Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 4: Nhiên Đăng

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:05
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi Phiêu Miểu các, khỏi hẻm, lên đường phố.

Dưới ánh trăng lưỡi liềm, phố phường yên tĩnh.

Đi một lúc thì Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, chúng ?"

"Chùa Thanh Long." Bạch Cơ đáp.

Nguyên Diệu chùng mặt xuống, khổ sở : "Chùa Thanh Long cách chợ Tây xa thế, chẳng lẽ là bộ ? Nếu giữa đường thấy tiểu sinh mặc long bào thì dù nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa sạch ."

Bạch Cơ che miệng : "Hiên Chi mặc long bào , dù thế nào cũng rửa sạch , đừng lo lắng nữa. chùa Thanh Long thực sự quá xa, nếu bộ thì lúc về trời sáng ."

Nguyên Diệu đề nghị: "Hay là để tiểu sinh gọi Ly Nô đến, để nó chở chúng ."

Bạch Cơ quỷ quyệt: "Nếu ngươi sợ nó ăn thì cứ gọi."

Tiểu thư sinh im lặng.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua một ngôi nhà cửa đỏ và tượng thú bằng đá, Nguyên Diệu vì mặc long bào nặng nề nên khó khăn, thật sự thể nổi nữa, dựa tượng thú bằng đá thở hổn hển: "Tiểu sinh thật sự nổi nữa..."

"Này, ngươi là ai thế? Sao mặc long bào của Thái Tông?" Một giọng trầm hùng đột ngột vang lên.

Nguyên Diệu tưởng là cấm quân tuần tra, sợ quá bèn nấp tượng thú bằng đá.

"Này, ngươi đạp trúng đuôi của lão phu !" Giọng tức giận.

Nguyên Diệu xuống, phát hiện đang đạp lên một cái đuôi giống đuôi hươu. Hắn ngẩng lên theo cái đuôi, thấy một con vật kỳ lạ, đối diện với đôi mắt to như đèn lồng. Đó là một con vật đầu rồng, móng ngựa, mắt sư tử, lưng hổ, eo gấu, vảy rắn.

"Á!" Nguyên Diệu nhảy lùi , hít một lạnh. Tượng kỳ lân mà dựa sống ?

Kỳ lân trừng mắt Nguyên Diệu, tức giận : "Này, ngươi đạp lão phu đau lắm đó!"

"Ờ, xin ." Nguyên Diệu xin .

"Hừ, xin ích gì?" Kỳ lân tức giận, phun lửa đốt Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu sợ hãi trốn lưng Bạch Cơ.

Kỳ lân thấy Bạch Cơ thì : "Thì là Bạch Cơ."

Bạch Cơ : "Đây là nô lệ mới mua của , vụng về, mong thánh quân kỳ lân đừng trách." Bạch Cơ lấy một chiếc vòng khảm vàng ngọc bích đưa cho kỳ lân: "Ta một chiếc vòng khảm vàng ngọc bích, hợp với vẻ oai phong của thánh quân, mong ngài nhận lấy, coi như là lễ tạ ."

Kỳ lân thích chiếc vòng khảm vàng ngọc bích , vui nhưng ngại ngùng, vẫn vui vẻ nhận lấy: "Bạch Cơ khách sáo , công bất nhận lộc, món đồ quý giá thế , lão phu dám nhận?"

Bạch Cơ che miệng : "Ta đang đến chùa Thanh Long, nhưng đường xa quá..."

Kỳ lân nhiệt tình : "Lão phu nhanh, để chở ngươi một đoạn."

Bạch Cơ che miệng : "Ngài là bán thần, thế thật ngại quá."

Kỳ lân : "Bán thần gì chứ, chỉ là tọa kỵ của thần tiên thôi. Bạch Cơ đừng khách sáo, lão phu cũng rảnh rỗi, cứ để chở ngươi một đoạn."

Bạch Cơ : "Vậy đa tạ thánh quân."

Kỳ lân chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu, bốn móng đạp lên mây lành về phía chùa Thanh Long ở Lạc Du Nguyên.

Gió rít bên tai, cảnh phố xá lùi nhanh , Nguyên Diệu há hốc miệng kinh ngạc. Đây là đầu tiên lưng kỳ lân, sợ ngã xuống bèn bám chặt lấy vảy kỳ lân.

Kỳ lân tức giận, đầu phun lửa tiểu thư sinh: "Đau c.h.ế.t mất! Thằng nhóc thối, ngươi bứt hết vảy của lão phu ?!!"

Cửa Diên Hưng, phường Tân Xương.

Kỳ lân dừng chùa Thanh Long, yên lặng một tiếng động.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống đất. Kỳ Lân với Bạch Cơ: "Ngươi đến chùa Thanh Long chắc chắn là vì viên Long Châu trong Tàng Kinh Các đúng ? Trong Chùa Thanh Long chỉ kết giới của Phật Đà, mà trong Tàng Kinh Các còn tám vị Kim Cang La Hán canh giữ, ngăn chặn yêu quái xâm nhập để lấy Long Châu. Pháp thuật của ngươi mạnh như thế nhưng e rằng cũng ."

Bạch Cơ : "Không , thể ."

"Vậy , lão phu sẽ chờ các ngươi ở đây." Kỳ Lân .

"Hiên Chi chúng nào." Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu tiến về phía chùa Thanh Long.

Cổng chùa Thanh Long đóng chặt, Nguyên Diệu đang lo lắng Bạch Cơ bắt trèo tường, thì Bạch Cơ lấy hai giấy , đưa một giấy cho Nguyên Diệu: "Hiên Chi, cột một sợi tóc giấy ."

Nguyên Diệu tuy hiểu vì nhưng vẫn theo. Bạch Cơ cũng nhổ một sợi tóc, cột cổ giấy. Nguyên Diệu đưa giấy cột tóc cho Bạch Cơ, Bạch Cơ thổi một hai giấy.

Hai giấy đáp xuống đất biến thành hai ngũ quan. Nhìn từ hình dáng và trang phục, một là Bạch Cơ, một là Nguyên Diệu. Hai giấy tiến về chùa Thanh Long, chạm cổng chùa thì bốc cháy, trong chớp mắt hóa thành tro. Đồng thời, hai cánh cổng đóng chặt cửa chùa cũng mở .

Bạch Cơ bước chùa, Nguyên Diệu vội vàng theo .

Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu qua Đại Hùng Bảo Điện, xuyên qua tăng xá, đến Tàng Kinh Các. Nguyên Diệu Tàng Kinh Các, thấp thoáng cảm thấy một khí trang nghiêm khó tả trong tòa các cổ kính , tựa như khí tím bao quanh, mây lành trôi bồng bềnh.

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh cảm thấy trong Tàng Kinh Các dường như thứ gì đó đáng gờm."

Bạch Cơ : "Trong Tàng Kinh Các của chùa Thanh Long một viên Địa Long Châu, nó hấp thu tinh khí của địa mạch, ngưng tụ thành một bảo vật quý giá."

Nguyên Diệu nhớ lời của Kỳ Lân: "Hóa ngươi đến để lấy Long Châu?"

Bạch Cơ quỷ dị: "Ta nhắm nó từ lâu . nó là vật của Phật Nhiên Đăng*, luôn tám vị Kim Cang La Hán canh giữ, ngàn yêu trăm quỷ cũng khó lòng vượt qua."

* Phật Nhiên Đăng: Một trong tam thế Phật. Vì khi ngài sinh , thứ xung quanh đều sáng như đèn, nên gọi là Phật Nhiên Đăng, còn gọi là Phật Định Quang. Tam thế Phật là chỉ các Phật quá khứ, hiện tại, tương lai. Phật quá khứ chỉ Phật Ca Diếp và bảy Phật quá khứ, hoặc đặc biệt chỉ Phật Nhiên Đăng, Phật hiện tại là Phật Thích Ca Mâu Ni, Phật tương lai là Phật Di Lặc.

Vừa , Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu đến cửa chính của Tàng Kinh Các. Đột nhiên, từ trong bóng tối phát vài tia kim quang, tám vị Kim Cang La Hán xuất hiện, họ cao lớn và oai nghiêm, cầm pháp khí như kim cương và thiền trượng. Vị Kim Cang La Hán đầu lớn tiếng : "Yêu quỷ từ tới, dám xâm nhập chùa Thanh Long ban đêm?!"

Nguyên Diệu kinh hãi, những Kim Cang La Hán trông thật hung dữ đáng sợ, liệu và Bạch Cơ họ đ.á.n.h c.h.ế.t ?

"Bạch Cơ, chúng về , họ đông quá..."

Lời của tiểu thư sinh như gió thoảng bên tai, Bạch Cơ tiến tới gần tám vị La Hán.

Mồ hôi lạnh chảy xuống trán Nguyên Diệu. Nàng định gì thế? Định xông Tàng Kinh Các ? Đối phương là Phật mà nàng chỉ là yêu, nếu đ.á.n.h thì e rằng nàng sẽ đ.á.n.h trở nguyên hình, còn kéo một con rồng về Phiêu Miểu các ? Nghe Ly Nô , hình dạng thật của Bạch Cơ to lớn, từ đầu đến đuôi rồng thể quấn một vòng quanh Đại Minh Cung, thể kéo về , về gọi Ly Nô lão đến giúp một tay?

Bạch Cơ mỉm tới tám vị Kim Cang La Hán, lấy trong tay áo một tờ giấy: "Chư vị Kim Cang Bồ Tát, xâm nhập ban đêm, mà là Hòa thượng Hoài Tú của Chùa Thanh Long mời tới."

Mặt trăng ló khỏi đám mây, ánh trăng sáng như bạc. Tám vị Kim Cang La Hán rõ hai chữ tờ giấy: "Chuẩn nhập."

"À, là chữ của Hòa thượng Hoài Tú!"

"Hòa thượng Hoài Tú là trụ trì của Chùa Thanh Long, cho phép nên chúng lý do gì để ngăn cản..."

"Vậy, chỉ thể nàng thôi."

Tám vị Kim Cang La Hán bàn bạc xong, tách hai bên, nhường đường.

"Hiên Chi, thôi." Bạch Cơ đầu, như .

"À, ." Nguyên Diệu bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, vội vàng theo .

Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu Tàng Kinh Các, leo lên cầu thang gỗ. Ánh trăng chiếu từ cửa sổ, sáng như nước. Nguyên Diệu cảm thấy như đang trôi trong giấc mơ, các nhân vật trong bức tranh tường Phật giáo tường dường như sống dậy, các vị Phật, Bồ Tát, La Hán, Thánh Tăng, Già Đà, Tỳ Kheo, Ưu Bà Di đưa mắt theo bước chân của Bạch Cơ và Nguyên Diệu, Nguyên Diệu thậm chí thể thấy tiếng họ thì thầm: "Chuyện gì thế? Sao và phi nhân đây ?"

"Hình như họ Hoài Tú cho phép Tàng Kinh Các, Kim Cang La Hán thể ngăn cản..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-4-nhien-dang.html.]

"Họ chắc chắn đến để lấy Long Châu!"

"Đó là bảo vật của Phật Nhiên Đăng, thể để yêu nghiệt lấy ?"

"Ồn ào quá!" Bạch Cơ cau mày.

Nguyên Diệu run rẩy hỏi: "Họ là Phật Đà ?"

Bạch Cơ lạnh lùng : "Phật Đà chỉ ở Tây Phương Cực Lạc, những yêu linh bức bích họa chẳng qua là khi nhận hương hỏa, nhiễm một chút Phật tính, cũng là phi nhân. Buồn là họ nghĩ là Phật."

Đi đến tầng ba, xung quanh đột nhiên yên tĩnh. Ánh trăng trong trẻo, gió mát rượi các kệ gỗ chất đầy những quyển kinh cũ kỹ, trong khí lơ lửng mùi thơm của mực. Lò hương bằng vàng ngừng cháy, đèn ngọc sáng mãi nghìn vạn ngọn. Trên thần án phía tây, một tượng Phật Nhiên Đăng, dáng vẻ trang nghiêm, vẻ mặt từ bi. Trong lòng bàn tay Phật Nhiên Đăng đang nrâng một viên ngọc xanh, ánh sáng lấp lánh, rực rỡ.

Nguyên Diệu thấy viên ngọc xanh , nhất là ngọn lửa xanh biếc bao quanh, như một đóa sen nghìn cánh nở rộ. Viên ngọc xanh giữa nhụy sen, sáng bóng và đẽ.

Nguyên Diệu kìm đưa tay định chạm viên ngọc xanh, nhưng Bạch Cơ ngăn : "Đừng dùng tay chạm , linh lực của Địa Long Châu mạnh, dù là phi nhân cũng chịu nổi linh khí mạnh mẽ tan thành tro bụi, ngay cả cũng dám chạm nó."

"Vậy ngươi lấy nó?" Nguyên Diệu rụt tay , hỏi. Bạch Cơ đêm nay đến Chùa Thanh Long là để lấy Địa Long Châu, nếu thể chạm thì nàng lấy nó?

Bạch Cơ trả lời Nguyên Diệu, nàng chắp tay cúi lạy Phật Nhiên Đăng ba . Sau đó, nàng kết ấn pháp bằng hai tay, nhẹ nhàng nâng viên Long Châu lên.

Áo bào của Nguyên Diệu ánh trăng phát ánh sáng vàng tối, hình thêu giao long n.g.ự.c uy phong lẫm liệt, sống động như thật. Viên Long Châu di chuyển về phía Nguyên Diệu, khi Long Châu chạm n.g.ự.c Nguyên Diệu, giao long đột nhiên sống dậy, mở miệng lớn ngậm lấy Long Châu. Sau một tiếng rống trầm thấp và mạnh mẽ, giao long ngậm châu biến thành hình thêu, yên động đậy.

Nguyên Diệu cúi xuống , khác với hình thêu đó, giao long đang ngậm một viên Long Châu màu xanh.

Nguyên Diệu ngước lên , trong tay Phật Nhiên Đăng thiếu mất một viên Long Châu.

Bạch Cơ : "Long Châu tất nhiên ngậm trong miệng rồng . Người đầu loài là vua, đặt Địa Long Châu lên áo bào của Thái Tông thì thể mang ."

Nguyên Diệu lúc mới hiểu lý do Bạch Cơ bảo mặc long bào đến Chùa Thanh Long: "Ngươi cũng là rồng, ngươi mở miệng ngậm Long Châu là , cần gì để tiểu sinh lo lắng mặc long bào khắp nơi." Tất nhiên là câu tiểu thư sinh cũng dám .

"Xong . Hiên Chi, thôi." Bạch Cơ vui vẻ .

"Ờ, ." Nguyên Diệu bừng tỉnh, đáp.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở theo đường cũ. Khi qua các bức bích họa ở tầng hai và tầng một, Nguyên Diệu thấy tiếng thì thầm của các vị Phật, Bồ Tát, La Hán, Thánh Tăng, Già Đà, Tỳ Kheo, Ưu Bà Di: "Ồ, nàng lấy Địa Long Châu !"

"Địa Long Châu là của Phật Nhiên Đăng, nàng dám lấy đúng là quá đáng, thể để nàng rời !"

"Nàng lấy Long Châu, Kim Cang La Hán chắc chắn sẽ để nàng ."

"Yêu nghiệt đáng ghét, kính trọng Phật Tổ, chắc chắn sẽ đày xuống địa ngục."

"Ồn ào quá!" Ánh mắt Bạch Cơ quét qua các bức bích họa, lạnh lùng .

Xung quanh lập tức yên tĩnh, các vị Phật, Bồ Tát, La Hán, Thánh Tăng, Già Đà, Tỳ Kheo, Ưu Bà Di bích họa lập tức im lặng, dám gì.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu tiếp tục ngoài, khi đến cổng Tàng Kinh Các, tám vị Kim Cang La Hán chặn đường, nhe răng trợn mắt: "Ngươi lấy Địa Long Châu, chúng thể để ngươi ."

"Ngươi thể nhưng thể !"

Bạch Cơ tươi, lấy trong tay áo một tờ giấy: "Hòa thượng Hoài Tú chỉ cho phép , mà còn cho phép rời ."

Tám vị Kim Cang La Hán rõ hai chữ "chuẩn xuất" tờ giấy, .

"Đó là bút tích của Hòa thượng Hoài Tú."

"Xem , chỉ còn cách để nàng thôi."

"Thôi thì để nàng ."

Tám vị Kim Cang La Hán bàn bạc xong thì nhường đường.

"Cảm ơn các vị Kim Cang Bồ Tát." Bạch Cơ cúi lạy, dẫn Nguyên Diệu rời .

Bạch Cơ nhẹ nhàng , Nguyên Diệu theo .

" là suôn sẻ như tưởng tượng." Bạch Cơ vui vẻ .

Nguyên Diệu lo lắng : "Ngươi lấy Địa Long Châu, sợ Phật Nhiên Đăng đến Phiêu Miểu các đòi ?"

Bạch Cơ ranh mãnh: "Phật Nhiên Đăng tịch diệt mười kiếp* , còn đến đòi ? Địa Long Châu mang danh nghĩa là của Phật Nhiên Đăng, nhưng thực tế là vật vô chủ, ai lấy thì thuộc về đó."

* Kiếp: Theo kinh Phật, một kiếp tương đương với một ngày đêm của Đại Phạm Thiên, hoặc một ngàn thời đại (phạn ngữ yuga), tức là bốn trăm ba mươi hai triệu năm ở nhân gian.

"Dù Phật Nhiên Đăng còn, mất vật quý như thì ngày mai các tăng nhân chùa Thanh Long sẽ đến quan phủ báo án thôi?"

"Địa Long Châu là bảo vật của phi nhân giới, nhân giới ít giá trị của nó. Ngày mai, các tăng nhân chùa Thanh Long sẽ phát hiện tượng Phật thiếu một viên ngọc, nhưng cũng chỉ cho rằng yêu nghiệt quấy phá, hoặc Phật Tổ hiển linh để thu hút thêm hương khách thôi, nên sẽ báo án."

Đã là canh hai, Bạch Cơ và Nguyên Diệu qua tăng xá, phát hiện trong phòng thiền của Hoài Tú vẫn còn sáng đèn.

Bạch Cơ theo hành lang tối tăm lướt qua: "Đêm khuya thế mà hòa thượng Hoài Tú còn ngủ, đang gì."

"Chắc là đang chép kinh. Bạch Cơ, chúng mau rời khỏi chùa . Nếu các tăng nhân phát hiện, tiểu sinh sẽ tru di cửu tộc..." Nguyên Diệu đau khổ kéo áo long bào theo .

Bạch Cơ : "Chúng đến đây là khách, nên chào chủ nhân một tiếng chứ."

Tiểu thư sinh giật : "Tiểu sinh còn mặc long bào! Chưa kể,chúng mời mà đến, còn khách mái nhà thì mà dám gặp chủ nhân?"

Chưa kịp đến gần phòng ngủ thì Nguyên Diệu thấy những âm thanh kỳ lạ. Tiếng sột soạt của quần áo, tiếng thở dốc nặng nam nhân, hòa lẫn với tiếng rên rỉ, trong cảnh chùa đêm khuya quái dị.

Vì đêm hè nóng bức, cửa sổ phòng đóng, Nguyên Diệu nhòm trong, mặt dần đỏ bừng. Trong phòng thiền, ánh đèn, một nam một nữ trần truồng, tứ chi quấn quýt, đang hoan lạc mãnh liệt. Nam nhân là Hoài Tú, nữ nhân yêu kiều xinh là Trúc Phu Nhân.

Tràn đầy cảnh xuân, mùi hương thơm phức, gợi cảm. Theo tiếng rên rỉ quyến rũ và mê hoặc của Trúc Phu Nhân, d.ụ.c vọng của Hoài Tú cũng dần dần dâng lên, hết đến khác tràn đầy, tìm kiếm cảm giác khoái lạc mãnh liệt hơn. Trong khoảnh khắc , vị cao tăng đắc đạo quên Phật, quên Thiền, thần thái của giống như dã thú, tâm hồn rơi địa ngục.

Mặt Nguyên Diệu đỏ như gấc thiền phòng, tâm trạng phức tạp. Bất giác nhớ đến bút tích của Hoài Tú dành cho : "Sắc tức là , tức là sắc." Hắn bao giờ hiểu câu kinh văn và cũng hiểu Hoài Tú. Tình khó hiểu, d.ụ.c khó hiểu, lòng càng khó hiểu.

"Hì hì, thú vị ghê." Bạch Cơ che miệng .

"Thú vị gì chứ?" Nguyên Diệu đầu hỏi Bạch Cơ.

"Thiền sư Hoài Tú thật thú vị." Bạch Cơ gian.

"Thiền sư Hoài Tú chỉ là Trúc Phu Nhân mê hoặc thôi." Nguyên Diệu . Hắn nhớ ở Phiêu Miểu các, Trúc Phu Nhân cũng từng xuất hiện để dụ dỗ , nhưng vì sợ quá nên mà chạy ngủ với Ly Nô.

"Hì hì, Trúc Phu Nhân nào, đó chỉ là một chiếc giá đỡ tay thôi." Bạch Cơ .

"Hả?" Nguyên Diệu hiểu, đầu , chỉ thấy trong thiền phòng, ánh đèn, Hoài Tú vẫn đang xếp bằng bồ đoàn. Hoài Tú đang nhắm mắt thiền định, trong tay cầm một chiếc bệ kê tay bằng tre xanh, gương mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm như khi Nguyên Diệu thấy lúc , t.ì.n.h d.ụ.c mờ, giống Phật. Tâm hồn của đang rơi địa ngục, thể thoát .

"Ờ, chuyện ? Rõ ràng nãy thấy Trúc Phu Nhân..." Nguyên Diệu kinh ngạc .

Bạch Cơ : "Đó là vì trong lòng ngươi một Trúc Phu Nhân."

"Nói bậy, trong lòng Trúc Phu Nhân nào?" Nguyên Diệu phản bác.

Bạch Cơ hì hì : "Đi thôi, Hiên Chi, muộn , về thôi."

"Được. , tình trạng thiền sư Hoài Tú như sẽ chứ?"

Bạch Cơ liếc Hoài Tú, : "Đó là tâm ma của , ngoài thể giúp ."

Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu rời . Nguyên Diệu đầu Hoài Tú cuối, chiếc giá kê tay bằng tre trong tay Hoài Tú xanh biếc như ngọc, quyến rũ động lòng .

 

Loading...