Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 21: Benediction - Hương gỗ thông thanh lãnh

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:49
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Ngôn cảm giác lục phủ ngũ tạng như xóc đến lệch cả vị trí. Trái tim cô thót , lòng bàn tay tứa mồ hôi hột. Dù , cô hề la hét mà nhanh chóng lục trong đầu những kỹ năng Phó Lan Chước dạy.

Cô thu ngắn dây cương, ép sát đầu Lẫm Tuyết để tránh hất văng trong những cú xóc nảy dữ dội. Đồng thời, cô cố gắng đạp mạnh chân về phía , ngả . Trong cơn hoảng loạn, cô vẫn giữ sự bình tĩnh để kéo ghì dây cương - điều đó sẽ chỉ con ngựa thêm khó chịu và mất khống chế. Thay đó, hai tay cô đan chéo, nhẹ nhàng nhấc dây cương lên , nhấp nhả từng nhịp một để hiệu cho Lẫm Tuyết dừng .

Khi Phó Lan Chước sầm mặt cưỡi Liệt Phong lao tới, Ôn Ngôn thành công ghìm ngựa. Cô thở hổn hển, sống lưng căng cứng, hai má ửng hồng.

Vẫn hết bàng hoàng, nhưng cô hề trách mắng Lẫm Tuyết mà chỉ đưa tay vuốt ve bộ lông lưng để an ủi nó.

"Em chứ?" Phó Lan Chước căng thẳng cô.

Ôn Ngôn khẽ lắc đầu: "Những gì dạy lúc nãy thật sự hữu ích."

Sự điềm tĩnh toát từ cô chút gì đó ngược với lẽ thường, hề phù hợp với độ tuổi mười tám.

Một cảm giác hưng phấn khó tả dâng lên trong lòng Phó Lan Chước. Anh điều khiển Liệt Phong một vòng quanh Ôn Ngôn và con Lẫm Tuyết, giọng trầm thấp cất lên: "Em lắm."

Tuy nhiên, tình huống nguy hiểm lặp nữa. Anh kẹp chặt bụng ngựa, dừng ngay sát bên cạnh Lẫm Tuyết vươn tay tóm lấy một đoạn dây cương của cô: "Hôm nay tập đến đây thôi, nghỉ ngơi em."

"Vâng." Ôn Ngôn cũng thấm mệt, cô gật đầu đồng ý.

Phó Lan Chước nhảy khỏi lưng Liệt Phong, đó dang tay bế bổng cô xuống. Thực Ôn Ngôn định tự trèo xuống, nhưng cúi đầu thấy sắc mặt cho lắm nên đành ngoan ngoãn lời.

Vừa chạm đất, cô vội bám chặt lấy cánh tay để vững.

Lý Tắc và Trương Quế chứng kiến bộ cảnh tượng thót tim . Đến khi họ hớt hải chạy tới nơi thì rắc rối giải quyết. Cả hai vội vàng cúi đầu xin Ôn Ngôn.

Sự cố bất ngờ quả thực ai lường , một phần cũng do cô quá tự tin khả năng cưỡi ngựa của . Đối với một mới bắt đầu, sự chủ quan đúng là điều tối kỵ.

"Không , vẫn ." Ôn Ngôn nhẹ nhàng xoa dịu họ.

Cả Lý Tắc và Trương Quế đều thầm nghĩ trong bụng, may mà cô , chứ với tay chân nhỏ nhắn mỏng manh thế , lỡ mà ngã ngựa thật thì nhẹ cũng gãy xương, nặng thì e là nguy hiểm đến tính mạng.

Phó Lan Chước thêm lời nào, dẫn Ôn Ngôn đến nghỉ tại một chiếc bàn tròn màu trắng ở khu vực nghỉ ngơi.

Dì Tôn cùng hai thanh niên chu đáo chuẩn sẵn tiệc chiều cho họ. Trên giá bánh ba tầng bày biện đủ món hấp dẫn: bánh crepe mỏng cuộn trứng cá muối, mousse sô-cô-la đen rắc vàng lá, canelé vị xanh và tart việt quất hoa violet.

Đồ uống của Ôn Ngôn là sữa hoa hồng, còn của Phó Lan Chước là một tách bạch . Dì Tôn còn cẩn thận chuẩn riêng cho cô một xô đá nhỏ để uống kèm, bởi ly sữa hoa hồng vốn dĩ ở nhiệt độ thường.

Mặt trời lúc bắt đầu ngả bóng về tây, báo hiệu thời tiết sắp đổi. Phía chân trời xa xa, một đám mây đen đang ùn ùn kéo tới, đan xen những vệt ráng chiều đỏ rực. Ôn Ngôn vẫn cảm thấy dư âm nóng bừng từ trận cưỡi ngựa ban nãy, cổ họng cũng đang khát khô. Cô cầm kẹp gắp một viên đá thả ly .

Rồi gắp thêm viên thứ hai.

Phó Lan Chước đưa mắt sang. Phải đến khi thả viên đá thứ ba ly, cô mới chịu dừng tay và nâng ly lên uống.

Ánh mắt lướt qua khay bánh ngọt, Ôn Ngôn sực nhớ điều gì đó liền sang hỏi: "Anh ơi, chắc hai chú ngựa cũng đói nhỉ."

Hai con ngựa lúc vẫn đang bãi cỏ, hai nhân viên vây quanh chăm sóc. Dưới ánh hoàng hôn, bộ lông của chúng bóng bẩy như khoác lên một dải lụa mượt mà. Đồ bảo hộ lưng cũng tháo xuống hết.

Phó Lan Chước cũng đưa mắt về phía chúng: "Lát nữa sẽ cho chúng ăn."

"Ngựa một ngày cũng ăn ba bữa giống ?"

"Ừm."

"Vậy... thể cho chúng ăn thêm bữa phụ ?"

Bắt gặp đôi mắt đen láy, lấp lánh nét ngây thơ của cô, yết hầu Phó Lan Chước khẽ trượt lên xuống: "Đương nhiên là ."

Ngựa cũng giống như con , chia nhỏ bữa ăn trong ngày là phương pháp ăn uống lành mạnh nhất. Nghe đồng ý, cô hào hứng : "Em tự tay cho chúng ăn."

Phó Lan Chước để cô cất công tới đó. Anh vẫy tay gọi Trương Quế, hiệu cho và Lý Tắc dắt hai con ngựa gần.

Như linh tính, lúc hai chạy tới, đôi mắt to tròn của Lẫm Tuyết hướng thẳng về phía Ôn Ngôn.

Vài phút , hai con tuấn mã với những đường cong cơ bắp mỹ và đôi chân thon dài thong thả dạo bước t.h.ả.m cỏ xanh mướt, tiến về phía khu vực nghỉ ngơi. Hai xô cỏ linh lăng hảo hạng cũng mang đến đặt ngay mặt cô.

Ôn Ngôn tựa hàng rào, bốc một nắm cỏ tươi đưa đến sát miệng Lẫm Tuyết. Nó cúi chiếc cổ cao ngạo xuống, lỗ mũi khẽ phập phồng phả hai luồng ấm nóng há miệng nhai cỏ. Động tác của nó hề vồ vập mà chậm rãi, nhịp nhàng từng tiếng "lạo xạo", trông vô cùng tao nhã.

Ở phía bên , Liệt Phong chỉ hờ hững bằng ánh mắt lạnh nhạt, thi thoảng cào cào móng guốc xuống mặt đất.

Dĩ nhiên Ôn Ngôn hề bỏ quên nó. Đợi Lẫm Tuyết ăn xong, cô cúi xuống bốc một nắm cỏ khác bước tới chỗ Liệt Phong. Chiếc đầu kiêu ngạo của nó uể oải cúi xuống. Mang dáng vẻ như đang ban ân huệ, nó dùng bờ môi khẽ khàng gạt những cọng cỏ , chuẩn xác nhặt lấy những ngọn non nhất nhẩn nha nhai nuốt.

lúc , dì Tôn ôm một bó cà rốt tới.

"Cô Ôn thể cho chúng ăn thêm cái nữa đấy!" Dì tươi rói .

"Dạ ." Cô cầm củ cà rốt đưa tới miệng Lẫm Tuyết, đó lấy thêm một củ nữa đút cho Liệt Phong.

Đống bánh ngọt chiều bày biện bàn cô chẳng màng đụng tới một miếng, bản kịp lót nhưng vô cùng hào hứng với việc cho ngựa ăn.

Phó Lan Chước chắp tay lưng, lặng lẽ một bên ngắm cô, khóe môi bất giác cong lên một nụ mỉm.

Ráng đỏ dần nhạt phai, hoàng hôn chìm khuất hẳn chân núi. Những đám mây đen xám xịt kéo tới che kín bầu trời, và cơn mưa trút xuống.

Cả hai thể nán ngoài trời thêm nữa, bầy ngựa cũng ăn no nê. Có tiến đến che ô cho Phó Lan Chước. Anh cầm lấy chiếc ô đen cán dài, bước tới che chung với cô.

Hai con ngựa Lý Tắc và Trương Quế dắt về chuồng, còn Ôn Ngôn lẽo đẽo theo Phó Lan Chước bước trong nhà.

Dì Tôn đưa cô đến phòng đồ, dùng khăn bông cẩn thận lau qua mái tóc ẩm của cô. Dù trận mưa ban nãy lớn lắm, nhưng tóc cô vẫn vương vài giọt nước mưa. Dì ân cần bảo: "Cô Ôn tắm một lát , phòng tắm ở ngay đằng ."

"Sếp Phó cũng tắm đấy ạ."

Cô thắc mắc dì Tôn , thì dì vui vẻ giải thích rằng đó là thói quen của mỗi đến trường đua. Lần nào cưỡi ngựa xong cũng phòng tắm dội nước cho sạch sẽ.

Nghĩ bụng nếu tắm rửa thì ngợm chắc chắn sẽ bốc mùi khó chịu, sẵn điều kiện ở đây nên cô gật đầu đồng ý.

Phòng tắm của trường đua thiết kế vô cùng xa hoa theo phong cách châu Âu, bên trong còn đặt sẵn một chiếc bồn tắm màu trắng muốt. Dì Tôn chu đáo đến mức theo xả nước nóng giúp cô, còn quên trấn an rằng bồn tắm sạch sẽ, ngày nào cũng cọ rửa nên cô cứ yên tâm sử dụng.

Thực Ôn Ngôn chỉ định tắm vòi sen cho nhanh, nhưng sự nhiệt tình thái quá của dì Tôn, cô bỗng cảm giác nếu ngâm một chút thì quả là lãng phí cái bồn tắm tuyệt . Cuối cùng, cô đành ngầm đồng ý để dì Tôn tiếp tục xả nước.

Khi bồn nước đầy, dì Tôn mới lui ngoài.

Phòng tắm trang đầy đủ thứ cần thiết. Lúc nãy , dì Tôn cũng sắp xếp sẵn khăn tắm, khăn lau mặt dùng một và dép trong nhà cho cô. Ôn Ngôn kiểm tra khóa cửa cẩn thận mới xuống tháo đôi boots cưỡi ngựa. Cô cởi bỏ quần áo, rụt rè nhúng mũi chân bồn nước để thử nhiệt độ.

Độ ấm vặn. Cô bước hẳn trong, để cơ thể từ từ chìm xuống làn nước ngập đến khuôn n.g.ự.c đầy đặn. Mọi lỗ chân lông như giãn nở , cảm giác ngâm trong dòng nước nóng mang sự thư thái đến tột cùng.

Đoàng —

Bên ngoài, một tia chớp rạch xé bầu trời, kèm theo là tiếng sấm rền vang. Mưa trút xuống ngày một nặng hạt. Hai giúp việc trong phòng ăn vội vã đóng chặt tất cả các cửa sổ .

Phó Lan Chước lúc tắm xong. Anh sấy tóc mới khô một nửa, những giọt nước li ti vẫn còn đọng ngọn tóc mái chẻ ngôi 4/6. Thấy bước tới, một giúp việc nhanh nhẹn tiến đến kéo ghế ở bàn ăn.

Khi xuống, dì Tôn mang quyển thực đơn tới: "Thưa , gọi món nhé."

"Cô Ôn ?" hỏi.

"Cô vẫn đang tắm thưa . Phụ nữ bao giờ cũng tốn thời gian chăm chút hơn mà. Cậu cứ chọn món , sẽ báo đầu bếp chuẩn luôn. Đợi cô Ôn tắm xong thể dùng bữa ngay.” dì Tôn tít mắt đáp.

Phó Lan Chước hướng ánh mắt ngoài cửa sổ. Cơn mưa điên cuồng trút xuống như cuốn phăng thứ trở về thời kỳ nguyên thủy. Bầu trời u ám tối mịt mù. Anh khẽ siết chặt quai hàm, hừm một tiếng nhận lấy cuốn thực đơn.

Ngâm thêm một lúc, làn da Ôn Ngôn bắt đầu ửng lên một lớp màu hồng nhạt. Cô thoải mái cựa quậy các ngón chân, cảm thấy cũng đến lúc ngoài. Những bọt xà phòng nổi bồng bềnh mặt nước xô dạt khi cô lên bước khỏi bồn tắm, lững thững xỏ dép tới vòi hoa sen.

Tắm rửa xong xuôi, Ôn Ngôn thấy một chiếc máy sấy tóc gắn tường gần bàn trang điểm. Đây là loại máy sấy cảm ứng, cô tháo khăn trùm đầu xuống định tự sấy thì dì Tôn hớt hải chạy : "Để sấy cho cô Ôn!"

"Dạ cần ạ, cháu tự ."

"Đưa đưa , cứ để cho!"

Sự nhiệt tình của dì Tôn khiến cô thể chối từ thêm nào nữa, đành ngoan ngoãn giao máy sấy. Dì Tôn ấn cô xuống bàn trang điểm, một tay cầm máy sấy, một tay luồn những lọn tóc đen nhánh. Chỉ cần ngước mắt gương là thể chiêm ngưỡng ngay vẻ "khuê nữ xuất thủy" của Ôn Ngôn.

Mỹ nhân bước khỏi phòng tắm, làn da đến ngỡ ngàng. Đôi má cô hây hây sắc hồng phớt của hoa tường vi, lan tỏa nhẹ từ gò má đến tận mang tai. Những giọt nước đọng ngọn tóc thỉnh thoảng rơi tí tách, đậu hõm xương quai xanh tạo thành một vũng nước nhỏ lấp lánh. Vẻ sắc sảo mang tính sát thương cao thu hút ánh , khiến thể nào dứt . Còn suối tóc đang gọn trong tay dì Tôn thì mềm mượt, óng ả chẳng khác nào một dải lụa thượng hạng.

Đến khi sấy tóc xong, Ôn Ngôn liếc đồng hồ mới giật nhận sáu rưỡi tối. Thảo nào bụng cô bắt đầu sôi réo rắt. Có lẽ Phó Lan Chước tắm xong từ lâu và đang đợi cô. Cô nhanh chóng quần áo rảo bước ngoài.

Dì Tôn dẫn cô dọc theo một hành lang dài, tiến một phòng ăn vô cùng rộng lớn. Bốn bức tường ở đây ốp ván gỗ màu hạt dẻ chạm trổ tinh xảo, kéo dài từ sàn lên đến tận trần nhà cao vút và kết nối với những đường viền thạch cao hình hoa hồng tuyệt mỹ. Chính giữa trần nhà treo một chiếc đèn chùm khổng lồ từ đồng thau và pha lê. Ánh sáng xuyên qua hàng ngàn lăng kính pha lê tạo nên những vệt sáng lung linh chiếu rọi khắp căn phòng. Trên tường treo rải rác những bức tranh sơn dầu phong cảnh và cả những bức tranh khắc đồng cổ điển về chủ đề ngựa.

Dưới chiếc đèn chùm là một chiếc bàn dài hình chữ nhật trải khăn màu xanh rêu, đủ chỗ cho cả chục . Phó Lan Chước đang ở đó, điện thoại áp sát bên tai.

Thấy cô bước tới, khẽ vẫy tay hiệu. Ôn Ngôn tiến gần thì một giúp việc nhanh nhẹn kéo sẵn chiếc ghế ngay sát bên . Cô tới và tự nhiên xuống. Thấy , cô gỡ quai chiếc túi xách vai xuống.

"Tạm thời , ." Không chuyện lâu thêm, cúp máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-21-benediction-huong-go-thong-thanh-lanh.html.]

Dì Tôn cùng hai thanh niên đẩy một chiếc xe đẩy thức ăn tiến . Ôn Ngôn chăm chú họ lượt dọn từng món ăn lên bàn. Còn Phó Lan Chước khi cúp điện thoại thì chăm chú ngắm góc nghiêng của cô.

Dì Tôn vòng sang phía , tay cầm một chai vang Romanée-Conti định rót rượu thì giơ tay cản : "Không cần ."

Dì mỉm gợi ý: "Thưa , ngoài trời mưa lớn thế , chẳng bao giờ mới tạnh, là đêm nay ngủ trang trại ạ? Hoặc nếu đợi tạnh mưa, thể để Lý Tắc lái xe đưa và cô Ôn về thành phố cũng ."

Dì Tôn thừa hôm nay tự lái xe đến, nên lúc về kiểu gì cũng sắp xếp tài xế cho . Phó Lan Chước từ chối nữa: "Không cần."

"Đêm nay cũng đây."

Bị từ chối liên tiếp hai , dì Tôn hiểu ý liền gật đầu, cố khuyên can nữa: "Dạ thưa ."

Dì đang định cất chai rượu về xe đẩy thì vô tình chạm ánh mắt trong veo của Ôn Ngôn. Dì lập tức đổi hướng tới cạnh cô: "Cô Ôn , sếp Phó tối nay uống rượu, còn cô thì ? Cô dùng thử một chút ?"

"Rượu vang đỏ ạ?"

" cô. Cô Ôn thích loại nào? Để xuống hầm rượu lấy cho cô nhé!" Sự phục vụ chu đáo và nhiệt tình của dì Tôn thành công khơi dậy sự hứng thú trong cô.

sang thăm dò: "Em uống một chút ?"

Giọng điệu cô ngoan ngoãn hệt như một đứa trẻ đang xin phép lớn.

Dù trong bụng từ chối, nhưng rốt cuộc vẫn chiều theo ý cô: "Được."

Khóe môi cô cong lên: "Vậy em nếm thử một chút thôi, dì rót cho cháu một ít là ạ."

Cô vẫn quên chuyện đêm qua lỡ uống hơn một ly mà say bí tỉ đến mức ngủ , nên tối nay dám uống nhiều nữa.

Dì Tôn vui vẻ rót rượu ly cho cô.

Thức ăn dọn lên đầy đủ. Phó Lan Chước cầm đũa gắp một chiếc đùi gà bỏ bát cô: "Uống rượu lúc bụng đói , em ăn chút gì lót ."

..." Ngón tay chạm thành ly thủy tinh của Ôn Ngôn vội rụt , chuyển sang cầm đũa.

tại gắp cho cô... đùi gà chứ? Gặm đùi gà mặt trông cứ mất tư cách .

lúc bụng sôi lên một tiếng, cô đành gác đắn đo, dùng đũa gắp chiếc đùi gà lên c.ắ.n một miếng. Chiếc đùi gà hầm mềm rục cùng sốt kem bơ, phần thịt cực kỳ mềm mịn, béo ngậy. Hương vị thơm ngon lập tức đ.á.n.h thức giác quan của cô.

Chất tóc của cô quá đỗi tơi xốp, mềm mượt nên cứ thi thoảng xõa xuống lòa xòa mặt. Cô đưa tay vuốt tóc lên tận hai . Dì Tôn tinh mắt liền rút từ trong túi tạp dề một dải lụa màu xanh lam, định bước tới buộc tóc cho cô thì bỗng khựng khi thấy cánh tay vươn .

Dì Tôn hiểu ý, liền đặt dải lụa tay . Ôn Ngôn đầu , vặn chứng kiến cảnh đó.

Phó Lan Chước cầm dải lụa dậy, vòng lưng cô: "Để buộc cho em."

"Vâng ạ."

Bên ngoài rền vang một tiếng sấm sét x.é to.ạc bầu trời, hạt mưa rơi xuống vội vã, dồn dập hơn. Hàng mi cô khẽ rung lên, ánh mắt lơ đãng hướng về ô cửa kính đang nhạt nhòa bởi những vệt nước mưa chảy ròng ròng.

Hôm nay một bộ đồ khác, chiếc áo thun đen bộ đồ cưỡi ngựa lúc chiều, mà là một chiếc áo sơ mi màu xanh lam xám. Tay áo hai bên chỉ cài hờ một nút, xắn gọn gàng lên tận cẳng tay, kho để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc, mạnh mẽ và làn da trắng trẻo. Mười ngón tay thon dài của thao tác quá thành thạo nhưng vô cùng tập trung, tỉ mỉ gom gọn mái tóc đen nhánh của cô . Anh dùng dải lụa quấn hai vòng, thắt chặt buộc thành một chiếc nơ con bướm xinh xắn.

Anh dáng cao, lúc lưng cô, bóng đổ xuống gần như bao trùm lấy bộ cơ thể cô.

Dùng bữa xong, mưa vẫn tạnh hẳn nhưng cũng ngớt phần nào. Cả hai nán trường đua thêm nữa. Lý Tắc, Trương Quế và dì Tôn cùng tiễn họ lên xe.

"Anh ơi, lái xe chậm thôi nhé." Vừa cài xong dây an , cô dặn dò .

Khóe môi khẽ nhếch lên: "Ừm."

Chiếc Maybach đen tuyền dần mất hút trong màn mưa, chầm chậm lái khỏi cổng trường đua. Trời mưa lái xe thì nhất là nên chuyện nhiều để giữ sự tập trung, cô cũng chủ động giữ im lặng. Dần dà cô lúc nào , mãi đến khi xe gần tới trường mới tỉnh giấc.

Lúc tỉnh , cô thấy đắp sẵn một tấm chăn len từ bao giờ. Hơi ấm từ hệ thống sưởi trong xe tỏa phà phà.

Chiếc xe tiến cổng khu căn hộ Lam Huyên, chạy thẳng về phía tòa nhà 13. Lúc cũng quá muộn, mới chỉ chín giờ tối. Dưới sảnh ký túc xá thưa thớt qua . Cơn mưa tạnh hẳn, để mặt đường ẩm ướt lấp lánh ánh đèn đường vàng vọt.

Khi cô hạ kính xe xuống thì bất ngờ chạm hai ánh mắt quen thuộc. Là Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu, hai cô nàng vẻ như tự học ở thư viện về, đang đó vẫy tay rối rít gọi cô.

Cô cũng mỉm đưa tay vẫy . Chiếc xe vẫn tiếp tục lăn bánh, bỏ hình bóng hai cô bạn phía .

Đến sát tòa nhà 13, lúc Phó Lan Chước chuẩn dừng xe, hỏi: "Lúc nãy em gặp ai thế?"

"Bạn cùng phòng của em ạ.” cô sang đáp.

Trong lúc cô tháo dây an , Tiêu Tâm Nhuỵ và Chung Hữu Hữu cũng tản bộ về đến cửa ký túc xá. Vẻ mặt hai cô nàng ánh lên vẻ tò mò hóng hớt vô cùng, đặc biệt là Tiêu Tâm Nhuỵ, đôi mắt sáng rực lên như chổi, vẻ chạy gần tám chuyện nhưng Chung Hữu Hữu kéo tay lôi mất.

...

"Ây da! Cậu cái quái gì ." Tiêu Tâm Nhuỵ vùng vằng giật mạnh quai balo. Thực cô nàng cũng chỉ chút kích động thế thôi, chứ dám "to gan" phá đám gian riêng tư của , sẽ khiến Ôn Ngôn ngại chín mặt mất.

Chung Hữu Hữu lẳng lặng lấy thẻ quẹt cửa, buồn đáp lời.

Vừa bước qua cửa, Tiêu Tâm Nhuỵ bắt đầu hưng phấn: "Tối nay trời mưa to như trút nước thế , còn tưởng sếp Phó sẽ đưa Tiểu Ngôn về chứ lị."

"Hai họ mới hẹn hò bao lâu , mà dám qua đêm ở ngoài ."

"Cậu cổ hủ thế , tụi lớn cả mà!"

Chung Hữu Hữu bực dọc đáp: "Người lớn yêu thì quyền tùy tiện buông thả ?"

Nhận sắc mặt cô bạn vẻ khó coi, Tiêu Tâm Nhuỵ huých nhẹ tay cô nàng: "Cái mặt cứ nhăn nhó thế hả? Ai chọc giận ."

Chung Hữu Hữu kìm nữa, bộc bạch: "Thực ... lo cho Tiểu Ngôn..."

"Hả? Lo chuyện gì cơ?"

"Cậu thấy sự chênh lệch giữa Phó Lan Chước là quá lớn ? Tuổi tác, vốn sống, trải nghiệm... Mấy lão già đó lắm chiêu trò thủ đoạn lắm. Nhỡ may đường ai nấy , chịu tổn thương sâu sắc nhất chắc chắn sẽ là Tiểu Ngôn."

Câu khiến Tiêu Tâm Nhuỵ rơi trầm ngâm trong vòng hai giây. cũng chỉ đúng hai giây, cô nàng huých nhẹ bạn : "Ôi dào, yêu một đàn ông hoàng kim như Phó Lan Chước là hời to ! Nghĩ ngợi sâu xa gì cho mệt óc. Mà thấy cũng hưởng phết đấy chứ, Tiểu Ngôn chân ướt chân ráo lên Yến Thành học lọt ngay mắt xanh của . Với nhan sắc khuynh nước khuynh thành của Tiểu Ngôn, dù là Phó Lan Chước thì sớm muộn gì cũng mấy đại gia thiếu gia nhà giàu khác theo đuổi thôi. Kể cả chia tay thật, thì đó vẫn là một đoạn tình cảm thanh xuân tươi đáng nhớ cơ mà."

Nhan sắc là một thứ vũ khí lợi hại, nhưng một cô gái chỉ nhan sắc thì đó thể là một bi kịch. May mắn , Ôn Ngôn nhà là... một con gái TÀI SẮC VẸN TOÀN!

Những lý lẽ sắc bén của Tiêu Tâm Nhuỵ khiến Chung Hữu Hữu đuối lý, phản biện thế nào.

...

"Ừm... Các bạn cùng phòng của em vẻ khá tò mò về đấy."

"Chắc cũng tò mò về chuyện tình cảm của chúng nữa."

Thấy hai cô bạn khuất trong tòa nhà, Ôn Ngôn kéo cửa kính xe lên, sang với .

Khóe môi Phó Lan Chước nở một nụ mỉm: "Vậy để hôm nào mời các bạn ăn một bữa nhé."

Cô chớp mắt: "Ngày mai luôn ạ?"

"Lúc nào cũng ."

"Để em hỏi xem các rảnh lúc nào nhé."

Việc khiến cô chút bất ngờ, liền vui vẻ nhận lời: "Vâng ạ."

Không khí ban đêm ẩm ướt, nhưng gian trong xe phần oi bức. Cô xách chiếc túi lên, : "Em xuống xe đây ."

Phó Lan Chước cô chằm chằm, vẻ mặt như thôi, cuối cùng chỉ khẽ "ừm" một tiếng trầm khàn.

Rượu thì gan cũng lớn hơn. Dù tối nay cô chỉ nhấp môi một ngụm vang đỏ mỏng dính, nhưng đôi mắt cô vẫn kìm mà dừng đôi môi của , khẽ nuốt nước bọt.

Hơi thở chợt ngưng trệ. Chỉ một thoáng thất thần, ở ghế lái nhoài tới hôn cô. Sau gáy cô truyền đến cảm giác ấm nóng, là lòng bàn tay thô ráp của .

Bàn tay cô đang nắm tay nắm cửa xe vô lực buông thõng xuống.

Tiếng nhịp tim đập thình thịch vỡ òa, thở đan xen , sự nóng ran lan nhanh từ mang tai. Cô hôn đến mức mặt mày đỏ bừng, bủn rủn, mềm nhũn . Hương gỗ thông thanh lãnh đặc trưng của vây lấy cô.

Cứ ngỡ sẽ dừng , nhưng khi cô khẽ hé mắt , bắt gặp đường quai hàm căng cứng của , tiếp tục dấn tới nồng nhiệt hơn. Nụ hôn kéo dài lâu, cuối cùng cũng lùi .

"Về em.” cô tiếng thì thầm.

Giọng khàn đặc, đục ngầu vì đè nén.

Cô thẽ thọt "" một tiếng, bàn tay siết chặt quai túi xách. Trước khi bước xuống xe, cô rướn thơm chụt một cái thật nhanh lên má .

 

Loading...