Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 35: Bình minh - Trái đào chưa chín mọng
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:39:18
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô im lặng.
Việc sử dụng từ "bắt nạt" khiến cô dấy lên một cảm giác sợ hãi mơ hồ. Vốn bản tính tò mò, cô đỏ mặt hỏi: "Chuyện đó... đau lắm ?"
Dù cô là một cô gái ngây thơ, nhưng cũng từng lén lút xem mấy bộ phim lớn.
Câu hỏi của cô chút bối rối, giải thích cho cô hiểu.
Tuy nhiên, né tránh. Nhìn thẳng cô, trầm giọng đáp: "Chắc là đấy. Đối với con gái trong đầu tiên, sẽ khá là đau."
Anh cúi xuống gần cô hơn: "Vậy nên thể tùy tiện . Anh cũng em trải qua cảm giác đó khi tuổi đời còn quá trẻ."
Anh dành thêm thời gian để chăm sóc, che chở cho cô gái nhỏ . Những chuyện nhạy cảm như , vội vàng.
Cô siết chặt vạt áo choàng tắm. Thật , tư thế hiện tại của hai cũng vô cùng mập mờ. Dù những cử chỉ âu yếm, nhưng chiếc áo choàng tắm của nhường cho cô, lúc đang trong trạng thái bán khỏa . Cô khẽ hạ thấp ánh , nuốt nước bọt cái ực.
"Nghỉ ngơi sớm em, sáng mai tụi lặn biển nhé." Anh đưa tay vuốt nhẹ những giọt nước còn vương tóc cô, trượt xuống gáy: “Chỗ cũng ướt , lát nữa lấy máy sấy sấy khô em nhé."
Tất cả là tại , khi hôn cô quá cuồng nhiệt, chẳng màng đến xung quanh.
Cô , đáp lời.
"Nghe rõ em?" Anh bẹo má cô một cái.
"Vâng ạ.” cô gật đầu: “Sáng mai mấy giờ khởi hành ?"
"Đợi em ngủ dậy hẵng .” dường như thỏa mãn với những cử chỉ âu yếm, áp tay lên má cô, nhẹ nhàng vuốt ve: “Em cứ ngủ cho giấc nhé."
"À ạ."
Hàng lông mày của khẽ nhíu , thở nóng ấm phả xuống, đôi môi chạm bờ môi mềm mại của cô. Một nụ hôn cuối cùng khi buông cô : "Anh về phòng đây."
Trái tim cô đập thình thịch. Cô suýt chút nữa chồm lên ôm chầm lấy , níu giữ . đối với chuyện chăn gối, cô quả thực mù tịt, chẳng lấy một chút kinh nghiệm nào. Cô khẽ thì thầm: "Vâng ạ."
"Chúc ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Anh lưng rời . Anh thậm chí còn xỏ dép, để chân trần bước ngoài, quên khép hờ cánh cửa cho cô.
Cô ôm chặt chiếc áo choàng tắm thùng thình, ngả lưng xuống giường, mắt đăm đắm lên trần nhà. Lát , cô xoay sấp, với tay lấy chiếc điện thoại.
Đang tuổi dậy thì, hoóc-môn trong cơ thể ít nhiều cũng khiến tâm trí cô xáo trộn. Cô mạo hỏi AI vài câu hỏi nhạy cảm, kỳ quặc. Tuy nhiên, AI thẳng thừng chặn , thông báo rằng thể giải đáp những câu hỏi đó. Cô đành chuyển hướng sang công cụ tìm kiếm Baidu.
Lúc , một tin nhắn WeChat hiển thị màn hình.
Uyên Ngưng: [Em sấy tóc đấy? Kẻo cảm lạnh bây giờ.]
Cô đang mải mê những thông tin mạng, chẳng bận tâm đến việc trả lời .
Uyên Ngưng: [Bé cưng.]
Tiếng "bé cưng" quen thuộc đ.á.n.h thức cô khỏi những dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung. Cô bấm khung chat của : [Vẫn ạ... Không , chỉ ướt một chút xíu thôi, em lười sấy quá.]
Thấy nhắn , cô tiếp tục lướt web.
Khoảng hai phút , tiếng gõ cửa vang lên. Cô đầu .
Hai má cô bỗng đỏ ửng lên. Cô vội vàng tắt điện thoại, khoác vội chiếc áo choàng tắm, xuống giường xỏ dép mở cửa. Bên ngoài, đang đó, tay cầm một chiếc máy sấy tóc.
"..."
Anh đưa mắt cô từ đầu đến chân. Trước đó nhận , nhưng giờ phút mới thấy cô thực sự nhỏ bé. Chiếc áo choàng tắm của khoác lên cô rộng rinh, che khuất đôi chân thon thả, phần tay áo cũng dài thượt. Trông cô như lọt thỏm trong chiếc áo, chắc hẳn qua năm nay cô vẫn còn thể cao thêm một chút nữa.
"Anh gì ?" Cô chằm chằm chiếc máy sấy tay .
Anh bước phòng: "Để sấy tóc cho em, chẳng em bảo lười sấy ?"
Cô mím môi, để nắm lấy cổ tay dắt đến bàn trang điểm.
Đã cất công sang tận đây , cô ngoan ngoãn yên gương, lén lút quan sát . Anh nhẹ nhàng tháo sợi dây chun buộc tóc của cô . Suối tóc dài xõa xuống, phủ kín hai bờ vai, che lấp một phần chiếc cổ thiên nga trắng ngần tuyệt của cô. Cô khẽ cúi đầu, dùng tay cuộn một lọn tóc nhỏ.
Anh bật máy sấy lên, luồng gió ấm áp thổi mái tóc cô. Những ngón tay thon dài của luồn sâu chân tóc, lướt nhẹ da đầu. Lo sợ nóng từ máy sấy sẽ cô bỏng, liên tục dùng tay chắn để kiểm tra nhiệt độ. Sự ân cần, tỉ mỉ của khiến cô bất chợt nhớ đến ông Ôn Hành.
Cô hướng ánh mắt trong gương.
Anh cụp mắt xuống, vẻ mặt vô cùng tập trung. Đầu ngón tay thỉnh thoảng sượt qua vành tai cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc. Anh cũng đang mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng chất liệu cotton mềm mại, ống tay xắn hờ hững, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc cánh tay.
Cô chớp mắt, đầu óc tràn ngập những mớ bòng bong cô mạng.
Mười thì hết bảy tám bảo chuyện đó đau đớn.
Cô siết chặt vạt áo choàng tắm. Thôi thì vội, thì cứ từ từ cũng . Cảm giác hôn ngọt ngào như thế cũng đủ khiến cô hạnh phúc ngập tràn .
Anh kiên nhẫn sấy tóc cho cô mất chừng mười phút mới chịu dừng tay. Anh xoa xoa mái tóc đen mượt của cô, cẩn thận kiểm tra xem những phần tóc ướt khô hẳn mới tắt máy sấy. Dù máy sấy tắt nhưng hương thơm dịu nhẹ của dầu gội vẫn còn vương vấn trong khí, bám đầy lòng bàn tay . Ánh mắt hướng về phía tấm gương.
Khuôn mặt cô ửng hồng, đôi mắt long lanh ngấn nước. Mái tóc dài xõa xượi, trông cô chẳng khác nào một trái thủy mật đào thơm lừng, chỉ điều trái đào vẫn chín mọng.
"Em cảm ơn ạ.” cô dậy.
"Lại cảm ơn.” khẽ .
Cô nhích gần , kiễng gót chân lên, hôn chụt một cái lên má : "Vậy em cảm ơn nữa, dùng cái để đền bù cho nhé."
Yết hầu khẽ rung lên, vòng tay ôm trọn lấy eo cô: "Vậy hôn thêm cái nữa ?"
Cô ngoan ngoãn áp môi lên môi .
Anh đáp trả nụ hôn của cô một cách điềm tĩnh, dịu dàng. Đợi cô hôn xong, khóe môi khẽ cong lên một đường cong mỹ: "Được , giờ thì em thể yên tâm ngủ ngon ."
Cô gật đầu: "À đúng , điện thoại của vẫn cầm theo kìa."
Anh liếc về phía bồn rửa mặt: "Ừm."
Anh bước tới cầm lấy điện thoại, tiện tay dọn luôn hai ly rượu bàn. Chỉ duy nhất đôi dép lê là xỏ , vì chân đang một đôi khác.
Cô hai ly rượu, lên tiếng: "Anh để một ly , em thể uống hết mà."
Hai ly rượu hầu như vơi chút nào, chỉ cô nhấp một ngụm nhỏ, cũng chẳng thể nhận ly nào là ly cô uống.
Anh định từ chối, nhưng thấy cô vẻ uống, liền chiều theo ý cô. Anh cẩn thận san bớt rượu từ ly sang ly , chỉ chừa một lượng nhỏ đáy ly, đưa ly rượu cho cô: "Uống xong thì ngủ sớm nhé."
"..."
Cô cầm lấy chân ly, siết nhẹ những ngón tay.
Thôi cũng . Uống rượu dễ buồn ngủ, uống một chút cho dễ ngủ cũng là ý .
Anh thêm gì nữa, cầm ly rượu của trở về phòng, quên đóng cửa cẩn thận cho cô.
Cô xuống cuối giường, cúi đầu ly rượu tay. Cô ngửa cổ nốc cạn một . Lần cô sặc như , rượu trôi qua cổ họng mang cảm giác thanh mát, giải khát. Thật sự cô vẫn uống thêm chút nữa, nhưng chợt nhận bộ bikini vẫn còn ướt sũng, dính dấp gây khó chịu. Cô dậy, cởi bỏ chiếc áo choàng tắm dày cộm .
Vừa mới trút bỏ lớp áo choàng, chiếc điện thoại giường bỗng rung lên một tiếng báo hiệu tin nhắn mới.
Cô đang định cởi nốt chiếc áo bikini mỏng manh thì dây áo bỗng tuột xuống, bầu n.g.ự.c đẫy đà khẽ rung rinh. Cánh hoa hồng đỏ tươi dính xương quai xanh cũng theo đó mà rơi xuống, chạm nhẹ đầu ngón chân trắng hồng của cô.
Trên màn hình điện thoại hiển thị tin nhắn WeChat của : [À quên, em đồ ướt đấy?]
...
Trở về phòng, uống một giọt rượu nào, tiện tay đặt ly rượu lên bậu cửa sổ.
Vừa gửi xong dòng tin nhắn nhắc nhở cô, điện thoại báo tin nhắn mới từ Hạ Liên:
[Lão Phó! Ngủ đấy? Rảnh thì ngoài vài ly , gọi luôn cả lão Thiệu nữa.]
Anh gõ phím trả lời: [Đang bận.]
Hạ Liên: [Sao thế, dịp Quốc khánh mà cũng chịu nghỉ ngơi xõa một bữa .]
[Đang du lịch.]
Hạ Liên: [Với cô bé á??]
[Ừm.]
Bên im lặng mất vài giây.
Hạ Liên: [Má ơi, quên béng mất là ông bạn thoát ế. Thế đưa cô bé chơi ?]
Uyên Ngưng: [Tam Á.]
Hạ Liên: [Ngon lành cành đào, ông bạn bận rộn thế thì để rủ lão Thiệu .]
Uyên Ngưng: [Ừm.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-35-binh-minh-trai-dao-chua-chin-mong.html.]
Hạ Liên: [Chúc ông bạn tận hưởng thời gian lãng mạn bên nhé. Hiếm hoi lắm mới thấy ông bạn yêu đương, cứ tưởng ông bạn gay đấy.]
"..."
đặc biệt chú ý đến dòng tin nhắn phía của bạn .
Tận hưởng lãng mạn .
Hạ Liên chắc chắn thể nào tưởng tượng rằng, ở cùng một phòng khách sạn với bạn gái, mà thể giữ vững tinh thần thép, kiềm chế bản đến mức đáng nể.
Tin nhắn phản hồi của cô gái nhỏ hiện lên màn hình...
[Dạ , em mới xong ạ.]
Anh cởi phăng chiếc áo choàng tắm, cảm giác ngọn lửa d.ụ.c vọng trong bốc lên ngùn ngụt, tài nào dập tắt . Anh nhíu mày, mở những bức ảnh của cô trong điện thoại.
Trong thư viện ảnh lưu giữ vô vàn bức ảnh của cô, hôm nay mới bổ sung thêm vài tấm mới.
Tấm nào cũng rạng rỡ, xinh tuyệt trần.
Đến khi sàn phòng lấm tấm những vệt mờ, vài giọt dịch thể trong suốt dính dấp góc giường, vầng trán và khóe mũi rịn một lớp mồ hôi mỏng, mới chịu mặc quần áo, bước phòng tắm xả nước lạnh.
...
Trong lúc đang tắm, cô thoải mái tựa lưng thành giường, lướt điện thoại tin tức. Ngoài trời đêm về khuya, cô ngáp ngắn ngáp dài, cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến. Liếc đồng hồ, mười rưỡi đêm . Muộn thế , cô với tay đặt điện thoại lên chiếc tủ đầu giường từ từ chìm giấc ngủ.
Đêm nay cô hề cài báo thức. Đây là một kỳ nghỉ hiếm hoi, cô nghỉ ngơi thoải mái, bù những đêm thức trắng việc mệt nhọc. Thường ngày luôn bận rộn, chắc chắn chẳng mấy khi ngủ đủ giấc. Tối qua còn thức khuya hơn cả cô. Vả , chuyến du lịch vốn dĩ là để thư giãn, nghỉ ngơi mà.
Vừa nhắm mắt , cô nhanh chóng chìm cõi mộng.
Có lẽ do nụ hôn nồng nàn, đắm đuối cùng màn "khóa môi" ướt át ở suối nước nóng tối nay, cộng thêm mớ kiến thức linh tinh cô thu nạp mạng, đêm nay cô mơ thấy một giấc mộng xuân tình.
Giấc ngủ kéo dài một mạch đến tận mười giờ sáng hôm . Khi cô thức dậy và bước phòng khách, thấy bóng dáng . Cửa phòng vẫn mở toang. Cô rón rén tới cửa, ngó đầu trong thì thấy đang mải mê chuyện điện thoại. Có vẻ như cũng mới ngủ dậy, vẫn đang mặc bộ đồ ngủ màu xám xanh. Anh đang giao tiếp bằng một thứ ngôn ngữ lạ hoắc, tiếng Anh cũng chẳng tiếng Đức, vẻ giống tiếng Ả Rập. Cô hiểu đang gì.
Anh lưng , qua hình ảnh phản chiếu ô kính cửa sổ, thấy cô đang lấp ló ngoài cửa. Anh , trao đổi ngắn gọn vài câu với ở đầu dây bên cúp máy. Đôi mắt cong lên một nụ hiền hậu: "Em dậy ."
Cô đồ tươm tất từ lúc mới ngủ dậy. Lúc , cô đang diện một chiếc váy liền tay cổ tròn màu be nhạt. Chất liệu vải mềm mại điểm xuyết vài đường vân nổi tinh tế. Thiết kế dáng suông dài thướt tha chạm mắt cá chân, trông cô vô cùng dịu dàng, thướt tha, xinh tựa một nụ hoa e ấp.
"Dạ , cũng mới dậy ạ?" Cô cất bước phòng.
"Cũng một lúc , cuộc gọi đ.á.n.h thức đấy.” nhẹ.
Cô tiến gần : "Điện thoại công việc hả ?"
"Không , một bạn ở Kuwait đang nghỉ lễ Quốc khánh nên mời ăn một bữa thôi.” giải thích.
Kuwait... Hèn chi tiếng Ả Rập.
Cô mỉm tán thưởng: "Anh tiếng Ả Rập trôi chảy quá mất."
"Cũng bình thường thôi em, ngày từng thời gian sinh sống ở Trung Đông mà."
Cô tròn xoe mắt thán phục: "Thế còn thông thạo những ngôn ngữ nào nữa ạ?"
Anh đặt điện thoại lên bệ cửa sổ, giọng trầm ấm: "Anh khá nhiều ngoại ngữ. Ngoài tiếng Anh, Nhật, Đức, Pháp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, còn chút đỉnh tiếng Hàn nữa."
Hồi tiểu học, mỗi khi nghỉ hè, thường xuyên du lịch khắp nơi thế giới. Do thể yên một chỗ, gia đình ít nên chẳng ai nhiều thời gian chơi đùa cùng . Những lúc rảnh rỗi, bạn bè đồng trang lứa nếu về nhà thì cũng du lịch. Đi đây đó nhiều, tiếp xúc nhiều, tự nhiên cũng trau dồi vốn liếng ngoại ngữ phong phú.
"Anh giỏi quá mất." Cô bằng ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Anh đặc biệt thích đôi mắt sáng lấp lánh của cô. Anh dang tay kéo cô lòng. Đang định cúi xuống hôn cô thì cô dùng tay chặn : "Em còn đ.á.n.h răng..."
Anh bật sảng khoái: "Anh cũng đ.á.n.h răng mà."
"Em chê ?" Người đặt câu hỏi là .
Khuôn mặt cô đỏ bừng lên. Cô lắc đầu nguầy nguậy, đưa tay níu lấy vạt áo chủ động rướn lên hôn . Yết hầu khẽ rung lên. Anh nhanh chóng đáp nụ hôn nồng cháy của cô, vòng tay giữ chặt lấy gáy cô, say sưa tận hưởng đôi môi ngọt ngào.
Chiếc điện thoại của một nữa reo vang đúng lúc. Anh buông cô , cô cũng nới lỏng tay khỏi vạt áo , : "Anh ơi, em đ.á.n.h răng rửa mặt đây, lát nữa em tìm nhé."
Nói xong, cô gót chuồn thẳng ngoài.
Nhìn theo vành tai đỏ ửng của cô, mỉm , với tay lấy chiếc điện thoại.
Sau khi vệ sinh cá nhân và thoa kem chống nắng đầy đủ, cô tìm . Anh cũng sửa soạn xong xuôi. Thay vì những bộ vest trang trọng, lịch lãm, diện một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản kết hợp cùng quần soóc ống rộng cùng tông màu. Trông trẻ trung, năng động và vô cùng điển trai.
Cô sát cánh bên . Khi cùng bước khỏi phòng, ngang qua một chiếc gương lớn, cô liếc hình ảnh phản chiếu của hai , thầm nghĩ trang phục của họ hôm nay trông cứ như đồ đôi .
Bữa lãng mạn kết hợp ăn sáng và trưa diễn ngay tại nhà hàng của khách sạn. Dùng bữa xong, cả hai thong thả bắt taxi bến tàu. Mặc dù là buổi sáng tinh sương mà là lúc mặt trời chói chang nhất, nhưng khi khoác lên bộ đồ lặn và trang đầy đủ thiết , cùng trầm xuống dòng nước biển xanh mát, thế giới đáy đại dương vẫn hiện vô cùng kỳ vĩ và rực rỡ sắc màu.
Vì lặn khá sâu, vả cô còn là "lính mới", bình dưỡng khí chỉ cung cấp đủ oxy trong vòng bốn mươi phút, thể nán nước quá lâu. Một giờ rưỡi chiều, hai trồi lên mặt nước, trở du thuyền.
Sợ cô đói bụng, cẩn thận sai chuẩn sẵn thức ăn tàu. Vẫn là những món hải sản tươi ngon, nhưng là lẩu hải sản vì đồ nướng. Sau khi nạp đầy năng lượng, cô nghỉ ngơi một lúc boong tàu, thậm chí còn tranh thủ chợp mắt chừng ba mươi phút. ba giờ rưỡi chiều, dẫn cô trải nghiệm trò dù lượn cao.
Ban đầu cô định chơi trò dù kéo ca nô mạo hiểm ngay du thuyền, cô cũng từng thấy vài chiếc du thuyền khác tổ chức trò biển. bảo trò chơi thú vị hơn nhiều. Thấy cô cũng mạnh dạn, liền đổi kế hoạch. Chiếc du thuyền hướng về phía bờ Đông của đảo Ngô Chi Châu, thả neo tại một bãi cát trắng mịn màng.
Điểm xuất phát của trò dù lượn bố trí một sườn đồi dốc thoai thoải ở cuối bãi cát. Khi họ đến nơi, một chiếc dù lượn đang nhân viên trải rộng bãi cát. Cánh dù mang sắc xanh lơ của mây trời, nhạt dần về phía viền, chuyển sang màu xanh dương thẫm của đại dương. Hai huấn luyện viên mặc áo phản quang đang cặm cụi kiểm tra hệ thống dây dù.
Trong lúc chờ đợi khâu kiểm tra an cuối cùng, một trong hai huấn luyện viên bước tới định sẽ bay cùng cô. Anh sang huấn luyện viên đó, điềm đạm cất tiếng can ngăn: "Không cần , sẽ bay cùng cô ."
Người huấn luyện viên thoáng sững sờ, ái ngại: "Dạ ơi, tự bay thì ..."
Lời còn kịp dứt, thản nhiên rút từ trong túi quần một tấm thẻ màu đen nhám đưa cho huấn luyện viên. Cô để ý thấy tấm thẻ in dòng chữ nhũ vàng lấp lánh: "Bằng Lái Phi Cơ Thể Thao Hàng Không" và "Hiệp Hội Thể Thao Hàng Không Trung Quốc".
Người huấn luyện viên nhận lấy tấm thẻ, mở xem, kinh ngạc phát hiện đó là bằng hạng D.
Bản cũng chỉ mới lận lưng cái bằng hạng C.
Anh liếc một cái với ánh mắt thán phục, cung kính trả tấm thẻ: "Dạ , chúc hai hạ cánh an ạ."
Anh cất tấm thẻ túi, tiến gần chiếc dù lượn, mặc các thiết bảo hộ gọi cô: "Qua đây em."
Cô ngoan ngoãn bước tới. Dưới sự trợ giúp nhiệt tình của hai nhân viên kỹ thuật, cô móc nối an . Khi dây đai siết chặt, tấm lưng mảnh mai của cô kề sát vòm n.g.ự.c vững chãi của . Cô tò mò hỏi: "Anh ơi, tấm thẻ lúc nãy là bằng lái dù lượn ạ?"
"Ừm." Khoảng cách giữa hai vô cùng gần gũi. Anh dán mắt vành tai cô. Dưới ánh nắng chói chang, đôi tai nhỏ nhắn trắng nõn của cô nhuộm thành một màu đỏ lựng.
"Anh lấy bằng từ khi nào thế ạ?" Cô hỏi tiếp.
"Hồi học đại học em ạ."
Thực chất, ẩn sâu bên trong con là một tâm hồn ưa tự do, phóng khoáng, thuộc tuýp điềm đạm, cam chịu chôn chân một chỗ trong văn phòng cả ngày. Tuy nhiên, sự nghiệp của gia tộc cần gánh vác, gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai. Vì , mỗi khi thời gian rảnh rỗi, tìm đến thiên nhiên để giải tỏa căng thẳng, mệt mỏi. Những môn thể thao mạo hiểm là liều t.h.u.ố.c tinh thần hữu hiệu nhất.
Trong ngăn kéo nhà , những tấm bằng chứng nhận liên quan đến thể thao nhiều đếm xuể.
Cảm nhận ấm tỏa từ lồng n.g.ự.c và vòng eo của , cô cảm thấy vô cùng an tâm. Cô thầm ngưỡng mộ đàn ông tài hoa, xuất chúng , dường như chẳng việc gì khó .
"Em cũng học thi lấy bằng." Cô ngả , ngoái đầu .
Rõ ràng là cô từng thử trải nghiệm cảm giác bay lượn bao giờ.
Anh cô đăm đắm, trong lòng dấy lên nỗi lo sợ môn thể thao quá mạo hiểm, cô mạo hiểm. Anh chọn cách im lặng, đáp lời cô.
Lúc , chiếc đai an điều chỉnh vặn. Chiếc mũ bảo hiểm của cô xộc xệch, liền đưa tay sửa cho ngay ngắn. Huấn luyện viên từ bên hông rướn tới, móc nốt sợi dây an cuối cùng khóa chốt bên hông cô, dõng dạc hô to: "Xong ạ."
Anh cẩn thận kiểm tra thứ một nữa, ghé sát tai cô dặn dò: "Chuẩn chạy nhé, bé cưng."
Nghe tiếng gọi "bé cưng" thương, khóe môi cô cong lên một nụ rạng rỡ. Cô quên bẵng việc trả lời câu hỏi của , dồn hết sức lực cắm cổ chạy, cùng lao thẳng về phía biển khơi mênh mông.
Cánh dù phía bung rộng, no gió, kéo bổng hai rời khỏi mặt đất. Tiếng gió rít bên tai gào thét dữ dội. Cô cảm giác hụt hẫng chân, đại dương bao la đang chìm đắm gót giày.
Họ đang cất cánh bay lên trung —
Cô cùng bay lơ lửng mặt biển xanh thẳm. Luồng gió nóng hầm hập tạt qua tai, tạo những âm thanh vù vù. Cô ngắm những đám mây trắng xốp bồng bềnh, gần ngay mắt mà xa tận chân trời. Khi cúi xuống , đôi gò má cô ngày càng đỏ ửng, rạng rỡ.
Anh vẫn còn nhớ như in cảm giác hưng phấn đến tột độ trong đầu tiên trải nghiệm dù lượn, thậm chí còn hét toáng lên vài tiếng. Cô gái nhỏ trong vòng tay vô cùng tĩnh lặng. Tưởng rằng cô đang sợ hãi, nhích về phía , quan tâm hỏi han: "Em chứ?"
Cô ngoảnh đầu , ánh mắt long lanh: "Em thích lắm! Em mê cái cảm giác bay lượn thế quá."
Anh thoáng sững sờ. Qua lớp kính chắn gió, thấy đôi mắt cô sáng rực lên sự hưng phấn tột độ, dấu hiệu gì của sự sợ hãi.
Anh thở phào nhẹ nhõm, khóe môi vẽ nên một nụ . Giọng trầm khàn, hòa lẫn trong tiếng gió rít gào: "Câu đầu tiên em , thể lặp nữa ?"
Câu đầu tiên ư?
Cô luống cuống cố nhớ xem gì. Đang choáng ngợp vẻ hùng vĩ của non sông gấm vóc, cô ngơ ngác hỏi : "Câu nào cơ ?"
"Em thử nhớ xem nào."
Cô chầm chậm nhớ , lúc bấy giờ mới nhận câu của chút đa nghĩa.
nếu , cô chẳng ngần ngại nhắc , thậm chí còn đảo trật tự từ ngữ cho thêm phần lãng mạn: "Em thích ! Anh ơi."
Dưới chân họ, những con sóng biển vẫn ngừng xô bờ tung bọt trắng xóa. Hai cùng lướt trung. Lời tỏ tình của nương theo chiều gió vang vọng đến tai cô: "Anh cũng thích em."
"Bé cưng."