Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 58: Felicity - "Em muốn anh."

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:41:39
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya, thấy còn sớm nữa, Phó Lan Chước dẫn Ôn Ngôn rời khỏi đài quan sát. Bàn tay hai vẫn siết chặt lấy rời, từng ngón tay đan xen, lòng bàn tay áp sát truyền cho ấm.

Đoạn đường xuống núi vắng lặng hơn lúc nhiều. Ánh đèn xe x.é to.ạc màn đêm đen kịt, những khúc cua ngoằn ngoèo của con đường đèo cứ thế trôi tuột phía cửa kính.

Ôn Ngôn tựa đầu ghế phụ lái, đôi mắt trong veo chút buồn ngủ. Cô lặng lẽ ngắm khung cảnh tĩnh mịch bên ngoài, gián đoạn sự tập trung của .

Hai mươi phút trôi qua, cô bất ngờ sang: "Anh ơi, để em lái cho."

Đoạn đường về còn hơn một tiếng đồng hồ nữa. Lúc cầm lái , cô san sẻ chút mệt nhọc với .

"Không cần .” Phó Lan Chước khẽ , tay vẫn giữ vô lăng một cách thoải mái: “Được phục vụ cho nhân vật chính của ngày hôm nay, thấy vinh hạnh lắm."

Câu mà ngọt ngào.

Thực sinh nhật cô, ngày thường vẫn cưng chiều cô hết mực.

tranh giành nữa, chỉ lẳng lặng chống cằm ngắm .

Ánh mắt đắm đuối khiến Phó Lan Chước khỏi chú ý, sang cô: "Sao em?"

Dưới ánh đèn đường lướt qua, khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo của cô lúc mờ lúc tỏ. Cô khẽ vân vê vạt áo, thỏ thẻ: "Anh với em quá."

Cô thật sự may mắn khi gặp .

Khóe môi Phó Lan Chước cong lên, hỏi : "Vậy em thích ?"

"Thích chứ ." Chuyện còn hỏi nữa .

Nụ môi Phó Lan Chước càng thêm rạng rỡ.

...

Khi xe chạy về đến quận Hải Điện, đồng hồ điểm mười giờ đêm. Ôn Ngôn bắt đầu thấy mí mắt nặng trĩu. Cô lúc nào , lúc tỉnh dậy thì hình như xe dừng, gian xung quanh tĩnh lặng lạ thường.

Dụi mắt kỹ , cô phát hiện xe đỗ ở khu chung cư Lam Huyên mà là ở Hạt Vân Viên. Đây là khu chung cư cao cấp nơi tọa lạc căn hộ mà Phó Lan Chước mua cho cô.

Liếc đồng hồ, mười rưỡi . Cô sang bắt gặp ánh mắt của Phó Lan Chước đang , nhích gần. Cô kìm mà quàng tay ôm lấy cổ : "Sao gọi em dậy?"

Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô. Hơi thở ấm áp phảng phất, gò má Ôn Ngôn ửng hồng. Giọng vang lên: "Thấy em ngủ ngon quá, nỡ."

"Thế nhỡ em ngủ một mạch đến sáng mai luôn thì ?"

Phó Lan Chước mỉm : "Làm gì chuyện đó, nếu em tự dậy thì ban nãy cũng định gọi em ."

Ôn Ngôn đưa mắt ngoài cửa sổ: " lái xe về Hạt Vân Viên ?"

Ánh mắt Phó Lan Chước dừng gò má cô, ánh sâu thẳm: "Sinh nhật thì thổi nến, ăn bánh kem chứ."

"Anh chuẩn sẵn sàng hết ."

Nhắc đến bánh kem sinh nhật, cái bụng rỗng của Ôn Ngôn bắt đầu réo rắt biểu tình. Lúc nãy cô ăn bao nhiêu, còn thì gần như chẳng đụng đũa bát mì, và ly sữa ở đài thiên văn cũng hề uống.

Tối nay hai một bữa tối đàng hoàng nào cả.

"Anh đói ?" Ôn Ngôn hỏi.

Phó Lan Chước ngờ cô hỏi , khẽ véo má cô: "Cũng tàm tạm."

"Thế ý em là, em đói mới chịu ăn bánh kem cùng em hả?" Mùi hương thoang thoảng cô khiến xao xuyến. Vừa dứt lời, cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi cô.

Bầu khí trong xe bỗng chốc trở nên mờ ám. Bị hôn, mặt Ôn Ngôn nóng bừng lên. Cô để mặc hôn một lúc, khẽ đặt tay lên vai : "Đâu ."

Cô chỉ nghĩ là quá muộn thôi.

mà, cô cũng háo hức ăn bánh kem.

"Vậy em ăn bánh kem xong hẵng về trường nhé." Đôi mắt đen láy của Ôn Ngôn cong lên thành hình bán nguyệt, rạng rỡ nụ .

Phó Lan Chước đăm đắm cô, dường như gì đó nhưng thôi, chỉ khẽ "ừ" một tiếng.

Anh cúi xuống giúp cô tháo dây an .

Ngay lúc đó, Ôn Ngôn ôm lấy hai má , đặt một nụ hôn chụt lên đó.

Đôi môi cô mềm mại lạ thường. Trái cổ Phó Lan Chước khẽ trượt lên xuống, khàn giọng yêu cầu: "Hôn thêm cái nữa em."

Ôn Ngôn , ngoan ngoãn rướn hôn thêm một nữa.

Tiếng "cạch" vang lên, dây an tháo .

Được tháo dây an , Ôn Ngôn hí hửng mở cửa bước xuống xe, quên khuấy chiếc balo còn yên ở ghế . Nghĩ bụng ăn xong bánh kem về nên cô chỉ cầm theo mỗi chiếc điện thoại.

Phó Lan Chước liếc chiếc balo màu trắng sữa, cũng chẳng buồn lấy theo. Anh cầm chìa khóa xe tiến về phía cô, đưa tay . Ôn Ngôn ngoan ngoãn đặt bàn tay nhỏ nhắn của lòng bàn tay , khuôn mặt rạng rỡ niềm vui.

Anh siết nhẹ tay cô, dẫn cô tiến sảnh của tòa nhà bên .

Vị trí của khu Hạt Vân Viên vô cùng đắc địa, ngay sát cổng phía Bắc của đại học Thanh Hoa. Phía Nam khu chung cư chỉ cách Thanh Hoa một con đường, mặt tiền hướng thẳng cổng phía Đông của Viên Minh Viên. Các tòa nhà ở đây đều thiết kế thấp tầng, mang phong cách biệt thự vườn với chỉ từ bốn đến năm tầng, mỗi tầng chỉ hai căn hộ và thang máy riêng biệt. Căn hộ của Phó Lan Chước ở tòa 17, mở cửa sổ là thu trọn cảnh sắc Viên Minh Viên tầm mắt.

Thang máy đưa hai lên tầng ba. Ôn Ngôn tiến gần cửa, sử dụng hệ thống nhận diện khuôn mặt để mở khóa. Nghĩ thì căn hộ thông tầng rộng thênh thang vẻ lãng phí.

Kể từ lúc thiện nội thất đến giờ, cô mới chỉ tạt qua ngắm nghía chứ từng ngủ đêm nào.

Đây cũng là đầu tiên cô ghé thăm giờ tối muộn thế .

Bước nhà, đôi bàn chân cô đặt lên tấm t.h.ả.m màu xám be do chính tay cô lựa chọn. Thảm mềm mượt như nhung, bước hề phát tiếng động.

Hệ thống đèn cảm ứng âm thanh ở lối vẻ "lag", mất độ hai giây mới chịu sáng lên. Ánh mắt cô lập tức thu hút bởi cảnh tượng mặt.

Sàn nhà ngập tràn những cánh hoa hồng, hai màu chủ đạo là xanh và hồng đan xen.

Hoa hồng rải vương vãi, mà xếp thành một lối nhỏ trải dài từ cửa tận phòng khách. Những cánh hoa khẽ uốn cong, lung linh ánh đèn vàng ấm áp.

Phòng khách trang trí vô bóng bay, cũng mang hai màu xanh, hồng chủ đạo. Nổi bật nhất là đôi cánh bướm khổng lồ màu trắng hồng rực rỡ, sống động như thể sắp vỗ cánh bay lên bất cứ lúc nào.

ngờ dày công chuẩn một gian lãng mạn, mộng mơ đến thế.

Ôn Ngôn cởi giày, ngập ngừng một thoáng. Cô nỡ dùng đôi dép trong nhà đạp lên những cánh hoa tuyệt , bèn nhón lấy đôi dép màu xanh tủ giày: "Anh ơi, để em chân trần qua đó nhé."

Phó Lan Chước gì, cũng giày xong. Khi cô đặt chân trần lên những cánh hoa, vòng tay bế bổng cô lên kiểu công chúa. Ôn Ngôn cong môi , vòng tay ôm lấy cổ .

Đôi chân thon dài mang tất trắng của cô đung đưa nhẹ nhàng bên hông , gò má cô ửng lên một tầng hồng hào rạng rỡ.

Bế cô đến phòng khách, thả cô xuống. Nơi đây mới kê thêm một chiếc bàn tròn màu trắng mà từng . Trên bàn là một chiếc bánh kem tạo hình lâu đài lộng lẫy, kích thước khá đồ sộ. Bên trong lâu đài hắt thứ ánh sáng lung linh huyền ảo, xung quanh rải đầy những cánh hoa hồng tươi tắn.

Khu vực tập trung nhiều bóng bay nhất. Những quả bóng lơ lửng trần nhà, dây ruy băng mỏng manh rủ xuống, bao quanh chiếc bàn.

Ngay chùm bóng bay là chiếc đèn sàn hình đám mây mà cô từng chọn. Ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua chụp đèn trắng, phủ lên gian một màu vàng ấm cúng, lãng mạn.

"Anh ơi, cho em xuống ạ." Thấy định bế cô lâu hơn, cô khẽ níu vai . Anh nhẹ nhàng thả xuống.

"Mang dép em." Anh nhắc nhở.

Ôn Ngôn "" một tiếng, xỏ chân đôi dép lê, xích gần chiêm ngưỡng chiếc bánh kem lâu đài.

Chiếc bánh to thế , hai mà ăn hết .

Chiếc bánh thủ công vô cùng tinh xảo, chăm chút đến từng tiểu tiết. Đồ nội thất bên trong lâu đài đều đúc từ chocolate nguyên chất. Trước cổng lâu đài là một dòng suối nhỏ mô phỏng bằng nước ép trái cây màu xanh lam trong vắt. Bao quanh lâu đài là những đóa hoa đường màu hồng phấn, từng cánh hoa mỏng manh, trong suốt, điểm xuyết vài chú bướm nhỏ xinh như đang nhảy múa. Đỉnh tháp lâu đài phủ một lớp vàng óng ánh, lấp lánh ánh đèn, đặc biệt là phần đỉnh tháp ở chính giữa còn thể xoay tròn.

Ôn Ngôn chăm chú ngắm , chợt phát hiện một điều bất ngờ. Bên trong lâu đài sự hiện diện của bé Chiikawa.

Cục bông trắng ngần, tròn trịa đang chễm chệ tầng hai của tòa lâu đài bên . Bụng cô bắt đầu biểu tình, nhưng cô chẳng nỡ động d.a.o kéo chiếc bánh tuyệt trần . Cô thắc mắc: "Anh ơi, thấy Usagi và Hachiware thế?"

Phó Lan Chước nắm tay cô dắt vòng phía lâu đài: "Ở đây ."

Chiếc bánh là thành quả do đặc biệt thuê thợ thiết kế riêng. Người thợ phác thảo vài bản vẽ, cuối cùng chọn mẫu lâu đài , đồng thời yêu cầu bổ sung thêm ba nhân vật hoạt hình đáng yêu .

Ôn Ngôn ngẩn ngơ ngắm , cô thực sự thích chiếc bánh kem , và cũng vô cùng trân trọng những gì dày công chuẩn .

Phó Lan Chước mang tới một hộp nến, cẩn thận cắm từng cây một lên chiếc bánh, tổng cộng 19 cây. Trong hộp vốn một cây nến 19, nhưng cảm thấy việc tự tay cắm 19 cây nến sẽ mang ý nghĩa đặc biệt hơn.

Ôn Ngôn bật lửa, thắp sáng từng ngọn nến.

Chợt nảy ý tưởng, cô chạy tìm chiếc điều khiển từ xa, tắt hết hệ thống đèn trong phòng khách. Không gian chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh nến lung linh huyền ảo, tạo nên một bầu khí bí ẩn, lãng mạn.

Thắp nến xong, Phó Lan Chước sang cô: "Em ước ."

Thực ước , lúc ở đài thiên văn cơ.

Mong thế giới hòa bình.

chiếc bánh, chắp hai tay , nhắm mắt và thầm ước thêm một nữa.

Vẫn là mong thế giới hòa bình.

Bên cạnh đó, cô mong luôn khỏe mạnh, mong mãi vui vẻ, hạnh phúc và bình an.

Trong lúc cô đang cầu nguyện, ánh mắt Phó Lan Chước luôn dán chặt cô, rời nửa bước.

Hàng mi dày cong vút khẽ rung lên, cô mở mắt : "Xong ạ."

Phó Lan Chước mỉm : "Thổi nến em."

Ôn Ngôn gật đầu, chúm chím môi thổi nến. Anh hề giúp cô, cô tự thổi tắt hết 19 ngọn nến. Căn phòng chìm bóng tối , với tay lấy điều khiển bật đèn lên.

Đôi mắt đen láy của Ôn Ngôn lướt qua chiếc bánh, cô khẽ nuốt nước bọt. Đưa ngón tay quẹt một ít kem sữa bờ tường lâu đài cho miệng nếm thử.

Phó Lan Chước cầm con d.a.o cắt bánh, hỏi cô: "Em ăn phần nào ?"

Ôn Ngôn giữ tay : "Em nỡ phá hỏng nó , quá mất."

Phó Lan Chước bật : "Nếu em thích, mai bảo thợ thêm một cái y chang để em ngắm cho ."

Bánh để lâu sẽ hỏng mất...

Ôn Ngôn ôm lấy cánh tay : "Thôi ạ, em sinh nhật mỗi ngày."

Cô kiễng chân hôn chụt một cái lên má .

Yết hầu Phó Lan Chước khẽ trượt, nâng cằm cô lên và đáp trả bằng một nụ hôn sâu.

Cô định hôn lên cằm , nhưng tìm đến đôi môi cô. Tai Ôn Ngôn đỏ bừng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-58-felicity-em-muon-anh.html.]

Dứt nụ hôn, Phó Lan Chước hỏi : "Em ăn phần nào nào?"

Ôn Ngôn giật lấy con d.a.o từ tay : "Để em... tự cắt nhé ."

còn chần chừ tiếc nuối nữa, ngắm nghía một lát dứt khoát cắt lấy phần mô hình vòng ngựa gỗ bên trong lâu đài, đặt cẩn thận đĩa.

"Anh ăn phần nào?" Cô sang hỏi.

Phó Lan Chước vốn hảo ngọt, định từ chối nhưng chạm ánh mắt mong đợi của cô gái nhỏ. Dù cũng là bánh sinh nhật của cô, đành gượng : "Em chọn cho ."

Ôn Ngôn vòng sang bên trái, cắt nguyên phần đỉnh tháp của tòa nhà thứ ba.

Phó Lan Chước ngay phía cô, hai tay chống lên thành bàn, vòng tay ôm trọn cô lòng. Giọng trầm ấm: "Rộng rãi thế? Nhường hẳn đỉnh tháp cho ."

Mới ban nãy cô nàng còn nỡ động d.a.o chiếc bánh cơ mà.

Đương nhiên ... dẫu chiếc bánh cũng mua bằng tiền của mà.

Khỏi cần đoán cũng chiếc bánh kem giá trời. Ôn Ngôn lấy thìa múc một ít kem, đích đút tận miệng : "Anh xứng đáng mà."

Miệng lưỡi dẻo quẹo.

Phó Lan Chước bật , há miệng ăn miếng kem cô đút.

Đút cho xong, cô mới tự múc một miếng cho .

Lớp kem mềm mịn tan chảy trong miệng, hề cảm giác ngấy, độ ngọt vặn hảo. Chiếc bánh chỉ mãn nhãn mà hương vị cũng vô cùng xuất sắc. Cô ăn thêm hai miếng, chợt nhớ điều gì, bèn đưa đĩa bánh cho : "Cái của nè."

Cô cầm lấy đĩa bánh cắt, chút thương tiếc dùng thìa xúc một miếng "ngựa gỗ" dũng mãnh cho miệng. Ngon tuyệt cú mèo. Chẳng mấy chốc cô "xử lý" sạch bách đĩa bánh. Trong lúc ăn, cô còn chia sẻ phần bánh của cho , đồng thời cũng "cướp" luôn một ít từ đĩa của . Cả hai ăn uống vô cùng vui vẻ. Dọn sạch miếng cuối cùng, cô định cắt thêm thì kéo tuột lòng.

"Anh..." Chữ "ơi" còn kịp thốt khỏi miệng, một nửa miếng kem béo ngậy vẫn đang gọn đầu lưỡi, thì nụ hôn của ập xuống.

Anh dùng lưỡi cuốn trọn phần kem ngọt ngào trong miệng cô. Trái tim cô đập loạn nhịp, ngoan ngoãn nhắm nghiền đôi mắt.

Nụ hôn nồng cháy kéo dài một lúc lâu, mút mát đến khi còn chút hương vị kem nào mới chịu dừng . Anh bế bổng cô lên, đặt cô vắt vẻo thành tựa lưng của chiếc sô pha.

Tầm bỗng chốc nâng cao, hàng mi cô khẽ rung lên.

Anh áp sát , trao cô một nụ hôn mãnh liệt hơn hẳn lúc . Anh kịp cạy mở hàm răng cô, dường như độc chiếm thứ bên trong. Cô nhanh chóng nụ hôn của cho mụ mị cả , đầu óc cuồng. Anh từ từ dời nụ hôn xuống những vùng nhạy cảm khác, ngậm lấy dái tai cô. Cơ thể cô khẽ run rẩy, giọng thỏ thẻ vang lên: "Sao ... cướp bánh của em chứ."

"Anh ."

"Anh mà."

Ánh mắt thâm thúy lạ thường, khẽ bóp nhẹ hai má cô, giọng trầm ấm pha chút khàn khàn: "Anh xin bé cưng nhé."

Cô gần như gục ngã ánh mắt rực lửa, như ăn tươi nuốt sống của . Đột nhiên cô bừng tỉnh.

Hàng mi cô khẽ chớp, cô đặt tay lên bờ vai vững chãi của : "Không ."

"Anh..."

"Hửm?"

Trong lòng cô chẳng mảy may do dự, cô rướn tới ôm chầm lấy , áp má sát mang tai . Cô cảm nhận rõ rệt sức nóng hầm hập tỏa từ cơ thể , cùng mùi hương gỗ thông nhàn nhạt mà cô luôn yêu thích. Cô hé môi, bắt chước hành động của , khẽ c.ắ.n lên vành tai đang ửng đỏ của : "Em lớn ạ."

"Vậy thì ." Giọng trầm đục, như chìm sâu xuống tận đáy biển.

"Em.” cô thở gấp gáp, nhịp tim đập liên hồi, khẽ thổi một luồng khí nóng tai : “Em ."

Phó Lan Chước sững sờ trong giây lát, bế bổng cô lên, đưa cô bước lên tầng hai. Cô vòng tay ôm chặt lấy cổ . Ngay khoảnh khắc , cô mới để ý thấy bên bậu cửa sổ phòng khách một giỏ hoa hồng đỏ khổng lồ.

Vô cùng rực rỡ và hoành tráng, thế mà đến tận bây giờ cô mới phát hiện .

Thậm chí còn kịp ngắm cho thỏa.

cô vẫn im lặng, ngoan ngoãn để bế lên lầu.

Anh bế cô một căn phòng, đó là phòng ngủ chính tầng hai. Căn phòng , từ rèm cửa đến tủ quần áo đều do chính tay cô lựa chọn.

Vừa phòng, dùng chân đóng sập cửa , nhẹ nhàng đặt cô xuống cuối giường. Anh cúi xuống cô, nét mặt khác hẳn thường ngày. Những đường nét góc cạnh vẫn sắc sảo như , nhưng giờ đây ánh lên một thứ tình cảm mãnh liệt, cuồng nhiệt. Anh vuốt ve vành tai cô, cất giọng trầm thấp hỏi: "Em suy nghĩ kỹ ?"

19 tuổi, độ tuổi vẫn còn quá đỗi non nớt.

Đôi mắt cô long lanh, ánh lên vẻ ngây thơ, vô tội và chút bối rối.

Trước khi tiến tới chuyện đó, vẫn nhận sự đồng ý tự nguyện từ cô.

Cô gật đầu cái rụp, ánh mắt ánh lên sự kiên định. Cô chồm tới ôm choàng lấy cổ , tư thế cúi của cũng thuận tiện để cô thực hiện hành động đó: "Em thích từ lâu lắm , lúc nào cũng thuộc về ."

Anh từng tâm sự với cô rằng, đây hề trải qua bất kỳ mối tình nào.

Lúc chuyện , cô vô cùng kinh ngạc. Với điều kiện hảo như , thể lẻ bóng đến tận năm 28 tuổi chứ? Cô từng gặng hỏi kết hôn , đáp rằng vẫn đang độc . Cô cứ đinh ninh chữ "độc " đó chỉ mang ý nghĩa đơn giản là lập gia đình, chứ từng yêu ai bao giờ.

Thế nhưng giải thích rằng, công việc điều hành tập đoàn ngốn hết bộ thời gian của , chẳng còn bao nhiêu thời gian dành cho cuộc sống cá nhân. Hơn nữa, là kiểu bạ ai cũng yêu. Trước khi gặp cô, từng động lòng bất kỳ cô gái nào.

"Muốn thuộc về ?" Anh bật câu ngây ngô của cô, thấy cô đáng yêu can đảm.

Những ngón tay thon dài của vuốt ve đôi má mềm mại của cô, tĩnh tâm cảm nhận làn da mịn màng, trơn láng . Bàn tay từ từ trượt xuống chiếc cằm thanh tú, tiến gần, chóp mũi cọ nhẹ chiếc mũi nhỏ xinh xắn của cô, nghiêng đầu đặt một nụ hôn lên môi cô, giọng dịu dàng: "Vậy tắm nhé."

Tai cô đỏ bừng lên, ngoan ngoãn "" một tiếng.

Cô xích gần, ôm chặt cổ buông: "Mình... tắm chung ?"

Hành động của là câu trả lời thiết thực nhất. Anh bế thốc cô lên, sải bước thẳng phòng tắm.

Tim cô đập loạn nhịp, mặt đỏ bừng như quả gấc chín. Phòng tắm của phòng ngủ chính rộng rãi. Bức tường phía Bắc lắp đặt một chiếc bồn tắm hình oval khổng lồ. Chiếc bồn tắm cũng do cô tự tay lựa chọn, với thiết kế màu trắng tinh khôi, viền bồn uốn lượn độc đáo, bo tròn và cuộn ngoài, trông giống hệt một bông hoa ngọc lan đang nở rộ.

"Anh xả nước nhé." Anh thả cô xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô .

Cô khẽ gật đầu.

Lúc cô bỗng thấy hối hận vô cùng. Hôm nay cô mặc hai bộ đồ lót họa tiết khá trẻ con, chiếc quần lót bên còn in hình những chú thỏ ngộ nghĩnh nữa chứ.

sang . Anh giơ tay lướt nhẹ màn hình điều khiển cảm ứng gắn cạnh bồn tắm. Màn hình phát ánh sáng xanh băng dịu nhẹ. Anh chạm thêm hai nữa. Dưới đáy bồn, hai vòi phun nước ẩn tự động xả nước, tựa như dòng suối nước nóng phun trào từ hai bên thành bồn, tạo nên những gợn sóng li ti mặt nước.

thấy nhiệt độ nước hiển thị màn hình là 41℃. Góc nghiêng khuôn mặt toát lên vẻ lạnh lùng, sắc sảo. Hàng mi khẽ rũ xuống, điều chỉnh giảm nhiệt độ xuống nửa độ.

Dường như cô còn đường lùi nữa .

Bầu khí trở nên tĩnh lặng. Cả hai vẫn động tĩnh gì, nhưng mặt và cổ cô ửng đỏ. Chợt gọi: "Lại đây em."

Cô ngoan ngoãn bước tới.

Phòng tắm chỉ bật một dàn đèn viền mờ ảo. Trong ánh sáng nhá nhem, đôi mắt sáng rực một cách kỳ lạ. Cô cảm nhận nền gạch chân tỏa ấm, hóa bật hệ thống sưởi sàn.

"Để cởi cho em nhé?" Anh nhẹ nhàng véo má cô.

Cô khẽ lắc đầu.

Thế nhưng vòng tay ôm trọn cô lòng, ánh mắt dán chặt khuôn mặt đang đỏ lựng của cô: "Nếu em thấy sợ, thì cứ tắm , sang phòng khác đợi."

sợ gì chứ.

"Không ..." Như để chứng minh điều , cô chủ động rướn hôn , hai tay vòng qua ôm chặt cổ . Cơ thể thoáng chốc cứng đờ, thái dương giật giật. Anh cuồng nhiệt đáp trả nụ hôn của cô, bàn tay trượt xuống chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, chậm rãi tháo từng chiếc cúc áo. Cơ thể nóng rực lên, đầu óc như chập mạch.

Chẳng mấy chốc, những lớp quần áo lột sạch, rơi lả tả xuống sàn, chỉ còn chiếc áo lót dây màu đen mỏng manh.

Anh cúi đầu, c.ắ.n nhẹ một bên dây áo, kéo tuột nó xuống. Bờ vai thon thả, trắng ngần của cô phơi bày trọn vẹn, dọc xuống là hàng xương quai xanh quyến rũ với làn da ửng hồng.

Chiếc váy bên cũng trượt khỏi hông, rơi xuống chân. Anh nhanh chóng trút bỏ bộ trang phục , bế thốc cô lên, cả hai cùng bước bồn tắm. Anh ôm chặt cô, từ từ thả làn nước ấm áp.

Nhiệt độ nước vô cùng lý tưởng, nhưng cô cảm thấy một luồng nhiệt nóng bỏng, thiêu đốt từ sâu bên trong.

Trên cô chỉ còn chiếc áo lót dây mỏng tang như sắp đứt, và cả chiếc quần lót bên nữa.

Anh lặng lẽ ngắm cô, một lúc lâu chớp mắt. Hình ảnh cô ngâm trong làn nước nóng bỏng, quyến rũ đến tột cùng, mãi chán. Đôi lông mày chùng xuống, ghé sát tai cô thì thầm: "Đẹp lắm, bé cưng ."

"Chỗ nào cũng tuyệt vời."

Lại còn thoang thoảng mùi hương quyến rũ.

Chỉ những cô gái mới sở hữu thứ hương thơm đặc biệt .

Sức nâng của nước khiến cơ thể cô bồng bềnh, nhẹ nhàng trôi dạt lòng . Cô vòng tay ôm cổ , thủ thỉ: "Anh ơi, thích em ?"

Chỉ trong những khoảnh khắc như thế , cô mới thốt những câu hỏi sến súa đến .

Tâm trí như chìm đắm cõi mộng. Anh véo nhẹ má cô, đặt một nụ hôn dịu dàng lên đó, khàn giọng đáp: "Tất nhiên là thích ."

"Bé cưng thích ?"

Lại một tiếng "bé cưng" nữa.

Chỉ những lúc ân ái thế , mới liên tục gọi cô là bé cưng.

Hơi thở cô như nghẹn , hình mềm mại áp sát cơ thể rắn rỏi của , hai tai đỏ bừng: "Thích ạ."

"Thích ."

Anh siết chặt vòng tay, cuồng nhiệt hôn cô. Nụ hôn mang theo sự vội vã, gấp gáp. Cô bồng bềnh trong vòng tay , cảm nhận rõ rệt ấm từ cơ thể , mùi hương quen thuộc của . Sự va chạm nhẹ nhàng khiến cô cảm nhận dường như đang cố gắng kiềm chế bản năng, dần dần dịu dàng trở , nhưng bàn tay bắt đầu khám phá những vùng đất mới.

Dần dà, phần áo biến mất, rơi vãi nền gạch ngoài bồn tắm. Nụ hôn của lan dần xuống những vùng nhạy cảm khác, nán thật lâu ở mỗi điểm dừng chân, dường như hôn bao nhiêu cũng thấy đủ.

Cả phòng tắm ngập tràn ấm. Một ngọn đèn tường tỏa ánh sáng vàng cam ấm áp, biến cả gian thành một hũ mật ngọt ngào. Ánh sáng hòa quyện lớp sương mù và nước, lan tỏa từng tầng từng lớp, mờ đường nét cứng nhắc. Cạnh bồn tắm, đường cong mềm mại của vòi nước, góc cạnh của khung cửa sổ, và cả hình dáng cơ thể của hai , tất cả đều hòa quyện màn sương mờ ảo .

Đôi mắt cô ướt đẫm sương mờ, cô thấy đang hướng dẫn , ngoan ngoãn theo từng lời .

Lúc , sự dịu dàng của vơi ít nhiều. Anh kiên nhẫn dìu dắt cô, đôi mắt sâu thẳm, rực lửa khiến cô kìm những tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ.

Cô khẽ buông tay , nghỉ ngơi một chút.

Cô ngước , thỏ thẻ: "Anh ơi, đổi tư thế khác ?"

Anh ôm chặt lấy cô, đôi mắt đen thẳm dán chặt khuôn mặt cô: "Tắm xong tính."

Anh kìm nén cơn d.ụ.c vọng, lấy một ít sữa tắm thoa lên bờ vai trắng ngần của cô. Cô buông , tận hưởng khoảnh khắc thư giãn ngắn ngủi.

Anh rướn tới, tiếp tục nụ hôn nồng cháy: "Đừng buông tay."

Ôi, chịu nổi mất thôi.

 

Loading...