Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 6: Phi nhân
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:25:53
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trăng tròn như gương sáng, mây đêm như làn khói tỏa từ lư hương khiên gương sáng trở nên mờ ảo như trong mơ. Nguyên Diệu theo Bạch Cơ qua Phường Yên Thọ, Phường Thái Bình, đến đường lớn cổng Chu Tước. Ánh trăng sáng, đường phố yên tĩnh, thỉnh thoảng mới gặp binh lính tuần tra.
Lần đầu gặp binh lính tuần tra, Nguyên Diệu theo phản xạ bỏ chạy, nhưng binh lính với bộ giáp sáng loáng vẫn bước nhịp nhàng, hề để ý đến . Vì , dần dà cũng còn sợ nữa.
Qua phường Dịch Thượng rẽ đến đường lớn Cổng Chu Tước. Đường lớn Cổng Chu Tước là trục chính của thành Trường An, cũng là con đường rộng nhất của Trường An.
Lúc gần đến giờ sửu, Nguyên Diệu đoán đường lớn Cổng Chu Tước chắc chắn trống rỗng yên tĩnh như c.h.ế.t. ngờ, rẽ qua Phường Thượng Đức thì mắt ngươi hiện một cảnh tượng đông đúc nhộn nhịp, tiếng huyên náo.
Nguyên Diệu dừng bước ngẩng đầu trăng.
Bạch Cơ ngạc nhiên hỏi: "Hiên Chi đang gì ?"
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh đang xem coi mặt trời treo đó . Chẳng lẽ đây là ban ngày ?!"
Bạch Cơ che miệng : "Tất nhiên là . Ngươi kỹ xem, đây là một buổi tiệc đêm đấy."
Nguyên Diệu lau mắt cẩn thận xung quanh. Không kỹ còn đỡ, kỳ thì da đầu như nổ tung, nỗi sợ trong lòng lan rộng như đêm tối .
Người qua bên cạnh Nguyên Diệu, cô nương lưỡi thè đến rốn, đứa trẻ mắt rớt ngoài, ông lão cổ vặn thành một vòng cung kỳ dị, còn nam nhân mặc áo tù cầm đầu bước ...
Bên đường bày đủ loại sạp hàng, sạp thịt, sạp vải, sạp mặt nạ, sạp đèn lồng, sạp diều... Nguyên Diệu qua một sạp thịt, một bàn gỗ lớn bày những miếng thịt đẫm máu, còn tim, gan, ruột, dày và các nội tạng khác, đều còn đầy m.á.u tươi.
Nguyên Diệu tò mò những thứ là nội tạng của con gì? Lợn? Bò? Dê?
Một ác quỷ mặt xanh răng nanh bàn chặt thịt, vung d.a.o trong tay với Nguyên Diệu: "Vị thư sinh mua chút thịt nấu canh uống ? Bổ lắm đó."
Mặt Nguyên Diệu tái mét, vội vàng lắc đầu: "Không, , cần ..."
Ác quỷ bán thịt chặt một dao, chẻ đôi vật bàn niềm nở: "Không mua thịt thì mua chút óc ? Xem , đầu mới bổ trắng ngần, tươi non lắm. Người ăn gì bổ nấy, thư sinh đầu óc trống rỗng, nên ăn cái nhiều ."
Mùi tanh nồng nặc lan , Nguyên Diệu bịt miệng ói. Không khéo ói lên váy của một nhân nhân quý tộc. Nguyên Diệu vội xin : "Xin, xin ... Tiểu sinh cố ý..."
Nữ nhân quý tộc da trắng mày ngài, môi đào, tóc búi cao, cài trâm ngọc, phong thái cao quý và thanh nhã. Bà mặc một chiếc váy hoa văn phức tạp màu tím công, đuôi váy dài hai mét kéo lê mặt đất, lấp lánh ánh trăng. Nguyên Diệu nôn lên đuôi váy dài của bà .
Nữ nhân quý tộc đầu nhẹ nhàng, phong thái ung dung cao quý: "Không . Vị công t.ử , ngài xem váy của nhăn , ngài thể giúp vuốt thẳng ?"
Nguyên Diệu kỹ thì đuôi váy dài của nữ nhân quý tộc đúng là nhăn. Hắn áy náy vì bẩn váy của bà bên vội : "Được, tiểu sinh sẵn lòng giúp."
Nguyên Diệu đưa tay về phía váy dài đất, nhưng Bạch Cơ ngăn . Bạch Cơ với nữ nhân quý tộc: "Bà Từ, tên vụng về, cứ để thì hơn."
Bà Từ giật , ánh mắt lóe lên : "Hóa là của Bạch Cơ, coi như xong."
Bà Từ rời , từng bước cao quý và thanh nhã. Khi bà Từ bước ánh trăng sáng, Nguyên Diệu mới phát hiện váy lộng lẫy của bà đầy rẫy rắn rết, da rắn và vỏ rết tỏa ánh sáng xanh lam độc hại.
Lúc , một xác sống lảo đảo vô tình dẫm lên váy của bà Từ, đàn rắn rết lập tức bò lên theo chân xác sống, đó lập tức phủ kín xác sống. Xác sống đau đớn giãy giụa dần dần biến thành một bộ xương trắng.
Răng Nguyên Diệu va lập cập : "Bạch Cơ, bà ... bà là gì ?"
"Khách của Phiêu Miểu các." Bạch Cơ nhẹ nhàng trả lời, thấy sắc mặt Nguyên Diệu tái nhợt thêm: "Đừng lo, bà đến thường xuyên ."
Hai tiếp tục về phía . Nguyên Diệu thấy một nam nhân trông như thư sinh Luận Ngữ: "Tăng T.ử : 'Mỗi ngày đều tự xét ba , việc cho khác tận tâm ? Giao du với bạn bè thành tín ? Được truyền dạy ôn tập ?'"
Cũng là sách, Nguyên Diệu chợt cảm thấy thiết bèn thư sinh thêm vài . Thư sinh tiến gần cúi chào Nguyên Diệu: "Vị đài , lẽ cũng là sách, thảo luận Luận Ngữ với tiểu sinh ?"
Nguyên Diệu nuốt một ngụm nước bọt, hỏi: "Ngươi... ngươi là ma ?"
Thư sinh thì tức giận, phất tay áo bỏ : "Hừ, là một kẻ ngu xuẩn! Chẳng lẽ Khổng T.ử thần tiên ma quỷ ..."*
*cái câu "T.ử bất ngữ quái lực loạn thần"
Dưới gốc cây Hoè bên đường một cô nương dáng vẻ thướt tha đang chăm chú vẽ gì đó. Nguyên Diệu đang thắc mắc thì cô nương dậy, bắt đầu cởi từng món y phục.
"Phi lễ ." Nguyên Diệu vội vàng đầu , nhưng Bạch Cơ xoay đầu trở : "Hiên Chi , lát nữa sẽ thú vị đó."
Nguyên Diệu về phía cô nương gốc cây Hoè, nàng mặc gì, cúi đầu xuống hai tay vòng lưng. Da cô trắng như tuyết, n.g.ự.c đầy đặn, chân dài, eo thon, nom thấy vô cùng xinh và quyến rũ.
Nguyên Diệu cảm thấy cổ họng khô nóng, nhưng tiếp theo thấy cô nương động đậy cởi thêm một lớp y phục nữa. Không, thể nào, nàng mặc gì thì còn gì để cởi nữa chứ?
Nguyên Diệu kỹ thì lập tức nổi da gà, cô nương đang cởi lớp da . Cơ thể da của nàng là một khối thịt mờ mịt, xương tay và xương sườn lộ rõ, còn giòi đang bò rúc. Nàng ném lớp da cũ cầm lấy lớp da mới vẽ, bọc lên như mặc quần áo. Chỉ trong chốc lát, khối thịt mơ hồ biến thành một cô nương khỏa khác. Cô nương da trắng, chân dài, eo thon, dung mạo xinh , dáng vẻ quyến rũ.
Cô nương đầu thấy Nguyên Diệu đang thì duyên dáng: "Công tử, chóng mặt, ngài thể đến đỡ một chút ..."
Nguyên Diệu sợ đến choáng vàng, nào dám đến đỡ nàng? Hắn bỏ chạy, lảo đảo đuổi theo Bạch Cơ, mặt mếu máo : "Bạch Cơ, đây rốt cuộc là nơi nào thế? Làm tiểu sinh sợ c.h.ế.t ..."
Bạch Cơ : "Đây là đường lớn Cổng Chu Tước."
"Tiểu sinh đây là đường lớn Cổng Chu Tước, nhưng những thứ mắt là ?"
Bạch Cơ mỉm thần bí, nụ môi nàng trở nên quyến rũ như yêu tinh: "Đêm trăng tròn, bách quỷ hành là thế đấy."
Nguyên Diệu lắp bắp: "Họ đều là yêu quái ?"
Bạch Cơ đáp: "Cũng hẳn. Theo kinh Phật thì gọi là phi nhân* sẽ chính xác hơn. Mọi sinh linh đều là chúng sinh."
*
"Phi nhân là gì?"
"Trong kinh Phật, phi nhân là những sinh linh hình dáng giống , nhưng thực tế là ."
Nguyên Diệu nuốt nước bọt, hỏi: "Ngươi, ngươi cũng là phi nhân ?"
Bạch Cơ trả lời trực tiếp mà chỉ nhẹ nhàng : "Thiên Long Bát Bộ* cũng coi là phi nhân nhỉ."
* Thiên Long Bát Bộ: thuật ngữ Phật giáo, bao gồm: thiên chúng, long chúng, xoa, càn thát bà, a tu la, ca lầu la, khẩn na la, ma hô la già. Nhiều kinh Đại thừa mô tả rằng khi Phật thuyết pháp cho các Bồ Tát, Tỳ Kheo, thường Thiên Long Bát Bộ tham dự. Bạch Cơ trong văn bản thuộc về Long chúng.(chú thích của tác giả)
Nguyên Diệu còn hỏi thêm nhưng phía tiếng ngựa, tiếng bánh xe, tiếng bước chân. Tiếng bước chân đều, giống như đoàn nghi trượng của vương hầu khi tuần.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đầu , quả nhiên thấy một đoàn nghi trượng giáp trụ sáng loáng đang chầm chậm tiến đến. Yêu quái và ma quỷ đường đều tránh xa, Bạch Cơ cũng kéo Nguyên Diệu qua bên đường.
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Cảnh tượng chẳng là đế vương đang tuần tra ?"
Bạch Cơ liếc mắt một cái : "Thực sự là đế vương từ Lệ Sơn đến tuần tra đấy."
Đoàn nghi trượng tiến gần, Nguyên Diệu mới phát hiện họ là những tượng đất kích thước như thật, từng đều mặc trang phục binh mã, sống động như thật, tinh thần phấn chấn. trang phục của tượng đất giống võ tướng nhà Đường, mà giống phong cách thời tiền Tần.
Sau đoàn nghi trượng, là một cỗ xe bốn ngựa nghiêm trang chầm chậm tiến đến, trang trí cờ rồng của đế vương, bốn con ngựa kéo xe cũng là tượng đất.
Nguyên Diệu ngạc nhiên vì lời của Bạch Cơ, đế vương từ Lệ Sơn? Hoàng thượng đáng đang ở Đại Minh Cung, Lệ Sơn? Sao tuần tra ban đêm?
Cỗ xe bốn ngựa dừng mặt Nguyên Diệu, trong xe vang lên một giọng nam trầm uy nghiêm: "Lâu gặp."
"Ể?!" Nguyên Diệu kinh ngạc, trong xe đang chuyện với ? Không thể nào. Mặc dù thấy trong xe nhưng chỉ giọng với khí thế thì thể chắc rằng quen nhân vật cao quý như . Người đó chắc chắn nhận nhầm ?
Nguyên Diệu đang nghi ngờ thì Bạch Cơ bên cạnh hờ hững: "Lần cuối bệ hạ đến Phiêu Miểu các là chín trăm năm , đáng tiếc thứ ngài Phiêu Miểu các . Nguyện vọng của ngài, Bạch Cơ thể thực hiện ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-6-phi-nhan.html.]
Người trong xe : "Bạch Cơ từng Phiêu Miểu các t.h.u.ố.c trường sinh, nhưng Đông Hải núi Bồng Lai, núi Bồng Lai suối bất lão. Ta theo lời ngươi phái Từ Phúc Đông Hải, nhưng cuối cùng chẳng chờ mang nước suối bất lão từ núi Bồng Lai về."
Bạch Cơ nhẹ nhàng đáp: "Mọi việc đều nhân duyên, thể cưỡng cầu càng thể nghịch thiên."
Người trong xe : "Thật cái c.h.ế.t cũng đáng sợ như trẫm tưởng tượng khi còn sống. Ít nhất là khi c.h.ế.t, trẫm hiểu vì trẫm hứa hẹn cả kho báu quốc gia mà ngươi vẫn chịu đến núi Bồng Lai ở Đông Hải để lấy nước suối trường sinh, cũng như hiểu vì thế gian Phiêu Miểu các."
Bạch Cơ mỉm nhẹ nhàng như mây khói: "Ta chịu Đông Hải, mà là thể . Chúng sinh d.ụ.c vọng thì thế gian mới Phiêu Miểu các."
Người trong xe : "Rồng thể biển, quả thật là sự trừng phạt đau khổ nhất thế gian. Thôi, cũng muộn , trẫm trở về Lệ Sơn, hẹn gặp ."
Bạch Cơ : "Hẹn gặp ."
Đoàn nghi trượng khởi hành, xe ngựa rời , hoàng đế từ Lệ Sơn dần dần biến mất đường lớn Cổng Chu Tước.
Bạch Cơ thu ánh mắt với Nguyên Diệu đang ngẩn ngơ: "Hiên Chi thôi, ngươi còn đang gì nữa thế?"
Nguyên Diệu đầu : "Bạch Cơ, ... ... Lệ Sơn, Từ Phúc, t.h.u.ố.c bất tử... chẳng là vị hoàng đế đó ? Tần..."
"Suỵt!" Bạch Cơ đặt ngón tay lên môi, : "Hắn còn là , thì nhắc tên, đó là quy tắc của thế giới ."
Nguyên Diệu kích động, mặc dù là một học giả, nhưng luôn ngưỡng mộ tài năng và sự vĩ đại của Tần Thủy Hoàng và Hán Võ Đế.
"Hắn... hoàng đế, cũng sẽ đến Phiêu Miểu các ?"
Bạch Cơ : "Người duyên đều sẽ đến Phiêu Miểu các."
Khi Nguyên Diệu theo Bạch Cơ đến phường Phong An thì trăng tròn lặn về phía tây. Mặc dù một đoạn đường dài nhưng hiểu Nguyên Diệu cảm thấy mệt chút nào. Phường Phong An yên tĩnh, như thể khác biệt với đường lớn cổng Chu Tước đầy ma quỷ .
---
Biệt viện của Võ Hằng Hào ở phường Phong An. Trong suốt một năm, Võ Hằng Hào hầu như ít ở phủ ở phường Vĩnh Hưng mà sống ở biệt viện yên tĩnh hẻo lánh .
Dưới ánh trăng, Nguyên Diệu thấy một căn nhà xung quanh cỏ dại mọc um tùm, diện tích lớn nhưng tường và sơn đỏ của cổng chính tróc hết, cỏ dại mọc tràn lan. Không giống như biệt viện của một gia đình giàu mà giống như một ngôi đền bỏ hoang.
Nguyên Diệu gõ vòng đồng cửa nhưng chờ mãi ai trả lời. Có lẽ là hầu ngủ say hoặc là hầu. Nguyên Diệu khó xử Bạch Cơ: "Phải đây, ai mở cửa?"
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc : "Ừm, leo tường ."
Nguyên Diệu dẫm lên những chỗ lồi lõm của tường đá run rẩy trèo lên đầu tường, mép tường. Mặc dù tường cao quá ba mét, nhưng đối với một thư sinh yếu ớt quen sách thánh hiền như thì đúng là một việc khổ sở.
Nguyên Diệu nhăn nhó với nữ t.ử áo trắng cầm đèn xanh tường: "Bạch Cơ, việc ? Nếu thấy tưởng là trộm thì dù nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch ..."
"Ôi, Hiên Chi tường . Dù gì cũng rửa sạch , thôi mau nhảy xuống ."
Thư sinh kéo thêm một đồng phạm: "Bạch Cơ lên ?"
Bạch Cơ nhẹ bẫng: "Ngươi xuống thì sẽ ."
Thư sinh "ừ" một tiếng c.ắ.n răng lấy can đảm nhưng vẫn dám nhảy xuống. Bạch Cơ ở đợi kiên nhẫn. Đột nhiên một cơn gió mạnh thổi đến khiến thư sinh thổi ngã xuống như cây cỏ đầu tường.
"Bịch!" Nguyên Diệu rơi từ đầu tường xuống đất. May mà tường là cỏ dại mềm mại nên mới thương. Thư sinh xoa đùi dậy đau đớn kêu lên: "Ôi, tự dưng gió nổi, ngã c.h.ế.t ."
Nguyên Diệu ngẩng đầu bức tường đợi Bạch Cơ leo tường . Chờ một lúc lâu nhưng đầu tường vẫn động tĩnh gì, ngoài cổng vang lên tiếng gõ cửa.
"Hiên Chi mở cửa ."
"Ngươi xuống thì sẽ ." Nguyên Diệu cà nhắc đến mở cửa, thấy Bạch Cơ cầm đèn xanh ưu nhã bước thì hiểu ý của câu .
Trong biệt viện cỏ xanh mướt, cây hoa mọc đầy, ngay cả lối bằng đá cũng gần như cỏ dài tràn lấp. Bạch Cơ và Nguyên Diệu men theo lối nhỏ về phía phòng nhỏ đang sáng đèn ở sâu trong biệt viện.
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Nơi hoang vắng giống như một hầu nào. Võ tướng quân là trọng thần của triều đình, thật sự sống ở đây ?"
Bạch Cơ thản nhiên : "Trong dân gian lời đồn rằng, khi Ý Nương c.h.ế.t, Võ Hằng Hào luôn coi như nàng còn sống, mỗi ngày chuyện với khí, ăn uống với khí, chơi đàn với khí, ngắm hoa uống , như thể Ý Nương vẫn còn sống. Đồng liêu chê , xa lánh vì hành động kỳ quặc của . Người hầu sợ hãi nên cũng rời khỏi phủ . Ngay cả thái hậu đau lòng ma ám. Có lẽ, Võ tướng quân thích yên tĩnh nên mới sống ở đây. Chỉ khi sống ở biệt viện xa lánh thế tục mới đời chỉ trích, mới thể yên tĩnh bên thê t.ử mất."
" nơi hoang vắng quá . Những cây cỏ hoa lá ở đây cũng tìm vài vườn để cắt tỉa chứ?"
"Hiên Chi thấy sự hoang vắng cũng sinh khí ? Khu vườn chăm sóc kỹ lưỡng khi mất sinh khí."
"Ở đây gì sinh khí, đến một hầu cũng mà?"
"Cỏ xanh, rêu, bèo, dây leo, cây chuối, hoa cẩm tú, mẫu đơn, côn trùng đêm, cá bơi, chim đậu, cáo hoang... tất cả những thứ là sinh khí ? Suỵt, Hiên Chi , trong gió đêm nhiều tiếng thì thầm đó. Nếu con thể hiểu cuộc đối thoại của chúng thì thể năm nay là năm mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu , cũng thể những gì đang xảy ở nơi khác đấy."
Nguyên Diệu tập trung lắng tai , nhưng ngoài vài tiếng quạ đêm rùng rợn thì thấy gì cả.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua cây cầu, căn phòng nhỏ sáng đèn hiện mặt hai . Nguyên Diệu đang định bước tới nhưng Bạch Cơ kéo , một lùm cây chuối, từ xa.
Phòng bên mở toang cửa sổ, thể lờ mờ thấy cảnh tượng bên trong. Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, Võ Hằng Hào mặc áo dài trắng đất gảy đàn tỳ bà, một bộ xương mặc áo đỏ đang nhịp nhàng nhảy múa theo tiếng đàn. Những khúc xương trắng, chiếc áo đỏ thẫm thể múa một điệu uyển chuyển, khó tả nên lời, quái dị yêu kiều, ghê rợn. Võ Hằng Hào nở nụ dịu dàng, đắm đuối Ý Nương đang múa. Ý Nương thỉnh thoảng cũng cúi đầu bằng đôi mắt đen tối sâu thẳm đầy tình cảm.
Rõ ràng là một cảnh tượng quái dị, nhưng Nguyên Diệu cảm thấy hòa hợp tựa như đôi uyên ương đang thắm thiết bên . Một một quỷ, duyên trần dứt, chỉ còn giữ một chút chấp niệm và khát vọng tàn lụi, vẫn đôi tình nhân sâu đậm nhất thế gian.
Nguyên Diệu cảm động, cũng buồn bã. Một điệu múa kết thúc, Võ Hằng Hào và Ý Nương cùng xuống dựa . Võ Hằng Hào nắm tay Ý Nương, bàn tay ấm áp của sống đan những đốt xương lạnh lẽo, mười ngón tay quấn quýt, tình cảm vẫn sâu đậm như thuở ban đầu.
Bạch Cơ thở dài một : "Hiên Chi, chúng về thôi."
"Ơ? Không ngươi đến thăm Ý Nương ? Sao còn gặp nàng mà ?"
"Thôi, gặp nàng cũng vô ích. Khát vọng của nàng quá mạnh, thể đổi ."
Nguyên Diệu hiểu lời của Bạch Cơ. Thấy Bạch Cơ cầm đèn xanh xa, đành theo. Cuối cùng đầu phòng bên, bóng dáng Võ Hằng Hào và Ý Nương tựa tỏa lên vẻ bi thương.
Trên đường về, Bạch Cơ gì mà chỉ lặng lẽ bước .
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Đêm nay ngươi thăm Ý Nương, là khuyên nàng đổi ý định ? Chẳng lẽ chuyện nàng hồi sinh sống trọn đời với Võ Hằng Hào ?"
Bạch Cơ nhẹ nhàng : "Quay ngược thời gian, c.h.ế.t sống , mãi mãi thanh xuân... những việc đều trái với thiên đạo, đều là điều cấm kỵ, đều nghịch với trời. Mà nghịch trời là đảo lộn trật tự trời đất, chắc chắn trả giá đắt."
"Giá đắt gì?"
"Giá đắt còn đáng sợ hơn cả việc biến thành hư ?"
Nguyên Diệu rùng : "Vậy tại ngươi cho họ hương Phản Hồn?"
"Bởi vì đó là d.ụ.c vọng của họ. Phiêu Miễu Các là vì d.ụ.c vọng của chúng sinh mà tồn tại..."
Trở Phiêu Miễu Các, Nguyên Diệu kinh ngạc phát hiện một thư sinh đang kiết già giường trong đại sảnh. Đi đến gần xem, kỳ lạ chính là . Thư sinh đó là , là ai?
Nguyên Diệu đang bối rối thì Bạch Cơ vỗ nhẹ lên vai : "Hiên Chi về thôi."
Nguyên Diệu lập tức mất ý thức.
Phía đông vang lên tiếng gà gáy dài, yến tiệc đêm dần kết thúc, sự ồn ào của phi nhân dần dần lặng lẽ, sự ồn ào của nhân gian theo ánh sáng từ bầu trời dần hé .
Bạch Cơ thổi tắt ngọn đèn xanh, đèn xanh biến thành hoa sen xanh. Nàng cắm hoa sen bình sứ trắng, trong phòng. Trên giường của Ly Nô vẫn một con mèo đen lật ngửa chiếc bụng tròn lẳn, bốn chân chổng lên trời, ngủ say xưa.
Bạch Cơ ngáp dài lên cầu thang: "Buồn ngủ quá, ngủ một lát thôi..."