Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 2: Sáo Anh Cốt
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:25:57
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu bực , đe dọa: "Nếu ngươi buông , sẽ đưa ngươi đến chỗ Chung Quỳ* đấy..."
*Chung Quỳ: còn gọi là "Tứ Phúc Trấn Trạch Thánh Quân". Truyền thuyết là chuyên bắt quỷ, trừ tà.
Đứa trẻ càng bám chặt hơn, mở miệng định c.ắ.n chân Nguyên Diệu.
"Ái! Đau quá!" Nguyên Diệu nhảy dựng lên, la hét om sòm.
Bạch Cơ hỏi: "Hiên Chi đang gì ?"
Thư sinh mếu máo: "Có một tiểu quỷ đang c.ắ.n chân ..."
"Tiểu quỷ ?" Bạch Cơ gần.
Tiểu quỷ c.ắ.n Nguyên Diệu xong thì biến mất. Thư sinh chỉ trời chỉ đất, gì.
Ánh mắt của Bạch Cơ rơi cái hộp gỗ cạnh chân Nguyên Diệu, nàng bèn bước tới lấy hộp gỗ từ kệ xuống, mỉm : "Tìm thấy ."
Nguyên Diệu tò mò, ghé hỏi: "Đây là cái gì?"
Bạch Cơ bí ẩn: "Sáo Anh Cốt."
"Cái gì Anh Cốt?"
Bạch Cơ giọng mơ màng: "Sáo Anh Cốt tất nhiên là từ xương của trẻ sơ sinh ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh: "Vậy tiểu quỷ c.ắ.n chân , chẳng lẽ là..."
"Khụ khụ, Hiên Chi, vẻ tiểu quỷ thích ngươi đấy..."
"Không cần , cần nó thích a a a..." Thư sinh ôm đầu gào thét.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu về theo đường cũ. Bạch Cơ , Nguyên Diệu ôm hộp gỗ . Trong hành lang âm u, ôm trong tay cây sáo Anh Cốt, đôi chân Nguyên Diệu run rẩy.
"Bạch Cơ, những con ma loạn trong nhà của Thôi đại nhân cũng là trẻ ma ?" Xung quanh im ắng lạ thường, thư sinh gì để , dùng âm thanh để xua đuổi nỗi sợ.
"Tiểu quỷ và quỷ* khác biệt."
* là trẻ sơ sinh, quỷ là ma.
"Có gì khác ?"
"Anh quỷ là linh hồn của những đứa trẻ c.h.ế.t yểu hoặc mất vì lý do nào đó. Pháp sư giữ hài cốt hoặc dầu xác của chúng, dùng bùa chú điều khiển linh hồn chúng việc cho . Tiểu quỷ tâm hồn trẻ thơ, việc gì quá ác, chủ yếu là nghịch ngợm, dọa , loạn gia đình. Còn quỷ... hì hì..." Bạch Cơ bí ẩn, thêm.
"Anh quỷ thì ?" Nguyên Diệu hỏi.
"À! Tới cửa , Thôi đại nhân đợi lâu quá mà nữa." Bạch Cơ kéo váy bước khỏi hành lang, để ý tới câu hỏi của Nguyên Diệu. Nguyên Diệu vội vàng theo , chỉ sợ bỏ đáy giếng.
Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu đóng cửa giếng và treo khóa đồng trừ tà lên. Nguyên Diệu khóa xong, trả chìa khóa cho con cóc, con cóc nuốt chìa bụng nhảy hốc cây.
Gió thổi qua cỏ lay động, lá rụng lả tả. Nguyên Diệu thì thấy cửa giếng biến mất, giếng cổ vẫn là giếng cổ . Trong thùng gỗ cạnh giếng vẫn còn quả dưa hấu xanh biếc đang nổi trong nước mát lạnh.
"Dưa hấu tối nay chắc là ngon ngọt." Bạch Cơ mỉm bước đám cỏ. Nguyên Diệu ôm hộp gỗ theo .
Thôi Tuần chờ trong gian trong, phần sốt ruột, lo lắng yên. Thấy Bạch Cơ trở về, ông lập tức bật dậy: "Bạch Cơ, tìm bảo vật ?"
Bạch Cơ mỉm : "Tìm . Ta sẽ mở cho ngài xem."
Hộp gỗ màu đen, vuông vức, miệng hộp dán nhiều phong ấn. Phong ấn cũ và ngả màu vàng, nhưng những ký tự bằng chu sa đó vẫn sắc nét và chói mắt.
Thôi Tuần sốt ruột hộp gỗ, bên trong là gì.
Bạch Cơ khẽ gỡ từng lớp phong ấn . Mỗi khi gỡ một lớp, nụ của nàng càng sâu hơn.
Nguyên Diệu khỏi lùi vài bước, thấy rõ ràng, mỗi Bạch Cơ gỡ một lớp phong ấn, thì một lượng lớn khí đen kinh khủng tràn . Khi lớp phong ấn cuối cùng gỡ bỏ, khí đen như nước tràn bao phủ lấy Bạch Cơ và Thôi Tuần. Khí đen như sự sống, tránh né Bạch Cơ, biến thành những dây leo quấn lấy chân Thôi Tuần và leo lên eo ông.
Thôi Tuần hề , chỉ tập trung hộp gỗ.
Bạch Cơ như vô tình nâng tay đổ lạnh xuống đất. Khí đen lập tức hút , những dây leo như một lực mạnh kéo khỏi Thôi Tuần nuốt trong . Trong chốc lát, khí đen đất biến mất, chỉ còn một vết nước đen nhỏ.
Thôi Tuần qua cơn nguy hiểm, chỉ chăm chú hộp gỗ, đầy kỳ vọng.
Bạch Cơ mở hộp gỗ .
Bên trong hộp là một cây sáo trắng xóa trơ trọi.
Mắt Thôi Tuần sáng lên một lúc tối : "Đây là gì? Một cây sáo ư?!"
"Sáo Anh Cốt." Bạch Cơ gật đầu.
"Haha, những con quỷ đáng ghét loạn trong nhà mà còn mua nhạc cụ để giúp chúng vui chơi ?!" Thôi Tuần tưởng Bạch Cơ đang trêu , cảm thấy tức giận. Ông đầy hy vọng rằng trong hộp sẽ tượng Phật bằng vàng hoặc bảo vật gì đó để trấn nhà, nhưng ngờ là cây sáo trắng trơ trọi .
Bạch Cơ như suy nghĩ của Thôi Tuần, mỉm : "Thôi đại nhân đừng nóng. Cây sáo Anh Cốt là pháp khí trừ ma, còn hiệu quả hơn cả tượng Phật bảo vật nữa."
Thôi Tuần nửa tin nửa ngờ, cầm lấy cây sáo Anh Cốt, cảm thấy lạnh toát cả thì khỏi rùng : "Tại gọi là sáo Anh Cốt? Nó thật sự thể trừ ma ư?"
Bạch Cơ gật đầu: "Sáo Anh Cốt từ xương đùi trẻ em. Nó chắc chắn thể xua đuổi ma quỷ, Thôi đại nhân cứ thử mang về nhà. Khi ma quỷ đến loạn thì ngài cứ thổi sáo sẽ thấy hiệu quả."
"Thật ? Ma quỷ sợ tiếng sáo ư?" Thôi Tuần tò mò hỏi.
Bạch Cơ chứ trả lời trực tiếp: "Đợi Đại nhân về nhà thử sẽ thôi."
"Được , sẽ mang về thử xem . Cái giá bao nhiêu bạc?" Thôi Tuần chỉ đành liều thôi, chứ bây giờ cũng còn cách nào khác, cứ thử dùng cây sáo Anh Cốt xem .
Bạch Cơ : "Không, vật bán. Sau khi ngài xua đuổi tiểu quỷ, cả nhà bình an thì mong ngài trả cho ."
"Nếu thể đuổi tiểu quỷ, bảo đảm gia đình bình an, chắc chắn sẽ mang quà hậu đến tạ ơn và trả cây sáo Anh Cốt về."
Bạch Cơ Thôi Tuần, mà , ánh mắt đầy ý vị.
Không hiểu Nguyên Diệu bỗng cảm thấy bất an. vì bất an thì rõ .
Thôi Tuần mang theo cây sáo Anh Cốt khỏi biệt viện. Nguyên Diệu tiễn khách ở cửa của Phiêu Miểu các, theo Thôi Tuần rời vội vàng. Trong một khoảnh khắc, dường như thấy một đứa trẻ mặc áo yếm đỏ ôm cổ, lưng Thôi Tuần.
Đứa trẻ đầu kỳ quái với Nguyên Diệu.
"Khì khì khì... khì khì khì...." Tiếng ngây thơ vô tội của trẻ nhỏ vang vọng trong con hẻm vắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-2-sao-anh-cot.html.]
Khi Nguyên Diệu phòng trong, Bạch Cơ vẫn bên bàn ngọc xanh, vũng nước đen sàn biến mất, và bàn ngọc xanh thêm một viên ngọc trai đen.
Bạch Cơ cầm viên ngọc trai ngắm ánh nắng: " , Hiên Chi, tại Vi công t.ử nhiều ngày đến Phiêu Miểu các, hai cãi ?"
Viên ngọc đen kết tụ từ oán khí nặng nề, thể bán giá cao cho những thích chơi đồ kỳ quái như Vi Ngạn, đây là điều Bạch Cơ đang suy nghĩ lúc .
"Không . Đan Dương Từ Châu công tác, đến mùa thu mới về Trường An." Nguyên Diệu .
"Thế , nếu đợi đến mùa thu thì viên ngọc đen hết linh lực mất ." Bạch Cơ thất vọng, lớn tiếng gọi: "Ly Nô..."
Một con mèo đen gọi thì lập tức nhảy tới, để ý đến tiểu thư sinh mà chạy tới bên cạnh Bạch Cơ, cọ tay nàng.
"Đây." Bạch Cơ đưa tay vuốt ve cổ mèo, đặt viên ngọc đen miệng mèo. Mèo đen há miệng nuốt viên ngọc, như ăn thứ gì đó cực ngon, thè chiếc lưỡi hồng l.i.ế.m liếm nhưng dường như vẫn thỏa mãn.
"Meo meo..." Mèo đen cọ tay Bạch Cơ, dường như thêm.
Bạch Cơ : "Hết . Đừng nghịch nữa, coi cửa hàng ."
Mèo đen ngoan ngoãn . Khi ngang qua tiểu thư sinh, mèo đen còn lườm một cái, chắc là đang nghĩ lười biếng .
Nguyên Diệu ngẩng đầu như thấy.
"Bạch Cơ, cây sáo Anh Cốt rốt cuộc là thế?" Nguyên Diệu nhịn hỏi. Ở trong giếng cổ, Bạch Cơ tránh trả lời nên thực sự tò mò, cũng lo lắng cho Thôi Tuần, vì thế nào thì cây sáo Anh Cốt cũng là vật may mắn gì.
*
Bạch Cơ ngước mắt, nhạt nhẽo : "Cây sáo Anh Cốt là pháp khí cấm kỵ từ Tây Vực truyền đến. Cách chế tạo cây sáo Anh Cốt thể coi là đỉnh cao của sự tàn nhẫn. Lập đàn tế ác thần, dùng thuật pháp hắc ám, dùng bảy loại hình phạt tàn khốc tra tấn một đứa trẻ khỏe mạnh đến c.h.ế.t. Làm như để tích tụ oán hận và bạo lực của tâm hồn đứa bé, để nỗi sợ, tuyệt vọng, tức giận, oán hận, điên cuồng khi c.h.ế.t của chúng trở nên thật sâu sắc, thì quỷ khi c.h.ế.t sẽ sức mạnh càng lớn. Độ tuổi của quỷ thường ba tuổi, vì càng nhỏ tuổi thì khi c.h.ế.t sẽ trở thành quỷ càng hung tàn. Nghe , quỷ đáng sợ nhất đời là một đứa trẻ đến nửa tuổi, khi còn sống tra tấn đến c.h.ế.t, chỉ còn một bộ xương và một ít nội tạng rách nát. Sau khi đứa trẻ c.h.ế.t, pháp sư dùng xương chân của nó để thành cây sáo ngắn, khắc lên đó những câu chú điều khiển linh hồn của mật giáo. Những đứa trẻ c.h.ế.t trong nghi lễ hắc ám đó, linh hồn thể qua sông Vong Xuyên, đến bờ bên , thể đầu thai. Chúng trú ngụ cây sáo Anh Cốt, thổi sáo điều khiển, việc cho họ."
"Một linh hồn trẻ sơ sinh thì thể những việc gì?" Nguyên Diệu hỏi.
Bạch Cơ thần bí: "Ở Tây Vực, cây sáo Anh Cốt còn gọi là cây sáo 'vạn sự như ý, gì ', Hiên Chi tự đoán xem quỷ thể những việc gì cho chủ nhân ."
Nguyên Diệu đoán: "Chẳng lẽ quỷ cũng giống tiểu quỷ mà Thôi đại nhân gặp , sẽ chạy đến nhà kẻ thù của chủ nhân quấy phá, nghịch ngợm ư?"
"Haha, tiểu quỷ so với quỷ, như gia súc so với mãnh thú. Anh quỷ nghịch ngợm, nó chỉ g.i.ế.c ." Bạch Cơ quái gở.
Nguyên Diệu giật .
Thời gian trôi qua nhanh, thoắt cái qua bảy ngày. Chiều hôm đó, Bạch Cơ đó. Ly Nô đang lười biếng bóng cây ở sân , trong tiệm chỉ còn Nguyên Diệu tựa quầy sách.
Có bước Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu ngẩng đầu , là Thôi Tuần.
Sau lưng Thôi Tuần còn hai hầu mang một rương quà.
Nguyên Diệu vội vàng đón: "Thôi đại nhân, lâu gặp, gia đình bình an vô sự chứ?"
Thôi Tuần phấn chấn tinh thần, : "Mọi việc đều bình an vô sự. , Bạch Cơ ở đây ?"
Nguyên Diệu đáp: "Tiếc là nàng ngoài ."
"Khi nào thì về thế?"
"Không . Khi nàng dặn gì cả."
"Vậy . Ta còn công việc ở Trung Thư tỉnh, thể ở đây quá lâu. Ồ, xin nhận chút quà mọn , coi như là lời cảm ơn vì bảo đảm an cho gia đình ."
Thôi Tuần cho nhà đặt hai rương quà xuống, một rương đầy vàng bạc châu báu, một rương đầy lụa là gấm vóc, châu báu sáng chói đến lóa mắt.
Thôi Tuần "quà mọn đáng gì", từ biệt.
Nguyên Diệu ân cần tiễn khách.
Sau khi tiễn Thôi Tuần rời và trở về Phiêu Miểu các, hai rương quà tặng đắt giá đó, tiểu thư sinh mới vỗ đầu một cái nhớ , hèn gì thấy thiếu thiếu, Thôi Tuần trả cây sáo Anh Cốt, mà cũng chẳng nhắc một lời về nó. Sao thế chứ? Trước đây khi nhà cửa bình an sẽ trả cây sáo Anh Cốt mà, chẳng lẽ quên ? Chắc hẳn là bận lo công việc ở Trung Thư Tỉnh nên quên mất . Có khi nào khi xong việc, nhớ thì sẽ trả cây sáo Anh Cốt ...
Nguyên Diệu nghĩ nên cũng bận tâm nữa, tiếp tục yên lặng sách. Một lúc lâu , Ly Nô ngủ dậy thong thả ngoài. Lúc thấy hai hộp châu báu lụa là, thì hỏi tiểu thư sinh: "Ai tặng thế?"
Nguyên Diệu kể chuyện Thôi Tuần đến và lo lắng : "Có vẻ như Thôi đại nhân quên trả cây sáo Anh Cốt ..."
Ly Nô lạnh: "Đồ ngốc! Hắn mà quên gì, là trả thì ."
Nguyên Diệu : "Sao thế ?"
Ly Nô hỏi : "Sao thể?"
Nguyên Diệu phì, lắc đầu và : "Ly Nô , e rằng đang lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân t.ử ."
Con mèo đen giơ móng lên: "Đồ mọt sách, đây."
Tiểu thư sinh bước gần: "Ly Nô gì chỉ giáo ?"
Móng vuốt mèo đen sắc như d.a.o cào mặt Nguyên Diệu, tức giận : "Đồ mọt sách thối, lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân t.ử ư? Ngươi mới là tiểu nhân! Gia sống một ngàn năm trăm năm, từ giới yêu quái đến nhân gian, từng ai dám gia là tiểu nhân!"
Tiểu thư sinh ôm lấy gương mặt nóng rát, nước mắt rưng rưng, dám lên tiếng.
Con mèo đen nhảy lên kệ hàng, soi gương đồng : "Trên đời tiểu nhân nào chính trực hiên ngang như gia chứ hả?!"
Ánh trăng mờ mịt, sương đêm ngưng đọng.
Khi Bạch Cơ trở về Phiêu Miểu các thì Ly Nô và tiểu thư sinh đang hóng gió ở sân , Bạch Cơ cũng bước xuống. Tiểu thư sinh vớt quả dưa hấu ngâm trong nước giếng lên, rút d.a.o hồ của Tây Vực cắt đôi quả dưa ngọc bích, thấy những hạt dưa như ngàn điểm đào đỏ. Nguyên Diệu đặt miếng dưa hấu đĩa hổ phách và mang lên.
Bạch Cơ cầm một miếng dưa hấu: "Hôm nay Thôi Tuần đến ?"
Nguyên Diệu trả lời: "Đã đến . Thôi đại nhân tặng nhiều quà nhưng hình như quên trả cây sáo Anh Cốt."
Bạch Cơ ngạc nhiên, mỉm : "Quên trả ? Thôi kệ ."
"Hay là ngày mai tiểu sinh đến Thôi phủ nhắc nhở Thôi đại nhân, kêu trả cây sáo Anh Cốt? Cây sáo Anh Cốt là vật may, chỉ sợ Thôi đại nhân quỷ hại thôi." Nguyên Diệu lo lắng .
Bạch Cơ đầy ẩn ý: "Sức mạnh của quỷ dù lớn đến cũng chỉ là trẻ sơ sinh thôi mà."
"Haiz, Hiên Chi thật quá bụng." Bạch Cơ thở dài, : "Được , ngày mai ngươi đến Thôi phủ, tiện thể trả quà mà Thôi Tuần mang đến. Nếu chịu trả cây sáo Anh Cốt thì , nhưng quà thì trả Thôi phủ."
"Tại ?" Nguyên Diệu hiểu. Con rồng trắng xảo trá tham lam chịu nhả châu báu nuốt ?
"Làm thể quá tham lam, yêu quái cũng . Nhận nhân quả nhận tiền tài thì bất chính quá, dễ tổn phúc tổn thọ." Bạch Cơ quỷ quyệt.