Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 59: Felicity - Sinh nhật 19 tuổi của em, bị anh ấy...
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:41:40
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mệt ?" Phó Lan Chước rời khỏi đôi môi cô, khẽ hỏi.
"Dạ, mệt chút xíu ạ."
Anh bật trầm thấp, giọng khàn khàn: "Mới đó mà than mệt ."
Hai má Ôn Ngôn ửng hồng, cô rúc lòng , lém lỉnh quệt một ít bọt xà phòng từ sang n.g.ự.c . Mái tóc ướt sũng xõa tung khiến khuôn mặt cô càng thêm rạng rỡ quyến rũ: "Cho em nghỉ ngơi một tí nha."
Anh chăm chú cô, thở gấp gáp. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, với tay lấy chiếc bông tắm thành bồn, nhẹ nhàng cọ rửa đôi bờ vai trần xinh của cô.
Cô ngoan ngoãn gọn trong vòng tay , thư thái tận hưởng sự cưng chiều. Lúc cả hai đều trần như nhộng, làn da liên tục chạm .
Anh tập trung tắm rửa cho cô, dường như gạt bỏ tạp niệm, khác hẳn với dáng vẻ "ăn tươi nuốt sống" cô lúc nãy. Anh xoay cô , miếng bông tắm màu xanh mềm mại mơn trớn tấm lưng trần.
Cô tì tay lên thành bồn, cơ thể nhẹ bẫng dập dềnh theo sóng nước, với : "Lát nữa để em kỳ lưng cho nhé."
Anh bật .
"Không cần em."
Anh chà xát tỉ mỉ và dịu dàng. Dưới bàn tay điêu luyện của , cô cảm thấy cơn buồn ngủ dần ập đến. Tắm xong cho cô, cô giật lấy chiếc bông tắm từ tay : "Để em tắm cho mà."
Anh cô, định lấy nhưng cô nhất quyết cho. Cô vắt thêm chút sữa tắm, xoa xoa tạo bọt thoa đều lên n.g.ự.c . Cơ thể thoáng căng cứng.
Cô tắm rửa chăm chú. Xong phần ngực, cô vòng phía lưng . Đang mải mê chà xát thì bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay cô.
Anh xoay , ánh mắt dán chặt cô.
"Anh ơi, em còn ..."
Chưa kịp hết câu, bế bổng cô lên, hôn nhẹ lên má cô: "Thế là đủ em, ngâm nước lâu quá cho sức khỏe ."
Nụ hôn bất ngờ khiến cô ngừng vùng vằng, cô buông tay, chiếc bông tắm rơi tọt xuống nước. Chuẩn rời khỏi bồn tắm, một cảm giác hồi hộp vô cớ trào dâng trong lòng cô.
Anh bế cô khỏi bồn. Mất sự che chắn của làn nước, mặt cô đỏ bừng lên. Cô len lén góc nghiêng khuôn mặt . Anh bế cô thẳng đến vòi hoa sen.
Nền nhà trơn trượt. Lúc đặt cô xuống, cô chao đảo, suýt ngã. Anh vội ôm ngang eo cô. Đuôi mắt ửng đỏ, gằn giọng: "Ôm chặt lấy ."
Cô ngoan ngoãn ôm chầm lấy eo .
Anh gỡ vòi hoa sen xuống, xả thử nước lên mu bàn tay để kiểm tra nhiệt độ, mới nâng vòi lên cao, để những tia nước ấm áp tuôn xối xả từ vai cô xuống.
Thật sảng khoái! Cô khẽ nhắm mắt, bọt xà phòng trôi tuột theo dòng nước, tôn lên những đường cong tuyệt mỹ cơ thể. Anh áp tay lên hõm lưng cô, sợ cô trượt ngã.
"Gội đầu cho em nữa.” cô thỏ thẻ.
Anh đưa tay vén những lọn tóc ướt đẫm bám dính má cô tai. Bàn tay chợt khựng . Ánh mắt say đắm ngắm khuôn mặt kiều diễm, mịn màng của cô. Trông cô thật ngoan hiền, hàng mi ướt đẫm rũ xuống, cơ thể mềm nhũn như kẹo bông gòn tựa hẳn .
Cô cảm nhận ánh nóng bỏng của . Tiếng nước chảy rào rào từ vòi hoa sen lấn át cả tiếng tim đập thình thịch liên hồi.
Anh cẩn thận gội sạch xà phòng tóc cô mới khóa vòi nước .
Cúi xuống, hôn chụt lên đôi má ửng hồng của cô, giọng khàn đặc: "Em yên đây nhé, lấy khăn tắm."
"Anh ơi, vẫn xả sạch xà phòng kìa." Cô ngẩng lên nhắc nhở.
"Em cứ ngoài , lát nữa xả ." Anh vỗ nhẹ m.ô.n.g cô một cái.
Sao tự dưng đ.á.n.h m.ô.n.g cô chứ...
Cả cô nóng bừng lên. Cô ấp úng "Dạ" một tiếng. Anh với một chiếc áo choàng tắm màu trắng tinh khôi và một chiếc khăn bông cũng màu trắng. Anh cẩn thận khoác áo choàng lên cô, thắt đai đàng hoàng, dùng khăn lau khô tóc cho cô một cách tỉ mỉ.
Anh kịp lau xong, cô giành lấy chiếc khăn: "Để em tự cũng . Anh mau tắm cho sạch ."
Thấy cô tự , cũng giành , bảo vội. Hệ thống sưởi sàn nhà tắm bật, khí ấm áp nên cô cũng thêm gì. rõ ràng là "tay mơ" trong khoản lau tóc. Mặc dù động tác của nhẹ nhàng, nhưng mái tóc của cô vẫn vò rối bù như tổ quạ. Tóc con gái thể lau thô bạo như , chỉ cần thấm nhẹ cho ráo nước là xong, nếu tóc sẽ xơ xác hết.
Mái tóc dài suôn mượt là "bé cưng" mà cô dày công chăm chút. Bà luôn thấy cô để tóc dài xinh, nên từ hồi lớp 9 đến giờ cô bao giờ cắt ngắn. Thuở bé, cô thường ép cô ăn nhiều mè đen và gạo lứt để dưỡng tóc. Nhờ mà tóc cô đen bóng, mượt mà hơn bình thường, hệt như một dải lụa đen óng ả.
Tuy , cô vẫn im lặng chịu đựng, để mặc vò vò mái tóc . Lau xong, còn hôn chụt lên môi cô hai cái. Cô quấn chặt áo choàng tắm, mang theo mái tóc ướt sũng rối bời bước ngoài.
Trở phòng ngủ, cô xuống bàn trang điểm, dùng lược chải mái tóc cắm phích máy sấy. Luồng gió nóng hổi phả mặt. Cô liếc trong gương, cả khuôn mặt đỏ bừng. Khẽ kéo lệch vạt áo choàng tắm, cô thấy những vết hôn đo đỏ mà để n.g.ự.c vẫn phai.
Tóc cô kịp khô thì bước từ phòng tắm. Anh tắm nhanh thật! Trên chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm màu trắng che phần , để lộ nửa vạm vỡ. Nhìn qua gương, cô thầm xuýt xoa. Body chuẩn cần chỉnh, múi bụng săn chắc cuồn cuộn đúng chuẩn nam thần trong tiểu thuyết ngôn tình... Bắp tay cũng nổi rõ những đường cơ bắp rắn rỏi, chắc hẳn là do thường xuyên tập gym giờ việc.
Anh bước thẳng tới, giành lấy chiếc máy sấy từ tay cô, dịu dàng sấy tóc cho cô.
Khóe môi cô bất giác cong lên, cô ngoan ngoãn im tận hưởng sự chăm sóc của .
Anh thao tác chậm rãi, từ tốn. Sấy khô tóc cho cô xong, còn chu đáo lấy lược chải chuốt cho gọn gàng. Lúc cô mới lên tiếng: "Anh ơi, định sấy tóc ?"
"Để sấy cho em xong ."
"Không , em tự mà."
Cô bật dậy: "Anh sấy tóc , kẻo cảm lạnh bây giờ."
"Em xuống , để sấy cho."
Thấy cô cương quyết, đành nhượng bộ: "Được ."
Lần đổi cô là sấy tóc cho . Bật máy sấy lên, cô chĩa thẳng mái tóc . Trong gương, mái tóc đen dài, bồng bềnh của cô xõa tung vai, tôn lên khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, thanh tú. Anh rời mắt khỏi hình bóng cô trong gương.
Tóc con trai nhanh khô. Chẳng mấy chốc cô sấy xong. Cô tắt máy sấy, cánh tay dài của vươn tới ôm trọn lấy eo cô. Cô nín thở.
Anh bế bổng cô lên. Không kiểu bế công chúa lãng mạn, mà bế xốc cô lên bằng một tay, tay đỡ lấy đùi cô, giống như ông bố bế cô con gái nhỏ . Cô đặt nhẹ nhàng xuống giường.
Anh với lấy chiếc điều khiển tủ đầu giường, bấm nút đóng rèm cửa . Cô ngước đôi mắt to tròn .
"Em buồn ngủ ?" Anh cúi xuống, thở phả nóng rực bên má cô.
Cô lắc đầu.
Cô ngoan ngoãn lạ thường. Ánh mắt chăm chú khuôn mặt ngây thơ, non nớt của cô khiến chút ngập ngừng.
Thế nhưng cô chủ động ôm lấy cổ , rướn lên trao cho một nụ hôn. Cõi lòng chao đảo, bàn tay to lớn của đỡ lấy gáy cô, cuồng nhiệt đáp trả.
Chiếc áo choàng tắm cô dần tuột , trễ nải đôi bờ vai trần trắng muốt. Anh hôn lên bờ vai , nụ hôn dịu dàng như gió xuân, hệt như đang thưởng thức một món sơn hào hải vị. Đôi má cô ửng hồng quyến rũ. Một suy nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu, cô vươn tay giật phăng chiếc khăn tắm quấn quanh hông .
Anh sững sờ, khóe mắt ngày càng đỏ rực. Anh khẽ c.ắ.n tai cô: "Không sợ ?"
Cô gái to gan thật.
thích sự mạnh bạo của cô, cực kỳ thích.
Cô nắm chặt lấy cánh tay , cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể . Hàng mi cô khẽ rung: "Vì em thích mà."
Tuy câu trả lời vẻ liên quan, nhưng nó khiến ngọn lửa d.ụ.c vọng trong bùng cháy dữ dội. Mọi sự kiềm chế dường như tan biến. Anh nâng cằm cô lên, cuốn lấy đôi môi cô trong một nụ hôn sâu.
Cô hôn đến choáng váng, đầu óc cuồng. Cô ngả xuống giường, lập tức đè lên. Cơ thể hai áp sát một khe hở. Giờ phút cô mới thực sự cảm thấy sợ hãi, thở bắt đầu đứt quãng.
"Nhìn kỹ ." Anh nắm lấy tay cô, kéo về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-59-felicity-sinh-nhat-19-tuoi-cua-em-bi-anh-ay.html.]
"Anh ơi, cái ..." Cô khó lòng tưởng tượng cảm giác đó: “Có đau ..."
Đôi mắt tối sầm , đáng sợ vô cùng. Anh chằm chằm khuôn mặt đỏ lựng như quả cà chua chín của cô: "Thử ."
Giọng trầm khàn, như tiếng kim loại cọ xát . Anh một nữa khóa chặt môi cô.
Nụ hôn mang theo vô vàn cảm xúc mãnh liệt. Anh bóp nhẹ cằm cô, nụ hôn càng lúc càng sâu hơn.
Cô cảm giác thế giới xung quanh bỗng chốc rơi một mớ hỗn độn. Một cõi hỗn mang mà cô thể nào thoát , ngập tràn sương mù dày đặc. Nơi đó những đám mây đen kịt, những khu rừng u ám, và cả những viên kẹo ma thuật đầy cám dỗ. Tất cả thứ đều khiến chìm đắm, mê mẩn.
Muốn trốn chạy cũng thể thoát.
Cảm giác đó hệt như đang bay bổng chín tầng mây.
Bỗng nhiên eo cô trĩu nặng, một luồng sức mạnh cuồn cuộn ập đến. Đôi mắt cô mở to kinh ngạc.
Ngay khoảnh khắc , đôi mắt tối sầm . Anh cảm giác đang mấp mé bên bờ vực thẳm của địa ngục.
Sinh nhật 19 tuổi của cô, tàn nhẫn chiếm đoạt như thế .
Nghĩ thì cũng chẳng hạng gì.
Những đường gân xanh nổi hằn rõ thái dương . Khuôn mặt góc cạnh, sắc lạnh của chìm trong màn sương mờ ảo, những cử động mãnh liệt dường như điểm dừng.
Hu hu hu.
Cô nắm chặt lấy ga giường, c.ắ.n chặt môi chịu đựng.
Bên ngoài trời đổi. Cơn mưa rào ập đến, sấm chớp rền vang. tiếng mưa rơi, tiếng sấm nổ, tiếng gió rít... tất cả đều cô bỏ ngoài tai. Thế giới trong mắt cô lúc như đang rung chuyển dữ dội.
...
Màn đêm đen đặc như mực tàu đổ loang lổ giữa đất trời, đặc quánh đến mức thể hòa tan, nặng trĩu rơi xuống.
Tiếng mưa qua ô cửa kính xa xăm mà gần gũi. Tiếng rào rào, lộp độp từng nhịp từng nhịp, dường như từ tứ phía đều là tiếng mưa, lúc nhẹ lúc mạnh, xa gần đan xen, dệt thành một tấm lưới vô hình vô tận.
Trên mặt kính loang lổ vết nước, qua màn mưa lọc , đối mặt với đêm khuya vô tận, những hạt mưa mới rơi xuống, kéo theo những vệt dài. Tiếng gió muộn màng hòa màn đêm sầm uất, khiến vạn vật trong đêm đều cất lên tiếng hát.
Mọi thứ bên ngoài như chìm trong nước, nặng trĩu.
Mọi chuyện vẫn dừng . Ôn Ngôn xoay , thở quen thuộc phả tai. Những ngón tay thon dài, xương xẩu của vén lọn tóc đen nhánh bên tai cô, để lộ vành tai xinh xắn. Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên đó, hề dừng , giọng trầm ấm vang lên: "Sinh nhật vui vẻ, bé cưng."
Ôn Ngôn chỉ bật .
...
Cuối cùng thứ cũng kết thúc. Gương mặt Ôn Ngôn ửng hồng rực rỡ, cơ thể cô còn vương chút quyến rũ của sự cuồng nhiệt. Đôi môi cô sưng tấy, đỏ mọng như cánh hoa vỡ.
Phó Lan Chước nhẹ nhàng lau sạch cơ thể cô, kéo chăn đắp kín, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán.
Cô từng nghĩ chuyện mệt mỏi đến thế, cả như rã rời, còn là của nữa.
Cô cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, trùm chăn kín mít nghiêng sang một bên.
Phó Lan Chước tới tủ quần áo, khi trở , mặc một bộ đồ ngủ màu xanh đậm. Trên tay còn cầm thêm một bộ màu xanh nhạt. Ôn Ngôn nhận ngay, cả hai bộ đều do cô tự tay chọn mua, là đồ đôi... Không ngờ chúng sử dụng trong một đêm như thế .
"Mặc đồ em." Anh xuống mép giường, ánh mắt chạm đôi mắt to tròn, sáng rực của cô, mảy may chút buồn ngủ.
Thật cô đang mệt, lười biếng chẳng nhúc nhích, nhưng thấy mặc đồ đàng hoàng, cô cũng lõa thể nên đành ôm chăn dậy.
Ánh mắt lướt qua những vệt đỏ n.g.ự.c cô. Anh cẩn thận trải áo , mặc cho cô.
Cơ thể cô tuyệt . Khi cô vẫn kịp cài cúc áo, ghé sát , mút nhẹ đôi môi mềm mại của cô.
Khuôn mặt cô nóng bừng. Cô khẽ đẩy , tự cài kín cúc áo.
Nếu vì lo cô kiệt sức, lẽ kìm mà cô thêm nữa. Anh cố gắng kiềm chế, đưa tay nựng nhẹ má cô.
Bộ đồ ngủ thoải mái, thời tiết cũng quá lạnh, cô quyết định mặc quần, hơn nữa cô thắc mắc lấy váy ngủ cho cô. Mặc xong áo, cô liền chui tọt chăn .
Thấy cô thực sự mệt, ép cô mặc quần nữa, vứt chiếc quần xuống cuối giường phòng tắm dọn dẹp đống quần áo bừa bộn.
Nhặt một món đồ nhỏ in hình chú thỏ, khóe môi cong lên một nụ tủm tỉm.
Anh vứt quần áo của máy giặt, mang đồ của cô đến bồn rửa tay.
Cứ tưởng phòng tắm để vệ sinh, nhưng đợi mãi thấy , cô vọng hỏi: "Anh gì trong đó lâu thế?"
Phó Lan Chước khóa vòi nước, đáp lời: "Em ngủ , bé cưng."
"Không chịu , em ngủ cùng cơ."
Nghe câu , xuống mớ đồ trong tay. Anh chỉ kịp giặt hai món đồ lót nhỏ của cô, còn chiếc áo hai dây và áo sơ mi đành bỏ tạm chiếc chậu nhỏ màu hồng phấn, đợi sáng mai xử lý tiếp.
Một lát , cô thấy bước , cô khẽ chớp mắt. Đợi xuống cạnh, cô liền nhích gần. Chưa kịp áp sát, dang tay ôm trọn cô lòng, đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên má cô.
Ôn Ngôn gặng hỏi xem gì trong đó, chỉ đinh ninh là vệ sinh thôi, nhưng lâu một chút. Áp đầu n.g.ự.c , cô hỏi: "Anh thích Nietzsche ?"
Phó Lan Chước cúi cô: "Sao tự dưng em hỏi ?"
Lúc chờ , tâm trí cô lơ đễng một lúc, chẳng hiểu nghĩ đến cái tên WeChat của , nên thuận miệng hỏi luôn.
"Tại tên WeChat của là Uyên Ngưng mà, em tò mò thôi." Giọng Ôn Ngôn khàn .
Đêm nay la hét nhiều quá, cô khàn giọng luôn .
Phó Lan Chước bật : "Giờ em bàn luận triết học với ?"
Có vẻ cô bé thể lực thật, vẫn còn sức để tám chuyện cơ đấy.
Mà cũng nhờ rèn luyện cho cô đó thôi, dạo cô vận động thường xuyên nên dai sức lắm. Cô cũng hùa theo: "Không ạ?"
Bàn tay ôm lấy eo cô, khẽ vỗ nhẹ m.ô.n.g cô: "Ừ, từng dành một thời gian nghiên cứu về Nietzsche, và cũng ảnh hưởng nhỏ từ triết lý của ông ."
Quả nhiên cô đoán sai: "Em cũng thích ông lắm."
Cô cày nát mấy cuốn sách của Nietzsche .
Phó Lan Chước cô chăm chú, khẽ vuốt ve cằm cô: "Thật ?"
Cô gật đầu cái rụp.
Thế là hai bắt đầu chìm đắm những triết lý của Nietzsche. Ròng rã một tiếng đồng hồ, đang thao thao bất tuyệt thì phát hiện trong lòng nhắm mắt ngủ say từ lúc nào. Anh cúi xuống, ngắm cô đắm đuối, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cô.
Anh hôn lên vầng trán thanh tú của cô. Giấc ngủ của cô yên bình, hàng mi dày cong vút khép hờ, đôi má vẫn còn ửng hồng. Trái cổ khẽ trượt lên xuống, siết chặt cô lòng.
Giọng trầm ấm, thủ thỉ đầy yêu thương: "Ngủ ngon nhé, bé cưng."
Dù cô chẳng thể thấy nữa.