Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 26: Cascade - Bé cưng ngoan
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:54
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn mưa phùn bắt đầu rơi từ lúc nào, mây đen giăng kín cả nửa bầu trời.
Trên nền xi măng cổng trường dạy lái xe đọng một lớp nước cực mỏng, vô những gợn sóng lăn tăn hình tròn nổi lên chi chít. Có một chú chim sẻ xám rụt cổ rúc mái hiên của phòng bảo vệ, thỉnh thoảng nghiêng đầu, dùng mỏ rỉa rỉa bộ lông ướt sũng. Rỉa xong, đôi mắt đen láy như hạt đậu bình thản ngắm những hạt mưa đan thành tuyến, ngày một nặng hạt hơn, nó khẽ rùng vỗ cánh.
Cùng lúc đó, bên trong chiếc Maybach màu đen, nhiệt độ đang ngừng tăng lên.
Những trong xe hề bầu trời bên ngoài đổi sắc.
Ôn Ngôn hôn đến mức đầu óc choáng váng, nhưng cô vẫn vô thức vòng tay ôm lấy cổ Phó Lan Chước, thậm chí còn kìm mà khẽ gãi nhẹ dái tai .
lúc , nụ hôn chợt dừng .
Hơi nóng tản đôi chút, Ôn Ngôn đỏ bừng mặt, khẽ mở mắt .
Phó Lan Chước vuốt ve gò má cô, lẳng lặng ngắm cô gái trong lòng.
Ôn Ngôn rướn tới hôn tiếp, thái dương Phó Lan Chước khẽ giật lên. Lúc , sự kiềm chế dường như đều trở nên vô hiệu. Mặc cho mùi hương ngòn ngọt một nữa ùa lồng ngực, siết chặt vòng tay ôm lấy cô, cúi đầu ngậm lấy đôi môi mềm mại .
Lần bớt phần dịu dàng ban nãy. Những ngón tay thon dài của Phó Lan Chước nâng lấy gò má non nớt của cô, lực đạo cũng tăng thêm. Ôn Ngôn ép ngửa đầu lên, tiếp nhận nụ hôn sâu thẳm của . Nhịp thở quấn quýt lấy trở nên hỗn loạn, giữa hai đôi môi dường như còn tìm thấy một khe hở nào.
Hơi thở của trở nên cực kỳ nặng nhọc.
Ôn Ngôn theo bản năng lùi về , nhưng ngay lập tức kéo ghì , nụ hôn càng lúc càng sâu hơn. Đối với Phó Lan Chước, sự ngây ngô và trong sáng của cô chẳng khác nào liều xuân d.ư.ợ.c mãnh liệt nhất, khiến chỉ nuốt trọn cô bụng.
Ôn Ngôn nhịn khẽ rên rỉ một tiếng. Chính âm thanh nhỏ bé phóng đại ngọn lửa tình.dục nơi đáy lòng đàn ông. Lần đầu tiên, mạnh mẽ tiến sâu trong. Ôn Ngôn nóng bừng cả mặt, bàn tay bấu chặt lấy lớp vải may từ loại lụa đắt tiền áo .
Phó Lan Chước khẽ l.i.ế.m láp đôi môi cô, vẽ một vòng quanh đường viền môi xinh , mút mát cánh môi mềm mại . Anh dùng sức cạy mở môi cô để tiến sâu hơn nữa mà cố ép nhẫn nhịn, thu sự buông thả, dần dần thả lỏng lực độ.
Cơ thể Ôn Ngôn mềm nhũn , vô thức nép sát . Nụ hôn trở nên ướt át, trong thế giới của cô lúc dường như chỉ còn thở nóng rực của đàn ông mặt.
Mãi đến khi Ôn Ngôn sắp thở nổi, Phó Lan Chước mới lùi . Anh dán mắt khuôn mặt ửng hồng của cô, chờ cô hít chút khí trong lành, định chiếm lấy đôi môi . Bất chợt, cảm nhận bàn tay nhỏ bé của cô khẽ chạm tới.
"Anh ơi, chỗ của ..."
Vừa nhận đang gì, Ôn Ngôn vội vã rụt tay .
Cô hôn đến mức váng vất, tâm trí rối loạn, buông lời xong hối hận xanh ruột. Dù trải đời, nhưng thỉnh thoảng tìm tiểu thuyết mạng, cô cũng từng bấm nhầm vài trang web 18+, ít nhiều cũng hiểu chút kiến thức sinh lý giữa nam và nữ.
Vòng tay đang siết eo cô dần buông lỏng. Phó Lan Chước vươn tay lau vệt nước mờ khóe môi đỏ mọng của cô, giọng trầm khàn "Ừ" một tiếng.
"Không ." Câu trả lời ngắn gọn vẻ như giấu đầu lòi đuôi.
Bầu khí bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Hơi nóng tản , Phó Lan Chước ngả tựa lưng ghế lái.
Mặt Ôn Ngôn lúc còn đỏ hơn cả lúc nãy.
"Trễ , đưa em về trường." Phó Lan Chước đưa tay nhéo nhẹ má cô.
Ôn Ngôn gật gật đầu, cố nhịn liếc xuống "chỗ đó" của , bởi vì nó quá rõ ràng. Cô đành phóng tầm mắt ngoài cửa sổ: "Anh ơi, trời mưa ."
Lúc cô mới nhận bên ngoài đang đổ mưa. Mưa nhỏ, rả rích ngừng. Cửa kính xe nhòe nhoẹt những vệt nước hỗn loạn, phản chiếu lờ mờ nửa khuôn mặt đỏ lựng của cô.
Phó Lan Chước bật cần gạt nước. Những giọt nước trong vắt kính lái gạt , nhưng ngay lập tức những giọt mưa mới bám , tầm cứ thế đan xen giữa rõ nét và mờ ảo.
Anh cũng tiện tay bật luôn điều hòa để hạ nhiệt độ trong xe.
"Lễ Quốc khánh em định trải qua thế nào?" Một lúc , Phó Lan Chước lên tiếng hỏi.
Ngày mốt là Quốc khánh , nhưng Ôn Ngôn nghĩ đến chuyện . Trong ký túc xá, Tiêu Tâm Nhụy bảo về nhà và cũng mua xong vé . Còn Ôn Ngôn thì ý định về Huệ Thành.
"Em nữa." Ôn Ngôn đáp.
Phó Lan Chước xích gần, nhẹ giọng: "Quốc khánh em về quê ?"
Cô lắc đầu.
Anh tiếp: " ngày mai Anh công tác, mùng 3 mới về."
Vốn dĩ định tuần Quốc khánh sẽ đưa Ôn Ngôn chơi, nhưng đột nhiên việc công sang Anh giải quyết.
"Không ... Em cũng lo cày đề thi lý thuyết bằng lái nữa, chắc em sẽ cắm cọc ở thư viện thôi." Ôn Ngôn mỉm .
Cô từng , cô để tâm việc quá bận rộn mà thời gian ở bên . Từ nhỏ cô quen với việc ở một , nhất thiết lúc nào cũng kề cạnh.
Phó Lan Chước nhéo má cô, nhịn mà cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.
Ôn Ngôn khẽ siết lấy vạt váy.
Chỉ là một nụ hôn phớt qua rời . Phó Lan Chước trở về tư thế ngay ngắn, ngón trỏ tay nhấn nút khởi động động cơ bảng điều khiển. Thân xe lập tức phát tiếng gầm trầm thấp.
Gạt cần sang chế độ D, đế giày da đỏ buông chân phanh, chiếc xe rẽ màn mưa, lướt êm ru về phía .
Chiếc Maybach khuất dần trong gian mù mịt.
Sáng sớm hôm , khi Ôn Ngôn vẫn còn đang chìm trong giấc mộng thì thấy tiếng kéo vali loẹt quẹt vang lên trong phòng. Ngay đó là tiếng "Bốp!" - âm thanh của một vật nặng đổ. Cô choàng tỉnh giấc.
Tiêu Tâm Nhụy giật thót tim, vội vàng thụp xuống kéo vali về phía , cuống cuồng kéo khóa .
Ôn Ngôn hé rèm giường một chút, khẽ gọi: "Nhụy Nhụy, trạm sạc cao tốc ?"
"Ừ!" Tiêu Tâm Nhụy chạy bước nhỏ tới: “Xin Ngôn Ngôn nha, tớ thức giấc . Tớ dậy muộn quá, sắp kịp hu hu."
"Không , mau kẻo lỡ chuyến tàu đấy." Ôn Ngôn giục.
Thật thì đến lễ Quốc khánh, nhưng thứ Sáu Tiêu Tâm Nhụy chỉ một môn tự chọn khá nhàn, thầy giáo chẳng bao giờ điểm danh nên cô nàng cúp cua luôn, mua vé tàu cao tốc sáng thứ Sáu.
Tiêu Tâm Nhụy gật đầu cái rụp, chạy vụt về kéo tay cầm vali lên: "Tớ đây Ngôn Ngôn, qua lễ gặp nha!"
"Ừm."
Tiêu Tâm Nhụy , ký túc xá chìm gian yên tĩnh. Khâu Tuyết và Chung Hữu Hữu vẫn đang say giấc nồng.
Ôn Ngôn trở , cầm điện thoại lên xem.
Phó Lan Chước nhắn tin cho cô từ một tiếng , báo rằng máy bay hạ cánh xuống London, kèm theo hai bức ảnh.
Giờ London cách Yến Thành 8 tiếng, bay qua đó mất 10 tiếng đồng hồ. Anh khởi hành lúc 7 giờ tối qua, khi đến nơi thì bên đó đang là 9 giờ tối.
Mở ảnh xem, một bức chụp cầu thang cao ngất của chuyên cơ tư nhân, lúc đó chắc hẳn bước khỏi cửa khoang. Bức còn là cảnh đêm ở sân bay chụp từ trong xe .
[Anh ơi, em mới dậy.] Ôn Ngôn nhắn .
Cứ ngỡ ngủ , ai dè chỉ nửa giây thấy tin nhắn tới: [Sao em dậy sớm thế?]
Lúc ở trong nước mới là sáu giờ sáng.
[Chắc tại em nhớ đấy.] Ôn Ngôn gõ phím.
Nhìn thấy dòng tin nhắn , Phó Lan Chước - đang chủ trì cuộc họp tại một phòng họp của chi nhánh ở London - khẽ nhếch khóe môi. Sự lạnh lùng gương mặt phút chốc tan biến.
Trong phòng họp rộng lớn, ở vị trí chủ tọa ngay đầu dãy bàn dài. Một vị giám đốc cấp cao da trắng tóc vàng bác bỏ ý kiến bỗng thấy ngạc nhiên. Hơn hai mươi vị quản lý cấp trung khác cũng hiểu chuyện gì, nhưng cảm thấy áp lực trong phòng họp dường như nhẹ bớt phần nào.
[Anh cũng nhớ em.]
Nhìn thấy Phó Lan Chước nhắn câu y hệt , gương mặt Ôn Ngôn ửng hồng, cô ôm chặt lấy chiếc chăn.
[Sao còn ngủ, bên đó đang là ban đêm mà? Anh cần điều chỉnh múi giờ đúng ?]
[Anh buồn ngủ, lúc máy bay ngủ . Giờ đang họp.]
"..."
Khuy khoắt thế mà còn họp hành.
Đã thế trong lúc họp còn nhắn tin cho cô nữa chứ.
[Vậy việc , em phiền nữa! Em ngủ nướng thêm một lát đây.] Ôn Ngôn đáp.
Phó Lan Chước nhắn : [Ừ, em ngủ thêm hẵng dậy.]
Ôn Ngôn gửi một nhãn dán gật đầu ngoan ngoãn.
...
Ngủ nướng thêm hơn một tiếng đồng hồ, Ôn Ngôn mới tỉnh dậy leo xuống giường. Lúc cô dậy thì Khâu Tuyết cũng lục rục thức giấc. Thứ Sáu hai đều tiết học sớm. Còn Chung Hữu Hữu thì tiết nên vẫn đang ngủ say sưa.
"Chị Nhụy hả?" Vừa xỏ chân dép, Khâu Tuyết về phía nhà vệ sinh ngắm dáng vẻ nghiêng tuyệt của Ôn Ngôn.
"Ừ, trạm tàu cao tốc ."
Cùng bước nhà vệ sinh, lúc nặn kem đ.á.n.h răng, Khâu Tuyết nhịn tò mò: "Ngôn Ngôn, về nhà vì sếp Phó ?"
Chuyện thì ...
Cho dù hẹn hò với Phó Lan Chước, thì lễ Quốc khánh Ôn Ngôn chắc cũng về Huệ Thành. Cô cảm thấy quá phiền phức, về cũng chẳng ở mấy ngày, mà sống chung với gia đình bác Hai phiền .
Ôn Ngôn lắc đầu: "Quốc khánh công tác."
"À, ." Khâu Tuyết hỏi gì thêm. Vì chạy deadline cho tiết học sáng sớm, cô nàng vội vàng nhét bàn chải miệng.
Ôn Ngôn cũng nhanh chóng đ.á.n.h răng rửa mặt, đó đến tủ quần áo chọn đồ.
Lúc ăn sáng ở căn tin hớt hải chạy đến giảng đường xuống, cô nhận tin nhắn từ Phó Lan Chước.
Uyên Ngưng: [Anh họp xong , đang đường về khách sạn.]
Phó Lan Chước hôm nay cô tiết sớm, cảm giác như canh đúng giờ để nhắn tin . Khóe môi Ôn Ngôn khẽ cong lên, cô trả lời: [Vâng, về khách sạn nhớ nghỉ ngơi sớm nhé. Em đến lớp, sắp học .]
lúc đó, tiếng chuông báo giờ học vang lên.
Uyên Ngưng: [Có nhớ ?]
Trong lòng Ôn Ngôn như chiếc lông chim lướt qua. Lúc nãy cô thật sự nhớ nên mới nhắn , thế mà mới cách hai tiếng, hỏi tiếp.
[Nhớ ạ.] Ôn Ngôn đáp.
Tiếng chuông ngân vang mãi dứt, cô gõ thêm một câu: [Thế nhớ em ?]
Chắc những cặp đôi yêu thường thích hỏi hỏi mấy câu sến súa vô bổ như mà chẳng thấy ngượng ngùng chút nào.
[Lúc nào cũng nhớ.] Cô thấy câu trả lời hiện lên, ngay cạnh ảnh đại diện hình bức tranh sơn dầu chiếc thuyền buồm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-26-cascade-be-cung-ngoan.html.]
Chiều hôm đó, khi Ôn Ngôn đạp xe về phía nhà ăn, cô thấy nhiều sinh viên kéo theo vali hướng cổng trường. Kỳ nghỉ lễ dài 7 ngày, niềm hân hoan rạng ngời hiện rõ từng khuôn mặt.
Đến tối, khi ôn bài ở thư viện và trở về ký túc xá, Khâu Tuyết và Chung Hữu Hữu đều mặt. Khâu Tuyết học xong tiết thứ Sáu là bắt xe về nhà ngay, còn dì của Chung Hữu Hữu thì lái xe đến trường đón cô . Hai đều nhắn tin thông báo group chat.
Ôn Ngôn tắm rửa, sấy tóc xong xuôi thì mở laptop tìm một bộ phim để xem. Lúc , màn hình điện thoại chợt sáng lên.
Uyên Ngưng: [Em tắm xong ?]
Ôn Ngôn bấm tạm dừng phim, cầm điện thoại lên trả lời: [Dạ . Anh ăn trưa ?]
Lúc cô về ký túc xá, Phó Lan Chước nhắn tin bảo đang dùng bữa trưa với hai đối tác, còn chụp cả ảnh gửi cô xem.
[Anh ăn xong .]
Vài giây , một tin nhắn mới hiện lên: [Anh gọi video ?]
Ôn Ngôn khẽ khựng gõ: [Được ạ.]
Ngay đó, đầu dây bên thực hiện cuộc gọi video.
Ôn Ngôn vuốt mái tóc bấm nút nhận.
Trên màn hình điện thoại nhỏ cỡ nửa bàn tay xuất hiện nửa của Phó Lan Chước. Anh mặc áo vest đen, thắt nơ xanh đậm, dáng vẻ vô cùng lịch lãm, điềm tĩnh và toát lên nét quyền quý. Chân mày sâu thẳm. Ôn Ngôn , cất tiếng: "Anh ơi."
Ở đầu dây bên , Phó Lan Chước cũng đang ngắm khuôn mặt cô gái màn hình. Cô nhóc tắm xong, hai má ửng hồng phơn phớt, mái tóc đen láy bồng bềnh. Đây là đầu tiên thấy cô mặc đồ ngủ - một bộ đồ mặc nhà vô cùng dễ thương, in hình một nhân vật hoạt hình trông khá quen mắt.
"Chiikawa ." Phó Lan Chước lên tiếng: “Có vẻ em thích nhân vật ."
Chiikawa...
Sao tự dưng nhắc đến cái tên . Ôn Ngôn xuống bộ đồ đang mặc mới chợt nhận . "Em cũng thích Usagi và Hachiware nữa. Cả ba bé đều đáng yêu lắm."
"Hai đứa là ai nữa ?" Phó Lan Chước chợt nhận già thật , giữa và cô đúng là chút cách thế hệ.
"Là hai bạn của Chiikawa ạ." Ôn Ngôn đặt điện thoại sang một bên, dựa chiếc cốc nước, lạch cạch gõ phím laptop.
Trong lúc đó, Phó Lan Chước qua màn hình cứ chăm chú ngắm góc nghiêng của cô.
Xinh đến mức quá đáng. Anh khẽ bấm chụp màn hình.
Tìm kiếm xong, Ôn Ngôn xoay màn hình laptop về phía điện thoại: "Là hai bé nè. Cả ba đều đáng yêu và là bạn của . Bé da vàng là Usagi, còn bé là Hachiware."
Khóe môi Phó Lan Chước cong lên: "Thì là thế."
Anh thêm vài giây bảo: "Anh thấy Chiikawa giống em hơn."
"..."
Chiikawa giống cô á?
Ôn Ngôn ngơ ngác: "Bọn em... giống ạ?"
Sao cô giống một nhân vật hoạt hình chứ.
Phó Lan Chước cô đắm đuối, đôi mắt sâu thẳm: "Rất giống, đều đáng yêu như ."
"..."
Sáng hôm , Ôn Ngôn thức dậy, vệ sinh cá nhân xong thì xếp bình nước và laptop balo đến thư viện.
Thư viện đại học Thanh Hoa vẫn mở cửa xuyên suốt dịp lễ Quốc khánh. ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, lượng sinh viên đến đây vắng hơn thường lệ nhiều, chỗ thể thoải mái lựa chọn. Như thói quen, Ôn Ngôn lên tầng sáu, lì ở đó cả ngày để giải đề lý thuyết lái xe. Ba bữa ăn cô đều giải quyết ở căn tin trường chứ sang nhà ăn Hy Lan ở tầng 6, vì cô cảm thấy cần thiết.
Ngày hôm , cô cũng gần như dính chặt lấy thư viện.
Trong lúc cô đang cặm cụi giải đề, thì cùng thời điểm đó, Giang Lộc Nhi xách theo lồng cháo kê do giúp việc ở nhà nấu đem đến bệnh viện. Cô nàng vội bước mà dừng cửa phòng bệnh, tình cờ đoạn hội thoại giữa Phó Diệp Xuân và Hứa Gia Lệ về chuyện của Phó Lan Chước nên tò mò hóng hớt.
"Ông xem, con bé đó còn trẻ măng như , trong khi A Chước nhà sắp đầu băm đến nơi . Đợi bốn năm nữa con bé nghiệp, thằng bé ngoài ba mươi. Nhỡ con bé đòi học lên Thạc sĩ nữa thì , cảnh gần ít xa nhiều thế , tình cảm liệu bền chặt ?" Bà Hứa Gia Lệ lo lắng .
Sáng nay bà mới tra hỏi WeChat thì mới cô bạn gái nhỏ của Phó Lan Chước năm nay mới học năm nhất, còn nhỏ tuổi hơn cả Giang Lộc Nhi! Lại còn học chuyên ngành Luật nữa chứ.
Ông Phó Diệp Xuân dựa lưng sô pha, tay cầm một quyển sách lịch sử nhà Hán. Nghe vợ cằn nhằn, ông đáp: "Chẳng đây bà đồng ý cho chúng nó quen ? Giờ còn càm ràm nỗi gì."
" là để đối phó với con trai ông thôi, chứ thì nó cho chúng sắc mặt ? Hơn nữa, phản đối thì cũng ích gì, tính cách con ông thế nào ông còn lạ gì nữa. Ông quên cái tính nổi loạn hồi nhỏ của nó ."
Phó Diệp Xuân vợ. Ông thừa hiểu bà diễn trò cũ, bà Hứa Gia Lệ thì đóng vai ác mặt con, còn ông thì đóng vai hiền.
"Ba mươi tuổi thì , tam thập nhi lập. Nó còn là con nít nữa, tự nó bản đang gì, chúng cần nhúng tay ." Ông Phó Diệp Xuân phân tích.
"Bản tính nó vẫn thế thôi. cảm giác mấy năm qua ông nội nó chèn ép dữ quá nên giờ sinh nông nổi! Giờ ông cụ mất , còn ai trị nó nữa."
Cảm thấy Hứa Gia Lệ bắt đầu kích động, Giang Lộc Nhi vội vàng đẩy cửa bước : "Bà ngoại, cháu đến đây."
Vừa thấy cháu gái cưng, tâm trạng Hứa Gia Lệ lập tức tươi tỉnh hẳn lên, bà nở nụ : "Cháu ngoan của bà đến ."
"Dạ ! Cháu còn mang cháo kê đến cho bà nữa nè, cô giúp việc Tiểu Huệ nấu đấy! Bà nếm thử ạ." Giang Lộc Nhi quỳ một chân xuống bên cạnh bàn , đặt lồng giữ nhiệt lên bàn mở nắp .
Hộ lý đỡ Hứa Gia Lệ qua ghế . Bà khỏi cảm thán: " là chỉ đứa cháu gái ngoan mới thương bà. Chứ cháu với cháu bận tối mắt tối mũi, chả thấy mặt mũi , chỉ cháu là ngày nào cũng chạy viện thăm bà."
Giang Lộc Nhi bưng bát cháo kê nóng hổi, lấy thìa khuấy nhẹ xuống cạnh bà: "Buổi chiều nào cháu chẳng đến thăm bà mà."
Về phần cô, bà Phó Bảo Hân, cô đang công tác, chỉ ghé thăm Hứa Gia Lệ hai ngày đầu.
Chắc vì đợt Hứa Gia Lệ đổ bệnh nên mối quan hệ giữa hai con cô cũng dịu phần nào. Bà Phó Bảo Hân mở thẻ cho cô, còn dặn dò cô thời gian rảnh thì chịu khó viện chăm sóc bà ngoại.
"Cậu cháu cũng công tác , thèm đoái hoài gì đến bà ." Hứa Gia Lệ hờn dỗi.
Đi công tác á??
Giang Lộc Nhi còn tưởng Phó Lan Chước đưa Ôn Ngôn chơi đó cơ.
"Đâu bà, cháu giờ điều hành cả tập đoàn Diệu Hằng, cực khổ lắm. Chắc cũng thời gian bên bà lắm, mà bà ơi, chẳng còn cháu ở đây ." Giang Lộc Nhi khéo léo an ủi bà.
Nghe cháu gái thế, Hứa Gia Lệ cũng xuôi tai. Bà húp một ngụm cháo với vẻ mặt đầy mãn nguyện: "May mà cháu sinh đứa con gái hiếu thảo thế ."
"Bác sĩ bảo ngày mai bà xuất viện . Thằng cháu nó đến thăm bà cũng chẳng thèm bận tâm nữa, bà nó bận, cháu cũng bận."
Nhớ hồi bằng tuổi họ, bà cũng dồn hết tâm huyết cho sự nghiệp, lăn lộn đến tận lúc nghỉ hưu mới chịu ngơi nghỉ.
Nói thì cằn nhằn thôi chứ trong thâm tâm, bà chẳng hề oán trách hai đứa con của .
"Bác sĩ bà xuất viện ạ?" Giang Lộc Nhi hỏi. Dù sắc mặt Hứa Gia Lệ trông hồng hào hơn nhiều, nhưng cô vẫn băn khoăn bà cần ở theo dõi thêm .
"Bác sĩ thông báo cách đây hai tiếng, bà hồi phục . Mà bà cũng chán cảnh viện lắm , ngửi mùi t.h.u.ố.c men nhức cả đầu. Về nhà tịnh dưỡng còn thoải mái hơn."
Nghĩ cũng , ở nhà thiếu chăm sóc, mà ở viện thì ông Phó Diệp Xuân cũng nghỉ ngơi đàng hoàng.
"Vâng ạ. Vậy ngày mai cháu bảo Cận Dạng cùng cháu đến đón bà xuất viện nhé. Rồi cháu sẽ dặn cô Tiểu Huệ mấy món thật ngon để ăn mừng." Giang Lộc Nhi tít mắt.
"Thằng bé Cận Dạng lắm, từ nhỏ cưng chiều cháu, suốt ngày bám đuôi cháu. Đợi hai đứa nghiệp xong, bà ngoại sẽ lo liệu đám cưới cho hai đứa." Hứa Gia Lệ ánh mắt rạng ngời hạnh phúc.
Thế sự vô thường, xem như bà nhặt cái mạng, nhưng tương lai thì chẳng ai điều gì. Bà chỉ mong sớm đến ngày thấy cháu gái yên bề gia thất.
Nhắc đến chuyện kết hôn, Giang Lộc Nhi thấy xa vời vợi, cô lấy chồng sớm thế. ánh mắt đầy hy vọng của bà, cô đành mỉm gật đầu: "Vâng ạ, bà quyết cháu !"
Trưa hôm , Hứa Gia Lệ thủ tục xuất viện thuận lợi. Trời thu nắng vàng rực rỡ. Ăn trưa xong, trong lúc xem tivi cùng bà ở phòng khách, Giang Lộc Nhi mút kẹo mút, ngứa tay nhắn tin cho Phó Lan Chước.
[Cậu ơi, nỡ lòng nào vứt bỏ bé cưng Ôn Ngôn xinh công tác thế, tàn nhẫn quá .]
Giờ ở Anh mới chỉ là bốn năm giờ sáng, cô cứ đinh ninh ít nhất hai ba tiếng nữa mới nhận phản hồi. Nào ngờ mới 15 phút tin nhắn gửi tới: [?]
Chỉ gửi một dấu chấm hỏi là ý gì chứ.
Giang Lộc Nhi c.ắ.n miếng kẹo, gõ phím: [Chắc bé cưng Ôn Ngôn đang buồn chán lắm. Cậu ơi, chẳng còn cháu ? Cháu thể đưa mợ chơi mà, chỉ cần đồng ý thôi.]
Uyên Ngưng: [Không cần.]
Lạnh lùng quá mất.
Đệ nhất tài nữ Iceland: [Vậy ăn một bữa cơm thì chứ? Cậu yên tâm, cháu hứa sẽ chăm sóc cô chu đáo. Dù bọn cháu cũng bằng tuổi , dễ chuyện mà.]
Bên bỗng im bặt thèm nhắn , Giang Lộc Nhi thở dài, nghĩ bụng thế là hỏng bét .
...
Ôn Ngôn ăn trưa ở căn tin xong, thư viện. Vừa mở nắp laptop lên thì thấy điện thoại rung nhẹ. Cô cầm lên xem.
Là tin nhắn của Phó Lan Chước.
[Cháu gái , Giang Lộc Nhi, mời em ăn một bữa, em đồng ý ?]
Đàn chị Lộc Nhi...
Chiết Mộc w: [Anh ơi, dậy sớm thế?]
Rõ ràng sáng nay mới nhắn tin cho cô, lúc đó ở Anh mới là hai giờ sáng.
Bây giờ chắc bên đó cũng chỉ mới bốn rưỡi sáng.
[Anh đặt chuyến bay lúc năm giờ chiều về nước, lát nữa sân bay .] Phó Lan Chước đáp.
Ôn Ngôn nhớ lời bảo mùng 3 sẽ về, là sắp gặp . Trong lòng dâng lên niềm vui khấp khởi, cô nhắn : [Ồ, thế thì tuyệt quá. Em đồng ý chứ, nhưng tự nhiên chị mời em ăn?]
Uyên Ngưng: [Con bé cứ nằng nặc đòi mời em ăn mãi, là do cho, sợ nó phiền em.]
"..."
Chắc vì chuyện cô hẹn hò với Phó Lan Chước lan truyền khắp trường, khiến bao nhiêu tò mò. Với tư cách là cháu gái ruột của , hiển nhiên Giang Lộc Nhi cũng ngoại lệ.
Có vẻ như Phó Lan Chước đang sức bảo vệ cô.
[Em thấy phiền . Em vui ăn cùng chị , dù cũng là đàn chị khóa , tụi em quen mà.] Ôn Ngôn đáp.
[Ừ.]
Ôn Ngôn mở nắp chai sữa chua mua ở siêu thị mini, uống một ngụm, nuốt trôi lớp mứt dâu tằm ngọt lịm nhắn tiếp: [Vậy lo công việc nhé, lên máy bay nhớ tranh thủ chợp mắt nha. Bên vẫn còn sớm lắm. Em hiểu ý , nếu chị liên lạc, em sẽ trả lời.]
Uyên Ngưng: [Ừm, bé cưng ngoan.]
Ôn Ngôn khẽ khựng , hai tiếng "bé cưng ngoan" mặt cô đỏ bừng.