Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 36: Dawn - Hương thơm ùa vào lòng Phó Lan Chước
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:19
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiều nay thời tiết , luồng khí định. Phó Lan Chước đưa Ôn Ngôn bay lượn suốt nửa tiếng đồng hồ, xuất phát từ sườn đông đảo Ngô Chi Châu, men theo đường bờ biển bay đến vùng nước đối diện vịnh Á Long, từ đó vòng trở .
Ôn Ngôn thể cảm nhận thao tác của Phó Lan Chước vô cùng điêu luyện. Lực kéo bên tay của chỉ cần nhỉnh hơn tay trái đôi chút, cánh dù ngoan ngoãn ngoặt về hướng Đông, và ngược . Bỗng cô thấy tiếng vang lên bên tai: "Chuẩn hạ cánh nhé."
"Nhấc chân lên em."
Ôn Ngôn theo bản năng theo, đưa bổng hai chân lên cao.
Anh khẽ kéo đai điều khiển bên , cánh dù nhắm thẳng về phía để tiếp đất. Bãi cát vàng dần phóng to trong tầm mắt, Ôn Ngôn lờ mờ thấy tiếng rung bần bật truyền đến từ những sợi dây dù.
Đôi chân Ôn Ngôn đung đưa, khẽ chạm mũi giày của Phó Lan Chước. Cách mặt đất chừng mười mét, tốc độ trượt giảm dần. Chốc lát , giọng trầm ấm của đàn ông vang lên: "Bỏ chân xuống nào."
Ôn Ngôn duỗi thẳng chân. Ngay khoảnh khắc mũi chân cô chạm mặt cát, Phó Lan Chước hô lớn: "Chạy !"
Ôn Ngôn lập tức chạy theo nhịp bước của .
Cả hai tiếp đất vô cùng vững vàng, hề vấp ngã.
Cảm giác nhẹ bẫng trôi lơ lửng trung cũng theo đó mà biến mất.
Vài nhân viên công tác chạy vội tới giúp họ tháo dỡ thiết .
Ôn Ngôn thoát khỏi bộ đồ bay . Cô dậm dậm chân cát, mái tóc dài gió biển thổi tung bay. Vừa ngẩng đầu lên bầu trời xanh thẳm, gò má cô ai đó khẽ nhéo một cái. Phó Lan Chước sừng sững bên cạnh, khóe môi ngậm : "Dũng cảm lắm."
Bất kể là lặn biển chơi dù lượn, cô đều tỏ vô cùng hứng thú giống hệt , gan hơn hẳn những cô gái bình thường.
Ôn Ngôn cứ tưởng đang khen biểu hiện lúc nãy của , bèn đáp: "Là do kỹ thuật của giỏi thôi ạ."
Phó Lan Chước bật .
Rời khỏi bãi biển, Phó Lan Chước đưa Ôn Ngôn đến một địa điểm khác. Sau chừng bốn mươi phút du thuyền, họ đặt chân đến khách sạn nghỉ dưỡng Hồng Thụ Lâm ở vịnh Hải Đường. Vừa bước trong, cả hai tiến thẳng thang máy, lên bãi đáp trực thăng tầng 33 cao chót vót.
Đập mắt Ôn Ngôn là vài chiếc trực thăng đang đậu cách đó xa. Chiếc gần nhất mang màu xanh bạc, cánh quạt bốn lá rủ xuống, những đường cong máy bay mượt mà, đuôi máy in rõ hiệu.
Phó Lan Chước sang hỏi: "Em chiếc nào?"
Trên đường tới đây, hứa sẽ cho cô trải nghiệm cảm giác trực thăng. Ôn Ngôn tràn đầy hứng khởi, chỉ ngay chiếc màu xanh bạc lọt tầm mắt. Anh dẫn cô tới đó.
Một nhân viên đang túc trực sẵn bên cạnh. Sau vài câu trao đổi nhanh, nọ gật đầu, đưa cho một chiếc tai chống ồn và một cặp kính râm. Phó Lan Chước gỡ chiếc mũ rộng vành đầu Ôn Ngôn xuống, cẩn thận đeo tai và kính râm cho cô, đó mới nhận lấy hai bộ mới từ nhân viên để tự đeo cho .
Nhân viên mở cửa khoang bên trái chiếc trực thăng. Ôn Ngôn định trèo lên, nhưng cách cao. Cô mới nhấc một chân lên thì Phó Lan Chước bế bổng lên trung. Anh nhẹ nhàng đặt cô ghế . Khoảnh khắc thả xuống, Ôn Ngôn theo bản năng liếc nhân viên bên ngoài, hai má bất giác đỏ lựng.
Cô vội vuốt vạt váy cho ngay ngắn, cửa khoang đóng chặt .
Ghế lái của trực thăng ở bên . Ôn Ngôn Phó Lan Chước vòng qua, mở cửa và nhún nhảy lên một cách vô cùng nhẹ nhàng. Hương gỗ thông nhàn nhạt quen thuộc thoảng qua cánh mũi, cô kìm cứ chằm chằm.
Phó Lan Chước đóng sập cửa .
Ôn Ngôn tò mò hỏi: "Anh ơi, lái trực thăng cũng cần bằng lái đúng ạ? Anh bằng luôn ?"
"Ừ." Phó Lan Chước đầu cô: “Anh thi lấy bằng lái máy bay dân dụng từ hồi học Đại học ."
Lại là ánh mắt sùng bái quen thuộc. Dù che khuất bởi tròng kính màu nâu, Phó Lan Chước vẫn dễ dàng nhận . Anh đưa tay gỡ chiếc kính râm mặt cô xuống, trong đầu bắt đầu nảy sinh chút tâm tư khác.
Ôn Ngôn theo phản xạ đưa tay định giữ kính : "Sao thế ?"
"Anh hôn em." Phó Lan Chước đáp thẳng thừng.
Ôn Ngôn len lén liếc ngoài, khẽ im lặng.
Thế nhưng Phó Lan Chước vẫn rướn tới, thở giao hòa, phả chút nóng lên khuôn mặt đang ửng hồng của cô.
Nhân viên bên ngoài trực thăng thoáng cứng đờ . Mất một lúc mới nhận cần túc trực một cách quá đỗi "kính nghiệp" như thế nữa, nọ liền识 ý lưng bỏ .
Phó Lan Chước chỉ chạm môi nhẹ một cái lùi . Hơi thở tách , Ôn Ngôn phát hiện bên ngoài khuất, bèn túm lấy vạt áo , chủ động sáp gần.
Cô còn kịp sát , đàn ông nhanh chóng phủ lấy đôi môi cô thêm nữa. Hai cánh môi kề sát vờn , dường như cảm thấy chiếc tai vướng víu, tiện tay gỡ luôn cả tai và kính râm của , bàn tay to lớn giữ chặt lấy gáy cô.
Tiếng mút mát mờ ám vang lên trong gian hẹp của chiếc trực thăng. Nụ hôn ngày một cuồng nhiệt. Chiếc tai của Ôn Ngôn đẩy tuột xuống, Phó Lan Chước đưa tay đỡ lấy vứt gọn sang một bên.
Nụ hôn mang theo sự dịu dàng, hề vội vã như tối hôm qua. Dù đưa lưỡi trêu chọc, cũng chỉ quẩn quanh bên ngoài vành môi cô, l.i.ế.m láp mút nhẹ. Tai Ôn Ngôn đỏ rực lên, hôn đến mức nhịn mà hé mở đôi môi. Chỉ chờ thế, Phó Lan Chước lập tức luồn sâu trong.
Nếm trọn vị ngọt ngào chút chát nhẹ xen lẫn sự mềm mại , lòng bàn tay Ôn Ngôn rịn một lớp mồ hôi mỏng. Chẳng vì căng thẳng, mà là vì cô đang chìm đắm và tận hưởng nó.
"Rè rè..." Chiếc điện thoại trong túi xách bỗng rung lên bần bật.
Ôn Ngôn sực tỉnh, rụt cổ , mở bừng đôi mắt.
Phó Lan Chước vẫn chịu lùi , tiếp tục dấn tới. Trong lúc Ôn Ngôn luống cuống tìm điện thoại, trượt xuống c.ắ.n nhẹ lên dái tai cô.
Phải day nghiến vài cái mới chịu dừng .
Ôn Ngôn túm chặt lấy vạt váy, mặt mũi đỏ gay gắt.
Đến khi thấy tên gọi màn hình, cảm giác như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu.
Cô do dự giây lát mới bắt máy: "Alo, bà nội ạ."
Phó Lan Chước dời tầm mắt sang.
"Đang gì thế Mộc Mộc? Quốc khánh cháu chơi với mấy đứa cùng phòng ?" Ôn Tần Hoa hỏi vọng qua điện thoại.
Người lớn tuổi, nghỉ hưu lâu nên bà Ôn hầu như chẳng còn khái niệm về ngày lễ tết. Vì đang dưỡng thương ở chân nên dạo bà cũng ít ngoài giao lưu. Hôm nay thím Hai công tác về kể mới đang là kỳ nghỉ Quốc khánh. Bác Hai thì bận rộn chuyện nhà máy nên Quốc khánh cũng chẳng ló mặt về nhà, thế là bà vội vàng gọi điện ngay cho cháu gái.
Ôn Ngôn ấp úng: "Dạ ạ... Cháu chỉ loanh quanh ở trường thôi bà, chẳng cả."
Nếu chơi với bạn cùng phòng, bà nội chắc chắn sẽ gặng hỏi với mấy đứa, chơi. Nghe du lịch, bà kiểu gì cũng nằng nặc đòi gửi tiền cho cô. Để lấp liếm, cô sẽ bịa vô lời dối khác, thưa thà cứ ở trường cho xong chuyện.
"Không chơi ? Thế về Huệ Thành ? Ây dà, bà mới là đang nghỉ Quốc khánh, thì bà gọi cho cháu sớm hơn !" Ôn Tần Hoa .
"Không bà, cháu ở trường... cũng vui lắm ạ."
Phó Lan Chước tinh ý nhận tai cô còn đỏ hơn cả lúc nãy, rõ ràng là đang cảm thấy c.ắ.n rứt vì dối.
Anh vươn tay , nắm lấy mu bàn tay cô. Làn da mỏng manh chạm lòng bàn tay ấm áp tựa như ngọc ấm, khiến cõi lòng Ôn Ngôn vững vàng và an tâm hơn đôi chút.
Dù thì lời dối vẫn nhẹ nhàng chán so với việc khai thật là đang yêu đương, còn lặn lội đến tận Hải Nam du hí với bạn trai, thậm chí đêm qua hai còn ngủ chung một phòng tổng thống. Nếu sự thật, chắc chắn sẽ khiến bà nội sốc nặng.
"Thế cũng , ở trường cho an cháu ạ. Giờ mà bảo cháu về thì kỳ nghỉ cũng chỉ còn hai ngày thôi. Lễ Quốc khánh bên ngoài đông như kiến, cũng ! Cháu cứ ngoan ngoãn ở trường nhé." Ôn Tần Hoa dặn dò.
"Vâng, bà nội, cháu ạ." Khóe môi Ôn Ngôn khẽ cong lên.
Bà nội hỏi han thêm vài câu nữa mới cúp máy.
Cất điện thoại túi xách, Ôn Ngôn cảm nhận bàn tay Phó Lan Chước xoa nhẹ lên đỉnh đầu . Anh hỏi: "Người nhà em bây giờ mới nhớ để gọi điện hỏi thăm ?"
Những gì bà nội trong điện thoại, đều thấy cả.
Dường như ngoại trừ bà nội, những khác trong nhà chẳng mấy ai màng đến cô.
Ôn Ngôn thấy chuyện đỗi bình thường. Bác Hai và thím Hai đều bận rộn tối mắt tối mũi, thì quản lý nhà máy, thì công tác liên miên. Bác gái lớn lấy chồng xa, họ Ôn Lạc Cư thì vốn chẳng thiết gì với cô. Hai cô em họ con nhà bác gái lớn thì vẫn còn học tiểu học, càng chuyện chủ động quan tâm đến chị họ .
Ôn Ngôn tường tận kể chuyện cho . Phó Lan Chước lẳng lặng cô, chợt nhớ đến đằng ngoại của cô. Mẹ cô - bà Ngôn Bình là con một, ông bà ngoại cũng mất sớm. Nghe ông ngoại mất từ năm 2000, lúc đó Ôn Ngôn còn chào đời, nên cô từng gặp ông.
Câu hỏi của , dường như vô nghĩa.
Những ruột thịt thực sự yêu thương cô đều còn cõi đời nữa. Còn những khác, họ gia đình riêng, cuộc sống riêng. như lời cô , họ đều bận. Quan tâm là nghĩa vụ, sự quan tâm chỉ xuất phát từ những thứ tình cảm chân thật nhất.
Bầu khí tĩnh lặng trong vài giây. Phó Lan Chước xoa đầu cô một nữa, cẩn thận đeo kính râm và tai cho cô ghé sát tai nhỏ: "Để đưa em lên trời ngắm cảnh nhé."
"Mộc Mộc bé nhỏ."
Lần đầu tiên gọi bằng cái tên mật , Ôn Ngôn ngước mắt lên.
Phó Lan Chước đặt một nụ hôn phớt lên trán cô, chỉnh tai cho ngay ngắn. Đáy mắt tĩnh lặng như mặt hồ gợn sóng, nhưng trong đồng t.ử màu hổ phách phản chiếu hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn, trông khá ngầu của cô lớp kính râm.
Ôn Ngôn ngoan ngoãn "Vâng" một tiếng, nụ tươi rói nở môi.
Phó Lan Chước đeo kính râm và tai của . Những ngón tay thon dài lướt nhanh bảng điều khiển, tuần tự mở van nhiên liệu và công tắc nguồn. Hoàn tất các bước kiểm tra khi cất cánh, nắm lấy cần điều khiển tập thể khẽ kéo lên. Những đường gân xanh nổi hằn rõ mu bàn tay mạnh mẽ.
Thân máy bay khẽ rung lên, tách khỏi mặt đất và vút bay trung.
Ôn Ngôn thấy bãi đỗ trực thăng nhỏ dần, nhỏ dần. Cô áp mặt cửa kính xuống , vùng biển xanh thẳm hùng vĩ một nữa hiện , nhưng mang một góc khác từ chiếc trực thăng siêu ngầu.
Khi trực thăng tiếp tục lấy độ cao, bộ đảo Ngô Chi Châu hiện lên như một sa bàn 3D khổng lồ. Từng đường nét của hòn đảo dần trở nên sắc nét, nổi bồng bềnh mặt biển với các tầng màu phân tách rõ rệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-36-dawn-huong-thom-ua-vao-long-pho-lan-chuoc.html.]
Cô áp sát mặt kính, ngắm say sưa chớp mắt.
"Đẹp em?" Phó Lan Chước cất tiếng hỏi.
Ôn Ngôn gật đầu lia lịa: "Hùng vĩ lắm ạ."
Nhìn thấy ánh mắt cô rạng ngời sức sống, vẻ trầm tư mặt cũng vơi phần nào: "Nếu em thích, chúng bay thêm một lát nữa nhé."
Đáy mắt cô càng thêm lấp lánh. cái "bay thêm một lát" của Phó Lan Chước kéo dài tới tận 1 tiếng 45 phút. Cho đến khi một bức tượng Phật màu trắng uy nghi sừng sững hiện mặt biển, đó là tượng Quan Âm Nam Hải, vô cùng tráng lệ.
Bức tượng cao vút với ba mặt, uy nghiêm ngự đài sen 108 cánh giữa biển khơi bao la. Phía lưng là khu du lịch văn hóa Nam Sơn với những rặng cây xanh mướt, thấp thoáng đỉnh tháp Phật ẩn hiện giữa màn mây.
Gần đó bãi đáp, Phó Lan Chước từ từ hạ trực thăng xuống.
Vừa bước khỏi máy bay thì hoàng hôn cũng buông xuống, nhường chỗ cho những ngọn đèn đường lung linh tỏa sáng. Phó Lan Chước dẫn cô đến ăn tối tại Lão Càn Bôi - một nhà hàng thịt nướng cực kỳ nổi tiếng ở đây. Suốt bữa ăn đều nhân viên túc trực nướng thịt giúp, cả hai tận hưởng bữa tối vô cùng thư thái. Ăn xong, dự định tiếp tục lái trực thăng đưa cô đảo Ngô Chi Châu, để cô chiêm ngưỡng cảnh đêm Tam Á từ cao.
"Anh ơi, lái suốt thế mệt ?" Bước khỏi Lão Càn Bôi, Ôn Ngôn xách chiếc túi nhỏ, ngước lên . Chuyến bay sắp tới chắc cũng ngót nghét hai tiếng đồng hồ, Phó Lan Chước thể chuyển nghề phi công chuyên nghiệp đấy.
"Không mệt em. Lâu lắm mới dịp lái trực thăng, với mà , đây là một cách tận hưởng và thư giãn.” giọng trầm ấm, chút gượng gạo.
"..."
Nhìn thần sắc rạng rỡ, gương mặt tuấn chẳng vương chút mệt mỏi nào, Ôn Ngôn đành gật gù. Cô chủ động kéo lấy ngón trỏ của đong đưa nhè nhẹ: "Chỉ cần thấy mệt là . Thật em cũng ngắm cảnh đêm Tam Á, chắc chắn sẽ lung linh hơn ban ngày nhiều."
Thấy cô gái nhỏ hề mảy may lo lắng về sự an khi bay đêm, dường như tin tưởng tuyệt đối kỹ năng lái máy bay của , Phó Lan Chước khẽ mỉm . Anh rũ mắt những ngón tay mềm mại của cô, siết chặt lấy: "Ừ."
Bắt gặp biển báo nhà vệ sinh ở hướng chếch phía , lên tiếng: "Em đợi một lát nhé, vệ sinh một chút."
"Dạ." Đôi mắt Ôn Ngôn sáng rực lên, ngoan ngoãn buông tay .
Phó Lan Chước cô một cái bước về phía nhà vệ sinh.
Ôn Ngôn đợi bên ngoài.
Một lúc , một nam thanh niên mặc áo thun xanh dáng cao ráo tiến gần. Cô để ý thấy khá trai, trông na ná một nam diễn viên nổi tiếng, da dẻ trắng trẻo, ngũ quan lập thể, đường nét sâu.
"Chào bạn, thể xin WeChat của bạn ?" Cậu thẳng mắt Ôn Ngôn, đ.á.n.h bạo hỏi.
Ôn Ngôn khựng một nhịp, lịch sự đáp: "Xin nha, điện thoại của em hết pin mất ."
Lời từ chối khéo léo nhưng cực kỳ rõ ràng, trai sượng mặt, khẽ nhếch môi: "Vậy , tiếc quá."
lúc đó, Phó Lan Chước từ nhà vệ sinh bước . Anh bắt gặp cảnh một tên con trai xa lạ đang buông vài câu với cô gót bỏ . Ôn Ngôn cũng ngoái đầu theo bóng lưng đó.
Khi cô thu ánh mắt thì Phó Lan Chước lù lù ngay mặt, khiến cô giật .
"Anh."
"Gã đó là ai thế?" Phó Lan Chước hỏi.
"À, ... xin WeChat của em." Ôn Ngôn thành thật trả lời.
"Em cho đúng ?"
"Vâng, tất nhiên ạ. Tự dưng cho WeChat lạ, kỳ cục lắm..." Ôn Ngôn ríu rít.
Phó Lan Chước thêm lời nào, chỉ tự nhiên nắm lấy tay cô: "Đi thôi em."
Anh nắm tay cô ! Hai ngày nay chơi cùng từng nắm tay cô như thế , đây mới là thứ hai họ tay trong tay. Lực tay của Phó Lan Chước mạnh mẽ và ấm áp, cô thực sự thích cái cảm giác mười ngón tay đan chặt như thế .
Được dắt về phía thang máy.
Từ đằng xa, một bóng nãy giờ vẫn chôn chân quan sát. Đến khi bóng dáng hai khuất hẳn cánh cửa thang máy, kẻ đó khẽ cau mày, rút từ trong túi quần chiếc khẩu trang đen đeo lên mặt, nhanh nhẹn rảo bước rạp chiếu phim ngay cạnh đó.
Có hai cô gái vô tình chú ý đến , nét mặt bỗng chốc hiện lên sự kích động tột độ xen lẫn kinh ngạc. Như để xác nhận điều gì đó, họ cuống cuồng lôi điện thoại , ba chân bốn cẳng đuổi theo rạp chiếu phim.
...
Lên đến trực thăng, Ôn Ngôn đang loay hoay cúi đầu gỡ chiếc móc khóa túi xách, do vạt váy vô tình vướng . Sợ rách chiếc váy đắt tiền, cô đang hì hục gỡ cẩn thận thì vòng tay vững chãi của Phó Lan Chước quấn lấy cô. Eo và cả nửa của cô lọt thỏm trong vòng ôm của , nụ hôn nóng bỏng liền áp xuống.
Anh đúng là... ngày càng nghiện hôn mất . Tay Ôn Ngôn bỗng chốc mềm nhũn, chỉ còn bám hờ chiếc khóa kéo, để mặc cho hôn ngấu nghiến.
Nụ hôn nồng nhiệt kéo dài độ hai ba phút, Phó Lan Chước lùi , tay véo nhẹ hai bên má khiến miệng cô chu lên: "Cái thằng nhóc xin WeChat em lúc nãy, trông cũng bảnh phết nhỉ?"
"Hả?"
Ôn Ngôn ngơ ngác . Sao tự dưng lôi đó , cũng mười mấy phút trôi qua , nếu nhắc thì cô cũng quên béng mất.
"Đâu ... chắc cũng tàm tạm, cũng ạ." Ôn Ngôn ấp úng, ngốc nghếch đáp.
"Em còn theo nó cơ mà."
"..."
"Em..."
Hóa Phó Lan Chước để bụng chuyện cỏn con ? Ôn Ngôn dường như ngửi thấy mùi giấm chua nồng nặc lẩn khuất đây. Ký ức ùa về, cô nhớ đầu tiên hai hôn cũng là do một tình huống na ná thế , lúc cô đang chuyện với Nhậm Tinh Hà.
"Em . Ưm... em chỉ thấy giống giống một nam minh tinh nào đó, nên mới thêm mấy thôi ạ." Ôn Ngôn vòng tay ôm lấy cổ , ríu rít giải thích: "Với , trai bằng ."
"Em chỉ thích mỗi thôi."
Chỉ cần hai câu mật ngọt thôi đủ vuốt ve cục tức của đàn ông. Anh đương nhiên để tâm khi thấy cô theo đàn ông khác, nhất là những tên còn trẻ trung hơn , ngoại hình chẳng đến nỗi nào.
Dù Ôn Ngôn cũng đang độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân.
Nếu nhờ cuộc gặp gỡ tình cờ ở sân bay dạo nọ, thì mà Ôn Ngôn hẹn hò chắc chắn sẽ là những trai đồng trang lứa trong trường.
Chỉ cần mường tượng đến cảnh đó thôi, Phó Lan Chước cảm thấy ngột ngạt thể chấp nhận nổi. Anh đưa tay véo má cô: "Yêu , em hối hận ?"
Ôi chao, mà hối hận chứ.
Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Em mà, em thích ."
Vòng tay siết chặt hơn, giọng khàn khàn đầy dụ hoặc: "Thích đến mức nào?"
Lúc bầu trời tối đen như mực. Họ đang ở bãi đáp trực thăng của Trung tâm Du thuyền Xà Khẩu. Từ xa, cầu cảng Hồng Kông - Chu Hải - Ma Cao chìm trong màn sương mờ ảo, thấp thoáng ánh đèn neon rực rỡ của xứ Cảng Thơm.
Ôn Ngôn vội đáp lời, cô rướn hôn chụt lên má một cái: "Rất thích..."
"Em, thích ."
Đôi mắt hoa đào của Phó Lan Chước đăm đắm cô, con ngươi đen láy sâu thẳm khiến tim cô lỡ mất vài nhịp.
Phó Lan Chước bế bổng cô lên, đặt lên đùi ở ghế lái.
Không gian trong buồng lái trực thăng vặn đủ cho hai ôm chặt lấy với tư thế mặt đối mặt. Mặt Ôn Ngôn đỏ lựng lên như chu sa.
Chẳng chẳng rằng, áp sát và trao cô một nụ hôn thật sâu, mạnh bạo đến mức khiến cô ngửa , khẽ va cần điều khiển tổng bên cạnh.
Chiếc trực thăng chuyên dụng cho những chuyến bay đêm dường như chỉ mỗi chiếc của họ, bãi đáp lúc cũng vắng lặng một bóng . Khoảng trời đêm tĩnh mịch cao và ánh đèn li ti rực rỡ như những viên kim cương phía , dường như chỉ dành riêng cho hai chiêm ngưỡng.
Chẳng ai rằng, bên trong khoang lái, họ đang cuốn một nụ hôn cuồng nhiệt đến mất kiểm soát.
"Anh thích em khác." Giọng trầm thấp của vang lên bên tai.
Ôn Ngôn vuốt nhẹ vành tai , ngoan ngoãn đáp: "Dạ, em nữa."
"Sau chỉ phép một thôi."
Có lẽ đời , chỉ mỗi Phó Lan Chước mới thể thốt những câu bá đạo mà khiến trái tim run rẩy đến thế.
Ôn Ngôn khẽ gật đầu.
Lần hôn lên gò má cô, một nụ hôn mút mát mạnh bạo, để một vệt đỏ mờ ám như một sự trừng phạt nho nhỏ, tiếp tục tìm đến môi cô.
Anh đúng là... đồ tồi mà. Ức h.i.ế.p một cô bé mới chớm mười tám tuổi đầu đến mức .
Nhất là khi cô còn vô cùng ngoan ngoãn, mặc cho định đoạt.
Hai má đau ran rát, Ôn Ngôn túm chặt lấy cổ áo , thì thầm: "Em gọi em là bé cưng."
Đáy mắt thoáng qua một tia tối sẫm, đuôi mắt hẹp dài cong lên: "Bé cưng."
Ôn Ngôn chủ động hôn , hương thơm ngào ngạt ùa lấp đầy lồng n.g.ự.c đàn ông. Lòng xao xuyến, cánh tay vòng quanh eo cô càng siết chặt thêm.