Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 7: Aurora - Cưng à, chị là đứa mê cái đẹp

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:35
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Tớ vòng hai !!]

[Ngôn Ngôn, nhận tin nhắn ? Chắc chắn cũng qua nhỉ!]

Ôn Ngôn bước khỏi thư viện thì nhận tin nhắn WeChat của Khâu Tuyết. Ánh mắt cô liếc lên góc cùng màn hình, vặn sáu giờ chiều, nhưng cô thấy tin nhắn nào cả.

[Tớ nhận ,] Ôn Ngôn trả lời.

[Hả?? Sao thể, check tin nhắn SMS xem .] Khâu Tuyết bán tín bán nghi, sang an ủi: [Ngôn Ngôn, đừng vội, chắc tin nhắn gửi hết thôi. Tớ nhớ đàn chị phỏng vấn bảo dù đỗ trượt vòng hai thì đều tin nhắn thông báo hết mà.]

[Ừm, để tớ đợi thêm xem .] Ôn Ngôn nhắn xong câu thì quả nhiên như lời Khâu Tuyết , điện thoại rung lên báo tin nhắn tới:

"Chào em Ôn Ngôn, chúc mừng em vượt qua vòng phỏng vấn đầu tiên của ban Tuyên truyền Hội sinh viên trường và lọt vòng hai. Thời gian phỏng vấn vòng hai của em là 16:20 ngày mai, địa điểm: Tầng ba tòa Văn Nam. Ngoài , phiền em kết bạn WeChat với liên lạc : 183xx92. Chúc em phỏng vấn thuận lợi."

Ôn Ngôn dùng chìa khóa mở khóa xe đạp , mới nhắn tin cho Khâu Tuyết: [Tớ nhận Tuyết Tuyết, tớ cũng đỗ .]

Khâu Tuyết: [Tuyệt quá! Tớ bảo mà Ngôn Ngôn! Cậu phỏng vấn lúc mấy giờ thế? Tớ là buổi trưa mai.]

Ôn Ngôn: [Tớ là buổi chiều.]

Khâu Tuyết: [Á, thế thì phỏng vấn cùng .]

Ôn Ngôn: [Ừ, tụi đành tự cố gắng .]

Khâu Tuyết: [Hu hu hu, đồn vòng hai cả Chủ tịch với Phó Chủ tịch dự, tớ bắt đầu thấy căng thẳng .]

Ôn Ngôn trêu: [Chẳng gặp Cận Dạng ?]

Khâu Tuyết: [Có ở đó tớ càng run hơn. Người bảo Cận Dạng cao ngạo lạnh lùng lắm, còn vô tình nữa. Anh chỉ cái mã trai thôi, thực chất là một đại ma vương đấy!]

"..."

Nhắn tin với Khâu Tuyết xong, Ôn Ngôn lên yên xe đạp, đạp thẳng hướng nhà ăn. Sau khi lấy đồ ăn tự chọn và tìm chỗ , cô mới rút điện thoại thêm tài khoản WeChat mà tin nhắn của Hội sinh viên yêu cầu.

Vừa gửi lời mời lâu thì chấp nhận, phía bên chủ động nhắn tin đến .

Đệ nhất tài nữ Iceland: [Hi đàn em họ Ôn.]

Lúc add bạn, Ôn Ngôn ghi chú tên thật của , cô đáp: [Chào đàn chị ạ.]

Ban đầu cô rõ giới tính đối phương, nhưng cái nick name thì chắc chắn là con gái .

Đệ nhất tài nữ Iceland: [Cứ gọi chị là học tỷ Giang nhé, mong chờ gặp em ngày mai.]

Ôn Ngôn: [Vâng ạ. Chị là giám khảo ngày mai ạ?]

Đệ nhất tài nữ Iceland: [Cái bí mật nha. À đúng Ôn Ngôn, buôn chuyện chút, em bạn trai ?]

Ôn Ngôn: [Chưa ạ...]

Bên gửi một chiếc sticker chú mèo há hốc mồm "Wow" đầy khoa trương.

[Sao chị?] Ôn Ngôn hỏi.

Đệ nhất tài nữ Iceland: [Chị chỉ tò mò xíu thôi, hẹn gặp em ngày mai nhé.]

Có lẽ chị chỉ tiện miệng hỏi thôi. Sự tò mò kiểu , Ôn Ngôn dường như quen từ nhỏ. Dáng vẻ và ngoại hình của cô thường khiến nhiều nam sinh tò mò, và cả nữ sinh cũng .

[Vâng, chào chị ạ,] Ôn Ngôn nhắn .

Chiều thứ bảy, lúc Ôn Ngôn đến tòa Văn Nam điểm danh, hành lang vắng lặng, thưa thớt hơn hôm qua nhiều. Điểm danh xong, cô bước phòng họp ngoài cùng đợi. Trong phòng bốn , lát lác đác thêm vài nữa, tổng cộng mười . Một đàn chị dẫn tất cả căn phòng tuốt sâu bên trong hành lang.

Căn phòng rộng, bước cảm nhận bầu khí vô cùng căng thẳng và trang nghiêm. Bên trong mười hai vị giám khảo, đồng loạt mặc âu phục đen chỉnh tề. Các nam sinh thắt cà vạt ngay ngắn, còn nữ sinh thì thắt khăn lụa thanh lịch. Trên tay họ đều cầm sổ và bút máy, nét mặt cực kỳ nghiêm túc.

Hai ở vị trí trung tâm là nổi bật nhất.

Chủ tịch Hội sinh viên Giang Lộc Nhi bên , mái tóc dài búi thấp, đôi khuyên tai ngọc trai lấp lánh ánh đèn. Cổ áo vest đen tuyền cài một chiếc gài áo hình bướm tinh xảo.

Bên trái cô là Phó Chủ tịch Cận Dạng, mặc bộ âu phục đen cùng kiểu. Nước da trắng lạnh, lọn tóc lòa xòa trán, ánh mắt sắc lẹm, đôi môi mỏng với đường nét mỹ mím chặt thành một đường thẳng tắp, toát lên vẻ lạnh lùng khó gần.

"Chào mừng các em, chị là giám khảo chính của buổi phỏng vấn hôm nay - Giang Lộc Nhi." Cô nàng tao nhã lên, ánh mắt lướt một vòng, dừng Ôn Ngôn một lúc bước đôi giày cao gót đế đỏ tiến về chiếc bàn dài bên cạnh. "Các em qua đây . Vòng là phỏng vấn nhóm lãnh đạo, đề bài sẽ do Phó Chủ tịch Cận Dạng cho các em."

Mọi rục rịch tiến về phía bàn dài, tự do chọn chỗ .

Ngay khi họ an tọa, Cận Dạng và các giám khảo khác cũng dậy, bước tới vây quanh chiếc bàn thành một vòng cung.

Sự căng thẳng len lỏi và lan tỏa khắp phòng họp. Những ánh mắt quan sát, dò xét cứ chĩa thẳng từ xung quanh khiến các ứng viên bất giác thẳng lưng.

Các nữ sinh đều len lén đ.á.n.h mắt về phía Cận Dạng. Giang Lộc Nhi cố ý quan sát, nhận trong đám con gái chỉ Ôn Ngôn là tỏ vẻ chút mảy may hứng thú với , chẳng buồn liếc mắt lấy một .

Hơn nữa, cô bé thực sự quá xinh . Dù hôm nay biểu hiện của cô tệ thế nào chăng nữa, Giang Lộc Nhi cũng quyết định dùng quyền lực cá nhân để kéo bằng đại mỹ nữ Hội.

Cô chợt mường tượng , hình như từng gặp Ôn Ngôn ở đó .

Hồi tháng , bên ngoài nhà hàng buffet hải sản.

Và cả cơn mưa lớn ngày hôm đó, bóng dáng cô bước vỉa hè...

"Chào các em, là phó giám khảo Cận Dạng. Bây giờ sẽ công bố đề tài thảo luận hôm nay." Giọng Cận Dạng trầm thấp, pha chút lạnh lẽo vang lên trong khi tay giở cuốn sổ.

"Giả sử em là Đường Tăng, Tây Thiên thỉnh kinh mang theo ba trong sáu đồ , em sẽ mang theo ai. Sáu đó lượt là: Khổng Tử, Võ Tắc Thiên, Lâm Đại Ngọc, Trịnh Hòa, Newton và Watt. Bây giờ các em hãy tiến hành thảo luận. Thời gian thảo luận là ba mươi phút. Cuối cùng, các em cần đạt một kết luận thống nhất chung chứ ý kiến cá nhân. Sau đó, hãy cử hoặc tự ứng cử một đại diện trình bày kết quả."

"..."

Đề bài trừu tượng quá, sáu "đồ " chẳng liên quan gì đến .

Tiếng giày cao gót gõ lộc cộc sàn nhà vang lên từ phía ghế của Ôn Ngôn. Giang Lộc Nhi đưa tay hất nhẹ lọn tóc vương bên má, cất giọng ngọt ngào quyến rũ, xua vẻ nghiêm túc và xa cách mà phó giám khảo Cận Dạng tạo : "Được , buổi phỏng vấn bắt đầu, các em thảo luận ."

Đám sinh viên quanh bàn bắt đầu nhốn nháo. Ôn Ngôn rũ mi, thò tay chiếc balo đang ôm đùi lấy vài tờ giấy nháp và bút bi.

Một nữ sinh cạnh cô tay , chẳng mang theo thứ gì, khẽ vỗ vai cô: "Bạn ơi, cho tớ mượn một tờ giấy nháp với bút ?"

Ôn Ngôn gật đầu, chia cho bạn hai tờ giấy và tìm trong hộp bút đưa cho cô bạn một cây.

Xung quanh là bao nhiêu cặp mắt của các đàn đàn chị đang săm soi đ.á.n.h giá, cả nhóm bắt đầu lao thảo luận.

Trước đó, Ôn Ngôn tra cứu về hình thức phỏng vấn . Phỏng vấn nhóm lãnh đạo chủ yếu nhằm đ.á.n.h giá khả năng việc nhóm, kỹ năng lãnh đạo, khả năng ứng biến, giao tiếp cũng như tư duy logic và cách diễn đạt. Với tính cách hướng nội của , nếu sự chuẩn từ , chắc cô sẽ chẳng mở miệng mấy trong những dịp thế . lọt đến vòng hai, cô bắt buộc thể hiện bản một cách chủ đích.

Rất rõ ràng, ngoài cô , những khác cũng sự chuẩn . Một nam sinh tiên phong đóng vai trò "leader", bắt đầu duy trì trật tự. Cùng lúc đó, vai trò "timekeeper" ( căn giờ) cũng tranh mất. Một bạn nữ cách cô hai ghế tuyên bố sẽ đảm nhận việc canh thời gian, nhắc nhở đừng để quá giờ và chừa mười phút cuối để chốt đáp án. Không lâu , ba giơ tay trình bày.

Tốc độ diễn chóng mặt, dường như ai cũng " chuẩn mà đến". Những vai trò thể ghi điểm trong mắt giám khảo đều tranh giành sạch. Tất nhiên cũng những ngơ ngác, đầu đối mặt với kiểu phỏng vấn , thấy hăng hái quá nên đ.â.m rụt rè hội chứng sợ xã hội, một chữ cũng nặn , chẳng chèn câu nào, chỉ vò võ nắm tờ giấy nháp trong tay mà sốt ruột.

So với họ, Ôn Ngôn điềm tĩnh hơn hẳn. Cô giành quyền phát ngôn, cũng vội vã. Dần dần, việc một nửa nhóm thi tranh để thể hiện bắt đầu bộc lộ khuyết điểm. Cảnh tượng gần như rơi hỗn loạn, từ thảo luận suýt biến thành cãi vã.

"Sao ai chọn Lâm Đại Ngọc thế?! Tớ thấy Lâm Đại Ngọc mà! Cô thể kể chuyện Hồng Lâu Mộng xịn xò cho chúng đường , cung cấp giá trị cảm xúc cao. Những khác thì tài giỏi quá , cả Võ Tắc Thiên lẫn Khổng Tử, đỉnh thế thì chịu lời Đường Tăng?!"

"Newton á? Tớ đồng ý, Newton với Đường Tăng bất đồng ngôn ngữ, giao tiếp kiểu gì?!"

"Giao tiếp thì vấn đề gì, Khổng T.ử uyên bác thế cơ mà, thể dạy ngoại ngữ cho Đường Tăng!"

"Thế ý là chọn Newton thì bắt buộc chọn Khổng T.ử đúng ? Vậy chọn Newton mà chọn Watt??"

Ngón tay Ôn Ngôn gõ nhịp vô thức lên tờ giấy nháp. Thời gian trôi qua bảy, tám phút mà cuộc tranh luận vẫn bế tắc. lúc đó, một nam sinh vạm vỡ đập bàn kích động: "Hay chúng bỏ phiếu ! Ai nổi tiếng hơn thì chọn!"

"Từ .” Ôn Ngôn ho khan một tiếng, cố ý thu hút sự chú ý. Giọng cô lớn, nhưng giống như ném một hòn đá nhỏ mặt hồ ồn ào, thứ chùng xuống. Bao ánh mắt đổ dồn về phía cô. Có những dường như bẩm sinh mang sức hút khiến khác chú ý, Ôn Ngôn là kiểu như . Cô ai, chỉ đặt ngang bình nước của giữa bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-7-aurora-cung-a-chi-la-dua-me-cai-dep.html.]

"Thực chúng cần vội tranh cãi xem nên mang ai theo, mà tiên xác định rõ một điều: Nhu cầu cốt lõi của việc Đường Tăng lấy kinh là gì?" Ôn Ngôn đưa ngón trỏ, chỉ một đầu bình nước: “Đây là điểm xuất phát 'Đại Đường'.” chỉ đầu : “Đây là đích đến 'Tây Thiên'. Cái chúng cần cân nhắc, là xây dựng một đội ngũ đảm bảo thể ' trọn vẹn con đường ' nhất, chứ đơn thuần là gom ba giỏi nhất ."

Ôn Ngôn ngước mắt lên, ánh bình thản lướt qua các bạn: "Đội ngũ thỉnh kinh cần sự bổ trợ lẫn về mặt chức năng. Chúng thể chia nhu cầu thành ba năng lực cốt lõi: Thứ nhất, niềm tin kiên định và định hướng tinh thần. Thứ hai, năng lực sinh tồn và chiến đấu thực tế - đây là vai trò của Tôn Ngộ Không trong nguyên tác. Thứ ba, năng lực ngoại giao và đảm bảo hậu cần xuất sắc, vì hành trình, bốn thầy trò sẽ qua nhiều quốc gia, tiếp xúc với các vị vua và thủ lĩnh."

Một nữ sinh đẩy gọng kính, chiều suy ngẫm: "Vậy ý là... chúng phân loại sáu theo ba tiêu chuẩn đó?"

" .” Ôn Ngôn cầm bút lên, nhanh tay ba "nhãn" lên tờ giấy nháp: [Trụ cột tinh thần], [Vũ lực/Sinh tồn], [Ngoại giao/Hậu cần].

"Bây giờ, chúng hãy cùng đ.á.n.h giá sáu 'ứng cử viên' ."

Giọng Ôn Ngôn nhịp nhàng, lý lẽ rành mạch: "Khổng Tử, ngài là bậc thánh nhân của Nho gia, ý chí kiên định, khả năng giáo hóa tuyệt đỉnh. Ngài là lựa chọn thể thế cho 'Trụ cột tinh thần', bù đắp cho điểm yếu nhu nhược của Đường Tăng, thậm chí khi lấy kinh còn đóng vai trò then chốt trong việc hoằng pháp tại Đông Thổ. Vậy còn 'Vũ lực và Sinh tồn', các nghĩ ai phù hợp nhất?"

Nhan sắc của Ôn Ngôn quá đỗi rực rỡ. Mắt to mày rậm, môi đỏ mọng, mái tóc dài mượt như dải lụa đen thượng hạng. Ai nấy đều thích , nhưng cô giành diễn đàn mà khéo léo ném quả bóng - hướng chủ đề theo quỹ đạo của .

Một nam sinh lập tức bắt sóng, trình bày suy nghĩ: "Sinh tồn và thực chiến thì chắc chắn là Trịnh Hòa ! Trịnh Hòa là nhà hàng hải, là nhà ngoại giao. Ông từng bảy dẫn đội tàu khổng lồ vượt đại dương, thăm thú hơn 30 quốc gia, thể là chiến thần lục giác luôn."

Cuộc thảo luận cứ thế tiếp diễn, nhưng một quỹ đạo rõ ràng. Mớ bòng bong ban nãy thế bằng một mạch logic xuyên suốt. Những khác bắt đầu nương theo sườn ý của Ôn Ngôn để bổ sung, hiệu suất tăng vọt.

Vô hình trung, Ôn Ngôn trở thành một nhà lãnh đạo thực thụ.

...

Buổi phỏng vấn cuối cùng cũng kết thúc, Ôn Ngôn thu dọn giấy nháp và bút cất balo dậy. Kết quả vòng hai công bố ngay mà đợi vài ngày nữa.

Trong suốt quá trình họ thảo luận , các chị giám khảo vây quanh đều ghi chú và chấm điểm từng sổ tay.

Lúc Ôn Ngôn đang cất bình nước thì ai đó vỗ vai. Quay đầu , là Giang Lộc Nhi.

"Hello Ôn Ngôn cưng." Giang Lộc Nhi nhướn mày với cô.

Bị gọi thẳng là "cưng", Ôn Ngôn thấy ngượng, bèn lịch sự mỉm : "Chào đàn chị Giang."

"Biểu hiện của em xuất sắc lắm đấy, chúc mừng em gia nhập Hội sinh viên của bọn chị." Giang Lộc Nhi dán mắt gương mặt Ôn Ngôn.

"..."

"Vậy ạ?" Ôn Ngôn ngờ đối phương trực tiếp báo kết quả cho : “Cảm ơn chị."

"Em vẻ bất ngờ và vui sướng lắm nhỉ?" Giang Lộc Nhi chống cằm, ngón tay gõ nhẹ, ánh mắt càng tò mò soi xét Ôn Ngôn.

"Có lẽ sự tự tin cũng là một tố chất mà các chị đ.á.n.h giá cao chăng?" Khóe môi Ôn Ngôn khẽ nhếch.

Giang Lộc Nhi khựng , cảm thấy Ôn Ngôn xuất sắc đến mức quá đáng. Người thì chớ, EQ còn cao ngất ngưởng.

"Đương nhiên, Giang Lộc Nhi chị đây, thích nhất là tự tin. Hơn nữa..." cô nàng ghé sát Ôn Ngôn: “Cưng , chị là đứa mê cái đấy, em cẩn thận một chút ."

Không hiểu , Ôn Ngôn luôn cảm giác từ đằng xa một ánh mắt lạnh lẽo đang chằm chằm hai . Cô "À" một tiếng, đáp lời lấy lệ.

...

Chiều thứ ba, cả Ôn Ngôn và Khâu Tuyết đều nhận thông báo từ Hội sinh viên. Tin vui là cả hai đều đậu vòng hai và chính thức trở thành thành viên của Hội. Khâu Tuyết mừng rơn, còn vung tay phát bao lì xì trong nhóm chat ký túc xá.

Một bao lì xì trị giá một tệ, cho bốn giành giật.

Tiêu Tâm Nhụy: [Gì đây, phát cái bự hơn hả?? Tớ cũng tin vui nhé, tớ Hội Tình nguyện viên Thanh niên, CLB Tranh biện, với cả CLB Điện ảnh .]

Chung Hữu Hữu: [Có mỗi tớ là chẳng CLB nào, mấy ai cũng đăng ký thế.]

Tiêu Tâm Nhụy: [Tớ cũng , nhưng mà, á á, vì nam thần của tớ, tớ dấn tận ba câu lạc bộ cùng lúc! Tớ phục tớ sát đất luôn.]

Khâu Tuyết: [Nam thần của là ai?? Sao tớ nhắc bao giờ?]

Ôn Ngôn đang học một môn tự chọn, thấy Khâu Tuyết hỏi liền ngoi lên nhóm: [Chu Cẩm Vũ ?]

Khâu Tuyết: [Chu Cẩm Vũ? Ai , lạ hoắc.]

Tiêu Tâm Nhụy: [Cái não cá vàng của , là cùng MC với Ngôn Ngôn ở đêm hội chào tân sinh viên .]

Khâu Tuyết: [À, .]

Khâu Tuyết: [Sao chui tận ba cái CLB vì ? Cậu cũng tham gia cả ba cái đó hả?]

Tiêu Tâm Nhụy: [ òi, thực tham gia tận bốn cái cơ, nhưng tớ tạch phỏng vấn một cái ... Cay thật!]

Chung Hữu Hữu: [... Năng lượng dư thừa thật, lắm CLB thế để gì.]

Tiêu Tâm Nhụy: [Cậu bảo rèn luyện bản , phong phú thêm cuộc sống đại học mà.]

Kỳ quân sự kết thúc, cuộc sống đại học chính thức bắt đầu. So với cấp ba, đại học tự do hơn nhiều. Có vô khối thời gian rảnh rỗi, và phần lớn thời gian đó Ôn Ngôn đều "cắm rễ" trong thư viện.

Tuần đầu tiên trôi qua cái vèo. Thứ bảy tuần Hội sinh viên tổ chức tiệc giao lưu "phá băng", mặt thể các thành viên từ tất cả các ban ngành, quân lên tới cả trăm . Đáng lẽ chi phí cho những buổi tiệc thế sẽ do nhà trường tài trợ, nhưng Chủ tịch Hội sinh viên của họ là một "super rich kid", sẵn sàng tự bỏ tiền túi bao trọn tầng thượng của một khách sạn 5 ở Yến Thành để mở tiệc.

[Khách sạn Thụy Hanh Lợi luôn á? Vãi chưởng, hào phóng thế! Chẳng Hội sinh viên kiểu ngột ngạt nhàm chán ?? Á á, còn đến khách sạn xịn sò thế mở party! Biết thế Chủ tịch Hội trường chịu chơi tớ cũng phỏng vấn! Làm đây, tớ tiếc đứt ruột .] Tiêu Tâm Nhụy tin Ôn Ngôn và Khâu Tuyết dự tiệc, liền than trời kêu đất, ghen tị mặt trong group chat.

Khâu Tuyết: [Hối hận muộn cưng, đợi đợt tuyển quân mùa xuân học kỳ .]

Giờ bắt đầu tiệc ấn định là 6 giờ rưỡi tối.

Mặt trời lặn, ánh hoàng hôn vương rắc tựa vàng vụn rải khắp gian sân thượng khổng lồ của tầng cao nhất khách sạn Thụy Hanh Lợi. Hồ bơi xanh biếc rộng thênh thang phản chiếu bầu trời trong vắt, mặt nước lăn tăn sóng in bóng những túp lều màu xanh sắp xếp đan xen và bóng dáng những trẻ tuổi qua .

Giang Lộc Nhi còn mời cả ban nhạc của Hiệp hội Âm nhạc trường đến chơi nhạc sân thượng. Tiếng trống dồn dập, sóng âm đập màng nhĩ đinh tai nhức óc, nhịp điệu rộn rã lan tỏa trong khí.

...

Cùng lúc đó, trong chiếc Lincoln màu đen kéo dài, Phó Lan Chước đang tựa lưng chiếc ghế bọc da rộng rãi, êm ái. Đường nét góc cạnh góc nghiêng khuôn mặt vô cùng sắc sảo, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím. Hàng mi đen rủ xuống, đang cầm điện thoại lướt xem vòng tròn bạn bè WeChat.

Đầu ngón tay chợt khựng , chạm một bức ảnh màn hình để phóng to.

Trong ảnh vẻ là một buổi tiệc đang diễn , khí náo nhiệt. Giữa đám đông, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, mặc chiếc váy liền áo màu xanh nhạt.

Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt vun vút, ánh tà dương dát một đường viền vàng óng mờ ảo lên thứ, tốc độ xé gió kéo dài vô tận.

"Sếp Phó, Giám đốc Trương của Minh Đức và Giám đốc Sầm của Dkell đều đến phòng họp văn phòng Tổng giám đốc đợi ạ. Phương án cho dự án Trí Tần, bản sửa đổi mới nhất của Giám đốc Chu gửi hòm thư của sếp." Thư ký Chương Ngọc đối diện cúp máy, báo cáo tình hình.

"Đổi địa điểm đàm phán sang khách sạn Thụy Hanh Lợi."

Giọng Phó Lan Chước nhạt nhẽo.

Chương Ngọc ngớ .

Không hiểu sếp đột ngột đổi địa điểm đàm phán, nhưng Chương Ngọc dám hỏi nhiều, nhanh chóng lời cúi đầu soạn tin nhắn thông báo.

...

Bữa tiệc bắt đầu mà Cận Dạng vẫn bặt vô âm tín, Giang Lộc Nhi nhắn tin giục. Thoát khỏi khung chat, cô lướt thấy bảng tin WeChat cả đống lượt thích mới bèn thuận tay bấm .

Ánh mắt sững trong giây lát.

Mười phút đăng vài bức ảnh của buổi tiệc lên, giờ thu kha khá lượt like.

Giữa một rừng "like" , lù lù xuất hiện một chiếc avatar tranh sơn dầu chiếc thuyền buồm cổ hủ cứng nhắc.

Hiển thị biệt danh lưu trong danh bạ: Cậu.

Đây là đầu tiên Phó Lan Chước bấm thích bài đăng của cô.

 

Loading...