Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 5: Aurora - Vấn vương hương đào trắng ngọt thanh
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:33
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi lấy ý thức, Ôn Ngôn lờ mờ nhận đang trong phòng bệnh. Ngón tay cô ai đó bóp chặt, nhói lên một cái như kim đâm.
Đau quá, cô vô thức cau mày.
"Cô tỉnh kìa." Bên cạnh giường bệnh là một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng.
Và cạnh nữ bác sĩ, ai khác, là Phó Lan Chước.
Vóc dáng cao ráo, bộ vest tối màu cắt may vô cùng tinh xảo, thần sắc đầy lạnh lùng.
"2.7, đường huyết tụt quá thấp . Chắc là do cô bé để bụng đói quá lâu, cơ thể tiêu hao năng lượng quá nhiều nên mới dẫn đến ngất xỉu. Đợt học quân sự ngày nào cũng vài em sinh viên ngất xỉu đưa trạm y tế. Xong , lấy bông gòn ấn giữ hai phút nhé."
"Được, để ."
Trong lúc nữ bác sĩ dặn dò, Phó Lan Chước tiến tới nắm lấy cổ tay Ôn Ngôn, đón lấy cục bông gòn từ tay bác sĩ và ấn nhẹ lên vết đ.â.m ở đầu ngón tay cô.
Ôn Ngôn vẫn còn khá m.ô.n.g lung, nhưng tĩnh tâm suy nghĩ một chút, cô cũng lờ mờ đoán tình hình hiện tại.
Chắc hẳn lúc nãy cô ngất xỉu, và Phó Lan Chước là đưa cô trạm y tế của trường. Vết đ.â.m lúc nãy lẽ là để lấy m.á.u thử đường huyết.
Một lát , nữ bác sĩ mang đến một ống thuốc: "Uống cái ống glucose em."
Cái lỗ nhỏ ngón tay chắc cầm máu, ánh mắt Ôn Ngôn chuyển dời sang Phó Lan Chước. Anh như nhận tín hiệu từ cô, liền buông lỏng cổ tay và bỏ cục bông gòn .
Cơ thể Ôn Ngôn lúc vẫn đang cực kỳ yếu ớt, tự dậy cũng nổi. Phó Lan Chước đành vòng tay đỡ lưng cô dậy, đó đưa ống nước đường cho cô.
Khuôn mặt Ôn Ngôn nóng bừng lên vì ngượng. Nước đường đến miệng, độ ngọt gắt gao của nó suýt chút nữa khiến cô ngất lịm thêm nữa.
Ngọt quá thể đáng.
Chỉ vì "kéo dài mạng sống" mà cô nhắm mắt nhắm mũi tu cạn sạch ống nước đường.
"Em ăn gì, để gọi mang đến." Vừa uống xong ống nước đường, cô thấy tiếng Phó Lan Chước hỏi. Cô khẽ ngẩng đầu lên.
Thực bụng đói lả đến mức chẳng còn ăn gì, nhưng cô thừa hiểu dày đang cần thức ăn để co bóp, liền đáp: "Em ăn tạm chút bánh mì là ạ."
"Lát nữa ngoài em sẽ tự mua ở siêu thị của trường."
Phó Lan Chước cô chằm chằm, im lặng chừng hai giây lên tiếng: "Bác sĩ dặn em nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, ít nhất theo dõi nửa tiếng nữa. Để mua cho. Em cứ ngoan ngoãn yên giường, đợi ở đây." Nói xong định , mới bước hai bước vội : "Ôn Ngôn, chúng trao đổi phương thức liên lạc ."
Tay Ôn Ngôn đặt chăn vô thức nắm chặt mép chăn. Lúc cô chẳng còn sức mà lên tiếng thắc mắc, chần chừ một lát lôi điện thoại theo ý .
Phó Lan Chước cầm lấy điện thoại của cô, tự tay lưu của máy.
Ngay tại khoảnh khắc , Ôn Ngôn bỗng cảm giác hệt như một vị phụ đang quản lý con cái, dù thực tế hai chẳng hề thiết đến mức .
Cảm giác hệt như đang ở trong một giấc mơ .
Bất ngờ ở xuất hiện một hết mực quan tâm đến sức khỏe của cô.
Lưu xong xuôi, Phó Lan Chước mới rời .
Anh khỏi, nữ bác sĩ ở trạm y tế mang theo một chiếc máy đo huyết áp bước đến: "Để cô đo huyết áp cho em xem thế nào. Bây giờ em cảm thấy khá hơn chút nào ?"
Uống xong nước đường, cơ thể cô đỡ mệt mỏi hơn hẳn, cô khẽ gật đầu cho câu trả lời.
Trong lúc đo huyết áp cho cô, nét mặt nữ bác sĩ bỗng lộ vẻ hóng hớt tò mò: "Anh trai lúc nãy quan hệ gì với em ? Hai là em ? Hay em là cháu gái của ?"
"Công nhận trai xuất sắc luôn đó, em cũng là một mỹ nhân tuyệt trần, chắc mẩm hai là họ hàng thiết ."
"Không ạ.” Ôn Ngôn trả lời.
"Thế là giáo viên trường ?"
"Dạ cũng ."
"À, cô , là bố em đúng ? Bố em trẻ ghê đó!"
"..."
Ôn Ngôn còn tưởng cô sẽ đoán Phó Lan Chước là bạn trai cô cơ... khi hai chữ "bạn trai" nảy trong đầu, bản cô cũng giật hoảng hốt.
"Dạ đều ạ, bọn em... chỉ là bạn bè thôi, họ hàng ."
Thực chất thì hai ngay cả bạn bè còn xứng, nhưng nếu cứ khăng khăng quen thì sợ là tâm hồn buôn dưa lê hóng hớt của bác sĩ sẽ chẳng bao giờ dừng mất.
"À... thì là bạn bè." Bác sĩ liếc Ôn Ngôn thêm vài cái tất việc đo huyết áp.
"Huyết áp của em bình thường. Ráng nghỉ ngơi thêm nhé, nhớ chú ý ăn uống đầy đủ đúng bữa, rõ ."
...
Tốc độ của Phó Lan Chước khá nhanh, Ôn Ngôn đợi lâu , tay xách theo một túi ni lông căng phồng.
Tiến đến cạnh giường bệnh, lặng lẽ rút từng món đồ trong túi , bày la liệt tủ đầu giường.
Ôn Ngôn siết chặt mép chăn: "Sao mua nhiều thế ..."
"Cũng bình thường thôi, nhiều lắm ."
Nửa phút , chiếc tủ đầu giường bé nhỏ chất đầy ụ đủ loại đồ ăn thức uống: từ sô cô la, bánh quy, bánh mì, kẹo sơn tra, kẹo sữa, bánh bông lan, cho đến mấy chai sữa và nước ép cam nguyên chất.
"..."
"Em ăn cái nào?" Phó Lan Chước cô, ân cần hỏi.
Lướt mắt qua đống đồ ăn một lượt, Ôn Ngôn chỉ tay gói kẹo sơn tra. Món vẻ kích thích vị giác nhất, vả cô cũng thích ăn đồ chua chua ngọt ngọt như sơn tra.
Phó Lan Chước cầm gói kẹo đưa cho cô.
Từ hồi học cấp hai đến giờ Ôn Ngôn hề cắt tóc, mái tóc dài chấm eo. Lúc cô cúi đầu bóc vỏ kẹo, mái tóc buông xõa rủ xuống che lấp một nửa khuôn mặt. Sau khi bộ đầm hội màu xanh sapphire , cô đang mặc chiếc áo thun cotton đơn giản màu hồng nhạt. Phần cánh tay lộ ngoài toát lên một tông da trắng sứ lạnh lẽo, trắng đến mức thực. Bóc vỏ kẹo xong, cô đưa tay vén gọn những lọn tóc lòa xòa tai, vô tình để lộ chiếc cổ thiên nga trắng ngần, hảo. Tiến xuống sâu hơn, dù chiếc áo thun dáng rộng rãi nhưng vẫn lấp ló tôn lên những đường cong căng đầy quyến rũ.
Cơ hàm của Phó Lan Chước bỗng siết chặt trong tích tắc, lập tức đ.á.n.h mắt sang hướng khác.
Bên ngoài trời đổ mưa, những hạt mưa rơi tí tách buồn bã.
Dường như đây là cơn mưa đầu tiên của Yến Thành tháng Chín.
Ôn Ngôn ngoảnh đầu ngoài cửa sổ, bất chợt nhớ cơn mưa nửa tháng . Khung cảnh ngày hôm như khắc sâu trong tâm trí cô.
Cô vẫn nhớ như in quai hàm của Phó Lan Chước thương và chảy m.á.u đầm đìa. Ánh mắt cô từ từ chuyển dời từ cửa sổ sang khuôn mặt .
Nhìn kỹ mới thấy, phía quai hàm bên trái của vẫn còn vương một vết sẹo nhỏ mờ nhạt.
Động tác nhai kẹo trong miệng bất giác khựng .
Ăn xong cuộn kẹo sơn tra, Ôn Ngôn đưa tay kéo nhẹ vạt áo vest của Phó Lan Chước.
Phó Lan Chước .
"Anh Phó, ... còn vết thương nào khác đấy chứ?"
Ngày hôm đó, cây cột đèn đường đổ sầm xuống, mui xe và kính cửa sổ vỡ nát. Những mảnh kính sắc nhọn văng tung tóe trong trung, nhỡ cứa chỗ nào khác thì , ví dụ như cổ, đầu chẳng hạn.
"Em đang đến vụ t.a.i n.ạ.n ?"
Tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài ngày một nặng hạt, từng đợt gió rít gào khiến rèm cửa sổ bay phần phật.
Khi ánh mắt chạm , mặt Ôn Ngôn bắt đầu nóng bừng lên. Cô rụt rè "" một tiếng.
"Không ."
"Chuyện đó em cần bận tâm . Nếu mà xảy mệnh hệ gì, thì bây giờ thể sừng sững mặt em thế ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-5-aurora-van-vuong-huong-dao-trang-ngot-thanh.html.]
"Dạ."
Không gian chìm im lặng. Phó Lan Chước bước tới kéo cửa sổ . Chiếc rèm cửa đang nhảy múa điên cuồng bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn.
Kẹo sơn tra kích thích vị giác, ăn xong Ôn Ngôn cũng bắt đầu thấy đói bụng. Ánh mắt cô nhảy nhót đống đồ ăn tản mác, phát hiện riêng bánh mì thôi mà Phó Lan Chước tậu hẳn năm vị khác . Cô với tay lấy chiếc bánh mì bơ vị dâu tằm.
"À , chỗ đồ ăn hết bao nhiêu tiền , để em chuyển khoản trả ." Ôn Ngôn lên tiếng trong lúc xé vỏ bánh mì.
"Không cần , chẳng đáng bao nhiêu tiền."
"Thế , em ngại lắm. Hôm nay em phiền quá nhiều ."
Phó Lan Chước lẳng lặng lấy điện thoại , mở sẵn giao diện WeChat. chỉ nửa giây , tắt màn hình cái rụp, nhạt giọng : "Cứ coi như mời em . Dù cũng tính là đàn khóa của em mà."
"Đàn mời đàn em khóa một bữa ăn nhẹ, chắc quá đáng lắm nhỉ?"
"..."
" nhiều thế , một em ăn hết."
"Ăn hết thì chia cho mấy bạn cùng phòng ký túc xá, hoặc để dành ngày mai đồ ăn vặt cũng ."
"Thôi ..."
Dù thì Phó Lan Chước cũng chẳng thiếu chút tiền mọn , Ôn Ngôn cũng đôi co nữa.
Chiếc điện thoại đặt gối đột nhiên rung lên bần bật, là cuộc gọi WeChat của Tiêu Tâm Nhuỵ, Ôn Ngôn lập tức bắt máy.
"Alo?"
"Tiểu Ngôn! Sao giờ vẫn vác mặt về phòng? Mình với Hữu Hữu tắm gội sạch sẽ thơm tho hết , Khâu Tuyết thì vẫn biệt tăm. Hai các rủ chơi đấy !"
"Không , ... đang chuẩn về đây."
"Trời đang mưa đấy nhé, mang theo ô đấy! Mưa cũng to phết đấy."
"Có mang."
"Ok, là , đường cẩn thận nhé. À mà, ừm... cái đó... là, ừm..."
Thấy Tiêu Tâm Nhuỵ cứ ấp a ấp úng mãi chẳng nên lời, Ôn Ngôn giục: "Có chuyện gì thế Tâm Nhuỵ?"
Tiêu Tâm Nhuỵ bỗng dưng hạ giọng thì thầm lén lút: "Tiểu Ngôn , xin WeChat của Chu Cẩm Vũ, chia sẻ liên hệ của cho với nhé..."
"Chu Cẩm Vũ á? Mình kết bạn WeChat, chỉ QQ của thôi."
Ánh mắt Phó Lan Chước khẽ liếc sang.
"Hả? Hai add WeChat của ? Ôi dào, QQ cũng tuốt, gửi cho . Ừm... cảm thấy cũng khá trai, giọng nữa, quen kết bạn chút xíu mà."
"Được , để gửi cho ." Ôn Ngôn đồng ý cái rụp.
"Cậu quá Tiểu Ngôn, yêu !"
Cúp điện thoại, Ôn Ngôn mở ứng dụng QQ. Giáo viên phụ trách đêm hội chỉ tạo nhóm chat nền tảng QQ chứ lập nhóm WeChat. Cô và Chu Cẩm Vũ cùng hai MC khác đều sử dụng QQ để liên lạc và khớp lời dẫn. Cô nhanh chóng lục tìm tài khoản QQ của Chu Cẩm Vũ, chép gửi sang cho Tiêu Tâm Nhuỵ.
"Cái Chu Cẩm Vũ gì đó... thiết với em lắm ?" Vừa gửi tin nhắn xong, Ôn Ngôn chợt Phó Lan Chước hỏi.
Giọng trầm thấp, buốt lạnh khiến Ôn Ngôn khựng một nhịp.
"Cũng tàm tạm thôi ạ... thiết lắm, em với cùng MC cho buổi hội tân sinh viên tối nay."
Phó Lan Chước thắc mắc thêm lời nào nữa.
Nhằm thể hiện thành ý " tốn tiền mua, em tuyệt đối bỏ mứa", khẩu vị của Ôn Ngôn bỗng nhiên lạ thường. Xử lý xong chiếc bánh mì, cô bóc luôn một gói thịt bò khô nhai tóp tép, tiện thể nốc cạn một chai nước cam ép.
Ăn no rửng mỡ nghỉ ngơi một lúc, sinh lực trong khôi phục kha khá, cô tung chăn bước xuống giường.
Phó Lan Chước dậy khỏi chiếc ghế kê cạnh cửa sổ: "Vẫn đủ nửa tiếng ."
"Không Phó, bây giờ em thấy khỏe re , với cũng muộn , em về ký túc xá nghỉ ngơi thôi, trạm y tế chắc cũng sắp đến giờ đóng cửa ."
"Em chắc chắn là chứ?"
Ôn Ngôn gật đầu dứt khoát.
Phó Lan Chước bước gần giường bệnh: "Được , để đưa em về ký túc xá."
Nghe , Ôn Ngôn ngẩn , ngước lên .
Cô xỏ chân đôi giày da đen, chỉnh chiếc chân váy chữ A màu xanh đen dài ngang gối, vội vàng từ chối: "Không cần Phó, phiền phức cho lắm."
"Không hề phiền."
"..."
"Thật sự cần ạ."
Hàng lông mày của Phó Lan Chước nhíu thật sâu: "Xe của đang đỗ ngoài , trời vẫn còn đang mưa, em định dầm mưa bộ về để ngất lịm đấy thêm nữa ?"
Ôn Ngôn chỉ thấy rằng hai chẳng chẳng thích, tại tự nhiên dùng cái giọng điệu giáo huấn nghiêm khắc y hệt như đang quản lý trẻ con thế .
Nhận giọng điệu của vượt quá giới hạn, Phó Lan Chước hạ tông giọng: "Xin , nếu em đưa về, chí ít hãy đợi tạnh mưa hẵng về. Hiện tại mưa đang to."
Ôn Ngôn vô thức túm nhẹ vạt váy: "Không em ..."
"Vậy... đành phiền đưa em về ."
Cơn mưa lớn vẫn xối xả rơi dấu hiệu ngưng nghỉ, từng hạt mưa nặng trịch trút xuống phân biệt lên những tán cây ngô đồng cửa trạm y tế và cả chiếc xe Maybach màu đen tuyền đang đỗ chễm chệ ngay lối .
Bước khoang ghế phụ, Ôn Ngôn ngửi thấy thoang thoảng mùi hương cam chanh tươi mát. Ánh mắt cô vô thức dừng bảng điều khiển, phát hiện một hộp đựng xì gà bằng da màu xanh lam đậm đang mở nắp, bên trong thiết kế bốn ngăn để xì gà. Lúc trong hộp chỉ còn sót duy nhất một điếu xì gà to cỡ ngón tay đang im lìm. Nằm cạnh hộp xì gà là một chiếc bật lửa kim loại màu xám lạnh và một cuốn thơ thi tập, là cuốn "Bầy chim lạc".
"Dạo em cũng đang cuốn 'Bầy chim lạc'." Ôn Ngôn ôm khư khư balo ngực, đợi Phó Lan Chước lên xe yên vị mới cất lời.
Phó Lan Chước ngoảnh đầu sang: "Thế ? Em đến ?"
"Em sắp xong ."
"Hơn nữa em còn thuộc lòng cả bài luôn."
Khóe môi Phó Lan Chước khẽ nhếch lên: "Vậy em thử bài thơ 252 xem nào."
"Around the sunny island of Life swells day and night death's limitless song of the sea." (Cái c.h.ế.t tựa như khúc ca vô tận của đại dương, ngày đêm vỗ sóng xô bờ hòn đảo sự sống ngập tràn ánh nắng.) Ôn Ngôn vanh vách một mạch hề vấp váp.
Những giọt mưa thi đập liên hồi kính chắn gió phía . Phó Lan Chước bật cần gạt nước, tầm phút chốc chao đảo giữa trạng thái rõ ràng và mờ ảo.
Ôn Ngôn ngâm xong câu thơ, mân mê chiếc móc khóa gấu Rilakkuma lủng lẳng balo.
"Quả hổ danh là thủ khoa của tỉnh, trí nhớ thật đấy." Nghe Phó Lan Chước buông lời khen ngợi, cô sang với vẻ mặt đầy thắc mắc.
"Sao em là thủ khoa?"
Không gian chìm tĩnh lặng độ chừng hai giây.
Anh đáp gọn lỏn: "Hiệu trưởng trường em khoe."
Ôn Ngôn mảy may nghi ngờ lý do đó. Tối nay cô đảm nhận vị trí MC cho hội, Phó Lan Chước với tư cách là khách VIP chễm chệ hàng ghế đầu, vị trí ngay sát cạnh thầy hiệu trưởng. Rất khả năng thầy hiệu trưởng thuận miệng nhắc đến cô mặt .
"À..."
"Sở dĩ bảo em bài thơ 252, là vì cũng mới đến đoạn đó."
Trong xe lúc vẻ ngột ngạt, thoang thoảng thêm mùi hương đào trắng thanh tao, ngọt ngào lan tỏa. Phó Lan Chước vươn tay bật máy phun sương tạo ẩm.