Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 2: Tâm tuyến
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:03
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở phòng bên trong, bên cạnh bức bình phong hoa mẫu đơn.
Trên bàn đá ngọc xanh, hộp mực đen bóng đặt ở trung tâm, bên cạnh là một chồng giấy đay và một cây bút lông tím.
Nguyên Diệu nhỏ nước sạch phần lõm của nghiên mực, cầm thỏi mực và bắt đầu mài. Khi mực tan , khí tỏa một mùi hương nhẹ nhàng.
Hoài Tú bên cạnh bàn thanh ngọc, cầm bút lông tím nhúng đầy mực và bắt đầu giấy mây.
"Chờ ." Bạch Cơ mỉm ngăn .
"Sao ?" Hoài Tú ngạc nhiên hỏi.
"Thiền sư Hoài Tú, xin hãy đưa tay , xem ngón tay của ngài." Bạch Cơ .
Hoài Tú do dự một lát cũng đặt bút xuống và đưa tay .
Nguyên Diệu tay của Hoài Tú. Các ngón tay của Hoài Tú thon dài, móng tay sạch sẽ, gì lạ. Tuy nhiên, khi tay của Bạch Cơ lướt qua tay của Hoài Tú, Nguyên Diệu thấy một cảnh tượng kỳ lạ. Trên tay của Hoài Tú quấn đầy những sợi chỉ mỏng như tóc, những sợi chỉ quấn chặt năm ngón tay của thành năm cái kén. Nguyên Diệu khó mà tưởng tượng những ngón tay như thể chữ .
Bạch Cơ lướt tay qua tay của Hoài Tú, dùng móng tay nhỏ cắt đứt một sợi chỉ ngón trỏ của Hoài Tú. Sợi chỉ như sinh mệnh, cảm nhận nguy hiểm lập tức rút với tốc độ mắt thường thể thấy.
Chỉ trong chớp mắt, năm cái kén lớn biến mất, ngón tay của Hoài Tú trở bình thường.
Nguyên Diệu chăm chú tay của Hoài Tú, phát hiện những sợi chỉ rút từ cánh tay, vai, xương đòn của Hoài Tú, biến mất n.g.ự.c .
Hoài Tú và Vi Ngạn dường như thấy gì, nhận .
"Được , xin mời Thiền sư Hoài Tú chữ." Bạch Cơ .
"Nguyện khi đạt đến Bồ Đề, thể như lưu ly, trong ngoài sáng suốt, sạch sẽ tì vết." Hoài Tú cầm bút xuống một câu trong kinh "Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai Bản Nguyện Công Đức", nét chữ thần diệu, mực nhuộm vàng. Hoài Tú ngạc nhiên, vì đây là đầu tiên gần đây thể kinh văn.
Bạch Cơ : "Thiền sư hài lòng với nghiên mực ?"
Hoài Tú hồn, đặt bút xuống, chắp tay: "A Di Đà Phật, bần tăng hài lòng, bần tăng sẽ mua nghiên mực ."
Bạch Cơ : "Cổ ngữ rằng, vàng giá, bảo vật khó tìm, nghiên mực là một báu vật hiếm đời..."
Vi Ngạn cắt lời Bạch Cơ: "Thiền sư Hoài Tú là xuất gia, ngươi đừng mưu mô c.ắ.t c.ổ quá, coi chừng Phật tổ cho ngươi xuống địa ngục."
Bạch Cơ : "Không, , lấy tiền nghiên mực của Thiền sư Hoài Tú."
Vi Ngạn ngạc nhiên, Nguyên Diệu càng ngạc nhiên hơn, con buôn gian trá rõ ràng là một con quỷ thà xuống địa ngục cũng ăn lỗ vốn, đột nhiên trở thành Bồ Tát thế?
Hoài Tú : "Điều ... thể ? Nghiên mực đáng giá bao nhiêu tiền, bần tăng chắc chắn trả đủ."
Bạch Cơ che miệng : "Tai lấy tiền của Thiền sư Hoài Tú, chỉ nhờ thiền sư giúp hai bức thư pháp. Lấy thư pháp đổi nghiên mực là việc nhã nhặn, cần gì đến những thứ tầm thường như vàng bạc."
Hoài Tú : "Vậy bần tăng sẽ một đoạn kinh văn tặng thí chủ."
Bạch Cơ nhếch đôi môi đỏ, ánh mắt tinh nghịch: "Thiền sư chỉ cần bốn chữ là ."
Hoài Tú hỏi: "Bốn chữ gì thế?"
Bạch Cơ che mặt bằng quạt tròn: "Chuẩn nhập, chuẩn xuất."
Hoài Tú tuy thắc mắc nhưng vẫn cầm bút xuống giấy mây.
"Cảm ơn thiền sư." Bạch Cơ nhận lấy bức thư pháp, bảo Nguyên Diệu đặt nghiên mực một hộp gỗ để Hoài Tú mang .
Khi Hoài Tú qua đại sảnh, lướt qua giá hàng, chăm chú giá đỡ tay tre màu xanh biếc: "Giá đỡ tay thật..."
Bạch Cơ đôi mắt đen lấp lánh, sâu: "Nếu thiền sư thích giá đỡ tay , sẽ tặng nó cùng với nghiên mực."
Hoài Tú từ chối: "A Di Đà Phật, đa tạ thí chủ."
Nguyên Diệu nghĩ rằng hôm nay chắc mặt trời mọc từ phía tây, nữ nhân gian trá tham tiền hai vụ mua bán lỗ vốn liên tiếp.
Sau khi Vi Ngạn và Hoài Tú rời , Bạch Cơ vui vẻ, nàng chia bức thư pháp của Hoài Tú thành hai nửa, một nửa là "Chuẩn nhập", một nửa là "Chuẩn xuất", đặt cả hai trong tay áo.
Nguyên Diệu nhịn hỏi Bạch Cơ: "Sợi chỉ tay Thiền sư Hoài Tú là gì ?"
Bạch Cơ : "Đó là sợi chỉ kéo dài từ tâm của , là tâm tuyến của ."
"Tại tâm tuyến của buộc ngón tay, cho kinh văn ?"
Bạch Cơ : "Điều đó hỏi tâm của ."
Nguyên Diệu hiểu gì cả.
Bạch Cơ che miệng : "Hiên Chi, Trúc phu nhân Thiền sư Hoài Tú mang , đêm nay chắc ngươi sẽ cô đơn lắm đây."
"Trúc phu nhân? Nữ quỷ áo xanh đêm qua? Nàng cùng Thiền sư Hoài Tú khi nào thế?" Nguyên Diệu ngạc nhiên.
"Trúc phu nhân là giá đỡ tay mà."
"Cái gì? Nàng sẽ ăn mất Thiền sư Hoài Tú mất thôi? Sao ngươi thể đưa nữ quỷ cho thiền sư chứ?"
"Thiền sư Hoài Tú thích nên mới đưa cho mà. Hơn nữa, Trúc phu nhân chỉ là một chiếc gối tay thôi mà." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu cảm thấy lạnh sống lưng.
Chớp mắt qua năm ngày. Sáng hôm đó, trong lúc nhàn rỗi vô sự, Bạch Cơ treo bức tranh Hòa Tú tặng Nguyên Diệu lên để thưởng thức, Ly Nô dựa quầy ăn khô cá, Nguyên Diệu một bên sách.
Ly Nô thấy Nguyên Diệu rảnh rỗi thì vui : "Này, đồ mọt sách, sàn nhà bẩn , lấy một thùng nước đến lau , đừng suốt ngày lười biếng việc."
Nguyên Diệu đành đặt sách xuống, giếng múc một thùng nước, xắn tay áo lên bắt đầu lau sàn nhà.
Có bước Phiêu Miểu vác, Nguyên Diệu đầu , là Vi Ngạn. Vi Ngạn thấy Nguyên Diệu đang lau sàn nhà thì xòe quạt gấm , : "Hiên Chi thật siêng năng."
Nguyên Diệu rơi nước mắt.
Bạch Cơ đầu, : "Hôm nay Vi công t.ử đến tìm bảo vật ?"
Vi Ngạn : "Không , nhận lời mời của thiền sư Hoài Tú, đến đưa thiệp mời hội Vô Già cho nàng. Thiền sư Hoài Tú , nhờ ơn nàng tặng nghiên mực và gối tay, mời nàng ngày mai đến chùa Thanh Long hội Vô Già, còn tặng cuốn kinh sách do tự tay chép cho nàng. Ngày mai tại hội Vô Già, Thiền sư Hoài Tú sẽ tranh luận về Phật pháp với thiền sư Hư Không của chùa Từ Ân, chắc chắn sẽ đặc sắc."
"Được, ngày mai chắc chắn sẽ đến." Bạch Cơ nhận thiệp mời, .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-2-tam-tuyen.html.]
"Còn nữa, hôm nay cho mượn Hiên Chi một ngày nhé." Vi Ngạn .
Bạch Cơ nhướn mày: "Ngươi mượn Hiên Chi gì?"
"Ta và mấy bạn đến vườn Phù Dung tổ chức hội thơ, ít nên kéo cho đủ ."
Bạch Cơ : "Không vấn đề gì, mượn Hiên Chi một ngày, mười lạng bạc."
Vi Ngạn giật giật khóe miệng: "Mười lạng bạc? Sao nàng cướp ?"
"Khụ khụ, Vi công t.ử đùa . Hiên Chi nhiều sách vở, bác học đa tài, mười lượng bạc một ngày rẻ . Hơn nữa, ngươi để vài bài thơ trong hội thơ, chẳng sẽ kiếm ?"
"Được , , coi như nàng giỏi, bạc ghi sổ của , dẫn Hiên Chi ." Vi Ngạn kéo Nguyên Diệu ngay.
Bạch Cơ mỉm vẫy tay: "Hiên Chi nhiều thơ cho Vi công t.ử đấy."
Ly Nô thùng nước, giẻ lau sàn, mặt méo xệch : "Mọt sách thì ai lau sàn đây?"
"Tất nhiên là ngươi lau !" Bạch Cơ vươn vai, ngáp một cái phòng trong, chuẩn lên lầu ngủ trưa.
Ly Nô quỳ sàn lau nhà, nguyền rủa tên mọt sách lười biếng, hối hận vì bắt tên mọt sách lau sàn.
Nguyên Diệu và Vi Ngạn xe ngựa đến vườn Phù Dung, đến đình Bát Giác . Một đám công t.ử con nhà quyền quý, nhà thơ, nhà văn đến , Vi Ngạn mấy câu "đến muộn , xin " kéo Nguyên Diệu hòa .
Thời tiết mùa xuân tháng ba. Ánh nắng tươi , hoa phù dung rực rỡ, uống rượu, ngâm thơ, trò chuyện, cực kỳ vui vẻ, hân hoan. Trong cuộc vui , chủ đề tránh khỏi những câu chuyện tình ái nơi đầu đường cuối ngõ, một công t.ử mặc áo hoa sống gần chùa Thanh Long : "Nghe , mấy ngày gần đây, chùa Thanh Long nữ quỷ quấy nhiễu, mỗi đêm đều nữ quỷ quấn lấy Thiền sư Hoài Tú để cầu hoan đấy!"
Mọi đều tò mò hỏi chuyện gì xảy .
Công t.ử mặc áo hoa : "Theo lời các tăng nhân chùa Thanh Long, khi Thiền sư Hoài Tú chép kinh văn, luôn một nữ quỷ xinh mặc áo xanh bên cạnh, giúp mài mực, dụ dỗ giao hoan."
Mọi càng thêm tò mò: "Ồ, phản ứng của Thiền sư Hoài Tú thế nào? Hắn dụ dỗ ?"
Công t.ử mặc áo hoa : "Thiền sư Hoài Tú là cao tăng đắc đạo, nữ quỷ dụ dỗ chứ? Mỗi đêm chỉ tâm ý chép kinh văn, chút xao lãng. Nữ quỷ cảm thấy vô vị nên cũng lập tức rút lui."
"Định lực của thiền sư Hoài Tú thật vững vàng, mỹ nhân đó mà lòng loạn, đúng là cao tăng đắc đạo!" Mọi đồng loạt khen ngợi.
Nguyên Diệu há hốc miệng, nữ quỷ xinh mặc áo xanh chẳng lẽ là trúc phu nhân? Bạch Cơ trúc phu nhân chỉ là một chiếc gối tay thôi ? Tại thấy nữ quỷ mặc áo xanh, Thiền sư Hoài Tú và các tăng nhân chùa Thanh Long cũng thấy nữ quỷ mặc áo xanh?
"Hiên Chi, ngẩn ngơ như ?" Vi Ngạn khẽ đụng Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu đáp bâng quơ: "Ta đang nghĩ về nữ quỷ áo xanh..."
Vi Ngạn mở quạt , : "Hoá Hiên Chi ngươi sở thích , thích nữ quỷ..."
Mặt Nguyên Diệu đỏ bừng, phân bua: "Đan Dương ngươi đừng bậy, thích nữ quỷ."
Chạng vạng, Nguyên Diệu bước theo tiếng trống giới nghiêm trở Phiêu Miểu Các. Bạch Cơ và Ly Nô ăn tối , vì cả chiều lau sàn nên Ly Nô bực bội, chỉ để cho Nguyên Diệu hai cái đuôi cá.
Nguyên Diệu cầm đũa gắp đuôi cá, mặt buồn rười rượi: "Ly Nô ơi, đuôi cá thì ăn cơm ?"
Ly Nô vung tay, giận dỗi : "Ngươi chơi thoải mái, ngắm hoa uống rượu, ở Phiêu Miểu Các lau sàn cả chiều mệt mỏi lưng đau. Ta công việc của ngươi , nên tất nhiên cũng ăn luôn bữa tối của ngươi, để cho ngươi đuôi cá là đối xử với ngươi lắm đấy!"
Tiểu thư sinh dám phản bác, đành gặm đuôi cá, ăn hết hai bát cơm.
Buổi tối khi ngắm ở sân , Nguyên Diệu kể cho Bạch Cơ chuyện Thiền sư Hoài Tú nữ quỷ quấy rối: "Ngươi Trúc phu nhân chỉ là một chiếc gối tay ? Sao nữ quỷ áo xanh xuất hiện ở Chùa Thanh Long, còn quấy rối Thiền sư Hoài Tú?"
"Thật sự xuất hiện ?" Bạch Cơ , trả lời nghi vấn của Nguyên Diệu, chỉ đầu bức họa của Hoài Tú tường: "Sắc tức là , tức là sắc. Hiên Chi, Trúc phu nhân thực sự chỉ là một chiếc gối tay ư."
" và Thiền sư Hoài Tú đều thấy nữ quỷ áo xanh."
"Cảnh mắt là do tâm sinh ."
"Ý ngươi là gì?"
"Hiên Chi ngủ sớm , mai chùa Thanh Long tham gia Đại hội Vô Già. Ngươi thiền lý, lẽ sẽ hiểu ý nghĩa của câu đó."
"Được thôi."
Ngày hôm , khi ăn sáng, Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu Chùa Thanh Long, Ly Nô ở nhà trông cửa tiệm. Vào thời Đường, khi quý tộc nữ tham gia hoạt động lớn thì thường mặc nam trang. Đó là mốt của xã hội thượng lưu lúc bấy giờ. Bạch Cơ búi tóc, thắt lưng ngọc, mặc bộ đồ chật tay thêu mây, trông như một trai khôi ngô, tuấn tú. Tiểu thư sinh há hốc miệng, nửa ngày cũng khép cằm .
"Đi thôi nào Hiên Chi." Bạch Cơ gọi.
"À, ." Nguyên Diệu vội vàng đáp.
"Bạch Cơ, tại ngươi dù mặc nam trang nữ trang đều ?"
"Có lẽ là cùng lý do với việc dù Hiên Chi dù mặc nam trang nữ trang cũng đều ." Bạch Cơ mở quạt , hờ hững mỉm .
"Ngươi đừng bậy, từng mặc nữ trang!" Tiểu thư sinh tức giận phản bác.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu xe ngựa đến Chùa Thanh Long, Chùa Thanh Long Lạc Du Nguyên, bên trong phường Tân Xương của cửa Diên Hưng. Xe ngựa là một bó cỏ đèn lồng, ngựa là một con châu chấu, phu xe là một con kiến. Ngồi trong xe ngựa thoang thoảng mùi cỏ non, Nguyên Diệu lo lắng sợ pháp thuật của Bạch Cơ mất hiệu lực, xe ngựa biến trở hình dạng ban đầu phố đông đúc.
Lúc xe ngựa đến chùa Thanh Long thì giữa trưa. Trước chùa Thanh Long nhiều xe ngựa sang trọng đang đỗ, nhiều vương công quý tộc của thành Trường An đến xem đại hội Vô Già. Ban tổ chức khác của đại hội là chùa Từ Ân, nơi là chùa hoàng gia, tín đồ đa phần là nam nữ quý tộc hoàng gia.
Nguyên Diệu và Bạch Cơ xuống xe ngựa, một mỹ nhân và nha từ xe ngựa khác bước xuống thấy họ, bèn gọi: "Nguyên công tử?"
Nguyên Diệu đầu, thấy mỹ nhân và nha thì : "Hoá là tiểu thư Phi Yên, , Võ phu nhân và Hồng Tuyến Cô nương."
Vi Phi Yên : "Nguyên công t.ử cũng đến Đại hội Vô Già ?"
Nguyên Diệu đáp: " ."
Vi Phi Yên liếc Bạch Cơ mặc nam trang thì mắt sáng lên: "Vị công t.ử là..."
Năm ngoái, trong vụ Hương Phản Hồn, Vi Phi Yên vì mệnh đặc biệt nên Phiêu Miểu Các, suốt đời thể Phiêu Miểu Các. Nàng và Bạch Cơ chỉ gặp một đêm Bạch Cơ đến gọi hồn khi Ý Nương c.h.ế.t. khi linh hồn trở về cơ thể thì nàng cũng quên mất hình dáng của Bạch Cơ.
Nguyên Diệu định trả lời, nhưng Bạch Cơ lên tiếng : "Ta họ Long, là bạn của Hiên Chi."
Không vì , mặt Vi Phi Yên chợt ửng hồng: "Long công t.ử đúng là một mỹ nam hiếm ..."
Vi Phi Yên yêu thích mỹ nam. Nguyên Diệu thấy , nàng coi Bạch Cơ là mỹ nam chứ?
Bạch Cơ phản bác, mở quạt: "Cảm ơn Võ phu nhân khen ngợi."
"Ôi..." Nguyên Diệu đột nhiên cảm thấy con yêu ngoài lười biếng, tham tiền, gian trá thì còn tự mãn.