Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 3: Aurora - Bế bổng cô từ dưới đất lên
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:31
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Ngôn gật đầu, đến cả lời cảm ơn cũng quên mất, ánh mắt cứ đảo quanh hai con tôm đang cuộn tròn trong đĩa.
" từng gặp cô ." Đột nhiên, giọng vang lên.
Giọng thật - ý nghĩ xẹt qua tâm trí Ôn Ngôn, cô ngước mắt lên .
"Vâng..." Cô khẽ đáp lời: “Ở sân bay."
Khuôn mặt lạnh lùng của Phó Lan Chước giãn đôi chút, hỏi tiếp: "Cô là sinh viên của Đại học Yến Thanh ?"
"Vâng."
"Năm nhất ?"
Trong mắt Phó Lan Chước, đây là một câu hỏi khá thừa thãi, bởi trông Ôn Ngôn quá mức ngây ngô và trong sáng.
Ôn Ngôn gật đầu.
"Còn chú?"
Không ngờ Ôn Ngôn hỏi ngược , Phó Lan Chước trầm ngâm một lát đáp: " ư? Chỉ đến đây ăn một bữa cơm cùng cô cháu gái thôi."
"Rất rõ ràng là, nghiệp trường từ lâu lắm ."
Nói đến đây, Phó Lan Chước khẽ bật .
"Trước đây chú cũng là sinh viên của Thanh Hoa ?" Ôn Ngôn tiếp tục đặt câu hỏi, đôi mắt đen nhánh, trong veo như nước hồ thu lúc một nữa chạm ánh với đàn ông mặt.
Những chạm mắt luôn mang cảm giác ngượng ngùng khó tả, Ôn Ngôn chợt hối hận vì sự tò mò của .
"Ừ, từng học ở Thanh Hoa hai năm, hai năm thì sang nước ngoài du học."
Chắc là theo chương trình trao đổi sinh viên hoặc nghiệp sớm - Ôn Ngôn thầm đoán, tiện hỏi sâu thêm. Cô cũng nhận đang luyên thuyên với Phó Lan Chước nhiều, dù thực tế, hai chẳng hề quen .
Cảm nhận chiếc đĩa tay đang rung lên nhè nhẹ, Ôn Ngôn dồn sự chú ý trở con tôm đỏ với khát vọng sống mãnh liệt .
Nó dường như đang ấp ủ ý định nhảy vọt lên khay đá mát lạnh, trong tư thế sẵn sàng bật nhảy. Ma xui quỷ khiến thế nào, Ôn Ngôn ngăn nó mà chỉ im lặng theo dõi.
Con tôm đỏ thực hiện thành công cú nhảy, đáp gọn lỏn lên mặt băng, tiếp tục hành trình bò trườn đầy chật vật.
Phó Lan Chước thu ánh mắt đang ngắm Ôn Ngôn , bước tới tóm lấy con tôm đỏ một nữa. , thả đĩa của cô mà ném thẳng nó trong bể kính.
"Nó nỗ lực đến thì thôi, tha ăn nó nữa." Giọng pha lẫn nét , , Ôn Ngôn ngước lên .
Cô gật đầu tỏ ý đồng tình.
"Cô học chuyên ngành gì? Có thể tiết lộ cho ?" Phó Lan Chước lên tiếng hỏi.
Ôn Ngôn né tránh ánh mắt của theo phản xạ tự nhiên: "... học khoa Luật... Vạt áo của chú dính mực kìa, chú ơi."
Khoảnh khắc cúi đầu xuống, cô tình cờ phát hiện một giọt mực xanh lem nhem vạt áo sơ mi trắng muốt của đàn ông. Không trách thị lực cô quá , mà bởi chiếc áo sơ mi đang mặc quá đỗi tinh tươm, hảo, khiến một vệt bẩn dù là nhỏ nhất cũng trở nên vô cùng chướng mắt.
"Tiểu Ngôn!" Ngay lúc đó, một giọng gọi lanh lảnh vút ngang qua bầu khí, cắt đứt dòng suy nghĩ của Ôn Ngôn, cô giật ngoảnh .
Phó Lan Chước nhíu mày, cúi xuống vạt áo của .
Sau vài giây im lặng ngắn ngủi, gót rời .
Đôi mắt Tiêu Tâm Nhuỵ cứ dán chặt bóng lưng đang xa dần của đàn ông mãi mới chịu rời . Cô tiến gần Ôn Ngôn, nắm chặt lấy cánh tay cô bạn với vẻ kích động giấu giếm: "Trời ơi, trai quá mất, khí chất ngời ngời luôn á! Hai quen hả? Lúc nãy thấy hai đang chuyện cơ mà? Sao mất tiêu !"
Ôn Ngôn theo bóng lưng Phó Lan Chước, đáp lời: "Không quen , chỉ là đó từng vô tình gặp ở sân bay thôi."
"Sân bay?"
"Thế là bắt chuyện với ?" Tiêu Tâm Nhuỵ tò mò vặn hỏi. Dù mới tiếp xúc một thời gian ngắn, nhưng cô nhận tính cách Ôn Ngôn khá hướng nội, cộng thêm nhan sắc xuất chúng thế , việc thu hút sự chú ý của đàn ông là điều dễ hiểu.
"Cũng hẳn, chỉ là tình cờ gặp , chắc cũng thấy trùng hợp thôi."
"Ê ê Tiểu Ngôn, gặp ở đây, là giảng viên trường thì ! Nếu mà là thầy khoa Luật thật thì chúng rửa mắt tha hồ! Không ngờ Thanh Hoa thầy giáo trai đến mức ."
"Chắc giảng viên ."
"Sao ?"
Ôn Ngôn định mở miệng trả lời thì thấy tiếng chuông điện thoại reo vang. Cô luồn tay túi áo lấy máy xem.
Là cuộc gọi từ bà nội.
"Đợi chút nhé, để điện thoại .” Ôn Ngôn .
"Ừ ừ, !" Tiêu Tâm Nhuỵ gật gù.
"Dạ, cháu đây bà nội."
Bà nội gọi điện để hỏi thăm xem Ôn Ngôn đến trường an . Nghe cháu báo bình an vô sự, bà râm ran dặn dò, hỏi han thêm đủ thứ chuyện đời. Trong lúc Ôn Ngôn điện thoại, Tiêu Tâm Nhuỵ lẻn lấy thêm tôm.
Khi Ôn Ngôn kết thúc cuộc gọi, Tiêu Tâm Nhuỵ cũng quên bẵng luôn chủ đề nãy. Ôn Ngôn cùng cô bạn lấy thêm thức ăn trở bàn ăn mà bà Đỗ Kiểu chọn.
...
Cơn mưa rào một nữa trút xuống bầu trời Yến Thành, những tia chớp x.é to.ạc màn đêm như những lưỡi roi bạc. Rõ ràng cách đây lâu trời quang mây tạnh, mặt trời còn ló dạng, mà giờ đây mây đen ùn ùn kéo đến, đổ ập xuống một cơn mưa xối xả liên hồi.
"May mà con thông minh, ngoài nhớ mang theo ô!" Tiêu Tâm Nhuỵ cùng bà Đỗ Kiểu che chung một chiếc ô kẻ caro màu xanh lam, huých nhẹ vai Ôn Ngôn nháy mắt đắc ý. Trước khi đến Yến Thành, cô cẩn thận xem dự báo thời tiết, ngay hôm nay trời sẽ mưa rải rác.
Dưới tán ô đen tuyền, Ôn Ngôn dường như ngăn cách với thế giới ồn ào và ẩm ướt xung quanh. Khuôn mặt cô nhỏ nhắn bằng chừng bàn tay, ngũ quan tinh xảo như một kiệt tác mỹ do chính đấng tạo hóa điêu khắc nên, lộng lẫy và sắc sảo. Suối tóc đen dài mượt mà cơn gió mang theo ẩm khẽ thổi tung. Tiêu Tâm Nhuỵ nhịn lén nuốt nước bọt, thấy cô bạn khẽ đáp một tiếng: " ."
"Tiểu Ngôn, với định ghé qua siêu thị sắm ít đồ, cùng bọn luôn ? Hay là về thẳng ký túc xá?" Tiêu Tâm Nhuỵ sang hỏi.
Trời đang mưa to thế , nếu Ôn Ngôn nhu cầu mua sắm gì thì nhất là nên về phòng nghỉ ngơi. Hai con cô nàng định ghé một siêu thị dạng chuỗi ngoài khuôn viên trường, hàng hóa ở đó đa dạng hơn nhưng quãng đường bộ về ký túc xá thì xa hơn một chút.
Ôn Ngôn nhẩm tính, hình như cũng chẳng cần mua thêm gì. Trước lúc lên phòng, cô ghé siêu thị mini tầng một sắm đủ đồ dùng cá nhân . Cô đáp: "Mình cùng hai , hai đường cẩn thận nhé."
"Ừm ừm, về phòng !"
"Tiểu Ngôn , cháu đường cẩn thận nhé, mưa to quá.” bà Đỗ Kiểu vỗ vai Ôn Ngôn ân cần dặn dò.
Ôn Ngôn ngoan ngoãn gật đầu.
Trên đường vòng về khu chung cư Lam Huyên, ngang qua một cửa hàng phụ kiện trang sức, Ôn Ngôn suy nghĩ đôi chút bước chọn một chiếc lắc tay bạc thanh lịch và thanh toán.
Chiếc lắc tay là cô mua tặng của Tiêu Tâm Nhuỵ. Bữa tối hôm nay là do bà Đỗ Kiểu hào phóng thiết đãi, cô vốn dĩ quen ăn uống của khác. Nhà hàng buffet hải sản giá cả vô cùng đắt đỏ, tận 698 tệ một suất, lúc thanh toán bà Đỗ Kiểu kiên quyết cho cô chia tiền.
Cô thực tâm tặng bà một món quà nhỏ để bày tỏ lòng ơn. Tiền học bổng trong thẻ của cô vẫn còn khá dư dả.
Sau khi mua xong lắc tay, ngang qua tiệm sữa, cô ghé mua thêm ba ly sữa. Mặc dù xác suất cao là Tâm Nhuỵ sẽ khách sạn ngủ qua đêm chứ về ký túc xá, nhưng bà thể sẽ đưa Tâm Nhuỵ về đến tận cổng.
Từng hạt mưa lộp bộp gõ lên tán ô đen. Đang thẩn thơ suy nghĩ, Ôn Ngôn bỗng một tiếng sấm giòn giã rền vang bên tai.
Một chiếc siêu xe McLaren màu nâu hạt dẻ sượt qua mặt đường. Đường nét xe mượt mà, toát lên vẻ đắt tiền, giống như một con dã thú uy nghiêm và tĩnh lặng lao giữa tiếng mưa gào rú xé tai.
Từ trong xe, hai ánh mắt vô tình phóng ngoài. Ánh mắt từ ghế phụ lái nán Ôn Ngôn giây lát, những ngón tay thon dài, trắng trẻo vân vê cánh hoa tà váy lụa hồng nhạt.
Lúc , cửa tiệm sữa chỉ còn mỗi Ôn Ngôn đợi. Ba ly sữa chẳng mấy chốc thành. Nghe nhân viên gọi , cô tiến tới nhận lấy túi đồ uống.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, sấm chớp rền rĩ, gió giật tung những tán cây ven đường tạo thành những tiếng gào thét rùng rợn. Ôn Ngôn xách túi sữa, rảo bước nhanh hơn.
"Bịch" một tiếng động khô khốc chói tai vang lên, một vật thể gì đó rơi từ cao xuống, nện thẳng ngay sát mũi chân Ôn Ngôn khiến cô giật nảy . lúc đó, cơn gió mạnh thốc tới cuốn phăng chiếc ô tay cô mất. Sự việc xảy quá bất ngờ, cô kịp phản ứng. Hơn nữa, cô cũng hề rằng cây cột đèn đường khổng lồ đỉnh đầu đang đổ ập xuống . Gần như trong tích tắc - vỏn vẹn nửa giây ngắn ngủi - một chiếc xe màu đen từ làn đường ngoài cùng bất thần lao tới. Một tiếng va đập kinh hoàng vang lên, cột đèn đường đổ sụp xuống, đè bẹp lên nóc chiếc xe màu đen đó.
Ôn Ngôn loạng choạng ngã xuống mặt đường trơn trượt ướt sũng.
Cô thất thần ngẩng đầu lên, cây cột điện to lớn đang treo lơ lửng ngay phía cô. Nếu nhờ sự xuất hiện kịp thời của chiếc xe , lẽ cô nghiền nát phân nửa cơ thể .
Cửa xe ai đó đá bung, một bóng dáng cao lớn nhòa trong màn mưa tầm tã bước đến. Ôn Ngôn vuốt vội những giọt nước mưa đọng mặt. Khi cô rõ diện mạo , nước mưa đỉnh đầu dường như cũng ngừng rơi. Một chiếc ô màu xám tro bung rộng che chở cho cô, cắt đứt màn mưa dày đặc. Trong lúc đôi mắt cô vẫn đang hoang mang đến mất tiêu cự, đàn ông mặt vội vã khom lưng, bế bổng cô từ đất lên.
"Cô chứ?" Người đàn ông cất tiếng hỏi.
Ôn Ngôn ngước , ngẩn ngơ lắc đầu.
Hàng chân mày của Phó Lan Chước cau chặt, nhét vội cán ô tay cô: "Mưa to lắm, mau về trường ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-3-aurora-be-bong-co-tu-duoi-dat-len.html.]
Hai tay Ôn Ngôn túa đầy mồ hôi hột, thốt nên lời.
Cô ngoái đầu hiện trường. Cảnh tượng mắt khiến cô toát mồ hôi lạnh: May mắn , cây cột đèn đường chỉ nện trúng phần đuôi xe chứ mui , kính cửa sổ xe vỡ vụn văng tung tóe đầy mặt đất.
"Đợi một chút." Phó Lan Chước bỏ một câu.
Ôn Ngôn hiểu chuyện gì, trân trân lưng chạy ngược về phía chiếc xe. Khi , tay xuất hiện thêm một chiếc áo khoác vest đen. Không rằng, trùm áo lên vai cô.
"Chú, chú... chỗ chảy m.á.u .” Ôn Ngôn bàng hoàng phát hiện quai hàm bên trái gọn gàng, trắng trẻo của đàn ông xuất hiện một vết cắt dài đang rỉ m.á.u tươi.
Phó Lan Chước quệt tay lau m.á.u một cách hờ hững: "Không ."
Vừa dứt lời, gót vội vã rời .
Đến khi Ôn Ngôn hồn cơn kinh hoảng tột độ, bất chấp ánh soi mói xung quanh và những chiếc điện thoại thi giơ lên chụp, định đuổi theo thì cây cột đèn đường c.h.ế.t tiệt đàn ông xử lý xong và hất văng sang một bên.
Anh chui tọt xe, và chiếc xe đen lao vút , khuất bóng trong màn mưa dày đặc.
Trận mưa tầm tã kéo dài đến tận chín giờ tối mới chịu tạnh. Khi Ôn Ngôn đang tắm trong nhà vệ sinh thì loáng thoáng tiếng lách cách mở cửa, hình như Tiêu Tâm Nhuỵ về. Ban đầu cô bận tâm lắm, vì tiếng nước chảy rào rào từ vòi sen át gần hết âm thanh bên ngoài. Phải đến khi thấy tiếng trò chuyện lớn dần, và nhận một trong hai giọng đó của Tâm Nhuỵ, cô mới giật nhận trong phòng thêm mới tới.
"Mình ở phố ẩm thực xảy vụ cột đèn đổ đè nát bét chiếc siêu xe Bugatti Veyron đấy! Lúc sảnh lấy thẻ sinh viên với chìa khóa phòng, mấy cô quản lý ký túc xá kháo . Một cô còn bảo chủ nhân chiếc siêu xe đó trai lắm, may là , cơ mà con xe thì nát bấy nhầy!"
"Mình cũng vụ đó ! Lúc nãy từ siêu thị Walmart cùng , kể ầm ĩ lên!"
Ôn Ngôn vặn nhỏ vòi hoa sen , tâm trí bỗng chốc lạc trôi.
Không gian nhà tắm nhỏ hẹp ngập tràn nước nóng mịt mù. Những giọt nước ấm nóng tụ thành những dòng nhỏ li ti, gõ nhịp nhàng lên làn da mềm mại của Ôn Ngôn, để những vệt nước uốn lượn, men theo đường cong cơ thể quyến rũ trượt xuống. Vầng ửng hồng hai gò má lan dần xuống tận xương quai xanh thanh mảnh.
Đề tài chuyện của hai cô gái bên ngoài chuyển hướng từ vụ t.a.i n.ạ.n sập cột đèn sang những câu chuyện phiếm về giới showbiz. Cửa phòng tắm khẽ mở, Ôn Ngôn tắm gội sạch sẽ bước . Trên cô là bộ đồ ngủ mùa hè bằng cotton mềm mại màu vàng nhạt, in họa tiết nhân vật hoạt hình Chikawa ngộ nghĩnh, tóc quấn gọn gàng trong một chiếc mũ trùm đầu màu nâu.
Căn phòng vốn đang ríu rít tiếng đùa bỗng dưng im bặt, hai cặp mắt tò mò đồng loạt đổ dồn Ôn Ngôn.
"Tiểu Ngôn, hóa là đang tắm , tưởng chạy chơi chứ. Ký túc xá của bọn đón thêm một thành viên mới !" Vừa , Tiêu Tâm Nhuỵ hớn hở x.é to.ạc vỏ bao ni lông bọc móc treo quần áo.
Không cần Tiêu Tâm Nhuỵ giới thiệu, Ôn Ngôn cũng thấy. Đứng cạnh cô nàng là một cô bạn lạ hoắc. Thân hình cô bé mập mạp, mặc một chiếc váy babydoll cổ thủy thủ.
"Cậu... là thủ khoa nhất Ôn Ngôn ? Thủ khoa khối Tự nhiên của tỉnh Huệ Thành đúng ? Chào nhé, để tự giới thiệu, cũng là thủ khoa, đến từ huyện Lâm Xuyên, thành phố Phong Nghi! Tên là Chung Hữu Hữu!"
"Trời ạ, trùm đầu kín mít thế mà vẫn nhận , đỉnh thật đấy bà nội ạ! Ký túc xá phòng tự nhiên lòi tận hai bà thủ khoa! Ôi thôi xong, thế là giáng cấp xuống thành lão tam . Học cấp ba suốt ba năm trời, thành tích của từng lọt khỏi top 1 khối nhé!" Tiêu Tâm Nhuỵ bĩu môi oán thán.
Nghe điệu bộ ủ rũ giả vờ của cô bạn, Ôn Ngôn nhịn mà bật , cố ý buông lời an ủi: " mà, lẽ sẽ là cao nhất trong phòng đấy."
Cô sai chút nào. Nếu so sánh chiều cao của ba hiện tại, Chung Hữu Hữu và Ôn Ngôn xấp xỉ , qua thì khó để ai cao hơn, còn Tiêu Tâm Nhuỵ thì nhỉnh hơn hai bọn cô hẳn nửa cái đầu.
"Không thèm, cao thì ích gì chứ." Tiêu Tâm Nhuỵ nuốt nước bọt chằm chằm khuôn mặt Ôn Ngôn: “Mình chỉ mong nhất như là toại nguyện lắm ."
Lại còn xuất sắc như cái "nhan sắc thần tiên" của Ôn Ngôn cơ, nếu thế, chắc cô mơ cũng ngoác miệng tít mắt, bắt cô nhịn ăn nhịn uống một tháng trời cô cũng cam lòng.
"Tâm Nhuỵ, ?" Ôn Ngôn hỏi.
"Mẹ về khách sạn nghỉ , mà ngủ qua đêm ở ký túc xá .” Tiêu Tâm Nhuỵ nhún vai.
Ôn Ngôn cũng đoán điều đó: “À..."
"Sao thế Tiểu Ngôn?"
Ôn Ngôn về phía bàn học, rút từ ngăn kéo một chiếc hộp nhỏ, đưa cho cô bạn: "Đây là quà mua tặng cô, ngày mai hai con chắc vẫn còn gặp đúng ? Cậu chuyển tận tay cô giúp nhé."
"Cái gì đây?" Tiêu Tâm Nhuỵ ngơ ngác hỏi, tay mở nắp hộp. Phát hiện bên trong là một chiếc lắc tay bạc sáng lấp lánh, cô khỏi sững sờ: "Ôi trời ơi! Cậu cái gì ?"
Ôn Ngôn cong môi tươi: "Hôm nay cô mời ăn, cảm ơn cô một chút thôi."
"Mẹ là phụ duy nhất mặt ở đó, đương nhiên bà là mời ." Tiêu Tâm Nhuỵ vội ấn trả chiếc hộp tay Ôn Ngôn: “Cậu khách sáo quá mức cần thiết đấy! Đừng mua quà cáp gì cả!"
Ôn Ngôn vẫn kiên quyết: "Món quà đáng bao nhiêu , nhận giùm ."
Thực tình mà , món đồ trang sức bạc nhỏ bé đọ với hóa đơn ăn buffet hải sản đắt đỏ , coi như là một chút tấm lòng của cô thôi.
Thấy Ôn Ngôn một mực nài ép, Tiêu Tâm Nhuỵ đành ngậm ngùi nhận lấy: "Thôi , cảm ơn nhiều nhé Tiểu Ngôn! Mẹ mà thấy món quà , chắc ngày mai bà vui sướng đến phát điên mất."
"Còn nữa... mua mấy ly sữa, cơ mà để nguội ngắt hai tiếng đồng hồ .” Ôn Ngôn chỉ tay.
Ngay từ lúc đẩy cửa bước phòng, Tiêu Tâm Nhuỵ tinh ý phát hiện ba ly sữa an tọa bàn học của cô bạn. Một ly cắm ống hút uống cạn sạch sành sanh, hai ly còn thì vẫn còn nguyên tem mác.
"Của hãng Cổ Minh á! Hehe, sữa kem phô mai trân châu! Món khoái khẩu của đây !" Tiêu Tâm Nhuỵ tít mắt, hề bận tâm đến việc đồ uống bỏ xó hai tiếng đồng hồ. Cô vớ lấy một ly, cắm phập ống hút tu ực một ngụm.
Do bà Đỗ Kiểu mặt ở ký túc xá, Ôn Ngôn sang Chung Hữu Hữu, ân cần hỏi: "Hữu Hữu , uống nốt ly còn ?"
"Muộn thế , cảm ơn nhé, uống cái chắc đêm nay thức trắng mất.” Chung Hữu Hữu ngại ngùng từ chối, cũng do thời gian quả thật khá khuya. Tuy nhiên, một hồi lưỡng lự đấu tranh tư tưởng, cô tự động tiến gần: "Thôi kệ , cứ uống . Đằng nào thì đêm đầu tiên ngủ giường lạ, kiểu gì cũng chẳng chợp mắt nổi . Cảm ơn mỹ nhân nhiều nhé!"
"Không gì.” Ôn Ngôn mỉm .
Hai cô nương bắt đầu hút sữa rột rột thi , còn Ôn Ngôn thì lúi húi sấy khô mớ tóc ướt sũng.
Cuộc sống sinh viên đại học cứ thế chầm chậm vén màn. Ngày hôm , mảnh ghép cuối cùng của phòng 604 - Khâu Tuyết - cuối cùng cũng xuất hiện. Ngay khi chân ướt chân ráo bước phòng, cô nàng Tiêu Tâm Nhuỵ chất vấn xem là thủ khoa nữa . Khi câu trả lời phủ định, Tiêu Tâm Nhuỵ mới thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng. Bốn cô gái đến từ bốn phương trời xưng hô ríu rít, ai nấy đều cảm thấy thực sự duyên khi tụ họp cùng một thành phố, cùng một ngôi trường, còn chung một phòng ký túc xá. Tiêu Tâm Nhuỵ hăng hái lập một nhóm chat, thêm tất cả , lấy tên nhóm là "Đại Cát Đại Lợi".
Sau đó, chuỗi ngày học quân sự đầy gian khổ và căng thẳng chính thức bắt đầu. Sáng nào thức dậy, cả bốn cũng đều trong bộ dạng ngái ngủ, ngáp ngắn ngáp dài mặc vội bộ quân phục rằn ri, luống cuống kéo chạy thục mạng nhà ăn tranh thủ ăn sáng. Ôn Ngôn dần dần lãng quên đàn ông trai cứu mạng trong cơn mưa tầm tã hôm nọ, cũng hề mảy may nghĩ đến việc hai sẽ còn cơ hội gặp .
Trong suốt thời gian học quân sự, Ôn Ngôn bỗng chốc trở thành nhân vật nổi tiếng khắp trường. Sự nổi tiếng bắt nguồn từ việc cô đều bước hát nhạc quân hành to nhất, mà đến từ khuôn mặt sắc sảo và rực rỡ đến mức chói lóa của cô.
Một sinh viên nào đó lén khoảnh khắc cô mặc quân phục bệt t.h.ả.m cỏ, đăng tải lên TikTok. Đoạn video nhanh chóng trở thành hiện tượng mạng, thu hút hơn một triệu lượt thả tim.
"Tiểu Ngôn , thật tình khuyên nên bỏ học hotgirl mạng . Thời buổi mấy chị hotgirl livestream bán hàng kiếm tiền ác lắm, đến mấy ngôi hạng A còn bỏ bê diễn xuất để livestream kìa. Tự dưng bắt bản chịu đựng 4 năm ròng rã giảng đường đại học cái gì cho khổ ." Sau khi kết thúc buổi huấn luyện sáng, lúc cả bốn đang quây quần ăn trưa tại căng tin 3, Tiêu Tâm Nhuỵ lên tiếng châm chọc.
Chung Hữu Hữu hừ một tiếng: "Cậu bớt khuyên xúi dại , hotgirl mạng gì ho cơ chứ, thủ khoa nào từ bỏ tiền đồ để livestream bán hàng ! Đi hotgirl thì xứng đáng với mười hai năm đèn sách cực khổ!"
Tiêu Tâm Nhuỵ cự nự: "Cậu đừng coi thường nghề hotgirl nhé, thời đại bây giờ, hotgirl kiếm bộn tiền hơn bất kỳ ngành nghề nào khác đấy."
Trong lúc hai đang mải mê tranh luận, Khâu Tuyết bên cạnh Ôn Ngôn bưng khay cơm dậy: "À, tìm bạn trai một lát đây, ừm... hôm nay cũng đến căng tin 3 ăn trưa. Mọi ăn tiếp nhé, lát gặp ."
"Ừ, .” Ôn Ngôn .
Khâu Tuyết rời khỏi bàn, chủ đề câu chuyện lập tức đổi hướng nhắm cô nàng. Tiêu Tâm Nhuỵ thở dài thườn thượt: "Mới đại học mấy ngày mà yêu , tiến độ cũng thần tốc quá đấy."
Chung Hữu Hữu đưa mắt theo bóng dáng Khâu Tuyết, thì thầm: "Mình Tuyết kể là hai bắt đầu hẹn hò từ hồi cấp 3 cơ, bạn học lớp bên cạnh."
"Oa, ngọt ngào lãng mạn ghê." Tiêu Tâm Nhuỵ húp vội ngụm canh, dõng dạc tuyên bố: "Mình quyết định , là thứ hai thoát ế trong phòng ! Các ai tranh giành vị trí đó với đấy, đặc biệt là đấy, Tiểu Ngôn! Mặc dù xuất sắc."
Chung Hữu Hữu ngán ngẩm lắc đầu: "Sao chuyện gì cũng mang ganh đua thế nhỉ."
Ôn Ngôn cũng định mở miệng bình luận vài câu thì thấy điện thoại rung bần bật. Cô cầm máy lên xem, là tin nhắn từ thầy cố vấn của lớp - Trần Phi.
[Trần Phi]: Ôn Ngôn, đợt học quân sự, trường chúng sẽ tổ chức một buổi Dạ hội Đón tân sinh viên vô cùng hoành tráng. Chương trình cần 4 MC, hai nam hai nữ. Thầy thấy ngoại hình và khí chất của em phù hợp với vị trí . Em đăng ký tham gia thử giọng MC ? Nếu hứng thú thì qua văn phòng thầy điền đơn đăng ký nhé.
Công việc MC hề xa lạ với Ôn Ngôn. Từ hồi cấp hai đến cấp ba, cô nhiều đảm nhận vai trò dẫn chương trình cho các lễ hội nghệ thuật và sự kiện của trường. Chỉ suy nghĩ chừng vài giây, cô lập tức nhắn tin phản hồi: [Dạ , khi nào thầy mặt ở văn phòng ạ?]
[Trần Phi]: Thầy đang ở văn phòng đây, ăn xong thì qua luôn nhé.
Thoắt cái đến ngày cuối cùng của kỳ học giáo d.ụ.c quốc phòng. 7 giờ tối, đêm Dạ hội Đón tân sinh viên quy mô lớn diễn tại Trung tâm Thể thao Tổng hợp Đại học Yến Thanh. Ánh đèn spotlight rực rỡ tựa như vầng trăng giáng trần, chiếu rọi chuẩn xác xuống khu vực trung tâm sân khấu, ôm trọn lấy bóng dáng Ôn Ngôn và ba MC khác. Dưới sân khấu là một biển đông nghẹt - hơn ba nghìn tân sinh viên tề tựu đông đủ.
Ôn Ngôn khoác lên bộ lễ phục hội lệch vai bằng nhung cao cấp màu xanh sapphire mượt mà, thướt tha chấm đất. Bề mặt vải óng ánh sắc màu dịu nhẹ, lấp lánh như mặt hồ xanh biếc gợn sóng ánh trăng. Mái tóc đen dài suôn mượt như dải lụa bới cao, vấn thành một kiểu búi thanh lịch. Kiểu tóc phô diễn trọn vẹn nét mặt kiều diễm với cấu trúc xương hàm sắc nét hảo của cô. Dáng mày thanh tú điểm thêm nét sắc sảo, khí. Lớp trang điểm mắt quá đậm đà, hàng mi dài cong vút, đôi môi căng mọng nhuốm sắc đỏ quyến rũ.
Đứng sân khấu lộng lẫy, cô tạo nên một sự tương phản thị giác vô cùng mãnh liệt, tựa như một đóa hồng xanh ma mị bung nở rực rỡ giữa buổi mạt hạ, kiều diễm động lòng , khiến thể rời mắt.
Hàng ngàn ánh mắt đều đổ dồn về phía Ôn Ngôn. Tay cầm chặt micro, dáng điệu đoan trang, tao nhã. Lời mở đầu cô tập dượt nhuyễn hàng chục , nhờ chuẩn kỹ lưỡng nên cô dường như hề cảm thấy chút áp lực hồi hộp nào. Kết thúc phần giới thiệu trôi chảy của , cô nhường lời cho bạn dẫn nam cạnh - Chu Cẩm Vũ - xướng danh những vị khách quý nhà trường ưu ái mời đến dự lễ hội tối nay.
Khách mời những doanh nhân thành đạt, các nhân vật chức quyền trong thành phố, những danh họa, nhà thư pháp tiếng và cả những nhà văn nổi danh.
Chu Cẩm Vũ từ tốn tới vị khách thứ sáu.
"Và vị khách cuối cùng của chúng , là một nhân vật vô cùng đặc biệt. Xin quý vị cho một tràng pháo tay nồng nhiệt để chào đón ! Chủ tịch Tập đoàn Diệu Hằng - Phó Lan Chước. Anh Phó đồng thời cũng là cựu sinh viên ưu tú của Đại học Yến Thanh. Rất cảm ơn gác công việc bận rộn để trở về chung vui cùng các bạn tân sinh viên khóa 22 của chúng . Xin nhiệt liệt chào mừng Phó!"
Ôn Ngôn khẽ khựng , đôi mắt hướng về phía góc sân khấu...
Người đàn ông diện bộ vest tối màu chỉnh tề, vạt áo khoác hờ hững để mở, lộ chiếc áo gile cùng màu và chiếc cà vạt tiệp màu. Sự xuất hiện cuối cùng của như một cú chốt hạ đầy sức nặng. Khí chất của khác biệt so với các vị khách quý xuất hiện đó. Nhìn vẻ trẻ trung hơn hẳn so với độ tuổi trung bình của họ, nhưng uy lực toát từ chẳng hề kém cạnh, thâm trầm, nguy hiểm, toát lên phong thái cẩn trọng và lạnh lùng đặc trưng của giới tinh hoa thương trường.
Đạo diễn hình ảnh nhanh nhạy chuyển góc máy, ngay lập tức, hình ảnh nửa của Phó Lan Chước phóng to màn hình LED khổng lồ phía trung tâm thể thao.
Dưới khán đài vang lên những tiếng la hét chói tai ngớt.