Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 52: Ethereal - Anh thì được thỏa mãn rồi, còn...

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:35
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Ngôn quấn lấy , hai tay ôm vòng qua cổ: "Nhớ nên tới thôi."

Câu trả lời y hệt cái cớ dùng khi đột nhiên xuất hiện lầu nhà cô khi nãy. Anh mang cho cô một sự bất ngờ, thì bây giờ cô cũng đáp lễ một sự bất ngờ khác.

Bước đến bên mép giường, ánh mắt Phó Lan Chước sẫm , đáy mắt sâu thẳm. Đặt cô xuống giường, khẽ bẹo má cô gái nhỏ: "Gan em cũng to đấy."

Hơn nữa còn nửa đêm nửa hôm chạy ngoài, thực sự nguy hiểm. Phó Lan Chước cau mày.

Ôn Ngôn ngước lên : "Đêm giao thừa, em ở cạnh mà."

"Thế báo cho ? Anh thể đón em cơ mà." Anh cô, nếp nhăn giữa trán vẫn dãn : “Không đấy, thế nguy hiểm lắm, em ?"

Sao mắng cho một trận thế : "Dạ..."

Cô nép ôm lấy eo , mềm nhũn dán chặt lồng n.g.ự.c : "Anh ơi, may mà ngủ. Em cứ sợ ngủ mất thấy tiếng gõ cửa, vì em đợi bà nội ngủ say mới dám lẻn qua đây. Họ đ.á.n.h mạt chược muộn ơi là muộn."

Người trong lòng dán sát , chiếc áo phao cọ xát tạo những tiếng sột soạt nho nhỏ. Ngửi thấy hương thơm thiếu nữ thoang thoảng, Phó Lan Chước bỗng tự hỏi, việc lặn lội đến tìm cô đêm giao thừa rốt cuộc là đúng sai đây.

Anh trầm ngâm, đáp lời. Ôn Ngôn ngẩng đầu lên, vồ lấy hôn cô ngấu nghiến. Hàng mi cô khẽ run, ngoan ngoãn ngửa cổ đáp .

Nụ hôn của phần thô bạo, mang theo những cảm xúc dồn nén quá lâu. Cô nếm hương bạc hà thoang thoảng nơi môi răng , xen lẫn chút mệt mỏi của một đêm dài thiếu ngủ. Cô cảm nhận bàn tay đặt bên eo , siết chặt, siết chặt hơn nữa, như khảm cô tận xương tủy.

hề né tránh, nỗ lực vụng về hùa theo .

Dần dà, nụ hôn của đàn ông trở nên dịu dàng hơn, còn vồ vập mất kiên nhẫn mà chầm chậm mút mát, từng chút một tiến tới khám phá. Anh hôn lên cánh môi, hôn lên bầu má ửng hồng lành lạnh của cô, hôn lên hàng mi đang run rẩy. Cùng lúc đó, bàn tay thành thạo cởi lớp áo phao dày sụ , đó lột hẳn xuống.

Cô vô cùng ngoan ngoãn, hề phản kháng chút nào.

Mãi cho đến khi chuẩn cởi luôn cả chiếc áo len mỏng manh , cô mới đỏ bừng mặt mở mắt : "Anh..."

Hơi thở nặng nhọc, phả nóng rực bên tai cô: "Anh em, bé cưng."

"Muốn... em gì cơ?" Cô chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ vô tội.

Hai gò má căng , bao nhiêu tà niệm lập tức bay biến sạch. Nếu đêm nay thực sự gì cô gái nhỏ , thì đúng là cầm thú. Cô quá đỗi ngây thơ, cũng quá đỗi non nớt.

"Giúp ." Anh hôn lên cổ cô, dỗ dành: "Anh cần em."

Có lẽ Ôn Ngôn lờ mờ hiểu ý , thấy thứ gì đó, mặt cô lập tức nóng bừng, chỉ nhỏ giọng "" một tiếng. Nhận phản hồi hề bài xích của cô, tinh thần chấn động, lập tức nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô kéo qua.

Cô gái nhỏ ngoan, còn gọi là " ơi".

Đuôi mắt Phó Lan Chước nhuốm màu đỏ lựng. Anh chăm chú đôi mắt tuyệt của cô: "Gọi tên thử nào?"

Đột nhiên, cô gọi tên .

"Phó... Lan Chước." Khóe môi cô cong lên một nụ nhạt. Chiếc áo khoác cởi , cô lúc chỉ còn một chiếc áo len mỏng màu trắng. Chiếc áo ôm sát lấy đường cong cơ thể. Ánh mắt lướt qua cô, tận hưởng nhiệt độ từ lòng bàn tay cô truyền đến. Dục vọng dâng trào khó kìm nén, hôn lên môi cô một cái: "Gọi Lan Chước ."

Sở thích của đổi xoành xoạch, yêu cầu thì rõ nhiều.

yêu cầu cũng đơn giản, cô liền ngoan ngoãn theo: "Anh Lan Chước."

Đôi mắt cô long lanh, sáng ngời.

Anh thì thầm gì đó bên tai cô. Cô ngoan ngoãn nhúc nhích. Anh vén vạt áo len của cô lên, thở nóng rực từ từ áp sát...

Phó Lan Chước cúi đầu, kiên nhẫn hướng dẫn cô, ánh mắt sâu thăm thẳm.

Những lúc như thế thật sự bá đạo, còn chút xa. Ôn Ngôn như bỏ bùa, nhất nhất theo lời . chẳng bao lâu, tay chuyển sang xoa nắn dái tai cô, từ từ trượt xuống .

Cô nhắm nghiền mắt, hai vành tai đỏ rực. Hàng mi dày rậm rủ bóng xuống đôi mắt trong veo tuyệt .

"Ngoan quá, bé cưng." Giọng trở nên khàn đục rõ lời. Anh dán mắt cô, say sưa ngắm , trán rịn một lớp mồ hôi mỏng: “Sao em ngoan thế ?"

"Vì em thích mà." Cô vòng tay ôm lấy cổ .

Anh chặn môi cô, thở vô cùng hỗn loạn: "Vẫn đủ lực bé cưng."

Cô cố gắng hết sức để vui.

Màn đêm bên ngoài đặc quánh. Chẳng qua bao lâu, hốc mắt cô ngấn lệ ươn ướt, tay cũng mỏi nhừ tê rần.

Còn thì vô cùng thỏa mãn. No nê xong xuôi, bế bổng cô nhà vệ sinh rửa tay.

Rửa tay sạch sẽ, ôm cô lòng, cúi đầu áp cằm lên gò má mềm mại, ửng hồng của cô, giọng trầm khàn: "Có hối hận vì đêm nay chạy tới tìm ?"

Hăm hở chạy tới tìm , thế mà ức h.i.ế.p đến mức .

Anh thì thỏa mãn , sướng rơn .

Cô ôm lấy cổ , lắc đầu nguầy nguậy.

thấy vô cùng cam tâm tình nguyện, chỉ cần vui là cô cũng thấy vui. Đêm nay trải nghiệm thêm một chuyện khiến đỏ mặt tía tai...

Phó Lan Chước chăm chú ngắm cô. Gương mặt cô vẫn còn đọng nét ửng đỏ khó phai, trông vô cùng diễm lệ. Anh cúi xuống hôn lên má cô: "Em vất vả , bé cưng."

Cô buồn ngủ ríu cả mắt, cả mệt lả , vòng tay ôm lấy cổ lầm bầm: "Anh ơi, đêm nay em ngủ chỗ nhé, sáng mai em sẽ dậy sớm về."

Nếu sáng mai về nhà mà lỡ chạm mặt nhà, cô sẽ dối là ngoài mua đồ ăn sáng, vì mùng một Tết tự dưng thèm ăn bánh bao ở tiệm lầu. Ngay từ lúc lẻn ngoài, cô tính toán xong xuôi lý do để đối phó .

Phó Lan Chước cô, giọng trầm thấp: "Ừm, đêm nay chắc chắn cho em về ."

Anh dùng đầu ngón tay thô ráp vuốt ve má cô: "Ngủ , ngày mai sẽ tảo mộ bố cùng em."

Ôn Ngôn ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."

Anh kéo chăn lên. Cô ngoan ngoãn ngay ngắn, nhường hẳn nửa giường bên trái cho . Anh cẩn thận đắp chăn cho cô. Cô chớp mắt , cong môi : "Chúc Phó Lan Chước ngủ ngon."

Phó Lan Chước khựng , nhẹ bóp mũi cô: "Sao đổi cách gọi ?"

"Chẳng lúc nãy bắt em đổi ." Cô lầm bầm.

Anh bật : "Được , em gọi cũng ."

khúc khích, gì thêm nhắm mắt . Cô buồn ngủ thật sự , đêm nay "hành hạ" đến tơi tả.

Phần đệm bên cạnh lún xuống, đàn ông cũng xuống giường. Cô định nhích sang, chủ động dang tay ôm cô lòng. Hàng mi cô khẽ run, ngoan ngoãn nép sát vòm n.g.ự.c vững chãi của .

Anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô, hệt như một cha đang dỗ con gái ngủ. Nhìn ngắm cô gái nhỏ xíu trong vòng tay , cảm thấy một niềm thỏa mãn lời nào tả xiết.

Cô chẳng hề rằng, chính vì cô quá đỗi ngoan ngoãn, bảo gì cũng , mới khiến ngày càng đà lấn tới. Phó Lan Chước cúi xuống hôn lên trán cô, giọng khàn khàn: "Năm mới vui vẻ, bé cưng."

Ôn Ngôn rõ nữa, vì ngả n.g.ự.c một lúc cô ngủ say sưa. Thả lỏng cơ thể là cô chìm giấc ngủ nhanh, gần như đặt lưng xuống là ngủ ngay. Phó Lan Chước cô, ánh mắt thâm trầm tĩnh lặng.

Giấc ngủ kéo dài một mạch đến tận tám giờ rưỡi sáng. Báo thức của cô reo, nhưng Phó Lan Chước tắt béng mất. Cô đặt báo thức lúc sáu giờ sáng, tính là về sớm một chút để nhà phát hiện chuyện cô từng khỏi nhà, hơn nữa bà nội luôn dậy sớm, già bao giờ ngủ nướng. Kết quả là lúc tỉnh dậy, hơn sáu giờ những hai tiếng rưỡi. Ôn Ngôn vùng dậy, cuống cuồng vơ lấy chiếc áo phao mặc .

Phó Lan Chước tỉnh dậy sớm hơn cô, nhưng tỉnh cứ dựa lưng đầu giường ngắm cô ngủ. Cô làu bàu: "Anh gọi em dậy chứ?" Đã thế còn tắt cả báo thức của cô nữa...

giận, nhưng chẳng thể phát cáu.

Anh bình thản đáp: "Sáu giờ sớm quá, em ngủ thêm một lát."

Anh xích gần, dang tay ôm lấy cô: "Cùng lắm thì để nhà em đến sự tồn tại của thôi."

Cô khựng .

Cằm cọ cọ má cô mềm mại: "Em trưởng thành , quyền tự do yêu đương, cần dè dặt cẩn trọng như ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-52-ethereal-anh-thi-duoc-thoa-man-roi-con.html.]

Thậm chí, còn nung nấu ý định đón cô về Yến Thành sống cùng , chứ để cô chen chúc trong căn nhà chật chội của bác hai, còn sắc mặt khác mà sống.

Nói thì dễ thế thôi...

Cô nhẹ nhàng phân trần: "Bà nội em lớn tuổi , em chịu đả kích. Anh cho em thêm chút thời gian nhé."

Chủ yếu là vì lớn hơn cô tận mười tuổi. Bản cô thì bận tâm, nhưng cô giải thích thế nào với bà nội.

Anh vuốt ve lọn tóc dài của cô quấn lòng bàn tay, giọng ngái ngủ lẫn chút khàn khàn. Anh chỉ "ừm" một tiếng thật khẽ.

Điện thoại của cô đột nhiên đổ chuông. Không tiếng báo thức, cô cầm lên xem thì thấy bà nội đang gọi. Ngay lập tức, cô nảy một ý định khác. Không khí ngưng trệ mất hai giây, cô mới ấn nút máy: "Cháu ạ bà nội..."

Giọng bà nội trong điện thoại vẻ hốt hoảng: "Mộc Mộc , cháu ở nhà ? Sáng sớm tinh mơ thế , cháu ?"

Mùng một Tết mà ngủ nướng thì , bà nội ngủ dậy gọi cô dậy ăn sáng. gõ cửa mãi mà thấy động tĩnh gì, thím Đặng Như Ý bảo cứ để cô ngủ thêm lát nữa, , bà đành theo. đến tám giờ rưỡi cô vẫn im lìm, bà liền mở cửa phòng xem, mới phát hiện cô trong phòng. Không khỏi nhà từ lúc nào.

"Cháu... Bà ơi, cháu đang đường đến nghĩa trang, thăm bố cháu. Cháu dậy từ sớm ạ, bà đừng lo cho cháu nhé." Cô bịa luôn lý do . Vốn dĩ cô định về nhà một chuyến, dối là chơi với bạn. giờ bà nội phát hiện cô ở nhà, đành thẳng là tảo mộ.

Chắc chắn bà nội sẽ hiểu thôi.

"Trời đất, cháu chạy đến nghĩa trang một ? Hơn nữa mùng một Tết, tảo mộ chứ? Chờ đến mùng năm mùng sáu, bác hai sẽ đưa cháu mà!" Bà nội sốt ruột: "Mộc Mộc , cháu thật cho bà , cháu đang tâm sự gì ?"

Từ tối hôm qua bà thấy cô gì đó khác lạ .

"Không bà ơi, cháu thật mà. Cháu chỉ đúng mùng một thôi. Bà yên tâm, cháu cũng lớn , bà cần lo lắng ạ." Cô cố gắng giọng thật thoải mái.

Đầu dây bên im lặng một lát: "Được , cái con bé , thật là... Thế cháu đường cẩn thận nhé, nhớ ? Đến nơi thì báo bà một tiếng."

"Dạ, ạ." Cô ngoan ngoãn lời.

Cúp máy xong, cô khẽ mỉm , sang với Phó Lan Chước: "Không cần về nhà nữa ơi, chúng tảo mộ luôn nhé."

Bị phát hiện thế , đỡ chạy về nhà bác hai một chuyến.

Phó Lan Chước cô, bóp nhẹ má cô: "Ừ, theo em."

nhịn ôm chầm lấy . Thật , lát nữa nghĩa trang cùng cô.

Anh dịu dàng xoa đầu cô.

Dậy xong, cô lẽo đẽo theo phòng tắm vệ sinh cá nhân. Anh gọi lễ tân khách sạn mang lên một bộ đồ vệ sinh cá nhân mới tinh. Thế là cô và chen chúc trong cái nhà vệ sinh bé xíu của phòng khách sạn cùng đ.á.n.h răng.

Đây là đầu tiên hai trải nghiệm cảm giác . Hồi cô ở nhà cũng từng thử qua.

Cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng. Dù căn phòng tiêu chuẩn nhỏ hẹp chẳng thoải mái bằng mấy căn phòng suite rộng rãi , nhưng bù , nó tạo cơ hội cho họ gần gũi nhiều hơn...

Vệ sinh cá nhân xong, hai xuống lầu ăn sáng. Cô dẫn đến một quán ăn xa hơn một chút để ăn sáng, tránh khu vực gần khách sạn vì nơi sát sạt khu dân cư nhà cô. Hai rẽ một quán hoành thánh. Quán đây cô cũng từng đến, nhưng ăn thử thì thấy hương vị khá ngon. Mỗi gọi một tô bự chảng ăn sạch sành sanh. Phó Lan Chước còn gọi thêm một tô miến chua cay đặc sản địa phương ăn thử, nhưng cay xé lưỡi, cuối cùng chỉ cố ăn một nửa.

Ăn sáng xong, hai bắt xe đến núi Bảo Phúc, nơi bố cô đang yên nghỉ.

"Anh ơi, đến Huệ Thành một ạ?" Lên xe , cô mới sang hỏi .

Bởi vì chỉ cần cùng , chuyện phương tiện dường như bao giờ là vấn đề. Dù là đến bất kỳ thành phố nào, cũng luôn xe và tài xế đưa đón tận nơi. , cô thấy rõ sự khác biệt.

Phó Lan Chước khẽ nhếch môi: “ừm" một tiếng: "Tết nhất là dịp đặc biệt, cho họ nghỉ phép hết ."

Thực cũng cố tình tự chuốc lấy phiền phức, thi thoảng tự trải nghiệm cuộc sống bình dân một chút cũng tồi. Huống hồ là trải nghiệm vì cô, vô cùng cam tâm tình nguyện.

Hàng ghế xe taxi bệ tỳ tay ngăn cách, cô xích gần sát bên : "Thế là còn chán đấy. Nếu em là nhân viên của , em cũng chẳng Tết nhất mà vẫn tăng ca ."

Xem là hình mẫu nhà tư bản bóc lột khắc nghiệt.

Anh giơ tay ôm lấy cô, gì, chỉ cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô.

Không khí trong xe thoáng chốc tĩnh lặng mấy phần. Thông qua gương chiếu hậu, một ánh mắt soi mói đang chằm chằm họ. Ánh mắt tài xế tràn ngập vẻ khó hiểu. Cô cảm nhận , nhưng thì cực kỳ nhạy bén nhận ngay. Vừa nhướng mắt lên, ánh mắt mới vội vàng rời , sống lưng cứng , tiếp tục im lặng lái xe.

Ngồi xe lạ thì chuyện thiếu tự nhiên là tránh khỏi. Cô cũng dần cảm nhận một chút gượng gạo, liếc tài xế phía khẽ nhếch môi .

Ông chú tài xế chắc tưởng là một ông chú tồi tệ dụ dỗ con nít đây mà. Cô buồn , vốn định hôn đáp trả một cái, nhưng cố nhịn.

...

"A Bân, vẫn yên tâm về con bé Mộc Mộc. Con mau qua núi Bảo Phúc một chuyến ! Một cô gái nhỏ chạy lên cái nơi đèo heo hút gió một , thật là, nguy hiểm quá mất. Nhanh lên, ngay , lát nữa nhớ đón con bé về đàng hoàng." Nhìn thấy Ôn Bân từ trong phòng bước , bà nội vội vàng dậy giục giã.

Khoảng mười phút , Ôn Bân và Đặng Như Ý đều bà nội kể chuyện Ôn Ngôn nghĩa trang một . Lúc đó hai còn đang do dự xem nên cất công chạy lên tận núi Bảo Phúc .

Đặng Như Ý vỗ vai chồng một cái: "Đi , còn ngây đó gì. Lỡ Mộc Mộc mệnh hệ gì, ông lấy mặt mũi nào ăn với chú Hành."

Câu khiến Ôn Bân chột , sắc mặt sa sầm : "Ừ, để qua đó một chuyến."

Ôn Ngôn tuổi đời còn nhỏ mà mồ côi cả cha lẫn , cú sốc ai cũng chịu đựng . Ôn Bân lúc nhạy cảm trách móc cô bàn bạc với gia đình mà tự ý chạy tảo mộ. Điều quan trọng bây giờ là chắc chắn cô an . Ông cầm lấy chìa khóa xe hối hả khỏi nhà.

...

Từ trung tâm thành phố đến núi Bảo Phúc xa lắm, taxi tầm hai mươi phút là tới.

Xe rẽ đường Trí Phú, ồn ào náo nhiệt như một rào chắn vô hình chặn bên ngoài. Con đường dốc thoai thoải hướng lên , hai bên đường là những hàng tùng bách cổ thụ sừng sững, tán cây giao gần như che kín bầu trời. Ánh nắng mùa đông xuyên qua kẽ lá rọi xuống, khí mang theo mùi hăng hăng ngai ngái của cỏ cây, vô cùng trong lành và thanh sạch.

Nghĩa trang Công cộng núi Bảo Phúc dựa lưng sườn núi, những bậc thang đá trải dài tầng tầng lớp lớp tít tắp sâu bên trong. Từ xa thể thấp thoáng thấy những ngôi mộ rải rác sườn núi, lặng lẽ hướng về phía ánh nắng mặt trời.

Xuống xe taxi, Phó Lan Chước theo Ôn Ngôn về hướng phần mộ của bố cô. Đi vài phút là tới nơi.

Sau khi bà Ngôn Bình qua đời, bà an táng chung với chồng là ông Ôn Hành. Hai tấm bia mộ dựng phần mộ, đó là di ảnh bằng sứ của một đôi vợ chồng trẻ, nụ hiền hậu, ấm áp.

Bệ mộ dọn dẹp sạch sẽ, ở các góc mọc lên hai khóm lan lá nhỏ, cỏ dại. Trên bệ cúng bằng đá đặt một chiếc lư hương nhỏ chứa đầy tro tàn nhang cũ, bên cạnh là hai chiếc ly thủy tinh bám một lớp bụi mỏng.

xổm xuống, nhẹ nhàng đặt bó cúc trắng và hoa bách hợp mang tay xuống mộ. Anh cũng xổm xuống, lượt lấy từ trong túi đồ mấy món đồ lễ: năm quả táo, năm quả chuối, năm quả cam, cùng ba phần bánh ngọt và một hộp nhang.

Nhang là phương tiện kết nối giữa hai thế giới, lễ tế thể thiếu nhang. Cô lấy sáu nén nhang từ hộp, liền bảo: "Để châm lửa cho." Rồi rút bật lửa .

Cô "" một tiếng, đưa nhang cho .

Phó Lan Chước kiên nhẫn. Sau khi châm nhang, cắm ba nén bia mộ của bố cô.

Cô thầm thì giới thiệu trong lòng: Mẹ, bố, đây là bạn trai của con, tên là Phó Lan Chước. Hôm nay cùng con đến thăm bố .

Cắm nhang xong, sắp xếp đồ lễ và bánh trái cho gọn gàng, đó quỳ xuống bắt đầu dập đầu.

ngẩn , mím môi, hề ngăn cản .

Anh dập đầu vô cùng thành kính, trong lòng thầm trò chuyện với bố nhiều điều, nét mặt phần trang nghiêm tĩnh lặng.

Hai cơn gió lạnh buốt quét qua, cây cối rung lên xào xạc. Mắt Ôn Ngôn hạt cát bay , cô giơ tay dụi mắt đến đỏ hoe.

Phó Lan Chước dập đầu ba cái bia mộ của từng mới dừng .

Cô lấy từ trong túi một gói giấy ăn, đưa cho : "Anh ơi, lau ."

"Không ." Anh nhận lấy, lúc dậy chỉ tiện tay phủi qua lớp bụi vương đầu gối.

Cô xích gần, định đưa tay nắm lấy tay thì đột nhiên thấy một tiếng gọi khiến cả cô giật nảy : "Mộc Mộc!"

Quay đầu , cô thấy bác hai Ôn Bân, tay xách đồ cúng, ôm bó hoa, đang trố mắt hai . Ông dợm bước về phía họ.

"Bác hai..." Cô gọi nhỏ, ánh mắt dán chặt ông.

 

Loading...