Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 2: Phi Yên

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:25:48
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lầu các trong Vi phủ cao, xếp chồng lên như thể cưỡi mây xếp núi, toát lên vẻ hoa lệ phú quý thể tả. Nguyên Diệu Vi Ngạn dẫn một tòa gác ba tầng cạnh hồ, vì từ bên hông nên thấy bảng tên của tòa gác . Do bên ngoài trồng nhiều thông bách dày đặc, che khuất ánh sáng, đại sảnh trong gác tối tăm, lạnh lẽo đến rùng .

Nguyên Diệu ngước quanh đại sảnh, thấy nhiều lồng chim treo lơ lửng, bên trong nhốt đủ loại chim nhưng yên tĩnh. Phía bắc của đại sảnh đặt một tấm bình phong gỗ lê vẽ mực đen, còn tường phía nam khảm một tấm gương đồng khảm hoa văn mây, xa gương là một chiếc ghế bành, đó một đống dây thừng thô to.

Vi Ngạn chỉ chiếc ghế bành, với Nguyên Diệu: "Muội phu cứ tạm đây một lát, mời cha ."

Mặt Nguyên Diệu đỏ lên: "Vi gọi tiểu sinh là Hiên Chi , còn lễ, gọi như e rằng sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của tiểu thư."

Vi Ngạn dường như cố nhịn , gật đầu: "Hiên Chi quả là hiểu lễ nghĩa. Ngươi cũng thể gọi là Đan Dương."

Nguyên Diệu đến bên ghế bành, định xuống, thì đống dây thừng thô chợt động đậy. Nguyên Diệu tưởng hoa mắt, kỹ , thì như bỏng chân nhảy dựng lên, kinh hoàng: "Rắn, rắn, rắn?!!"

Thì , đống dây thừng thô to ghế bành là một con mãng xà to lớn. Con mãng xà ngước mắt thoáng qua thư sinh đang kinh hãi, tiếp tục ngủ.

Vi Ngạn : "Hiên Chi đừng sợ, nó tên là Ma Cô, là con mãng xà mua từ Thiên Trúc ở Tây Thị. Ma Cô ngoan, sẽ c.ắ.n bừa bãi ."

Nguyên Diệu hoảng sợ: "Ma Cô? Ma Cô là thần nữ mà Hán Vũ Đế gặp ? Nếu c.ắ.n lung tung, thì nó vẫn c.ắ.n đúng ?!!"

Vi Ngạn vỗ nhẹ lên đầu mãng xà, : "Ma Cô của là thần nữ, mà là xà nữ. Nó chỉ c.ắ.n khi đói thôi." Vi Ngạn chỉ cổ : "Cắn chỗ . ngươi cần lo, bây giờ nó no . Huyền Chi, ngươi ở đây đợi, trong thỉnh phụ ."

Nguyên Diệu dám ở một với con mãng xà, định ngăn Vi Ngạn , nhưng Vi Ngạn trong phòng thấy bóng dáng .

Nguyên Diệu còn cách nào, chỉ đành xa, đợi ở cửa sổ mặt nước.

Chờ đợi suốt hai canh giờ. Vi Ngạn trong như đá chìm đáy nước, thấy tăm . Vi Đức Huyền cũng thấy xuất hiện. Căn lầu yên tĩnh đến mức đáng sợ, một hạ nhân qua .

Nguyên Diệu mệt đói, lo lắng yên. Hắn sợ con mãng xà ghế thức dậy, bò về phía . Thời gian trôi qua từng giây từng phút, dài như một năm, giống như đang chịu cực hình. Để g.i.ế.c thời gian, Nguyên Diệu ngước lên quan sát những con chim trong lồng. Nhìn một hồi, toát mồ hôi lạnh. Quý tộc thường nuôi vẹt, hoàng yến, chim hoàng vì bộ lông sặc sỡ và tiếng hót du dương của chúng, nhưng gần trăm chiếc lồng ở đây nhốt cú mèo, diều hâu, quạ và những loài chim hắc ám, là mấy con vật may mắn. Hèn gì, trong sảnh yên tĩnh như !

Nguyên Diệu lau mồ hôi trán, chủ nhân căn lầu thực sự sở thích kỳ quặc...

Gương đồng bức tường phía nam phản chiếu ánh sáng vàng lấp lánh như một vũng nước. Phía gương đồng là một gian phòng nhã, trong phòng một chiếc giường Hồ đẽ, giường một công t.ử áo hoa đang dựa , tay cầm chén rượu quang, thưởng thức rượu nho Tây Vực, qua gương đồng quan sát Nguyên Diệu bên cửa sổ.

Chỉ cách một bức tường, hai gian phòng trong ngoài. Từ sảnh ngoài , gương đồng chỉ là một tấm gương bình thường, nhưng thể thấy rõ tình hình bên trong sảnh ngoài.

Công t.ử áo hoa là Vi Ngạn. Hắn uống hết chén rượu ngon đỏ sậm, : "Chiếc gương cổ Thổ Hỏa La quốc mua từ Phiêu Miểu Các đúng là thú vị, nữ nhân gian trá Bạch Cơ , đòi của tận năm trăm lượng bạc đó."

Một cô nương xinh quỳ gối giường, rót rượu ngon cho chủ nhân, nhỏ giọng : "Mọi đều Phiêu Miểu Các quái dị, vị nữ nhân tên Bạch Cơ lẽ là yêu mị gì đó."

Vi Ngạn nở nụ : "Nếu khiến cho thấy thú vị, thì yêu mị cũng chẳng chứ? Nam Phong, vài ngày nữa, ngươi cùng đến Phiêu Miểu Các, tìm mấy thứ thú vị hơn mang về."

Nam Phong đáp: "Vâng, thưa công tử."

Rót xong rượu, Nam Phong ngẩng đầu ngoài gương đồng, Nguyên Diệu vẫn lặng lẽ bên cửa sổ. Hắn che miệng : "Công t.ử ngài thật xa, lão gia ở thư phòng phía nam, ngài dẫn đến lầu Nhiên Tê ở phía bắc, lừa chờ đợi, nhưng mà, thật sự xứng đáng với tiểu thư ?"

Vi Ngạn hỏi ngược : "Ngươi nghĩ thế nào?"

Nam Phong nhẹ, nhỏ giọng : "Ta thấy rát lạ. Thư sinh nghèo túng, vẻ ngoài chỉ thể xem là đoan chính, lão gia lẽ sẽ đồng ý, nhưng phu nhân và tiểu thư chắc chắn sẽ bằng lòng."

Vi Ngạn nhếch môi : "Nhị nương từ đến nay háo danh, luôn kết với Võ gia, gả Phi Yên cho Phiêu Kỵ tướng quân Võ Hằng Hào. Nha đầu Phi Yên sở thích cổ quái, chỉ cần là mỹ nam tuyệt sắc, bất kể là hòa thượng, đạo sĩ buôn bán nhỏ, nó đều chê. Mùa xuân năm ngoái, nó bỏ trốn cùng đạo sĩ Giang Thành Quan, chạy tới Lạc Dương xem hội hoa mẫu đơn, khiến ngàn dặm xa xôi đưa nó về. Tên mọt sách nếu trở thành phu , lẽ còn khó hơn lên trời, còn tự rơi hố lửa nữa."

Nam Phong : "Nam Phong từ nhỏ hầu hạ công tử, đầu tiên thấy công t.ử quan tâm một như thế..."

Vi Ngạn cũng , đôi mắt đen sâu thẳm: "Nam Phong, ngươi sai , quan tâm bất cứ ai. Trên đời , chỉ quan tâm đến bản thôi. Ta đưa đến lầu Nhiên Tê, chỉ vì thấy thú vị, mượn để g.i.ế.c thời gian mà thôi. Hắn sống c.h.ế.t , thể cưới Phi Yên , chẳng liên quan gì đến ."

Nam Phong nhạt, gì thêm.

Hai quan sát Nguyên Diệu thêm một lúc, Nam Phong cảm thấy nhàm chán: "Ôi, tên mọt sách đúng là ngây thơ, ngài bảo chờ, thật sự yên chờ nhúc nhích, thật là vô vị. Tưởng rằng khi ai, sẽ lộ bộ mặt thô tục, cho chúng chút thú vị để giải khuây chứ."

Vi Ngạn dường như cũng chán nản, trong đầu lóe lên một ý nghĩ, âm hiểm: "Nam Phong, ngươi thả Đế Ất tiền sảnh , chắc chắn sẽ động đậy."

Nam Phong giật , đôi mắt hiện lên vẻ do dự: "Công tử, việc ... việc ?!!"

Nam Phong nhạt, gì.

Vi Ngạn nhấp một ngụm rượu ngon, về phía Nguyên Diệu: "Không , đang cạnh cửa sổ, bên ngoài là ao. Mau thả Đế Ất , bây giờ đang cảm thấy nhàm chán, để tên mọt sách vui một chút."

"Vâng, công tử." Nam Phong dám trái lệnh, dậy rời .

Từ chính ngọ đến khi mặt trời lặn về phía Tây, Nguyên Diệu vẫn bên cửa sổ. Tuy bản tính hiền lành, nhưng lúc cũng nhận Vi Ngạn đang trêu chọc , trong lòng dấy lên vài phần giận dữ, vài phần bi ai, vài phần cô độc. Suốt hai mươi năm qua, trải qua bao nhiêu gian khó trong cuộc sống, nếm đủ vị đời vô thường. Cha thất thế trong quan trường, gia cảnh dần sa sút, họ hàng xa lánh, bạn bè thưa thớt. Phụ mẫu lượt qua đời, từ đó một cô đơn, khổ sở. Theo di nguyện của nương, bán hết gia sản, rời quê hương. Đến nhà Vi Ngạn, hạ nhân khinh bỉ, lừa dối...

Gió lạnh tháng ba cũng lạnh bằng lòng Nguyên Diệu bây giờ, hàng ngàn nỗi buồn bã nhục nhãn ngập trong tim, chỉ cảm thấy mắt cay xè, rơi lệ. lúc nước mắt sắp rơi, đột nhiên cảm thấy gì đó đang tiến gần từ phía , nhẹ, chậm, hầu như tiếng bước chân, nhưng rõ ràng là thứ gì đó đang đến gần.

Nguyên Diệu bất chợt đầu , chỉ thấy một con hổ lớn với vằn trắng trán đang gầm gừ, chầm chậm tiến gần: "Grrrr..."

Mặt Nguyên Diệu tái nhợt, nước mắt rơi xuống, vội vàng bám lấy bậu cửa sổ: "Hổ, hổ , đừng đến gần..."

Con hổ hiểu tiếng , vẫn tiếp tục tiến về phía Nguyên Diệu. Nguyên Diệu cũng để ý bên ngoài là hồ nước, bám bậu cửa sổ và nhảy xuống: "Tõm" một tiếng, rơi hồ nước.

Nguyên Diệu rơi xuống nước, mới nhớ bơi, vẫy vùng trong nước, kêu cứu: "Cứu ! Cứu, cứu ..."

Vi Ngạn thấy cảnh Nguyên Diệu chật vật, ôm bụng gương đồng. Một lát , thấy tiếng kêu cứu của Nguyên Diệu trong nước, đột nhiên dậy: "Tên mọt sách bơi ?!"

Vi Ngạn lướt ngoài như một cơn lốc, Nam Phong vội vã chạy theo. Vi Ngạn đến bên cửa sổ, thấy tiếng kêu và tiếng đập nước dần yếu , thấy Nguyên Diệu chìm xuống ao, bận tâm đến Đế Ất đang cọ tay , vội vàng nhảy xuống nước cứu .

"Công tử, nước tháng ba lạnh lắm, cẩn thận kẻo cảm..." Nam Phong cố ngăn , nhưng Vi Ngạn nhảy xuống.

Kéo Nguyên Diệu lên, thở yếu ớt, gần như sắp c.h.ế.t. Vi Ngạn lập tức tìm đại phu, châm cứu, cho đến lúc lên đèn, tên thư sinh nhỏ mới thoát khỏi lưỡi hái của t.ử thần.

Vi Ngạn thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn đen : "Ta chỉ vì nương và nương là tỷ mới c.h.ế.t, chứ vì quan tâm đến . Trên thế giới , chỉ quan tâm đến bản thôi."

Ánh nến lung lay, đêm tối sâu thẳm, ai đáp lời của Vi Ngạn.

Hôm , Nguyên Diệu tỉnh , Vi Ngạn bịa vài lý do: "Hôm qua thật may, tìm cha, nhưng cha ngoài dự tiệc ở nhà đồng liêu. Ta chạy theo báo tin nhưng trong tiệc khách quan trọng, thể chào hỏi nên đành . Vì , thể về ngay. Ta vốn sai gia đinh về báo với ngươi, nhưng tên đường mải chơi, quên mất. Ai ngờ trong lầu Nhiên Tê, Đế Ất khóa kỹ, chạy ngoài ngươi hoảng sợ, thật sự xin . Nguyên Diệu, tất cả là của , nên để ngươi một trong lầu Nhiên Tê..."

Nguyên Diệu tính tình thuần thiện, bao giờ nghi ngờ khác, Vi Ngạn giải thích, lập tức tin ngay và cảm thấy áy náy vì nghi ngờ hôm qua: "Không , Đan Dương đừng tự trách, tiểu sinh nữa ."

Nguyên Diệu mỉm trong sáng, ánh mắt tinh khiết, Vi Ngạn cảm thấy hổ thẹn, vội đầu: "Nguyên Diệu, ngươi hãy yên tâm dưỡng bệnh, khi nào ngươi thể xuống giường, sẽ đưa ngươi gặp cha ."

Ba ngày , Nguyên Diệu quần áo chỉnh tề, chính thức đến bái kiến Vi Đức Huyền. Vi Đức Huyền qua tuổi năm mươi, gương mặt trắng với bộ râu nhỏ, khí chất điềm đạm. Năm Nguyên Diệu mười sáu tuổi, Vi Đức Huyền vì công việc ngang qua Tương Châu, từng đến thăm gia đình , nên hai quen từ lâu.

Hai bên , hàn huyên chuyện cũ suốt nửa ngày, nhớ phụ mẫu khuất của Nguyên Diệu và tình cảm giữa hai gia đình ngày xưa, Vi Đức Huyền rơi vài giọt nước mắt già nua, khiến Nguyên Diệu cũng ngậm ngùi xúc động.

Nguyên Diệu nhắc đến việc lệnh nương đến Trường An, một là để chuẩn cho kỳ thi khoa bảng năm , hai là vì chuyện hôn nhân định . Nghe đến chuyện thứ hai, Vi Đức Huyền im lặng một lúc, đó mới : "Hiền điệt đường xa đến đây, hãy yên tâm ở , ôn tập chuẩn cho kỳ thi. Những chuyện khác để từ từ bàn bạc..."

Nguyên Diệu rằng, hiện tại Nguyên gia suy tàn, thể so với nhà họ Vi. Thiên kim tiểu thư của nhà họ Vệ thể hạ gả cho một thư sinh nghèo khó như ? Hắn chỉ tuân theo di mệnh của nương mà , mong cầu chuyện sẽ thành, nếu thành thì , thành cũng là do mệnh trời.

Nguyên Diệu tính tình thuần hậu, chỉ nhớ ơn , nhớ kẻ phụ lòng. Lúc , chỉ cảm kích Vi Đức Huyền vì quan tâm đến tình cảm xưa, thu nhận : "Cảm ơn thế bá thu nhận."

Sau khi Nguyên Diệu cáo lui, Vi Đức Huyền cau mày, chắp tay lưng bước phòng.

Một nữ nhân trung niên trang điểm lộng lẫy, trang sức sáng chói, tay cầm quạt tròn từ bức bình phong bước , lạnh lùng với Vi Đức Huyền: "Hừ, hết . Dù thế nào nữa, Phi Yên thể gả cho tên tiểu t.ử nghèo . Con gái của , nhất định gả cho một quyền quý. Mấy ngày , Phiêu Kỵ Tướng Quân Võ Hằng Hào tái hôn, nhờ bà mối gửi sinh thần bát tự của Phi Yên đến nhà họ Võ. Võ Hằng Hào là cháu của Thái hậu, trẻ tuổi tài, tiền đồ vô lượng. Nếu chuyện thành công, chúng sẽ quan hệ thích với nhà họ Võ. Có nhà họ Võ chỗ dựa, đường quan của cũng sẽ càng thêm thuận lợi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-2-phi-yen.html.]

Vi Đức Huyền sững sờ: "Gì cơ? Võ Hằng Hào tái hôn? Người mà 'Võ lang si tình, cả đời chỉ Ý nương' ư?!"

Vi Trịnh Thị : "Ý nương c.h.ế.t bảy năm , Võ Hằng Hào tất nhiên tái hôn thôi. Nam nhân đều giống , thể si tình, nhưng tuyệt đối chung tình."

Vi Đức Huyền : "Phu nhân, chuyện chung đại sự của con gái, nàng bàn bạc với , gửi sinh thần bát tự đến Võ gia ?"

Vi Trịnh Thị mỉm , : "Lão gia ngài lo bên ngoài, lo bên trong, những chuyện trong nhà , sẽ tự quyết định."

Vi Đức Huyền đáp: ", năm đó hứa hôn với Nguyên gia, gả Phi Yên cho con trai Nguyên gia, nhiều bạn cũ đều là nhân chứng, nay con trai của Nguyên gia tìm đến, thể thất hứa, như thế sẽ đời bàn tán!"

Vi Trịnh Thị nhíu mày, vui: "Đừng nhắc đến hôn sự đó, đó là do vị phu nhân của định , liên quan đến . Chàng bảo bà sinh con gái để gả cho Nguyên gia . Hôn sự , chịu, Phi Yên là con gái của , chuyện trọng đại của nó do quyết định."

Năm xưa, Vi Đức Huyền và Nguyên Đoạn Chương là đồng liêu và cũng là bạn , phu nhân của hai là tỷ . Phu nhân Nguyên sinh hạ Nguyên Diệu, khi đó Vi phu nhân đang mang thai. Vi phu nhân nghĩ đang mang con gái. Nên trong lễ đầy tháng của Nguyên Diệu, Vi Đức Huyền chỉ bụng Vi phu nhân, đùa rằng: "Hiền điệt, thúc thúc gả nó cho con, ?"

Vi Đức Huyền vốn chỉ đùa, nhưng Nguyên Đoạn Chương và phu nhân xem là thật, ba ngày mang sính lễ đến. Vi Đức Huyền cảm thấy , vì đứa trẻ là nam nữ, nhưng Vi phu nhân vui, nên nhận sính lễ và trả lễ. Vi Đức Huyền phản đối, hôn sự cứ thế mà định . Ai ngờ, Vi phu nhân sinh là con trai, tức là Vi Ngạn. Hai nhà đành hẹn , nếu Vi Đức Huyền sinh thêm con gái, sẽ gả cho Nguyên Diệu. cho đến khi qua đời, Vi phu nhân vẫn con gái. Vi Đức Huyền đưa Trịnh Thị lên chính thất, Trịnh Thị sinh một đứa con gái, là Phi Yên. Theo giao ước, Vi Phi Yên sẽ trở thành hôn thê của Nguyên Diệu.

Vi Đức Huyền nhớ chuyện xưa, nghĩ đến cố phu nhân, khỏi thấy buồn bã, thấy Vi Trịnh Thị oán trách cố phu nhân, bèn : "Nàng qua đời nhiều năm , nàng còn giận gì nàng nữa. Giờ đây? Ta thể hai chữ hủy hôn ..."

Vi Trịnh Thị lạnh lẽo: "Ngài , thì để . Tên thư sinh nghèo kiết xác , thu nhận , cho bữa cơm no, chỗ ở, là tích đức cho nhà , còn mơ tưởng trèo cao, cưới con gái ư, đợi kiếp ."

Vi Đức Huyền vốn sợ thê tử, vội kéo tay Vi Trịnh Thị, cầu khẩn: "Phu nhân, nàng đừng vội , chuyện từ từ tính, từ từ tính..."

Vi Trịnh Thị dùng quạt tròn đẩy tay Vi Đức Huyền , : "Chuyện thể kéo dài , sinh thần bát tự của Phi Yên gửi đến nhà họ Võ, chậm nhất là nửa tháng sẽ hồi âm. Tốt hơn là sớm, để tên thư sinh nghèo đừng mơ tưởng hão huyền nữa."

Vi Đức Huyền : "Võ Hằng Hào tái hôn? Chuyện thật khó tin..."

Võ Hằng Hào là nam nhân nổi tiếng nhất Trường An vì lòng chung thủy và si tình. Hắn yêu thê t.ử là Ý Nương. Bảy năm , khi Ý Nương qua đời, tự đ.â.m mộ nàng, nguyện cùng nàng chung huyệt. May mà vết thương của Võ Hằng Hào chí mạng, Võ Hậu dùng linh d.ư.ợ.c cứu chữa. Bảy năm qua, Võ Hằng Hào ngày đêm nhung nhớ Ý Nương, đồn rằng hàng ngày đều gọi tên Ý Nương với khí, cùng ăn cùng ngủ với bóng hình của nàng, như thể nàng vẫn còn sống . Sự si tình và sự chung thủy của Võ Hằng Hào trở thành câu chuyện dân gian, trẻ con đường phố Trường An ca hát: "Võ Lang si tình, suốt đời chỉ Ý Nương. Sống cùng giường, c.h.ế.t cùng huyệt."

Vi Đức Huyền cảm thấy khó tin, hỏi Vi Trịnh Thị: "Sao đột nhiên tái hôn? Phi Yên gả cho Võ Hằng Hào, e rằng ..."

Vi Trịnh Thị : "Có gì mà ? Giờ thiên hạ là của nhà họ Võ, Thái hậu coi trọng Võ Hằng Hào, xét thế nào cũng là con rể quý cả."

Thấy Vi Đức Huyền vẫn nhíu mày , Vi Trịnh Thị : "Lão gia yên tâm, Võ Hằng Hào dù chung tình đến , Ý Nương cũng qua đời. đồng ý tái hôn, tất nhiên là đầu. Phi Yên gả qua đó, sẽ lạnh nhạt, chịu tủi ..."

Vi Đức Huyền thở dài một , : "Ta chỉ sợ tủi cho Võ Hằng Hào thôi. Haiz, đứa bé Phi Yên ... kiếp ngươi và gì sai trái, mà sinh một đứa con gái khiến lo lắng như !"

Vi Trịnh Thị nhớ tới con gái yêu, thở dài an ủi trượng phu, đồng thời cũng bảo vệ cho con : "Phi Yên dung mạo như hoa như nguyệt, thông minh lanh lợi, gì mà ? Tuy rằng nó mê mỹ nam, nhưng yêu cái là chuyện thường tình của con . Nghĩ năm xưa, chẳng cũng..."

Vi Đức Huyền thì kinh ngạc, chỉ Vi Trịnh Thị, : "Nghĩ năm xưa của nàng?!! Năm xưa chẳng lẽ nàng cũng đêm khuya trèo tường, gặp gỡ mỹ nam trong vườn hoa? Còn bỏ trốn với đạo sĩ hòa thượng khắp núi sông?!!"

Vi Trịnh Thị gượng: "Lão gia đừng trách oan cho , từng bỏ trốn với hòa thượng đạo sĩ..."

Vi Đức Huyền thở phào, nhớ điều gì, chỉ Vi Trịnh Thị: "Chỉ là từng bỏ trốn với hòa thượng đạo sĩ, thì đêm khuya trèo tường, gặp gỡ trong vườn hoa là thật?"

Vi Trịnh Thị cứng họng, cũng nổi giận: "Rõ ràng đang về chuyện của Phi Yên, lão già c.h.ế.t tiệt nhà ông lôi ?"

"Không là nàng 'nghĩ năm xưa' ?"

"Ta chỉ vu vơ thôi, ông gì mà nghiêm trọng thế?"

"Nàng... Ôi, nữ nhân và tiểu nhân đều thật khó nuôi dạy!"

"Này, họ Vi , ông rõ cho , ai là tiểu nhân?!"

"Phu nhân... hạ quan sai ..."

...

Trong phòng hai phu thê cãi , ai chú ý bên ngoài một tỳ nữ búi tóc hình ốc, mặc váy dài màu lựu đỏ, đang rình bên khung cửa sổ. Nàng che miệng thầm. Cuối cùng, nàng lén lút chạy .

Tỳ nữ vội chạy qua đình đài lầu các, núi giả sơn cầu nổi, đến một vườn hoa nở rực rỡ, bước một lầu nhỏ hoa lệ.

Khẽ kéo màn lên, hương thơm lượn lờ. Một thiếu nữ búi tóc đồng tâm, cài trâm hoa hải đường, giữa trán dán bông hoa mai đang tựa lan can, tay cầm một cuốn sách. Nàng ngũ quan giống Vi Ngạn, nhưng thanh tú nữ tính hơn nhiều. Đây chính là nhị tiểu thư của nhà họ Vi, Vi Phi Yên.

"Người như ngọc trắng ngời ngời, đến nỗi g.i.ế.c c.h.ế.t Vệ Giới; Độc Cô lang, đội mũ lệch phong lưu... Haiz, sinh khi đời, sinh mất, chỉ hận sinh sớm vài năm, bỏ lỡ những mỹ nam , thật là vạn phần tiếc nuối!" Vi Phi Yên vứt cuốn truyện truyền kỳ trong tay, duỗi một cái, dậy đùa nghịch con vẹt: "Vẹt nhỏ , ngươi đúng ? Khi nào mới gặp một tuyệt thế mỹ nam thật sự đây?"

Con vẹt vỗ cánh học , sống động: "Người như ngọc trắng ngời ngời, đến nỗi g.i.ế.c c.h.ế.t Vệ Giới; Độc Cô lang, mỹ nam... Phong lưu đội mũ lệch! mỹ nam! Ta gặp mỹ nam!!"

Vi Phi Yên đang , thì tỳ nữ búi tóc hình ốc bước như hoa xuân : "Tiểu thư, chuyện vui!"

Vi Phi Yên đầu, vui vẻ hỏi: "Hồng Tuyến, chẳng lẽ ngươi phát hiện gia đình nào mỹ nam tuyệt sắc ư?"

Hồng Tuyến nhăn mặt: "Tiểu thư, xin tha cho nô tỳ, nếu nô tỳ còn đưa mỹ nam phủ, lão gia sẽ lột da nô tỳ mất! Hơn nữa, bây giờ mỹ nam trong thành Trường An cũng chỉ là những kẻ bôi phấn bôi son như Trương Ngũ Lang, Trương Lục Lang (*) thôi, tiểu thư thích loại ?"

* Trương Ngũ Lang, Trương Lục Lang: Trương Dị Chi, Trương Sáng Tông. Những cận của nữ hoàng Võ Tắc Thiên và Công chúa Thái Bình.

Vi Phi Yên cầm quạt che mặt, thở dài: "Ôi, thế gian Tống Ngọc, Phan An, cũng chỉ đành thấm họ Trương ..."

Hồng Tuyến vội : "Chớ đừng, họ Trương xuất nhập cung cấm, kết giao là công chúa mệnh phụ, nô tỳ bản lĩnh đưa họ phủ. Hơn nữa, ngày hoa triều , Trương Lục Lang xe hương du ngoạn Trường An, tiểu thư mặt ngay phố, vẫn còn ghi hận, nhất là đừng dây nữa..."

Vi Phi Yên cầm quạt che mặt, mắt đầy oán hận: "Ôi, hôm đó xa hương, bao nhiêu quý phụ thục nữ ném hoa quả , chỉ , chỉ ghi hận một chứ?"

Hồng Tuyến méo miệng: "Tiểu thư, khác là ném hoa tươi, quả tươi, còn tiểu thư ném là trứng gà tươi."

Vi Phi Yên thở dài, mặt mày ưu phiền: "Ai bảo hôm đó cả ngày gặp công t.ử trai, hoa tươi quả tươi đều ném hết , đến lượt chỉ còn trứng gà thôi. Hơn nữa, trứng gà cũng là tấm lòng của mà."

Hồng Tuyến run rẩy: "Thôi, chuyện đó nữa. Ha ha, nô tỳ lén ngoài phòng phu nhân, tiểu thư chuyện vui !"

Vi Phi Yên đùa nghịch con vẹt, để ý: "Trừ khi trời ban cho một mỹ nam tuyệt sắc, thì chẳng còn gì vui nữa?"

Hồng Tuyến mồ hôi lạnh: "Tiểu thư, phu quân của đến phủ, chẳng cũng là chuyện vui ? Là cái từ nhỏ đính hôn với tiểu thư, tên Nguyên Diệu ."

Vi Phi Yên đầu, hỏi: "Có mỹ nam ?"

"Không ." Hồng Tuyến lắc đầu, : " đang ở trong phủ, tiểu thư gặp cũng dễ thôi."

Vi Phi Yên duyên: "Vậy, bây giờ xem thử ?"

Hồng Tuyến do dự: "Hắn đang ở lầu của đại công tử..."

Vi Phi Yên nhướng mày: "Cái gì? Ở chỗ của ca ca? Cái kẻ cô độc quái dị vốn thích kết giao với khác, kết giao với Nguyên Diệu? Chẳng lẽ đang âm mưu tính kế gì ?"

Hồng Tuyến đáp: "Không , chỉ đại công t.ử thiết với . Tiểu thư thực sự ? Tòa lầu đó rắn rết, mãnh thú, nghĩ thôi cũng rợn tóc gáy."

Nói đến tòa lầu Nhiên Tê , Vi Phi Yên cũng rợn : "Hừ, toa lầu ma quái đó . Nhìn thấy Ma Cô, Đế Ất và mấy con chim xúi quẩy đó, sẽ cảm thấy khó chịu cả mấy ngày liền."

Nàng nghĩ ngợi một lúc, nảy ý tưởng, với nha : "Hồng Tuyến, vẫn như cũ, một tấm thiệp hoa, ngươi mang qua cho Nguyên Diệu. Đêm khuya tĩnh mịch, ánh trăng mờ ảo, tiểu thư khuê các gặp gỡ thư sinh tuấn tú trong hoa viên, cùng bày tỏ tình ái..."

Hồng Tuyến toát mồ hôi lạnh: "Tiểu thư chơi trò nữa! Haiz, vẫn chơi chán chứ? Nếu lão gia bắt gặp nữa, thì đừng là do truyền tin đó, nếu , lão gia chắc chắn sẽ lột da đó."

 

Loading...