Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 5: Áo đỏ

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:25:51
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong phòng yên tĩnh, ánh trăng như nước chiếu qua cửa sổ, chiếu chiếc giường bên cạnh bàn ngọc xanh, ai ngủ đó. Người lẽ ngủ ở đây, Ly Nô, chỉ một con mèo đen ngửa, phơi chiếc bụng tròn vo ngủ ngon.

Ấy? Ly Nô ? Chẳng lẽ vệ sinh? Trên giường của một con mèo đen? Nguyên Diệu tự hỏi, Ly Nô vốn thích sạch sẽ, nếu vệ sinh về mà thấy một con mèo hoang ngủ chăn của thì chắc chắn sẽ tức giận. Tối nay ngủ ngon ngày mai chắc chắn sẽ quát mắng .

Nguyên Diệu qua, nhấc con mèo đen đang ngủ say ném qua cửa sổ.

Con mèo đen ném ngoài như một bao tải.

"Meo..." Tiếng kêu t.h.ả.m thiết và tức giận của con mèo, x.é to.ạc đêm yên tĩnh của thành Trường An.

Nguyên Diệu sợ mèo hoang trèo bèn đóng chặt cửa sổ.

Sau khi đóng cửa sổ xong Nguyên Diệu mới chuẩn lên lầu báo tin thì thấy Bạch Cơ cầm một chiếc đèn nhẹ nhàng xuống lầu. Trong ánh đèn, giọt lệ chu sa ở khóe mắt nàng đỏ như máu.

"Hiên Chi đang ?"

"À, Ly Nô , một con mèo hoang trèo lên giường của . Tiểu sinh sợ Ly Nô về sẽ tức giận nên ném con mèo hoang ngoài ."

Bạch Cơ xoa trán: "..."

"Bạch Cơ, một nữ khách tên là Ý Nương đến, nàng hẹn với ngươi, giờ đang đợi ở bên ngoài."

Bạch Cơ : "Ta , ngươi đưa nàng ."

"Vâng."

Khi Nguyên Diệu dẫn Ý Nương bên trong phòng, bàn ngọc xanh thắp đèn, giường của Ly Nô trải đất cũng thấy .

Bạch Cơ bên cạnh bàn ngọc xanh, mỉm với Ý Nương: "Mời ."

Ý Nương đặt chiếc đèn xanh xuống quỳ đối diện với Bạch Cơ.

Bạch Cơ dặn dò: "Hiên Chi pha một ấm thơm."

"Vâng." Nguyên Diệu cúi đầu rời , khi đến cửa vô tình .

Trên tấm bình phong mẫu đơn, bóng hai phụ nữ như những nhân vật trong trò rối bóng. Có lẽ Ý Nương cảm thấy lúc nếu còn trùm đầu sẽ thất lễ nên giơ tay tháo chiếc mũ trùm: "Thiếp Võ Lang , ngài đồng ý cho chúng hương Phản Hồn, giúp chúng mãi mãi chia lìa..."

Nguyên Diệu chợt nhận tại cái tên Ý Nương quan đến . Lần đầu tiên đến Phiêu Miểu các vô tình thấy Võ Hằng Dao nhắc đến Ý Nương khi gặp Bạch Cơ trong phòng.

Giọng của Bạch Cơ mơ hồ như gió: "Ta thần, cũng Phật, bao giờ giúp . Quy tắc của Phiêu Miểu các là một vật đổi một vật, cho các ngươi hương Phản Hồn các ngươi cũng cho thứ ..."

Nguyên Diệu dám lén nữa bèn vội pha .

Nguyên Diệu pha xong thì bưng trong phòng. Bạch Cơ và Ý Nương vẫn đang chuyện, bàn ngọc xanh giữa hai thêm một chiếc hộp gỗ đàn hương chạm khắc hoa văn mây.

Nguyên Diệu cúi đầu đặt hai tách từ khay mặt Bạch Cơ và Ý Nương. Ý Nương lịch sự : "Cảm ơn."

"Không chi." Nguyên Diệu đáp. Lúc Ý Nương tháo mũ trùm đầu, tò mò nàng trông như thế nào bèn lén. Dưới ánh đèn là một bộ xương trắng bọc trong bộ quần áo đỏ đoan trang, cái đầu lâu đang dùng hốc mắt đen ngòm .

Bảy hồn của Nguyên Diệu dọa mất sáu, chỉ còn một hồn lý trí khiến loạng choạng lùi hoảng hốt kêu lên: "Ma! Có ma..."

Ý Nương dùng tay... , là xương tay trắng như tuyết... đội chiếc mũ trùm đầu che đầu lâu xin : "Thiếp thật thất lễ, công t.ử kinh hãi ."

Bạch Cơ lạnh nhạt : "Hiên Chi la hét như thất lễ lắm."

" nhưng nhưng... là là là..." Nguyên Diệu vẫn còn kinh hãi, răng run lập cập một câu chỉnh.

Bạch Cơ thở dài, : "Thôi , Hiên Chi lui ."

"Được..." Nguyên Diệu mơ màng , hoảng sợ: "Không, , bên ngoài tối quá, tiểu sinh sợ!"

Bạch Cơ : "Vậy ngươi ở đây ."

"Được." Nguyên Diệu vô thức đến gần Bạch Cơ, lén Ý Nương, trong lòng cực kỳ sợ.

Bạch Cơ mỉm xin Ý Nương: "Thật xin , đây là mới đến, vẫn quen với Phiêu Miểu các nên thất lễ. Chúng tiếp tục thôi."

Ý Nương hiểu chuyện : "Không . Mà nãy đang đến nhỉ?"

Bạch Cơ mỉm : "Đang về chuyện cũ của ngươi và Võ tướng quân."

Ý Nương thở dài, : "Thiếp và Võ Lang thanh mai trúc mã, từ hai đứa trẻ gì lớn lên thì kết thành phu thê, cũng yêu thương , chúng thề sống c.h.ế.t rời, cùng đến khi bạc đầu. , mệnh ngắn ngủi nên rời . Người đời đều ma khác đường, c.h.ế.t duyên tận, nhưng tin, cũng nỡ. Thiếp uống canh Mạnh Bà, qua cầu Nại Hà, giữ lấy bộ xương tàn sống bên suốt bảy năm. Nếu thể thì và Võ Lang đều mãi mãi như . giờ đây bộ xương tàn đến giới hạn, sắp trở về cát bụi. Thiếp lang thang ở nhân gian bảy năm nên thể đường luân hồi, một khi bộ xương tàn trở về cát bụi thì hồn sẽ còn nơi nương tựa cũng thể về âm phủ, sẽ tiêu tan thành hư vô. Chỉ hương Phản Hồn mới giúp hồn tái sinh, tránh mệnh tiêu tan hồn phách, cũng thể thực hiện lời hứa cùng bạc đầu với Võ Lang năm xưa."

"Đốt một nén hương để thông báo, năm phương đồng t.ử dẫn hồn về. Nếu hương Phản Hồn là nguyện vọng của ngươi thì sẽ đưa nó cho ngươi." Bạch Cơ mở chiếc hộp gỗ bàn ngọc xanh , trong hộp ba cây hương Phản Hồn, lớn như trứng én đen như dâu tằm: "Từ lúc ngươi trong cơ thể đó, cứ cách bảy ngày đốt một nén hương Phản Hồn, hai mươi mốt ngày thì sẽ hồn tái sinh trong cơ thể đó."

"Cảm ơn Bạch Cơ!" Giọng Ý Nương đầy vui sướng, đó nghẹn ngào: "Ân đức của ngài, và Võ Lang thể quên."

Bạch Cơ lạnh nhạt : "Không cần cảm ơn, chỉ đang ăn thôi. Các ngươi nhận hương Phản Hồn, còn sẽ nhận thứ ."

Ý Nương nghi ngờ: "Ngài thứ gì ? Ngài từng cho chúng ngài gì."

Bạch Cơ : "Thứ , đến thời điểm sẽ tự lấy."

Ý Nương thêm một lát dậy cáo từ. Bạch Cơ bảo Nguyên Diệu tiễn khách. khi câu chuyện của Ý Nương, Nguyên Diệu còn sợ như lúc đầu nữa, còn thấy đau lòng cho nữ nhân, , nữ quỷ .

Nguyên Diệu tiễn Ý Nương ngoài, bộ xương khô trong bộ quần áo đỏ bước lảo đảo, tay nàng cầm chặt chiếc hộp gỗ đàn chứa hương Phản Hồn đến mức xương ngón tay gần như lún gỗ, như thể đó là hy vọng sống duy nhất của nàng .

Nguyên Diệu chỉ cúi đầu dám Ý Nương. Khi Ý Nương ngoài mới thở phào nhẹ nhõm nhỏ: "Đi đường cẩn thận."

Ý Nương ngay mà và đưa tay về phía Nguyên Diệu. Một cánh tay khô cằn, năm ngón tay trắng bệch, cầm chiếc đèn xanh le lói.

"Tướng mạo xí khiến công t.ử hoảng sợ, xin tặng công t.ử chiếc đèn xanh coi như lời tạ ."

Nguyên Diệu nhận, cũng dám nhận, cuối cùng đành c.ắ.n răng mà nhận lấy: "Vâng, cảm ơn."

Ý Nương : "Không chi."

Nói Ý Nương rời .

Nguyên Diệu cầm chiếc đèn xanh mà ngẩn ngơ tại chỗ.

Dưới ánh trăng, bộ xương mặc áo đỏ dần xa, hòa trong bóng đêm.

Nguyên Diệu đóng cửa chính trở về phòng trong. Trong lòng vô vàn câu hỏi hỏi Bạch Cơ, nhưng trong phòng đèn tắt, Bạch Cơ còn ở đó. Bên cạnh chiếc bàn ngọc xanh trải giường chiếu của Ly Nô, giường ai, thứ đều giống như ban đầu.

Nguyên Diệu sững sờ, chẳng lẽ tất cả những thứ chỉ là một giấc mơ? Không khách đến đêm, bộ xương mặc y phục đỏ, hương Phản Hồn... , chiếc đèn xanh trong tay cho tất cả đều mơ, quả thực một bộ xương đến Phiêu Miểu các để mua hương Phản Hồn. khi kỹ thì trong tay chiếc đèn xanh não nữa? Rõ ràng đó là một bông sen xanh, cánh hoa xếp chồng lên , vẫn còn đọng vài giọt sương.

Nguyên Diệu hồn bay phách lạc trở đại sảnh xuống ngủ tiếp.

Ngày hôm , thứ trong Phiêu Miểu các vẫn như thường. Bạch Cơ vẫn ngủ đến khi mặt trời lên cao mới ngáp ngắn ngáp dài xuống lầu. Ly Nô dựa quầy ăn khô cá ngon lành. Sáng nay, khi Nguyên Diệu mở cửa tiệm thì Ly Nô mới trở về, cũng đêm qua , càng tại gãy chân. Hôm nay, Ly Nô cà nhắc, là ghét gì tiểu thư sinh mà mắng suốt thôi.

Tiết trời mùa xuân, ánh nắng tươi , trong Phiêu Miểu các vắng vẻ khách. Bạch Cơ sai Nguyên Diệu dọn một chiếc giường Hồ sân để nàng phơi nắng. Ly Nô chuẩn một bình rượu nho Tây Vực và một chiếc cốc hổ phách định mang sân , thấy Nguyên Diệu đang cầm chiếc chổi lông gà thẫn thờ quét bụi giá hàng thì đấy việc mang rượu qua cho : "Này tên mọt sách, mang rượu sân cho chủ nhân ."

"Được." Nguyên Diệu ngoan ngoãn trả lời đặt chiếc chổi lông gà xuống, nhận lấy khay.

Ly Nô chống tay hông, chỉ Nguyên Diệu hung dữ : "Mọt sách, hôm nay đau chân, ngươi mang rượu xong thì chợ mua thức ăn, hiểu ?"

Nguyên Diệu vui: "Cổ ngữ câu, quân t.ử tránh xa nhà bếp. Dù cũng là sách, việc mua thức ăn nấu nướng vốn là chuyện của lão , bắt ?"

Ly Nô vung nắm đ.ấ.m lên tức giận : "Tối qua gia cà nhắc thế là do ai hại hả, bớt , bảo thì !"

Tối qua ngươi để gãy chân , liên quan gì đến ... Nguyên Diệu trong lòng ấm ức nhưng dám cãi , đành lẩm bẩm: "Được thôi, nhưng mua đồ gì?"

Ly Nô nghĩ một lát, : "Cá hương nhỏ, cá chép lớn, cá rô phi, cá vược đều , nếu ngươi mua thì ngươi thích loại nào mua loại đó."

Nguyên Diệu mặt mày ủ dột: "Ta thích loại nào cả... Tại Phiêu Miểu các ngày nào cũng ăn cá thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-5-ao-do.html.]

Ly Nô nhăn nhó, : "Vì nấu ăn, thích! Mau mang rượu cho chủ nhân , đưa xong thì chợ mua cá, đừng suốt ngày lười biếng!!"

Nguyên Diệu ủ rũ mặt mày mang rượu sân .

Vừa hành lang Nguyên Diệu thấy từ sân truyền đến một khúc nhạc du dương, kỹ thì đàn tỳ bà, đàn tranh, đàn hầu, sáo trúc, tiêu... nhiều nhạc cụ cùng hòa tấu thành một khúc nhạc hoa lệ, tiếng nhạc mềm mại say lòng .

Khúc nhạc hoa lệ như chỉ trong yến tiệc của Hoàng gia, tại truyền từ sân của Phiêu Miểu các? Nguyên Diệu nghi ngờ bước nhanh về phía sân .

Vừa đến sân , Nguyên Diệu khỏi hoa mắt, miệng há to, suýt nữa thì cầm nổi chiếc khay trong tay.

Cỏ thơm xanh rì, hoa đào rơi như mưa bãi cỏ rộng trong sân , Bạch Cơ mỉm tựa giường Hồ, bên cạnh nàng là một nhóm nam nữ mặc trang phục hoa lệ, dung nhan xinh . Nhìn khí chất và y phục của họ, quan áo trắng phiêu diêu, công chúa quý tộc đoan trang, thiếu niên du hiệp phóng khoáng, thiếu nữ khuê các duyên dáng, công t.ử vương tôn phong lưu, Hồ cơ kiều diễm...

Những , mỗi một vẻ, đang chăm chú giữa sân.

Ở giữa sân một nhóm nhạc công mặc áo xanh bãi cỏ, tay cầm đàn tỳ bà, đàn tranh, đàn hầu, sáo trúc, tiêu... biểu diễn. Bảy vũ nữ mặc áo vàng chân trần, đang múa theo nhịp điệu của khúc nhạc, khuyên tai đôi vòng, tóc xanh quấn ngọc, quyến rũ nên lời.

Nguyên Diệu qua giữa đám thơm phức, lời tiếng rộn rã, về phía Bạch Cơ đang giường Hồ, trong lòng đầy nghi ngờ. Phiêu Miểu các nhiều khách như từ lúc nào thế? Hắn vẫn luôn ở đại sảnh mà, thấy họ? Hơn nữa, mấy con chim quý thú lạ nuôi trong sân cả ? Tại chỉ còn những chiếc lồng trống?

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu, : "Hiên Chi đến thật đúng lúc. Buổi chiều nhàn nhã việc gì nên tổ chức một bữa tiệc xuân. Nào, cùng đến đây thưởng thức ca múa nào."

Một thiếu nữ mặt như hoa đào, búi tóc ô man nhận lấy khay từ tay Nguyên Diệu, rót rượu cho Bạch Cơ. Một Hồ cơ mũi cao, mắt nâu, tóc quăn mỉm kéo Nguyên Diệu xuống.

Nguyên Diệu mơ mơ màng màng xuống.

Cỏ xuân mềm như thảm, hoa đào bay phấp phới như tuyết, tiếng nhạc êm dịu văng vẳng bên tai, vũ điệu duyên dán say lòng , mỹ nhân xung quanh, Nguyên Diệu chỉ cảm thấy như lạc cõi mơ, đẽ vui sướng.

Nguyên Diệu tự chủ về phía Bạch Cơ, xác nhận nàng cũng ở trong giấc mơ của . Không tại nghĩ, nếu nàng trong giấc mơ thì sẽ cảm thấy hụt hẫng.

Bạch Cơ như hiểu suy nghĩ của Nguyên Diệu, : "Đời như một giấc mơ, như vết chân hồng tuyết. Ngươi ở trong giấc mơ của , ở trong giấc mơ của ngươi, ai đối với ai, cũng chỉ là mơ trong mơ mà thôi."

Nguyên Diệu ngẩn ngơ: "Thật huyền diệu, tiểu sinh hiểu lắm. Mơ trong mơ nghĩa là gì?"

Bạch Cơ nhấp một ngụm rượu trong chén hổ phách, khẽ: "Nói mơ trong mơ, đơn giản là hai chúng đang mớ thôi. Ha ha, thôi , đừng bận tâm đến chuyện mơ mị nữa. Trong tiệc xuân thì nên thưởng nhạc múa, đừng vì chuyện huyền diệu mà bỏ lỡ hiện thực mắt."

Nguyên Diệu gật đầu: "Bạch Cơ đúng lắm."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu chìm đắm trong âm nhạc và điệu múa, buổi chiều xuân trôi qua như dòng nước. Khi nhạc của nhạc công áo xanh chuyển sang âm thanh nhè nhẹ, bước múa của vũ công áo vàng trở nên nhẹ nhàng, thì Bạch Cơ đột ngột hỏi Nguyên Diệu: "Hiên Chi thấy sợ ?"

Nguyên Diệu tỉnh táo từ âm nhạc và vũ điệu, kỳ lạ : "Vì tiểu sinh sợ?"

Bạch Cơ : "Ngươi sợ ư? Qua sự việc tối qua, bình thường đều sẽ cảm thấy sợ và bất an, dám ở Phiêu Miểu các nữa chứ?"

Nguyên Diệu Bạch Cơ, khổ: "Tiểu sinh sợ, nhưng cũng sợ."

Bạch Cơ ngạc nhiên: "Sợ, nhưng sợ? Ý ngươi là ?"

Nguyên Diệu : "Cũng giống ở trong mơ ."

Bạch Cơ Nguyên Diệu một cái, khóe miệng nhếch lên một nụ thú vị: "Hiên Chi đúng là một thú vị."

Nguyên Diệu gãi đầu, hiểu thú vị ở chỗ nào. Từ nhỏ đến lớn, từ bạn học trong trường đến hầu trong nhà, đều cho rằng là một vô vị.

Bạch Cơ nhấp một ngụm rượu trong chén hổ phách, hỏi: "Nếu đêm khách như Ý Nương đến, ngươi cũng cảm thấy sợ ?"

"Tiểu sinh sẽ tiếp đãi thật lễ độ, tuyệt đối thất lễ."

"......"

"Bạch Cơ ? Tiểu sinh sai ?"

"Không, chỉ đang nghĩ, Hiên Chi, trong đầu ngươi thiếu một dây thần kinh ..."

"Làm thể? Tiểu sinh bao giờ cảm thấy thiếu thứ gì trong đầu mà!"

Bạch Cơ đỡ trán: "Thôi, nhạc xem múa ..."

"Được." Tiểu thư sinh vui vẻ đáp.

Có lẽ ánh nắng quá ấm áp, lẽ âm nhạc quá nhẹ nhàng, nên Nguyên Diệu dần dần cảm thấy buồn ngủ, âm nhạc bên tai từ từ xa dần, bóng dáng của vũ công cũng từ từ mờ , tựa đầu gối của nàng Hồ cơ mặc áo nâu tóc xoăn mà ngủ .

Nguyên Diệu mở mắt tỉnh dậy là lúc hoàng hôn, vẫn ở trong sân đầy cỏ thơm, nhưng nhạc công áo xanh và vũ công áo vàng biến mất. Trong bụi cỏ, bọ ngựa xanh, châu chấu, và bọ cánh cứng nhảy lung tung. Dưới cây đào đỏ, bảy con bướm vàng bay lượn. Bạch Cơ và nhóm nam nữ mặc trang phục hoa lệ, dung nhan tuấn mỹ cũng thấy nữa. Những chim thú trong lồng về bụi cỏ, chúng hoặc ngủ hoặc tỉnh, hoặc hoặc , nhàn nhã tự tại.

Hả?! Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, cảm thấy đầu thứ gì mềm mềm, lông lông, nghiêng đầu thì thấy một đôi mắt nâu. Nguyên Diệu giật bật dậy mới phát hiện đó là một con ch.ó lông xoăn màu nâu ở Tây Vực, là thú cưng nuôi trong sân để bán. Sao gối lên nó mà ngủ? Bạch Cơ ? Tiệc xuân ?

Nguyên Diệu đang bàng hoàng thì Ly Nô cà nhắc bước đến, hai tay chống hông hầm hừ : "Tìm ngươi khắp nơi thấy, hóa là trốn ngủ trộm! Này, đồ mọt sách, cá mua về ?"

Nguyên Diệu vỗ đầu: "Ơ, tiểu sinh quên mất..."

Thấy mặt Ly Nô dần chuyển sang màu xanh, tiểu thư sinh vội vàng chạy trốn: "Tiểu sinh ngay..."

Nguyên Diệu chạy biến , Ly Nô ở phía dậm chân: "Đến giờ ăn , chợ cũng tan từ đời nào , còn cá mà mua nữa hả?!"

Con ch.ó lông xoăn màu nâu thấy Ly Nô thì đột nhiên nhảy lên, lao về phía . Ly Nô hoảng hốt kịp chạy, con ch.ó lao trúng thì lóc mắng: "Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt, ngươi ở sân ngủ trộm thì thôi , thả ch.ó khỏi lồng?! Huhu, sợ ch.ó nhất, ai cứu với..."

Nguyên Diệu thấy tiếng của Ly Nô từ sân , tưởng rằng chân yếu nên ngã, vội vàng giúp đỡ. Ai ngờ quanh chẳng thấy bóng dáng Ly Nô ? Chỉ một con mèo đen con ch.ó lông xoăn đè xuống đất, kêu lên một tiếng đau đớn: "Meo..."

Lạ thật, Ly Nô ? Nguyên Diệu gãi đầu, cũng mặc kệ chuyện mèo ch.ó đ.á.n.h chạy chợ.

Trăng tròn như gương, gió đêm lành lạnh. Có lẽ vì buổi chiều ngủ quá nhiều nên Nguyên Diệu đất lăn qua lăn mấy vẫn buồn ngủ. Hắn dậy, hai chân xếp bằng thiền như một lão tăng nhập định.

"Hi hi." Bên tai vang lên tiếng khẽ của nữ nhân.

Nguyên Diệu mở mắt. Không từ lúc nào Bạch Cơ giữa đại sảnh tủm tỉm .

"Ta ngoài, nếu Hiên Chi ngủ thì chi bằng ngoài với một lát?"

Nguyên Diệu do dự: "Bây giờ qua giờ Tý, đường sẽ phạm giới nghiêm..."

Bạch Cơ bí ẩn: "Không , chúng sẽ phạm giới nghiêm . Đi thôi, Hiên Chi."

Nguyên Diệu vẫn còn do dự, Bạch Cơ vỗ nhẹ vai . Không tại lập tức dậy. Đến gần mới phát hiện Bạch Cơ mặc một chiếc váy dài thêu mẫu đơn trắng, khoác một chiếc khăn thêu hình bướm trắng, búi tóc kiểu Lạc Du, tóc cài một đóa mẫu đơn trắng nở rộ. Thường ngày nữ nhân chỉ trang điểm nhạt, đêm nay điểm phấn vàng, tô son môi, hai bên khóe miệng còn chấm hai vết như mụn thịt. Cả cứ như một đóa mẫu đơn trắng nở trong đêm tối, lộng lẫy nhưng pha chút ma mị.

Nguyên Diệu kinh ngạc, nàng trang điểm lộng lẫy như chẳng lẽ dự tiệc ư? khuya thế , nhà nào mở tiệc chứ?

"Bạch Cơ, chúng thế?"

Bạch Cơ đơn giản: "Đi gặp Ý Nương."

Nguyên Diệu giật , Ý Nương c.h.ế.t, chúng để gặp nàng? Đi đến nghĩa trang ngoại thành ư? giờ thể khỏi thành? Hơn nữa đến nghĩa trang thăm mộ cần trang điểm lộng lẫy như dự tiệc ?

"Bạch Cơ trang điểm thế giống như dự tiệc chứ giống thăm mộ!"

Bạch Cơ hờ hững, khiến hai chấm khóe miệng càng thêm phần quyến rũ: "Dự tiệc ư? Hiên Chi đúng, đêm nay trăng tròn, trong thành Trường An thực sự một buổi tiệc lớn! Chúng thôi."

Nguyên Diệu : "Ngươi chờ , tiểu sinh tìm một chiếc đèn lồng. Đêm khuya ngoài vẫn nên mang theo đèn lồng để ngã."

Bạch Cơ chỉ bình sứ quầy, trong đó cắm một bông hoa sen xanh : "Không cần tìm nữa, chiếc đèn ?"

Bình sứ trắng chứa hoa sen xanh là chiếc đèn xanh mà Ý Nương tặng Nguyên Diệu tối qua. Bạch Cơ đến bên quầy, lấy hoa sen .

Nguyên Diệu gãi đầu: "Đây là hoa sen chứ là đèn xanh..."

Chưa hết lời, Nguyên Diệu kinh ngạc há miệng, hoa sen trong tay Bạch Cơ biến thành một chiếc đèn xanh lấp lánh.

Bạch Cơ mỉm : "Đây, Hiên Chi cầm lấy ."

"À! Được." Nguyên Diệu kinh ngạc cầm lấy đèn xanh, đưa lên gần xem kỹ, là hoa sen mà vẫn là đèn xanh. Giữa đèn xanh còn một ngọn nến, ngọn lửa màu xanh đang nhảy múa lấp lánh.

 

Loading...