Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 29: Cascade - Cô bị Phó Lan Chước ép sát vào tường...
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:57
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Ngôn vội vã tụt xuống khỏi giường, rút một tờ khăn giấy lau mũi, đó nhanh chóng đến tủ quần áo lấy đồ và lôi chiếc vali từ trong góc .
Chiếc vali bỏ xó gần hai tháng trời, đóng một lớp bụi mỏng. Cô cẩn thận dùng khăn giấy lau sạch sẽ lớp vỏ bên ngoài.
Kỳ nghỉ Quốc khánh 7 ngày, tính chỉ còn 4 ngày nữa, một thời gian khá ngắn ngủi. Ôn Ngôn chỉ đem theo hai bộ quần áo đổi đơn giản, các vật dụng vệ sinh cá nhân thiết yếu và đặt luôn chiếc laptop trong.
Nghe tiếng điện thoại báo tin nhắn, cô bàn học xem.
Uyên Ngưng: [Em cứ từ từ dọn đồ nhé, xe vẫn đang , giờ mới đến khu Trung Quan Thôn.]
Lòng Ôn Ngôn chợt dâng lên một niềm vui len lỏi, cô ngoan ngoãn gõ chữ "Dạ".
Cô xổm xuống, sắp xếp đồ đạc trong vali cho ngay ngắn. Thấy vẫn còn khá nhiều trống, cô tới kệ sách, chọn vài cuốn nhét chung vali.
Đóng vali xong xuôi, Ôn Ngôn tủ quần áo, lấy một bộ đồ khác để khỏi bộ đồ ngủ.
Trận mưa bên ngoài bắt đầu nặng hạt, xen lẫn tiếng gió rít từng hồi. Ôn Ngôn qua cửa sổ thả xuống chiếc ghế tựa, ngay cạnh đó là chiếc vali kéo khóa cẩn thận nhưng vẫn im lìm mặt đất.
[Anh ơi, em chuẩn xong hết ạ.] Cô nhắn tin cho Phó Lan Chước.
Uyên Ngưng: [Ừ, đang cổng trường.]
Uyên Ngưng: [Em cứ ở trong phòng đợi nhé, sẽ lên xách vali cho em.]
Phó Lan Chước rõ khu ký túc xá giờ chỉ còn mỗi cô, các bạn cùng phòng đều về quê cả.
Chiết Mộc w: [Anh tự , thẻ mới quẹt cửa ạ.]
Uyên Ngưng: [Vậy lát nữa em chịu khó xuống mở cửa cho nhé.]
Ôn Ngôn mỉm : [Không cần , thang máy mà, kéo vali xuống tiện lắm, vali của em cũng nhẹ hều .]
Uyên Ngưng: [Được .]
Uyên Ngưng: [Đêm lạnh lắm, em nhớ mặc áo ấm nhé.]
Chiết Mộc w: [Dạ ạ.]
Uyên Ngưng: [À, em nhớ mang theo căn cước công dân nhé.]
Căn cước công dân...
, bảo sẽ đưa cô chơi, việc mang theo giấy tờ tùy là bắt buộc.
Ôn Ngôn liền kéo ngăn kéo bên bàn học, tìm chiếc thẻ căn cước cẩn thận cất túi xách.
Cô tiện tay rút thêm một cây dù từ kệ, khoác túi lên vai, kéo vali bước khỏi phòng.
Lúc xuống sảnh, xe của Phó Lan Chước vẫn tới. Mưa ngoài trời nặng hạt xối xả nên cô đành đợi phía trong cửa kính.
Chưa đầy hai phút , chiếc Maybach đen tuyền lừng lững dừng ngay sảnh ký túc xá. Ôn Ngôn quẹt thẻ mở cửa, chiếc vali mắc kẹt ở ngưỡng cửa. Cánh cửa khá nặng, cô đang chật vật kéo thì một bóng lao vút tới, bất chấp trời mưa che dù, một tay giữ chặt cửa, tay nhấc bổng chiếc vali của cô ngoài một cách dễ dàng.
Ngẩng lên, Ôn Ngôn bắt gặp khuôn mặt thuộc của Phó Lan Chước, thoang thoảng bên cánh mũi là mùi hương gỗ thông nhàn nhạt toát từ .
"Anh."
Phó Lan Chước cô, giọng trầm ấm: "Ừ."
"Anh đến muộn .” lên tiếng.
"Đâu muộn ạ, đúng lúc luôn, em cũng mới xuống một lúc thôi.” Ôn Ngôn mỉm .
Phó Lan Chước vươn tay, khẽ nựng má cô.
Vành tai Ôn Ngôn đỏ bừng lên.
Lúc , tài xế Trương Phúc cũng vội vàng bung dù, chạy bước nhỏ lên bậc thềm.
"Để xách cho thưa ngài." Trương Phúc định giành lấy chiếc vali.
Phó Lan Chước từ chối: "Không cần."
Anh nhấc bổng chiếc vali bằng một tay, nhẹ tựa lông hồng, dứt khoát bước xuống bậc thềm mà cần Trương Phúc đỡ đần. Trương Phúc đành lầm lũi che dù, tháp tùng phía cốp xe.
Ôn Ngôn bước xuống bậc thềm cuối cùng, bật tung chiếc dù trong tay.
Mưa to gió lớn khiến tán dù như lật ngược. Cô chật vật dùng hai tay giữ chặt chiếc dù che đỉnh đầu. Vừa cất xong vali, Phó Lan Chước vội sải bước gần, tước luôn chiếc dù khỏi tay cô. Ôn Ngôn khẽ mím môi, ngoan ngoãn theo sát tiến về phía ghế .
Phó Lan Chước cẩn thận mở cửa xe, nhường cho cô bước .
Trái ngược với sự cuồng nộ của giông bão bên ngoài, gian trong xe tĩnh lặng đến lạ thường, thoảng đưa mùi hương nước hoa tinh tế.
Đợi Ôn Ngôn yên vị, Phó Lan Chước xếp chiếc dù sọc xanh , vòng qua phía bên để lên xe.
Vừa trong, nhanh chóng gập dù .
Ôn Ngôn lôi từ trong túi xách một gói khăn giấy, rút một tờ. Chờ đóng kín cửa xe, cô chồm tới, cẩn thận thấm từng giọt nước đọng mái tóc .
Không chỉ tóc, ngay cả hai bên vai áo cũng ướt đẫm. Ôn Ngôn khẽ chau mày xót xa.
Phó Lan Chước dáng vẻ lo lắng của cô, khóe môi khẽ cong lên: "Không ."
"Anh lạnh."
Mũi Ôn Ngôn bắt đầu ngứa ngáy, cô sợ sẽ hắt xì nên chỉ ậm ừ dùng tay day day mũi.
Cô dúi tờ khăn giấy tay : "Anh lau khô tóc , kẻo cảm lạnh đấy."
Phó Lan Chước lo lắng ngược cho cô: "Mũi em khó chịu ?"
Ôn Ngôn lắc đầu: "Chỉ một xíu thôi ạ."
Lúc , thực sự hối hận. Giá như mở lời rủ cô qua nhà sớm hơn thì cô gội đầu ngay khi .
Thấy Phó Lan Chước vẫn cầm tờ giấy mà chẳng chịu lau, Ôn Ngôn giật , rút thêm một tờ mới: "Để em lau cho ."
" mà nên cởi áo khoác ạ."
Bởi vì hai bên vai áo khoác của ướt đẫm một mảng lớn.
Phó Lan Chước chiều theo ý cô: "Được thôi."
Anh cởi phăng chiếc áo khoác đen bên ngoài, để lộ chiếc áo sơ mi cộc tay màu xanh lam sẫm.
Vừa cởi áo , hương hoa dành dành dịu mát tiến sát. Ôn Ngôn cẩn thận cầm khăn giấy, lau khô từng lọn tóc vương nước của .
Phó Lan Chước đăm đắm đôi môi đỏ mọng của cô một lúc mới lảng mắt nơi khác.
Ở ghế lái, Trương Phúc giữ tư thế bất động như núi, với sự kiềm chế tuyệt đỉnh, dám ho he liếc kính chiếu hậu nửa con mắt, âm thầm khởi động xe.
Tia chớp tím bạc rạch ngang bầu trời đêm, chiếc Maybach màu đen uyển chuyển vòng qua làn mưa xối xả, lao vút khỏi cổng khu chung cư Lam Huyên.
Sở hữu vô bất động sản rải rác khắp Yến Thành, nơi Phó Lan Chước thường lui tới nhất là khu biệt thự Kim Dục Phủ tọa lạc ngay sát công ty, và một căn dinh thự riêng tại vịnh Tần Thủy.
Lần , chỉ định Trương Phúc chạy thẳng về vịnh Tần Thủy.
Những giúp việc trong căn biệt thự gọi dậy từ hai mươi phút , hớt hải chuẩn thứ. Toàn bộ hệ thống đèn đường bên ngoài dinh thự đồng loạt bừng sáng, từ phòng khách tầng trệt cho đến phòng ngủ tầng áp mái cũng rực rỡ ánh đèn, rạng rỡ huy hoàng giữa màn đêm giông bão.
Cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến với Ôn Ngôn. Giờ quá mười một giờ đêm, thêm việc uống hai chai rượu tối nay, khí trong xe thì ấm áp dễ chịu, khiến cô kiềm mà ngáp dài hai cái liền.
Phó Lan Chước ấn nút thu gọn hộp tỳ tay ở giữa hai ghế, phần tỳ tay từ từ thụt sâu lưng ghế. Anh vòng tay ôm nhẹ lên vai cô: "Buồn ngủ thì tựa chợp mắt một lát ."
"Tới nơi sẽ gọi."
Ôn Ngôn ngước , hai vành tai bỗng nóng ran, cơn buồn ngủ bỗng dưng bay biến mất.
Thực trạng thái của cô lúc buồn ngủ tỉnh táo, bởi sắp sửa đến nhà Phó Lan Chước khiến trong lòng cô dấy lên một sự hưng phấn khó tả.
Nếu thì cô gục đầu xuống ghế mà ngủ từ lâu .
"Dạ..." Ôn Ngôn ngoan ngoãn nhích gần, vòng tay ôm lấy cánh tay . Khoảnh khắc áp sát, khuôn mặt cô ửng hồng.
Phó Lan Chước cụp mắt gò má đang đỏ lựng của cô, quai hàm siết . Tay trái khẽ vén lọn tóc lòa xòa vương má cô.
Khóe môi Ôn Ngôn vẽ lên một đường cong dịu dàng, cô ôm chặt cánh tay nhắm nghiền mắt .
Không ngờ cô ngủ quên thật. Rõ ràng bờ vai rắn rỏi, cánh tay cũng săn chắc, nhưng tựa mang đến cảm giác an vững chãi đến lạ lùng. Cô thậm chí còn mơ một giấc mộng.
Trong mơ... Phó Lan Chước đang hôn cô.
Nửa tỉnh nửa mê, loáng thoáng tiếng gọi "Thưa ngài", Ôn Ngôn mơ màng hé mắt, nhận xe tới nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-29-cascade-co-bi-pho-lan-chuoc-ep-sat-vao-tuong.html.]
Lúc , Phó Lan Chước đang bên ngoài cửa xe, tư thế như chuẩn bế thốc cô ngoài. Anh hứa sẽ gọi cô dậy, rốt cuộc thì chẳng gọi tiếng nào...
"Dậy ?" Anh tì cửa xe, dịu dàng cô.
Khoảng cách quá gần khiến hàng mi Ôn Ngôn run rẩy.
Cô cứ đinh ninh sẽ cúi xuống hôn , nhưng , Phó Lan Chước chỉ vỗ nhẹ lên vai cô, giọng trầm ấm: "Tỉnh thì xuống xe thôi em, lúc nãy định bế em luôn cơ."
Ôn Ngôn gật đầu, vươn tay tìm balo nhưng chợt thấy nó đang gọn trong tay một phụ nữ lớn tuổi bên ngoài.
Cô bàng hoàng khi thấy nhiều , tầm bảy tám , đang tập trung bên ngoài. Ai nấy đều che dù, và cách đó xa là một căn biệt thự năm tầng nguy nga, lộng lẫy sáng rực ánh đèn.
Cô khẽ siết chặt vạt váy, bước khỏi xe.
Phó Lan Chước đón lấy chiếc dù từ tay giúp việc, cẩn thận che chở cho cô.
Mưa ngớt phần nào, nhưng vẻ sẽ rả rích đến tận sáng mai mới dứt hẳn.
"Nhiệt liệt chào mừng cô Ôn!!!"
Đám giúp việc đồng loạt gập 90 độ, đồng thanh hô vang.
Tiếng hét lớn khiến Ôn Ngôn giật thót, tỉnh ngủ hẳn.
Bản Phó Lan Chước từng chỉ thị họ trò , sắc mặt thoáng sầm , lướt qua đám .
Thực họ cũng thấy trò ngớ ngẩn, nhưng là do quản gia bắt buộc , thậm chí còn bắt tập dợt mấy .
Vị quản gia hắng giọng, bước tới: "Thưa ngài, mau đưa cô Ôn trong thôi ạ! Đêm hôm sương lạnh, gió mưa thế ."
"Chị Du chuẩn sẵn canh gừng cho cô Ôn ạ."
Canh gừng...
Vừa theo chân Phó Lan Chước bước biệt thự, quả nhiên một giúp việc bưng tới chiếc bát sứ trắng tinh, đặt nhẹ nhàng lên bàn phòng khách.
Phó Lan Chước dẫn cô gần, mở nắp bát, một mùi gừng nồng nặc xộc thẳng mũi.
Từ nhỏ Ôn Ngôn cực kỳ sợ món canh gừng. Mỗi cô ốm, Ngôn Bình đều ép cô uống, nhưng cô năm bảy lượt lóc chịu, riết bà cũng thôi bắt ép nữa.
"Anh ơi, em uống ? Em thấy đỡ nhiều , mũi em hết khó chịu ạ." Ôn Ngôn nài nỉ.
Cô lờ mờ đoán Phó Lan Chước thấy cô dấu hiệu cảm lạnh nên mới sai nấu món .
Phó Lan Chước cầm bát lên, lấy thìa khuấy nhẹ: "Cố uống một chút em, để giải cảm. Tối nay em gội đầu muộn mà sấy khô, nhiễm lạnh , cẩn tắc vô áy náy."
Định bụng từ chối nữa, nhưng chạm ánh mắt sâu thẳm, kiên định của , cô đành mím môi, lặng lẽ xuống cạnh .
"Để đút em nhé?" Thấy cô chịu đưa tay nhận bát, Phó Lan Chước múc một thìa, thổi nhẹ cho nguội bớt kề sát môi cô.
"... Để em tự uống ạ." Lúc Ôn Ngôn mới chịu cầm lấy chiếc thìa, cúi đầu nhấp một ngụm.
Trời ạ, đắng quá.
Đắng chát luôn.
Dưới ánh mắt dò xét của Phó Lan Chước, Ôn Ngôn cảm giác như là học sinh đang thầy giáo giám thị lúc bài kiểm tra. Cô nhắm mắt nhắm mũi nuốt ực nửa bát. Điều tồi tệ nhất là, nếu bát canh ấm nguội thì cô thể ngửa cổ tu một cạn sạch, đằng nó còn khá nóng nên cô chỉ thể nhấm nháp từng thìa một.
Thấy khuôn mặt xinh của cô nhăn nhó, Phó Lan Chước mới vỡ lẽ: "Em thích uống canh gừng ?"
Ôn Ngôn bĩu môi thỏ thẻ: "Anh ơi, đắng ngắt thế thì gì ai thích cơ chứ."
Câu than vãn của cô chọc Phó Lan Chước bật . Bộ dạng của cô lúc trông đáng yêu chịu nổi: " t.h.u.ố.c đắng giã tật, canh gừng cho cơ thể mà."
Ôn Ngôn im lặng.
Phó Lan Chước xích gần hơn một chút: "Anh thể uống cùng em."
"..."
"Thôi khỏi ạ..." Ôn Ngôn húp thêm một ngụm nữa bảo: "Em uống nửa bát , chắc là đủ nhỉ."
Phó Lan Chước vốn định ép cô uống cho hết, nhưng bộ dạng nhăn nhó, khổ sở của cô, mủi lòng: "Được ."
"Vậy nửa bát thôi."
"Em đói bụng ? Có ăn khuya ? Anh bảo dì giúp việc cho em nhé?" Anh dịu dàng hỏi.
Vừa mới nếm vị cay nồng của canh gừng, đôi môi Ôn Ngôn bóng bẩy một lớp nước, đỏ mọng quyến rũ. Đôi gò má trắng ngần điểm phớt sắc hồng nhạt. Cô lắc đầu: "Em đói . Khuya thế , ăn đêm khó tiêu lắm ạ."
"Nếu em đói, thể ăn cùng em."
Anh nhếch mép : “Dù đói."
Xung quanh đám giúp việc chầu chực khá đông, dù họ ở một góc cách xa khu vực ghế sô pha và tiến tới phiền, nhưng sự hiện diện của họ vẫn rõ ràng. Yết hầu Phó Lan Chước khẽ chuyển động, chỉ đưa tay nhéo nhẹ má cô: "Để gọi dì đưa em lên phòng nghỉ ngơi, sáng mai gặp."
Lên phòng em ?
Chưa kịp thắc mắc, Ôn Ngôn sực nhớ Phó Lan Chước cũng đội mưa ướt nhẹp cả tóc lẫn vai. Cô buột miệng: "Anh ơi, nửa bát canh , uống luôn ... Anh cũng cần giải cảm mà."
Nghĩ thế thấy , cô thêm: "Hoặc là bảo dì giúp việc nấu cho một bát khác , lúc nãy dầm mưa mà."
Phó Lan Chước quên béng chuyện cỏn con từ đời nào.
Thấy Ôn Ngôn lo lắng cho thật đáng yêu, đưa tay véo má cô nữa: "Không cần ."
Ý là cần nấu bát khác, chứ cần uống canh gừng. Vừa dứt lời, cầm luôn chiếc bát tay cô, ngửa cổ nốc cạn một .
Lúc canh gừng nguội bớt, miệng. Anh uống một sạch bách, cực kỳ dứt khoát.
Dường như chẳng chút bận tâm việc bát canh cô uống dở.
"..."
Khóe môi Ôn Ngôn khẽ hiện lên một nụ tủm tỉm.
Uống xong, Phó Lan Chước l.i.ế.m môi, đặt bát xuống bàn , vẫy tay gọi một dì giúp việc gần đó.
Người phụ nữ nhanh nhẹn bước tới: "Thưa ngài."
Phó Lan Chước Ôn Ngôn, ân cần giới thiệu: "Đây là dì Từ, lát nữa dì sẽ dẫn em lên phòng."
Sao để dì giúp việc dẫn cô lên...
"Tối nay ngủ ở đây ?" Ôn Ngôn cứ nghĩ còn việc ngoài.
"Không..." Ánh mắt va ánh ướt át của Ôn Ngôn. Anh chỉ nghĩ đơn giản là một đàn ông trưởng thành, dắt một cô gái trẻ tận phòng ngủ thì cho lắm, mặc dù đây là nhà . "Tất nhiên là ngủ ở đây ."
Ôn Ngôn dường như lờ mờ đoán điều gì đó, bèn giữ im lặng.
"Để đưa em lên phòng xem thử nhé.” giọng trầm ấm của cất lên, đ.á.n.h thức hàng mi dày cong vút của cô.
"Dạ.” cô ngoan ngoãn gật đầu.
Căn biệt thự quá đỗi hoành tráng, vẻ bề thế hơn hẳn căn biệt thự ở thành phố Minh mà cô từng ghé qua. Bên trong trang thang máy riêng biệt, cần nhọc công leo cầu thang bộ. Ôn Ngôn theo chân Phó Lan Chước bước trong thang máy.
Dì Từ đưa tiễn hai đến cửa thang máy, ngập ngừng nên theo . Thấy sắc mặt Phó Lan Chước lạnh tanh, cũng chẳng biểu hiện gì bảo bà theo cùng, với sự nhạy bén của một lớn tuổi, bà khựng , lẳng lặng lùi bước.
Phó Lan Chước khẽ căng quai hàm, ấn nút chọn tầng.
Cửa thang máy đóng .
Không gian chật hẹp chỉ còn hai .
Giây phút , Ôn Ngôn mới mơ hồ cảm nhận sự đổi khác lạ trong bầu khí.
Cô cũng lờ mờ hiểu tại ban nãy dì Từ đưa cô lên phòng vì tự dẫn .
Thang máy chạy êm ru lên tầng cao nhất dừng . Phó Lan Chước đưa tay nắm lấy cổ tay cô, vành tai Ôn Ngôn bắt đầu nóng rực.
"Phòng em là phòng thứ hai bên hành lang.” giọng khàn đục.
"Dạ."
Chưa bước tới cửa phòng, Phó Lan Chước bất thần kéo giật cô lòng và cuồng nhiệt hôn cô.
Tim Ôn Ngôn đập loạn nhịp như vỡ tung khỏi lồng ngực, mặt mũi đỏ bừng bừng.
Cô Phó Lan Chước ép sát tường.
Nụ hôn nồng nàn, sâu thẳm cuốn phăng thở của cô.