Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 57: Felicity - "Tiền của anh, là để cho em tiêu."

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:41:38
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng thì cả bốn cô gái trong ký túc xá của Ôn Ngôn đều ngã bệnh. Chỉ trong vòng một tuần, ban đầu Khâu Tuyết cứ đinh ninh sẽ miễn nhiễm, ai ngờ khi Ôn Ngôn và Chung Hữu Hữu lượt "gục ngã", cô nàng cũng thoát khỏi "lưỡi hái" của virus. Tiêu Tâm Nhụy mới thuyên giảm đôi chút, nay bắt đầu tái phát: sốt, ho, sổ mũi tèm lem, kèm theo đó là cảm giác ê ẩm, nhức mỏi khắp cơ thể.

Chuyện khiến Ôn Ngôn mường tượng viễn cảnh Phó Lan Chước chắc cũng thể nào "miễn nhiễm" . Tuần dường như cố tình hủy bớt vô lịch trình tiếp khách, cũng chẳng hề công tác nước ngoài. Trưa và chiều nào cũng đều đặn đến trường đón cô ăn. Cuối tuần, còn dắt cô leo núi, leo vách đá nhân tạo, thậm chí hai còn qua đêm cùng tại khách sạn. Ngày nào họ cũng ôm hôn đắm đuối, những nụ hôn kéo dài lê thê. Thế nhưng, sức đề kháng của dẻo dai đến kinh ngạc, chẳng mảy may dính dáng đến chút virus nào, hoặc nếu dính, cơ thể cũng triệu chứng gì rõ rệt. Ngược , Ôn Ngôn mất nguyên nửa tháng trời mới hồi phục .

Sự việc khiến Phó Lan Chước kết luận rằng thể lực của cô yếu, cần tăng cường rèn luyện nhiều hơn. Kể từ đó, cứ mỗi dịp cuối tuần rảnh rỗi, kéo cô trải nghiệm đủ môn thể thao: cưỡi ngựa, trượt tuyết, đấu kiếm. Khi tiết trời dần ấm lên, báo hiệu đầu hè tới, dạy cô lướt ván và lặn biển.

Thấm thoắt mấy tháng trôi qua, Ôn Ngôn cảm nhận bản "thu nạp" thêm kha khá kỹ năng mới, làn da cũng rám nắng khỏe khoắn hơn đôi chút. Thoáng chốc, cuối tháng Sáu gõ cửa.

Một ngày bình thường như bao ngày khác, cứ ngỡ Phó Lan Chước đang công tác, Ôn Ngôn tan tiết học cuối cùng của buổi chiều, định bụng ghé nhà ăn lót tối sẽ cắm cọc ở thư viện. Nào ngờ, cô bất chợt thấy chiếc xe quen thuộc của đậu chễm chệ ngay tòa nhà giảng đường.

Dòng sinh viên ùa giờ tan học tấp nập. Chiếc xế hộp sang trọng của mỗi xuất hiện trong khuôn viên trường đều thu hút vô ánh tò mò. Ôn Ngôn vẫy tay chào tạm biệt Khâu Tuyết và Chung Hữu Hữu - ba học chung tiết cuối chiều thứ Sáu - ung dung bước về phía giữa muôn vàn cặp mắt đổ dồn. Anh đang tựa lưng xe, ánh mắt đăm đắm dõi theo từng bước chân cô tiến gần.

"Anh ơi, ... về lúc nào ạ?" Ôn Ngôn lộ vẻ ngạc nhiên trông thấy, bởi lẽ mới hai tiếng đồng hồ , họ còn nhắn tin cho . Lúc đó bảo mới họp xong, chuyến công tác sẽ kéo dài hơn dự kiến, sang tuần mới mặt ở nhà.

"Sao dối em." Cô nàng kéo nhẹ quai balo khúc khích. Nếu đang ở chốn đông , chắc cô lao tới ôm chầm lấy và tặng một nụ hôn nồng cháy.

Có một nam sinh cầm máy ảnh lia lia chụp về phía họ. , nhiều lăm le điện thoại chụp lén, nhưng bạn đeo hẳn máy ảnh ngực, công khai bấm máy chút e dè, hệt như một tay săn ảnh chuyên nghiệp. Anh liếc một cái, ân cần mở cửa ghế phụ cho cô: "Lên xe em."

Ôn Ngôn nhanh nhẹn chui tọt xe.

Phó Lan Chước vòng sang ghế lái.

Vừa thấy yên vị, cô liền kéo kính xe lên, ngả ôm chặt lấy cánh tay : "Anh tạo bất ngờ cho em đúng ?"

Khóe môi khẽ nhếch: "Có thể coi là ."

Anh chăm chú quan sát cô, nhận cô nhóc dường như quên béng hôm nay là ngày gì.

"Bất ngờ ... em thích lắm." Cô rướn hôn chụt lên má .

Bên ngoài quá đông , dù cửa kính kéo kín bưng, bên ngoài thể xuyên thấu trong, nhưng dẫu vẫn đang trong khuôn viên trường học. Hôn xong, cô vội vàng buông tay, cúi đầu kéo dây an cài .

Anh xích gần, nâng cằm cô lên và hôn trả, một nụ hôn ngọt ngào đậu môi. Cô bất giác siết chặt chốt dây an .

"Anh ơi, tối nay ăn gì ạ?" Đợi nụ hôn kết thúc, cô tò mò hỏi.

Đây là câu hỏi quen thuộc nhất mà cô thường xuyên dành cho . Lịch trình của luôn bận rộn tối mắt tối mũi, thời gian rảnh rỗi vô cùng eo hẹp, giỏi lắm cũng chỉ thể bớt chút thời gian ăn trưa hoặc ăn tối cùng cô.

Mỗi khi cất công đến trường đón cô ăn, cô đều sẽ hỏi câu .

Nhiều lúc, kịp gặp mặt, hai bàn bạc xong xuôi thực đơn .

"Em đói ?" Anh hỏi ngược .

"Dạ, cũng ạ."

Anh với tay mở ngăn chứa đồ mặt cô, lấy một chiếc hộp giữ nhiệt màu trắng. Anh : "Em lót bằng món , lát nữa sẽ dẫn em đến một nơi đặc biệt."

Ủa, thế nhỉ?

khó hiểu, mở nắp hộp . Bên trong là một phần mì nước trông vô cùng giản dị, hai quả trứng ốp la, vài lát cà chua đỏ mọng và hai nhánh rau cải xanh mướt.

"Món là do chính tay nấu đấy. Có thể hương vị xuất sắc cho lắm, nhưng em cố gắng ăn hết nhé." Giọng trầm ấm, dịu dàng.

"..."

"Trời ạ, cũng nấu ăn ?" Đôi mắt cô sáng rực lên, đầy vẻ mong đợi. Sao tự dưng nhã hứng đích bếp nấu mì cho cô thế .

"Anh , đây là đầu tiên xắn tay áo bếp đấy." Anh thành thật thú nhận.

Thực , từ đến nay, từng bước chân nhà bếp. Lần đầu tiên tập tành nấu nướng, là vì cô gái nhỏ bé .

Nói chính xác hơn, từ ba ngày bắt đầu "bái sư" học đạo từ dì giúp việc ở nhà, thực hành thực hành mấy bận mới thành phẩm coi như thế .

Cô gắp thử vài sợi mì lên, c.ắ.n thử một miếng trứng ốp la. Trứng chín quá độ một chút, nước dùng cũng nhạt nhẽo.

Có lẽ từ ngày quen , đưa thưởng thức đủ của ngon vật lạ đời, nên giờ nếm thử bát mì giản dị , cô cảm nhận điều gì đặc biệt, hương vị cũng chỉ ở mức tàm tạm.

quan trọng nhất, bát mì chứa đựng tâm huyết của , điều đó quý giá hơn bất kỳ thứ gì khác. Sau khi ăn vài miếng, cô tiếc lời khen ngợi: "Ngon lắm ơi, tự nhiên nghĩ đến việc nấu mì cho em ?"

"Đây là mì trường thọ, em quên ? Hôm nay là sinh nhật em mà." Anh âu yếm cô.

Mì trường thọ vốn dĩ do trưởng bối đích nấu cho sinh nhật thì mới ý nghĩa. bố cô đều khuất núi, nên nghiễm nhiên gánh vác trọng trách .

Cô thoáng sững , ngước mắt lên .

là cô quên bẵng mất, chẳng mảy may nhớ nhung gì.

Những xung quanh cũng chẳng ai nhớ, các bạn cùng phòng cũng . Nếu cô , cũng sẽ chẳng ai rảnh rỗi để tâm hôm nay là sinh nhật cô, nên cô cũng chẳng nhận lời chúc mừng nào.

Vậy mà ghi nhớ tường tận trong lòng.

"Anh ơi, ?" Cô tò mò.

"Em từng kể với mà."

"..."

Hình như là cái ngày đầu tiên hai chính thức hẹn hò, lúc đang ở phòng tự học trong thư viện, cô bâng quơ nhắc tới.

Trí nhớ của quả thực đáng nể.

"Cảm ơn nhiều lắm, đây là đầu tiên em ăn mì trường thọ đấy." Đôi mắt cô cong lên thành hình bán nguyệt, rạng rỡ niềm vui.

"Hồi em từng nấu cho em ?" Anh ngạc nhiên hỏi.

Cô lắc đầu: "Nhà em tục lệ . Mỗi sinh nhật em, thường mua một chiếc bánh kem nhỏ để chúc mừng và nấu vài món ăn ngon thiết đãi."

Có những lúc công việc quá bận rộn, cô còn quên béng luôn cả sinh nhật cô. Thực cô cũng tổ chức sinh nhật thường xuyên mỗi năm.

Đối với cô, ngày cũng chẳng cần thiết tổ chức linh đình, khoa trương gì.

Anh nhẹ nhàng véo má cô: "Từ nay về , sinh nhật nào của em cũng sẽ do đồng hành."

Lời ấm áp khiến lòng cô ngập tràn hạnh phúc, cô khẽ gật đầu đồng ý.

"Anh ăn cùng em một chút ?" Vừa nuốt trọn một miếng trứng ốp la, hai má phồng to, cô chóp chép hỏi .

"Mì trường thọ chia cho khác ăn ."

"... Anh ngoài, em sẵn sàng chia sẻ vài năm tuổi thọ của cho..." Cô kịp dứt câu, bàn tay to lớn của phủ lên miệng cô. Anh khẽ bật , chất giọng trầm ấm vang lên: "Những lời như thế phép lung tung nhé."

Cô rũ mắt, xuống bàn tay .

Anh từ từ buông tay , cô khẽ : "Tay dính dầu mỡ kìa."

Anh thật sự hề chê bai cô chút nào.

Cô đặt đũa xuống, rút một tờ khăn giấy từ trong túi xách đưa cho .

Anh nhận lấy, lau qua loa: "Không ."

Cô cúi đầu tiếp tục xì xụp ăn mì. cô chợt nhận ăn nổi nữa, đặc biệt là phần tận hai quả trứng. Mới "xử" xong một quả, cô thấy no lưng lửng.

Thấy cô ăn chậm , và cũng tự ý thức bát mì nấu hương vị chẳng mấy xuất sắc, khóe mày khẽ nhếch lên, đề nghị: "Được , nếu em ăn hết thì để 'dọn dẹp' nốt cho."

Bản cũng chẳng tin mấy trò mê tín dị đoan.

Mục đích duy nhất của chỉ là mang đến cho cô gái nhỏ một cảm giác nghi thức đặc biệt.

Khóe môi cô cong lên một nụ rạng rỡ, nhưng chợt nhớ điều gì, cô e dè hỏi: "Anh sợ dính nước bọt của em ."

Bát mì cô ăn dở dang.

Anh bật , tiện tay nhéo nhẹ tai cô: "Lúc hôn em, em nghĩ thấy ghê ?"

Tuyệt nhiên , thậm chí còn vô cùng say đắm những nụ hôn đó...

Nghe , cô chẳng còn e ngại gì nữa. Thấy thể nhét thêm miếng nào, cô liền đẩy hộp cơm về phía : "Vậy giúp em 'xử lý' nốt phần còn nhé."

"Em ăn thêm chút nào nữa ?"

Cô lắc đầu nguầy nguậy.

Anh đón lấy hộp cơm, cúi đầu xuống. Những lọn tóc đen lòa xòa trán, gắp mì ăn ngon lành.

Cô chống cằm, chăm chú ngắm .

...

"Sao chiếc Maybach mãi chịu nhỉ? Đậu lâu lắm đấy."

"Ai mà ."

"Mày bảo Phó Lan Chước và Ôn Ngôn đang gì mờ ám trong xe ?"

"Nam nữ đơn côi ở chung một chỗ, mày đoán xem họ thể gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-57-felicity-tien-cua-anh-la-de-cho-em-tieu.html.]

Trước sảnh tòa nhà giảng đường, hai nam sinh liên tục hướng ánh mắt tò mò về phía chiếc xe, thì thầm to nhỏ.

...

Bát mì trong hộp giữ nhiệt chẳng mấy chốc Phó Lan Chước "thanh toán" sạch sẽ, còn húp thêm hai ngụm nước dùng. Thấy còn sót một mẩu rau cải, gắp nốt bỏ miệng.

Khuôn mặt Ôn Ngôn ửng hồng. Đợi ăn xong, cô rút một tờ khăn giấy đưa cho . Anh lau miệng đậy nắp hộp , cất ngăn tủ nhỏ.

Cô vòng tay ôm lấy cánh tay , nũng nịu hỏi: "Anh định dẫn em chơi ?"

Trước đó hứa ăn xong sẽ dẫn cô đến một nơi đặc biệt.

Giọng trầm ấm, nhẹ nhàng đáp: "Đài thiên văn."

Chiếc Maybach đen từ từ chuyển bánh, rời khỏi khuôn viên trường Thanh Hoa, hướng thẳng về phía ngọn núi ngoại ô thành phố.

Ngồi ở ghế phụ, cô đưa mắt ngoài cửa sổ. Những tòa nhà cao tầng dần thưa thớt, nhường chỗ cho một bầu trời rộng mở bao la. Anh kể rằng đài thiên văn là do chính đầu tư xây dựng từ năm ngoái. Có điều đường khá xa, mất hơn một tiếng đồng hồ lái xe. Anh đưa cô đến đó khi trời tối mịt nên mới vội vàng giải quyết bữa tối ngay xe.

Chiếc xe len lỏi theo những cung đường đèo uốn lượn hướng lên đỉnh núi. Bầu trời dần ngả sang màu chạng vạng. Khi họ đặt chân lên tới đỉnh, phía Tây chỉ còn sót một vệt nắng chiều rực rỡ màu cam đỏ.

Đài thiên văn hiện mắt đồ sộ hơn cô tưởng tượng nhiều. Tòa nhà mái vòm trắng muốt hiên ngang giữa đỉnh núi lộng gió. Xung quanh hoang vắng, chẳng thêm công trình nào khác, chỉ văng vẳng tiếng gió rít và tiếng chim chóc thoảng qua. Anh nắm tay cô bước trong. Không gian bên trong là một phòng điều khiển hình tròn rộng lớn, nổi bật với ô cửa kính khổng lồ thẳng khung cảnh thành phố lên đèn phía xa xa.

"Em đây đợi một chút nhé." Anh ân cần dìu cô xuống chiếc ghế sofa êm ái cạnh cửa sổ: “Kính viễn vọng vẫn đang trong quá trình tinh chỉnh."

Cô gật đầu ngoan ngoãn, đôi mắt lơ đãng ngoài cửa sổ. Từ độ cao , cảnh thành phố thu gọn tầm mắt, hàng vạn ngọn đèn đường lung linh tựa như những vì rơi rớt mặt đất. Chợt cô nhận , đây lẽ là món quà sinh nhật ý nghĩa nhất từ đến nay. Được ở bên , tại một nơi tĩnh lặng, thanh bình như thế , cùng ngắm thế giới lung linh bên .

Anh xuống cạnh cô, đưa cho cô một ly sữa. Món đồ uống nhiệt độ thường, trang trí bằng một lớp kem tuyết trắng muốt rắc thêm ít hạt hạnh nhân giòn rụm.

"Wow, còn chuẩn cả sữa nữa cơ ?" Cô đón lấy ly nước với ánh mắt đầy bất ngờ.

"Vì em thích món mà." Anh đặc biệt dặn dò nhân viên ở đây chuẩn sẵn.

Cô nhâm nhi vài ngụm sữa. Đồng hồ điểm đúng bảy giờ tối. Một nhân viên mặc đồng phục màu xanh nước biển của đài thiên văn tiến gần, ghé tai thì thầm vài câu. Anh khẽ gật đầu, dậy và chìa tay về phía cô.

"Đi thôi em."

Cô ngoan ngoãn đặt tay tay , để dắt phòng quan sát.

Chiếc kính viễn vọng khổng lồ sừng sững giữa căn phòng. Mái vòm phía mở toang, phơi bày cả một trời đêm xanh thẳm thăm thẳm. Ngôi đầu tiên ló dạng, lấp lánh như một viên kim cương cô độc giữa dải ngân hà.

Anh kéo ghế mời cô xuống chiếc kính viễn vọng, còn ngay phía , hai tay đặt nhẹ lên lưng ghế.

"Bây giờ, em hãy lên màn hình nhé." Giọng trầm ấm vang lên bên tai cô.

Trước mặt cô là một màn hình lớn hiển thị hình ảnh trực tiếp từ kính viễn vọng. Chưa sẽ gì xuất hiện, cô chỉ im lặng chờ đợi.

Màn hình hiện một bầu trời đầy lấp lánh. Một lúc , một đốm sáng nhỏ bé bắt đầu xuất hiện. Nó là một ngôi yên, mà đang từ từ lướt qua dải ngân hà bao la. Ánh mắt cô thu hút. Đốm sáng ngày một lớn dần, rõ nét hơn, và cô nhận đó là một vệ tinh nhân tạo.

Những tấm pin năng lượng mặt trời của nó đang từ từ bung mở. Dưới ánh sáng phản chiếu, cô rõ mồn một dòng chữ in nổi bật đó: "HAPPY 19TH, BÉ CƯNG".

dòng chữ .

Trái tim cô như lỡ một nhịp.

Hơi thở của áp sát, giọng trầm ấm rót tai cô: "Đó là vệ tinh tư nhân do chính tay phóng lên quỹ đạo từ ba tháng đấy."

Giọng điệu của bình thản đến lạ, cứ như thể đang bàn chuyện thời tiết hôm nay : “Anh đặt tên cho nó là 'Mộc Mộc Số 1'."

Cô ngẩn ngơ chằm chằm chiếc vệ tinh mang tên màn hình, những tấm pin năng lượng mặt trời đang từ từ bung mở giữa vũ trụ bao la. Rồi một dòng chữ khác hiện lên: "ANH YÊU EM, BÉ CƯNG".

Dòng chữ nhấp nháy liên tục nền trời đêm đen thẳm. Cô chớp chớp mắt, trái tim khẽ run rẩy.

Câu , từng thốt với cô bao giờ.

Từ đến nay, chỉ rằng thích cô.

Màn hình một nữa đổi.

Không còn là hình ảnh trực tiếp từ vệ tinh nữa, mà đó là một đoạn video ghi từ Trạm Vũ trụ Quốc tế. Một phi hành gia trong bộ đồ du hành vũ trụ màu xanh xuất hiện trong khung hình. Phía lưng ông là ô cửa sổ tròn, Trái Đất xanh thẳm, hùng vĩ.

"Chào em, Ôn Ngôn." Vị phi hành gia cất giọng bằng tiếng Trung, mang theo chút âm điệu ngọng nghịu của nước ngoài. " đang ở Trạm Vũ trụ Quốc tế, cách Trái Đất bốn trăm kilomet. Thay mặt cho Phó Lan Chước, xin gửi lời chúc mừng sinh nhật tuổi mười chín đến em. Anh em là khao khát đưa lên gian nhất. Vì , chúng đưa em lên đây, theo một cách đặc biệt như thế ."

Vị phi hành gia giơ lên một tấm thiệp tay, đó là những dòng chữ tiếng Trung nguệch ngoạc: "Chúc mừng sinh nhật! Lời chúc từ ngoài gian."

Khuôn mặt cô bừng sáng rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui sướng. Bất giác, cô siết chặt lấy bàn tay đang vòng qua eo .

Đoạn video kết thúc, màn hình trở với hình ảnh trực tiếp của vệ tinh. Chiếc vệ tinh mang tên cô vẫn đang lướt giữa muôn vàn vì , những ánh đèn nhấp nháy tấm pin năng lượng mặt trời vẫn ngừng xếp thành tên cô.

Lúc , đưa cho cô một chiếc micro.

nhẹ, nhỏ gọn, hình dáng giống như một cây bút màu bạc.

"Đây là micro chuyên dụng để liên lạc với vệ tinh." Anh giải thích: “Trong ba mươi giây tới, chiếc vệ tinh sẽ phát sóng giọng của em cõi vũ trụ. Không hướng về Trái Đất, mà là hướng gian sâu thẳm, hướng về những dải ngân hà mà con lẽ sẽ mãi mãi bao giờ chạm tới ."

Chuyện ... quả thực quá sức tưởng tượng đối với cô.

"Em... em gì bây giờ?" Cô cầm chiếc micro, ngập ngừng hỏi.

"Nói gì cũng em ạ." Khóe mắt cong lên, nụ hiền hậu, giọng vô cùng dịu dàng: “Em gì cũng , giọng của em sẽ du hành gian sâu thẳm với tốc độ ánh sáng. Nếu một ngày nào đó, một nền văn minh ngoài hành tinh nhận tín hiệu từ Trái Đất, âm thanh đầu tiên họ thấy, thể sẽ là giọng của em đấy."

Chuyện ...

khỏi ngạc nhiên, ánh mắt hướng về phía chiếc vệ tinh đang nhấp nháy dòng chữ mang tên màn hình.

Suy nghĩ một lúc lâu, cô hít một thật sâu nhấn nút.

"Xin chào, vũ trụ bao la." Giọng của cô vang vọng trong phòng điều khiển: “Mong rằng thế giới sẽ luôn hòa bình, và cảm ơn vì ngay khoảnh khắc , vũ trụ đang ở bên ."

Phòng điều khiển chìm tĩnh lặng trong vài giây.

Thấy cô hạ micro xuống, ánh mắt sâu thẳm: "Nói xong hả em?"

Cô gật gật đầu.

Cảm giác như gửi gắm một điều ước chân thành đến tận cùng vũ trụ.

kìm xúc động, lao vòng tay , ôm chặt lấy eo : "Cảm ơn , món quà sinh nhật em thực sự thích."

Anh vòng tay ôm lấy tấm lưng mảnh mai của cô. Để lên ý tưởng cho một buổi tiệc sinh nhật thật đáng nhớ cho cô gái nhỏ, vắt óc suy nghĩ bao nhiêu đêm ngày. Thậm chí còn tham khảo ý kiến của hai trợ lý đắc lực. Cả Chương Ngọc và Phương Tri Thuận đều đưa sáng kiến ho, nhưng cuối cùng, quyết định chọn phương án .

Anh vốn dĩ giỏi bày trò lãng mạn, cũng hiếm khi tạo bất ngờ cho ai đó.

chỉ cần cô gái nhỏ của vui vẻ, hạnh phúc, sẵn sàng thử nghiệm cách.

Cô nhón gót chân, đặt một nụ hôn lên môi . Trong căn phòng quan sát lúc chỉ hai bọn họ. Anh khẽ khựng một nhịp, nồng nhiệt đáp trả nụ hôn ngọt ngào, đắm đuối .

...

Khi hai rời khỏi đài thiên văn, đồng hồ điểm tám rưỡi tối. Trải qua hơn một tiếng rưỡi tham quan bên trong, những cơn gió lạnh buốt đỉnh núi ùa tới khiến cô khẽ rùng . Anh cởi chiếc áo khoác ngoài khoác lên vai cô, ân cần dắt tay cô bước đài quan sát ngoài trời.

Nơi đây tầm thoáng đãng hơn hẳn phòng điều khiển. Toàn cảnh thành phố trải dài tít tắp chân, trong khi bầu trời đêm phía lấp lánh muôn vàn vì , sáng rõ gấp trăm so với ở chốn phồn hoa đô hội, dải ngân hà hiện sắc nét đến kinh ngạc.

"Em thấy lạnh ?" Anh quan tâm hỏi.

Cô khẽ lắc đầu, tựa hẳn bờ vai .

"Chiếc vệ tinh .” cô sực nhớ : “Liệu nó sẽ bay mãi mãi quỹ đạo chứ ?"

"Có chứ, nó ở quỹ đạo tầm thấp, tuổi thọ ước tính năm năm. Sau năm năm, nó sẽ tiến bầu khí quyển và bốc cháy thành tro bụi."

Cô lặng im suy ngẫm. Trước đây, cô từng một bài báo khoa học về tuổi thọ của các vệ tinh quỹ đạo thấp. Dự án "Starlink" của tỷ phú Elon Musk là một minh chứng điển hình. Hoạt động ở độ cao 550 kilomet, tuổi thọ thiết kế của chúng cũng chỉ rơi năm năm. Khi cạn kiệt nhiên liệu và quỹ đạo suy giảm, chúng sẽ lao thẳng bầu khí quyển, cọ xát dữ dội và hóa thành những ngôi băng rực sáng.

Anh cúi cô: "Từ giờ trở , năm nào cũng sẽ phóng cho em một chiếc vệ tinh mới. Đến khi chúng già , bầu trời sẽ hàng chục chiếc vệ tinh mang tên em. Lúc đó, cả bầu trời đêm sẽ thuộc về em."

Câu khiến cô cảm thấy vô cùng lãng mạn. Cô ôm chặt lấy cổ : " mà, chi phí phóng vệ tinh chắc chắn hề rẻ nhỉ?"

Anh ngắm khuôn mặt xinh xắn, kiều diễm nhưng vẫn giữ nét thanh xuân phơi phới của cô ánh trăng mờ ảo, đáp: "Cũng tàm tạm thôi em."

"Vậy... bao nhiêu tiền một chiếc ạ?" Cô tò mò hỏi thêm.

"Loại vệ tinh nhỏ hoạt động ở quỹ đạo thấp như thế chi phí cao lắm, tầm 15 triệu tệ thôi." Giọng điềm nhiên.

"..."

15 triệu tệ mà gọi là " cao lắm"?

Cô khẽ mím môi, tựa mặt n.g.ự.c : "Vậy thôi cứ phóng một chiếc là đủ , đừng tốn kém thế nữa."

Anh bật thành tiếng, chất giọng trầm ấm vang lên đầy nam tính: "Tiền của , sinh là để cho em tiêu xài mà."

Cô ngước mặt lên, một nữa đặt nụ hôn lên môi .

Anh , quả thật quá sức bá đạo.

Dưới bầu trời đêm đầy , hai tiếp tục trao những nụ hôn nồng cháy, quên khái niệm thời gian.

 

Loading...