Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 53: Ethereal - Nghe theo em hết
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vị là..."
Bước đến mộ bố Ôn Ngôn, ánh mắt Ôn Bân lướt qua Phó Lan Chước, săm soi từng li từng tí lên tiếng hỏi.
Phó Lan Chước thẳng tắp, định mở miệng gì đó thì Ôn Ngôn nhanh nhảu chen ngang: "Bác hai, là... học trò của cháu."
"..."
Trong lúc cấp bách, cô chỉ đành viện bừa một cái cớ. Lý do cũng hợp tình hợp lý. Cô len lén liếc , tự dưng ôm một cái. Đáng lẽ cô nên dũng cảm hơn một chút, dõng dạc câu "Anh là bạn trai cháu".
Cô khẽ thở dài trong lòng.
Phó Lan Chước Ôn Ngôn lúc sinh thời là giáo viên cấp ba. Xét theo tuổi tác, quả thực thể là học trò của cô. Bắt gặp ánh mắt của Ôn Bân, đành hùa theo, vạch trần cô gái nhỏ: "Vâng, cháu là học trò của cô giáo."
Giọng điệu vô cùng bình thản, Ôn Ngôn chẳng chút hờn dỗi nào, kiềm liếc thêm một cái.
"À... Chào , chào ." Ôn Bân tươi : “Hóa là học trò của Mộc Mộc. Cảm ơn nhé, vẫn còn nhớ tới cô giáo. là bác hai của Mộc Mộc."
Thảo nào khi nãy ông thấy đàn ông quỳ xuống dập đầu, thì là học trò của Ngôn Bình.
"Cơ mà ... chắc nghiệp cũng lâu lắm nhỉ?" Ôn Bân tò mò hỏi thêm.
Phó Lan Chước bình thản đáp: "Cháu nghiệp năm 2012, quả thực nhiều năm ."
Anh khai thật năm nghiệp cấp ba. Năm đó, cô bé của mới tám tuổi.
"Ồ, năm 2012 cơ , thế thì đúng là lâu thật." Ôn Bân cảm thán. Ông khom định đặt hoa mộ, nhưng một tay vẫn còn xách đồ cúng nên vẻ vướng víu. Cô bước tới giúp một tay: "Đưa cháu bác."
Cô xách túi đồ từ tay Ôn Bân, xổm xuống lấy trái cây . Phó Lan Chước thấy cũng bước tới phụ giúp. Cô khựng một chút, hai má bỗng nóng ran lên.
chẳng mảy may tỏ xa lạ giữ cách. Anh cùng cô lấy hết trái cây cúng . Không cố tình , mà đầu ngón tay còn sượt nhẹ qua tay cô.
Ôn Bân nhận bầu khí mờ ám, kỳ quặc giữa hai , tiếp tục cảm thán: "Làm giáo viên đúng là thật, học sinh như các vẫn còn nhớ đến cô ."
Phó Lan Chước chỉ "" một tiếng.
"..."
Ôn Ngôn im lặng, chen câu nào.
Ôn Bân sang cháu gái, dặn dò: "Mộc Mộc , nếu cháu đến núi Bảo Phúc thì báo cho bác hoặc bác gái một tiếng, để chúng cùng. Cháu là con gái, một chạy đến nơi nguy hiểm lắm."
"Cũng bình thường mà bác, núi Bảo Phúc khá gần trung tâm thành phố."
"Tuy xa, nhưng đây nơi bình thường." Ôn Bân nghiêm giọng.
"Vâng ạ..." Cô đành ngoan ngoãn lời.
Ôn Bân vươn tay, vỗ vai cháu gái. Phó Lan Chước liếc mắt . Bắt gặp ánh mắt sắc lẹm chút che đậy của , Ôn Bân đầu . Hai chằm chằm, Phó Lan Chước cũng chẳng buồn dời mắt . Đến lúc , Ôn Bân mới cảm thấy khí gì đó là lạ.
Cô vội vàng phá vỡ sự im lặng: "Bác hai ơi, về sớm thôi... Ở đây lạnh lắm."
Cô liếc Phó Lan Chước: "Anh... cũng về ."
Anh cô chằm chằm: "Ừ, về đây."
Ôn Bân bỗng nảy một suy đoán: "Hai , là cùng đấy chứ?"
Câu hỏi khiến tim cô đập thình thịch. Cô khẽ chần chừ, đang cố nghĩ xem nên trả lời thế nào thì Phó Lan Chước lên tiếng: "Không ạ, hôm nay cháu cũng mới gặp con gái cô giáo đầu."
Ôn Ngôn tròn mắt .
Ôn Bân bật : " cũng đoán thế mà, thật là trùng hợp! Ơ kìa, thanh niên, tên là gì thế?"
"Cháu họ Phó."
"Tiểu Phó! Tiểu Phó , tầm tuổi , chắc kết hôn cả nhỉ?" Thấy thanh niên trông vẻ khôi ngô tuấn tú, nhớ ơn thầy cô, Ôn Bân ấn tượng khá .
"Dạ ạ."
"Vẫn ? Sau cô gái nào gả cho thì phúc lắm đấy." Ôn Bân xuýt xoa.
Phó Lan Chước chẳng buồn khiêm tốn, chỉ "" nhẹ một tiếng.
Ngón tay Ôn Ngôn vô thức cuộn .
"Thế chúng xuống núi thôi, gió lớn . Ở đây cũng lạnh, vả trông trời hình như sắp mưa đấy." Ôn Bân giục.
Cô gật đầu: "Vâng, thôi bác hai."
Ba nán thêm bia mộ, cùng xuống núi. Cô giữa. Lúc xuống một con dốc, đường trơn nên cô vững, suýt nữa ngã nhào. May mà kịp thời đỡ lấy: "Cẩn thận một chút." Giọng trầm xuống.
Cô khẽ gật đầu.
Ôn Bân đầu liếc một cái.
Thấy cô vững, Phó Lan Chước tự nhiên buông tay .
Đến chân núi, đập mắt là hai chiếc xe đang đậu cách đó xa. Một chiếc Lexus xám và một chiếc Bentley trắng.
Chiếc Bentley là mượn của một bạn ở Huệ Thành nhờ sai lái đến. Anh đoán núi Bảo Phúc khá vắng vẻ, xong việc chắc sẽ khó gọi taxi, nên đành dùng chút quan hệ.
Thấy đến, lái xe hạ kính chắn gió xuống, hồ hởi gọi: "Sếp Phó!"
Ôn Bân sửng sốt, ngó nghiêng sang.
Phó Lan Chước liếc Ôn Ngôn sang với Ôn Bân: "Vậy thưa chú, dịp gặp ."
Ôn Bân chỉ nghĩ đó là câu khách sáo xã giao. Dù là học trò của Ngôn Bình nhưng bọn họ vốn chẳng quen , lấy cơ hội mà gặp . Ông gượng : "Ừ, hôm nay vất vả Tiểu Phó."
"Không vất vả ạ, việc nên mà."
Nói xong, tài xế mở cửa xe bước xuống, ân cần mở cửa cho : "Sếp Phó, mời !"
Ôn Bân nhịn liếc sang nữa. Lúc lên xe, Phó Lan Chước ngoái đầu về phía Ôn Ngôn. Hai chạm mắt một cái, Ôn Ngôn nhấc bước về phía chiếc xe của Ôn Bân. Phó Lan Chước khẽ cụp mi xuống.
Vừa lên xe, cô vội vàng gửi cho liên tiếp mấy cái sticker: ôm ôm, thơm thơm, cọ cọ. Cô chỉ dỗ cho vui vẻ trở .
Thấy cô yên vị xe, mới cúi bước . Người tài xế chiếc Bentley bên ngoài đóng sập cửa xe .
Ôn Bân cũng lên xe, kìm sang với cô cháu gái ở hàng ghế : "Mộc Mộc , cái học trò của cháu, giỏi giang phết đấy. Lại còn là sếp lớn cơ đấy."
Đi xe Bentley thì thôi , còn thuê cả tài xế riêng nữa. "Cái chiếc xe của , ít cũng mấy triệu tệ đấy."
Cô chỉ khẽ "" một tiếng sang ngoài cửa sổ.
Lúc , mới trả lời tin nhắn: [Sticker xoa đầu.]
Anh quá mất. Cô cúi đầu gõ phím: [Anh giận em chứ?]
Uyên Ngưng: [Có gì mà giận?]
Chiết Mộc w: [Tại em đủ thành thật, cũng đủ dũng cảm.]
Anh còn an ủi cô: [Chuyện đáng là gì , đợi mà.]
[ hy vọng ngày đó sẽ đến nhanh một chút.]
Cửa sổ xe hé mở một nửa, cô hít một ngụm khí lạnh, gửi cho một cái sticker ôm ôm nữa.
Trong xe Bentley, lúc Phó Lan Chước hút một điếu thuốc. Không danh chính ngôn thuận đành, đến mức mà còn chung xe với cô gái của . Anh sống nửa đời , thật sự bao giờ "kìm nén" đến mức .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-53-ethereal-nghe-theo-em-het.html.]
trong khung chat hiện lên một cái sticker mới. Ôm ôm xong, giờ đến cọ cọ.
Được , chỉ cần một cái sticker là đủ dỗ dành . Giống hệt như cô đút cho một viên kẹo ngọt lịm miệng .
[Anh ơi với em thế .] Cô còn phát luôn cho cái thẻ .
Nghe tiếng tài xế nổ máy, ngước mắt lên, lạnh lùng : "Khoan ."
Tài xế khựng : "Sao sếp Phó?"
"Chờ chiếc xe bên cạnh chạy , lát nữa cứ lái theo đuôi họ là ."
"Dạ... rõ!" Tài xế vội vã lời.
Một lúc , chiếc xe của Ôn Bân chạy sượt qua xe họ, dẫn đầu tiến đường quốc lộ. Tài xế nắm chắc vô lăng, cố tình giữ cách phía .
Cô qua gương chiếu hậu bên ngoài, thấy chiếc Bentley đang bám theo phía . Một ý tưởng xẹt qua tâm trí cô.
Cô cúi đầu nhắn tin: [Anh ơi, hôm nay định về Yến Thành ?]
Uyên Ngưng: [Em về ?]
Chiết Mộc w: [Đương nhiên là . với điều kiện là bận gì cơ.]
Uyên Ngưng: [Không bận, Tết rảnh rang lắm.]
Chiết Mộc w: [Vậy ở Huệ Thành chơi vài ngày ? Huệ Thành nhiều chỗ chơi lắm.]
Từ đến nay là dẫn cô du lịch nước ngoài. Lần cất công lặn lội đến Huệ Thành, cô cũng dẫn chơi khám phá quê hương .
Uyên Ngưng: [Em cùng ?]
Chiết Mộc w: [Vâng ạ ~ Phải là cùng em mới đúng.]
Uyên Ngưng: [Đi ? Em sợ bà nội phát hiện ?]
Chiết Mộc w: [Em định với là bạn bè rủ du lịch. Tết nhất mà chơi thì chắc chắn sẽ đồng ý thôi.]
Anh chằm chằm màn hình điện thoại, những ngón tay thon dài gõ phím: [Nghe theo em hết.]
Cái avatar Chiết Mộc dễ thương lập tức gửi cho một cái sticker thơm cái chụt. Anh hết cách với cô, đành đưa tay nới lỏng cổ áo.
Về đến nhà, cô kể chuyện bạn học rủ chơi với gia đình. "Chúng cháu loanh quanh chơi ở Huệ Thành thôi ạ. tối nay bọn cháu sẽ thuê khách sạn ngủ chung, về nhà ạ."
"Ái chà, ngủ khách sạn . Cháu là con gái, bà lo đấy." Bà nội cằn nhằn.
Thím Đặng Như Ý xuề xòa: "Mẹ , Mộc Mộc cũng trưởng thành , cứ để con bé thoải mái chơi . Với Mộc Mộc cũng từng một lên tận Yến Thành học cả kỳ đấy thôi."
"Lên đó học là chuyện khác. Còn Tết nhất thế , ở ngoài đường phức tạp lắm." Bà nội vẫn mấy đồng tình.
Cô im lặng, định bụng thôi bỏ , ngủ khách sạn nữa, tối nay cô sẽ về. khi bắt gặp ánh mắt của cô, bà nội bỗng mềm lòng. Bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô đang đặt đùi: "Thôi , nhưng cháu chú ý an đấy con ngoan. Có chuyện gì là gọi điện ngay cho gia đình. A Bân, chuyển cho Mộc Mộc ít tiền thẻ ."
"Không cần bà ơi..." Cô vội xua tay: “Cháu tiền học bổng mà, trường cháu cũng học bổng , bà cần cho thêm tiền ."
"Thế , du lịch thì tiêu tốn mấy đồng. Khoản tiền nhất định nhận." Bà nội một mực kiên quyết.
Ôn Bân cũng chêm : " thế, lát nữa bác chuyển cho."
Trong lòng cô dâng lên một nỗi bùi ngùi. Cô nhận mang phiền phức đến cho bác hai nữa .
Nói chuyện xong với gia đình, cô về phòng sắp xếp hành lý. Chẳng mấy chốc soạn xong xuôi. Khát khao dẫn chơi Huệ Thành lấn át tất cả, cô kiên trì với lời dối , kéo vali ngoài chào tạm biệt gia đình bác hai.
Bà nội bảo Ôn Bân tiễn cô xuống lầu. Ôn Bân hỏi cô định chơi những . Cô bảo lẽ sẽ Thác Hoàng Quả Thụ, nhưng vẫn chốt chắc chắn. Cô còn sẽ ghé qua nhà bạn . Nhà bạn gần, ngay khu dân cư bên cạnh nên tiện. Cô bảo Ôn Bân cần đưa , ông cũng đồng ý. Chẳng như bà nội luôn lo lo , tiễn cô xuống lầu xong là ông trở về luôn.
Chủ yếu vì dáng vẻ ngoan hiền của cô tính đ.á.n.h lừa cao. Bà nội và bác hai bao giờ mảy may nghi ngờ việc cô dối.
Chia tay Ôn Bân xong, cô như trút gánh nặng, bước chân cũng nhẹ nhõm hơn hẳn. Cô lập tức nhắn tin cho Phó Lan Chước.
Chiếc Bentley màu trắng đỗ ngay gần khu dân cư. Anh xuống xe đợi cô. Từ đằng xa, thấy cô kéo vali bước , vội sải bước tới.
Hai thao tác nhanh. Anh để tài xế xách vali mà tự cất luôn cốp xe. Trong lúc cất hành lý, cô nhanh chân leo lên xe , khóe môi giấu nổi nụ mãn nguyện.
Tài xế là do bạn của cử đến, đầu tiên phục vụ . Anh chẳng bao giờ ngờ cô gái lúc nãy từ nghĩa trang cùng mối quan hệ yêu đương với . Hơn nữa, cái kiểu yêu đương trông lén lút, giấu giếm thế nhỉ?
Phó Lan Chước cơ mà, phục vụ là sếp lớn của tập đoàn Diệu Hằng lừng lẫy - Phó Lan Chước cơ mà!
Đang lơ đãng suy nghĩ, chợt tiếng gõ cửa kính. Vội vàng hạ kính xuống, đối diện với gương mặt góc cạnh điển trai của : "Hôm nay cảm ơn , đưa chìa khóa xe cho ."
"Đoạn tiếp theo, để tự lái."
"..."
Tài xế sững sờ, dám hỏi nhiều, ngoan ngoãn rút chìa khóa bước xuống nhường xe cho . Anh sang một bên: "Vậy sếp Phó, nếu cần nữa thì xin phép nhé. Rất hân hạnh phục vụ sếp hôm nay."
Phó Lan Chước chỉ ậm ừ đáp.
Tài xế lùi lề đường, thêm câu nào, mở cửa ghế lái. Cô ngước , đang phân vân nên chuyển lên ghế phụ . Người đàn ông của cô đúng là giỏi thật, chỉ cần là cũng thể gọi chiếc xe xịn xò thế .
Do dự một lát, cô vẫn mở cửa xe, lon ton chạy lên ghế phụ . Phó Lan Chước ngoảnh sang , gương mặt tức thì như bừng sáng, khóe mắt cũng híp .
Thế là yêu thật ...
Mùng một Tết mà tài xế cứ ngỡ nhét cho cả họng "cẩu lương". Anh chẳng đó nữa, xoay rời .
Thấy bóng khuất hẳn, cô mới sáp khoác tay : "Anh ơi, hôm nay em dối nhiều quá."
Phó Lan Chước cô, vươn tay véo nhẹ má cô: "Những lời dối đó em thể bỏ qua. Bây giờ em thể dắt lên nhà, chính thức giới thiệu với của em mà."
Cô , trong mắt thoáng nét lưỡng lự, nhưng cũng đồng ý: "Dạ ... Vậy bây giờ theo em lên nhà bác hai nhé."
Trong cổ họng bật một tiếng trầm thấp: "Thôi, khó em."
Anh xoa đầu cô: "Em còn nhỏ tuổi thật, đợi thêm một thời gian nữa cũng , vội."
Việc cô dám bịa chuyện dối gia đình để trốn ngoài gặp khiến vô cùng mãn nguyện . Một chút xíu khó chịu len lỏi trong lòng khi nãy thổi bay biến sạch.
Cô vòng tay ôm lấy : "Anh ơi, em phúc quen một bạn trai như thế ."
Một bạn trai đến thế, cô cũng để bà nội và đến sự tồn tại của .
Thực Ôn Ngôn là một cô gái nhút nhát. riêng chuyện , cô rụt rè. Khoảng cách tuổi tác là một chuyện, cô cũng nhà soi mói, thậm chí can thiệp sâu chuyện tình cảm của . Cô cảm thấy tình cảm giữa cô và vẫn đến mức kiên cố, gì lay chuyển .
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ miên man, rướn hôn cô. Anh chậm rãi mút mát đôi môi cô, đôi môi mang theo nhiệt độ nóng rực dời đến vành tai cô, giọng trầm khàn đến mức đáng sợ: "Định dẫn chơi đây, Mộc Mộc nhỏ?"
Cô ngoảnh , hôn một cái "chụt" lên má : "Thác Hoàng Quả Thụ, đến bao giờ ? Chỗ là nổi tiếng nhất ở Huệ Thành đấy."
"Chưa." Anh từng đến Huệ Thành du lịch bao giờ.
"Vậy chúng đến đó nhé." Cô hôn một cái nữa.
Cổ họng siết , chặn luôn đôi môi mềm mại của cô .
Những ngày tiếp theo, cô dẫn rong ruổi khắp chốn Huệ Thành. Đầu tiên là ghé thăm Thác Hoàng Quả Thụ, đó đến Khu thắng cảnh Long Cung chiêm ngưỡng hang động nước dài nhất, nhất nước nhà. Sáng ngày thứ hai, cả hai cùng trải nghiệm cảm giác mạnh với trò nhảy bungee đôi ở Cầu Hẻm núi Hoa Giang. Chiều đến thì ghé qua Thiên Hộ Miêu Trại ở Tây Giang. Chỗ miễn chê, cô còn rủ thuê một bộ trang phục dân tộc Miêu để chụp ảnh, chơi ở đó mãi đến tối mịt mới về. Ngày thứ ba thì dạo Quần thể Cổ trấn Trấn Viễn.
Chuyến chơi trôi qua nhanh như một giấc mộng. Mới chớp mắt kết thúc .
Trên đường lái xe đưa cô về trung tâm thành phố, nắng chiếu chói chang, thời tiết cũng ấm dần lên. Cô hạ kính cửa sổ xuống, gió thổi còn chút lạnh nào, ánh nắng ấm áp mơn trớn da thịt vô cùng dễ chịu.
"Bé cưng." Chợt gọi.
Cô đầu . Một tia nắng chiếu thẳng xe, phủ lên những vệt sáng lấp lánh li ti. Anh ghế lái, một tay thong dong đặt vô lăng. Ánh sáng phác họa đường nét sắc sảo, nam tính góc nghiêng khuôn mặt . Xương mày cao ngất, đang nghiêng đầu cô.