Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 3: Quỷ dưa

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:25:58
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , Nguyên Diệu chuẩn đến Thôi phủ để trả quà, nhưng một thể mang nổi hai cái rương quà lớn nên gọi Ly Nô cùng .

"Đồ mọt sách thối, ngươi tưởng gia là nô lệ chạy việc cho ngươi ?!!" Con mèo đen cào tiểu thư sinh một cái tức giận mắng. Tiểu thư sinh lóc chạy lên lầu tìm Bạch Cơ.

Rồng trắng lười biếng phiến đá ngọc lạnh, nàng bảo Nguyên Diệu vườn bắt hai con dế mang lên. Nguyên Diệu bắt một con dế, vì bắt mãi con thứ hai, nên bèn một con châu chấu xanh thế.

Rồng trắng thổi một con dế và con châu chấu, hai hầu trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề xuất hiện mặt Nguyên Diệu. Một mặc đồ đen, một mặc đồ xanh, mặc đồ đen trông oai vệ, mặc đồ xanh thì nét mặt thanh tú.

"Hai canh giờ." Rồng trắng một câu mơ hồ, về phiến đá ngọc để nghỉ ngơi.

Hai canh giờ gì chứ? Nguyên Diệu nghi ngờ mang theo hai hầu mới, đến Thôi phủ để trả lễ cái nắng gay gắt. Phủ của Thôi Tuần ở phường Sùng Nghĩa. Vì tấm trong hộp quà của Thôi Tuần ghi rõ địa chỉ của Thôi phủ, Nguyên Diệu mới tìm Thôi phủ.

Hôm nay dường như Thôi phủ việc vui, xe ngựa tấp nập cổng son, những hầu mặc quần áo mới tươi đón khách, khách khứa qua ai nấy đều vui vẻ. Nguyên Diệu còn kịp hỏi rõ, hầu Thôi phủ thấy dẫn theo hầu và mang theo hộp quà, thì một lời kéo phủ.

Nguyên Diệu ngơ ngác, theo khách mời trong, đến một sảnh lớn trang hoàng lộng lẫy. Khi bàn tiệc đầy món ngon thì Nguyên Diệu mới hiểu rõ hôm nay là việc vui gì từ lời của khách bên cạnh mà. Thì , Thôi Tuần thăng chức lên Trung Thư Thị Lang, phu nhân của mới sinh quý t.ử ba ngày , đúng là song hỷ lâm môn. Hôm nay đúng là ngày lành, Thôi Tuần mở tiệc mời bạn bè hữu đến chung vui. Đến sớm bằng đến đúng lúc, Nguyên Diệu khéo thể dự tiệc vui của Thôi phủ.

Nguyên Diệu trong bàn tiệc, từ xa thấy Thôi Tuần đang nâng ly cảm ơn khách khứa. Thôi Tuần lúc khí thế, mặt mày rạng rỡ, khác xa với dáng vẻ ưu tư khổ sở khi đến Phiêu Miểu các cầu cứu đây.

Cây sáo Anh Cốt đổi vận rủi của ? Nhìn thế thì vẻ như cây sáo Anh Cốt cũng vật may nhỉ! Nguyên Diệu thầm nghĩ. khi nghĩ đến nguồn gốc của cây sáo Anh Cốt thì rùng . Dù , cây sáo Anh Cốt cuối cùng vẫn quá âm u tà khí.

Nguyên Diệu ăn uống no nê, thì tìm Thôi Tuần chuyện. Nguyên Diệu đến sân, thấy Thôi Tuần đang với mấy nam nhân nho nhã hành lang. Trong đó một nam nhân năm mươi tuổi, Nguyên Diệu nhận , là thúc bá của - Thượng Thư Bộ Lễ đương triều Vi Đức Huyền. Khi Nguyên Diệu mới đến Trường An, từng ở nhờ nhà Vi Đức Huyền, dù hôn ước với nhị tiểu thư Vi gia hủy bỏ nhưng tình cảm giữa hai nhà vẫn còn.

Nguyên Diệu chuyện với Thôi Tuần, bèn tới cúi chào , với Thôi Tuần: "Thôi đại nhân."

Thôi Tuần thấy Nguyên Diệu thì bỗng lúng túng.

Vi Đức Huyền ngẩng đầu thấy Nguyên Diệu, ngạc nhiên: "Đây chẳng là Nguyên thế điệt ? Sao con ở Thôi phủ? Nghe Ngạn nhi , giờ con đang ăn buôn bán châu báu với Hồ ở Chợ Tây hả?"

Không Hồ, là phi nhân; ăn, là nô bộc; buôn bán châu báu, mà là lấy việc buôn bán châu báu hương liệu bình phong, buôn bán những thứ kỳ quái khó tin. Nguyên Diệu thầm chỉnh lời trong lòng, nhưng miệng : "Dạ đúng. Đã lâu đến gặp thế bá để thăm hỏi, mong thế bá thứ ."

"Không . , nếu Nguyên thế điệt thời gian thì thể thường xuyên đến nhà chơi với Ngạn nhi. Tính tình Ngạn nhi cô độc, từ nhỏ đến lớn hiếm khi kết bạn với ai."

"Tiểu sinh chắc chắn sẽ thường xuyên đến." Nguyên Diệu đáp.

"Phải , Nguyên thế điệt ở Thôi phủ thế?"

Nguyên Diệu định trả lời thì Thôi Tuần : "Tháng mua một cây sáo trong Phiêu Miểu các ở Chợ Tây, kịp trả tiền, hôm nay vị lẽ đến để đòi nợ... Hahaha..."

"Hahaha..." Mọi cũng rộ lên.

Thôi Tuần gọi một hầu : "Đưa Nguyên công t.ử đến thư phòng dâng , sẽ qua đó ngay."

Nguyên Diệu đoán Thôi Tuần về cây sáo Anh Cốt mặt đồng liêu bèn cúi chào , theo hầu.

Vì sự xuất hiện của Nguyên Diệu nên các quan viên chuyển sang bàn luận về Phiêu Miểu các.

Người : "Phiêu Miểu các ở thế? Lão phu , nhưng mà tìm khắp Chợ Tây cũng thấy ."

Người : "Ở Chợ Tây mà, thấy? Mùa hè tại hạ mới mua một bình ngọc tinh khiết ở Phiêu Miểu các, cắm hoa sen bình thể tươi cả tháng!"

"Không đúng, lão phu ở phường Quang Đức hai mươi lăm năm, xung quanh Chợ Tây chỗ nào lão phu , Phiêu Miểu các gì chứ?"

"Ở khu vực gần Chợ Tây nhiều hẻm, chắc chắn nơi ngươi qua. Phiêu Miểu các chắc chắn là ở đó trong chợ Tây. Mặc dù từng đến Phiêu Miểu các, nhưng tháng phu nhân mua một trang sức từ Phiêu Miểu các, nàng còn khen Bạch Cơ miệng lưỡi khéo léo, con cũng đàng hoàng nữa cơ mà."

...

, Phiêu Miểu các ở chợ Tây lập tức chỉ trích. Cuối cùng, cũng bối rối: "Thật ? Nếu đúng như , lẽ nhớ nhầm ! Ừm, nghĩ kỹ thì hình như ở chợ Tây một cửa hàng tên Phiêu Miểu các..."

Giả thành thật, thật thành giả;

Không thành , thành .

*

Nguyên Diệu theo chân hầu của Thôi Tuần về phía thư phòng .

Trên đường , hầu kể cho Nguyên Diệu về một chuyện kỳ quái xảy ở khu nhà phụ.

Hôm nay Thôi phủ tổ chức tiệc mừng, đặc biệt dành một khu vực cho hầu của khách đến nghỉ chân và ăn uống. Khi đó, một nhóm hầu đang ăn uống và vui vẻ thì bất ngờ, một hầu áo đen và một hầu áo xanh biến thành một con dế và một con châu chấu nhảy . Mọi đều hoảng sợ, cho rằng ban ngày gặp ma. Quản gia Thôi phủ vội mặt bác bỏ tin đồn nhầm. Vì hầu đều quen nên cũng thể xác định rõ biến thành dế và châu chấu là hầu của nhà nào. Chuyện vì thế mà kết thúc rõ ràng.

"Công t.ử thấy chuyện kỳ lạ ?" Người hầu hỏi Nguyên Diệu.

"Kỳ lạ, thật kỳ lạ..." Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh. Lúc mới hiểu ý của Bạch Cơ về câu hai canh giờ. Tính toán thì ngoài hai canh giờ .

Thư phòng của Thôi Tuần thanh nhã và yên tĩnh, vì xung quanh nhiều cây xanh che ánh sáng nên trông khá âm u. Người hầu dẫn Nguyên Diệu đến thư phòng, dâng rời .

Do lúc ăn no quá nên Nguyên Diệu chỉ một lúc quyết định dậy đợi Thôi Tuần. Trên bàn việc của Thôi Tuần nhiều sách, thư sinh yêu sách kìm đến lật xem. Hắn tưởng đó là các sách Tứ Thư Ngũ Kinh, nhưng hóa là các sách về vu thuật từ Tây Vực.

Nguyên Diệu giật . Thôi Tuần là một văn nhân hiểu là quan viên triều đình, tại những cuốn sách chính thống như ?

"Bụp!" Một hòn đá nhỏ ném trúng đầu Nguyên Diệu.

"Ai da! Đau quá!" Tiểu thư sinh đầu , nhưng thấy ai cả.

"Bụp! Bụp! Bụp!" Vài viên đá nữa ném trúng đầu và lưng Nguyên Diệu, đau đến mức suýt .

"Ai mà đùa ác thế?!!" Nguyên Diệu giận dữ .

"Khà khà, khà khà khà..." Tiếng trong trẻo của trẻ con vang lên từ đầu.

Nguyên Diệu ngước . Có một đứa trẻ đang xà nhà, mặt tròn như đĩa bạc, mắt như trái nho, chỉ mặc một cái yếm đỏ. Bé con Nguyên Diệu, trong tay còn cầm một viên đá.

"Hóa là ngươi! Anh Quỷ, hôm nay ngươi về Phiêu Miểu các cùng ..."

"Khà khà, về." Anh Quỷ giòn tan, ném thẳng viên đá đầu Nguyên Diệu. Tiểu thư sinh kịp né đập trúng ngay trán.

"Điều do ngươi quyết định!" Nguyên Diệu xoa cục u trán, tức giận .

"Ta về, về đó ở một đáy giếng tối tăm lạnh lẽo. Ở đây, phụ yêu thương , giúp ông nhiều việc, ông cũng nỡ để trở về."

Nguyên Diệu định gì đó thì tiếng bước chân bên ngoài thư phòng.

"Khà khà...khà khà khà..." Anh Quỷ và biến mất.

Thôi Tuần bước thư phòng, thấy Nguyên Diệu thì chắp tay : "Vừa bận việc thể tách , để Nguyên công t.ử đợi lâu ."

"Đâu ." Tiểu thư sinh đáp lễ.

"Thôi mỗ đoán lý do hôm nay Nguyên công t.ử đến đây . Thế , nếu công t.ử đến đòi tiền thì dễ . nếu đòi sáo Anh Cốt xin thứ cho Thôi mỗ thể trả."

Nguyên Diệu : "Thôi đại nhân, lúc rõ sáo Anh Cốt bán, chỉ cho ngài mượn dùng. Đợi gia trạch ngài bình an sẽ trả cho Phiêu Miểu các cơ mà."

Thôi Tuần lạnh: "Lúc thế ư, Thôi mỗ nhớ nhỉ?!"

"Thôi đại nhân, ngài..." Tiểu thư sinh chợt gì.

"Người !" Thôi Tuần lớn tiếng gọi.

Một hầu lệnh tiến .

"A Phúc, ngươi đến phòng kế toán lấy năm trăm lượng bạc đưa cho Nguyên công tử. Nguyên công t.ử , quà gửi đến Phiêu Miểu các cộng với năm trăm lượng bạc , cũng tương xứng với giá trị của sáo Anh Cốt . Tất nhiên, nếu Bạch Cơ thấy giá đủ thì Thôi mỗ còn thể cho thêm nữa."

"Thôi đại nhân , đây vấn đề tiền bạc, mà là sáo Anh Cốt là vật may..." Nguyên Diệu vội .

Thôi Tuần phẩy tay ngắt lời Nguyên Diệu: "Nguyên công t.ử cần nữa, dù là vật may thì Thôi mỗ cũng giữ sáo Anh Cốt. Xin hãy chuyển lời đến Bạch Cơ, mong nàng thông cảm."

Nhìn tình hình , hẳn Thôi Tuần quyết tâm trả sáo Anh Cốt. Nguyên Diệu thở dài, chắp tay thi lễ: "Thôi bỏ , cần bạc nữa. Thôi đại nhân hãy tự bảo trọng. Tiểu sinh xin cáo từ."

Nguyên Diệu từ chối lấy bạc bạc, cáo từ rời Thôi phủ, lòng đầy u ám. Hắn chợt nhớ đến lời của Ly Nô: "Đây là lý do Thôi Tuần trả sáo Anh Cốt. Hắn hẳn là nếm mùi lợi lộc, dùng Anh Quỷ thêm nhiều việc nữa. Con ai cũng , tham lam chừng, còn nhiều hơn. Mọt sách ngốc , ai quan tâm sáo Anh Cốt là vật may chứ? Chỉ cần d.ụ.c vọng thực hiện thì dù uống t.h.u.ố.c độc để giải khát, tự tạo kén cho thì cũng ."

Chẳng lẽ chỉ cần thể giúp đạt d.ụ.c vọng thì dù là vật tà ác, con cũng nâng niu, yêu thương như thần thánh, nỡ buông tay ư?

Trên đường về Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu ngang qua phường Thái Bình. Có một gia đình cổng đỏ đang tổ chức tang lễ, từ bên ngoài bức tường thể thấy tiếng thương. Nghe những hàng xóm xung quanh , đó nhà của Hữu Tán Kỵ Thường thị Hà Khởi. Ba ngày Hà Khởi đột ngột qua đời, và một thuật sĩ từ phương Nam, thiết với ông cũng c.h.ế.t đêm đó.

"Cái c.h.ế.t của Hà Thường thị và thuật sĩ từ phương Nam là do Thôi Tuần điều khiển Anh Quỷ ?" Buổi tối khi đang hóng mát ở sân Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ.

Bạch Cơ tựa lưng chiếc ghế, khăn choàng màu trắng dài kéo lê mặt đất, cùng với làn sóng cỏ như dòng nước chảy.

"Chắc là ." Bạch Cơ quan tâm đến việc , thậm chí cũng để ý đến việc cây sáo Anh Cốt mang về . Điều nàng quan tâm là quả dưa hấu tròn trĩnh, xanh ngắt đang đặt chiếc đĩa hổ phách .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-3-quy-dua.html.]

Bạch Cơ liếc : "Hiên Chi, quả dưa hôm nay thật đặc biệt."

Nguyên Diệu : "Quả dưa tiểu sinh mua từ một bán dưa bên đường khi trở về từ Thôi phủ, cũng mất sáu văn tiền như , gì đặc biệt chứ?"

Bạch Cơ chỉ mỉm gì.

Ly Nô hét lên: "Mọt sách ngốc, mau cắt dưa hấu , chủ nhân đang chờ ăn đây."

Nguyên Diệu cầm con d.a.o bầu lên, bổ đôi quả dưa hấu. Lưỡi d.a.o sắc như nước khi đ.â.m quả dưa, thì một làn khói xanh bay từ trong quả dưa . Quả dưa bổ đôi, chỗ mà lẽ thịt đỏ trống rỗng, như thể ai đó móc hết thịt dưa . Một làn khói xanh dần biến thành chín đứa trẻ chui khỏi quả dưa. Chín đứa trẻ đều năm, sáu tuổi, nam nữ, hình dáng khác . Chúng khúc khích vây quanh Nguyên Diệu mà hát bài đồng dao: "Dưa hấu lớn, dưa hấu lớn, lăn mộ cát mềm. Đập vỡ bát xanh lấy thịt đỏ, yêu quái ha ha ha."

Nguyên Diệu giật : "Bạch Cơ, những đứa trẻ là ai thế?"

Bạch Cơ che miệng : "Chúng là tiểu quỷ."

"Đừng, đừng đùa nữa..." Nguyên Diệu đẩy một tiểu quỷ đang cố leo lên , hỏi: "Sao chúng xuất hiện ở Phiêu Miểu Các?"

"Hiên Chi mang chúng đấy! Chúng ở trong quả dưa hấu, Hiên Chi mua quả dưa hấu về Phiêu Miểu Các mà." Bạch Cơ , phe phẩy quạt.

Một tiểu quỷ thấy Ly Nô thì lộ vẻ thèm thuồng, đưa tay định móc mắt nó ăn. Con mèo đen xù lông lập tức biến hình to lên gấp mấy , trông như hổ dữ, dáng vẻ oai hùng, chiếc đuôi biến thành chín cái, phất phới trong gió.

Trong đêm tối, con yêu mèo chín đuôi phun lửa xanh, đôi mắt màu lục sáng rực. Chín đứa trẻ hoảng sợ bỏ chạy tán loạn, biến thành làn khói nhẹ chui quả dưa.

Nguyên Diệu kinh ngạc quả dưa bổ đôi hợp thành một quả chỉnh, như thể từng cắt nó .

"Hả?!!" Chàng thư sinh há hốc mồm ngạc nhiên.

Ly Nô trở về hình dạng mèo đen, lăn cỏ, đuổi theo những con đom đóm trong bụi cỏ: "Meo..."

Trên bãi cỏ, nơi lửa xanh của yêu mèo chín đuôi thiêu đốt trở nên hoang tàn, cỏ mọc.

"Vừa ... là Ly Nô ?" Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi.

Bạch Cơ đáp: "Đó mới là hình dạng thật của Ly Nô."

"Tại chín cái đuôi?"

"Mèo chín mạng nên hóa thành chín đuôi thôi mà."

"Bạch Cơ, quả dưa ? Tại trong quả dưa tiểu quỷ?"

Bạch Cơ khẽ nhíu mũi: "Ta ngửi thấy mùi của bùa chú... chuyện của quả dưa , để nó tự cho chúng . Hiên Chi, đêm nay trăng ngoài dạo ?"

", sẽ..." Phàm giới nghiêm. Nguyên Diệu xong thì Bạch Cơ vỗ vai .

Nguyên Diệu lập tức dậy, phía một Nguyên Diệu khác đang cỏ, tay vẫn giữ tư thế cầm d.a.o bầu cắt dưa.

"Như thì sẽ phạm giới nghiêm." Bạch Cơ che miệng .

Nguyên Diệu : "Mặc dù phạm giờ giới nghiêm, nhưng để rõ chuyện của quả dưa đây?"

"Hiên Chi mua quả dưa ở ?"

"Ở giao lộ giữa phường Quang Đức và phường Diên Khang."

"Mang theo quả dưa, chúng đến giao lộ giữa phường Quang Đức và phường Diên Khang."

Ánh trăng sáng tỏ, gió đêm nhè nhẹ, thành Trường An chìm trong giấc ngủ yên tĩnh như c.h.ế.t. Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước ánh trăng, đến giao lộ giữa phường Quang Đức và phường Diên Khang. Tất nhiên, nơi giờ đây vắng lặng, bán dưa thu dọn hàng rời từ lâu.

"Bây giờ thì ?" Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ.

"Đặt quả dưa xuống, nó sẽ tự cho chúng nó từ đến."

Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn đặt quả dưa xuống đất. Quả dưa lớn yên lặng đất, dấu hiệu gì sẽ mở miệng chuyện. Nguyên Diệu nghi ngờ : "Tiểu sinh nghĩ nó sẽ cho chúng ."

Bạch Cơ : "Hiên Chi hỏi nó thì cho ngươi ?"

"Hả! Hỏi một quả dưa ư?!"

" , hỏi một quả dưa." Bạch Cơ .

Nguyên Diệu cau mày: "Này, quả dưa, ngươi từ đến thế?"

Quả dưa vẫn im lặng.

"Hiên Chi, lễ phép..." Bạch Cơ nhắc.

Nguyên Diệu ngớ , kiên nhẫn, cúi chào quả dưa: "Dám hỏi quả dưa đại nhân, ngài đến từ thế ạ?"

Nguyên Diệu sống hai mươi năm, tuy gặp nhiều yêu ma quỷ quái và nhiều chuyện kỳ lạ, nhưng bao giờ quả dưa chuyện. quyết định lắng . Tuy nhiên, điều khiến Nguyên Diệu thất vọng là quả dưa , nó trả lời Nguyên Diệu bằng cách im lặng mà hiệu quả. ... Quả dưa bắt đầu lăn đất.

"Đi theo nó thôi." Bạch Cơ .

Quả dưa lăn phía , Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo . Khi gặp đội quân tuần tra thì quả dưa dừng . Đội quân tuần tra ngang qua Nguyên Diệu và Bạch Cơ, như thể thấy họ, cũng thấy quả dưa. Quả dưa dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến một ngôi chùa bỏ hoang ở một con hẻm phường Vĩnh Hòa.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo quả dưa ngôi chùa hoang, từ cỏ cây um tùm, bức tường đổ nát, và tượng Phật đổ mất một nửa thể, ngôi chùa bỏ hoang nhiều năm. Phía chùa một mảnh đất rộng, ai trồng thành ruộng dưa. Có lẽ quả dưa xuất phát từ đây. Tăng xá cách ruộng dưa xa thu hút sự chú ý của Bạch Cơ, nàng khẽ khịt mũi: "Có mùi lạ..."

Nguyên Diệu nhớ đến lời Bạch Cơ đó, hỏi: "Mùi của bùa chú ư?"

Bạch Cơ bí hiểm: "Không, là mùi của xương khô và mỡ xác c.h.ế.t..."

"Chịu... chịu nổi, Bạch Cơ đừng dọa tiểu sinh..." Nguyên Diệu run rẩy.

Bạch Cơ tiến về phía chỗ ở của tăng nhân. Nguyên Diệu suy nghĩ một chút, vẫn quyết định theo , vì ở một thì càng đáng sợ hơn. Bạch Cơ đột nhiên dừng cách tăng xá mười bước. Nguyên Diệu vì quá hoảng hốt, kịp dừng nên cứ thế bước tiếp. Rõ ràng mắt gì, nhưng dường như đ.â.m một bức tường vô hình bật ngược .

"Hả? Chuyện gì đang xảy ?" Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi.

"Bức tường kết giới của pháp sư. Hiên Chi lùi ." Bạch Cơ .

Nguyên Diệu vội lùi vài bước, lưng Bạch Cơ. Bạch Cơ đưa tay , khẽ chạm kết giới. Trong gian hư ảo, kết giới dần hiện với những đường nét thần kỳ. Vô chữ và ký hiệu mà Nguyên Diệu hiểu nổi biến thành những đốm sáng chuyển động cuồng.

"La mi sa ni a mi la hồng..." Bạch Cơ lẩm bẩm một câu chú rõ nghĩa. Nguyên Diệu thấy âm thanh như băng vỡ từ trung. Những chữ và ký hiệu đang cuồng, chuyển động đột nhiên tối dần biến mất.

Bạch Cơ tiếp tục tiến về phía , Nguyên Diệu theo . Lần , mặt họ còn bức tường vô hình nữa.

Bạch Cơ đến tăng xá, đưa tay đẩy cánh cửa gỗ mục nát . Cảnh cửa mở , một mùi hôi thối thể tả ùa mũi khiến Nguyên Diệu buồn nôn và suýt ói.

Bạch Cơ nhíu mày bước túp lều. Nguyên Diệu bịt mũi bước theo. Do mái nhà hỏng từ lâu, ánh trăng chiếu qua các kẽ ngói lờ mờ soi sáng cảnh tượng bên trong. Ở góc phòng một bức tượng thần âm u, tượng là một đồ cúng: một cái cốc điêu khắc từ xương sọ , bên trong vết m.á.u đen mờ; một con thằn lằn d.a.o găm đ.â.m c.h.ế.t; một cái hũ đựng đầy những con sâu đen đang bò lổm ngổm. Ở góc khác, treo chín vật đen ngòm. Nguyên Diệu tò mò tiến gần để xem đó là gì. Sau khi kỹ, sợ đến mất hồn vía: "Trời ơi!"

Thì , chín vật đen ngòm đó là chín cái xác của trẻ con còn nguyên vẹn. Chín cái xác đang rỉ dầu, cái mất tay, cái mất mắt, cái mất chân, trông thật rùng rợn và quái dị. Trên mỗi xác trẻ con đều những câu chú bằng chu sa, cái mặt, cái tay, cái lưng.

Bạch Cơ : "Nơi lẽ là nơi trú ngụ của pháp sư Nam Quốc, kẻ c.h.ế.t cùng Hà Thường Thị. Chín xác trẻ con là chín tiểu quỷ."

Nguyên Diệu hỏi: "Chín đứa trẻ cũng g.i.ế.c c.h.ế.t giống như những đứa trẻ thành sáo Anh Cốt ?"

Bạch Cơ lắc đầu: "Không, chúng là những đứa trẻ c.h.ế.t tự nhiên, pháp sư chỉ đào xác chúng từ đất lên. Sử dụng tiểu quỷ c.h.ế.t oan, âm khí quá nặng sẽ phản phệ pháp sư."

"Vậy tại bọn tiểu quỷ chui quả dưa hấu?" Nguyên Diệu nhớ chuyện đó, hỏi.

"Có lẽ là đêm pháp sư Nam Quốc Anh Quỷ sát hại, bọn tiểu quỷ trốn quả dưa để tránh Anh Quỷ. Cũng thể là khi pháp sư c.h.ế.t, giấu chúng quả dưa để bảo vệ tiểu quỷ Anh Quỷ nuốt chửng."

"Bạch Cơ nghĩ trường hợp nào khả năng hơn?"

Bạch Cơ nhẹ, : "Trường hợp khả năng lớn hơn."

"Tại ?"

"Vì pháp sư c.h.ế.t, nhưng tiểu quỷ vẫn sống. Thông thường, trong tình huống nguy cấp, linh hồn điều khiển quyền lựa chọn 'sống' sẽ c.h.ế.t theo chủ nhân. Trừ khi chủ nhân yêu thương chúng, nỡ để chúng 'c.h.ế.t'. Sao Hiên Chi ?"

"Hu hu, pháp sư Nam Quốc thực cũng là một bụng." Nguyên Diệu cảm động đến rơi nước mắt.

Bạch Cơ vỗ trán: "Hiên Chi, một bụng sẽ chuyện đào xác trẻ con lên để điều khiển tiểu quỷ hại , tổn hại dương thọ, đời khinh bỉ ."

"Người việc thì càng cảm động hơn." Nguyên Diệu tiếp tục rơi nước mắt.

Bạch Cơ thể hiểu suy nghĩ của Nguyên Diệu, nên để ý đến nữa. Nàng ngước xung quanh, hài lòng : "Thu hoạch đêm nay thật phong phú."

Bạch Cơ lấy một chồng giấy trong tay áo , thổi một chúng. Người giấy rơi xuống đất, mỗi tờ hóa thành một áo trắng ngũ quan. Những áo trắng cúi đầu yên, chờ lệnh của Bạch Cơ. Bạch Cơ tốn chút sức nào cướp sạch những sự quái dị ở nơi . Tượng thần, cốc sọ , hũ sâu bọ, xác tiểu quỷ đều áo trắng mang .

Dưới ánh trăng yên tĩnh, một đoàn áo trắng mặt mang theo những thứ đáng sợ lướt qua các con phố Trường An, đó là một sự quái dị thể tả nổi. Nguyên Diệu ôm quả dưa hấu ở cuối đoàn , cảm thấy áp lực lớn. Cuối cùng hiểu Bạch Cơ mở rộng kho báu của như thế nào. Quả thật đêm tối gió lạnh thích hợp để những vụ buôn bán vốn!

 

Loading...