Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 48: Ethereal - Anh ơi, anh thật khéo tay
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:31
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm nay, Ôn Ngôn trải qua một sự việc mới lạ. Lớn chừng , đây là đầu tiên cô cảm nhận sâu sắc những hình ảnh mà đây chỉ từng thấy qua những thước phim mờ ám.
Vô cùng chấn động.
Bên cạnh đó, cô cũng thực sự thấm mệt. Cuộn bên cạnh Phó Lan Chước mang cảm giác vô cùng an , chỉ nhắm mắt một lát là cô chìm giấc ngủ. Nhịp thở cô đều đặn, đôi môi khẽ khép , thở thoát ngọt ngào, êm đềm.
Cô thì chìm giấc ngủ nhanh chóng, nhưng thì ngược .
Sự hưng phấn trong tâm trí vẫn tan biến, hơn nữa thấy buồn chán, cứ ngắm nghía dáng vẻ say ngủ của cô cả buổi trời.
Ngắm chán chê, mới khẽ ôm cô sát lòng thêm chút nữa từ từ khép mi .
Giấc ngủ sâu lạ thường. Tối qua khi bước phòng cô, chủ động chuyển điện thoại sang chế độ Không phiền. Bình thường hiếm khi sử dụng tính năng , chỉ những lúc ở bên cô mới bật lên. Giấc ngủ kéo dài một mạch đến tận chín giờ sáng hôm .
Vừa mở mắt xuống, bắt gặp một cái đầu tròn vo, đen láy. Chẳng từ lúc nào cô lăn tuột tận mép giường, cuộn tròn trong đống chăn, cơ thể chỉ cách mép giường đầy một tấc. Anh ngoái , lưng trống trơn, chăn chỉ còn đắp một nửa .
Lúc mới nhận cơ thể se lạnh. định tranh giành chăn với cô gái nhỏ. Đã ngủ đủ giấc, chuẩn rời giường. Vừa khẽ cựa , đang cuộn tròn trong đống chăn bỗng giật . Cô lật , ngọ nguậy như một con sâu róm nhích dần về phía . Khẽ rên hừ hừ một tiếng, dường như vẫn còn đang chìm sâu trong cõi mộng, hai má cô phồng lên, rúc sát , hàng mi khẽ rung rinh.
Động tác của khựng , ánh mắt dán chặt đang rúc lòng . Anh vòng tay ôm lấy cô, nỡ rời giường nữa.
Cứ thế ôm cô chợp mắt thêm một lúc, cho đến khi những tia nắng mặt trời viền một đường chỉ vàng quanh những đám mây ngoài cửa sổ, ý thức mới dần tỉnh táo trở .
Lần đến lượt cô thức giấc . Cô rúc sâu lòng , cọ má lên lồng n.g.ự.c săn chắc, chính hành động cọ xát đ.á.n.h thức .
"Anh ơi." Cảm nhận sự nhúc nhích của , cô ngẩng đầu lên, đôi mắt cong thành hình bán nguyệt, tinh thần vô cùng sảng khoái.
Chỉ cần một giấc ngủ no say, mở mắt ngắm khuôn mặt điển trai của yêu, cô cảm nhận niềm hạnh phúc dâng trào.
Anh lẳng lặng ngắm cô một lúc, trầm giọng ừ một tiếng.
"Chào buổi sáng , mười rưỡi kìa, chúng ngủ nướng kỹ quá." Lúc tỉnh dậy, cô liếc chiếc đồng hồ điện t.ử tường, lúc đó là mười giờ mười lăm phút. thấy ngủ say quá, cô nỡ đ.á.n.h thức.
Anh day day thái dương, dùng tay chống nhẹ, dậy: " là ngủ lâu thật."
"Đến giờ dậy ."
Cô cũng dậy theo. Bộ đồ ngủ cô form khá rộng, lúc dậy vô tình kéo lệch, cổ áo trễ xuống để lộ một nửa chiếc áo hai dây quyến rũ bên trong. Cô liếc ngoài cửa sổ, ôm lấy cánh tay : "Mấy giờ xuất phát ?"
Hai ngày nay cũng tự thưởng cho một kỳ nghỉ ngắn, định đưa cô trượt tuyết ở Bắc Đại Hồ, Cát Lâm. Cô vô cùng háo hức mong chờ chuyến .
Lại chơi cùng .
Anh khẽ kéo cổ áo cho cô: "Lúc nào cũng , xuống nhà ăn sáng ."
Cô theo phản xạ cúi xuống , bỗng nhớ chuyện tối qua, hai má thoáng ửng hồng: "Dạ."
Anh rướn tới, đặt một nụ hôn lên môi cô.
Cô khẽ siết chặt tấm chăn.
Nụ hôn chỉ thoảng qua, nửa phút lùi : "Anh dậy đây, về phòng vệ sinh cá nhân ."
Đôi mắt cô ươn ướt, khẽ gật đầu.
Xỏ chân đôi dép lê, dáng vẻ chút lười biếng. Anh với lấy chiếc điện thoại tủ đầu giường. Trước khi khỏi phòng, ánh mắt dừng ở đôi bàn tay cô, hỏi: "Tay em đỡ .”
"Có còn mỏi nữa ?"
"..."
Mặt cô đỏ lựng lên, cô vội lắc đầu.
Anh bật thành tiếng: "Thế thì ."
Anh nán thêm, bẹo má cô một cái xoay rời .
Cô cúi đầu đôi bàn tay , tự nhiên thấy chúng cũng thật vất vả. Khẽ mím môi, nghĩ đến việc hôm nay trượt tuyết, cô gạt bỏ suy nghĩ vẩn vơ, tung chăn bước xuống giường.
Ăn sáng xong ở Vịnh Tần Thủy, hai xuất phát sân bay.
Chuyến bay kéo dài một tiếng rưỡi, hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Long Gia ở Trường Xuân, Cát Lâm. Từ sân bay di chuyển đến Bắc Đại Hồ mất thêm gần 2 tiếng đồng hồ xe. Tới nơi là bốn giờ chiều. Mặt trời vẫn lặn, nhưng cái lạnh ở Cát Lâm thực sự thấu xương, gió thốc mặt mang theo cảm giác buốt giá đến tỉnh cả . Tháng Một là thời điểm Cát Lâm lạnh nhất trong năm, nhưng bù , đây cũng là mùa vàng để trượt tuyết.
Gửi hành lý tại phòng khách sạn, dẫn cô bằng lối VIP thẳng tiến sảnh trang thiết trượt tuyết. Anh đặt trọn bộ đồ nghề trượt tuyết cao cấp nhất. Mặc đồ xong xuôi, hai tiến khu vực bãi trượt.
Bắc Đại Hồ buổi xế chiều đang chìm trong khoảnh khắc dịu dàng nhất của ngày. Ánh nắng chiếu xiên qua sườn núi, lác đác vài trượt tuyết đang từ từ lướt xuống sườn đồi.
Cô hít một thật sâu, khí lạnh buốt tràn phổi, mang theo sự sảng khoái, thanh khiết tột độ.
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, dắt cô đến khu vực t.h.ả.m trượt để quen. Độ dốc ở đây khá thoai thoải, lý tưởng cho mới bắt đầu.
Cô diện bộ đồ trượt tuyết màu hồng nhạt. Lớp áo dày cộm ấm áp khiến vóc dáng vốn mảnh mai của cô trông tròn trịa hẳn , nhưng phần eo vẫn siết khéo léo, tôn lên những đường cong lấp ló. Chiếc kính bảo hộ che kín đôi mắt đen láy, mái tóc dài mũ trượt tuyết ép chặt, phần ngọn tóc xõa tung hai bờ vai.
Cô vẫn đeo găng tay. Anh tiến đỡ lấy hình vẻ lóng ngóng của cô, cẩn thận xỏ găng tay cho cô.
Tiếp đó, quỳ một gối xuống, kiểm tra tỉ mỉ các chốt khóa đôi giày trượt của cô. Khi chắc chắn thứ an , bắt đầu hướng dẫn cô những kỹ thuật trượt tuyết cơ bản nhất.
"Hơi khụy đầu gối xuống một chút.” giọng vang lên rành rọt giữa khí giá lạnh: “Dồn trọng tâm phần mũi chân."
Cô ngoan ngoãn theo, ván trượt chân phát những tiếng lạo xạo nhè nhẹ mặt tuyết.
Anh bước tới gần hơn, nắm lấy phần đầu gậy trượt của cô, dắt cô trượt chậm chạp từng bước một. Mái tóc dài của cô tung bay trong gió. vì giữ thăng bằng, chỉ một lát cô ngã nhào, tư thế úp sấp, tiện thể kéo theo cả ngã oạch xuống tuyết.
Anh đỡ cô dậy, phủi sạch tuyết bám đầu gối cô: "Có em."
Mặc dù ngã, nhưng khóe môi cô vẫn cong lên rạng rỡ, cô lắc đầu.
Anh khẽ mỉm .
Lúc , một cô gái vóc dáng trạc tuổi cô lao vút từ đỉnh dốc xuống vô cùng điệu nghệ, ván trượt hất tung những bông tuyết trắng xóa. Cô gái lách lướt qua hai một cách điêu luyện. Cô khỏi ngoái theo bóng lưng nhẹ nhàng, thanh thoát của cô gái đang trượt dần xuống chân dốc.
Anh vỗ nhẹ lên vai cô: "Lần đầu tập trượt, ngã là chuyện bình thường mà. Tập nhiều em cũng sẽ trượt giỏi như cô thôi."
Vì cô là lính mới tò te, nên ưu tiên hướng dẫn trượt ván đơn . Quan điểm cá nhân của là ván đơn phù hợp với mới hơn so với ván đôi. Tuy giai đoạn đầu tập ván đơn dễ ngã, nhưng một khi nắm bắt kỹ thuật, tốc độ tiến bộ sẽ nhanh hơn hẳn ván đôi.
Cô gật đầu đồng ý, nhưng bám chặt lấy cánh tay : "Anh ơi, thuê huấn luyện viên dạy em , để em học từ từ, còn cứ tự do trượt cho thoải mái."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-48-ethereal-anh-oi-anh-that-kheo-tay.html.]
Cô luôn cảm giác mỗi chơi cùng , giống hệt một cao thủ đang "kéo tạ" là cô. Từ cưỡi ngựa đến lặn biển, môn nào cũng tự tay chỉ bảo cô, đ.â.m chẳng thời gian để bản tận hưởng trọn vẹn. Công việc của vốn bận rộn ngập đầu, khó khăn lắm mới dịp nghỉ ngơi thư giãn.
"Sao, chê kỹ thuật của kém ?" Anh nheo mắt cô: “Anh cũng thi lấy chứng chỉ trượt tuyết đấy nhé, ván đơn cấp 9, ván đôi cấp 6."
"..."
Cô nào dám nghi ngờ kỹ năng của , trượt đỉnh thế cơ mà, cô rõ chứ. Hơn nữa còn cực kỳ kiên nhẫn. Cô vội thanh minh: "Không ạ, em chỉ tự do vui chơi, vướng bận gì em. Đợi khi nào em trượt thạo , em sẽ trượt cùng ."
Anh nhếch môi : "Không , thích dạy em mà."
Việc dắt tay chỉ việc cho cô nhóc mang cho niềm vui sướng hơn hẳn việc lủi thủi trượt một . Anh nắm lấy cổ tay cô: "Tiếp tục nào, thử tìm cảm giác nhé."
Câu của khiến cô an tâm phần nào. Cô thêm gì nữa, đôi mắt cong lên rạng rỡ và gật đầu.
Sau nửa tiếng miệt mài học theo sự hướng dẫn của , cộng thêm bốn năm "vồ ếch", cuối cùng cô cũng tự vững và nắm những nguyên lý giữ thăng bằng cơ bản. Cô cứ nghĩ học chậm chạp và khó khăn lắm, nhưng khẳng định cô tiến bộ nhanh. Nhiều mất hơn một tiếng đồng hồ mới vững , nhập môn ván đơn bao giờ cũng nhọc nhằn hơn ván đôi.
Mùa đông mặt trời lặn sớm. Ánh nắng tắt rụi nơi chân núi, hệ thống đèn cao áp đồng loạt bật sáng rực rỡ. Cô nắm chặt gậy trượt, hai chân cố định ván, chầm chậm lướt sườn dốc phủ tuyết trắng xóa. Trong quá trình trượt, cô tự lập, cần dìu đỡ nữa. Chiếc gậy trượt trong tay giờ đây chỉ để thỉnh thoảng chống nhẹ xuống tuyết để giữ thăng bằng, cơ thể cũng bớt sự nặng nề, lóng ngóng ban đầu.
Hăm mươi phút , cô thể cất luôn gậy trượt và thành thạo kỹ thuật trượt ziczac giảm tốc độ.
Sáu giờ chiều, trời tối mịt. Cô trượt trượt ba vòng con dốc thoai thoải nhất ở khu vực t.h.ả.m trượt mà hề vấp ngã nào. Anh đợi ở chân dốc, ngắm cô từ cao lướt xuống, tốc độ kiểm soát nhịp nhàng hơn hẳn mặt bằng chung của những mới tập. Gần đến đích, cô thậm chí còn nghiêng , hất tung một lớp tuyết mỏng, dừng một cách điệu nghệ ngay mặt .
Độ cong nơi khóe môi càng sâu thêm.
Cô vẫn giữ nguyên ván trượt chân, lao vòng tay : "Em trượt ơi, vui quá mất."
Anh dang tay ôm trọn lấy cô: "Ừ, chắc em mệt rã rời nhỉ. Hôm nay dừng ở đây thôi, mai sẽ hướng dẫn em thử sức với ván đôi nhé."
Thực cô vẫn chơi thèm, mệt thì mệt nhưng bộ môn sức gây nghiện kỳ lạ. Dù , cô thể ích kỷ bắt nhịn đói để bồi tiếp , nên ngoan ngoãn gật đầu.
Bữa tối hai thưởng thức lẩu Nhật Bản. Ăn xong, họ cùng cáp treo khép kín.
Bảy giờ rưỡi tối, ánh đèn từ sân trượt tuyết chiếu rọi xuống những con đường tuyết, nhuộm lên một màu vàng ấm áp. Chiếc cáp treo khép kín màu đỏ chót đưa hai từ từ lên cao. Sân trượt buổi tối phía vô cùng náo nhiệt, đang xé gió lao vút từ đỉnh núi xuống. Càng lên cao, bộ ánh đèn lấp lánh của khu nghỉ dưỡng càng trải dài chân, những rặng núi phía xa chìm khuất màn đêm, chỉ còn dải sáng rực rỡ hắt từ đường trượt.
Thông thường, một cabin cáp treo ở Bắc Đại Hồ chở tới sáu, bảy hành khách. bao trọn gói chiếc cáp treo , chỉ để hai gian riêng tư. Đột nhiên, cô thấy bên ngoài những bông tuyết to như lông ngỗng bắt đầu tuôn rơi, che khuất tầm .
Dù cáp treo hoạt động theo một lộ trình cố định, việc tuyết rơi ảnh hưởng gì đến chuyến , nhưng trời tối om còn tuyết rơi dày đặc, ít nhiều cũng khiến nơm nớp lo sợ cáp treo sẽ kẹt lơ lửng giữa trung.
Anh khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô an ủi.
Cô đang áp mặt cửa sổ, liền đầu , thấy đang vòng tay . Cô mỉm , nhích gần rúc lòng , vòng tay ôm chặt lấy eo : "Anh ơi, tuyết rơi dày quá."
Chỉ miền Bắc mới những trận tuyết lớn thế . Huệ Thành quê cô hiếm khi tuyết, nhưng từ lúc lên Yến Thành học, cô trải qua ít đêm tuyết rơi, thậm chí còn cùng bạn cùng phòng xuống sân nặn tuyết hai . Chung Hữu Hữu cũng là dân miền Nam giống cô, nên mỗi thấy tuyết rơi, hai thường tỏ phấn khích hơn hẳn Tiêu Tâm Nhụy và Khâu Tuyết.
Anh ôm cô lòng, định hỏi cô sợ , nhưng khi cô thỏ thẻ "Cũng lãng mạn phết", lời định thốt đành nghẹn ở cổ họng. Anh rũ mắt gò má ửng hồng của cô, trầm giọng : "Ừ, xem dự báo thời tiết, rõ ràng báo đêm nay tuyết, xem dự báo chuẩn ."
"Dạ..." Bị chằm chằm, cô thấy mặt nóng ran. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu, cô ngẩng mặt lên, đặt một nụ hôn lên môi .
Bên ngoài tuyết rơi mù mịt, tầm hạn chế, những chiếc cáp treo chạy chạy chắc chắn sẽ thể thấu tình hình bên trong cabin của họ. Vậy nên, cô bạo dạn hơn hẳn. Anh cũng cúi xuống, nồng nhiệt đáp trả nụ hôn của cô.
Cả hai nhanh chóng cuốn một nụ hôn sâu. Bão tuyết gầm thét bên ngoài, nhưng nhiệt độ bên trong cabin nóng bừng bừng. Nụ hôn cuồng nhiệt giữa khung cảnh tuyết rơi dày đặc mang một cảm giác kích thích khó tả.
Thế nhưng, khi cáp treo càng lúc càng lên cao, gió cũng giật mạnh hơn, khiến cabin bắt đầu rung lắc dữ dội. Anh ngừng hôn, lùi và ôm chặt cô lòng.
Cô ngoan ngoãn nép sát , siết chặt vòng tay quanh eo .
Cáp treo càng lắc lư mạnh bạo, đôi lông mày càng nhíu chặt.
Cô ôm chặt hơn nữa, nhưng tuyệt nhiên lời nào. Trong tình cảnh , gì cũng bằng thừa, vả cô cũng thốt những lời xui xẻo.
Hai dường như phó mặc chuyện cho phận.
Những tiếng la hét hoảng loạn thỉnh thoảng vọng từ các cabin khác. Mọi vẻ đều dọa cho khiếp vía. Thời tiết cực đoan ập đến bất ngờ khiến khung cảnh trở nên hỗn loạn.
Cô cảm nhận nhịp tim của cả hai đang đập liên hồi.
Anh lấy điện thoại , thao tác nhắn tin cho ai đó.
Tiếng rít của gió bên ngoài ngày một dữ dội, như nuốt chửng tất cả. Khoảng năm phút , cơn gió mới chịu dịu bớt. Sự rung lắc, chao đảo cũng giảm dần, trạm dừng chân lờ mờ hiện phía . Bọn họ sắp đến trạm , cáp treo may mắn rơi.
Cô thở phào nhẹ nhõm, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng gỡ xuống.
Trải nghiệm cáp treo chỉ kéo dài mười mấy phút nhưng đầy kịch tính, giật gân. Vừa đến trạm, lập tức ôm cô lòng, che chắn đưa cô ngoài , mới nhảy xuống theo.
"Lúc nãy em sợ c.h.ế.t khiếp đúng ." Vừa xuống khỏi cáp treo, ôm chặt cô lòng.
"Dạ... Cũng ạ, thót tim thật đấy, may mà ." Cô thành thật đáp.
Anh trấn an: "Chúng đợi tuyết tạnh hẵng xuống núi."
Theo dự kiến, họ mua vé cáp treo khứ hồi, nhưng lẽ do trận bão tuyết bất ngờ, ban quản lý khu du lịch đổi lộ trình, cho cáp treo tạm dừng tại đỉnh núi.
Trên đỉnh núi một quán cà phê vô cùng nổi tiếng, liền dẫn cô đó nghỉ ngơi.
Bước quán, cô gọi một ly Latte Tây Ban Nha, còn chọn một ly Americano.
Trong lúc chờ cà phê, cô xin phép vệ sinh. Lúc cô , nhân viên phục vụ bưng cà phê tận bàn. Khói bốc lên nghi ngút, hương thơm cà phê nồng nàn lan tỏa.
Cô xuống bên cạnh , nâng ly cà phê lên định nhấp một ngụm, bỗng một chú tuyết nhỏ nhắn xinh xắn xuất hiện mặt. Cô sững .
Chú tuyết trông vô cùng đáng yêu.
Thân hình trắng muốt nặn thành hình dáng của bé Chiikawa, tròn vo, mập mạp, cưng xỉu.
Cô dùng cả hai tay đón lấy chú tuyết, đôi mắt sáng rỡ, nhướng mày đầy thích thú: "Anh ơi, thật khéo tay."
Anh bật thành tiếng: "Nặn giống hệt em đấy."
"..."
Anh đang ngầm trêu chọc cô giống Chiikawa đây mà.
"Được thôi ạ." Khóe môi cô khẽ cong lên tạo thành một nụ rạng rỡ.
Hơi nóng từ ly Latte bốc lên phả khuôn mặt trắng muốt của chú tuyết, tan chảy một vũng nước nhỏ xíu.