Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 22: Cascade - Đừng căng thẳng, hãy quên thân phận của anh ấy đi
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:50
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tòa ký túc xá chung cư Lam Huyên chìm bóng đêm mờ ảo, ẩm ướt, từng ô cửa sổ tỏa thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp.
Lúc Ôn Ngôn áp ngón tay mở khóa cửa phòng, cô văng vẳng tiếng giòn giã của Tiêu Tâm Nhuỵ từ bên trong. Chẳng cô nàng đang buôn chuyện gì với Chung Hữu Hữu mà vui vẻ đến thế. "Cạch" một tiếng, chốt cửa mở , cô bước .
Tiếng bỗng chốc im bặt, Tiêu Tâm Nhuỵ lao như tên bắn: "Tiểu Ngôn, lên nhanh thế?"
Cô nàng còn đinh ninh Ôn Ngôn kiểu gì cũng quấn quýt, sến súa với sếp Phó thêm một lúc lâu sảnh mới chịu lên lầu. Cái cảnh đôi lứa bịn rịn chia tay sân ký túc xá nhan nhản đấy, hôn hít cả buổi mới dứt cơ mà.
"Ừm, về đây.” cô thong thả đáp. "À, chuyện bàn với các ."
"Chuyện gì thế?" Nhìn hai gò má ửng hồng của cô, Tiêu Tâm Nhuỵ định bụng hóng hớt xem cô khóa môi nồng nhiệt với Phó Lan Chước , thì câu tiếp theo của Ôn Ngôn khiến cô nàng hình.
"Ngày mai các rảnh ? Phó Lan Chước mời các ăn."
"..."
Chung Hữu Hữu đang lục lọi tìm sách bàn học cũng ngoái đầu .
"M-Mời... mời tụi ăn cơm á?!" Tiêu Tâm Nhuỵ lắp bắp đến líu cả lưỡi: “Có chứ! Dĩ nhiên là !!"
"Sao rảnh cơ chứ?"
"Rảnh rỗi sinh nông nổi luôn !"
Chung Hữu Hữu còn tưởng nhầm, ôm khư khư cuốn sách chạy tới xác nhận: "Anh mời tụi ăn cơm thật hả?"
" , các đồng ý ?" Cô hỏi : “Anh thành tâm đấy."
"Đồng ý, đồng ý cả hai tay hai chân luôn!" Tiêu Tâm Nhuỵ phấn khích tột độ.
Chung Hữu Hữu gật gù: "Ngày mai việc gì bận, ."
Cô nàng cũng ngờ Phó Lan Chước chu đáo đến mức quan tâm cả đến bạn cùng phòng của yêu, chắc chắn là vì nâng niu trân trọng Tiểu Ngôn .
"Ừm, quá, để nhắn tin hỏi Tuyết Tuyết xem nhé." Cô tới bàn học của , đặt chiếc túi xuống.
Cuối tuần Khâu Tuyết thường về nhà chứ ở trường.
"Để nhắn cho!" Tiêu Tâm Nhuỵ đang cầm sẵn điện thoại tay, liền nhanh nhảu tag tên Khâu Tuyết nhóm chat chung.
Thế nhưng, vì là yêu gửi lời mời, cô cảm thấy đích mặt một tiếng thì sẽ lịch sự hơn, bèn lấy điện thoại nhắn tin riêng cho Khâu Tuyết.
Khâu Tuyết: [???]
Khâu Tuyết: [Ôi trời đất ơi!]
Khâu Tuyết: [Đi !!!]
Khâu Tuyết: [Ngày mai mấy giờ ??]
Khâu Tuyết: [Chiều mai sang nhà dì hai dự sinh nhật hu hu hu]
Chiết Mộc w: [Thế tụi hẹn ăn trưa nhé, để hỏi xem, chắc là buổi trưa đấy.]
Khâu Tuyết: [Ừm ừm, trưa thì okela luôn.]
Thấy ai cũng nhiệt tình đồng ý, cô liền sang mở khung chat với Phó Lan Chước, báo rằng hội chị em bạn dì đều sẵn lòng, chỉ điều một bạn vướng lịch sinh nhật nhà buổi chiều, nên hỏi xem thể chuyển lịch sang buổi trưa .
Phó Lan Chước lúc vẫn nổ máy rời , đang đậu xe sảnh ký túc. Thấy tin nhắn báo màn hình, cầm điện thoại lên.
[Được, trưa mai gặp nhé.] Những ngón tay thon dài thoăn thoắt gõ chữ.
"Anh bảo buổi trưa ok, ngày mai chúng sẽ cùng ăn trưa nhé.” cô thông báo cho Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu, đồng thời nhắn nhóm chat cho Khâu Tuyết.
Khâu Tuyết: [Tuyệt quá tuyệt quá, chốt kèo buổi trưa nhé.]
"Trời ơi, ngày mai diện kiến và chung mâm với một nhân vật tầm cỡ như thế, Tiểu Ngôn a a a... Tự nhiên thấy run lẩy bẩy , bây giờ!" Tiêu Tâm Nhuỵ lao tới túm chặt cánh tay cô lắc mạnh. Lúc đầu thì hưng phấn là thế, nhưng giờ ngẫm bỗng dưng thấy rén ngang. Cảm giác giống như ăn với bạn trai của nhỏ bạn , mà cứ như đang chuẩn tiếp rượu với lãnh đạo cấp cao của trường . Điểm khác biệt duy nhất chắc là Phó Lan Chước hói đầu bụng phệ, còn phong độ ngời ngời.
"Cứ thả lỏng , dễ gần lắm.” cô bật , vỗ vỗ vai cô bạn an ủi.
Chung Hữu Hữu chêm : " đấy, gì mà xoắn, ngày mai lo mà tém tém , đừng Tiểu Ngôn mất mặt, kẻo đ.á.n.h giá tụi là lũ nhà quê."
Nói xong, Chung Hữu Hữu lôi từ trong tủ quần áo một chiếc áo khoác blazer màu đen trông vô cùng trang trọng: "Tiểu Ngôn, mai diện bộ ?"
"..."
Tiêu Tâm Nhuỵ cảm giác Chung Hữu Hữu bỗng dưng biến thành một khác, mới hôm qua còn tỏ thái độ khó chịu lồi lõm cơ mà: "Không , nghiêm túc quá mức quy định , phỏng vấn xin việc đấy ?" Cô nàng cũng lao tủ quần áo, bắt đầu công cuộc bới lông tìm vết lựa đồ.
"Bộ thì ?"
"Không ! Trông quê mùa lắm."
"Mình chẳng còn bộ nào đàng hoàng hơn nữa , đồ xì-tin dâu thôi."
"Hay mặc đồ của ! Bộ hợp với nè."
Thấy hai cô bạn cứ quýnh quáng cả lên, Ôn Ngôn nhịn lên tiếng: "Các cần cầu kỳ thế , cứ ăn mặc thoải mái như ngày thường là , đừng tự tạo áp lực cho ."
"Mình chỉ sợ Phó Lan Chước chê tụi trẻ trâu quá.” từ đó sinh ác cảm với tình yêu của và cô. Tiêu Tâm Nhuỵ chớp chớp mắt.
Khóe mắt cô cong lên thành hình bán nguyệt: "Anh như ."
Mặc dù cô khuyên nhủ hết lời, nhưng hai cô bạn vẫn quyết tâm "lên đồ" thật lộng lẫy cho buổi hẹn ngày mai. Cả hai cứ xúm xít với mải miết phối đồ. Cô đành bước nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt .
Đêm càng về khuya, rốt cuộc Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu cũng chốt xong bộ cánh ưng ý để diện ăn ngày mai, đó mới tranh lao phòng tắm.
Cô dành cả buổi chiều chơi, chẳng ngó ngàng gì đến sách vở, nên bàn thêm nửa tiếng cuốn Nguyên lý Luật La Mã mượn từ thư viện mới lên giường lướt điện thoại.
[Anh ơi, về đến nhà ạ?] Vừa gõ xong dòng chữ khung chat, thì một tin nhắn của nhảy lên màn hình.
Uyên Ngưng: [Anh về tới nhà .]
Thật trùng hợp, hai gần như nhắn tin cho cùng một lúc.
Chiết Mộc w: [Anh vất vả ạ.]
Chiết Mộc w: [Em cũng định nhắn tin cho .]
Chiết Mộc w: [Nhãn dán mèo con vẫy tai]
Phó Lan Chước gửi qua một dãy điện thoại: [178xxx006]
Uyên Ngưng: [Em lưu nhé. Đây là tài xế mới sắp xếp cho em. Sau nếu em xa mà thời gian đưa đón, em cứ gọi cô . Cô tên là Dư Khả.]
"..."
Cô bất ngờ: [Sao tự dưng sắp xếp tài xế cho em ?]
[Không cần thiết , trừ phi thêm, bình thường em cũng ít khi khỏi trường lắm.]
Uyên Ngưng: [Ừm, em cứ lưu .]
Uyên Ngưng: [Phòng khi cần kíp.]
Cô kìm xúc động, gõ phím đáp lời: [Anh ơi, đối xử với em quá.]
Anh quả là một bạn trai quá đỗi tuyệt vời, chu , lo lắng cho cô từng li từng tí.
[Em thi bằng lái xe bao giờ ?] Anh đột ngột hỏi.
Cô thật thà đáp: [Dạ ạ.]
Phó Lan Chước: [Năm nhất lịch học còn thưa, em học lái xe . Ngày mai sẽ nhờ đăng ký cho em.]
Cô ngẩn một lúc, cũng thấy xuôi xuôi theo lời đề nghị của . Quả thật lịch học năm nhất của cô khá nhẹ nhàng.
[Vâng ạ, em sẽ học một khóa.] Không mất quá nhiều thời gian suy nghĩ, cô đồng ý ngay.
Phía bên đầu dây, cất bước căn biệt thự, tay cầm điện thoại tin nhắn của cô, khóe môi bất giác mỉm hài lòng vì sự ngoan ngoãn, hiểu chuyện của cô bạn gái nhỏ.
[Muộn , em ngủ sớm .] Thấy tin nhắn mới hiện lên, cô áp hờ một bên má phớt hồng xuống gối.
[Vâng, em đang giường , cũng ngủ sớm nhé.] Cô gõ phím, [Chúc ngủ ngon.]
Cô còn đính kèm một nhãn dán chú gấu con kéo chăn đắp kín mít ngộ nghĩnh.
Uyên Ngưng: [Ngủ ngon.]
Trò chuyện với xong, cô chợt nhớ điều gì đó, đưa tay lên tháo dải lụa tóc xuống. Nằm trong gian mờ ảo của buông màn, một nửa đôi chân trần trắng ngần của cô vẫn thò ngoài tấm chăn mỏng. Những ngón chân thon dài, mượt mà vô thức cuộn tròn , ửng lên màu hồng nhạt. Một đầu của dải lụa màu lam xám rủ xuống, mơn trớn qua đầu gối trắng như ngọc của cô.
Sáng Chủ Nhật vướng bận gì, cả ba cô gái phòng 604 đều nướng một mạch đến tận hơn mười giờ mới chịu chui khỏi chăn. Chuyện vốn dĩ chẳng giống với phong cách sinh hoạt thường ngày của các cô nàng chút nào. Bình thường, dù là ngày thường tiết học sớm, hiếm khi ai trong phòng nướng khét lẹt thế , cùng lắm cũng chỉ chín giờ là rục rịch dậy . Lần cả ba đồng loạt thi gan cùng tuế nguyệt đến mười giờ trưa, nhưng lý do của mỗi mỗi khác.
Cô là vì đêm qua ngủ đủ giấc, cộng thêm việc cưỡi ngựa chiều qua vận động quá sức nên ngợm ê ẩm.
Còn Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu thì thao thức cả đêm trằn trọc ngủ . Nguyên nhân gây mất ngủ khả năng cao là do sự kiện sếp Phó mời ăn, riêng Tiêu Tâm Nhuỵ còn thêm lý do phụ là tối qua thức chơi game chung với thầm thương trộm nhớ Chu Cẩm Vũ.
Vì , cô nàng là lết xác dậy muộn nhất. Lúc cô và Chung Hữu Hữu thành xong công cuộc vệ sinh cá nhân, cô nàng mới hớt hải nhảy bổ xuống giường.
"Chị Nhuỵ ơi, cho mượn cái kẹp mi với. À bút kẻ mắt ?" Chung Hữu Hữu lục lọi bàn học của Tiêu Tâm Nhuỵ.
"Có ! Mình mới tậu tuần đấy, ở ngăn kéo thứ hai , tự lấy ." Tiêu Tâm Nhuỵ đáp từ trong phòng tắm với cái miệng đầy bọt kem đ.á.n.h răng.
Cả hai món đồ trang điểm đó cô đều . Tuy nhiên, từ hồi bước chân cánh cổng đại học, việc trau chuốt nhan sắc dường như trở thành môn học bắt buộc của phe kẹp nơ - chí ít là theo lời Tiêu Tâm Nhuỵ khẳng định. Đặc biệt từ lúc trúng tiếng sét ái tình với Chu Cẩm Vũ, cô nàng vung tiền rinh về một rổ đồ mỹ phẩm, ngày nào cũng hì hục tô tô trát trát, nghiên cứu nghệ thuật makeup.
"Tiểu Ngôn, dùng thử ?" Chung Hữu Hữu bấm mi xong sang hỏi, nhưng tự thấy câu hỏi của quá thừa thãi: "Mà thôi bỏ , cần mấy thứ , mặt mộc của còn ăn đứt mấy cô diễn viên điện ảnh."
Cô tò mò sán gần, thấy lông mi của bạn cong vút lên thật, liền : "Để kẹp thử một chút xem ."
Bình thường khi trang điểm cho, cô thường trọn gói. Chưa bao giờ cô tự tay kẹp lông mi nên cũng thử một cho .
Tiêu Tâm Nhuỵ đ.á.n.h răng rửa mặt xong, vội vã xáp nhập hội , bôi trét hỏi: "Tiểu Ngôn, trưa nay chúng ăn ở thế?"
"Anh bảo là đặt bàn ở Lâm Yến Các, trưa nay sẽ qua trường đón tụi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-22-cascade-dung-cang-thang-hay-quen-than-phan-cua-anh-ay-di.html.]
Sáng sớm tám giờ nhắn tin báo , nhưng lúc đó cô vẫn còn đang say giấc nồng, mười giờ tỉnh dậy mới tin nhắn.
"Oa! Lâm Yến Các cơ á." Tiêu Tâm Nhuỵ cảm thán: “Lâm Yến Các là ở ?"
Nghe tên lạ hoắc, nhưng cái tên thôi toát lên mùi tiền và sự sang chảnh.
Chung Hữu Hữu vớ lấy điện thoại: "Để tra bản đồ xem."
"Nằm cạnh Cố Cung á?"
"Xa dữ trời, tít bên quận Đông Thành cơ . Mà sếp Phó chọn địa điểm thì chắc chắn là nhà hàng xịn sò ." Tiêu Tâm Nhuỵ chuốt mascara , trong lòng càng thêm phần háo hức mong chờ.
"Ừm, thế nên mười một giờ sẽ qua đón chúng đấy.” cô nhắc .
"Ối ơi!! A a a Tiểu Ngôn sớm, sắp kịp đây !" Động tác của Tiêu Tâm Nhuỵ trở nên cuống cuồng.
Cô liếc đồng hồ: "Chắc là vẫn kịp mà."
Vì cô cũng mười giờ mới dậy, giờ vẫn còn tận nửa tiếng nữa cơ mà.
"Mình còn uốn tóc một xíu nữa.” Tiêu Tâm Nhuỵ than vãn.
Cô lúc sửa soạn xong xuôi, quần áo ở tủ xong, liền : "Để giúp một tay."
"Ừm ừm! Máy uốn tóc ở đây ."
Chung Hữu Hữu cũng bắt đầu lóng ngóng tay chân, vì bình thường cô nàng lười chảy thây , chẳng mấy khi đụng đến đồ trang điểm.
Trước khi tay tóc cho bạn, cô quên nhắn tin báo địa chỉ nhà hàng cho Khâu Tuyết qua WeChat. May nhà Khâu Tuyết gần Lâm Yến Các hơn nhiều, bắt tàu điện ngầm chỉ mất mười lăm phút là tới nơi.
mười một giờ trưa, lái chiếc Maybach đen bóng bẩy đỗ xịch sảnh ký túc xá, lệch một phút.
Chiết Mộc w: [Anh ơi, đợi tụi em một chút xíu xiu nữa nhé.]
Chiết Mộc w: [Nhãn dán xin rối rít]
Mỗi nhận những chiếc nhãn dán đáng yêu của cô, đều nán ngắm nghía vài giây, khóe môi bất giác vẽ nên một nụ : [Không , vội .]
"A a a xong ngay xong ngay đây." Tiêu Tâm Nhuỵ đang cuống cuồng chui đầu chiếc váy, vì nãy mải mê họa mặt lâu quá nên giờ mới tới tiết mục đồ.
"Cậu nhanh cái tay lên! Người đến tận nơi kìa." Chung Hữu Hữu sốt ruột chạy kéo khóa váy giúp bạn.
"Anh bảo , cứ từ từ cũng ." Cô tuy miệng nhưng cũng vội chạy tới xách túi giúp Tiêu Tâm Nhuỵ: "Nhuỵ Nhuỵ, cất điện thoại túi cho nhé."
"Oki!"
Thiện tai thiện tai, Tiêu Tâm Nhuỵ mơ cũng ngờ ngày một nhân vật tầm cỡ như mỏi mòn đợi. Một vị tổng giám đốc tập đoàn lớn như Phó Lan Chước, thời gian là vàng là bạc, thế mà giờ đây cô nàng đang tiêu tốn của cả đống tiền .
Thay đồ xong xuôi, Tiêu Tâm Nhuỵ phóng tới gương ngắm vuốt một lượt, hớt hải cùng cô và Chung Hữu Hữu lao khỏi phòng.
Trong lúc đợi thang máy, sực nhớ điều gì, cô dặn dò hai cô bạn: "Lát nữa gặp Phó Lan Chước, hai cứ bắt chước gọi là 'Anh' cho mật nhé."
"Ờ, duyệt!"
"Rõ thưa sếp."
Thang máy lao xuống vun vút, chỉ chừng 20 giây đáp xuống tầng trệt. Bước ngoài, Tiêu Tâm Nhuỵ hít một thật sâu, lén nhéo eo Chung Hữu Hữu một cái.
"Cậu cái trò gì đấy?"
"Mình căng thẳng."
Chung Hữu Hữu cạn lời: "Căng thẳng thì tự mà cấu , nhéo quái gì!"
Cô phì trấn an: "Đừng căng thẳng, các hãy tạm quên phận của . Lát nữa mặt các là Tổng giám đốc tập đoàn Diệu Hằng, mà chỉ đơn thuần là bạn trai của thôi."
"Cậu thì dễ lắm, nhưng mà..."
Thôi dẹp cái sự 'nhưng mà' , Tiêu Tâm Nhuỵ thúc giục: "Tụi lẹ lên nào."
Không thể để đại lão đợi lâu thêm nữa.
Ba cô gái nối đuôi rảo bước khỏi sảnh tòa nhà 13.
Chiếc Maybach màu đen chễm chệ ngay sảnh.
Giờ ngày Chủ Nhật, sinh viên qua khá thưa thớt nên cũng bớt những ánh soi mói. Cô nhanh nhẹn rảo bước xuống bậc thềm .
Cô còn kịp tới nơi, đàn ông ở ghế lái mở cửa bước xuống.
"Chào ạ...!" Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu đồng thanh cất tiếng, cúi gập chào một góc 90 độ.
Mặc dù hề tập dượt , nhưng sự phản xạ điều kiện của hai cô nàng ăn ý đến kinh ngạc, đều tăm tắp như một đội quân.
"..."
Màn chào hỏi kết thúc, hai ngượng ngùng thẳng dậy, bầu khí bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường.
Từ sâu trong cổ họng Phó Lan Chước phát một tiếng khẽ, giọng trầm ấm, ôn hòa: "Chào hai em."
Cô tiến gần giới thiệu hai bạn với : "Anh ơi, đây là Chung Hữu Hữu, còn đây là Tiêu Tâm Nhuỵ, cả hai đều là bạn cùng phòng ký túc xá của em. Một bạn nữa thì ở nội trú, nhà bạn ở khu Đông Thành, nên bạn sẽ thẳng từ nhà đến Lâm Yến Các luôn ạ."
"Ừm, lên xe ." Anh bước mở cửa băng ghế .
Một nhân vật m.á.u mặt đích mở cửa xe cho , má ơi! Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu lúm khúm chui tọt xe, luống cuống đến mức nuốt luôn cả lời cảm ơn.
Băng ghế chỉ hai chỗ . Đợi đóng cửa xong, cô mới bước vòng qua mở cửa ghế phụ.
Anh cô một cái mới trở ghế lái.
...
Im lặng đáng sợ.
Chiếc xe lăn bánh khỏi khu chung cư Lam Huyên nhưng bên trong vẫn im ắng như tờ. Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu khép nép ở băng ghế , ngoan ngoãn như những đứa trẻ, chẳng ai dám hé nửa lời bắt chuyện với .
Thực bản cũng thoải mái. Ngày thường, những tiếp xúc đa phần là giới chính trị gia, doanh nhân lão luyện thương trường, lấy lợi ích trọng. Lần tiếp xúc với trẻ nhiều nhất cũng chỉ là qua các bữa tiệc của gia tộc. Đám con cháu trong nhà gặp đứa nào đứa nấy cũng giống y hệt hai cô bé bạn cùng phòng của cô lúc : nể sợ, rụt rè. Và cũng chẳng bao giờ nhã hứng giao lưu với bọn trẻ ranh. hai lưng đây là bạn cùng phòng của cô.
"Hai em..."
"Anh ơi, hôm nay phiền quá." Trong gian vắng lặng, cô gần như lên tiếng cùng lúc với .
"Không phiền, đó là việc nên ." Anh bẻ lái, mặt đồng hồ cổ tay phản chiếu ánh nắng xuyên qua những đám mây.
" , phiền nhiều quá ạ." Tiêu Tâm Nhuỵ chớp lấy thời cơ hùa theo: "Tụi em thật sự vinh hạnh lắm ạ. Nếu nhờ bạn cùng phòng với Tiểu Ngôn thì tụi em cơ hội quen với !"
"Anh ơi, thực em từng gặp một đó, ừm... , là hồi giữa tháng Tám, lúc em mới nhập học Thanh Hoa! Tại nhà hàng buffet hải sản ạ, lúc đó em cứ ngỡ là giảng viên trường cơ!"
"Ừ.” gật đầu thừa nhận: “Anh đến nhà hàng đó."
"Hôm đó Ôn Ngôn cũng mặt ở đấy."
" đúng đúng! Cậu ăn cùng em và em."
Nhắc đến chuyện , cô vô thức vò vò con gấu bông nhỏ gắn chiếc túi xách.
" đầu tiên gặp cô ở đó.” tiếp.
"Chuyện em ! Tiểu Ngôn kể cho tụi em , là ở sân bay đúng ?!" Tiêu Tâm Nhuỵ bắt đầu mạnh dạn hơn, bản tính hoạt bát, lém lỉnh thường ngày trỗi dậy.
"Ừm."
Thế thì đích thị là tình yêu sét đ.á.n.h ! Trời ơi, lãng mạn c.h.ế.t !
Mặc dù cách tuổi tác giữa hai khá lớn, nhưng trông chẳng vẻ gì là già dặn cả. Lông mày rậm, đôi mắt hoa đào sâu thẳm, sống mũi cao thẳng tắp, trai ngời ngời, chẳng mang dáng vẻ lạnh lùng khó gần như cô nàng tưởng tượng.
"Lãng mạn quá mất, bao giờ ông trời mới ban cho em một tấm chồng đây." Tiêu Tâm Nhuỵ than thở.
Chung Hữu Hữu lấy đầu gối huých nhẹ cô nàng: "Không đang cưa cẩm Chu Cẩm Vũ ?"
"Anh tính, tụi em giờ mới chỉ là bạn bè bình thường thôi.” Tiêu Tâm Nhuỵ chữa cháy, đồng thời liếc mắt hiệu cho bạn, như : "Cậu chịu mở miệng hả, nhiều lên! Đừng để cân team một chứ!"
"Chu Cẩm Vũ là ai ?" tò mò hỏi.
Bắt tín hiệu của Tiêu Tâm Nhuỵ, Chung Hữu Hữu dũng cảm xung phong phát ngôn: "Là mà bạn thầm thương trộm nhớ ạ."
Tiêu Tâm Nhuỵ chẳng hề hấn gì khi bóc mẽ. Chuyện cô nàng crush Chu Cẩm Vũ cho cả thế giới cũng chẳng , miễn đừng để là .
Anh bật khẽ: "Cậu cũng học khoa Luật ?"
Lần đến lượt cô lên tiếng: "Không ạ, học khoa Vật lý."
" , cũng trai y chang luôn, , trai hơn nhiều!" Tiêu Tâm Nhuỵ suýt thì vạ miệng, cuống quýt đính chính.
Anh phen thích thú: "Cảm ơn em khen trai."
Tiêu Tâm Nhuỵ gãi cằm hề hề.
Thật kỳ diệu, bầu khí gượng gạo ban đầu dần tan biến. Hình ảnh trong mắt hai cô bạn từ một vị tổng tài uy nghiêm, xa vời vợi trở nên gần gũi, thiện hơn bao giờ hết. Anh khí chất lạnh lùng, phận cao quý, lái chiếc xe sang trọng, nhưng hề tỏ kiêu ngạo. Vì nể mặt cô, thậm chí còn sẵn lòng hùa theo những câu chuyện trẻ con của các cô gái.
Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu còn khép nép như lúc mới lên xe nữa, nhưng cũng thể bung xõa. May nhờ cô cầu nối, khí dọc đường khá hòa nhã và vui vẻ, bắt đầu tìm chủ đề để trò chuyện. Một lúc , mở nhạc lên, cả xe chìm đắm trong những giai điệu êm ái.
Chiếc xe từ từ lăn bánh khu vực quận Đông Thành. Nơi đây dường như vẫn lưu giữ trọn vẹn hồn cốt của chốn Kinh kỳ xưa. Tán lá xanh rì của rặng hòe rủ bóng xuống con đường, che cái nắng gay gắt, hắt những tia sáng lốm đốm lên những mái ngói xám rêu phong. Khu vực quy tụ nhiều con ngõ nhỏ chằng chịt, bảo tồn nguyên vẹn. Nét trầm mặc, cổ kính hòa quyện cùng những yếu tố hiện đại tạo nên một bức tranh sinh động nhưng đầy sâu lắng.
Chiếc Maybach đen dừng bánh cổng một khu tứ hợp viện mái ngói xanh tường gạch đỏ. Khu tứ hợp viện chỉ cách Cố Cung một bức tường, ngước mắt lên là thể thấy Quảng trường Thiên An Môn. Cánh cổng gỗ sơn son tuy lớn, cũng treo biển hiệu, chỉ duy nhất một tấm biển nhà, toát lên vẻ khiêm nhường nhưng vô cùng kín đáo và riêng tư.
"Tới nơi ."
Nghe giọng cất lên từ ghế lái, Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu vẫn còn đang mải mê ngắm nghía cảnh vật bên ngoài. Giọng trầm ấm, đầy từ tính, Tiêu Tâm Nhuỵ đẩy vai bạn, giục giã mau xuống xe.
Cô cúi đầu nhắn tin cho Khâu Tuyết. Bạn báo cũng đến gần đây nhưng tìm thấy nhà cô gửi.
Vừa bước xuống xe đầu , cô thấy bóng dáng Khâu Tuyết đang gò lưng đạp chiếc xe đạp công cộng màu cam chói lóa. Khâu Tuyết cũng nhận , vội vàng phanh xe , nhấc chiếc xe đạp vứt gọn bãi đỗ xe cạnh đó.