Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 6: Anh Quỷ

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:01
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi đám tiểu quỷ Bạch Cơ đưa sang bờ bên , Nguyên Diệu nghĩ cuối cùng cũng thể ngủ yên một giấc . Nào ngờ, suốt bảy ngày liên tiếp, đều chìm một cơn ác mơ, nỗi sợ hãi và đau đớn như thiêu đốt.

Trong cơn ác mộng, ở trong một căn phòng lớn ánh sáng mờ mịt, khói đen ngập tràn. Chính giữa phòng là một bức tượng thần hung ác, xung quanh tường và sàn nhà đều đầy những bùa chú kỳ lạ bằng m.á.u tươi.

"Oe oe..." Một bé trai trần truồng bức tượng thần, xung quanh đặt đủ loại hình cụ. Một sợi dây xích đầy gai nhọn quấn chặt lấy đứa bé, m.á.u tươi từ những gai nhọn nhỏ xuống như những bông hoa nở rộ. Tay và chân của nó lột da, lộ những chiếc xương trắng hếu, n.g.ự.c cũng hình cụ nào đó móc , trái tim nhỏ vẫn đập từng nhịp từng nhịp.

Nguyên Diệu dựng cả tóc gáy, dày cuộn lên một cơn buồn nôn.

Đứa bé trai Nguyên Diệu, đồng t.ử dần trở nên đờ đẫn vô hồn. Mắt nó từ từ khép , trái tim cũng ngừng đập...

Nguyên Diệu sợ đến nín thở.

Đột nhiên, đứa bé trai mở mắt. Mắt nó đen đỏ như đá quý, lòng trắng, khóe mắt chảy xuống từng giọt m.á.u tươi. Từ miệng nó dần mọc những chiếc răng nanh sắc nhọn. Nó hóa thành lệ quỷ.

Bé trai quỷ nhảy lên, lao Nguyên Diệu, bắt đầu c.ắ.n xé cổ .

Máu tươi, ngừng tràn .

"Á..." Nguyên Diệu tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm áo. Hắn mừng vì cảnh tượng kinh hoàng chỉ là một giấc mơ, lập tức thấy bên cạnh gối xa một đôi mắt xanh biếc đang chăm chú trong bóng tối.

"Á..." Nguyên Diệu kinh hãi, chộp lấy gối đập thứ đó: "Yêu ma lui !!"

Thứ đó nhảy lên, tỏa ánh sáng trong bóng tối, mặt của Nguyên Diệu bắt đầu đau rát.

"Đồ mọt sách, dám dùng gối đ.á.n.h gia?!" Ly Nô gầm lên.

Nguyên Diệu ôm mặt Ly Nô cào rách, mắt ngấn lệ: "Ly Nô , nửa đêm nửa hôm ngươi ngủ mà cạnh giường gì, sợ c.h.ế.t ."

"Ngươi nghĩ ? Chủ nhân bảo đến bảo ngươi lấy một hộp gỗ đàn hương từ kho. Mau lên, chủ nhân và ngoài."

"Giữa đêm khuya thế còn định ?" Nguyên Diệu mặc áo ngoài hỏi.

"Thôi phủ." Bạch Cơ bước khỏi phòng, nhẹ nhàng đáp .

Nguyên Diệu kinh ngạc: "Đi Thôi phủ gì?"

"Hôm nay, thời cơ chín muồi, lấy 'quả' của Thôi Tuần, lấy sáo Anh Cốt. Hiên Chi ?" Bạch Cơ .

Tiểu thư sinh tỉnh khỏi cơn ác mộng, dám ở Phiêu Miểu các một ? Vội vàng gật đầu: "Đi, ..."

Ánh trăng lạnh lẽo, bên ngoài Phiêu Miểu các.

Ly Nô hiện nguyên hình thành mèo yêu chín đuôi, Bạch Cơ lưng Ly Nô, tấm áo choàng trắng như tuyết bay phấp phới trong gió đêm, trông như tiên nhân: "Hiên Chi, lên đây."

Nguyên Diệu hình to lớn của Ly Nô và ngọn lửa xanh phun từ miệng , sợ hãi: "Đây, đây, Ly Nô ..."

"Đồ mọt sách, chủ nhân bảo ngươi lên thì ngươi lên, còn chần chừ gì nữa hả?!" Ly Nô quát.

Nguyên Diệu vội vàng nhảy lên.

Yêu thú chín đuôi chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu về Thôi phủ ở phường Sùng Nghĩa. Dưới ánh trăng, yêu thú bốn chân chạy như gió, nhẹ nhàng nhảy qua những mái nhà san sát, Nguyên Diệu Bạch Cơ, kinh ngạc cảnh vật bên cạnh đổi nhanh chóng.

Ly Nô chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến Thôi phủ. Mặc dù hiểu chuyện gì đang xảy , nhưng từ xa Nguyên Diệu thấy Thôi phủ tụ tập một luồng khí đen kỳ quái.

Yêu khí! Không hiểu trong đầu Nguyên Diệu chợt hiện lên hai chữ .

Yêu khí nồng nhất ở góc đông bắc Thôi phủ, Ly Nô chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu nhảy về viện phía đông bắc. Khi qua nội viện nơi phu thê Thôi Tuần cư ngụ, trong một phòng tắt đèn, lờ mờ thể thấy bóng dáng một nữ nhân.

Giọng nữ nhân lo lắng và căng thẳng: "Lão gia mang Dụ Nhi đến viện đông bắc gì thế? Đã bảy ngày , sáng cáo bệnh lên triều, đến Trung thư tỉnh, cũng cho hầu đến gần viện đông bắc... lo quá..."

Một nha an ủi: "Phu nhân đừng lo lắng, chắc lão gia đang trai giới tẩy trần với công tử, lão gia còn lập đàn tế ở viện đông bắc."

"Dù thì cũng yên tâm. Ngày mai, viện đông bắc xem ..."

"Phu nhân yên tâm, ngày mai hẵng . Giờ cũng còn sớm, xin phu nhân hãy nghỉ ngơi ."

Nguyên Diệu thì trong lòng lạnh toát. Hắn nhớ cuối Thôi Tuần đến Phiêu Miểu các, và cuộc đối thoại của với Bạch Cơ.

"Làm để khiến Anh Quỷ hơn những nhân vật trong Đại Minh Cung?"

"Nghe , nếu Anh Quỷ và thi thuật quan hệ huyết thống, oán hận khi c.h.ế.t sẽ càng nặng, khi c.h.ế.t sức mạnh cũng sẽ lớn hơn."

Chẳng lẽ, Thôi Tuần thật sự... g.i.ế.c con trai ? Không, , Nguyên Diệu tự nhủ, chuyện tuyệt đối thể. Đó là con trai ruột của Thôi Tuần, thể nhẫn tâm hành hạ đến c.h.ế.t, khiến linh hồn của nó mãi mãi quỷ nô chứ?!

Ly Nô đến viện đông bắc. Viện đông bắc tĩnh lặng như c.h.ế.t, Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống khỏi lưng Ly Nô. Bạch Cơ dọc theo hành lang về cuối. Cuối hành lang một căn phòng đang cháy đèn. Mặc dù từng đến đây, nhưng Nguyên Diệu cảm thấy khí nơi quen thuộc, dường như thấy ở đó .

Bạch Cơ đẩy cửa cuối hành lang , Nguyên Diệu thấy bài trí trong phòng thì chợt nhớ đây chính là cảnh tượng mà thấy trong mơ! Tượng thần dữ tợn, khói mù mịt, bùa chú đỏ như máu... Trong trận pháp vẽ bằng bùa chú, một t.h.i t.h.ể trẻ sơ sinh dùng cực hình đang chình ình ở đó, cảnh tượng giống hệt trong ác mộng.

Thôi Tuần ngã ngoài trận, một vũng máu, một Anh Quỷ mắt đỏ như m.á.u đang c.ắ.n xé cổ Thôi Tuần.

"Á!" Nguyên Diệu sợ đến mức chân run rẩy.

Anh Quỷ thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên, hàm răng nanh vẫn còn dính m.á.u thịt. Anh Quỷ chằm chằm Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, mặt lộ vẻ giận dữ và dữ tợn, miệng phát âm thanh kinh khủng.

Bạch Cơ những sợ, mà còn : " là một đứa trẻ sinh khí, mạnh hơn đứa nhiều. Ly Nô, bắt lấy nó."

"Dạ, thưa chủ nhân." Ly Nô đáp.

Mèo yêu nhảy lên, lao Anh Quỷ, miệng phun ngọn lửa xanh. Anh Quỷ nhe nanh đ.á.n.h . Một yêu một quỷ lập tức quấn lấy , khó phân thắng bại.

Nguyên Diệu Thôi Tuần trong vũng máu, hỏi Bạch Cơ: "Chuyện gì xảy ? Không ngươi Anh Quỷ hại chủ nhân, Thôi đại nhân ..."

Bạch Cơ quái dị: "Anh Quỷ hại chủ nhân, nhưng sẽ hại g.i.ế.c . Anh Quỷ khi thành hình, oán hận và phẫn nộ khi c.h.ế.t ngập tràn, chắc chắn sẽ phản phệ thuật sĩ. Thông thường, chỉ những thuật sĩ tu vi cao thâm, khả năng chống sự phản phệ của Anh Quỷ mới dám thử nghiệm nghi thức cấm kỵ . Thuật sĩ bình thường nếu liều thì chỉ thể trở thành nạn nhân đầu tiên của Anh Quỷ mà thôi."

"Ngươi đó ở Phiêu Miểu các hề với Thôi Tuần rằng Anh Quỷ nguy hiểm như ..."

"À! Ta quên mất." Bạch Cơ : " cảnh báo thì cũng sẽ thử thôi. Bởi vì, sáo Anh Cốt là cây sáo 'vạn sự như ý, ' mà!"

"Ngươi, ngươi rõ ràng là hại Thôi đại nhân..."

Bạch Cơ lạnh lùng : "Thôi Tuần hỏng sáo Anh Cốt, thì tất nhiên trả một cây cho Phiêu Miểu các . Không hại , đây là 'nghiệp' của . Từ đầu đến cuối, luôn là tự tự chịu, hại ?"

, từ đầu đến cuối đều là lựa chọn của Thôi Tuần. Nếu khi xua đuổi tiểu quỷ, gia đình bình an, trả sáo Anh Cốt như hứa; nếu lợi dụng Anh Quỷ để điều ác và thỏa mãn d.ụ.c vọng cá nhân; nếu thể kiềm chế lòng tham và sai khiến Anh Quỷ tới Đại Minh Cung hại Thượng Quan Chiêu Dung; nếu tham luyến d.ụ.c vọng đến mức mất lý trí, tàn nhẫn g.i.ế.c hại con trai để thêm một cây sáo Anh Cốt nữa... thì hôm nay tất cả những chuyện xảy .

Nguyên Diệu lấy hết can đảm để kiểm tra xem Thôi Tuần còn sống .

Thôi Tuần c.h.ế.t từ lâu, cơ thể lạnh ngắt, đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-6-anh-quy.html.]

"A Di Đà Phật, A Di Đà Phật..." Tiểu thư sinh sợ vội buông xác Thôi Tuần xuống, liên tục niệm Phật.

Vừa buông xác Thôi Tuần xuống thì một thứ đen nhánh lao tới, bám lên Nguyên Diệu. Nhìn xuống, Nguyên Diệu thấy đó là Anh Quỷ. Tiểu thư sinh động xác Thôi Tuần, Anh Quỷ nổi giận. Nó há miệng toang hoác, c.ắ.n cổ Nguyên Diệu.

Mắt Nguyên Diệu tối sầm, ngất lịm .

"A a..." Khi Nguyên Diệu tỉnh thì trời sáng. Hắn đang trong đại sảnh của Phiêu Miểu các, giường của . Ánh nắng xuyên qua cửa sổ hình chữ vạn, chiếu Phiêu Miểu các. Bên tai vang lên những âm thanh của nhân gian. Nguyên Diệu bàng hoàng, chẳng lẽ đêm qua chỉ là hai cơn ác mộng giống thôi ? Hắn và Bạch Cơ, Ly Nô tới Thôi phủ, Thôi Tuần tàn sát con , con trai biến thành yêu ma g.i.ế.c c.h.ế.t, tất cả chỉ là một giấc mơ thôi ?

Tuyệt quá, những điều tàn khốc, xa, ác độc và đau buồn đó, tất cả chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ...

"Này! Thư sinh, mặt trời lên cao mà còn giường, dậy mở cửa hàng ?" Ly Nô ăn mặc chỉnh tề, tinh thần sảng khoái bước từ sân , chắc rửa mặt ở giếng.

"Tiểu sinh dậy ngay đây." Nguyên Diệu hổ, bật dậy.

"Ta chợ mua thức ăn, hôm nay ăn cá nữa, ăn gan heo."

Nguyên Diệu thấy mặt trời mọc từ phía tây, vì Ly Nô nấu ăn nên Phiêu Miểu các mỗi bữa đều là cá: "Tại hôm nay ăn gan heo, ăn cá nữa ?"

"Chủ nhân ngươi thương, bồi bổ." Ly Nô đáp.

Nguyên Diệu thấy lạ: "Tiểu sinh thương ?"

" , ngươi quên đêm qua ở Thôi phủ , ngươi suýt quỷ c.ắ.n đứt cổ, chảy nhiều máu. Tất nhiên, nhờ chủ nhân pháp lực cao cường, và sự minh thần võ của nên mới chế ngự quỷ cứu sống ngươi!" Thiếu niên áo đen chống nạnh : "Thư sinh, còn mau quỳ lạy tạ ơn cứu mạng của ..."

Nguyên Diệu lúc mới thấy cổ đau, chạy tới gương đồng kệ, soi thấy cổ quấn nhiều lớp băng, trông như một cái bánh bao lớn.

Thì đêm qua là mơ...

Nguyên Diệu cảm xúc ngổn ngang, chỉ ngẩn ngơ đó.

Ly Nô thấy tiểu thư sinh chỉ lo ngẩn ngơ, để ý đến , bèn chợ mua thức ăn.

Sau khi rửa mặt xong, Nguyên Diệu mở cửa Phiêu Miểu các.

Hôm nay, ai đến mua d.ụ.c vọng nữa ư?

Nhìn vết thương cổ Nguyên Diệu vẻ nghiêm trọng, nhưng hiểu , hầu như cảm giác đau, cơ thể cũng khỏe mạnh, ăn ngủ và việc bình thường. Tiểu thư sinh đành từ bỏ ý định nhân lúc thương mà vài ngày.

Liên tiếp ba ngày, Bạch Cơ xuất hiện. Ly Nô , Bạch Cơ đang trong phòng sáo Anh Cốt. Tức là lấy một khúc xương chân của đứa bé của Thôi phủ, mài thành một cây sáo ngắn. Khắc lên sáo câu chú điều khiển yêu ma, thổi sáo thể sai khiến yêu ma việc cho .

Nguyên Diệu sởn gai ốc, tuyệt đối dám lên lầu hai.

Trong thành Trường An, việc Thôi Tuần c.h.ế.t t.h.ả.m tại nhà và đứa con trai mất tích gây một cơn sóng gió lớn. Có , đó là yêu ma tác quái, hại c.h.ế.t cha con nhà họ Thôi. Có , Thôi Tuần mê tín dị giáo, dùng con trai vật tế hiến cho tà thần, chính cũng c.h.ế.t. Thôi phu nhân chịu nổi cú sốc bèn phát điên. Kẻ thù triều đình của Thôi Tuần thi buộc tội hành vi bất chính, tham ô hối lộ, tội trạng rõ ràng, bằng chứng xác thực. Võ Hậu nổi giận, lệnh tịch thu gia sản của Thôi Tuần. Thôi Tuần lên nhanh sụp đổ cũng nhanh. Sự thăng trầm cứ như một giấc mơ.

***Phần kết:

Hoàng hôn buông xuống, mặt trời lặn về tây.

Nguyên Diệu ở sân Phiêu Miểu các, trời mây phía tây cuồn cuộn.

"Hiên Chi..." Có khẽ gọi bên tai Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu giật , . Bạch Cơ từ lúc nào đến sân , mỉm : "Vết thương của Hiên Chi đỡ hơn ?"

Tay Bạch Cơ cầm một cái hộp gỗ dán đầy bùa chú.

"À, đỡ hơn nhiều , nữa." Nguyên Diệu đáp. Ba ngày nay, Bạch Cơ luôn ở lầu hai sáo Anh Cốt. Nhìn hộp gỗ tay Bạch Cơ, da đầu Nguyên Diệu bắt đầu tê rần.

"Đi nào, Hiên Chi, cùng đặt đồ xuống đáy giếng thôi." Bạch Cơ .

"Được..." Nguyên Diệu dám đồng ý.

Tới bên giếng, gõ cây gọi cóc, lấy chìa khóa, mở cửa đá. Đợi khí đen trai hút sạch, Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống theo bậc thang.

"Hiên Chi vẻ lo lắng, tâm sự gì ?" Bạch Cơ hỏi.

Nguyên Diệu cúi đầu : "Nghĩ đến Thôi Tuần, tiểu sinh cảm thấy buồn bực. Hồ ly còn tình , gả con mời khách, hòa thuận vui vẻ, Thôi Tuần là con , vì thỏa mãn d.ụ.c vọng cá nhân mà nhẫn tâm g.i.ế.c con..."

Bạch Cơ thản nhiên : "Đó là 'nhân quả' của , Hiên Chi cần bận tâm."

"Tiểu sinh vẫn thấy khó chịu..."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống đến đáy giếng. Bạch Cơ đến chỗ lấy sáo Anh Cốt đặt hộp gỗ lên đó.

Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Nếu Hiên Chi buồn bực thì tối nay theo tới nhà cửu vĩ hồ dự tiệc cho khuây khỏa."

"Tiệc? Hồ ly gả con ?" Nguyên Diệu thắc mắc. Hôm nay mưa nắng mà!

"Không hồ ly gả con, hôm nay là sinh nhật của Cửu vĩ hồ vương, con cháu của nó tổ chức yến tiệc, mời các yêu ma quỷ quái ở thành Trường An. Rôm rả thú vị lắm. Hiên Chi ?"

"Muốn , tiểu sinh thích rôm rả lắm."

"Vậy thì cùng nào." Bạch Cơ rời .

Nguyên Diệu định theo Bạch Cơ, bỗng gì đó kéo áo . Nhìn xuống, thấy một đứa bé hai ba tháng tuổi, trắng trẻo đáng yêu, cổ đeo dây trường mệnh, đang nắm áo , khúc khích.

"Aa a..." Nguyên Diệu hét lên sợ hãi.

"Hiên Chi ?" Bạch Cơ .

"Quỷ... Anh Quỷ nắm chân tiểu sinh ... hu hu..."

"À, vẻ Anh Quỷ cũng thích Hiên Chi đấy." Bạch Cơ mỉm .

"Á! Tiểu sinh cần nó thích a a..." Tiếng kêu than của tiểu thư sinh vang lên đến mặt đất. Con ếch ở cửa đá giật , nhảy kêu ộp oạp.

Mặt trời lặn, côn trùng rỉ rả, trời dần tối, thế giới của phi nhân bắt đầu tỉnh dậy...

*Hồi sáo Anh Cốt()

 

 

 

Quyển 3: Trúc Phu Nhân

 

Loading...