Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 4: Dạ Hồ
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:29
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ, Nguyên Diệu xe ngựa của Vi Ngạn rời khỏi thành Trường An, đến gần Chùa Từ Ân. Vi Ngạn đuổi xe ngựa về . Ba mượn xẻng từ nhà nông gần đó, tới một khu rừng hoang vắng, tìm một chỗ trống và bắt đầu đào đất.
Vi Ngạn và Nguyên Diệu mồ hôi nhễ nhại đào đất, Bạch Cơ gốc cây lớn, nhàn nhã ăn trái cây dại hái.
Vi Ngạn : "Mệt c.h.ế.t mất. Bạch Cơ, và Hiên Chi đào nửa canh giờ , ngươi đừng chỉ , cũng nên qua giúp một tay."
Bạch Cơ chịu, : "Vi công t.ử đùa . Ta là nữ nhi yếu đuối, vai thể gánh, tay thể xách, thể đào đất?"
Vi Ngạn giận dữ : "Hiên Chi là sách, tay sức, chẳng cũng đang đào ?"
Nguyên Diệu tức giận : "Đan Dương là công t.ử nhà giàu, từ nhỏ sống trong nhung lụa, từng việc nặng, chẳng cũng đang đào ?"
Bạch Cơ che mắt về phía mặt trời lặn, chuyển đề tài: "À, tới giờ ăn tối . Ta tìm chút đồ ăn, tiện thể tìm thêm giúp."
Bạch Cơ uyển chuyển rời , chẳng bao lâu nàng . nàng mang theo hơn mười Phù Tang mặc bộ đồ Thú, guốc gỗ, mang xẻng, rổ, dây thừng, mang hộp đồ ăn, bình rượu.
Nguyên Diệu nhận những , là khách ở Đương Quy trang viên.
Vi Ngạn nhận , ngạc nhiên hỏi: "Bạch Cơ, những là...?"
Bạch Cơ : "Họ là Phù Tang sống gần đây, nhiệt tình, đến giúp chúng . Họ còn chuẩn bữa tối thịnh soạn cho chúng ."
Sau khi chào hỏi , Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn gốc cây ăn cơm, những Phù Tang bắt đầu đào đất. Những Phù Tang cũng thạo việc đào đất, nhưng đông thì sức mạnh lớn hơn, đào nhanh hơn Vi Ngạn và Nguyên Diệu.
Các món ăn thanh đạm, rượu sake ngọt ngào thơm mát, cộng thêm việc mệt mỏi đói bụng, Nguyên Diệu, Vi Ngạn ăn vui vẻ.
Bạch Cơ cầm chén rượu sake, mặt trời lặn, khóe miệng nở một nụ .
Khi mặt trăng lên, Phù Tang đốt đuốc, tiếp tục đào hố.
Vi Ngạn, Nguyên Diệu rảnh rỗi , hố sâu bảy, tám mét, Bạch Cơ hiệu dừng , cắt nhiều cỏ khô, lá cây ném xuống đáy hố. Tất cả xong xuôi, Bạch Cơ với Phù Tang: "Xong . Cảm ơn các vị."
"Không gì." Người Phù Tang cúi chào mang theo xẻng, rổ, dây thừng, hộp đồ ăn, bước ánh trăng.
Vi Ngạn theo hướng Phù Tang rời , nghi ngờ: "Sao cảm thấy họ quen quen, hình như gặp ở đó."
Ba tháng , Vi Ngạn từng phụ trách sắp xếp thủ tục trở về nước cho những Phù Tang , tuy giao tiếp sâu sắc, nhưng ít nhiều cũng gặp mặt một hai .
Giờ đây, và ma khác biệt.
Nguyên Diệu lo Vi Ngạn nhớ nguyên do sẽ dọa sợ, vội chuyển hướng suy nghĩ của : "Đan Dương, Bạch Cơ, các vẫn tại đào hố?"
Vi Ngạn gian xảo: "Cái bẫy là để dành cho Bùi Tiên."
Bạch Cơ cũng : "Dụ Bùi công t.ử đến đây, để rơi hố."
Vi Ngạn : "Tháng ba trời lạnh, hố đất càng ẩm ướt lạnh lẽo, tối nay để chịu rét một đêm, cho khổ sở."
Bạch Cơ che miệng : "Vi công t.ử đúng là ác thật."
Vi Ngạn đắc ý ha hả, tưởng tượng như Bùi Tiên rơi bẫy, chịu lạnh rét.
Nguyên Diệu mồ hôi lạnh: "Các thật quá độc ác."
Bạch Cơ : "Hiên Chi cũng là đồng phạm."
Sau khi Vi Ngạn xong, mới nghĩ đến một điểm quan trọng: ", chúng dụ Bùi Tiên đến đây ?"
Bạch Cơ : "Chuyện khó. Vi công t.ử đến Chùa Từ Ân gặp Bùi công tử, tìm một cái cớ lừa đến đây là . Che kín hố bẫy bằng cành cây, tối khuya thấy rõ, dễ dàng rơi xuống."
Vi Ngạn suy nghĩ một chút, : "E rằng . Thứ nhất, lúc nhỏ thường lừa Bùi Tiên nên tin , e rằng sẽ ngoài cùng . Thứ hai, Bùi Tiên là trách nhiệm, hiện giờ đang thực hiện nhiệm vụ của Thái Hậu ở chùa Từ Ân, chắc chắn sẽ sống c.h.ế.t giữ ở bức tranh 'Ngũ Bách La Hán đồ', lung tung."
Bạch Cơ : "Vi công t.ử thì để Hiên Chi ."
Nguyên Diệu tức giận : "Đừng hòng bắt ! Dù đ.á.n.h c.h.ế.t , cũng hại Trọng Hoa !"
Vi Ngạn : "Hiên Chi dối, ngược Bùi Tiên nghi ngờ, sinh nghi. Hay là Bạch Cơ nàng ?"
"Ta ?" Bạch Cơ : "Ta quen Bùi công tử, càng với lạ."
Vi Ngạn gian xảo: "Bùi Tiên thấy nữ nhân là mất hồn. Nàng giả hồ yêu để mê hoặc , dụ đến đây, để rơi bẫy. Tất nhiên, và Hiên Chi sẽ đợi ngoài chùa Từ Ân, luôn theo dõi các , nếu dám vô lễ với ngươi, và Hiên Chi chắc chắn sẽ đ.á.n.h . Sao hả?"
Nguyên Diệu xụ mặt: "Đan Dương còn ý kiến tồi tệ hơn ?"
Bạch Cơ bầu trời đêm, trăng lên cao, gần đến giờ tý. Nàng nhíu mày, nhưng đồng ý: "Ý kiến cũng tồi. Hồ yêu, đời từng giả hồ yêu, chắc chắn thú vị."
"Vậy, cứ quyết định thế." Vi Ngạn vui vẻ .
"Tuy nhiên." Bạch Cơ : "Ta chỉ dẫn Bùi công t.ử khỏi chùa Từ Ân, dụ rơi bẫy thì giao cho Vi công t.ử tự ."
Vi Ngạn hiểu: "Tại ?"
Bạch Cơ : "Có thể Bùi công t.ử sẽ đến Phiêu Miểu Các mua đồ, thể để ấn tượng cho khách hàng ."
"Được thôi." Vi Ngạn .
Vi Ngạn tìm một đoạn cây lớn để che kín miệng bẫy, còn đặt ba viên đá nhỏ dấu đường.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn đến chùa Từ Ân.
Cổng chính Chùa Từ Ân mở toang, đóng.
Từ khi Bùi Tiên cầm d.a.o trừ tà, dẫn theo thị vệ đến chùa Từ Ân trấn quỷ thì cổng chính chùa Từ Ân đêm đóng. Hai tên thị vệ ở cổng, đang ngáp ngắn ngáp dài. Bạch Cơ ngang qua thị vệ thản nhiên Chùa Từ Ân, họ cũng nhận .
Vi Ngạn, Nguyên Diệu nấp xa xa một gốc cây quan sát.
Trong chùa Từ Ân, ngoài Tàng Kinh các.
Bùi Tiên đeo d.a.o trừ tà bên hông, uy phong lẫm liệt bức tranh "Ngũ Bách La Hán đồ". Dưới ánh trăng bạc, dáng oai phong của như một bức tượng chiến thần.
Bùi Tiên đang tỉnh táo đó, bỗng thấy tháp Phật xa xuất hiện một cô nương áo trắng xinh . Cô nương áo trắng búi tóc Đà Mã*, cài xiên một chiếc trâm phượng điểm xanh vàng. Da nàng trắng như tuyết, môi đỏ như sen, góc mắt trái một nốt ruồi chu sa, đỏ như máu. nàng mỉm quyến rũ và vẫy tay gọi Bùi Tiên.
*sợt cái là thấy ạ 堕马髻
Bùi Tiên lòng xao xuyến, cô nương quá. Như thể một bàn tay vô hình kéo , tự nhiên bước về phía cô nương áo trắng, hỏi: "Ngươi là ai?"
Cô nương áo trắng che miệng khúc khích: "Ta là hồ ly."
Bùi Tiên , chùa Từ Ân hồ yêu? Hơn nữa, yêu ma quỷ quái thấy đao trừ tà của đều tránh xa, dám đến chào hỏi? Cô nương chắc chắn là sống gần chùa Từ Ân.
"Nàng tên là gì?" Bùi Tiên hỏi.
Cô nương áo trắng trả lời Bùi Tiên, khúc khích hai tiếng kéo váy chạy .
"Này, cô nương, đừng , nàng tên là gì?" Bùi Tiên như mê hoặc, chạy theo. Không tại , tên nàng, cũng giữ nàng . Lúc , quên bảo vệ bức tranh.
Cô nương áo trắng khúc khích chạy.
Bùi Tiên đuổi theo phía : "Cô nương đợi ."
Cô nương áo trắng đầu , với Bùi Tiên: "Hi hi, nếu tiếp tục đuổi theo ngươi sẽ lừa đấy."
Bùi Tiên vẫn đuổi theo phía : "Chỉ cần đuổi kịp cô nương, lừa cũng ."
Cô nương áo trắng bí ẩn, chạy nhanh hơn. Thân hình nàng nhẹ nhàng như con nai, chỉ vài rẽ biến mất.
Chớp mắt, Bùi Tiên thấy cô nương áo trắng khỏi cổng chùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-4-da-ho.html.]
Bùi Tiên chút do dự đuổi theo.
Khi Bùi Tiên qua cổng chùa, hai tên thị vệ đang ngái ngủ giật tỉnh giấc: "Bùi Tướng quân, chuyện gì ?"
Bùi Tiên : "Không gì. Các canh gác cho , ngoài một lát."
Bùi Tiên đuổi theo khỏi chùa Từ Ân. Chớp mắt, thấy cô nương áo trắng hiện ở xa trong rừng. Hắn vội vàng đuổi theo như mê hoặc, cảm thấy nếu đuổi kịp cô nương áo trắng thì sẽ yên lòng.
Bùi Tiên đuổi kịp cô nương áo trắng, nhưng thấy Vi Ngạn và Nguyên Diệu bên đường.
Bùi Tiên sững sờ, lạ lùng. Hắn mặc kệ Vi Ngạn, với Nguyên Diệu: "Sao Hiên Chi ở đây?"
Nguyên Diệu định trả lời, nhưng Vi Ngạn cướp lời: "Ta và Hiên Chi đang dạo."
Bùi Tiên : "Không hỏi ngươi. Ta chuyện với Hiên Chi."
Vi Ngạn : "Ta cũng trả lời . Ta cũng chuyện với Hiên Chi."
"Haiz!" Nguyên Diệu thở dài bất lực.
Bùi Tiên hỏi: "Hiên Chi ngươi thấy một cô nương áo trắng qua ? Nàng tự xưng là hồ ly, , khóe mắt trái một nốt ruồi đỏ."
Tự xưng là hồ ly... Hiên Chi và Vi Ngạn đổ mồ hôi lạnh.
Nguyên Diệu định trả lời, nhưng Vi Ngạn chỉ khu rừng nơi đặt bẫy, : "Thấy, cô nương đó chạy rừng bên ."
Bùi Tiên tin Vi Ngạn, hỏi Nguyên Diệu: "Có đúng ? Hiên Chi."
Nguyên Diệu dối để lừa Bùi Tiên, nhưng dám trái lời Bạch Cơ và Vi Ngạn, lắp bắp nên lời. Cuối cùng, mở miệng : "Hình như là chạy rừng bên , để cùng ngươi tìm."
"Thật quá." Bùi Tiên vui mừng .
Bùi Tiên kéo Nguyên Diệu về phía rừng: "Không hiểu , tìm thấy nàng cảm thấy yên lòng. Nàng thật , một thể thêm..."
Nguyên Diệu mồ hôi lạnh. Chắc chắn Bạch Cơ dùng thuật mê hồn với Bùi Tiên nhỉ?!
"À , Bùi Tiên, Kinh Phật câu: 'Phàm tất cả những gì hình tướng đều là hư vọng.' ngươi đừng để lừa bởi vẻ bề ngoài."
Vi Ngạn thấy Bùi Tiên kéo Nguyên Diệu , vui cũng lo lắng. Nguyên Diệu thuần thiện, ngốc nghếch, e rằng sẽ lỡ miệng, phá hỏng kế hoạch.
Vi Ngạn để lộ cảm xúc, theo sát phía , chen giữa Nguyên Diệu và Bùi Tiên, bên cạnh Bùi Tiên, : "Bùi Tiên, Hiên Chi giống ngươi, thấy nữ nhân là mất hồn."
Bùi Tiên đẩy Vi Ngạn , kéo Nguyên Diệu, : "Ta chuyện với Hiên Chi, liên quan gì đến ngươi?"
Vi Ngạn chắn mặt Nguyên Diệu, : "Tất nhiên là liên quan đến , Hiên Chi là biểu , thể để ngươi hư ."
Đây là đầu tiên Vi Ngạn gọi Nguyên Diệu là biểu , trong lòng Nguyên Diệu chợt dâng lên cảm xúc tình .
Bùi Tiên : "Ta cũng là biểu của , biểu chuyện với , biểu sang một bên ."
Bùi Tiên đẩy Vi Ngạn, mạnh, Vi Ngạn loạng choạng lùi vài bước, suýt ngã xuống đất.
"Vi Ngạn, ngươi dám đẩy ?" Vi Ngạn tức giận.
"Ta đẩy ngươi thì ?" Bùi Tiên khó chịu .
Vi Ngạn lao đ.á.n.h Bùi Tiên, Bùi Tiên phản công, đ.ấ.m trúng mắt trái của Vi Ngạn, hai lao đ.á.n.h .
Miệng Nguyên Diệu đắng ngắt, đành lao can ngăn, khuyên: "Đừng đ.á.n.h nữa, các ngươi đừng đ.á.n.h nữa."
Ba vật lộn tiến tới, ngờ đến gần miệng bẫy. Vi Ngạn để ý đến dấu hiệu đá nhỏ, Bùi Tiên đặt chân lên bẫy, rơi xuống.
Vi Ngạn ha hả: "Bùi Tiên, báo ứng của ngươi đến ..."
Tuy nhiên, ngay đó, Vi Ngạn cũng một lực mạnh kéo xuống. Thì , khi Bùi Tiên rơi xuống bẫy, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, túm lấy chân của Vi Ngạn, kéo cùng rơi xuống.
"Đan Dương..." Nguyên Diệu kinh hãi, đưa tay túm lấy Vi Ngạn.
"Nguyên Diệu..." Vi Ngạn nhanh hơn, túm lấy cổ áo của Nguyên Diệu. Thế là, Bùi Tiên, Vi Ngạn và Nguyên Diệu cùng lộn nhào rơi xuống bẫy. Khi ba chạm đất, Vi Ngạn đè ở cùng, Nguyên Diệu kẹp ở giữa, Bùi Tiên ở cùng. May mà đáy bẫy lót đầy cỏ và lá cây, mềm mại nên ba c.h.ế.t vì ngã, cũng thương nặng.
Nguyên Diệu vùng vẫy dậy: "Ôi chao, suýt nữa thì c.h.ế.t ."
Vi Ngạn yếu ớt : "Sao cũng rơi xuống đây? Bùi Tiên, hận ngươi."
Bùi Tiên tức giận : "Vi Ngạn, đây là bẫy ngươi đào để hại đúng ? Ha ha, báo ứng đấy, đúng là báo ứng. Ngươi cũng rơi xuống, tự tự chịu!"
Vi Ngạn tức giận vùng dậy đ.á.n.h Bùi Tiên. Bùi Tiên khách sáo đáp trả, hai đ.á.n.h quyết liệt.
Đáy bẫy chật hẹp, Bùi Tiên và Vi Ngạn đ.á.n.h , Nguyên Diệu thể tránh, thỉnh thoảng ai đó đ.ấ.m , hoặc đá đầu. Hắn đành khuyên can hai đừng đ.á.n.h nữa, nhưng kết quả.
Nguyên Diệu ôm đầu, buồn rầu lên miệng bẫy, ngờ tự chuốc họa, và Vi Ngạn cũng rơi xuống đây, đúng là tự tự chịu. Không Bạch Cơ đến cứu họ ? Chắc nàng sẽ đến cứu họ chứ?
Ngoài bẫy, Bạch Cơ một gốc cây lớn, lo lắng: "Ôi chao, Hiên Chi cũng rơi xuống ... Có nên cứu ?"
Bạch Cơ ngắt một bông hoa cúc xuân vàng, bắt đầu ngắt từng cánh hoa: "Cứu Hiên Chi, cứu Hiên Chi, cứu Hiên Chi, cứu Hiên Chi, cứu Hiên Chi, cứu Hiên Chi..."
Cánh hoa cuối cùng là " cứu Hiên Chi".
Bạch Cơ chắp tay, một câu: "Thiên ý như , thể trái, Hiên Chi đừng trách .", vui vẻ về Chùa Từ Ân. Đã là giờ Tý, đêm qua Bạch Cơ hẹn với Dư Nhuận Chi, đêm nay để Chùa Từ Ân thành bức "Ngũ Bách La Hán Đồ".
Đêm đó, Nguyên Diệu trải qua cảm giác "sống , c.h.ế.t xong".
Đáy bẫy tối tăm, chật hẹp, lạnh lẽo, ẩm ướt, trong đêm xuân lạnh buốt, sương đêm ướt áo Nguyên Diệu, lạnh đến thấu xương, run rẩy. Bùi Tiên và Vi Ngạn cũng khác gì, họ một chen chúc bên trái Nguyên Diệu, một bên Nguyên Diệu, ba dựa để sưởi ấm. Bùi Tiên và Vi Ngạn ngừng cãi , lúc cãi vã dữ dội còn đ.á.n.h . Nguyên Diệu thể ngăn cản, chỉ khuyên nhủ. Họ đ.á.n.h mệt dựa Nguyên Diệu để nghỉ ngơi.
Nguyên Diệu cả đêm thể chợp mắt, lạnh, mệt, đau, khó chịu. Bùi Tiên và Vi Ngạn đều ngủ bên cạnh , nhưng tai vẫn vang lên tiếng cãi vã của họ, thể ngủ .
Nguyên Diệu chờ đến sáng.
Sáng hôm , Vi Ngạn và Bùi Tiên tỉnh dậy bắt đầu cãi , đ.á.n.h , Nguyên Diệu tức giận hét lên: "Im ! Đừng cãi nữa!!"
Tiếng hét của Nguyên Diệu dùng hết sức lực, xé tan sự yên tĩnh của rừng sáng sớm, kinh động lũ chim trong rừng.
Vi Ngạn và Bùi Tiên đều kinh ngạc, Nguyên Diệu, quên mất đ.á.n.h .
Lúc , tiếng vọng xuống từ đầu ba : "A, Bùi Tướng quân ở đây!" "Tìm thấy Bùi Tướng quân !!"
Vi Ngạn, Nguyên Diệu và Bùi Tiên ngẩng đầu lên, thấy vài cái đầu của thị vệ xuất hiện miệng bẫy. Đêm qua Bùi Tiên mãi về, họ tìm Bùi Tiên lâu, nếu nhờ tiếng hét của Nguyên Diệu thì họ vẫn tìm thấy ba .
Các thị vệ thả dây thừng xuống, kéo ba lên.
Các thị vệ báo cáo với Bùi Tiên: "Bùi Tướng quân, bức "Ngũ Bách La Hán Đồ" thành ."
"Cái gì?!!" Bùi Tiên kinh ngạc.
Bùi Tiên, Nguyên Diệu và Vi Ngạn chùa Từ Ân, đến bức "Ngũ Bách La Hán Đồ", thấy một bức tranh tường rực rỡ sắc màu thành, năm trăm La Hán với thần thái khác , sống động như thật.
Các nhà sư của chùa Từ Ân và các họa sĩ đến vẽ tranh tường đang bên cạnh quan sát, một họa sĩ chỉ bức "Ngũ Bách La Hán Đồ", run rẩy : "Ma, ma quỷ ! Đây là bút pháp của Đại Xuyên Trực Nhân, chắc chắn là bút pháp của ..."
Bùi Tiên buồn bực: "Sao như ?"
Vi Ngạn vui vẻ, : "Bùi Tướng quân lơ là chức trách, đáng phạt bổng lộc."
Nguyên Diệu cảm thấy phức tạp.
Bùi Tiên, Vi Ngạn và Nguyên Diệu trở về Trường An, Bùi Tiên cung, Vi Ngạn về phủ, Nguyên Diệu về Phiêu Miểu các.