bảo vật quý hiếm, càng quý giá càng dễ gặp. Tên thư sinh nghèo chỉ mang một cành đào mà phủ Thái Bình, đúng thật là nực .
Quản gia , trịnh trọng nhận lấy danh của Nguyên Diệu, cúi : "Mời công t.ử ."
"Hả?" Nguyên Diệu kinh ngạc, nghĩ ít nhất cũng đợi vài giờ mới phủ Thái Bình.
Quản gia khách khí : "Công chúa dặn, khách cầm danh của Phiêu Miểu các đến thì bất kỳ lúc nào cũng thể tiếp phủ."
Những đang chờ ngoài cửa lập tức bất mãn, nhỏ giọng phàn nàn: "Chẳng công chúa Thái Bình đang ốm ? Sao tên thư sinh ?"
"Chúng đợi ba ngày nhưng vẫn phủ, tại tên đến ngay?"
"Ngươi mới đợi ba ngày, đợi hơn mười ngày ..."
Thấy bắt đầu xôn xao, một vị thủ vệ đầu lĩnh uy nghiêm bước , quát lớn: "Dám loạn phủ công chúa, đ.á.n.h đuổi hết!!"
Mọi thì dám lên tiếng nữa.
Nguyên Diệu theo quản gia phủ Thái Bình, băng qua các tầng lầu trùng điệp, núi non và đình đài, đến thủy tạ mà từng đến .
Quản gia dừng thủy tạ, với Nguyên Diệu: "Công t.ử xin chờ ở đây, để tiểu nhân thông báo."
"Đa tạ." Nguyên Diệu .
Nguyên Diệu đợi một lúc, quản gia và hai nữ tỳ tóc búi cao, mặc trang phục cung đình màu đỏ thẫm .
Quản gia : "Công chúa mời công t.ử gặp."
"Đa tạ." Nguyên Diệu .
Quản gia mỉm rời . Hai nữ tỳ với Nguyên Diệu: "Xin công t.ử theo nô tỳ."
"Đa tạ hai vị tỷ tỷ dẫn đường." Nguyên Diệu .
Hai nữ tỳ dẫn Nguyên Diệu băng qua hành lang dài trong thủy tạ. Từ xa, Nguyên Diệu thấy công chúa Thái Bình mặc một bộ đồ hoa lệ màu khói tùng, lười biếng tựa một chiếc ghế mỹ nhân. Nàng cầm một cành đào và một tờ giấy thơ, ha hả: "Ha ha...... ha ha ha......"
Nguyên Diệu toát mồ hôi, công chúa Thái Bình đang cái gì thế? Là chê cành đào quá tầm thường? Hay là chê thơ của quá dở?
Nguyên Diệu lo lắng tiến lên, cúi đầu hành lễ: "Tiểu sinh bái kiến công chúa Thái Bình."
Công chúa Thái Bình liếc Nguyên Diệu, lớn: "Ngươi là Yêu Duyên công t.ử đến với Tự Nhân ? Ha ha ha......"
"Tiểu sinh tên Nguyên Diệu, tự Hiên Chi." Nguyên Diệu toát mồ hôi, sửa trí nhớ sai lầm của công chúa Thái Bình.
"Ha ha, tên gì quan trọng, dù thì cũng là ngươi...... ha ha ha......"
Nguyên Diệu toát mồ hôi, lời của gì buồn ? Tiếng của nàng khiến rợn tóc gáy.
Công chúa Thái Bình : "Yêu Duyên, ngươi đến phủ Thái Bình gì? Ha ha ha......"
Nguyên Diệu sửa : "Là Nguyên Diệu. Chuyện là thế , một bạn của tiểu sinh kinh sợ nên mất hồn phách, đang hôn mê bất tỉnh. Bạch Cơ công chúa hồn đan, nên tiểu sinh mới đến xin một viên."
"Ha ha, hồn đan quý giá như , tại bản công chúa cho ngươi? Ha ha ha......" Công chúa Thái Bình lạnh lùng rạng rỡ, tạo nên cảm giác mâu thuẫn kỳ lạ.
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh hy vọng công chúa từ bi, cứu giúp bạn của tiểu sinh."
"Ha ha, bản công chúa cho ngươi hồn đan cũng khó, theo quy tắc của Phiêu Miểu các, một vật đổi một vật, ngươi lấy gì đổi với bản công chúa? Ha ha ha......"
Nguyên Diệu thật thà : "Tiểu sinh vật gì đủ để đổi lấy hồn đan của công chúa cả."
Công chúa Thái Bình tờ bài thơ gắn cành đào, lớn: "Đây là ngươi ? Thơ cũng tệ. Ha ha ha......"
"Công chúa quá khen." Nguyên Diệu khiêm tốn .
"Ha ha, bản công chúa sắp tổ chức Bách Thi yến với Thượng Quan Chiêu Nghi, nếu ngươi một trăm bài thơ trình lên bản công chúa thì bản công chúa sẽ cho ngươi một viên hồn đan. Ha ha ha......" công chúa Thái Bình ngớt.
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, đành đồng ý: "Tiểu sinh tuân mệnh."
"Yêu Duyên, ngươi ba ngày. Ba ngày , mang một trăm bài thơ đến phủ Thái Bình, bản công chúa sẽ cho ngươi hồn đan. Ha ha ha......"
"Là Nguyên Diệu." Nguyên Diệu sửa , khẩn cầu: "Ba ngày , tiểu sinh chắc chắn sẽ trình thơ lên. bạn của tiểu sinh vẫn hôn mê, mạng sống nguy cấp, cứu như cứu lửa, nếu công chúa cho tiểu sinh hồn đan ngay bây giờ thì tiểu sinh sẽ ơn."
"Ha ha ha, , ngươi mang thơ đến, bản công chúa mới cho ngươi hồn đan. Ha ha ha......" công chúa Thái Bình ngớt.
Công chúa Thái Bình , Nguyên Diệu chỉ thể tuân theo, dám thêm.
"Ha ha, ha ha ha......" Công chúa Thái Bình ôm bụng .
Tiếng của công chúa Thái Bình khiến Nguyên Diệu run rẩy, lấy can đảm hỏi một câu: "Xin hỏi, công chúa gì ? Chẳng lẽ hành vi của tiểu sinh gì đáng ?"
"Ha ha, tại Yêu Duyên. Không vì , bản công chúa cứ , thể ngừng . Ha ha ha......"
"Không là Yêu Duyên, là Nguyên Diệu." Nguyên Diệu sửa .
"Ha ha, quan trọng là gì, dù cũng là ngươi. Ha ha, ha ha ha......"
"Công chúa như thấy mệt ?" Nguyên Diệu cả gan hỏi, công chúa Thái Bình cứ ngừng, chỉ thôi cũng thấy mệt.
"Ha ha, mệt, nhưng thể ngừng. Bản công chúa nhiều hơn hai mươi năm qua gộp , cảm thấy mệt, kiệt sức. Ha ha ha......"
Nguyên Diệu toát mồ hôi. Dù là chuyện , nhưng thế nào thì việc công chúa Thái Bình ngừng thế đều kỳ quái.
"Vậy, tiểu sinh xin cáo từ." Nguyên Diệu cúi đầu .
"Chờ ." Công chúa Thái Bình gọi nữ tỳ mang đến một chiếc hộp, đưa cho Nguyên Diệu: "Đây là bức thêu , Tự Nhân , ngươi mang về cho nàng. Ha ha ha......"
"Vâng." Nguyên Diệu nhận lấy hộp gỗ. Hắn nhớ lúc Bạch Cơ xin bức thêu, công chúa Thái Bình rõ ràng cho, nhưng khi thêu xong vẫn đưa. Xem , nàng và Bạch Cơ thể là bạn của ?
Công chúa Thái Bình dường như thấu suy nghĩ của Nguyên Diệu, lạnh lùng : "Bản công chúa thêu riêng cho Tự Nhân, chỉ là rảnh rỗi nên thêu thêm một bức. Ha ha ha, nên ngươi đừng tưởng bản công chúa và Tự Nhân là bạn. Ha ha ha......"
"Các ngươi là bạn ?" Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi.
"Tự Nhân ghét nhất loài , bản công chúa ghét nhất phi nhân, chúng thể là bạn? Ha ha ha......"
Nguyên Diệu sửng sốt. công chúa Thái Bình từ nhỏ ác quỷ hành hạ, sống trong bóng tối của nỗi sợ hãi, nàng ghét phi nhân thể hiểu, nhưng tại Bạch Cơ ghét loài ? Từ những hành động và lời thường ngày của nàng, thấy nàng ghét loài . Nếu nàng ghét loài ngươi, cũng là loài ngươi, chẳng lẽ nàng cũng ghét ?
"Haha, bản công chúa mẫu hậu thế, rõ chuyện bên trong, nếu Yêu Duyên công t.ử hứng thú thì thể tự hỏi Tự Nhân. Hahaha......"
"Không Yêu Duyên, là Nguyên Diệu." Nguyên Diệu tức giận sửa .
"Đều như thôi. Hahaha......"
Nguyên Diệu từ biệt rời khỏi Thái Bình Phủ.