Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 10: Thận mộng
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:17
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ kể cho Thập Tam Lang việc công chúa Thái Bình mộng du đến núi Thúy Hoa, ăn nhầm cây Vô Ưu, và những sự việc xảy ở phủ Thái Bình hôm nay.
Tiểu hồ ly xong thì há hốc miệng, thất vọng : "Vậy là, cây Vô Ưu thể nữa..."
Bạch Cơ tiếc nuối : "Không còn cách nào khác. Nếu phá hủy cây Vô Ưu thì công chúa Thái Bình sẽ c.h.ế.t. Ta thể nàng c.h.ế.t ."
Lật vui : "Vậy ngươi phá hủy cây Vô Ưu của chúng ? Một mạng tầm thường so sánh với giá trị của cây Vô Ưu chứ."
Thập Tam Lang : "Lật, ngươi im ! Mạng tất nhiên là quan trọng hơn cây Vô Ưu , huống hồ là mạng sống của một công chúa quý giá."
Dù cây Vô Ưu mất Thập Tam Lang buồn, nhưng dù nữa, khi nguyên nhân mất cây Vô Ưu nó cũng thể đường hoàng trở về giải thích với cha và trong tộc ..
Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, lấy hộp đựng thêu công chúa Thái Bình tặng ."
"Được." Nguyên Diệu đáp lời .
Hộp gỗ đựng khăn thêu đặt quầy phủ một lớp bụi mỏng. Nguyên Diệu lấy hộp gỗ, trở về trong phòng. Bạch Cơ nhận chiếc hộp từ tay Nguyên Diệu, thổi bụi đặt lên bàn ngọc xanh, mở nắp hộp .
Trong hộp gỗ là một bức thêu cuộn .
Bạch Cơ khẽ nâng tay, cuộn thêu nổi lên trung từ từ mở .
Khi bức thêu mở , Nguyên Diệu, Thập Tam Lang, Lật khỏi mở to mắt kinh ngạc.
Bức thêu là một cây lớn màu vàng rực rỡ, hoa đơm dày đặc như ngọn lửa vàng, như những bộ áo cà sa vàng. Công chúa Thái Bình thêu tỉ mỉ, mỗi bông hoa, mỗi chiếc lá đều sống động như thật, cả cái cây tỏa một cảm giác yên bình, vui vẻ.
Bạch Cơ khẽ , chạm bức thêu: "Đây là cây Vô Ưu, còn gọi là cây Chân Thúc Già. Trong Kinh Nhân Quả Quá Khứ Hiện Tại , Đức Phật Thích Ca sinh gốc cây Vô Ưu, cây Vô Ưu là cây mà Phật sinh , Phật quang chiếu rọi. Người phi nhân chỉ cần gốc cây Vô Ưu thì sẽ quên hết phiền não, vô ưu vô lo."
Ngón tay Bạch Cơ chạm bức thêu, ngay lập tức, những hoa văn vàng tay, , cổ và mặt nàng từ từ chảy bức thêu. Cây Vô Ưu bức thêu tỏa muôn ngàn ánh sáng vàng chói mắt .
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Thập Tam Lang, Lật dường như đang một cây đại thụ to lớn như cái ô, cây vô hoa vàng từ từ nở rộ, cánh hoa bay trong gió.
Nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất bồ đề.*
* Mỗi bông hoa là một thế giới, mỗi phiến lá là một đức Như Lai
Trần ai nhuốm gương sáng, vô ưu tìm trong lòng.
Bạch Cơ : "Thập Tam Lang, bức thêu do công chúa Thái Bình thêu, nàng từng nuốt cây Vô Ưu, từng mơ thấy cây Vô Ưu, cây Vô Ưu mà nàng thêu cũng sẽ linh khí. Ta thể mang cây Vô Ưu thật về cho ngươi, nên ngươi hãy nhận bức thêu thế."
Thập Tam Lang : "Bức thêu như , thật sự thể tặng cho mỗ ?"
Bạch Cơ : "Tất nhiên là ."
Thập Tam Lang vui vẻ : "Cảm ơn Bạch Cơ."
Lật lạnh nhạt : "Dùng bức thêu để giả cây Vô Ưu thật, đúng là gian thương."
Bạch Cơ , Lật: "Cây Vô Ưu thứ của nhân gian, dù trồng mầm cây thì đất phàm trần cũng thể thành cây đại thụ."
Lật gì thêm.
Bạch Cơ : "Thập Tam Lang lâu về nhà, Hồ vương già chắc chắn nhớ và lo lắng cho ngươi, ngươi cần ở Phiêu Miểu các việc nữa, hãy mang bức thêu và Lật về nhà ."
Thập Tam Lang cũng nhớ cha, khi chuẩn bữa tối cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu thì lập tức cùng Lật trở về nhà.
Trăng tròn như gương, ánh trăng tỏa khắp nơi, Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngắm trăng trong sân .
"Haizz..." Nguyên Diệu lên trăng, thở dài.
"Ánh trăng như Hiên Chi thở dài?" Bạch Cơ hỏi.
"Chính vì ánh trăng quá nên kìm mà thở dài, lo lắng rằng ánh trăng còn như thế ."
"Hiên Chi quá lo . Hàng nghìn năm ánh trăng như , hàng nghìn năm ánh trăng vẫn sẽ như . Những thứ đẽ sẽ mãi mãi đổi."
"Haizz..."
"Hiên Chi thở dài gì nữa?"
"Mặc dù vẻ của ánh trăng là bất biến, nhưng hàng nghìn năm sẽ ở ."
Bạch Cơ uống một ngụm : "Hiên Chi thật đa sầu đa cảm."
Nguyên Diệu lắc đầu ngâm rằng: "Đời chẳng trăm năm, mà thường ôm mối lo nghìn thuở."
Bạch Cơ tiếp lời: " hãy chiêm ngắm ánh trăng mắt, đừng để thời gian trôi qua uổng phí."
"Nói thì , nhưng vẫn lo..."
"Hiên Chi đúng là tự khổ ." Bạch Cơ lắc đầu thở dài.
Nguyên Diệu than ngắn thở dài, Bạch Cơ thong thả uống , từ giếng nước cây đào hồng xa xa bỗng phát ánh sáng bảy màu, từng cái bong bóng nước từ giếng bay lên, nhỏ thì như ngọc trai, lớn thì như nắm đấm, lơ lửng trong gió đêm, ánh trăng nom .
"À, Thận quân truyền tin đến ." Bạch Cơ , đưa ngón tay vẽ một nửa vòng cung, một chuỗi bong bóng nước bay , hợp thành một mặt tròn lớn như tấm gương đồng.
Trong gương nước, một mỹ nam mặc y phục hoa lệ đất, xung quanh là cung điện lộng lẫy. Bên cạnh là một đứa bé mặc áo ngũ sắc hầu. Đó là Thẩm Dận tao nhã ôn hòa và cá năm màu.
"Bạch Cơ, lâu gặp." Thẩm Dận lễ phép .
Bạch Cơ cũng : "Chỉ một cái búng tay, mười năm trôi qua ."
"Không, là một trăm năm ."
"À, lâu ?"
" là lâu ."
"À ha, thời gian trôi qua nhanh thật."
"Phải, để ý là sẽ quên mất thời gian. À, việc Tiểu Lâu hiệp khách . Ta sẽ kêu A Thái tìm về. Chìa khóa tạm để giữ nhé."
Bạch Cơ gật đầu: "Làm phiền Thận quân ."
Thẩm Dận với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, Chu Dận ngươi sợ, thật ."
Nguyên Diệu : "Ta , Dận cần áy náy. Chỉ là, vị màu đỏ ... nhiệt tình hiếu khách quá..."
Thẩm Dận vẫn áy náy, : "Ta tặng Hiên Chi một món quà nhỏ, coi như lời xin ."
Nguyên Diệu : "Dận cần khách sáo."
Một cái bong bóng nước lớn như nắm đ.ấ.m bay về phía Nguyên Diệu, Nguyên Diệu đưa tay , bong bóng nước rơi lòng bàn tay vỡ . Một viên minh châu lớn như quả trứng gà hiện trong lòng bàn tay Nguyên Diệu, sáng trong lấp lánh, ánh sáng rực rỡ giữa ban đêm.
Thẩm Dận : "Món quà nhỏ, đáng gì."
Nguyên Diệu : "Món quà quá quý giá, sợ gì đáp lễ ..."
Thẩm Dận : "Hiên Chi đến Hải Thị trò chuyện với thì là món quà đáp lễ nhất ."
Nguyên Diệu : "Vậy , sẽ đến thăm Dận ."
Thẩm Dận : "Bạch Cơ, cũng một món quà nhỏ tặng cho ngươi."
Bạch Cơ hứng thú : "À ha, thích quà nhất, là món gì ?"
Một cái bong bóng nước bay về phía Bạch Cơ, Bạch Cơ đưa tay nhận. Bong bóng nước vỡ , trong lòng bàn tay nàng hiện một vật màu vàng, trông như quả của loài cây nào đó.
Khóe miệng Bạch Cơ nhếch lên: "À ha, quả Vô Ưu? là thứ . Cảm ơn Thận quân."
"Không cần khách sáo. Lần ngươi nhờ tìm cây Vô Ưu ở nhân gian nhưng tìm , thấy thật . Quả Vô Ưu tặng ngươi coi như bù đắp nhé."
"Cây Vô Ưu đó còn ở nhân gian ."
Thẩm Dận ngạc nhiên, : "Con trồng cây Vô Ưu khó như lên trời. Cây Vô Ưu sống sót ở nhân gian đầy khổ đau cũng khó như lên trời."
Bạch Cơ cầm quả Vô Ưu lên, về phía ánh trăng: "Có lẽ sẽ hữu duyên, mua nó và trồng cây Vô Ưu, điều cũng thể..."
"Hy vọng là ." Thẩm Dận .
Sau khi trò chuyện thêm vài câu với Nguyên Diệu, hẹn ngày rằm tháng gặp ở Hải Thị, Thẩm Dận bỗng ngừng . Nguyên Diệu đang ngạc nhiên thì tóc trắng của Thẩm Dận lập tức chuyển sang màu đỏ, môi nứt , biến thành quái vật Thận đỏ. Cá năm màu thấy thế thì sợ hãi chạy mất.
Quái vật Thận đỏ hét lên với Nguyên Diệu: "Thật đáng ghét! Thật đáng ghét! Cái tên thư sinh đáng ghét, dám trói , ăn ngươi, ăn ngươi..."
Dù chỉ là ảo ảnh nhưng Nguyên Diệu vẫn sợ đến run rẩy.
Bạch Cơ vung tay áo, gương nước đột nhiên vỡ nát, khuôn mặt kinh khủng của Chu Dận dần biến mất, những bong bóng nước cũng vỡ tan từng cái.
Bạch Cơ thở dài: "Ôi, tính tình của Chu Dận vẫn tệ như ."
Nguyên Diệu nuốt nước bọt, âm thầm từ bỏ ý định đến Hải Thị nữa.
"Bạch Cơ, Dận gì thế? Sao lúc thì ôn hòa lễ độ, lúc dọa c.h.ế.t khiếp?"
"Có hai Dận trong cùng một cơ thể, lúc thì Bạch Dận chủ cơ thể, lúc thì Chu Dận."
"Còn Hải Thị giếng đó là ? Lúc thì châu báu chất núi, lúc thì xương cốt đầy đất, rốt cuộc cái nào mới là thật?"
"Đều là thật nhưng cũng đều thật, Hải Thị của nhân gian chỉ là ảo ảnh trong giấc mộng của con trai, dù là giếng, biển trong sa mạc. Tuy nhiên, đáy Đông Hải, một Hải Thị thực sự tồn tại, đó là một nơi kỳ diệu và đẽ, nơi các vị thần nước, tộc rồng, cá và linh hồn thường qua , nhiều kỳ trân dị bảo, nhiều cảnh sắc tuyệt diệu, vô cùng phồn hoa rôm rả. Nói thì giống như thành Trường An đáy biển."
"Thật ? Ta thật đến đó xem thử."
Bạch Cơ buồn bã: "Đó là nơi xuất . Nếu thể cũng dẫn Hiên Chi đến đó xem thử, tiếc là thể trở về, chỉ thể hồi tưởng về vẻ của nó."
Nguyên Diệu an ủi Bạch Cơ: "Rồi ngày nàng sẽ trở về thôi."
"Ừm, đợi thu thập đủ 'nhân quả' thì sẽ thể trở về."
Nguyên Diệu buồn bã: "Lúc đó, e còn đời nữa. Nghĩ đến chuyện cả đời thấy Hải Thị, tại trong lòng tiếc nuối."
"Hiên Chi đừng buồn, khi trở về, chắc chắn sẽ mang theo tro cốt của ngươi, rải ở Hải Thị."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh: "Ta ghét di cư, cũng thích thủy táng, ngươi cứ để yên đất ."
Ngồi một lúc, khi trăng tròn xế về tây, Nguyên Diệu ôm minh châu ngủ.
Bạch Cơ một trong sân, ngước trăng tròn trời, hồi tưởng về Hải Thị xa xôi, hồi tưởng về quá khứ xa xăm. Lâu , nàng cúi đầu quả vàng trong tay, lẩm bẩm: "Vô ưu vô ưu, ai thể vô ưu đây?"
Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn bánh hai ngày, đó Hồ Thập Tam Lang trở về.
Tiểu hồ ly lễ phép : "Mỗ về giải thích rõ ràng, đều tin mỗ kẻ c.h.ế.t cây Vô Ưu, cũng xin mỗ. Gia phụ thích bức thêu đó, nên bảo mỗ đến cảm ơn Bạch Cơ, 'Mọi chuyện đều là của tên nghịch t.ử Lật , phiền Bạch Cơ vất vả , thật . Nghe Phiêu Miểu các tạm thời thiếu , thì để Thập Tam đến giúp đỡ .' Mỗ ở nhà cũng nhàn rỗi, nên đến tiếp tục tạp vụ cho Bạch Cơ và Nguyên công t.ử cho đến khi con mèo đen trở về."
"Thật quá." Nguyên Diệu vui mừng, cuối cùng gặm bánh nữa .
Bạch Cơ cũng vui: "Cảm ơn ý của Hồ Vương. Cũng cảm ơn Thập Tam Lang."
Hồ Thập Tam Lang : "Bạch Cơ cần khách sáo. Bức thêu đó quả thực ma lực quên ưu phiền, từ khi bức thêu, tâm trạng của gia phụ cũng trở nên hơn nhiều, cũng thường xuyên vui vẻ đùa."
Bạch Cơ : "Tâm trạng của Hồ Vương lên lẽ cũng liên quan đến việc Thập Tam Lang bình an trở về đó."
Tiểu hồ ly hổ : "Trước đây mỗ thực sự nên chợt nóng giận bỏ nhà , phụ lo lắng. Lần , bất kể chuyện gì xảy thì mỗ cũng sẽ bỏ nhà nữa."
Thập Tam Lang chăm chỉ tạp vụ ở Phiêu Miểu các, Lật cũng theo đến. Vì lão Hồ Vương lệnh, bảo Lật xin Thập Tam Lang cho đến khi tha thứ. Thập Tam Lang chịu tha thứ cho Lật, nên Lật chỉ còn cách theo sát Thập Tam Lang đến Phiêu Miểu các, tiếp tục xin .
Ban đầu Lật còn lễ phép, đó thấy phiền muộn, bèn trực tiếp tát Thập Tam Lang ngã xuống đất, đè đầu nó, đe dọa hung dữ: "Thập Tam, ngươi rốt cuộc tha thứ cho ?"
Nguyên Diệu thấy , định vài câu với Lật, nhưng nghĩ đến chiếc khăn tay hết tơ nhện dám , chỉ thể khuyên Thập Tam Lang tha thứ cho Lật lúc ở riêng. Sau ba Lật đè xuống đe dọa, Thập Tam Lang cũng chỉ còn cách tha thứ cho Lật. Lật vẫn , cứ ở lì tại Phiêu Miểu các ăn uống miễn phí, là đợi Thập Tam Lang cùng về.
Nguyên Diệu khéo léo khuyên Lật cũng nên một chút việc, dù là lau bụi cho cổ vật, tưới nước cho cây hoa cũng , Lật lập tức lao tới c.ắ.n Nguyên Diệu: "Ta là vua Cửu Vĩ Hồ tương lai, tạp vụ ở Phiêu Miểu các!"
Nguyên Diệu giận, nhưng cũng cách nào, chỉ đành nhẫn nhịn.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-10-than-mong.html.]
Một ngày nọ, trời trong nắng , Bạch Cơ nhận lời mời đến phủ Thái Bình, Lật đang ngủ trong vườn , Thập Tam Lang đang hầm canh gà trong bếp, Nguyên Diệu ôm tách quầy sách. Đột nhiên, tiếng lớn vang lên ngoài cửa: "Ha ha, gia cuối cùng cũng trở về ! Mọt sách, mau giúp gia mang đồ, gia mang về nhiều thứ ho đó!"
Nguyên Diệu ngẩn một lúc mới chợt nhận là Ly Nô trở về.
Nguyên Diệu bỏ sách xuống, chạy vội ngoài. Một con mèo đen trông sảng khoái tinh thần, đôi mắt sắc nhọn, lông bóng loáng. Bên cạnh mèo đen ba cái bọc lớn.
Nguyên Diệu chạy tới ôm chặt mèo đen, nước mắt lưng tròng: "Ly Nô lão cuối cùng cũng trở về , Ta nhớ ngươi quá."
Mèo đen Nguyên Diệu, : "Mọt sách, trông ngươi béo lên thế? Mấy ngày gia ở đây, ngươi ngày ngày đều lười biếng chứ gì?"
"Ta lười biếng, là do Thập..." Nguyên Diệu định do Thập Tam Lang nấu ăn quá ngon, ngày nào cũng nhiều món ngon nên mới béo lên thôi, nhưng Ly Nô cắt ngang.
"Không lười biếng là . Thôi chuyện phiếm nữa, mau giúp gia mang mấy cái bọc trong ."
"Được." Nguyên Diệu nhấc cái bọc lớn nhất trong ba cái bọc lên.
Cái bọc trông lớn nhưng nặng cũng vài trăm cân, Nguyên Diệu nhấc nổi: "Ly Nô lão , bên trong đựng gì mà nặng thế?"
Mèo đen rung ria mép: "Cái bọc ngươi nhấc là cá khô, bọc màu đỏ đựng trái cây rừng, bọc màu xanh đựng thịt rừng. Nơi gia vượt thiên kiếp một con sông nhiều cá. Gia cứ rảnh việc gì là bắt cá, ngày ngày bắt cá, bắt cá xong ăn , đành phơi thành cá khô. Hôm nay trở về, gia mang hết về đây. Trái cây rừng là để cho chủ nhân, sáng nay hái, tươi. Thịt rừng là để cho thư sinh ngươi, ngươi ăn thịt nướng, gia bắt cho ngươi một con dê núi, còn tìm chút mật ong rừng, tối nay thịt dê nướng mật ong cho ngươi ăn."
"Cảm ơn Ly Nô lão . mà, bữa tối hôm nay Thập..." Thập Tam Lang đang nấu . Nguyên Diệu còn hết câu, thì Ly Nô cắt ngang.
" , chủ nhân ở nhà ? Hay là ngoài ?"
"Bạch Cơ phủ Thái Bình tham gia Bách Thi Yến ."
"Ài, gia ở trong núi sâu, lòng ở Phiêu Miểu các, luôn lo lắng chủ nhân và ngươi cơm ăn mà gầy . May trời cao phù hộ, gia bình an vượt qua kiếp nạn, giờ trở về , chắc chắn ngày ngày các món cá cho các ngươi ăn. Nào, mọt sách, giúp gia một tay, chúng mang cá khô trong ."
"Được." Nguyên Diệu đáp.
Nguyên Diệu và Ly Nô cùng mang cái bọc đựng cá khô Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu vụng về, cẩn thận vấp ngưỡng cửa, rơi cái bọc.
Một chuyện kỳ lạ xảy , khi cái bọc rơi xuống, một đống lớn cá khô tuôn , càng ngày càng nhiều, chất đống gần một nửa đại sảnh.
Nguyên Diệu há hốc mồm: "Ly Nô lão , ngươi rốt cuộc bắt bao nhiêu cá thế?"
Một mùi tanh nồng nặc lan tỏa khắp nơi, khó chịu, Ly Nô hưởng thụ, khẽ cử động cánh mũi, ngửi mùi cá tuyệt vời: "Ngày nào ít nhất cũng bắt hơn chục con. Số cá đủ ăn cả nửa năm."
Nguyên Diệu giữa biển cá, bịt mũi kêu lên: "Trời ơi, ngươi bắt nhiều cá như , g.i.ế.c nhiều cá như , thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t chứ?"
Mèo đen rung râu, : "Lúc vượt thiên kiếp gia ăn một con cá nào, thiên lôi đ.á.n.h gia gì?"
Nguyên Diệu lo lắng: "Đống cá khô chất đầy đại sảnh, buôn bán nữa? Mùi tanh khắp nơi, Bạch Cơ về chắc chắn sẽ giận. Ly Nô lão , ngươi nghĩ cách chứ."
Mèo đen linh hoạt nhảy lên quầy, uống một ngụm của Nguyên Diệu, xuống nhàn nhã: "Cái túi là do ngươi rơi, tất nhiên ngươi dọn dẹp hậu quả. Ngươi bếp lấy một cái rổ tre, mang từng khổ cá khô . Gia thấy mùi cá thơm, khắp nơi là mùi cá cũng , nhưng chủ nhân lẽ sẽ thích, khi ngươi dọn cá xong, lấy vài cái lư hương , đốt vài thanh trầm hương xong cho hết mùi là ."
Nguyên Diệu : "Nhiều cá khô thế , chỉ hai tay, dọn đến tối cũng xong! Ly Nô lão , ngươi cũng giúp một tay ."
Mèo đen vươn vai, cuộn quầy, Nguyên Diệu, nhe răng nanh : "Gia đường mệt , nghỉ một lát. Ngươi tự , đừng ngày nào cũng chỉ lười biếng!"
Nguyên Diệu cách nào, đành nín thở cúi đầu dọn cá khô.
"Nguyên công tử, ngươi đến thử độ mặn nhạt của thịt gà... Á, thối quá, cái gì mà tanh thế ..." Tiểu hồ ly vui vẻ chạy đại sảnh nhưng mùi cá tanh lùi liên tục.
Nguyên Diệu giữa đống cá khô, khổ với Thập Tam Lang: "Là cá khô mà Ly Nô lão mang về..."
Ly Nô vốn xuống, thấy Thập Tam Lang thì bỗng dưng bật dậy, nhe răng nanh: "Hồ Thập Tam Lang, ngươi ở Phiêu Miểu các?!"
Hồ Thập Tam Lang : "Mỗ mấy ngày nay luôn tạp vụ ở Phiêu Miểu các. Cái con mèo đen thối tha trở về thì thôi , còn mang nhiều cá khô thối về gì? Thối c.h.ế.t mất thôi!!"
Ly Nô dựng lông: "Không cá khô của gia thối!"
"Con mèo thối, cá khô thối! Ta đó thì ?" Hồ Thập Tam Lang chịu lép vế.
Ly Nô bỗng hóa thành mèo yêu chín đuôi, miệng phun lửa xanh, lao Hồ Thập Tam Lang.
Hồ Thập Tam Lang tránh kịp, đ.á.n.h trúng.
Nguyên Diệu phát hiện hình dáng yêu hóa của Ly Nô dường như lớn hơn , trán còn thêm ba vạch mây, chín cái đuôi phất phơ lưng, uy phong lẫm liệt.
Ly Nô dùng móng vuốt sắc nhọn bóp cổ Hồ Thập Tam Lang, miệng phun lửa xanh, răng nanh lấp lóe: "Dám một nữa thì gia sẽ ăn ngươi."
Nguyên Diệu vội vã khuyên: "Ly Nô lão , ngươi đừng chấp nhặt. Thập Tam Lang, ngươi ít một chút. Mọi dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý!"
Hồ Thập Tam Lang cố gắng giãy giụa: "Mèo thối, cá khô thối!!"
Ly Nô tức giận, đưa móng vuốt như lưỡi liềm, đ.â.m mạnh đầu Hồ Thập Tam Lang.
Hồ Thập Tam Lang sợ hãi, nhưng giãy giụa .
Nguyên Diệu kinh hoàng, bất chấp thứ, lao lên ngăn cản: "Ly Nô lão , ngươi mau dừng tay!!"
Nguyên Diệu đống cá khô vấp ngã, lăn đùng đất.
Trong khoảnh khắc Hồ Thập Tam Lang suýt mất mạng móng vuốt của Ly Nô, thì một ánh sáng màu nâu bất ngờ sáng lên. Ly Nô một lực mạnh lăn . Nguyên Diệu ngước , thấy một con hồ ly chín đuôi khổng lồ giữa đại sảnh, đuôi màu nâu tung bay trong gió, hình uyển chuyển, oai phong lẫm liệt. Nó phun ngọn lửa màu xanh lam, ánh mắt hung dữ Ly Nô: "Thập Tam tuy là kẻ vô dụng, nhưng thể để ngươi ăn . Mèo yêu, buông Thập Tam , nếu sẽ xé xác ngươi!"
Ly Nô tức giận, phun ngọn lửa yêu xanh biếc: "Lại thêm một con hồ ly đáng ghét nữa! lúc đang đói, tối nay sẽ hấp cả hai ngươi."
Ly Nô lao về phía Lật, một ánh sáng lạnh lẽo sáng lên, m.á.u b.ắ.n tung tóe, vai của Lật Ly Nô cào rách một vết.
Nhân lúc Ly Nô tấn công Lật, Thập Tam Lang thoát khỏi sự kìm kẹp, đột nhiên hóa thành một con hồ ly chín đuôi đỏ rực.
Con hồ ly chín đuổi đỏ rực như lửa vung móng tấn công Ly Nô: "Mèo yêu thối, đừng ngông cuồng!"
Lật thương, tức giận, : "Thập Tam, tối nay ăn canh mèo nhé."
Con hồ ly chín đuôi màu nâu cũng lao lên, chiến đầu với Ly Nô. Hai con hồ ly, một con mèo yêu hỗn chiến, lửa yêu bay tới, móng vuốt đ.á.n.h trả, m.á.u b.ắ.n tung tóe, gió lạnh rít gào. Đại sảnh đổ nát một nửa, đồ cổ vỡ nát, tranh chữ tường cũng thiêu hủy, thậm chí cá khô đất cũng nướng chín vài con.
Nguyên Diệu mạo hiểm, lớn tiếng khuyên nhủ: "Ly Nô lão , Thập Tam Lang, Lật , đừng đ.á.n.h nữa. Tối nay uống canh gà, ăn chân cừu nướng là đủ , tiểu sinh ăn hồ ly hấp, cũng ăn canh mèo..."
Trong trận chiến, một ngọn lửa yêu bay , đẩy tiểu thư sinh bay khỏi Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu ngã bên ngoài Phiêu Miểu các, đau nhức, nghi ngờ Lật thiêu c.h.ế.t , nhưng cũng thể là Ly Nô, ai mà .
Nguyên Diệu dám , trong lòng rối bời. Ngồi một lúc, Nguyên Diệu quyết định đến phủ Thái Bình tìm Bạch Cơ, bảo nàng mau về ngăn cản cuộc chiến giữa mèo và hồ ly. Hắn dậy mới phát hiện khi ngã , chân trẹo.
Nguyên Diệu bước một bước thì mắt cá chân truyền đến cơn đau thấu tim. Hắn lê lết đến ngõ thì thể tiếp nữa.
Nguyên Diệu dựa cây hoè già xuống, .
Đột nhiên, tiếng : "Ồ, chẳng là Nguyên công t.ử ?"
Nguyên Diệu ngước , xung quanh một bóng , bèn ngạc nhiên.
Người đó : "Là đây. Ta ở đất."
Nguyên Diệu cúi đầu , thấy một con ốc sên đang bò chậm chạp, ngang qua gốc cây hoè.
"Hóa là ốc sên ." Nguyên Diệu hiểu .
"Nguyên công t.ử buồn rầu như ?" Ốc Sên hỏi.
Nguyên Diệu : "Ôi, Phiêu Miểu các xảy chuyện, tiểu sinh đến phủ Thái Bình ở phường Vĩnh Hưng để gọi Bạch Cơ về ngay. tiểu sinh trẹo chân, thể ."
"Thì chỉ là việc nhỏ đó, để truyền tin giúp ngươi. Dù cũng nhận ủy thác đến phường Vĩnh Hưng truyền tin cho ông Nghiêm, tiện đường." Ốc Sên nghĩa khí .
"Thật... thật dám phiền Ốc Sên ." Nguyên Diệu vội . Ốc Sên thật sự quá chậm, chờ nó đến phủ Thái Bình thì e rằng Bạch Cơ về .
"Nguyên công t.ử chẳng lẽ chê chậm? Ta luôn truyền tin khắp nơi cho ngừng nghỉ, càng lười biếng, ngươi thể chê chứ?"
Nguyên Diệu vội xin : "Tiểu sinh ý đó. Nếu Ốc Sên sẵn lòng truyền tin, thì thật cảm kích. Xin hãy đến phủ Thái Bình với Bạch Cơ, 'Ly Nô lão bình an trở về, nhưng và Thập Tam Lang và Lật vì một lời hợp mà tranh chấp, đ.á.n.h . Tiểu sinh khuyên ngăn nên đuổi ngoài, sợ xảy án mạng, xin nhanh chóng trở về khuyên can.'"
"Hiểu , sẽ ngay." Ốc Sên nhận ủy thác của Nguyên Diệu, chậm rãi bò về hướng đông.
Nguyên Diệu gốc cây hoè, Ốc Sên dần xa, mặt đầy lo lắng. Với tốc độ của Ốc Sên, đến bao giờ mới đến phủ Thái Bình.
Nguyên Diệu lâu, thấy trong lòng yên, lết về Phiêu Miểu các.
Bốn cửa của Phiêu Miểu các mở toang, tĩnh lặng như c.h.ế.t.
Nguyên Diệu lo lắng bước , đại sảnh hỗn độn, cá khô khắp nơi, kệ hàng đổ hết, đồ ngọc, đồ sứ vỡ vụn, tranh chữ tường cũng thiêu cháy.
Một con mèo đen quầy l.i.ế.m móng, đầu và đầy vết cào, m.á.u chảy đầm đìa. ánh mắt nó đầy kiêu ngạo, như một vị tướng quân chiến thắng trở về.
Nguyên Diệu cảm thấy lạnh sống lưng: "Ly Nô lão , Thập Tam Lang và Lật ?"
Chẳng lẽ Ly Nô hấp trong nồi ?!!
Mèo đen rung râu, : "Không đ.á.n.h nên chạy mất . Hai con hồ ly thối đó, dám đến Phiêu Miểu các quấy phá nữa, sẽ lột da chúng!!"
"Thập Tam Lang là đến giúp việc. Mọi đều là bạn bè, ngươi đối đầu với họ? Người , lành với , bản cũng lợi; ác với , bản cũng yên. Ngươi xem, ngươi cũng thương đầy ." Nghe hồ ly , Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm, lục lọi hộp t.h.u.ố.c quầy, bôi t.h.u.ố.c trị thương cho Ly Nô.
Ly Nô : "Ta ưa nổi Cửu vĩ hồ, nhất là tên Thập Tam Lang đỏ lòm đó, thật khó chịu! Meo~ mọt sách, ngươi nhẹ chút, đau c.h.ế.t !!"
Nguyên Diệu quanh, : "Ồi, mấy đồ cổ vỡ nát, tranh chữ cháy rụi ? Bạch Cơ về, chắc chắn sẽ giận."
"Những thứ chắc mất nghìn năm." Mèo đen mơ hồ .
"Cái gì mà nghìn năm?" Nguyên Diệu hiểu.
Ly Nô giải thích, đợi Nguyên Diệu bôi t.h.u.ố.c xong, đuổi tiểu thư sinh khuân cá khô bếp.
Nguyên Diệu giận dỗi : "Tại ngươi tự ? Tiểu sinh trẹo chân , đau lắm."
Ly Nô lớn tiếng mắng tiểu thư sinh ngày đêm chỉ lười biếng việc, tiểu thư sinh tức giận phản bác vài câu, cầm một quyển sách, khập khiễng sân .
Ly Nô thấy chân của Nguyên Diệu thực sự trật nên ép việc nữa, nhưng vẫn ngừng càu nhàu.
Nguyên Diệu cỏ, hái một nắm cỏ, vò nát, nhét tai, yên tĩnh sách.
Cuối cùng, Ly Nô sợ Bạch Cơ mắng, hóa thành , tự mang từng rổ cá khô bếp. Hắn còn đặt lư hương xung quanh, đốt một ít hương liệu để xua mùi tanh.
Đến chiều tối Bạch Cơ trở về. Nhìn thấy cảnh tượng trong Phiêu Miểu các, nàng trách mắng Ly Nô, chỉ mỉm thêm một nghìn năm khế ước bán của Ly Nô. Ly Nô dám phản đối. Nguyên Diệu nghĩ rằng, chỉ cần Thập Tam Lang đến Phiêu Miểu các vài nữa thì Ly Nô chắc chắn sẽ bao giờ tự do.
Ly Nô đổ bỏ nồi canh gà của Thập Tam Lang, nấu món cá khô kho đỏ và đùi cừu nướng mật ong cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn. Nguyên Diệu thấy tiếc nồi canh gà, nhưng cũng dám gì. Có lẽ lâu ăn món cá của Ly Nô nấu, tự dưng cảm thấy món thực sự ngon.
Buổi tối, trăng lên đầu cành liễu. Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ở sân ngắm trăng, Ly Nô kể về cuộc sống tu luyện trong núi, những chuyện linh tinh, lặt vặt. Bạch Cơ và Nguyên Diệu hứng thú, nhưng đều cho rằng nên bắt nhiều cá đến , còn mang về Phiêu Miểu các. Thời tiết gần đầu hè, trong thời gian ngắn thể ăn hết, sợ rằng sẽ hỏng.
Bạch Cơ nhớ cảnh tượng bừa bộn trong đại sảnh, cảm thấy đau lòng vì những cổ vật và tranh chữ hủy. Nàng thở dài: "Thật lo lắng quá~"
Nguyên Diệu mắt cá chân băng bó, lo lắng những ngày tới sẽ chịu khổ. Hắn thở dài: "Thật lo lắng quá~"
Ly Nô nghĩ đến cá khô chất đầy nửa gian bếp, lo sợ ăn hết sẽ hỏng. Hắn thở dài: "Thật lo lắng quá~"
Đồng thời, ánh trăng Trường An, một con ốc sên vẫn đang cỗ gắng bò về phủ Thái Bình ở phường Vĩnh Hưng để gửi tin cho Bạch Cơ. Ốc sên con đường dài vô tận, thở dài: "Thật lo lắng quá~"
Ngoài thành Trường An, trong núi Thúy Hoa, hai con hồ ly nhỏ thương nghỉ ngơi trong bụi cỏ, trăng mà đờ đẫn.
Lật nhớ ngờ đ.á.n.h một con mèo, danh tiếng hạ bệ, cảm thấy buồn bực. Hắn thở dài: "Thật lo lắng quá~"
Thập Tam Lang nghĩ đến việc kịp từ biệt Bạch Cơ và Nguyên Diệu, bỏ chạy ngoài, cảm thấy bất lịch sự. Hắn Phiêu Miểu các để chính thức từ biệt, nhưng sợ đ.á.n.h với Ly Nô nữa. Nếu từ biệt mà cứ thế về nhà thất lễ. Hắn bối rối thế nào, chỉ đành thở dài, xoa mặt: "Thật lo lắng quá~"
(Kết thúc "Cây Vô Ưu")
Phần 5: Cỏ kiếp