Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 8: Aurora - Lên xe

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:36
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuần nào cô cũng đăng ít nhất hai ba status, thế mà năm ngoái đậu Thanh Hoa khoe giấy báo trúng tuyển Phó Lan Chước cũng chẳng thèm ngó ngàng thả tim. Thế nên cô cứ đinh ninh rằng ông bình thường chẳng bao giờ xem WeChat Moments.

Sao hôm nay nổi hứng bấm like thế ?

Thật kỳ lạ.

"Sao Lộc Nhi?" Trưởng ban Văn thể Uông Diễm thấy nét mặt Giang Lộc Nhi là lạ, lên tiếng hỏi.

...

"Ngôn Ngôn, bơi ?" Thấy hai nam sinh đồ bơi bước nhảy ùm xuống hồ bơi, Khâu Tuyết sang hỏi.

Buổi tiệc cái gì cũng , đồ ăn, thức uống, trò chơi, ngay từ đầu "quẩy" nhiệt. Khâu Tuyết và Ôn Ngôn đều thuộc tuýp khá hướng nội nên vẫn hòa nhập với khí chung.

Mặt nước hồ bơi trong vắt thấy đáy, Ôn Ngôn thoáng thất thần, đang nhớ tới chuyện gì, một lúc mới chậm chạp "ừ" một tiếng, đáp Khâu Tuyết: "Biết, ba tớ dạy tớ đấy."

"Thế bơi ? Trưởng ban của bọn tớ bảo trong phòng đồ sẵn áo tắm dùng một đấy. Dáng thế , mặc áo tắm chắc chắn xinh."

"Thôi, đông lắm.” Ôn Ngôn nhếch môi.

"À, cũng đúng. mà nóng thật, tớ cũng thèm bơi ghê. Học kỳ chắc đăng ký môn bơi lội mới !" Nói đoạn, Khâu Tuyết hút một cạn sạch ly cola đá.

Lúc , một nam sinh chạy về phía họ.

"Bạn ơi."

Khâu Tuyết ngẩng đầu nam sinh chạy đến mặt .

Dáng cao lắm, trông khá thư sinh, nốt ruồi đuôi mắt duyên.

"Hả? Chuyện gì ..." Khâu Tuyết ngơ ngác.

Vành tai nam sinh khẽ ửng đỏ, ánh mắt lướt nhanh qua Ôn Ngôn Khâu Tuyết, cất giọng: "Bạn ơi, thể khen tớ một câu ?"

Từ phía khu lều đối diện vang lên tiếng rộ. Khâu Tuyết liếc mắt qua đó là lờ mờ đoán chuyện gì, ông tướng chắc chắn chơi Thật Thách thua .

tìm Ôn Ngôn mà tìm cô nhỉ.

cũng cùng một câu lạc bộ, Khâu Tuyết bụng nể mặt đối phương, hùa theo: "Cậu trai lắm, nhất là nốt ruồi đuôi mắt , quyến rũ cực kỳ."

Nam sinh lập tức tươi rói: "Cậu mắt ghê. Hi, tớ là Hạ Dương, quen nhé?"

"Tớ là Khâu Tuyết."

Hạ Dương liếc sang Ôn Ngôn, : "Tớ nhé, bọn tớ đang chơi trò chơi, nãy tớ thua phạt. Cảm ơn !"

"Không gì, chuyện nhỏ."

Đợi khuất, Khâu Tuyết lầm bầm với Ôn Ngôn: "Chắc chắn lúc đầu định nhờ khen đấy, chắc ngại dám mở miệng, lén mấy liền kìa."

Ôn Ngôn nhạt: "Không ."

Bên tai vang lên tiếng giày cao gót giòn giã. Ôn Ngôn kịp đầu thì một cánh tay trắng ngần khoác lên vai cô, chiếc vòng ngọc bích cổ tay lấp lánh trong suốt: "Ngôn Ngôn cưng."

Ôn Ngôn khựng , ngẩng lên thì thấy Giang Lộc Nhi.

Mùi nước hoa Giang Lộc Nhi thơm.

"Hai cô bé trốn đây thế ? Đi thôi, qua chơi game với chị.” Giang Lộc Nhi Khâu Tuyết Ôn Ngôn.

"Chơi gì ạ?" Ôn Ngôn hỏi.

"Chơi gì cũng , theo chị." Giang Lộc Nhi bá vai Ôn Ngôn.

Chủ tịch đích mời, Ôn Ngôn và Khâu Tuyết thể từ chối, vả họ cũng chơi cùng , bèn dậy theo Giang Lộc Nhi.

Giang Lộc Nhi dẫn hai đến khu vực nghỉ ngơi ở góc sân thượng. Phía bên gần như cán bộ cốt cán của Hội sinh viên. Khâu Tuyết thấy Trưởng ban Quyền lợi của cũng ở đây nên lên tiếng chào hỏi.

Họ đang chơi board game, kết thúc một ván.

"Chị Lộc Nhi đến , cùng chơi ! Nhanh lên nhanh lên!"

"Em là Ôn Ngôn đúng ? Anh em, ở ban Tuyên truyền đúng chứ? Lại đây, em đây !"

Khi Ôn Ngôn bước tới ghế sô pha, một nam sinh cất giọng gọi cô.

Giang Lộc Nhi xuống đối diện Ôn Ngôn, đang mải chuyện với một đàn chị, bên đó hết chỗ trống nên Ôn Ngôn đành theo lời đàn , tới cạnh , Khâu Tuyết ngay phía cô.

"Vâng, chào ." Ngồi xuống xong, Ôn Ngôn lên tiếng đáp.

"Anh là Thiệu Đình Dục, Trưởng ban Đối ngoại." Nam sinh xưng tên, ánh mắt dính chặt gương mặt Ôn Ngôn thể dứt .

Ôn Ngôn gật đầu: “Dạ."

"Mọi đang chơi gì thế, Avalon ?" Giang Lộc Nhi cầm một lá bài lên xem, hỏi.

" , chơi chung , bọn dắt hai tiểu học chơi một ván.” một nam sinh .

"Hai tiểu học " trong miệng đương nhiên là chỉ Ôn Ngôn và Khâu Tuyết do Giang Lộc Nhi dẫn tới.

"Em chơi, tên game bao giờ..." Khâu Tuyết e dè.

Ôn Ngôn cũng chơi bao giờ: “Em cũng thế."

"Không , để dạy." Thiệu Đình Dục ôn hòa. Anh giơ tay thu gọn xấp bài bàn, xếp , gõ nhẹ xuống mặt bàn cho ngay ngắn bắt đầu phổ biến luật chơi cho Khâu Tuyết và Ôn Ngôn.

Đều là những sinh viên IQ cao đậu Thanh Hoa nên Khâu Tuyết và Ôn Ngôn chỉ một là hiểu luật, tiếp thu dễ dàng. Hơn nữa, thực hành sinh chân lý, khi Thiệu Đình Dục hướng dẫn xong, hai liền tham gia ván đấu.

Vận may của Khâu Tuyết khá, chơi hai ván thì cả hai ván cô đều bốc lá bài Merlin - nhân vật chính diện quan trọng "góc của Thượng đế"*. Merlin giấu kín phận, đồng thời ngầm hiệu cho phe chính diện ai là kẻ , thể là gánh trọng trách vai. Thế nhưng trong cả hai ván, cô cảm thấy nghiêm túc phát biểu mà vẫn một nam sinh c.ắ.n răng c.ắ.n lợi bảo cô là Sói, tức suýt ngất.

*Nhân vật cần nhắm mắt trong suốt quá trình chơi, rõ ai là phe phản diện.

Trái , hai ván, Ôn Ngôn đều bốc trúng phe , hơn nữa phối hợp ăn ý, đặt trọn niềm tin đồng đội, cuối cùng thành nhiệm vụ và giành chiến thắng.

"Trò chơi cuốn hơn ma sói nhiều, cũng thú vị phết. Mà , mãi chả thấy đàn Cận Dạng nhỉ? Nãy giờ tớ chẳng thấy bóng dáng , hình như đến dự tiệc.” Khâu Tuyết rỉ tai Ôn Ngôn.

"Tớ , chắc việc bận.” Ôn Ngôn đáp.

"Tiếc quá mất, tớ thực sự gặp ." Khâu Tuyết lộ ánh mắt của một fan girl cuồng nhiệt.

Ôn Ngôn nhịn đành nhắc: "Tuyết Tuyết, tớ nhớ là bạn trai cơ mà?"

"... Ơ kìa, bạn trai thì ngắm trai ? Trách thì trách Cận Dạng quá trai thôi, loại dễ khiến một cái lỡ cả đời lắm.” Khâu Tuyết thao thao bất tuyệt lấp liếm.

Ôn Ngôn cô nàng chọc .

"Ai cơ? Ai trai quá, ai ??" Thiệu Đình Dục sáp tới hỏi.

"Không ai ạ... bọn em đang về một nam diễn viên thôi." Khâu Tuyết bịa đại.

"Mọi cứ chơi nhé, em điện thoại chút.” ván Avalon mới chuẩn bắt đầu thì Giang Lộc Nhi dậy, bóng dáng yêu kiều nện gót giày kiêu hãnh rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-8-aurora-len-xe.html.]

Khâu Tuyết bỗng dưng chột : “Câu lúc nãy của tớ Chủ tịch thấy chứ?"

Về cặp đôi nổi tiếng Giang Lộc Nhi và Cận Dạng, cô cũng loáng thoáng lời đồn, rằng Giang Lộc Nhi thuộc cung Bọ Cạp nên tính chiếm hữu cực kỳ khủng khiếp.

"Chắc... .” Ôn Ngôn trấn an, hàng chân mày nhíu : “ Tuyết Tuyết , chơi với , tớ thấy đau bụng, tớ toilet chút."

"Hả? Ừ, .” Khâu Tuyết gật đầu.

Ôn Ngôn dậy rời khỏi sô pha.

, Thiệu Đình Dục liền nhích sát về phía chỗ của Khâu Tuyết một chút: “Sao Giang Lộc Nhi , đàn em Ôn Ngôn cũng theo thế?"

Khâu Tuyết giải thích: "Không ạ, Ngôn Ngôn chỉ vệ sinh thôi."

...

Vào đến nhà vệ sinh Ôn Ngôn mới phát hiện "đến tháng", may mà trong túi sẵn băng vệ sinh. Tháng nào cũng , kỳ kinh nguyệt của cô luôn rơi giữa tháng. Khốn nỗi, ngoài việc "bà dì" ghé thăm, cô còn đau bụng ngoài.

Giải quyết xong xuôi, cô sân thượng. Trời tháng chín chớm thu, đêm xuống gió mát rượi. Ánh trăng như dải lụa dát một lớp ánh bạc lên sân rộng lớn. Ôn Ngôn ngang qua chiếc bàn bày đủ loại bánh ngọt, nhịn dừng bước, với tay cầm một chiếc đĩa sứ đòn, bên là viên mousse vani mâm xôi.

Ôn Ngôn xắn một miếng đưa miệng thì một nam sinh mặc áo phông màu xanh xám bước tới mặt cô. Ôn Ngôn nhận , là Thiệu Đình Dục, cùng chơi game với họ.

"Sao chơi mà đây ăn thế ?" Thiệu Đình Dục hỏi.

Ôn Ngôn đang định bảo ăn xong sẽ về thì Thiệu Đình Dục chặn họng: "Đói đúng ? Anh cũng đói." Nói xong, thò tay nhón lấy một phần mousse vani mâm xôi: “ chúng nhất nên để bụng, lát nữa còn tiết mục BBQ đấy."

"Dạ.” Ôn Ngôn đáp tiếng, xắn thêm một miếng bánh cho miệng, cô xắn miếng to hơn.

Ánh mắt cô chợt thu hút bởi một tòa nhà cao tầng phía xa.

Tòa nhà mang hình dáng như một quả tên lửa khổng lồ đang chực chờ phóng lên trung. Toàn bộ kiến trúc tỏa luồng ánh sáng xanh công nghệ tĩnh lặng, men theo từng góc cạnh và đường nét hiện đại chảy dọc tòa nhà, nom cực kỳ đồ sộ uy nghi giữa màn đêm. Một logo hình cánh buồm cỡ bự, vô cùng bắt mắt lơ lửng tầng cao nhất. Tòa nhà nổi bật nhất khu CBD, cao sừng sững vượt trội so với các cụm kiến trúc xung quanh.

Ôn Ngôn nhận logo đó - Tập đoàn Diệu Hằng.

Thấy Ôn Ngôn mải tòa nhà đối diện, Thiệu Đình Dục cũng phóng tầm mắt về phía những tòa nhà chọc trời ngoài . Trụ sở chính của Diệu Hằng đập ngay mắt, gợi cho một chủ đề để tán gẫu với cô: "Anh cho em một tin nội bộ nhé, em đừng kể cho ai."

Ôn Ngôn đầu : "Chuyện gì ạ?"

"Em tại Chủ tịch Giang Lộc Nhi của chúng giàu sụ thế ? Bởi vì là Phó Bảo Hân - Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Năng lượng Mặt trời Kim Áo, bố là trùm công nghiệp nhẹ thành phố Minh, hết, cô còn một ông siêu khủng nữa. Cậu của cô là Phó Lan Chước - Chủ tịch Tập đoàn Diệu Hằng."

"..."

Ôn Ngôn khẽ siết chặt chiếc đĩa sứ tay.

Thấy Ôn Ngôn vẻ ngỡ ngàng, Thiệu Đình Dục nhếch mép đắc ý: "Ngạc nhiên lắm đúng ? Còn một chuyện nữa, với Giang Lộc Nhi , thể coi là thanh mai trúc mã, chúng —"

"Trưởng ban!" Thiệu Đình Dục kịp hết câu thì một nữ sinh xuất hiện đằng gọi lớn. Cơ thể thoáng cứng , xoay .

"Đàn em Chu đấy ? Sao em." Thiệu Đình Dục niềm nở.

Nữ sinh nọ liếc Ôn Ngôn một cái sang Thiệu Đình Dục: "Em chuyện thỉnh giáo Trưởng ban."

"Ồ, chuyện gì thế."

Thấy hai bắt đầu trò chuyện, Ôn Ngôn ý định phiền. Cô bưng đĩa mousse vani mâm xôi ăn dở lẳng lặng rời .

Thiệu Đình Dục theo bóng lưng Ôn Ngôn, định gọi cô , há miệng nhưng lời cứ mắc trong họng phát .

"Trưởng ban, ban nào của Hội sinh viên đông thành viên nhất ạ? Hay là ban nào cũng đều ? Trưởng ban kể cho em mà." Nữ sinh mặt nũng nịu vòi vĩnh.

...

Mười giờ đêm.

Bầu khí sôi sục của bữa tiệc dường như nhấn nút tạm dừng. Những chuỗi đèn pha lê sáng rực như ban ngày trong đêm tối vẫn bật sáng, nhưng bóng sân thượng thưa thớt dần. Mặt nước hồ bơi còn khuấy động bởi những bóng đùa giỡn, khôi phục vẻ tĩnh lặng như gương.

Lúc Ôn Ngôn đang ở trong buồng vệ sinh. Cô bồn cầu, hai tay túm chặt lấy vạt váy đầu gối.

"Đến tháng" thì kiêng khem, chẳng hạn như đụng đồ uống lạnh. Thế nhưng lúc nãy mải chơi game cô lỡ quên khuấy mất, khát nước nên tu ừng ực. Hậu quả là bây giờ, bụng cô đau đớn cuộn trào.

Chưa hết, cái bụng cũng ậm ạch khó chịu nữa.

Điện thoại rung, Khâu Tuyết gửi tin nhắn WeChat.

[Ngôn Ngôn, xong ? Trâu Phong đến đón tớ , đến ngay sảnh khách sạn luôn.]

Ôn Ngôn gõ phím trả lời: [Tuyết Tuyết cứ về , dù tụi cũng cùng đường, tớ về trường cơ.]

Khâu Tuyết ở ký túc xá cuối tuần. Nhà cô ở quận Đông Thành, còn đại học Thanh Hoa ở Hải Điện, hai hướng trái ngược .

Khâu Tuyết: [Thế cũng ... tớ về nhé. Mọi sắp về hết , về trường một nhớ cẩn thận đấy.]

Ôn Ngôn: [Ừ ừ.]

Khi Ôn Ngôn từ nhà vệ sinh bước , tản vãn. Vài cũng chỉ là chạm mặt qua sân thượng nên thấy quen quen, chứ gọi tên, cũng chẳng thiết gì. Ôn Ngôn bắt chuyện mà lầm lũi về phía thang máy.

Tầm thì tuyến tàu điện ngầm 4 thẳng đến cổng trường Thanh Hoa ngừng hoạt động , chỉ còn xe buýt. Ôn Ngôn rảo bước hướng trạm chờ xe.

Cô tra bản đồ điện thoại, tuyến buýt 17 gần đây thể thẳng đến Thanh Hoa. Chợt thấy một chiếc xe buýt 17 đang trờ tới trạm, cô phản xạ điều kiện bắt đầu chạy thục mạng.

kịp, chỉ kịp bắt lấy đuôi xe. Chiếc xe buýt dừng lâu, nhanh chóng đóng cửa phóng vút .

Khi Ôn Ngôn dừng , cô thở hổn hển.

Mùi khói t.h.u.ố.c lờ mờ bay đến, một lúc mùi khói càng lúc càng nồng nặc hơn. Ôn Ngôn lúc mới để ý thấy ở trạm chờ còn dăm sáu gã thanh niên, ai nấy đều xăm trổ đầy cánh tay. Có tên còn cởi trần, ba tên thì nhuộm tóc vàng chóe.

Trên bọn chúng ngoài mùi khói t.h.u.ố.c sặc sụa còn bốc lên một mùi rượu nồng nặc.

Ôn Ngôn theo bản năng siết chặt quai chiếc túi tote, âm thầm lùi sang một bên vài bước, kéo giãn cách với chúng.

sán gần.

Ôn Ngôn bỗng chốc chẳng thiết xe buýt nữa, quyết định bắt taxi về trường. Thế nhưng đảo mắt , đường tuyệt nhiên thấy bóng dáng một chiếc taxi nào.

Toàn là xe cá nhân qua .

"Cô em, một ?"

"Định thế?"

Một tên thanh niên phì phèo điếu t.h.u.ố.c trong đám hỏi.

Hắn càng lúc càng tiến đến gần.

Ôn Ngôn lờ , định bụng rời khỏi chỗ .

Bất chợt, một ánh đèn pha chói lòa rọi thẳng , một chiếc xe lao tới dừng phịch ngay mặt cô.

Ôn Ngôn nheo mắt quan sát chiếc xe đột ngột xuất hiện, thấy ở ghế lái mở cửa bước xuống.

Người đàn ông vận đồ đen tập, khuôn mặt chìm trong bóng tối, toát khí lạnh thấu xương. Ánh mắt sắc lạnh của hờ hững quét qua đám xăm trổ, giọng lạnh lùng tựa như tảng băng cất lên gọi cô: "Lên xe."

 

Loading...