Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 4: Nô lệ

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:25:50
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên cướp đẩy Nguyên Diệu , tiến về phía Vi Phi Yên, dâm đãng : "Người , ngoan ngoãn theo , sẽ yêu thương ngươi..."

Vi Phi Yên tên cướp xí, ngửa mặt lên trời thở dài một : "Haiz, bằng . Trời ơi, tại ngươi để gặp mỹ nam tuyệt thế mãi ." Nàng lạnh lùng tên cướp: "Coi như ngươi gặp may, đêm nay lớn chuyện, ngươi hãy lẳng lặng cút khỏi Vi phủ !"

Tên cướp sững sờ, gằn: "Người khẩu khí lớn quá, xem , ông đây chỉ đành dùng sức mạnh thôi!"

Tên cướp dứt lời, như sói đói nhào về phía Vi Phi Yên, vác nàng lên vai, mang khỏi phủ. , chân Vi Phi Yên như mọc rễ, tên cướp dùng hết sức cũng thể lay chuyển nàng.

Tên cướp mồ hôi đầy đầu, Vi Phi Yên : "Được , đến lượt ." Nói xong, nàng nắm lấy cổ tay tên cướp, chỉ cần dùng chút lực, tên cướp to như tháp sắt nàng quăng .

Nguyên Diệu kinh ngạc đến trợn mắt, chỉ hình yếu ớt của Vi Phi Yên: "Ngươi, ngươi..."

Vi Phi Yên vẻ hổ: "Ta trời sinh mạnh thế , khiến ngươi sợ ? Haiz, từng ít mỹ nam sức mạnh của dọa chạy..."

Tên cướp từ đất bò dậy, thẹn quá hóa giận, mặt mày hung dữ cầm d.a.o bổ về phía Vi Phi Yên: "Ông đây g.i.ế.c ngươi!"

Con d.a.o sắc bén lóe sáng, Nguyên Diệu thấy rõ ràng, lập tức quên cả kinh ngạc, quan tâm gì nữa, hét lớn: "Có ai ! Mau đây! Có cướp phủ !!"

"Nguyên công t.ử đừng kêu nữa, gọi hầu và hộ viện đến, ngươi và thế khó giải thích lắm!" Vi Phi Yên vội vàng ngăn Nguyên Diệu kêu , nhưng muộn.

Dao của tên cướp đến gần, Vi Phi Yên né sang bên, nhấc chân đá cổ tay tên cướp. Tên cướp đau đớn buông tay d.a.o rơi xuống, Vi Phi Yên giơ tay đ.á.n.h cổ tên cướp, tên cướp ngã xuống.

Tên cướp ngã xuống đất, Nguyên Diệu nữa trợn mắt, chỉ Vi Phi Yên nên lời: "Ngươi, ngươi..."

Nghe tiếng hét kinh hãi của Nguyên Diệu, hầu và hộ viện của Vi phủ giơ đuốc, cầm đèn lồng chạy vội đến. Vi Phi Yên nhóm ngày càng đến gần, xoa trán, phiền muộn : "Ta trời sinh sức mạnh, may mắn gặp dị nhân, từ nhỏ chỉ dạy, học một võ nghệ, đối phó với vài tên cướp, sơn tặc thành vấn đề. Haiz, hầu và hộ viện đều cầm đèn lồng đến, ngươi và còn chỗ trốn nữa . Phụ đại nhân chắc chắn tức đến ngất mất..."

Người hầu và hộ viện của Vi phủ giơ đuốc, cầm đèn lồng vây . Lúc ở đình Mẫu Đơn, chỉ còn Vi Phi Yên mặt đầy lo lắng, Nguyên Diệu kinh ngạc và tên cướp ngã gục đất. Cô nương mặc đồ đỏ cầm đèn xanh biến mất.

Vi Đức Huyền và Vi Trịnh Thị hộ tống vội vã đến. Vi Đức Huyền thấy Vi Phi Yên và Nguyên Diệu, đêm khuya thanh vắng, cô nam quả nữ thì ngay bệnh cũ của con gái tái phát, hụt ngất ngay tại chỗ.

Mọi vội vàng bước đến, Vi Trịnh Thị bấm huyệt nhân trung mãi, Vi Đức Huyền mới từ từ tỉnh , chỉ Vi Phi Yên và Nguyên Diệu, yếu ớt : "Chuyện, chuyện gì xảy ? Người đất là ai?"

Nguyên Diệu vô cùng hổ, chỉ tìm một cái lỗ nào để chui thôi, còn dám trả lời nữa chứ?

Vi Phi Yên cẩn thận, lảng chuyện khác: "Bẩm phụ đại nhân, đất là một tên cướp, nửa đêm phủ trộm cắp, may mà con bắt gặp, nên đ.á.n.h ngất..."

Vi Đức Huyền tức giận : "Câm miệng! Con là tiểu thư khuê các, đêm khuya ở trong khuê phòng nghỉ ngơi, chạy đến đình Mẫu Đơn gì?! Còn đ.á.n.h với tên cướp, còn thể thống gì?! Còn ngươi, Nguyên thế chất, ngươi nghỉ ngơi ở lầu Nhiên Hi, nửa đêm đến hậu hoa viên gì? Ngươi là sách, thì lễ nghĩa liêm sỉ, cái gì nên , cái gì nên , ngươi, ngươi khiến lão phu thất vọng quá !!"

Nguyên Diệu vô cùng hổ, chỉ đ.â.m đầu c.h.ế.t, dám trả lời.

Vi Đức Huyền trách mắng con gái: "Phi Yên, con chọc tức cha ? Trời ơi, lão phu kiếp rốt cuộc tạo nghiệp gì, mà sinh một đứa con ngỗ nghịch như con!"

Vi Phi Yên ngượng ngùng, dám trả lời.

Vi Trịnh Thị thấy , bắt đầu bênh con: "Được , lão gia ít thôi. Con gái trăm cái đúng, vạn cái sai, vẫn bắt một tên cướp ? Nếu nó đến đình Mẫu Đơn, thì bắt tên cướp ?"

Vi Đức Huyền chỉ Vi Trịnh Thị, tức giận : "Trời ơi, hóa giữ nữ tắc, nửa đêm còn lung tung những , mà còn công ?"

Vi Trịnh Thị : "Thiếp . Lão gia lo việc bên ngoài, tên cướp và Nguyên thế chất giao cho lão gia; lo việc bên trong, Phi Yên, theo nương, đừng cản trở cha con xử lý việc bên ngoài."

Vi Phi Yên mừng rỡ, vội : "Vâng, thưa nương."

Nương con Vi thị nắm tay rời , Vi Đức Huyền thở dài: "Nữ nhân chỉ bênh con, con gái đều do nàng chiều hư ,!"

Vi Đức Huyền lệnh cho hộ viện áp giải tên cướp đến quan phủ, mắng mỏ Nguyên Diệu vài câu, mới về nghỉ ngơi. Có lẽ vì tiểu thư Vi gia trèo tường quen , nên cũng thấy lạ, chỉ ngáp dài rời .

Nguyên Diệu ngẩng đầu , trong đám nô bộc tản , vẫn thấy cô nương mặc đồ đỏ cầm đèn xanh.

Chiều hôm , Nguyên Diệu đang ở trong phòng lo lắng về nợ nần của Phiêu Miểu Các, thì ngoài cửa sổ đang mở, đột nhiên xuất hiện một cái đầu: "Nguyên công tử?"

Nguyên Diệu ngẩng đầu, : "Ấy, Hồng Tuyến cô nương đến đây?"

Hồng Tuyến : "Ta phụng mệnh tiểu thư, đến truyền vài lời cho Nguyên công tử."

Nhớ đến chuyện đêm qua, Nguyên Diệu hổ và sợ hãi, vội xua tay: "Không, , chuyện nửa đêm leo tường, c.h.ế.t cũng dám nữa!"

Hồng Tuyến đổ mồ hôi, thầm nghĩ, với dung mạo của ngươi thì dù ngươi , tiểu thư nhà cũng bằng lòng nhé!

"Khụ, Nguyên công t.ử hiểu lầm , tiểu thư bảo mang thư tình đến, mà thấy ngươi là thật thà, gửi vài lời khuyên nhủ thôi."

Nguyên Diệu dùng phong thái của văn nhân hỏi: "Tiểu thư dạy bảo gì ?"

Hồng Tuyến quanh mới hạ thấp giọng : "Tiểu thư , đại công t.ử lòng khó lường, là kẻ lạnh lùng ích kỷ, công t.ử thiện lương thật thà, kết giao với , đề phòng cẩn thận, nếu bán cũng ."

Nguyên Diệu giật : "Sao... tiểu thư thế? Đan Dương thật thà, nhiệt tình với , là mà!"

Hồng Tuyến thở dài, Nguyên Diệu với ánh mắt thương hại: "Nguyên công tử, là công t.ử đó! Tiểu thư cũng vì cho công t.ử thôi, truyền lời xong, công t.ử tự bảo trọng, xin phép cáo từ."

Nguyên Diệu ngập ngừng : "À, xin cảm ơn tiểu thư Phi Yên lo cho ."

Hồng Tuyến gật đầu định . Nguyên Diệu bỗng nhớ điều gì, hỏi: "Phải , Hồng Tuyến cô nương, cô nương áo đỏ với tiểu thư Phi Yên trong cuộc hẹn tối qua cũng là nha cận của tiểu thư ? Tại nàng che mặt, lúc ẩn lúc hiện như ?"

Hồng Tuyến đầu , khó hiểu : "Nguyên công t.ử đang , tối qua rõ ràng tiểu thư chỉ một đến đình Mẫu Đơn thôi mà?"

Nguyên Diệu sợ hãi trong lòng, cũng trả lời gì, Hồng Tuyến cứ thế rời .

Thời gian thấm thoắt trôi, ba ngày trôi qua. Ba ngày , Nguyên Diệu sống trong mê man, suốt ngày đóng cửa sách, lúc trời sáng mở trang sách nào thì đến tối vẫn còn nguyên trang đó, trong đầu là Bạch Cơ, Phiêu Miểu Các, cùng với khoản nợ khổng lồ , còn lòng nào để sách.

Chiều hôm đó, Nguyên Diệu chẳng thể tĩnh tâm sách nữa, quyết định đến Phiêu Miểu Các. lúc sửa sang áo quần chuẩn ngoài thì Vi Ngạn mấy ngày xuất hiện đến tìm .

"Ồ, Hiên Chi, ngươi định ngoài ?"

"Phải, định đến Phiêu Miểu Các xin Bạch Cơ cho hoãn thời gian trả nợ. Đan Dương, ngươi tìm chuyện gì thế?"

Vi Ngạn : "Ha, trùng hợp quá, cũng đến để mời ngươi đến Phiêu Miểu Các."

"Vậy cùng nhé."

"Được, cùng . , bây giờ vẫn còn sớm, cứ một lát cũng muộn."

Nguyên Diệu ngẩn , đành : "Cũng , một lát ."

Vi Ngạn xuống, tiện tay lật cuốn "Luận Ngữ" đặt bàn của Nguyên Diệu, khen ngợi: "Chà, chữ của Hiên Chi thật mạnh mẽ, rắn rỏi, quả thật phong thái của Vương Hi Chi*!"

*

Nguyên Diệu khiêm tốn : "Cũng tạm thôi, Đan Dương quá khen ."

Vi Ngạn hứng thú, kéo Nguyên Diệu, bắt vài chữ ngay tại chỗ.

Nguyên Diệu từ chối , đành cầm bút lên hỏi: "Đan Dương gì?"

"Viết tên của ngươi ." Vi Ngạn , nhân lúc Nguyên Diệu đầu chấm mực, lấy một tờ giấy gấp trong tay áo , lặng lẽ đặt lên bàn.

Nguyên Diệu chấm đầy mực, hỏi: "Viết ở ?"

Vi Ngạn đẩy tờ giấy : "Này, ở đây ."

Nguyên Diệu chất phát thật thà, lúc tập trung, nghĩ ngợi gì khác, cứ thế một nét rồng bay phượng múa.

Khóe miệng Vi Ngạn nở nụ gian xảo, việc thuận lợi hơn tưởng nhiều. Hắn Nguyên Diệu, trong lòng thầm nhủ đúng là một kẻ đơn thuần, đời đề phòng, dễ tin như chứ?!

Vi Ngạn khen: "Quả nhiên là chữ , giá trị ngàn vàng! Hiên Chi, bây giờ cùng còn sớm nữa, chúng đến Phiêu Miểu Các ."

Nguyên Diệu cầu còn , : "Vậy thì quá."

Nhân lúc Nguyên Diệu chú ý, Vi Ngạn cất tờ giấy chữ ký của Nguyên Diệu tay áo.

Vi Ngạn, Nguyên Diệu rời khỏi Vi phủ, vẫn bộ đến chợ Tây. Trên đường , Vi Ngạn đầu đuôi: "Phiêu Miểu Các tuy kỳ lạ, nhưng nhiều bảo vật thú vị. Ngươi ở Phiêu Miểu Các, chắc chắn sẽ cảm thấy buồn chán, phiền muộn."

Nguyên Diệu thì lấy lạ, hiểu đang gì: "Hả?"

Vi Ngạn tiếp tục: "Bạch Cơ tuy gian xảo, nhưng cũng là một giai nhân. Có mỹ nhân bầu bạn, tay áo thơm ngát, là cuộc sống hạnh phúc khiến đời thèm khát, cầu cũng . Vậy nên, Hiên Chi, thật là vì cho ngươi thôi."

Nguyên Diệu càng thấy lạ: "Hả?!"

Trong lúc chuyện, hai rẽ con hẻm giữa phường Diên Thọ và phường Quang Đức, chân là cỏ xuân mọc um tùm, bên cạnh là sương trắng mờ ảo.

Vi Ngạn thở dài: "Hiên Chi, ngươi là con cháu thế gia, sách, đầu bán nô lệ, lẽ sẽ quen, nhưng qua vài năm nữa, ngươi sẽ dần dần thích ứng thôi. Không vội, dù cũng là nô lệ suốt đời, ngươi thể từ từ dành thời gian để thích ứng, để quen..."

Nguyên Diệu thấy lòng thắt , cắt ngang lời Vi Ngạn: "Ai? Ai bán nô lệ? Bán cho ai nô lệ?"

Vừa thì hai cửa Phiêu Miểu Các, Vi Ngạn chỉ bốn cánh cửa gỗ mở rộng bên trong, : "Hiên Chi, là ngươi bán nô lệ. Thật ngại quá, bán ngươi cho Phiêu Miểu Các , ngươi cũng ký xong giấy bán đấy."

Trong xã hội nhà Đường, con đại thể chia thành ba hạng: quý tộc (vương tộc, sĩ tộc), dân thường và nô lệ. Một khi nô lệ thì sẽ thấp kém hơn khác, thậm chí bằng dân thường, ngang với súc vật. Nô lệ chỉ tự do cá nhân, nhân cách tôn nghiêm, thậm chí chủ nhân đ.á.n.h c.h.ế.t, cũng thể kêu oan. Nguyên Diệu vốn là quý tộc sa sút, đột nhiên rơi xuống nô lệ, chỉ là sự sỉ nhục về nhân cách, mà còn là tổn thương đến tôn nghiêm của gia tộc. Quý tộc kiêu ngạo thà c.h.ế.t cũng nô lệ. Dù đó luôn phiền não về khoản nợ, thậm chí lúc treo cổ tự tử, Nguyên Diệu cũng bao giờ nghĩ đến, cũng định bán nô lệ. Hơn nữa, nô lệ thể tham gia khoa cử, thể bước con đường quan. Một khi con trở thành nô lệ, thì cuộc đời sẽ coi như đóng dấu hèn mọn, thấp kém, mãi mãi thể trở .

Trước mắt Nguyên Diệu bỗng hoa lên, chợt như hiểu điều gì, loạng choạng: "Vừa nãy ký giấy bán ư?! Đan Dương, ngươi khổ ..."

Vi Ngạn vội đỡ Nguyên Diệu: "Hiên Chi, Bạch Cơ , nếu ngươi Phiêu Miểu Các nô lệ, thì bạc đền bù cho những bảo vật ngươi vỡ đều xóa bỏ. Nhìn khắp Trường An, dù là ca nô, vũ nô, Hồ nô, Côn Lôn nô*, cũng đều bằng ngươi. Ngươi cũng coi như là quý tộc trong đám nô lệ! Nghĩ thế , tâm trạng ngươi khá hơn ?"

* Núi Côn LônỞ Trung Quốc cổ đại, nó thường gọi là Nam Dương Côn Lôn nô, chủ yếu dùng để chỉ những hầu từ nơi đó . Chỉ một ít những địa vị xã hội cao mới thể mua . Ngoài , theo một học giả, thể một Côn Lôn nô là Dravidia (một nhóm dân tộc ở Ấn Độ).

Nguyên Diệu , thì chỉ bóp c.h.ế.t Vi Ngạn thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-4-no-le.html.]

Vi Ngạn thấy sắc mặt Nguyên Diệu xanh lét, vành mắt bỗng nhiên đỏ lên, nặn vài giọt nước mắt. Hắn lấy tay áo lau nước mắt, : "Hiên Chi, đừng giận nữa, đưa hạ sách cũng là bất đắc dĩ thôi. Ta chỉ một chức vị nhàn rỗi trong Hàn Lâm viện, lương bổng ít ỏi, trả nợ giúp ngươi lắm nhưng mà lực bất tòng tâm. Haiz, đều là do vô dụng, thể trả nợ của Phiêu Miểu Các..."

Bảo vật của Phiêu Miểu Các là do đ.á.n.h vỡ, chẳng liên quan gì đến Vi Ngạn. Nguyên Diệu y , thì chẳng thể tiếp tục giận nữa? Chỉ nước mắt đầy mặt, thôi, thôi, đều là phận , đáng đời gặp kiếp nạn ...

*

Phòng trong Phiêu Miểu Các. Bên cạnh một bức bình phong vẽ hoa mẫu đơn, Bạch Cơ và Vi Ngạn, Nguyên Diệu đối diện . Trên chiếc bàn ngọc xanh mặt ba là bản khế ước bán , phía chữ ký của Nguyên Diệu.

Bạch Cơ và Vi Ngạn đang chuyện, còn nhân vật chính của cuộc trò chuyện - Nguyên Diệu - thì lặng lẽ với vẻ mặt ủ rũ, trông như một con cừu non đem chợ bán .

Bạch Cơ mỉm Nguyên Diệu, hài lòng nhận lấy hợp đồng bán : "Vậy thì, sẽ giữ ."

Vi Ngạn : "Được, quyết định ."

Sau khi bàn chuyện xong, Vi Ngạn cáo từ. Nguyên Diệu vẫn đó, cảm giác như một con cừu non, còn hai mặt là những con sói đói.

Vi Ngạn : "Hiên Chi, ngươi cứ ở Phiêu Miểu Các. Đồ đạc và sách vở của ngươi, sẽ cho mang đến."

Nguyên Diệu ngơ ngác gật đầu.

Bạch Cơ tiễn Vi Ngạn ngoài. Khi gần rời khỏi Phiêu Miểu Các, Vi Ngạn nhẹ nhàng với Bạch Cơ: "Bạch Cơ, khiến hợp đồng bán , theo như hứa, thể đưa rèm thủy tinh cho ?"

Bạch Cơ : "Không thành vấn đề, ngày mai sẽ cho mang rèm thủy tinh đến Vi phủ."

Vi Ngạn hài lòng rời .

Bạch Cơ theo bóng lưng của Vi Ngạn, mỉm : "Lòng vốn ích kỷ, tham lam là bản chất. Dùng sự cám dỗ để thử thách lòng , kết quả đưa luôn đầy kinh ngạc và thú vị..."

Bạch Cơ trong phòng, Nguyên Diệu vẫn đó, nhưng sắc mặt trở bình thường. Đôi mắt trong trẻo của còn oán giận chán nản nữa, mà là sự minh mẫn và kiên định thường thấy: "Tiểu thư Bạch Cơ."

Bạch Cơ xuống đối diện với Nguyên Diệu, : "Cứ gọi là Bạch Cơ . Sau sẽ gọi ngươi là Hiên Chi, ?"

"Tất nhiên là ." Nguyên Diệu gật đầu, dậy qua một bên. Có vẻ hồn và chấp nhận phận mới của .

Bạch Cơ uống Nguyên Diệu đầy hứng thú: "Vi Ngạn lừa ngươi, khiến ngươi trở thành nô lệ, hỏng sự nghiệp cả đời ngươi, ngươi oán trách và căm ghét ?"

Nguyên Diệu khẽ: "Hắn lừa , chắc hẳn lý do và nỗi lòng riêng. Ta trách , . Lúc nô bộc Vi phủ ức hiếp, đưa phủ. Ta Đế Ất dọa sợ rơi xuống nước, nhảy xuống cứu . Ta vỡ bảo vật của quý các, lo lắng cho . Thời gian ở Trường An, quan tâm chăm sóc nên ơn ."

Bạch Cơ : "Ta bao giờ gặp nào kỳ lạ như ngươi."

Nguyên Diệu : "Ta chỉ là một bình thường giữa biển mênh m.ô.n.g thôi."

Bạch Cơ nheo mắt Nguyên Diệu như đang thưởng thức một món bảo vật mới lạ và thú vị: "Ngươi đúng là một thú vị. Ta từng gặp ai như ngươi cả."

Chẳng hiểu , thư sinh chợt run lên một cái.

Bạch Cơ hỏi: "Hiên Chi, ngươi gì?"

Nguyên Diệu : "Ta sách."

Bạch Cơ hỏi: "Ngoài sách , ngươi còn gì nữa?"

Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Ngoài sách gì cả. , thể từ từ học."

Bạch Cơ gật đầu, gì thêm.

Nguyên Diệu thử thăm dò: "Ta Phiêu Miểu Các cả đời ?"

Bạch Cơ : "Ngươi cần ở cả đời, khi duyên hết, ngươi thấy Phiêu Miểu Các nữa, thì thể rời ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Không thấy Phiêu Miểu Các ư?!"

Bạch Cơ đầy bí ẩn: "Có nhiều thấy Phiêu Miểu Các lắm. Chỉ những duyên mới thể bước Phiêu Miểu Các ."

Nguyên Diệu hiểu lời của Bạch Cơ lắm. Từ nhỏ thấy những thứ kỳ lạ, khi kể cho khác , họ đều chê điên khùng. những thứ kỳ lạ đó, dù chỉ thấy nhưng nó thực sự đang tồn tại. Không thấy nghĩa là tồn tại, mà chỉ vì duyên. Hắn nghĩ, chắc Bạch Cơ là ý .

Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu quen với Phiêu Miểu Các. Phiêu Miểu Các cách bài trí giống như các cửa hàng ở Đông, chợ Tây khác . Tầng một chia thành sảnh chính, nhà trong và hậu viện. Sảnh chính là cửa hàng, trưng bày đầy những bảo vật; nhà trong là để tiếp khách quen, khách đặc biệt, cũng trưng bày một ít bảo vật quý hiếm; hậu viện là một khu đất hoang cỏ dại mọc um tùm, một cây đào nở hoa rực rỡ bên cạnh một cái giếng cổ. Hậu viện nhiều chiếc lồng lớn nhỏ, bên trong nuôi nhốt những loài chim thú kỳ lạ từ Trung Nguyên hoặc Tây Vực, phần lớn là mấy loài Nguyên Diệu từng thấy.

Bạch Cơ chỉ giếng cổ, : "Nhớ, ngày mười lăm mỗi tháng, gần cái giếng đó."

Nguyên Diệu thắc mắc, nhưng vẫn gật đầu: "Ta ."

Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu lên tầng hai từ cầu thang ở nhà trong. Tầng hai chỉ hai phòng, phòng lớn là nhà kho, chất cổ vật còn nhiều hơn cả đại sảnh tầng . Do ánh sáng mờ mịt, bảo vật phủ đầy bụi, thể rõ là những thứ gì.

Bạch Cơ thắp một ngọn nến dẫn Nguyên Diệu nhà kho, quanh một vòng, chỉ cho : "Vàng bạc ở phía Đông, thư họa ở phía Tây, hương liệu ở phía Nam, châu báu ở phía Bắc. Ở giữa là quạt, bình phong, lò, đỉnh, tháp... Nhớ cho kỹ vị trí, ngươi lấy đồ đó."

Nguyên Diệu gật đầu ghi nhớ. Hai tiếp tục , trong ánh nến mờ mịt hiện một cầu thang dẫn lên tầng ba.

Tầng ba ư?! Từ bên ngoài , Phiêu Miểu Các chỉ hai tầng thôi mà...

Nguyên Diệu lấy lạ.

Nét mặt Bạch Cơ mờ nhạt như sương mù ánh nến, nhưng lời vô cùng trang trọng: "Hiên Chi, tuyệt đối bước lên cái cầu thang , nhớ kỹ đó!"

Nguyên Diệu thấy khó hiểu, nhưng chỉ thể gật đầu: "Biết ."

Phòng khác tầng hai là phòng của Bạch Cơ. Theo lễ nghĩa, Nguyên Diệu nên tránh xa, nhưng Bạch Cơ thì ngại, vẫn dẫn một vòng. Căn phòng sơn màu trắng, đơn giản, ngoài một chiếc bàn đặt gương đồng và một bức tranh cung nữ du xuân, thì gần như bài trí gì.

Trên bức tường phía Tây treo một bức tranh thủy mặc cuộn tròn, thu hút ánh của Nguyên Diệu. Trong tranh, núi non trập trùng, núi xa núi gần chồng chất lên , cảnh sắc cực kỳ tĩnh lặng. Giữa núi non, mấy làn khói bếp mỏng manh cuộn lên, lan tỏa ngừng. Nguyên Diệu ban đầu tưởng rằng đó là khói trong tranh, nhưng kỹ thì khói bếp yên mà liên tục tỏa .

Bạch Cơ : "Đó là các đạo sĩ núi Chung Nam đang luyện tiên đan trường sinh đấy."

Nguyên Diệu kinh ngạc, đột nhiên, lưng truyền đến tiếng trong trẻo như chuông bạc của ba thiếu nữ: "Haha, đến ."

"Hi hi, đáng tiếc là một tên ngốc."

"Hê hê, đúng , ngốc nghếch còn mùi chua."

Nguyên Diệu vội đầu , âm thanh chợt dừng, căn phòng trống , ngoài và Bạch Cơ thì một ai khác. Tiếng rõ ràng của Bạch Cơ.

Ánh mắt của Nguyên Diệu dừng ở bức bình phong vẽ cảnh thiếu nữ du xuân. Trên bình phong, hồ nước xanh biếc, bóng liễu đổ xuống mặt nước, ba nàng cung nữ duyên dáng mặc trang phục cung đình đang tươi giữa đám hoa Mẫu đơn.

Mồ hôi lạnh chảy đầy đầu Nguyên Diệu, chẳng lẽ là thiếu nữ bình phong đang chuyện ư? Người bình phong thể chuyện? Phiêu Miểu Các rốt cuộc là nơi nào? Sao quái dị đến ?!

Nguyên Diệu về phía Bạch Cơ.

Bạch Cơ mỉm bí ẩn, lời nào.

*

Thời gian thấm thoát trôi qua, trong chớp mắt, Nguyên Diệu ở Phiêu Miểu Các mười ngày . Vì lúc từ biệt, chung quy vẫn phép lắm, khi Vi Ngạn đến Phiêu Miểu Các để tìm bảo vật nữa, Nguyên Diệu một bức thư từ biệt với lời lẽ kính cẩn, nhờ Vi Ngạn chuyển đến cho Vi Đức Huyền, một là bày tỏ lòng ơn về việc cho ở nhờ, hai là lời từ biệt. Vi Đức Huyền khi nhận thư, nhớ tình bạn cũ giữa hai nhà, bèn sai gửi một ít bạc đến quà. về hôn sự giữa Nguyên Diệu và Vi Phi Yên thì hề nhắc một chữ nào.

Nguyên Diệu ở Phiêu Miểu Các càng lâu, càng cảm thấy bầu khí nơi kỳ lạ khó tả.

Trong Phiêu Miểu Các, chỉ ba : Bạch Cơ, Ly Nô và Nguyên Diệu. Bạch Cơ lười biếng, ban ngày khách thì thường ngủ tầng hai. Vào đêm khuya, thỉnh thoảng nàng sẽ ngoài, và chỉ trở về khi gà gáy sáng. Sáng hôm , kệ hàng xuất hiện một hai món bảo vật mới. Nguyên Diệu luôn thắc mắc, tại nàng thể ngoài giờ giới nghiêm mà bao giờ bắt nhỉ?

Thú vui cũ của Bạch Cơ là chặt c.h.é.m khách hàng. Trong khách thường đến Phiêu Miểu Các, thiếu những quan chức cao cấp, con cái Hoàng tộc. Bạch Cơ dùng lời lẽ hoa mỹ, lừa gạt, những thường trả giá trời mà vẫn nghĩ mua giá rẻ. Lâu , học trò nhỏ mới , đối với những khách hàng đặc biệt đến mua "dục vọng", Bạch Cơ bao giờ đòi tiền, chỉ đổi vật lấy vật, khi thời điểm đến, nàng sẽ lấy cái giá trả. Và những , còn trả cái giá lớn hơn gấp nhiều .

Thú vui mới của Bạch Cơ là nô dịch Nguyên Diệu. Nàng lúc thì bảo đến tiệm bánh ngọt Thụy Dung Trai ở chợ Đông mua bánh, lúc bảo đến quán rượu Hồ Cơ ở chợ Tây để đ.á.n.h giá rượu, lúc thì bảo bày những bảo vật quý hiếm trong kho , xem chán bảo cất từng cái một . Vì là nô lệ, Nguyên Diệu chỉ thể c.ắ.n răng việc như trâu ngựa, dám than phiền một lời.

Ly Nô là một thiếu niên yêu sạch sẽ, bất kể lúc nào, cũng luôn mặc quần áo gọn gàng, tóc búi gọn gàng rối. Hắn thích lười biếng, thích ăn cá khô. Ly Nô ghét Nguyên Diệu, khi Bạch Cơ ở mặt thì dám lộ vẻ khó chịu, nhưng khi Bạch Cơ rời , sẽ lập tức trở mặt, quát tháo Nguyên Diệu. Nguyên Diệu sợ , nên chỉ thể nhịn nhục.

Hầu hết thời gian, cửa hàng Phiêu Miểu Các vắng tanh, khi mấy ngày liền một khách nào. Bạch Cơ bao giờ lo việc kinh doanh ế ẩm, nàng chỉ thản nhiên : "Người nên đến, sẽ đến, duyên ắt sẽ Phiêu Miểu Các."

Nửa đêm, ánh trăng như nước.

Trong đại sảnh tầng một của Phiêu Miểu Các, một tấm chiếu trải đất, một chiếc chăn, đó là giường của Nguyên Diệu. Đại sảnh trống trải và lạnh lẽo, phòng bên trong thì hẹp và ấm áp hơn. Ban đầu Bạch Cơ sắp xếp cho Nguyên Diệu và Ly Nô ngủ cùng trong phòng, nhưng Ly Nô ghét Nguyên Diệu, nên đuổi ngoài, một chiếm lấy phòng trong.

Nguyên Diệu đang ngủ mơ màng thì bỗng nhiên tiếng gõ cửa vang lên bên tai: "Cốc cốc."

Nguyên Diệu giật tỉnh giấc, nghiêng tai lắng , là giờ giới nghiêm, gõ cửa thế?

Xung quanh yên tĩnh tiếng động, khi Nguyên Diệu tưởng rằng đó chỉ là ảo giác, chuẩn nhắm mắt ngủ tiếp thì tiếng gõ cửa vang lên: "Cốc cốc."

Không là trộm đó chứ?! Nguyên Diệu sợ hãi, nhưng vẫn dậy mặc áo, lấy hết can đảm đến cửa, run rẩy hỏi qua cánh cửa gỗ: "Ai đó?"

Bên ngoài vang lên giọng nữ dịu dàng và lịch sự: "Thiếp là Ý nương, hẹn với Bạch Cơ giờ Tý tối nay đến lấy hương Phản Hồn."

Nghe giọng nữ nhân trả lời, Nguyên Diệu lập tức thấy yên tâm, nhưng cũng cảm thấy kỳ lạ: Ý nương, cái tên quen thế? Sao nàng đến ban ngày mà đến ban đêm? Thời gian đường phố giới nghiêm, nàng thể tùy tiện thế?

Dù thấy kỳ lạ nhưng Nguyên Diệu vẫn mở cửa, một luồng gió đêm lạnh lẽo thổi , khiến rùng .

Một nữ nhân mặc đồ đỏ cầm đèn xanh, duyên dáng cửa. Toàn nàng trùm trong áo choàng và mũ che đầu, rõ mặt, chỉ thấy đầu ngón tay thò từ tay áo, thoáng qua trắng.

Ấy?! Nguyên Diệu giật , đây là nữ nhân mặc đồ đỏ luôn theo Vi Phi Yên trong đêm đó ở đình Mẫu Đơn của Vi gia ?

Nguyên Diệu : "Mời cô nương , tại hạ sẽ báo với Bạch Cơ."

Ý nương bước Phiêu Miểu Các, cúi chào: "Cảm phiền ."

Cử chỉ lời của Ý nương vô cùng lễ độ, toát lên khí chất cao quý thanh nhã, khác gì những quý phu nhân phóng khoáng săn bảo vật đến Phiêu Miểu Các ban ngày.

Nguyên Diệu cảm thấy yên tâm hơn một chút, kêu Ý nương chờ ở đại sảnh, còn thì trong báo tin.

 

Loading...