Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 23: Cascade - Ca phẫu thuật dữ nhiều lành ít
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Tâm Nhuỵ vẫy tay gọi Khâu Tuyết.
Khi Khâu Tuyết tiến gần, ánh mắt cô nàng khựng vài giây Phó Lan Chước đang cạnh Ôn Ngôn, đó liên tục đảo qua đảo giữa Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu. Hôm nay hai cô nàng trông khác lạ quá đỗi.
Một thì diện chiếc váy đen mang hướm trưởng thành, quyến rũ; thì khoác lên bộ vest đen thanh lịch phối cùng chân váy xếp ly trắng, trang điểm vô cùng tỉ mỉ.
Tiêu Tâm Nhuỵ thậm chí còn uốn tóc và gắn cả lông mi giả.
Còn Khâu Tuyết với mái tóc đuôi ngựa buộc cao, diện chiếc quần yếm bò năng động: "..."
Thế thì bảo cô nàng giấu mặt cho đỡ ngượng bây giờ.
"Đây là bạn cùng phòng còn của em, Khâu Tuyết.” đợi Khâu Tuyết gần, cô giới thiệu với .
Anh cất giọng trầm ấm: "Chào em, Khâu Tuyết."
So với Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu, Khâu Tuyết vẻ dạn dĩ hơn khi đối diện với . sâu thẳm trong lòng, cô nàng cũng đang nổi sóng cồn cào, nở một nụ gượng gạo: "Chào , chào ạ! Chú... , Phó."
Trời đất thiên địa ơi, suýt chút nữa thì buột miệng gọi là "chú" . Không vì già, thực tế trông trẻ trung và phong độ, nhưng khí chất toát từ mang một sự điềm đạm, chững chạc quá mức, khiến khó mà liên tưởng với hình ảnh một bạn trai đang yêu đương với Ôn Ngôn.
Tiếng "chú" suýt bật khỏi miệng Khâu Tuyết khiến cả Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu hít một ngụm khí lạnh, khí bỗng chốc trở nên sượng sùng. vẻ như mấy bận tâm đến sự lỡ lời . lúc đó, một nhân viên hỗ trợ đỗ xe tiến gần. Anh giao chìa khóa cho đó với các cô gái: "Chúng trong thôi."
Cô khẽ "" một tiếng.
Bên trong khu tứ hợp viện, ánh nắng chói chang của buổi ban trưa rọi qua tán lá của gốc hải đường trăm tuổi cắt tỉa tỉ mỉ, thả xuống mặt sân lát gạch xanh những vệt sáng vàng óng. Dưới mái hiên là một hàng ngọc trâm lá dày mượt cùng vài cụm trúc xanh thanh mảnh, khiến cả khuôn viên toát lên vẻ trang nhã, căng tràn sức sống.
Một nhân viên mặc trang phục truyền thống tiến đến dẫn họ gian phòng phía Đông để dùng bữa. Nội thất bên trong mang đậm nét cổ kính, thanh tao, cách bài trí tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng, các họa tiết phương Đông hiện diện ở ngóc ngách. Gian phòng ăn khá khiêm tốn, chính giữa chỉ đặt một chiếc bàn tròn bằng gỗ sưa đỏ mang phong cách thời Minh với đường kính hơn hai mét. Có vẻ như nhà hàng chỉ phục vụ duy nhất một bàn khách là họ thời điểm , bởi lúc nãy qua sân, họ chẳng hề thấy bóng dáng thực khách nào khác.
Ánh nắng hắt chéo từ ô cửa sổ gỗ chạm khắc hoa văn tinh xảo ở hướng Nam, chiếu rọi những hạt bụi lơ lửng trong trung, khiến cả gian phòng ngập chìm trong một luồng ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp.
Cô xuống cạnh , bên cô là Tiêu Tâm Nhuỵ. Kế tiếp là Chung Hữu Hữu kẹp giữa Tiêu Tâm Nhuỵ và Khâu Tuyết.
Do cách một khá xa, Khâu Tuyết cũng bớt phần nào căng thẳng. Cô nàng khẽ vỗ nhẹ lên đùi Chung Hữu Hữu. Chung Hữu Hữu ngoái đầu .
"Mấy lên đồ lộng lẫy thế mà thèm báo cho một tiếng?" Khâu Tuyết thì thầm oán trách, cảm thấy như lạc quẻ giữa hội chị em.
Chung Hữu Hữu đưa mắt cô bạn một lượt từ xuống , cũng thầm công nhận bộ trang phục phần quá đậm chất nữ sinh. Tuy nhiên, cô nàng vẫn an ủi: "Có , tụi cũng chỉ ăn mặc xuề xòa thôi mà."
Xuề xòa cái nỗi gì chứ... Chung Hữu Hữu bình thường bao giờ động đến đồ trang điểm , nay chỉ gắn lông mi giả y chang Tiêu Tâm Nhuỵ mà còn xịt cả nước hoa nữa. Mùi nước hoa là chai Tiêu Tâm Nhuỵ mới tậu cách đây vài hôm.
Thôi bỏ , dù mục đích chính của cô nàng cũng chỉ là đến ké bữa ăn, chắc chắn cũng chẳng rảnh rỗi mà chú ý đến .
Vì chếch ở phía đối diện, Khâu Tuyết tiện rủ rỉ to nhỏ với Chung Hữu Hữu nữa. Cả hai liền sửa tư thế cho ngay ngắn, đoan trang.
Một nhân viên phục vụ mới bước tới, bắt đầu giới thiệu về lịch sử thương hiệu của nhà hàng. Đến lúc , mới vỡ lẽ đây là một nhà hàng chuyên phục vụ các món ăn cung đình. Người sáng lập nhà hàng mối quan hệ mật thiết với giới thượng lưu trong "bức tường đỏ", từng đảm nhiệm vị trí bếp trưởng phục vụ các bậc chức sắc, với hơn hai mươi năm kinh nghiệm nấu yến tiệc quốc gia. Lâm Yến Các mỗi ngày chỉ đón tiếp tối đa ba bàn khách.
Nghe nhân viên giới thiệu xong, Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu đưa mắt , thầm xuýt xoa quả thực dành cho họ một sự ưu ái quá lớn khi mời đến một nơi sang trọng nhường .
Lâm Yến Các áp dụng hình thức phục vụ theo set menu tính phí từng thực khách, cho phép gọi món tự do. Thực đơn mỗi ngày đều do bếp trưởng tự tay thiết kế dựa tiêu chuẩn và nguyên liệu theo mùa.
Trên bàn bày biện sẵn vài món khai vị: bốn loại hạt khô, bốn loại hoa quả tươi, bốn đĩa gia vị nhỏ nhắn, kèm theo đó là bánh mì mini dùng cùng bơ thủ công. Tiêu Tâm Nhuỵ gắp thử một cọng ngó sen muối chua ngọt, cảm giác giòn rụm, vị chua chua ngọt ngọt vô cùng đưa miệng, mới chỉ là món khai vị thôi mà ngon khó cưỡng.
Kết thúc phần giới thiệu thương hiệu, phục vụ bắt đầu thuyết minh chi tiết từng món ăn. Món canh "Lộc nhung ngân cúc" trứ danh nhanh chóng dọn lên. Mọi đều cúi xuống húp thử một ngụm. Trong bát canh nổi lềnh bềnh một đóa hoa cúc trắng đang nở bung rực rỡ. Đáng ngạc nhiên hơn, đóa hoa cúc thực chất tỉa từ một miếng đậu phụ non, với 108 nhát cắt tinh xảo, thể hiện kỹ thuật dùng d.a.o điêu luyện của đầu bếp.
Món chính đầu tiên là "Thịt kho tàu kiểu Mao". Đây là món ăn tạo nên tiếng vang lớn nhất cho Lâm Yến Các, mệnh danh là món thịt kho tàu " màng đến xì dầu". Đầu bếp sử dụng đường đỏ để thắng màu, tạo nên lớp vỏ ngoài đỏ au, bóng bẩy vô cùng bắt mắt. Từng miếng thịt béo mà ngấy, mềm rục, tan chảy trong miệng, ngọt ngào đưa cơm vô cùng.
Bữa ăn diễn trong bầu khí thư thái và dễ chịu. Nhân viên phục vụ luôn xuất hiện đúng lúc để rót thêm , giữ cho mực nước trong ly luôn ở mức tám phần. Họ gọi là "Sếp Phó" với thái độ cung kính, còn đối với các cô gái, họ dùng đại từ "Quý khách" vô cùng lịch sự, nhã nhặn. Rõ ràng là khách quen thường xuyên lui tới chốn .
Bởi vì vị trí ngay sát bên cô, Tiêu Tâm Nhuỵ hai chứng kiến dùng đũa công cộng gắp thức ăn cho cô. là ăn mà còn ép ăn "cẩu lương" no nê!
Điện thoại trong túi bỗng rung lên bần bật, Tiêu Tâm Nhuỵ buông đũa lôi máy kiểm tra. Là mẫu đại nhân Đỗ Kiểu gửi mấy bức ảnh áo khoác Pinduoduo sang nhờ cô con gái quân sư quạt mo xem mẫu nào ưng mắt nhất. Bà Đỗ Kiểu vốn mắc chứng khó đưa quyết định, hễ mua sắm là xin ý kiến con gái.
Tiêu Tâm Nhuỵ liếc nhanh qua mấy bức ảnh nhắn : [Cái ảnh thứ hai đó .]
Hoàng hậu nương nương: [Trả lời qua loa thế, con kỹ đấy?]
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Nhìn kỹ mà , cái màu đỏ là nhất, mặc trẻ mấy tuổi liền. Ôi dào ơi, con đang bận xơi sơn hào hải vị đây, lát nữa con chọn kỹ cho nha. Mẹ con đang ăn ở , ăn với ai ?]
Hoàng hậu nương nương: [Với ai?]
Tiêu Tâm Nhuỵ thoăn thoắt gõ phím: [Tập đoàn Diệu Hằng chứ? Hôm nay đích Chủ tịch tập đoàn Diệu Hằng - Phó Lan Chước mời cả phòng ký túc xá con ăn đấy.]
Gõ xong câu , cô nàng định bồi thêm câu [Anh đang hẹn hò với Tiểu Ngôn nhà con đó], thì tin nhắn mới nổ tinh tinh: [Con định bịa chuyện đang ăn tối với Chủ tịch nước đấy ? Thôi đừng giỡn nữa con gái cưng, kỹ xem, cái màu xanh vẻ hợp nhãn hơn nhỉ?]
"..."
[Con thề là con điêu .] Tiêu Tâm Nhuỵ ấm ức chụp vội hai bức ảnh thức ăn bàn gửi sang bằng chứng, dĩ nhiên là cô nàng chẳng dại gì mà lia ống kính về phía .
Món mới dọn lên, cô nàng cũng ngừng nhắn tin cho , cầm đũa lên hào hứng thưởng thức.
"Anh ơi, hình như điện thoại của đang reo kìa." Cô gắp một miếng hải sâm ngọc bích thì thấy tiếng chuông phát từ túi quần , nhưng vẻ để ý, bèn lên tiếng nhắc nhở.
Anh buông đũa, móc điện thoại . Không gian nhà hàng vốn yên tĩnh, phục vụ cũng giới thiệu xong các món ăn, đều đang tập trung tận hưởng hương vị ẩm thực nên ai trò chuyện. Cô loáng thoáng tiếng từ đầu dây bên .
"Bác sĩ bảo phẫu thuật, tình hình khá nguy kịch, bố ký giấy , em mau tới đây ."
"Được."
Cúp máy, sang cô, khẽ : "Chắc , đang viện."
Chuyện vẻ nghiêm trọng, nhưng sắc mặt điềm tĩnh đến lạ thường. Cô thoáng khựng , vội giục: "Vậy mau ạ, cần lo cho tụi em ."
Anh khẽ gật đầu, dậy khỏi ghế, hướng mắt về phía ba cô bạn: "Thật ngại quá, hôm nay tiếp đón chu đáo. Đột nhiên việc gấp, cứ thong thả dùng bữa cùng Ôn Ngôn nhé, hôm nào dịp sẽ mời một bữa đàng hoàng hơn."
Ba cô nàng đang cắm cúi ăn uống vội ngẩng đầu lên, ngơ ngác mất một giây đồng loạt lên tiếng: "Vâng ạ ."
"Dạ, sếp Phó."
"Kh-Không, ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-23-cascade-ca-phau-thuat-du-nhieu-lanh-it.html.]
Anh bước khỏi bàn tiệc và rời . Sự vắng mặt của giống như một "sự giải thoát" đối với Tiêu Tâm Nhuỵ và các bạn, những cơ bắp căng cứng và sự e dè dần thả lỏng, bầu khí cũng trở nên cởi mở hơn hẳn. Tiêu Tâm Nhuỵ gắp một miếng thức ăn to hơn, sang hỏi cô: "Gấp gáp thế, bận việc gì ? Trông vẻ khẩn cấp lắm."
Khâu Tuyết và Chung Hữu Hữu cũng tò mò hướng ánh mắt về phía cô. Rõ ràng khi vắng bóng , khí giữa bọn họ mới thực sự trở nên sôi nổi, còn giữ kẽ như .
Cô đáp: "Mình cũng rõ lắm, nhưng vẻ liên quan đến , bác nhập viện ."
"Hả?"
Sắc mặt vui vẻ của ba cô bạn bỗng chùng xuống.
"Thế thì đúng là chuyện gấp thật... Bác thế? Ốm đau gì hả ?" Khâu Tuyết hỏi.
"Chắc là , lát nữa nhắn tin hỏi ." Động tác gắp thức ăn của cô trở nên chậm chạp, còn cảm giác ngon miệng như lúc nãy nữa.
Các món ăn lên hết, nhân viên phục vụ tiếp tục bưng lên thêm hai món nữa và thuyết minh chi tiết, cuối cùng là món tráng miệng "Kim dữu song tuyết" - yến sào dọn kèm thạch sữa, vị ngọt thanh mát lạnh. Cả bốn dần lấp đầy chiếc bụng đói, các món ăn bàn gần như quét sạch sành sanh.
Lúc đang lau miệng bằng giấy ăn, một đàn ông mặc bộ vest xám bạc, đeo cặp kính gọng vàng mỏng tang bước . Anh đảo mắt một vòng quanh bốn , thẳng đến bên cạnh cô và cất tiếng: "Chào cô Ôn, là Chương Ngọc, thư ký của Sếp Phó. Sếp Phó giao nhiệm vụ cho đón tiếp cô và các bạn chu đáo. Xin phép hỏi khi dùng bữa xong, dạo chơi một vòng Cố Cung ? thể sắp xếp ."
Tiêu Tâm Nhuỵ sững , ngước mắt Chương Ngọc.
Trời ạ, trai quá! Thư ký của tổng tài bá đạo mà cũng nhan sắc cực phẩm thế !
"Chào ..." Cô Chương Ngọc, sang hỏi Tiêu Tâm Nhuỵ và các bạn: "Các Cố Cung chơi ?"
Đáng nhẽ cô định từ chối, nhưng cất công chạy đến tận đây, nếu lỡ đến , cô cũng ghi nhận tấm lòng của .
"Muốn chứ, chứ!" Tiêu Tâm Nhuỵ đáp đầu tiên. Cô nàng là ít giữ kẽ nhất, vả dù nhập học ở Yến Thành hơn một tháng nhưng cô nàng vẫn dịp đặt chân đến Cố Cung - địa điểm du lịch trứ danh .
Chung Hữu Hữu cũng hùa theo: "Mình cũng ."
Chỉ Khâu Tuyết là im lặng, vì cô nàng nhẵn mặt Cố Cung từ nhỏ, chẳng còn hứng thú gì nữa.
Tuy nhiên, thiểu phục tùng đa , thấy Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu đều háo hức, bản cô cũng phần tò mò, liền dậy khỏi ghế: "Vậy đành phiền ạ."
"Không phiền gì ." Khóe môi Chương Ngọc khẽ cong lên, đưa tay đẩy nhẹ gọng kính.
" tụi gì vé cổng, mà ?" Khâu Tuyết đột nhiên lên tiếng thắc mắc.
Vé tham quan Cố Cung thường đặt cả tuần, vé cuối tuần càng khan hiếm, cô nàng sực nhớ điều .
"Chuyện đó thành vấn đề, cách đưa .” Chương Ngọc tự tin khẳng định.
Thôi thì đành . Anh là tầm thường... dăm ba cái chuyện vặt vãnh chẳng khó . Khâu Tuyết cũng ý kiến gì thêm.
Xung quanh khu vực Cố Cung khó tìm chỗ đậu xe. Từ Lâm Yến Các, Chương Ngọc dẫn họ bộ men theo phố Nam Trường, cách khá gần, chỉ vài phút tới cổng Tây Hoa. Vào trong cổng Tây Hoa, dọc theo lối dẫn về phía Đông sẽ đến cổng Ngọ Môn - cửa soát vé tham quan duy nhất của Cố Cung. Tới đây, họ thấy dòng rồng rắn xếp hàng chờ kiểm soát vé. Chương Ngọc nâng cổ tay xem đồng hồ, dường như đang xác nhận thời gian, nhưng về phía quầy kiểm soát vé mà hướng ánh mắt về một cánh cổng cung điện màu đỏ khuất nẻo ở phía Tây cổng Ngọ Môn.
Chẳng mấy chốc, cánh cửa đóng kín bưng hé một khe hẹp.
"Chúng lối .” Chương Ngọc chỉ tay.
Bốn cô gái như đàn cá nhỏ lẽo đẽo bơi theo. Cô hàng đầu, gần như sánh vai cùng Chương Ngọc. Tiêu Tâm Nhuỵ và Khâu Tuyết tụt phía cùng, rỉ tai bàn tán.
"Chậc chậc, thấy , chiếc đồng hồ Patek Philippe tay kìa, thư ký của sếp Phó giàu sụ luôn."
"Còn bộ vest là của thương hiệu Kiton đấy, giá sương sương cũng sáu con .” Khâu Tuyết bồi thêm. Ngay từ lúc Chương Ngọc bước nhà hàng cô nàng tinh ý phát hiện điều đó, quả thực "hào môn".
Chiếc áo vest thì Tiêu Tâm Nhuỵ rành, nhưng dáng vẻ phong độ, đạo mạo thì chuẩn cần chỉnh, đồng hồ đắt tiền thế thì bộ vest chắc cũng chẳng rẻ rúng gì.
Chung Hữu Hữu bên cạnh đoạn hội thoại của hai cô bạn, cố tình chậm một chút để hóng chuyện, thì thầm: "Được thư ký cho Phó Lan Chước thì mức lương hàng năm chắc chắn tính bằng tiền tỷ, chuyện cũng dễ hiểu mà."
Khi họ tiến đến gần cánh cổng nhỏ, một đàn ông trung niên bước , đảo mắt họ một lượt lên tiếng bằng tông giọng trầm ấm: "Chào mừng, giáo sư đợi sẵn ở bên trong ." Trên n.g.ự.c áo đàn ông đeo một tấm thẻ nhân viên màu xanh.
Chương Ngọc khẽ gật đầu, dẫn cô và các bạn bước qua cánh cổng theo sự chỉ dẫn của đàn ông trung niên.
...
Bệnh viện tư nhân Phương Hòa Yến Thành.
Khi Phó Lan Chước mặt, Phó Diệp Xuân và Phó Bảo Hân đều túc trực ở đó. Ngoài còn sự xuất hiện của Tiêu Vân Hoài - bạn trai mới quen của Phó Bảo Hân, cùng với Giang Lộc Nhi và Cận Dạng. Hứa Gia Lệ đẩy phòng phẫu thuật, nhà chỉ thể thấp thỏm chờ hàng ghế ngoài hành lang. Bầu khí lạnh lẽo, tĩnh lặng, chẳng ai buồn cất lời.
Anh đến nơi thì điện thoại đổ chuông, một góc vắng để máy. Cuộc gọi từ một vị thành viên hội đồng quản trị lão làng của công ty. Nghe điện thoại xong, mới bước tới chỗ Phó Diệp Xuân, hỏi han tình hình và Hứa Gia Lệ nhồi m.á.u cơ tim cấp tính, bệnh tình chuyển biến , xuất hiện biến chứng, buộc tiến hành phẫu thuật bắc cầu động mạch vành. Ca phẫu thuật dự kiến kéo dài ít nhất bốn tiếng đồng hồ.
Nghe xong câu chuyện, Phó Bảo Hân tiến tới : "Bố ơi, bố về nghỉ ngơi , A Chước đến , con và em sẽ ở đây trực."
Phó Diệp Xuân thể yên tâm rời , đôi lông mày nhíu chặt thành một đường rãnh sâu hoắm: "Bố mà về !" Ông nắm chặt cây gậy trong tay, các khớp ngón tay run lên bần bật: “Bố đợi ở đây, đợi tụi con bình an khỏi phòng mổ. Bố thấy bà khỏe mạnh trở ."
Xét về tuổi tác, Phó Diệp Xuân lớn hơn Hứa Gia Lệ ba tuổi. Nhờ bảo dưỡng sức khỏe nên vẻ ngoài của ông trông quá già nua, nhưng thần thái còn như xưa, nhất là từ vài năm nay đôi chân ông bắt đầu yếu . Bệnh tim của Hứa Gia Lệ vốn là căn bệnh mãn tính, bao năm nay bà luôn giữ gìn cẩn thận, sức khỏe vẫn định. Nào ngờ cơn nhồi m.á.u cơ tim ập đến quá đỗi bất ngờ, bác sĩ thậm chí phát giấy báo bệnh nguy kịch, thông báo phẫu thuật rằng tỷ lệ thành công chỉ vỏn vẹn hai mươi phần trăm.
Ca phẫu thuật dữ nhiều lành ít. Nói dại miệng, khi... đây là cuối cùng họ thấy bà.
Đôi lông mày của Phó Bảo Hân cũng cau còn chặt hơn cả Phó Diệp Xuân, cô cố khuyên can ông cụ về nhà nữa.
Thấy sắc mặt đều nhuốm màu u ám, lo âu, chỉ riêng là vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, để lộ bất kỳ cảm xúc nào, sống mũi Giang Lộc Nhi bỗng cay xè. Cô bé bật dậy, chạy thẳng nhà vệ sinh. Cận Dạng liếc cô một cái, lặng lẽ lên theo.
Đứng bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh công cộng, đôi mắt Giang Lộc Nhi đỏ hoe. Ngay lúc cô bé cúi đầu xuống, một giọt nước mắt lăn dài má. Cô bé rơi lệ mặt những lớn tuổi, cũng họ bận tâm an ủi cảm xúc của lúc , nên mới lẩn trốn đây.
Cận Dạng một lời. Cậu trầm lặng xách chiếc túi xách da nhỏ nhắn tay Giang Lộc Nhi, lục tìm một tờ khăn giấy đưa tay lau những giọt nước mắt má cô bé.
Giang Lộc Nhi ôm chầm lấy , vùi mặt n.g.ự.c , kìm nén phát hai tiếng nấc nghẹn ngào. Cận Dạng chau mày, đưa tay vỗ nhè nhẹ lên lưng cô bé an ủi.
"Liệu ... tớ sẽ bao giờ gặp bà ngoại nữa ?" Giang Lộc Nhi thỏ thẻ, giọng mỏng manh tựa như sắp vỡ vụn.
Cận Dạng cũng câu trả lời chắc chắn, nhưng trong khoảnh khắc , cần đưa một lời phủ định dứt khoát.
"Sẽ ." Cậu xoa xoa mái tóc cô bé: “Hãy tin tưởng bác sĩ, và cũng hãy tin rằng bà ngoại là một phúc."
Giang Lộc Nhi cố kìm nén nỗi đau thương trong lòng, khẽ "ừm" một tiếng.