Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 28: Cascade - Nước bắn tung tóe khắp mặt đất
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:56
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Lộc Nhi và Ôn Ngôn bước khỏi thang máy thấy một nam sinh đợi sẵn ở cửa: "Đến chị Lộc Nhi, chào tiểu Ôn Ngôn, hân hạnh gặp mặt!"
Cậu vươn tay định bắt tay Ôn Ngôn thì Giang Lộc Nhi gạt phăng : "Lịch sự chút coi, đừng con bé sợ."
Hoàng Sạn hề hề: "Em dọa dẫm gì , là Dục sai em đón hai đấy! Chứ khác gì phúc phần ."
Dù bước hẳn bên trong quán bar nhưng tiếng nhạc xập xình sôi động lọt ngoài, bên trong chắc chắn náo nhiệt lắm. Hoàng Sạn dẫn họ cửa chính mà luồn qua một lối khác, lên thẳng tầng hai, rẽ một phòng bao cực lớn.
Căn phòng bao trang hoàng lộng lẫy, nguy nga dát vàng. Bên trong đông nghịt , ai nấy đang hò hét quẩy tung trời. Vừa thấy bóng dáng Giang Lộc Nhi và Ôn Ngôn, Thiệu Đình Dục lách qua đám đông bước tới chào đón: "Chào mừng."
Anh đăm đắm Ôn Ngôn: "Hoan nghênh tiểu , ngờ em chịu cùng Lộc Nhi đến dự sinh nhật của ."
Ôn Ngôn mỉm : "Chúc sinh nhật vui vẻ ạ."
Lời chúc sinh nhật khiến trong lòng Thiệu Đình Dục dấy lên cảm giác buồn vui lẫn lộn. Nửa thì vui sướng, nửa tự thấy xót xa cho bản .
Anh tay chậm một bước . Lúc hỏi Giang Lộc Nhi xác nhận xem Ôn Ngôn thật sự hẹn hò với ông cô , và nhận cái gật đầu chắc nịch, đó là đầu tiên nếm trải cảm giác bầu trời như sụp đổ chân.
Đệt mợ.
Cậu của Giang Lộc Nhi đúng là lão già ranh ma.
Mới quen bao lâu mà cuỗm gọn tay, chẳng thèm cái già của nữa chứ.
Anh cố kìm nén bao cảm xúc, nét mặt vẫn giữ vẻ bình thản, gượng : "Bên nhiều đồ ăn thức uống lắm, để đưa hai qua đó."
"Lộc Nhi, ông xã Cận Dạng của em cũng đang ở bên đó kìa."
Giang Lộc Nhi sởn da gà với cái cách sến súa , còn gọi cả "ông xã", liền tung một cước đá chân Thiệu Đình Dục.
Họ theo chân góc trong cùng của phòng bao, nơi phần yên tĩnh hơn. Ở đó kê một chiếc bàn dài và cao, phần ghế sofa thiết kế bồng bềnh, bước lên hai bậc thang mới .
Cận Dạng và hai nam sinh khác đang đó chơi xúc xắc. Trên bàn xếp ba cọc phỉnh cao như lâu đài, bày la liệt đủ loại rượu Tây đắt tiền, cùng một đống đồ ăn vặt và trái cây.
Thấy Giang Lộc Nhi bước tới, Cận Dạng khẽ nhướn mày.
Giang Lộc Nhi kéo tay Ôn Ngôn xuống bên cạnh Cận Dạng.
Cận Dạng đ.á.n.h mắt sang Ôn Ngôn. Anh thừa chiều nay Giang Lộc Nhi mời Ôn Ngôn ăn, khi lôi mua quà cáp thì vứt xó sang một bên. Mãi mới nhận cú điện thoại của Thiệu Đình Dục gọi đến dự sinh nhật.
Bắt gặp ánh mắt , Ôn Ngôn khẽ chào: "Chào đàn Cận."
Cận Dạng nhếch khóe môi: "Ừ."
Hai nam sinh còn cũng đảo mắt đ.á.n.h giá Ôn Ngôn.
Nhan sắc siêu thực, đến mức như từ trong tranh bước . Dùng từ để miêu tả Ôn Ngôn quả ngoa chút nào. Hai nam sinh sinh viên Thanh Hoa, tuổi đời cũng nhỉnh hơn Cận Dạng và Thiệu Đình Dục một chút. Lần đầu diện kiến nhan sắc của Ôn Ngôn, sự hứng thú lập tức dâng trào trong mắt họ.
"Lộc Nhi, dắt theo đại mỹ nữ thế mà định giới thiệu cho tụi ?"
Giang Lộc Nhi chẳng thèm nể nang: "Giới thiệu gì, mấy cửa quen ."
"..."
Thiệu Đình Dục cũng sán ngay bên Ôn Ngôn. Phục vụ theo sát phía , vẫy tay hiệu. Người phục vụ đặt hai ly nước uống màu sắc rực rỡ xuống bàn.
Ôn Ngôn đầu .
Thiệu Đình Dục lên tiếng: "Chắc em uống rượu nhỉ? Cả hai ly đều là nước ép trái cây, em chọn một ly ."
Ôn Ngôn đáp: "Em cũng uống chút ít rượu ạ."
"Em uống rượu á?" Thiệu Đình Dục cô đầy ngạc nhiên.
"Vâng." Ôn Ngôn gật đầu.
Nhắc đến rượu, Ôn Ngôn liền nhớ tới Phó Lan Chước. Lần đầu tiên cô nhấp môi thử rượu là tại bữa tiệc cùng . Nghĩ đến , cô sực nhớ đến chiếc điện thoại đang trong túi, vội cúi xuống lấy .
Quả nhiên, Phó Lan Chước nhắn tin từ mười phút .
Uyên Ngưng: [Đẹp lắm.]
Uyên Ngưng: [Em cần mua quà đáp lễ , cứ nhận quà của con bé là .]
Uyên Ngưng: [Nó là vai vế hậu bối, tặng quà cho em là lẽ đương nhiên.]
"..."
Sao thành hậu bối luôn ...
Cơ mà ngẫm thì, giờ cô là bạn gái của Phó Lan Chước, còn Giang Lộc Nhi là cháu gái ruột của ...
Phó Lan Chước cũng giống y chang Giang Lộc Nhi, chẳng khách sáo tẹo nào.
Khóe môi Ôn Ngôn khẽ cong lên một nụ tủm tỉm, cô gõ phím trả lời: [Thế cũng ạ. Anh ơi, giờ em đang ở quán bar cùng đàn chị Lộc Nhi.]
[Chị bạn tổ chức sinh nhật nên dắt em cùng cho vui.]
Nhắn xong, Ôn Ngôn tiện tay cầm điện thoại chụp một bức ảnh quang cảnh xung quanh gửi cho .
Anh cả của Thiệu Đình Dục là Thiệu Bình Thanh, vốn là bạn nối khố của Phó Lan Chước từ nhỏ. Thiệu Đình Dục cũng kết bạn WeChat với Phó Lan Chước, liếc qua màn hình của Ôn Ngôn thấy cái avatar bức tranh sơn dầu chiếc thuyền buồm, nhận ngay ở đầu dây bên là ai.
"Em đang nhắn tin với Phó Lan Chước ?" Anh hỏi thẳng.
Ôn Ngôn thoáng khựng , sang : "Vâng ạ."
Có vẻ chuyện cô và Phó Lan Chước yêu lan truyền rộng rãi lắm , ai nấy đều .
"Em thích thật ?" Thiệu Đình Dục chằm chằm Ôn Ngôn: “À, chỉ hỏi vì tò mò thôi, tại vì hai ... chênh lệch tuổi tác nhiều."
Anh thầm nghĩ khi Ôn Ngôn quyền lực của Phó Lan Chước ép buộc cũng nên. Cái bọn tiền quyền thường theo đuổi một cách trịch thượng, chẳng thèm để ý cảm nhận của đối phương, càng hai chữ lãng mạn là gì.
Anh cả của cũng từng giở trò ép uổng tình yêu đấy thôi.
Nếu thích thì chịu quen chứ.
Ôn Ngôn điềm nhiên đáp: "Tất nhiên là em thích ạ."
Thiệu Đình Dục cau mày.
"Hai đang thì thầm to nhỏ chuyện gì thế?" Giang Lộc Nhi "khẩu chiến" xong với hai nam sinh liền sáp gần. Cô Ôn Ngôn cảm thấy lạc lõng, nhưng cũng ngờ chỉ mới loanh quanh một chút mà Ôn Ngôn và Thiệu Đình Dục tán gẫu rôm rả thế .
Thiệu Đình Dục lấp liếm: "Có chuyện gì , hỏi han quan tâm cô bé khóa một chút cũng ?"
Anh chấn chỉnh tâm trạng, gõ gõ xuống bàn tuyên bố: "Nào, chúng chơi Thật Thách ! Cận Dạng! Bỏ bài xuống, đừng chơi nữa."
Hai nam sinh bên lập tức hùa theo: "Chơi luôn! Đợi xong ván chơi."
Ánh mắt của họ ngừng lia về phía Ôn Ngôn.
"Điện thoại kìa." Thấy chiếc điện thoại trong túi Giang Lộc Nhi đổ chuông inh ỏi nãy giờ mà cô nàng phản ứng, Cận Dạng liền thò tay lấy giúp, liếc thấy gọi đến: Cậu.
"Hả?" Giang Lộc Nhi thấy tiếng chuông, xoay giật lấy điện thoại. Thấy tên gọi là Phó Lan Chước, cô ngớ , trượt ngón tay bắt máy áp lên tai.
"Dạ? Cháu đây ."
Giọng đầu dây bên trầm mặc vang lên: "Sao đưa Ôn Ngôn đến những nơi như quán bar?"
"... Quán bar thì ạ? Bạn cháu tổ chức sinh nhật mời cháu tới, nghỉ lễ Quốc khánh nên cháu rủ cả bé cưng Ôn Ngôn cùng cho vui thôi mà." Trả lời xong, Giang Lộc Nhi bỗng rùng , cảm nhận một luồng hàn khí thấu xương toát từ chiếc điện thoại.
Đợi mãi thấy đầu dây bên đáp , cô cứ tưởng sóng điện thoại chập chờn, định kéo máy xem thì chợt tiếng Phó Lan Chước: "Gửi địa chỉ quán bar qua đây."
"Dạ... , ạ." Giang Lộc Nhi vội .
Kỳ quặc thật, cô đưa Ôn Ngôn bar chơi thì vấn đề gì to tát cơ chứ?! Giọng điệu của ông cứ như ngâm trong hầm băng .
Dù , Giang Lộc Nhi dám chần chừ, ngoan ngoãn gửi định vị quán bar cho Phó Lan Chước.
Trong lúc Giang Lộc Nhi đang điện thoại, Thiệu Đình Dục xé một gói bim bim đưa cho Ôn Ngôn. Cô lắc đầu từ chối bảo đói, đồng thời cảm ơn ý của . Giữa gian ồn ào của quán bar, Ôn Ngôn Giang Lộc Nhi nhận cuộc gọi từ Phó Lan Chước.
Màn hình điện thoại bàn sáng lên báo tin nhắn WeChat từ . Ôn Ngôn vội cầm lên .
Uyên Ngưng: [Quán bar là nơi phức tạp đủ thành phần, em nhớ cẩn thận nhé.]
Ôn Ngôn gõ phím đáp lời: [Anh ơi, bọn em đang trong phòng bao riêng do bạn của đàn chị Lộc Nhi đặt, trong bạn bè của cả, cứ yên tâm ạ.]
Uyên Ngưng: [Bạn là nam ?]
Ôn Ngôn khẽ chớp mắt, Phó Lan Chước để ý mấy chuyện nhỉ.
[Dạ ... Anh tên là Thiệu Đình Dục.]
Uyên Ngưng: [Anh , là em trai của một bạn .]
Chiết Mộc w: [À .]
Chỉ hai giây , một tin nhắn mới nổ: [Được , em cứ chơi vui vẻ . Nếu uống rượu thì chỉ nhấp môi một chút thôi ?]
[Đừng chơi quá khuya, chín giờ tối sẽ sai Dư Khả đến đón em.]
Dư Khả...
Vốn dĩ Giang Lộc Nhi định lát nữa đưa cô về, nhưng chắc chắn đêm nay cô nàng sẽ men trong , lái xe e rằng an . Ôn Ngôn cũng câu nệ chuyện tự bắt tàu điện ngầm về, bèn đồng ý: [Dạ , em sẽ uống ít thôi ạ.]
Trên chuyên cơ tư nhân, thấy avatar hình Chiikawa nảy lên dòng chữ "em sẽ uống ít thôi ạ", Phó Lan Chước đưa tay day day thái dương.
Anh định cấm tiệt cô đụng đến giọt rượu nào cơ, nhưng nghĩ Ôn Ngôn dù cũng trưởng thành, cuối cùng vẫn mủi lòng chiều chuộng.
Lúc , tin nhắn của Chương Ngọc gửi đến.
[Thưa sếp, sắp xếp qua đó ạ.]
Sắc mặt Phó Lan Chước vẫn lạnh lùng, gõ phím: [Ừ.]
...
Cánh cửa lớn của phòng bao xịch mở, hai bóng mới bước lập tức thu hút sự chú ý của hệt như lúc Ôn Ngôn và Giang Lộc Nhi xuất hiện. Nam thanh niên sở hữu mái tóc màu bạch kim vô cùng nổi bật, ngũ quan góc cạnh sắc sảo, trai ngời ngời. Cô gái cạnh mặc đồng phục nữ sinh Nhật, khuôn mặt mang nét thanh thuần, đôi mắt to tròn long lanh như nai tơ, nhan sắc cũng vô cùng xuất chúng.
Khách khứa trong bữa tiệc sinh nhật do Thiệu Đình Dục mời phần lớn đều là sinh viên đại học Thanh Hoa. Nhìn thấy hai nhân vật , họ khỏi xì xầm bàn tán: "Anh Dục quan hệ rộng thật đấy. Tổ chức sinh nhật đột xuất, ngay dịp Quốc khánh thế mà vẫn mời cả Cận Dạng và Vệ Đinh hai nhân vật tầm cỡ tụ họp."
"Chuyện, Dục nhà quen rộng cỡ nào cơ chứ! Chẳng cả Ôn Ngôn đến đó ?"
"Có vẻ như lời đồn là thật , Ôn Ngôn đang qua với ruột của chị Lộc Nhi đấy."
"Thật trăm phần trăm! hỏi thăm kỹ , chắc chắn là đang yêu !"
"Ôn Hy Vận xinh dã man, nhưng so với Ôn Ngôn thì mang hai phong cách trái ngược."
Vệ Đinh bước phòng bao, dắt theo Ôn Hy Vận rẽ lối đám đông, đút hai tay túi quần thẳng về phía chủ nhân bữa tiệc. Thiệu Đình Dục ngẩng lên thấy , liền vẫy tay chào đón.
Đến gần khu ghế sofa, Vệ Đinh lấy điếu t.h.u.ố.c môi xuống bước lên bậc thềm.
Giang Lộc Nhi dị ứng với mùi khói thuốc, liền vung tay quạt phành phạch, nhăn nhó phàn nàn: "Anh đừng hút t.h.u.ố.c ở đây, hôi rình."
Thấy bàn sẵn gạt tàn, Vệ Đinh liếc cô một cái, thèm chấp vặt, tự động ấn đầu lọc điếu t.h.u.ố.c gạt tàn dụi tắt.
Ánh mắt Ôn Hy Vận chạm Ôn Ngôn, thầm công nhận cô gái góc c.h.ế.t. Nhìn ở cự ly gần, các đường nét khuôn mặt cô càng sắc sảo chói lòa, làn da trắng sứ tì vết. Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, cô toát lên vẻ rực rỡ pha lẫn chút bí ẩn đầy ma mị.
Hôm nay cũng là đầu tiên cô giáp mặt Ôn Ngôn ngoài đời thực.
"Giới thiệu với em nhé học , đây là đàn Vệ Đinh, sinh viên năm ba khoa Vật lý, chắc em cũng danh nhỉ? Còn vị là bạn gái của , Ôn Hy Vận, cũng là sinh viên Thanh Hoa đấy. Trước khi em trường, ngôi vị hoa khôi của trường vẫn luôn do cô nắm giữ, nhưng em xuất hiện giật luôn vương miện ."
"..."
Tự dưng nhắc đến chuyện gì , khiến lúng túng c.h.ế.t.
Dù Ôn Hy Vận cũng tiện mở miệng lời nào, cô xa lạ với hội nhóm . Nếu theo Vệ Đinh, chắc cô chẳng bao giờ cơ hội chung mâm với họ.
Sắc mặt Ôn Ngôn trông bình thản hơn cô nhiều, khẽ mỉm gật đầu: "Chào chị."
Cô chỉ lịch sự chào mỗi Ôn Hy Vận, lờ hẳn Vệ Đinh.
Bởi vì khi Thiệu Đình Dục giới thiệu, Vệ Đinh chẳng buồn liếc mắt cô lấy một cái, điệu bộ khệnh khạng với tay vơ luôn một chai rượu bàn sang cạnh một nam sinh bên góc .
Khu vực ghế sofa thiết kế thành hình bán nguyệt, Vệ Đinh ở phía đối diện chếch so với Ôn Ngôn và Thiệu Đình Dục. Một nam sinh bắt chuyện với , thấy Ôn Hy Vận vẫn đực đó liền vẫy tay gọi cô qua. Ôn Hy Vận đáp nụ của Ôn Ngôn mới bước về phía Vệ Đinh.
Sự chú ý của Thiệu Đình Dục về phía Ôn Ngôn. Anh chọn một chai rượu hoa quả nhẹ đô, loại mà các bạn nữ thường thích, bật nắp.
"Em uống rượu thì thử loại xem , nồng độ cồn nhẹ lắm, uống hai ba chai cũng lo say .” Thiệu Đình Dục giới thiệu.
Ôn Ngôn gật đầu: "Dạ ."
Giang Lộc Nhi liếc mắt Thiệu Đình Dục, quàng tay ôm lấy vai Ôn Ngôn: "Chẳng bảo chơi Truth or Dare ? Giờ chơi nữa đấy."
"Chơi chứ, đợi Cận Dạng bọn nó đ.á.n.h nốt ván bài vô." Thiệu Đình Dục đáp.
Vừa lúc đó, ván bài của Cận Dạng bên cũng kết thúc, sang .
Thiệu Đình Dục liền gọi phục vụ mang một bộ bài Truth or Dare. Bộ bài thiết kế khá bắt mắt, màu mè sặc sỡ. Ôn Ngôn thấy bóc hộp, bên trong chia hai xấp bài khác màu: xanh đen là bài Thách, còn hồng trắng là Thật.
"Nào , nhào vô! Dùng cái vỏ chai để nhé, miệng chai chỉ trúng ai, đó chịu phạt!" Một nam sinh cạnh Vệ Đinh đặt chiếc chai rỗng uống xong ngang giữa bàn.
Cách chơi đơn giản mang tính sát thương cao.
"Em thấy học ?" Thiệu Đình Dục ân cần hỏi Ôn Ngôn: “Em dám chơi Truth or Dare đấy?"
Dù trong nhóm Ôn Ngôn là nhỏ tuổi nhất, quen ai nhiều, sợ cô bé ngại.
Ôn Ngôn cũng lường vài hình phạt thể sẽ quá đáng, bèn lên tiếng thương lượng: "Nếu chịu thực hiện hình phạt thì em nộp phạt bằng rượu ạ?"
"Được chứ, nhưng em yên tâm, hình phạt trong bộ bài nhẹ nhàng lắm, gì quá đáng .” Thiệu Đình Dục trấn an.
Lúc Ôn Ngôn mới thở phào nhẹ nhõm, gật đầu đồng ý.
"Bé cưng, em là đầu tiên nhé, mở màn em." Giang Lộc Nhi nhường quyền chai lượt đầu cho Ôn Ngôn. Từ những vòng , ai chịu phạt thì đó sẽ giành quyền chai.
"Vâng..." Ôn Ngôn đáp, cô dậy vươn tay cầm lấy chiếc vỏ chai rỗng. "Quay thế nào cũng đúng ạ?"
Giang Lộc Nhi bật : "Cứ mạnh tay em ơi."
Ôn Ngôn "Dạ" một tiếng, dùng lực xoay tít chiếc chai.
Cô cố gắng dùng sức, nhưng chiếc chai chỉ xoay hai vòng dừng , mà trớ trêu , miệng chai chỉ chĩa thẳng tắp về phía cô.
"..."
Có phụt thành tiếng.
Giang Lộc Nhi cũng nhịn : "Xui quá bé cưng ơi, mới vòng đầu mà em dính chưởng , lát nữa chịu phạt xong em tiếp đấy."
"Không , coi như ván nháp nhé, nhường em một ván. Thế cũng trùng hợp quá, trúng ngay hahaha. Nào, ! Quay ." Thiệu Đình Dục xua tay.
"Mày cái trò gì đấy A Dục! Tụi tao đang hóng mỹ nữ chịu phạt mà, chơi chịu chứ, rút một lá Truth , Dare thì thôi bỏ qua cũng ." Nam sinh bên Vệ Đinh lên tiếng phản đối.
Ôn Ngôn chẳng ngại chịu phạt, chỉ cần quá đáng là . Cô gật đầu: "Để em rút bài ạ."
Thấy cô sảng khoái, Thiệu Đình Dục đành tặc lưỡi, gom xấp bài Sự thật , xòe hình quạt đưa mặt cô.
Ôn Ngôn thò tay rút đại một lá.
Giang Lộc Nhi ló đầu xem: "Lần cuối cùng hôn là lúc nào?"
"..."
Mới nãy ai bảo hình phạt nhẹ nhàng , vớ đại một câu hỏi sặc mùi ái thế .
Hai má Ôn Ngôn nóng lên.
cô để chờ lâu, điềm tĩnh trả lời: "Thứ Năm tuần ạ."
Là hôm Phó Lan Chước đưa cô đến trường dạy lái xe.
Thôi thôi dẹp dẹp!
Cơm ch.ó ngập mặt !!
Giang Lộc Nhi thể tưởng tượng nổi cái cảnh ông nghiêm nghị nhà hôn môi với khác sẽ như thế nào, huống hồ đó là bé cưng Ôn Ngôn ngây thơ, trong sáng, kém ông chục tuổi đầu. Má ơi, đúng là phát rồ mà.
"Mỹ nữ đây hoa chủ , chao ôi, tiếc đứt ruột." Nam sinh bên trái Cận Dạng chép miệng, khuôn mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối vô vàn.
Nam sinh cũng thêm vài câu châm chọc.
Chỉ sắc mặt Thiệu Đình Dục là khó coi nhất, im thin thít hé răng nửa lời.
"Thôi mấy ! Ngôn Ngôn, em , mong là đừng trúng em nữa đấy." Giang Lộc Nhi vỗ vỗ vai cô.
Ôn Ngôn đáp lời dậy chai.
Lần khi chiếc chai ngừng , miệng chai hướng thẳng về phía Cận Dạng.
Giang Lộc Nhi phấn khích hét toáng lên: "Chọn Thách !"
Cận Dạng chiều ý cô: "Được thôi."
"Nào nào, đưa xấp bài Thách qua đây!" Giang Lộc Nhi réo Thiệu Đình Dục, bèn đưa xấp bài Thách cho cô.
Cận Dạng bốc bừa một lá, yêu cầu lá bài là chọn một đồng giới trong phòng để vật tay, ai thua thì uống rượu.
"Thế thì chịu phạt uống rượu luôn cho lẹ." Cận Dạng uể oải .
Thiệu Đình Dục bỗng bật dậy: "Vật với tao , tao vật, nhào vô!"
Người lù lù chình ình mặt, Cận Dạng liếc một cái cũng lên.
Thế là hai thanh niên bắt đầu sắn tay áo vật . Cái hình phạt nhạt nhẽo c.h.ế.t, nhưng Giang Lộc Nhi tinh ý nhận vẻ mặt Thiệu Đình Dục gì đó là lạ, mà cụ thể lạ ở thì cô diễn tả .
Đã còn chơi hăng, mặt mũi đỏ gay gắt dồn hết sức lực. Cận Dạng vốn tính hiếu thắng, thấy đối thủ chơi tất tay thì m.á.u chiến cũng nổi lên.
Hai bên giằng co quyết liệt, ngang tài ngang sức mãi phân thắng bại.
Vệ Đinh ngoài nhịn buông lời mỉa mai: "Làm trò gì đấy, hai đứa bay yếu xìu ."
Lời khích tướng đ.â.m trúng tim đen khiến hai càng sức gồng . Cận Dạng lờ mờ nhận Thiệu Đình Dục vẻ bất , đang định nương tay buông bỏ thì một tiếng chuông điện thoại vang lên - một bản rap của J.Cole, kèm theo đó là nhịp rung dồn dập.
Thiệu Đình Dục theo bản năng liếc về phía chiếc điện thoại đang cạnh Ôn Ngôn.
Chỉ một giây lơ đễnh, Cận Dạng dồn sức quật ngã tay xuống bàn.
"Hai rảnh rỗi sinh nông nổi , vật tay thôi mà thấy ghê." Giang Lộc Nhi châm biếm.
Thiệu Đình Dục bước tới cầm điện thoại lên, là cuộc gọi từ một thằng bạn . Bắt máy xong, bạn hỏi báo nhầm phòng bao , bởi nhóm họ đến quán Kitty .
"Trên tầng thượng chỉ duy nhất một phòng bao thôi, mà nhầm . Tụi mày cứ thế phi thẳng !" Thiệu Đình Dục đáp.
"Đâu , mày chắc chứ? Ngoài cửa nguyên một hàng vệ sĩ áo đen sừng sững kìa. Mày tổ chức sinh nhật thôi mà bày binh bố trận vệ sĩ dọa thế ?" Đầu dây bên giọng thắc mắc.
"Vệ sĩ? Tao thuê vệ sĩ nào ."
"Thế mà mày dám bảo chỉ một phòng bao, rành rành nguyên một hàng rào vệ sĩ che kín cửa kìa. Thôi để tao chụp hình gửi mày xem."
Người bạn cúp máy, ngay lập tức gửi một bức ảnh chụp từ bên ngoài. Quả nhiên, cửa phòng bao mấy gã vệ sĩ mặc vest đen giăng hàng ngang, bộ dạng cực kỳ đáng sợ.
Thiệu Đình Dục nhíu mày, sang với đám bạn Ôn Ngôn: "Mọi cứ chơi tiếp nhé, ngoài một lát."
Nói rảo bước xuống cầu thang. Vừa ló đầu ngoài cửa, chạm ánh mắt lạnh lẽo của một gã áo đen, thái dương giật nảy.
Thằng bạn gọi điện thấy bước liền chạy lúp xúp từ cuối hành lang tới: "A Dục!"
"..."
"Mày đợi tao một lát, tao gọi điện hỏi coi." Thiệu Đình Dục gọi thẳng xuống quầy lễ tân của quán bar, thắc mắc về đám vệ sĩ do quán bố trí , nhưng nhận câu trả lời phủ nhận. Cô nhân viên lễ tân còn tiếp lời: "Lúc nãy thấy mấy áo đen đó lên lầu, cũng thắc mắc lắm, thì là khách của quán ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-28-cascade-nuoc-ban-tung-toe-khap-mat-dat.html.]
"Không , nguyên đám đó bao vây cửa phòng bao của ."
"Phiền quý khách đợi một chút, sẽ liên hệ ngay với quản lý."
Bên trong phòng bao, Cận Dạng mới xong lượt của , cái vỏ chai vẫn chịu dừng thì Giang Lộc Nhi thấy điện thoại bàn sáng đèn. Cô cầm lên xem, là tin nhắn WeChat của Phó Lan Chước.
Cậu: [Cậu phái mấy vệ sĩ đến chốt ngoài cửa phòng bao của bọn cháu, cháu lựa lời với bạn bè một tiếng nhé.]
"..."
Vệ sĩ á??
Giang Lộc Nhi vội nhắn : [Cậu ơi, tự dưng gọi vệ sĩ tới gì ?! Có chuyện gì xảy ?]
Cậu: [Để bảo vệ an cho Ôn Ngôn.]
"..."
Trời ạ, ông của cô là cái đồ cổ hủ từ đời nào !
Á á á, bọn cô đang ở trong phòng bao kín mít! Chứ lang thang ngoài sảnh chung !
Hèn chi lúc nãy Thiệu Đình Dục vọt lẹ ngoài, chắc mẩm là vì vụ .
lúc đó chiếc chai rỗng dừng , miệng chai hướng thẳng về phía cô. Giang Lộc Nhi phớt lờ, dậy chuồn thẳng.
"Này, tính đào tẩu ." Một nam sinh lên tiếng.
Cận Dạng liếc theo bóng dáng Giang Lộc Nhi, điềm tĩnh đáp: " chịu phạt cô ."
"Chơi ."
...
Giang Lộc Nhi bước cửa phòng, quả nhiên thấy lù lù một hàng rào vệ sĩ. Một ông chú mặc đồng phục quản lý quán bar cùng vài nhân viên an ninh đang rảo bước lên cầu thang, tiến về phía một tay áo đen: "Xin , các vị..."
Giang Lộc Nhi chạy lúp xúp tới: "À , chuyện gì ạ, gì! Mấy là bạn của , họ sở thích ngoài cửa, bọn đang bày trò chơi mà."
Thiệu Đình Dục bước tới xen : "Chơi trò chơi?"
Giang Lộc Nhi vội kéo tuột Thiệu Đình Dục một góc: "Ây da, mấy là do cử tới đấy! Vệ sĩ! Đến bảo vệ Ôn Ngôn, đừng ầm lên."
"..."
Cái quái quỷ gì trời.
"Cậu của cô nghi ngờ sẽ giở trò với Ôn Ngôn ?" Sắc mặt Thiệu Đình Dục sầm .
"Trời đất ơi, nghi ngờ gì chứ. Chốn quán bar vốn dĩ phức tạp, thì già cỗi bảo thủ, cứ thích lo bò trắng răng. Anh cứ mặc xác họ đó , coi như tàng hình là ."
"..."
Thiệu Đình Dục còn bây giờ, chẳng nhẽ đuổi họ , đành nể mặt Phó Lan Chước, nể mặt Giang Lộc Nhi.
Anh nén cơn bực dọc: "Đành thôi."
Quản lý quán bar tiến gần: "Anh Thiệu, những thật sự là bạn của ? Nếu thì..."
"Là bạn ." Thiệu Đình Dục trả lời: “ mới một bạn gọi họ tới. Ổn , mấy cứ xuống ."
Liếc đám áo đen thêm một , quản lý mới đáp: "Vậy , chúng xin phép. Có việc gì cứ liên hệ nhé."
Thiệu Đình Dục gật đầu.
Vị quản lý dẫn đội an ninh rời .
Đám vệ sĩ ai nấy mặt mũi lạnh lùng, hình hộ pháp, mặt biến sắc, trông hệt như sát thủ m.á.u lạnh trong mấy bộ phim hành động. Khóe miệng Giang Lộc Nhi khẽ giật giật, lạch cạch phòng bao cùng Thiệu Đình Dục, bạn cũng lẽo đẽo theo .
"Cậu cô chịu chơi thật." Vừa bước phòng, Thiệu Đình Dục nhịn buông lời móc mỉa.
"Chắc nghĩ Ôn Ngôn còn nhỏ... Hơn nữa, bình thường ngoài cũng mang theo vệ sĩ mười bề. Giống cả của đó thôi, lúc nào chả theo tháp tùng." Giang Lộc Nhi chống chế.
Nói cũng .
Thiệu Đình Dục sực nhớ cả từng ám sát hụt, cái ghế Tổng giám đốc tập đoàn dễ .
Thương trường như chiến trường, an bản đặt lên hàng đầu.
một cô gái như Ôn Ngôn yêu đương với một như , liệu thấy ngột ngạt ?
Thiệu Đình Dục càng đinh ninh Ôn Ngôn và Phó Lan Chước vốn thuộc về .
Kiểu như Phó Lan Chước quá đỗi phức tạp, ở vị trí cao sang thường lãnh đạm vô tình, mấy ai trao trọn chân tâm.
Mang tiếng là nhân vật chính của buổi tiệc sinh nhật, nhưng tâm trạng Thiệu Đình Dục tối nay cứ chùng xuống tận đáy vực.
Giang Lộc Nhi bàn kể cho Ôn Ngôn vụ Phó Lan Chước điều vệ sĩ đến. Ôn Ngôn thoáng ngạc nhiên, chợt nhớ đến nhóm xăm trổ hung hãn chạm trán ở trạm xe buýt tiệc phá băng của Hội sinh viên. Lần đó nếu Phó Lan Chước xuất hiện kịp thời, lẽ cô gặp rắc rối lớn.
Chắc vì vụ đó nên mới lo lắng cho cô đến ...
"Cậu chị lúc nào cũng thế, tính toán xa xôi lắm." Ôn Ngôn nhỏ nhẹ .
"Bé cưng, quản chặt thế em thấy mất tự do ?" Giang Lộc Nhi thắc mắc.
Ôn Ngôn lắc đầu: "Không chị, vì quan tâm nên mới thế mà."
"..."
Giang Lộc Nhi cảm giác tống cho một bát "cẩu lương" đầy ắp.
Nhìn ánh mắt ánh lên vẻ si tình của Ôn Ngôn, cô hiểu con bé đổ ông đứ đừ đừ .
Tình cảm từ hai phía như đúng là hàng hiếm, giống y xì đúc cô và Cận Dạng.
Cô vỗ vỗ vai Ôn Ngôn: "Chuẩn luôn, lo cho em nên mới thế. Cậu chị , tính chiếm hữu cao một chút, cái gì cũng quản."
Thiệu Đình Dục hai thủ thỉ, mãi đến khi chiếc chai rỗng dừng , chĩa thẳng miệng thì mới sực tỉnh.
"A Dục, Thật Thách?" Nam sinh đối diện gọi.
...
Càng lúc càng nhiều tham gia trò chơi, lúc họ chuyển sang chơi thêm vài trò khác. Bầu khí cực kỳ náo nhiệt. Các bạn nam trong nhóm cư xử lịch thiệp, bắt các bạn nữ thực hiện những hình phạt nhạy cảm, phần khó cứ để họ gánh. Ôn Ngôn nhỏ tuổi nhất nên ưu ái, dần dần cô cũng hòa nhịp với đám đông.
Thời gian như thoi đưa, thấm thoắt gần chín giờ tối.
Ôn Ngôn liếc đồng hồ, sang với Giang Lộc Nhi: "Chị Lộc Nhi ơi, em về trường ."
"Hả? Mới sớm mà, vội về em?" Giang Lộc Nhi níu .
Dù Ôn Ngôn cũng ở chơi thêm chút nữa, nhưng Phó Lan Chước dặn chín giờ Dư Khả sẽ đến đón.
Về khuya quá cũng .
"Dạ... Để hôm khác chị em tụ tập tiếp nhé." Ôn Ngôn cúi xuống cầm lấy chiếc túi xách.
Thấy Ôn Ngôn khoác balo lên vai, Thiệu Đình Dục tiến đến: "Sao thế học , em ?"
"Dạ , em về trường ạ. Nay dự sinh nhật vui lắm, chúc sinh nhật vui vẻ nha." Ôn Ngôn bỗng chốc thấy áy náy vì tới dự tiệc sinh nhật mà tay , ăn ké uống chùa suốt hai tiếng đồng hồ.
"Ở chơi thêm em, còn cắt bánh kem nữa mà. Nể mặt ở một chút nữa ?" Thiệu Đình Dục nài nỉ.
Sự chèo kéo của khiến Ôn Ngôn rơi thế tiến thoái lưỡng nan.
ngẫm , bữa tiệc đông thế , vắng cô cũng chẳng ảnh hưởng gì, thế nên cô khéo léo từ chối: "Cũng trễ ạ, em ngại quá."
Thiệu Đình Dục thầm rủa Phó Lan Chước, chắc chắn lão già đó cấm cửa cho Ôn Ngôn chơi khuya. Anh nghiến răng, khó cô: "Thôi ."
"Để bảo đưa em về."
Cả đám ai cũng men trong , Giang Lộc Nhi cũng , thể để Ôn Ngôn về một .
Giang Lộc Nhi chen : "Khỏi cần, để đưa em về, gọi tài xế lái hộ!"
lúc đó, điện thoại Ôn Ngôn reo lên, là Dư Khả gọi tới.
Mười phút Dư Khả nhắn tin báo đang đường đến.
Cô : "Không ạ.” sang Giang Lộc Nhi: "Cậu của chị cho đến đón em ."
"Người đó đến nơi , em về đây chị Lộc Nhi."
"..."
Nói xong Ôn Ngôn bắt máy: "Dạ chị."
Giọng nữ trầm thấp, nam tính của Dư Khả vọng qua điện thoại: "Chị đến , đang đợi em ở cửa."
"Dạ , em xuống ngay đây."
Giang Lộc Nhi vội theo : "Để chị tiễn em xuống nhé bé cưng!"
Thiệu Đình Dục cũng lân la theo: " cùng."
Ôn Ngôn bước chậm : "Vâng."
Cả hai kè kè hai bên như Hộ pháp, hộ tống Ôn Ngôn khỏi phòng bao, xuống tận hầm gửi xe B1.
Chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền của Dư Khả đỗ ở một góc cực kỳ bắt mắt. Bản cô cũng nổi bần bật với bộ vest ghile chỉnh tề, dáng dong dỏng cao, thẳng tắp bên cạnh xe. Vừa thấy bóng ba ló từ thang máy, cô liền nhận ngay.
Khi Ôn Ngôn tiến gần, Dư Khả lịch sự mở sẵn cửa cho cô.
Trời ạ, ông cô thuê một nữ tài xế soái ca thế , sợ Ôn Ngôn "bẻ cong" .
Cô nàng trai đến mức mị hoặc.
Giang Lộc Nhi cứ chằm chằm Dư Khả mãi thôi.
"Em về nhé chị Lộc Nhi, Thiệu." Ôn Ngôn vẫy tay chào hai khi lên xe: “Hai chơi vui vẻ nhé, cảm ơn chị."
"Ừ, đành hẹn em dịp khác , về đến nhà nhớ nhắn tin cho chị nha." Thấy Phó Lan Chước cẩn thận điều cả tài xế riêng đến đón, Giang Lộc Nhi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ôn Ngôn gật đầu, vài câu tạm biệt, cô chui băng ghế .
Dư Khả vòng qua ghế lái, nhanh chóng khởi động xe lướt .
Thiệu Đình Dục đút hai tay túi quần, đôi mắt vẫn đăm đắm dán chặt đuôi xe đang xa dần.
Giang Lộc Nhi gót bước mà thấy vẫn chôn chân một chỗ, bèn vỗ vai nhắc: "Đi thôi, về phòng, cứ ngây đó gì thế?"
Tính cô nàng vốn vô tư lự, chẳng hề phát hiện tình ý Thiệu Đình Dục dành cho Ôn Ngôn.
Thiệu Đình Dục khẽ ừ một tiếng, lưng cùng cô về phía thang máy.
[Em lên xe ơi, chị Dư Khả đón em .] Vừa xe, Ôn Ngôn liền nhắn tin báo cáo với Phó Lan Chước.
Phó Lan Chước trả lời ngay lập tức: [Ừ.]
[Tối nay em chơi vui ?] Anh hỏi.
Chiết Mộc w: [Dạ vui lắm ạ, chị Lộc Nhi và bạn bè của chị quan tâm em lắm. À đúng ơi, em uống hai chai rượu việt quất Yomi, tới giờ vẫn tỉnh táo, rượu đấy vị như nước trái cây .]
Uyên Ngưng: [Hai chai, uống cũng nhiều đấy chứ.]
Chiết Mộc w: [Không nhiều ... Loại nồng độ cồn nhẹ hều .]
Uyên Ngưng: [Ừ.]
Uyên Ngưng: [ em vẫn tiết chế nhé, rượu gì nữa uống nhiều cũng cho sức khỏe.]
Ôn Ngôn gõ gõ ốp lưng điện thoại: [Vâng ạ.]
Cô khéo léo chuyển chủ đề, kể cho Phó Lan Chước vài mẩu chuyện thú vị diễn trong bữa tiệc.
"Hắt xì." Cô bỗng hắt một cái, đưa tay lên day day mũi, đưa mắt ngắm dòng xe cộ hối hả của Yến Thành về đêm lướt qua cửa kính.
Gió đêm lùa mang theo lạnh, cô định vươn tay bấm nút đóng cửa sổ. Ngón tay còn kịp chạm nút thì tấm kính xe tự động trượt lên. Ôn Ngôn khựng giây lát, hướng ánh về phía ghế lái.
Sống lưng Dư Khả thẳng tắp khi lái xe, đường nét vai gáy toát lên một vẻ cương nghị, dứt khoát. Nhìn từ đằng , bóng dáng cô quả thật ngầu.
Cửa sổ đóng kín, gian trong xe ấm áp hẳn lên. Nhận tin nhắn mới, Ôn Ngôn cúi xuống gõ phím phản hồi.
Bóng đêm bỏ phía . Hơn ba mươi phút , chiếc Cullinan êm ái rẽ cổng Đông Nam của Thanh Hoa.
Ánh mắt lơ đãng qua cửa sổ, Ôn Ngôn chú ý thấy qua gương chiếu hậu, hai chiếc xe Great Wall màu xám tro còn bám theo nữa mà dừng bên ngoài cổng trường.
Ngay khi Dư Khả đón cô lên xe, cô tinh ý phát hiện đám vệ sĩ áo đen cũng từ hầm xe túa lên hai chiếc xe hệt như đúc, lẳng lặng bám gót theo họ suốt đoạn đường về Thanh Hoa.
Thật sự quá tận tâm. Giữa đêm hôm khuya khoắt, canh gác ngoài phòng bao suốt hai tiếng đồng hồ, xong lóc cóc hộ tống cô về tận trường...
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh khu ký túc xá Lam Huyên.
Và dừng tòa nhà 13.
Về đến phòng, Ôn Ngôn tháo balo xuống định báo với Phó Lan Chước rằng cô an tới nơi, thì tin nhắn của đến một bước.
Uyên Ngưng: [Em về tới phòng ?]
Chiết Mộc w: [Dạ .]
Uyên Ngưng: [Khuya , em tắm rửa ngủ sớm nhé.]
Một cơn gió giật mạnh cánh cửa ban công đập rầm một tiếng, Ôn Ngôn liếc ngoài hỏi Phó Lan Chước: [Tối nay mười giờ về đến Yến Thành đúng ạ?]
Uyên Ngưng: [ , sắp hạ cánh.]
Uyên Ngưng: [Máy bay đang chuẩn đáp.]
Làm bây giờ, cô gặp Phó Lan Chước ngay tối nay.
Ôn Ngôn cố nén cảm xúc, ngó ngoài trời một nữa: [Anh ơi, hình như trời sắp mưa . Máy bay hạ cánh xong cũng tranh thủ về nhà nghỉ ngơi sớm nha.]
Uyên Ngưng: [Ừ.]
Sực nhớ còn báo bình an cho Giang Lộc Nhi, Ôn Ngôn mở khung chat với cô nàng lên gửi tin nhắn.
Đàn chị Giang: [Ok em iu, về đến nơi an là . Bữa nào chị em quẩy tiếp nha.]
Chiết Mộc w: [Dạ , vẫn đang ở quán bar ạ?]
Đàn chị Giang: [ gòi, còn sớm mà em, chắc tụi chị xõa tới sáng luôn quá.]
Tới sáng...
Chiết Mộc w: [Dạ thôi, chị chơi vui nhưng đừng thức khuya quá nha, nhớ chú ý an .]
Đàn chị Giang: [Hahaha em cứ y chang ông chị , ổng lây bệnh hả? Thanh niên trai tráng chơi chứ ở nhà dưỡng lão , lúc cần bung xõa là bung xõa chứ. Lần chị sẽ lén lút dắt em quẩy, thèm báo cáo với chị nữa, thế là em hết ổng quản chế.]
"..."
Ôn Ngôn định cần phiền thế , nhưng sợ mất hứng Giang Lộc Nhi nên đành thuận theo: [Dạ ... Mọi cứ chơi tiếp ạ, em tắm đây.]
Đàn chị Giang: [Đi bé cưng.]
Ôn Ngôn gửi một nhãn dán đáng yêu kết thúc cuộc trò chuyện.
Nhắn tin cho cả hai xong, Ôn Ngôn ban công lấy khăn tắm, mở tủ quần áo lấy đồ ngủ chui phòng tắm.
Tắm xong bước , quả nhiên trời đổ mưa lớn, kèm theo đó là hai tiếng sấm rền vang. Mưa như trút nước, gió giật tung những bộ quần áo phơi ngoài ban công, chực chờ cuốn bay tất thảy. Cô vội vàng quăng rổ đồ dùng cá nhân xuống, lao ngoài gom quần áo .
Khá nhiều đồ, nhóm Tiêu Tâm Nhụy về quê nghỉ lễ mà quên béng việc cất quần áo tủ. May mà còn cô ở , nếu chắc vài món bay mất tích theo gió .
Gom hết nhà, Ôn Ngôn đóng chặt cửa ban công .
Mưa to gió lớn thế , máy bay của Phó Lan Chước hạ cánh an nữa.
Trước khi sấy tóc, Ôn Ngôn kiểm tra điện thoại.
Năm phút Phó Lan Chước nhắn: [Anh hạ cánh .]
[Anh lên xe.]
Bình an vô sự là . Khóe môi Ôn Ngôn vẽ nên một đường cong mềm mại.
[Anh ơi, em tắm xong. Chỗ em mưa to lắm, chắc chỗ tài xế đón đúng ? Anh dặn tài xế lái chậm thôi nhé.]
Uyên Ngưng: [Ừ, em sấy tóc ?]
Việc thì cô .
Ôn Ngôn gõ phím: [Em sấy ngay đây.]
Thấy đầu dây bên im lặng, Ôn Ngôn đặt điện thoại xuống, cúi lấy máy sấy từ trong tủ .
lúc , màn hình sáng lên.
Uyên Ngưng: [Trời đang giông bão, dùng điện lúc nguy hiểm lắm.]
Uyên Ngưng: [Em đợi một lát nữa hẵng sấy.]
Vừa xong tin nhắn, ngọn đèn trong phòng bỗng chớp tắt liên hồi. Quả thực dùng đồ điện lúc sấm sét an chút nào. Ôn Ngôn đành thôi, dùng khăn quấn ủ mái tóc ướt sũng.
Khoảng mười phút , khi thấy mưa ngoài trời ngớt hạt, sấm chớp cũng thưa dần, Ôn Ngôn mới cắm điện máy sấy.
đợi mãi vẫn sấy tóc, cô hắt xì hai cái liền.
Tóc cô vốn dày và dài, nào sấy cũng mất nhiều thời gian hơn bình thường, ngót nghét nửa tiếng mới xong.
Sấy tóc xong xuôi, Ôn Ngôn cầm điện thoại leo lên giường nhắn cho Phó Lan Chước: [Anh về tới nhà ạ?]
Bên trả lời thẳng câu hỏi.
Mà hỏi ngược : [Em sấy tóc xong ?]
[Xong ạ, em sấy xong.] Ôn Ngôn bấm gửi thì một tiếng hắt xì bật . Mũi cô ngứa ran, linh cảm chẳng lành rằng sắp cảm cúm tới nơi.
Cổ họng cũng bắt đầu khô rát.
[Anh ơi, vẫn đang đường về ạ?] Thấy mưa ngoài trời xối xả, xe cộ chắc chắn di chuyển chậm chạp, Ôn Ngôn đoán giờ chắc vẫn về đến nhà.
[Không.] Tin nhắn của dội ngay tức khắc, [Anh đang đường đến trường Thanh Hoa.]
Ôn Ngôn sững sờ.
[Sao đến trường giờ ?] Cô ngạc nhiên hỏi.
Uyên Ngưng: [Anh nhớ em, gặp em.]
Chỉ vài giây .
Một dòng tin nhắn khác hiện lên: [Ở ký túc xá một em sợ ? Hay là qua chỗ ngủ nhé?]
[Mấy ngày tới, sẽ đưa em chơi.]
Trái tim Ôn Ngôn đập loạn nhịp, nhưng mất quá một giây đắn đo, cô liền đồng ý: [Dạ .]
[Anh ơi, để em soạn đồ ngay đây.]
Chiếc Maybach xé màn mưa rẽ nước lao . Những hạt mưa trút xuống ào ạt đập xe, bánh xe miết mặt đường ướt sũng, nước b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
Nơi băng ghế , Phó Lan Chước dòng tin nhắn hồi đáp của Ôn Ngôn, khóe môi từ từ cong lên một nụ vô cùng rạng rỡ.