Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 24: Cascade - Ôm một cái nào
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:52
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáu giờ chiều, mặt nước của dòng sông Hộ Thành còn in bóng mây trời của ban ngày nữa, mà trở nên tĩnh lặng, phẳng lặng như một tấm gương ngọc bích sẫm màu, phản chiếu những đường nét rậm rạp của công viên Cảnh Sơn phía bờ đối diện và những ngọn đèn đường bắt đầu le lói.
Ánh sáng rực rỡ nơi chân trời phía Tây tan chảy thành những dải ráng chiều ấm áp, là đà bao phủ lấy những mái ngói uốn cong của Vạn Xuân Đình đỉnh Cảnh Sơn. Từ xa xa, tiếng xe cộ qua đại lộ Trường An văng vẳng tựa như những đợt sóng triều miên man dứt.
Trong một nhà hàng Michelin gần Cố Cung, phục vụ dọn lên vài món hải sản khai vị: tháp thịt bò Wagyu sống, hàu Ireland và cá nhụ. Cô và hai cô bạn cùng phòng ba phía quanh chiếc bàn vuông trải khăn trắng. Khâu Tuyết vì vướng lịch sinh nhật nhà nên cáo lui từ sớm, nán dùng bữa tối cùng .
Chương Ngọc đưa họ tới đây, lo liệu việc đặt phòng VIP và gọi món xong xuôi cũng rời .
Trọn vẹn buổi chiều hôm nay họ dành để dạo quanh Cố Cung, từ Điện Thái Hòa đến Ngự Hoa Viên, khám phá vô ngóc ngách. Chuyến chỉ sự tháp tùng tận tình của Chương Ngọc mà còn một nhà nghiên cứu của Cố Cung đích hướng dẫn viên thuyết minh. Tham quan xong thiết đãi một bữa tối thịnh soạn...
Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu đang vô cùng hưng phấn, mải mê tám chuyện trời đất giờ Chương Ngọc còn ở đây. Chỉ riêng cô là chút lơ đãng. Cô nhấm nháp một chút thịt bò Wagyu sống, đôi hàng mi khẽ rủ xuống.
Điện thoại khẽ rung lên, cô vội vàng cầm lấy.
Uyên Ngưng: [Phẫu thuật xong em.]
Ca mổ dự kiến kéo dài bốn tiếng rốt cuộc kéo dài đến tận năm tiếng rưỡi. Một giờ cô nhắn tin hỏi thăm tình hình, nhưng khi đó bảo phẫu thuật vẫn tất.
Giờ thì cuối cùng ca mổ cũng xong, thế nhưng...
Cô đang mải mê gõ phím thì một tin nhắn mới hiện lên.
Uyên Ngưng: [Ca phẫu thuật thành công.]
Tảng đá đè nặng trong lòng cô bỗng chốc rơi xuống, cô thở phào nhẹ nhõm, nhắn : [Tốt quá .]
[Vậy là thể yên tâm .]
Uyên Ngưng: [Ừm, mấy đứa tới nhà hàng ?]
Chiết Mộc w: [Dạ tới ạ, Chương Ngọc dẫn tụi em tới đây. Đồ ăn ngon lắm ạ.]
Cô chụp nhanh một tấm ảnh bàn ăn đầy ắp món ngon gửi cho xem.
Lúc , tâm trạng đang căng thẳng, thứ đều gì chắc chắn nên cô hạn chế nhắn tin phiền. Giờ thì khác .
Uyên Ngưng: [Anh thăm đây, em và các bạn cứ thoải mái ăn uống nhé.]
Chiết Mộc w: [Anh cũng nhớ ăn tối đó nha.]
Uyên Ngưng: [Anh sẽ ăn.]
...
Bệnh viện tư nhân Phương Hòa.
Kết thúc cuộc trò chuyện với cô, Hứa Gia Lệ đẩy phòng Chăm sóc đặc biệt. Mặc dù ca mổ thành công , nhưng bà vẫn cần theo dõi sát tại phòng ICU. Người nhà phép thăm trong vòng ba mươi phút.
Nhằm đảm bảo môi trường điều trị vô khuẩn, giảm thiểu rủi ro nhiễm trùng cho bệnh nhân, quy định chỉ cho phép tối đa ba nhà thăm. Do đó, Giang Lộc Nhi, Cận Dạng và Tiêu Vân Hoài chờ bên ngoài. Anh, Phó Bảo Hân và Phó Diệp Xuân khoác lên bộ đồ bảo hộ, đội mũ, đeo khẩu trang và bọc giày cẩn thận mới bước trong.
Trong phòng ICU, t.h.u.ố.c mê vẫn hết tác dụng nên Hứa Gia Lệ vẫn đang nhắm nghiền mắt, thở tĩnh lặng. Tiếng "tít tít" phát đều đặn, lạnh lẽo từ chiếc máy theo dõi nhịp tim vang vọng khắp căn phòng.
Bên ngoài hành lang, Giang Lộc Nhi bó gối thu lu ghế, tâm trạng chút cáu kỉnh vì theo thăm bà ngoại. bù , cô bé cảm thấy vô cùng may mắn vì ông trời thương tình cho ca phẫu thuật diễn suôn sẻ.
Cô bé thở dài thườn thượt, ngước mắt lên thì vô tình chạm ánh của Tiêu Vân Hoài đang chéo góc băng ghế chờ. Khi ánh mắt hai giao , cô bé vội vàng ngoảnh mặt , thái độ chẳng mấy mặn mà gì với ông chú .
Cô bé ngả đầu tựa vai Cận Dạng, hai tay ôm khư khư lấy cánh tay .
"Để tớ đưa kiếm chút gì lót nhé. Bọn cứ ru rú ở đây cũng chẳng giải quyết việc gì. Đợi bà ngoại tỉnh , chuyển sang phòng bệnh thường thì chúng thăm bà.” Cận Dạng nhẹ nhàng đề nghị.
Vốn dĩ Giang Lộc Nhi định từ chối, cô bé đợi ông ngoại và cùng ăn. sực nghĩ nếu chung thì kiểu gì ông chú Tiêu Vân Hoài cũng bám gót theo, cô bé đành ngậm ngùi đồng ý: "Thôi ."
Cận Dạng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô kéo cô dậy.
Sau khi dùng xong bữa tối tại nhà hàng, cô và hai cô bạn cùng phòng tính bến tàu điện ngầm để về trường. Nào ngờ, Chương Ngọc căn chuẩn thời gian, gọi điện thoại báo tin sắp xếp sẵn xe cộ đưa đón họ tận nơi.
Vừa bước khỏi cửa nhà hàng, họ thấy Chương Ngọc đợi sẵn cùng một thanh niên trông bảnh bao, tuấn tú.
Cậu để kiểu tóc ngắn màu nâu sậm, đường nét khuôn mặt góc cạnh nam tính, diện bộ đồ vest xám nhạt kết hợp với quần âu đen và đôi giày lười da lộn thanh lịch.
Sự hiện diện của hai soái ca khiến trái tim Tiêu Tâm Nhuỵ khỏi xao xuyến rộn ràng. Cô nàng thầm đ.á.n.h giá thanh niên phần nhỉnh hơn về độ trai.
Thấy cô bước , Chương Ngọc liền giới thiệu: "Cô Ôn, đây là Dư Khả, mà Sếp Phó nhắc tới với cô đấy ạ. Tối nay cô sẽ chịu trách nhiệm đưa về trường."
Dư Khả...
Tối qua quả thực nhắc tới cái tên .
cô nhớ mang máng trong tin nhắn WeChat, dùng đại từ "cô ", chứ " ".
Nhìn kỹ một chút, khuôn mặt Dư Khả nét gì đó nữ tính, vóc dáng cũng mảnh khảnh hơn Chương Ngọc đôi phần, đặc biệt là phần cổ yết hầu.
Thì Dư Khả là một cô gái với phong cách tomboy vô cùng cá tính và lạnh lùng. Cô nửa lời, thẳng tới mở cửa ghế phụ lái: "Mời các cô lên xe."
Cô khẽ "" một tiếng.
Liếc Dư Khả một cái, Chương Ngọc vòng phía , chu đáo mở cửa băng ghế cho Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu đang phía cô: "Mời hai cô."
Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu rối rít gật đầu, rảo bước xuống những bậc thềm.
Cô nhẹ nhàng bước vị trí ghế phụ.
Vừa yên vị trong xe, chiếc móc khóa gấu bông đính túi xách của cô tuột rơi bộp xuống sàn. Có vẻ như chiếc móc cài lỏng lẻo, hai hôm nay rớt lên rớt xuống tận hai , chắc cái mới thôi.
Chưa kịp cúi xuống nhặt, Dư Khả nhanh tay với lấy, nhặt lên đưa trả cho cô.
"Cảm ơn chị ạ.” cô ngoan ngoãn đáp.
Chị ư??
Hóa " " trai là con gái !
À , " trai", mà là "bà tỷ ngầu lòi".
Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu đều trố mắt ngạc nhiên, len lén Dư Khả thêm vài nữa.
Dư Khả hờ hững đáp lời: "Không gì."
Tiêu Tâm Nhuỵ tò mò chồm lên phía : "Chị ơi, chị trai thật đấy, lúc nãy em còn tưởng chị là con trai cơ, mắt em mù cmnr."
Dư Khả nhàn nhạt thốt một chữ: "Ồ."
"..."
Thái độ của "bà tỷ" lạnh lùng như tảng băng trôi, chẳng câu đụng chạm gì đến chị . Tiêu Tâm Nhuỵ đưa tay sờ mũi chữa ngượng, đành ngoan ngoãn ngậm miệng .
"Thắt dây an .” cô Dư Khả nhắc nhở.
Giọng của Dư Khả mang một tông nam tính trầm ấm. Nếu nhờ cô cất tiếng gọi "chị" thì chắc chắn chỉ dựa chất giọng cũng chẳng ai đoán Dư Khả là một cô gái.
Có lẽ chính vẻ mặt lạnh lùng toát một thứ mị lực khiến khác dám gần. Cô lén Dư Khả một cái, gật đầu kéo dây an vòng qua cài .
...
Về đến ký túc xá, tắm rửa sạch sẽ xong xuôi leo lên giường, cô mở màn hình điện thoại, soạn tin nhắn cho .
[Mọi việc , bác gái tỉnh ạ?]
Uyên Ngưng: [Vẫn em ạ, chắc cần thêm chút thời gian.]
Chuyện cô cũng am hiểu đôi chút. Năm xưa, ông nội Ôn Hành của cô ca phẫu thuật cũng chuyển thẳng phòng ICU. tình hình lúc đó nguy kịch, đồng t.ử ông giãn to ngay trong đêm đó, và chỉ ba tiếng thì ông vĩnh viễn .
Chợt rùng ớn lạnh, cô với tay kéo chiếc chăn bông đắp kín . Màn hình điện thoại sáng lên.
Uyên Ngưng: [Em cứ nghỉ ngơi cho , cần bận tâm bên .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-24-cascade-om-mot-cai-nao.html.]
Chiết Mộc w: [Anh vẫn đang túc trực ở bệnh viện ạ?]
Uyên Ngưng: [Ừm.]
Cô trằn trọc trở : [Anh vất vả , đợi bác gái tỉnh , cũng nhớ tranh thủ chợp mắt một lát nhé.]
Uyên Ngưng: [Ừm.]
Màn hình điện thoại sáng lên: [Ngủ ngon nhé em.]
Cô nhanh tay gửi một chiếc nhãn dán ôm ấp dễ thương. Lát , đầu dây bên im ắng một lúc cũng gửi một chiếc nhãn dán y xì đúc, vẻ như copy dán . Khóe môi cô bất giác cong lên nụ .
...
Thứ Hai và Thứ Ba, hai ngày trôi qua cô đều cơ hội gặp mặt . Mãi cho đến ngày Thứ Tư, cô mới nhận tin vui từ , báo rằng tình trạng của Hứa Gia Lệ qua cơn nguy kịch, chuyển từ phòng ICU sang phòng chăm sóc tim mạch thông thường, tinh thần của bà cũng khá hơn nhiều.
Ánh nắng bên ngoài giảng đường bậc thang dường như cũng tươi tắn, rực rỡ hơn hẳn. Cô vui vẻ nhắn tin cho : [Thật tuyệt vời, là thể trút bỏ gánh nặng trong lòng .]
Uyên Ngưng: [Ừm, chiều nay sẽ ghé trường đón em ăn tối nhé.]
Chiết Mộc w: [Dạ ạ.]
...
Trong phòng bệnh, thành viên trong gia đình đều túc trực đông đủ. Anh tan sở từ công ty chạy . Giang Lộc Nhi thì kè kè bên giường bệnh của Hứa Gia Lệ rời nửa bước. Phó Bảo Hân túc trực ở phía bên giường. Phó Diệp Xuân chống gậy ở cuối giường, hiền từ quan sát ba họ trò chuyện.
Cận Dạng cũng mặt. Cậu nhẫn nại chiếc sô pha kê sát cửa sổ, tỉ mỉ cắm từng bông hoa baby hồng, hoa hướng dương và cẩm chướng mà Giang Lộc Nhi mua chiếc bình gốm.
Anh lặng lẽ bước phòng mà đ.á.n.h tiếng, lặng lẽ bên cạnh Phó Bảo Hân. Vừa thấy , Hứa Gia Lệ khẽ thốt lên một tiếng "Ây dô": "Mẹ á... nếu tâm nguyện gì, thì là chuyện trăm năm của A Chước."
"A Chước , con Cận Dạng và Lộc Nhi nhà mà xem, tình cảm mặn nồng mấy, đúng là trai tài gái sắc, thanh mai trúc mã, một cặp trời sinh. Đến khi nào con mới chịu rước cho một cô con dâu về để nở mày nở mặt đây?"
Tình trạng sức khỏe của Hứa Gia Lệ quả thực tiến triển . Hôm qua giọng của bà vẫn còn thều thào, khàn đặc, thì hôm nay thể chuyện trò lưu loát, sắc mặt cũng nhuận sắc hơn hẳn.
Anh chăm chú bà một lát, trầm ngâm suy nghĩ từ tốn đáp: "Có ạ."
Hứa Gia Lệ đang định cầm ly nước lên uống liền sững , phắt sang .
"Có ? Có gì cơ?"
"Bạn gái ạ."
"..."
"Thật đùa đấy?" Hứa Gia Lệ bán tín bán nghi, e rằng chỉ đang bày trò để bà vui lòng.
"Thật ạ."
"..."
Trừ Hứa Gia Lệ , cả Phó Bảo Hân và Phó Diệp Xuân cuối giường đều há hốc mồm kinh ngạc. Chỉ Giang Lộc Nhi là giữ vẻ bình thản đôi chút, bởi cô bé nắm thông tin mật từ .
"Con gái nhà ai thế?" Phó Diệp Xuân lên tiếng dò hỏi.
"Cô vẫn đang học.” trả lời rành rọt: “Tuổi đời còn khá trẻ."
Đôi lông mày của Phó Diệp Xuân nhíu : "Con nghiêm túc đấy chứ, chỉ là chơi bời qua đường? Nếu nghiêm túc thì đừng mang trò đùa."
Nếu chỉ để đối phó với Hứa Gia Lệ, cho bà ăn "bánh vẽ" thì quả thực đáng chút nào.
"Con nghiêm túc.” quả quyết, ánh mắt hướng về phía Hứa Gia Lệ: “Đợi khi nào xuất viện, con sẽ dẫn cô về nhà mắt ."
Câu của khiến Hứa Gia Lệ mừng quýnh, khuôn mặt bừng lên nét rạng rỡ: "Bây giờ xem mặt con bé ? Có ảnh chụp ? Đã yêu thì kiểu gì chẳng vài tấm hình chụp chung."
"Biết đang lừa cũng nên."
Anh thoáng chần chừ, tay thò túi quần lấy chiếc điện thoại . Mọi đều đổ dồn sự chú ý, háo hức chiêm ngưỡng dung nhan bạn gái bí ẩn của .
Trong bộ sưu tập ảnh điện thoại của lưu giữ khá nhiều hình ảnh của cô. Từ bức ảnh cô đang cưỡi ngựa ở trường đua, đến những khoảnh khắc cô tỏa sáng sân khấu với vai trò MC, cả những bức hình cô khoác bộ quân phục rằn ri bụi bặm. Thậm chí, còn sưu tầm cả những bức ảnh chụp màn hình lúc cô trả lời phỏng vấn đài truyền hình Huệ Thành.
Anh lướt chọn một tấm ảnh trông chững chạc nhất đưa điện thoại cho bà.
Hứa Gia Lệ háo hức đón lấy, chăm chú màn hình: "Diễn viên điện ảnh ?"
Vì trong ảnh, cô gái diện chiếc váy hội màu xanh sapphire lệch vai thướt tha, hiên ngang giữa trung tâm sân khấu, nhan sắc lộng lẫy, xinh tì vết.
"Không ạ, là sinh viên Thanh Hoa."
Bản tính tò mò trỗi dậy, Giang Lộc Nhi kìm cũng rướn cổ nghía trộm màn hình. Vừa thấy bức ảnh, cô bé giật nảy , suýt chút nữa thì đ.á.n.h rơi cả nhãn cầu vì quá đỗi kinh ngạc.
Vãi chưởng.
"Thanh Hoa á?" Mắt Hứa Gia Lệ dạo lão hóa, bà dùng ngón tay phóng to bức ảnh lên. Quả nhiên, phía phông nền sân khấu dòng chữ "Đại học Yến Thanh" to tướng đập mắt.
Dạ hội chào mừng tân sinh viên hệ Cử nhân của Đại học Yến Thanh.
Để rõ hơn từng đường nét khuôn mặt cô gái, Hứa Gia Lệ sai bảo: "Lộc Nhi, lấy cho bà cặp kính lão."
Giang Lộc Nhi vẫn còn đang hình, ngơ ngác như mất hồn. Phó Bảo Hân lườm cô bé một cái, vòng sang chiếc tủ đầu giường bên phía Giang Lộc Nhi lấy kính cho .
Hứa Gia Lệ nhận lấy cặp kính, đeo lên mắt, dùng ngón tay chỉnh gọng kính cho vặn.
Cô gái trong ảnh mang một vẻ nghiêng nước nghiêng thành, khi phóng to lên, những đường nét ngũ quan càng thêm phần sắc sảo, kiều diễm. Khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng muốt, căng mọng, mướt mát tựa như thể vắt nước.
"Để xem với." Giọng của Phó Diệp Xuân vang lên.
Hứa Gia Lệ ngẩng đầu lên, chuyền chiếc điện thoại sang cho Giang Lộc Nhi. Cô bé bước chao đảo, hai tay run lẩy bẩy nâng chiếc điện thoại dâng lên cho ông ngoại.
Ngắm nghía xong bức ảnh, hàng chân mày của Phó Diệp Xuân cau : "Con bé mới bao nhiêu tuổi? Sinh viên đại học ? Năm hai năm ba? Nhỏ hơn con cả chục tuổi thế , con chọn một trạc tuổi , chín chắn để tính chuyện trăm năm?"
"Con , con nghiêm túc trong mối quan hệ .” điềm đạm đáp .
"Ôi dào, tuổi tác thành vấn đề chứ. Chỉ cần con bé là t.ử tế, xuất đàng hoàng, A Chước nhà đem lòng yêu thương, thì chênh lệch tuổi tác lớn đến mấy cũng chẳng . Đưa điện thoại đây, cho ngắm nghía thêm một lát nữa nào." Khóe môi Hứa Gia Lệ nở nụ tươi rói.
Trải qua một cơn bạo bệnh thập t.ử nhất sinh, bà như ngộ một chân lý: Đứng bệnh tật, con ai cũng nhỏ bé và bình đẳng như . Dù sở hữu khối tài sản khổng lồ quyền lực khuynh thiên, cũng chẳng thể nào trốn tránh sự giày vò của bệnh tật. Nếu trót dành tình cảm cho cô gái trẻ , bà cũng chẳng lý do gì để phản đối. Hơn nữa, cô bé quả thực sở hữu một nhan sắc vạn mê, là thấy cảm tình ngay.
Trong sâu thẳm thâm tâm Hứa Gia Lệ, bà luôn mang một nỗi day dứt, áy náy khôn nguôi đối với . Chỉ vài năm trở đây, mối quan hệ giữa và gia đình mới dần trở nên gắn bó hơn. Chứ , mỗi chạm mặt, thậm chí còn chẳng buồn cất lời chào, nét mặt lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách.
Vào thời điểm chào đời, cả Hứa Gia Lệ và Phó Diệp Xuân đều đang dồn hết tâm huyết cho sự nghiệp, chẳng ai san sẻ quỹ thời gian quý báu của cho con cái. Sự đời của xem là một "tai nạn" ngoài ý . Khi mới kết hôn, hai giao ước với rằng bà chỉ chấp nhận m.a.n.g t.h.a.i và sinh nở một duy nhất. Đứa con đầu lòng dù là trai gái, bà cũng sẽ sinh thêm đứa thứ hai. Thế nhưng, trong một sơ suất sử dụng biện pháp phòng tránh, xuất hiện cõi đời . Khi đó, Hứa Gia Lệ m.a.n.g t.h.a.i ở độ tuổi ba mươi bảy, Phó Bảo Hân lớn hơn em trai bé bỏng tận mười lăm tuổi.
Chính vì , Hứa Gia Lệ can thiệp quá sâu chuyện hôn nhân đại sự của , cũng chẳng ý định ép buộc kết hôn theo sự sắp đặt của gia đình. Hiện tại, đang chèo lái con thuyền Diệu Hằng một quỹ đạo vô cùng tươi sáng. Tài năng và bản lĩnh thương trường của thậm chí còn vượt trội hơn hẳn so với cha Phó Diệp Xuân. Anh cần dựa dẫm những cuộc hôn nhân chính trị để củng cố địa vị và quyền lực của .
"Hai đứa quen trong cảnh nào? Gia đình con bé nghề gì?" Phó Diệp Xuân tiếp tục truy vấn.
"Ở sân bay.” đáp cộc lốc: “Còn về gia cảnh của cô , con nghĩ chuyện đó quan trọng."
Thực tế nắm rõ, nhưng phô bày quá nhiều. Trong suy nghĩ của , yêu đương tiến tới hôn nhân là chuyện cá nhân của . Anh , thì sẽ ai ép .
"Sân bay ư? Sân bay thì liên quan gì? Con hãy trình bày cho rõ ràng xem nào, rốt cuộc hai đứa gặp như thế nào."
"Ôi dào, ông hỏi cặn kẽ thế để gì, ông đang tìm hiểu đối tượng hẹn hò ." Hứa Gia Lệ cắt ngang lời chồng: “Sau thời gian tìm hiểu dần dần cũng ."
Hứa Gia Lệ sợ nhất là hai bố con xảy to tiếng. Hơn nữa, bà cũng nắm bắt hết tính khí của . Trong cái nhà , lẽ chỉ mỗi ông nội là đủ sức "trấn áp" . Anh ít khi để và Phó Diệp Xuân mắt. Nếu cứ tra khảo gắt gao khiến bực dọc, e rằng sẽ giấu nhẹm cô bạn gái luôn, chẳng thèm dẫn về nhà mắt nữa.
Sực nhớ Hứa Gia Lệ mới trải qua ca phẫu thuật, cần tránh những cảm xúc mạnh, Phó Diệp Xuân kìm nén cơn giận, thêm lời nào.
Để xua tan bầu khí gượng gạo, Giang Lộc Nhi tươi rạng rỡ: "Cháu cũng đồng tình với ý kiến của bà ngoại, chênh lệch tuổi tác thì ... Cậu út ơi, cô gái xinh quá mất, đôi mắt trong veo, sáng ngời, là một cô nương hiền thục, nết na . Mắt của út quả là tinh tường." Vừa dứt cơn sốc, cô bé vội vàng buông lời nịnh nọt.
trong bụng cô bé đang gào thét phẫn nộ: A a a a, út lừa gạt đóa hoa khôi kiều diễm của trường thế !!!! Hơn nữa, cô bé cũng giống ông ngoại, cực kỳ khao khát và cô quen trong cảnh nào, và quá trình phát triển tình cảm của họ !
Phó Lan Chước hướng ánh về phía Giang Lộc Nhi. Cô bé tinh nghịch nháy mắt trái với , như thầm nhắn nhủ: "Cháu phối hợp diễn kịch giỏi út? Không những bóc phốt mà còn giữ mồm giữ miệng chuyện của cô Ôn Ngôn nữa đấy."
Sắc mặt giãn , thoải mái hơn nhiều.