Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 20: Benediction - Anh sẽ dành cho Ôn Ngôn những điều tốt đẹp nhất…

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:48
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi môi cô mềm mại, thở ngọt ngào.

Khóe trán Phó Lan Chước khẽ căng . Anh dừng , ngắm khuôn mặt ửng hồng đỏ lựng của Ôn Ngôn. Đẹp đến nao lòng.

Anh cũng hôn lên gò má .

Ôn Ngôn c.ắ.n khẽ môi .

Ngay giây tiếp theo, Phó Lan Chước áp sát, nụ hôn nữa phủ kín. Ôn Ngôn thoáng rùng . Sự ẩm ướt, mơn trớn nhè nhẹ đôi môi vẫn rõ rệt như , khiến mê đắm đến mức dứt .

Cơ thể cô vô thức nép sát . Sự kiềm chế của Phó Lan Chước vỡ vụn từng mảng, chẳng thể cản nổi bản năng, ôm ghì lấy eo cô, đào sâu thêm nụ hôn.

Ôn Ngôn cảm giác như sắp thiếu dưỡng khí, cả nóng ran. Nụ hôn còn nhẹ nhàng lướt qua như chuồn chuồn đạp nước ban nãy nữa, Phó Lan Chước liên tục tăng lực mút mát mãnh liệt hơn. Chú gấu bông trong tay cô rơi xuống, cô vòng tay qua ôm lấy cổ .

Thế giới bỗng chốc thu bé , chỉ còn quẩn quanh nơi những nhịp chạm ấm áp và ẩm ướt. Ôn Ngôn dần bắt kịp nhịp độ của nụ hôn, hòa nhập sâu hơn so với lúc đầu. Cô tận hưởng cảm giác Phó Lan Chước hôn, thậm chí thích ôm trọn trong vòng tay, hít căng lồng n.g.ự.c mùi hương đặc trưng của .

Ý thức trở nên mơ hồ, cơ thể càng thêm đê mê, mềm nhũn. Ôn Ngôn suýt chút nữa bật một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, nhưng ngay lúc đó, luồng nhiệt nóng rẫy đột ngột rút lui.

Hơi thở nồng ấm vuột mất, khí trong lành ùa khoang mũi. Ôn Ngôn mở to đôi mắt ướt át.

Vẫn còn chút dư âm rùng lan tỏa trong cơ thể, ánh mắt cô chạm đôi mắt đen sâu thẳm của Phó Lan Chước.

hiểu dừng đột ngột như . Thực ... cô vẫn hôn đủ...

Sắc mặt Phó Lan Chước vẻ , ánh mắt trầm xuống.

"Anh ơi..." Ôn Ngôn gọi.

Phó Lan Chước khẽ chau mày.

Ngay khoảnh khắc , nhận việc hôn xong còn dằn vặt, khó chịu gấp vạn lúc hôn.

Ngay từ ngày trót yêu Ôn Ngôn, đáng lẽ vạn tiễn xuyên tâm mới .

Cô còn quá nhỏ.

Đôi mắt to tròn, ướt át, trong veo của Ôn Ngôn vẫn đang ngước . Phó Lan Chước vươn tay xoa đầu cô: "Kỹ thuật hôn của tệ quá."

Ôn Ngôn ngẩn : "Không ạ..."

Cô thấy mà...

Là do kỹ thuật của cô kém thì .

"Anh ơi, đây là đầu tiên em hôn ai đó."

Phó Lan Chước cô chằm chằm, bàn tay trượt xuống véo nhẹ má cô.

Gò má đỏ ửng, hệt như miếng bạch ngọc tinh khôi điểm tô thêm một nét chu sa.

Chẳng quan tâm gì thêm nữa.

Hơi thở tiến sát, một nữa ngậm lấy đôi môi cô.

Ôn Ngôn ngoan ngoãn yên, hề né tránh, mặc cho hôn.

Cô bấu chặt lấy cánh tay Phó Lan Chước.

từng nghĩ nụ hôn đầu của hai thể kéo dài lâu đến . Phó Lan Chước hôn đến mức khiến môi cô tê rần rần.

cô chẳng hề thấy sợ chút nào.

Cảm nhận nhịp thở của Phó Lan Chước trở nên gấp gáp, nặng nhọc. Lúc buông cô , c.ắ.n nhẹ lên vành môi cô một cái. Ôn Ngôn theo bản năng vùi đầu n.g.ự.c . Phó Lan Chước ôm gọn cô, cúi đầu dái tai đỏ rực của cô.

"Trưa nay em ăn gì?" Giọng khàn đặc.

Ôn Ngôn tựa n.g.ự.c , vòng tay ôm eo , khẽ đáp: "Hôm nay em ăn cá nướng."

...

Hai ôm thêm một lúc, Phó Lan Chước hành động gì xa hơn. Khi ôm đủ, Ôn Ngôn với khuôn mặt ửng đỏ lùi .

quyền chọn nhà hàng, còn Phó Lan Chước thì kiên nhẫn đợi ở ghế lái.

Ôn Ngôn cũng hiểu tại trong đầu lúc bật món cá nướng.

Có lẽ vì đói, và cũng thể do lúc nãy trong giờ giải lao mười phút khi dạy kèm cho Nhậm Tinh Dương, cô tình cờ thấy Khâu Tuyết chia sẻ đoạn clip idol của cô nàng đang ăn cá nướng trong nhóm chat.

Idol đó Chung Hữu Hữu cũng hâm mộ.

Sợ khẩu vị của Phó Lan Chước quá kén chọn, cô thèm để ý đến giá cả mà chỉ chăm chăm xem đ.á.n.h giá và gian nhà hàng. Chọn xong xuôi, cô đưa điện thoại cho Phó Lan Chước xem.

Anh cầm điện thoại của cô thì màn hình hiện lên một cuộc gọi đến, gọi là: Bà nội.

Thấy , Ôn Ngôn vội : "Để em điện thoại nhé."

"Ừ." Phó Lan Chước đưa điện thoại cho cô.

Đã nửa tháng bà nội Ôn Tần Hoa mới gọi điện , chuyện gì chỉ đơn giản là gọi hỏi thăm.

"Dạ alo, bà ạ."

"Mộc Mộc đang gì đấy cháu?" Giọng Ôn Tần Hoa vang lên trong điện thoại.

"Cháu... , cháu đang chuẩn ăn trưa ạ." Ôn Ngôn trả lời.

nhiều, càng tiện nhắc đến Phó Lan Chước.

Cô mới chân ướt chân ráo bước đại học bạn trai, nếu bà chuyện chắc chắn sẽ dễ dàng chấp nhận.

"Thế , căn tin đại học Thanh Hoa đồ ăn rẻ lắm. nếu cháu ngoài ăn thì cứ thoải mái , đừng tằn tiện quá ? Lâu lâu ngoài ăn bữa ngon, rủ mấy đứa bạn cùng phòng cùng cho vui."

"Vâng, cháu ạ."

"Bà ơi, chân bà khỏi hẳn ạ?" Ôn Ngôn hỏi han. Cách đây ba ngày gọi điện, bà thể bình thường, ảnh hưởng gì, chỉ là thể nhảy đầm ở quảng trường thôi.

"Khỏi , khỏi ! bác Hai cháu chán lắm! Nhất quyết cho bà nhảy với bà Tuệ, bà tức c.h.ế.t ." Ôn Tần Hoa cằn nhằn với Ôn Ngôn.

Ôn Ngôn bật : "Bà ơi, bà ráng tĩnh dưỡng thêm một thời gian nữa cho khỏe hẳn hẵng nhảy ạ."

Ôn Tần Hoa cảm nhận rõ rệt Ôn Ngôn dạo cởi mở hơn nhiều, giọng điệu thoải mái, rạng rỡ.

"Thôi , cháu hùa với bác Hai ăn h.i.ế.p bà chứ gì." Ôn Tần Hoa thở dài: “Mộc Mộc , đêm qua bà mơ thấy bố cháu. Dạo cháu mơ thấy nó ?"

Ôn Ngôn khựng .

"Cháu ạ."

Bố Ôn Ngôn qua đời từ khi cô còn bé xíu, cách đây nhiều năm. Lâu lắm cô cũng gặp ông trong giấc mơ.

Gần đây cô chỉ mơ thấy Ngôn Bình hai .

"Đêm qua bà tự nhiên mơ thấy nó.” già suy nghĩ nhiều, bà dặn dò Ôn Ngôn: "Cháu ở trường nhớ chăm sóc bản cẩn thận nhé. Hết tiền cứ bảo bà."

"Vâng, cháu đủ dùng mà bà." Ôn Ngôn ngoan ngoãn đáp.

"Được , bà cúp máy đây, bà xem tivi tiếp. Cháu lo học hành cho nhé."

Không gian trong xe khá nhỏ, Phó Lan Chước ngay ghế lái nên cũng loáng thoáng nội dung cuộc gọi. Khi Ôn Ngôn cúp máy, cô chằm chằm.

"Mộc Mộc, đó là tên ở nhà của em ?"

Ôn Ngôn sang: "Vâng, năm em sinh là năm song xuân, Thiên Can là Giáp Mộc. Ngày em chào đời Nhật Nguyên là Ất Mộc, giờ sinh Thời Trụ là Giáp Mộc. Bát tự của em ngũ hành Mộc quá vượng, nên lấy chữ 'Mộc' tên ở nhà cho em luôn."

"Chữ Ngôn trong tên em, ngũ hành hình như cũng thuộc Mộc." Phó Lan Chước .

Chuyện cũng rành nữa.

Ôn Ngôn gật đầu: " thế ạ."

"Hơn nữa, Ngôn cũng là họ của em."

Phó Lan Chước cô: "Tình cảm của bố em chắc hẳn sâu đậm ?"

Ôn Ngôn lặng im một thoáng mới đáp: "Vâng."

Trong ký ức của cô, đó là một thứ tình cảm vô cùng đẽ.

Bố yêu . Vì thế nên dù bố Ôn Hành qua đời nhiều năm, Ngôn Bình bao theo đuổi nhưng bà vẫn quyết định ở góa, bước nữa.

Ngày Ngôn Bình bệnh nặng qua đời, cô đau đớn đến tột cùng, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô thấy... mừng cho bà.

Bởi cuối cùng, Ngôn Bình cũng thể gặp bố Ôn Hành .

Ở thế giới bên , chắc chắn bố Ôn Hành đợi Ngôn Bình lâu, lâu .

"Anh ơi, chuyện của bố em, em từng kể với . Họ..."

"Anh ." Ôn Ngôn dứt câu, Phó Lan Chước ngắt lời, khiến cô sững sờ.

Anh .

Anh điều gì cơ.

Phó Lan Chước cô, vươn tay chạm nhẹ má cô, thẳng thắn thừa nhận: "Anh cho điều tra em."

"..."

"Từ lúc nào ạ?" Ôn Ngôn hỏi .

"Sau thứ hai vô tình gặp em." Phó Lan Chước khẽ nựng má cô: “Lúc tò mò về em vô cùng. Anh thứ về em, hiểu rõ con em."

Ôn Ngôn ngẩn tò te.

Hóa từ lúc , Phó Lan Chước bắt đầu chú ý đến cô .

"Lúc đó... thích em ?" Cô hỏi thẳng thừng.

"Ừ." Phó Lan Chước ngần ngại gật đầu.

Ôn Ngôn gì thêm.

"Em thấy đáng sợ ?" Phó Lan Chước tự nhạo chính , nhếch mép hỏi.

Ôn Ngôn lắc đầu: "Không hề..."

Vào thời điểm đó, cô cũng tò mò về , chỉ là đến mức cuồng nhiệt như mà thôi.

Phó Lan Chước xích gần, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô.

Hàng mi Ôn Ngôn khẽ rung lên.

"Sau đây, sẽ luôn bên em." Giọng Phó Lan Chước trầm xuống, thì thầm tai cô.

chỉ thế.

Anh sẽ dành cho cô những điều nhất, bởi cô xứng đáng với điều tuyệt vời thế gian .

Ôn Ngôn nhoẻn miệng : "Vâng..."

Không kìm lòng , cô lao lòng , ôm chầm lấy , dụi đầu lồng n.g.ự.c vững chãi .

" em thấy buồn nhiều .” Ôn Ngôn , giọng rủ rỉ trong lòng .

Phó Lan Chước cúi xuống cô.

"Em nghĩ cái c.h.ế.t là điểm kết thúc."

"Bố em chỉ đang đến một thế giới khác, em cũng sẽ đến đó thôi."

Câu của cô khiến Phó Lan Chước chấn động. Cõi lòng thoáng dịu . Anh đưa tay vỗ về tấm lưng mảnh khảnh của cô, ừ khẽ một tiếng.

Quán cá nướng Ôn Ngôn chọn cách đó hai mươi phút xe. Sợ đến nơi xếp hàng chờ đợi nên cô nhanh trí gọi điện đặt bàn . Quán trong một trung tâm thương mại ở Tam Lý Đồn. Lúc hai đến nơi vẫn đến giờ cao điểm ăn trưa nên quán quá đông đúc. Bàn cô đặt cũng xếp ở một góc khuất yên tĩnh.

Ánh nắng 11 giờ trưa xuyên qua rèm tre mành treo ở khung cửa kính sát đất, trở nên êm dịu và trong veo, rải đều lên nền gạch đá vôi tông màu be trang nhã của quán.

Bức tường hề trang trí cầu kỳ, chỉ điểm xuyết vài bức tranh thủy mặc hiện đại họa cảnh gợn sóng nước và đàn cá tung tăng bơi lội. Không gian phảng phất chút hương thơm the mát đặc trưng của tiêu xanh tươi.

Ôn Ngôn đối diện Phó Lan Chước, cúi đầu chăm chú lật giở cuốn sổ nhỏ lôi từ trong túi . Dưới ánh sáng dìu dịu, làn da cô toát lên vẻ mượt mà như ngọc noãn, thể thấy lỗ chân lông. Sắc hồng khỏe khoắn từ sâu bên trong da ửng lên đầy sức sống. Hàng mi dày như rèm cửa đổ bóng hai mảng tối mờ khóe mắt.

Phó Lan Chước nhấp một ngụm bưởi đá mà phục vụ mang lên. Ánh mắt vô thức trượt xuống, dừng ở bàn tay Ôn Ngôn đang cầm cuốn sổ.

Những ngón tay thon dài mềm mại, móng tay cắt tỉa gọn gàng, bóng bẩy tự nhiên như vỏ sò.

Phó Lan Chước nhẹ nhàng đặt ly xuống, hỏi: "Em đang xem gì ?"

"À, cũng thể coi là truyện tranh ạ. Anh xem ." Ôn Ngôn chìa cuốn sổ nhỏ về phía . "Cái là quà tặng của bé em đang kèm gia sư đấy. Thành tích môn Toán của nhóc lẹt đẹt lắm nên bố mới thuê em về dạy. Cơ mà nhóc vẽ vời hồn lắm. Mấy bức truyện tranh trong chắc là do nhóc tự sáng tác."

Phó Lan Chước nhận lấy, lật qua vài trang. Những nét vẽ bay bổng, nội dung độc đáo kèm theo câu chữ dí dỏm, toát lên sự hồn nhiên của trẻ thơ.

"Vẽ khá thật." Phó Lan Chước đ.á.n.h giá.

Lúc , món ăn chính bưng lên. Thay vì dùng chiếc khay sắt thông thường, quán dùng chiếc nồi đất nung hình chữ nhật màu đen nhám. Phục vụ mang bao tay cẩn thận mở vung nồi, ngay lập tức, một làn khói nghi ngút mang theo hương vị đậm đà lan tỏa khắp gian.

Lớp da cá khi nướng chín vàng ươm, tỏa ánh vàng bóng bẩy. Con cá rạch dọc lưng một cách hảo, trải rộng lớp rau củ thanh mát gồm măng tây, ngó sen, củ cải. Dầu nóng sôi lăn tăn sủi bọt, hương thơm quyến rũ xộc thẳng khứu giác.

Đã lâu Ôn Ngôn mới thưởng thức món cá nướng.

ngờ tiếp theo ăn món cùng với Phó Lan Chước.

Anh đưa cuốn sổ nhỏ cho cô, giục: "Ăn thôi nào."

Ôn Ngôn gật đầu, cầm đũa gắp một miếng thịt lưng cá. Lớp vỏ bên ngoài giòn rụm, khi nhai chầm chậm, phần mỡ béo ngậy của cá lăng cùng nước sốt ngọt thanh tươm , lan tỏa nơi đầu lưỡi.

"Anh ơi, thấy ngon ?" Ôn Ngôn hỏi Phó Lan Chước.

Cô lo quen ăn. Món cá nướng là đặc sản Tứ Xuyên, nổi tiếng với độ cay tê nồng đậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-20-benediction-anh-se-danh-cho-on-ngon-nhung-dieu-tot-dep-nhat.html.]

Dù cô cẩn thận gọi mức độ cay ít nhất.

"Hơi cay một chút, còn thì . Hương vị khá ngon." Phó Lan Chước bỏ đũa xuống, bưng ly bưởi lên nhấp một ngụm.

Sau đó, Ôn Ngôn thấy gọi thêm hai ly nước giải khát nữa.

"..."

Bước khỏi nhà hàng bữa trưa, Ôn Ngôn khẽ vuốt ve chú gấu Rilakkuma móc túi xách, ngước Phó Lan Chước : "Anh ơi, em dẫn ăn mấy món thanh đạm thôi nhé. Món ăn Tứ Xuyên vẻ hợp với lắm."

"Nếu ăn quen thì cứ thẳng với em nha." Đừng cố chịu đựng.

"Đâu , thấy bình thường mà. Con luôn trải nghiệm những điều mới lạ chứ." Phó Lan Chước phản bác.

Ôn Ngôn nghi hoặc: "Thật ạ?"

Khuôn mặt điển trai của còn ửng lên vì cay, đôi môi mỏng cũng sưng đỏ hơn một chút.

Anh mỉm : "Thật mà."

"Nếu thích, chẳng động đũa."

Thật thì, cùng ăn với Ôn Ngôn, cảm giác ngon miệng hơn hẳn lúc ăn một .

Khóe môi Ôn Ngôn khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ rạng rỡ.

Ăn trưa xong, Phó Lan Chước đưa cô đến câu lạc bộ đua ngựa tư nhân của .

Đi mất hơn bốn mươi phút.

Phóng tầm mắt xa, một thảo nguyên xanh mướt ngập tràn trong nắng chiều trải dài vô tận. Câu lạc bộ đua ngựa rộng đến 70 mẫu, đằng xa là dòng sông Vĩnh Định êm đềm, mặt nước lấp lánh phản chiếu ánh nắng xuyên qua kẽ lá.

Kiến trúc chủ đạo của khu là những căn biệt thự phong cách miền Tây nước Mỹ cổ điển, trầm mặc mà tinh tế. Tường gạch màu đỏ nâu kết hợp với những cây cột trắng toát lên sự uy nghi, tĩnh mịch. Một bên là khu huấn luyện trong nhà quy mô đồ sộ, bên là dãy chuồng ngựa kéo dài tít tắp.

"Câu lạc bộ đua ngựa do bố xây dựng. Năm năm , khi lên tiếp quản Diệu Hằng, ông giao luôn nơi cho .” Phó Lan Chước với Ôn Ngôn khi cả hai bước xuống xe và về phía chuồng ngựa.

Mấy năm nay sức khỏe ông Phó Diệp Xuân giảm sút nên gần như còn ghé qua đây nữa.

"Anh đến đây ạ?" Ôn Ngôn hỏi.

"Hồi cấp hai, cấp ba thường xuyên tới. Sau bận rộn hơn nên thưa dần, chắc mỗi tháng chỉ tạt qua độ hai ba ."

Ôn Ngôn tò mò ngó nghiêng khắp nơi. Cả câu lạc bộ đua ngựa rộng lớn , ngoài vài nhân viên việc thì vắng tanh, vắng ngắt. Có nghĩa là những lúc Phó Lan Chước đến, nơi cũng sẽ bỏ , y hệt như căn biệt thự của ở thành phố Minh .

Có lãng phí quá nhỉ.

Chợt cô nhận , tài sản của giới siêu giàu thực sự quá xa hoa.

"Anh ơi, em cưỡi ngựa." Ôn Ngôn sang . "Hồi bé em bố cho cưỡi một , kiểu ngựa con ở công viên , tốn 50 tệ cưỡi 20 phút."

"Không , dạy em."

"Vâng..." Trong lòng Ôn Ngôn bỗng dâng lên sự háo hức.

"Chúng chọn ngựa ."

"Dạ!" Ôn Ngôn gật đầu.

Trước cửa chuồng ngựa, hai đàn ông mặc đồng phục màu xám đang đợi. Thấy họ tới, cả hai liền cúi gập chào: "Kính chào sếp Phó, cô Ôn."

"Chào cô Ôn, là Lý Tắc, quản lý khu chuồng ngựa!"

"Chào cô Ôn, là Trương Quế, phó quản lý khu chuồng ngựa!"

Ôn Ngôn họ, mỉm thiện: "Chào hai ."

Nụ rạng rỡ của cô cả Lý Tắc và Trương Quế lóa mắt, nhưng họ chẳng dám lâu.

Đây là đầu tiên ông chủ đưa bạn gái đến câu lạc bộ.

Cô gái mang vẻ tựa nữ thần.

Lý Tắc dẫn hai trong chuồng ngựa và bắt đầu giới thiệu. Chuồng ngựa hiện đang nuôi ba mươi con ngựa, tất cả đều nhập khẩu từ khắp nơi thế giới.

Và quả thực nó rộng lớn hơn Ôn Ngôn tưởng tượng nhiều. Khác xa với khái niệm về một khu chăn nuôi thông thường, nơi đây giống như một thánh đường thanh tịnh thiết kế dành riêng cho những sinh linh kiêu sa , mang dáng dấp của một triển lãm nghệ thuật tư nhân. Hệ thống ánh sáng bố trí vô cùng tinh tế. Trần nhà uốn vòm cao vút, cấu thành từ những thanh kim loại xám mờ đan xen với giàn gỗ mộc. Sàn nhà lát loại gỗ cứng màu sẫm bóng bẩy như phủ một lớp dầu.

Mỗi con ngựa sở hữu một "phòng suite" riêng biệt. Cửa chuồng từ gỗ óc ch.ó đen nhẵn nhụi điểm xuyết những chốt cài bằng đồng thau. Lớp đồng thau đ.á.n.h bóng mượt mà, sáng nhưng hề chói mắt, đó khắc tên riêng của từng con. Xa xa, văng vẳng tiếng ù ù êm ái của hệ thống thông gió hoạt động liên tục để duy trì nhiệt độ và độ ẩm lý tưởng.

Đi dạo một vòng, Ôn Ngôn bắt đầu hoa mắt vì thấy con nào cũng . Nhìn sơ qua một lượt, cô chỉ tay về phía con ngựa đen tuyền ngay phía : "Em con ."

Phó Lan Chước thoáng khựng .

Trương Quế : "Mắt của cô Ôn sắc sảo thật! Nhắm ngay con 'Liệt Phong' mà sếp Phó cưỡi! Nó là giống ngựa Friesian thuần chủng đến từ vùng Bắc Hà Lan đấy. con tính khí hung hăng, khó thuần phục, phù hợp với mới tập cưỡi ạ."

Phó Lan Chước cô, khóe môi khẽ giật giật: " , để an em chọn con khác ."

"Vâng." Ôn Ngôn với đôi mắt sáng lấp lánh tiếp tục quan sát, và nhanh chóng chấm thêm một con. "Con thì ạ? Trông nó xinh quá."

Đó là một con ngựa bộ lông pha trộn giữa màu vàng và trắng, óng ả mượt mà, vóc dáng vạm vỡ. Khi Ôn Ngôn chỉ tay về phía nó, con ngựa chớp chớp đôi mắt.

"Cô Ôn chọn khéo quá!" Trương Quế cách nịnh hót. Anh đáp: "Đây là giống ngựa Akhal-Teke đắt giá nhất chuồng đấy ạ. Sếp Phó bỏ 60 triệu USD để rước nó từ ốc đảo Ahal vùng Turkmenistan về cách đây ba năm."

Sáu mươi triệu... USD.

Ôn Ngôn câm nín.

Tự nhiên cô dám cưỡi nữa.

Thế nhưng Phó Lan Chước lên tiếng lệnh cho Lý Tắc và Trương Quế: "Dắt nó ngoài."

"Vâng, sếp Phó!"

"..."

Chọn ngựa xong, một phụ nữ lớn tuổi mặc đồ việc màu hồng đến dẫn Ôn Ngôn đồ cưỡi ngựa.

Bà tự giới thiệu họ Tôn.

Trong phòng đồ, cô Tôn mở cửa tủ, : "Cô Ôn, ba bộ đồ đều may gấp rút trong đêm theo đo của cô. Cô xem thích bộ nào."

Theo đo của cô...

Ôn Ngôn sực nhớ buổi chiều hôm qua tại căn biệt thự ở thành phố Minh, Lăng Kha Nhụy từng đo kích thước cơ thể cho cô.

Phó Lan Chước quả thực chu và tinh tế đến mức đáng kinh ngạc...

Ba bộ trang phục treo trong tủ đều mang kiểu dáng và màu sắc khác : một bộ màu đen, một bộ xanh đen, bộ còn màu trắng.

Ôn Ngôn quyết định chọn bộ màu xanh đen.

Cô Tôn lấy đồ khỏi tủ: "Mời cô lối ."

"Vâng." Ôn Ngôn theo hướng chỉ, ở đó những buồng đồ bằng gỗ.

Nhận lấy quần áo từ cô Tôn, Ôn Ngôn bước một buồng.

Cô Tôn đợi bên ngoài: "Cần gì cô cứ gọi nhé."

"Vâng ạ." Ôn Ngôn đáp.

Thực đồ cưỡi ngựa dễ mặc. Một loáng là Ôn Ngôn xong. Bộ đồ vặn ôm khít cơ thể cô, thoải mái.

Khi cô bước , cô Tôn đưa chiếc mũ đội đầu chuyên dụng cho cô.

Tiến gần, nhan sắc rực rỡ của Ôn Ngôn cô Tôn thoáng ngừng thở.

"Cô Ôn, bôi chút kem chống nắng ." Cô Tôn lấy một tuýp kem chống nắng dưỡng ẩm từ túi áo.

Làn da ngọc ngà nắng thiêu đen thì uổng lắm.

Bà chăm chú cô.

Ôn Ngôn ngắm nghía đưa tay nhận lấy: "Vâng, cháu cảm ơn cô."

"Thoa nhiều một chút, ngoài nắng to lắm!"

"Dạ."

Thoa kem xong, cô Tôn tiễn Ôn Ngôn ngoài.

Phó Lan Chước nhanh nhẹn hơn, đồ xong và đợi bên ngoài từ lúc nào. Anh hiên ngang ánh mặt trời, diện bộ trang phục đua ngựa màu đen than nam tính. Áo thiết kế khuy chéo với tám viên cúc đá vỏ chai đen nhám đóng ngay ngắn đến yết hầu một tấc, phác họa hảo vóc dáng hình tam giác ngược với bờ vai rộng, eo thon. Cổ áo ánh lên một vệt sáng mờ ảo, ôm lấy đường nét góc cạnh của xương quai hàm. Chiếc quần kỵ sĩ với sắc đen thẫm ôm trọn đôi chân dài miên man và khỏe khoắn, cuối cùng biến mất trong đôi bốt da thủ công màu nâu sậm cao đến tận đầu gối.

Nhận thấy sự xuất hiện của cô, ánh mắt Phó Lan Chước sang.

Ôn Ngôn tiến gần, những lọn tóc đen như mun múa lượn tung bay theo cơn gió lướt qua vành mũ.

"Anh ơi."

Phó Lan Chước ngắm nghía cô một hồi lâu, vươn tay kiểm tra chiếc mũ đầu cô, cẩn thận chỉnh cho thật ngay ngắn. Cánh tay buông thõng xuống, khẽ siết đôi găng tay đen đang mang, cất giọng trầm ấm: "Chúng nào."

"Vâng."

Hai chú ngựa Lý Tắc và Trương Quế dắt sẵn khu huấn luyện, lưng trang đầy đủ yên cương.

Nhìn từ xa, chú ngựa Akhal-Teke màu trắng quả thực mê hồn, bộ lông toát ánh sáng bàng bạc của ngọc trai. Tuy , xét về vóc dáng, nó vẫn thấp bé hơn đôi chút so với con ngựa đen dũng mãnh kế bên.

Chú ngựa mang tên "Liệt Phong" sở hữu khung xương vững chắc, cơ bắp cuồn cuộn, hình lực lưỡng mạnh mẽ. Đôi mắt nó đảo qua đảo đầy tinh , toát lên sự kiêu hãnh và bất cần.

Ôn Ngôn theo sát Phó Lan Chước bước khu vực huấn luyện. Cạnh chú ngựa Akhal-Teke màu trắng đặt sẵn một chiếc ghế chuyên dụng để hỗ trợ lên ngựa màu xanh lam.

Rõ ràng chiếc ghế chuẩn riêng cho Ôn Ngôn.

Phó Lan Chước dìu Ôn Ngôn đến đó, và tận tình hướng dẫn cô cách lên ngựa.

Có chiếc ghế hỗ trợ, Ôn Ngôn trèo lên lưng ngựa một cách dễ dàng. Khoảnh khắc yên vị yên, tầm của cô nâng cao hẳn lên, ngay cả khi Phó Lan Chước cũng cúi đầu xuống.

Thường thì những mới bắt đầu mất một thời gian nhất định để thích nghi, bởi ngựa là một sinh vật sống, bất cứ lúc nào cũng thể phóng chạy hoặc hất văng cưỡi xuống đất. Phó Lan Chước nắm chặt dây cương, nhưng từ đôi mắt trong veo, ướt át của Ôn Ngôn, hầu như chẳng thấy chút e dè sợ sệt nào, mà tràn ngập sự phấn khích tột độ.

"Em sợ ?" Phó Lan Chước hỏi cô.

Ôn Ngôn đưa tay vuốt ve lưng ngựa đầy âu yếm, lắc đầu nguầy nguậy: "Em thích cảm giác lưng ngựa lắm."

Như thể cả thế giới đang gọn chân cô .

Phó Lan Chước cô đắm đuối.

Anh bắt đầu chỉ cho Ôn Ngôn cách nắm dây cương, đó hướng dẫn cô cách dắt ngựa để dần quen với nhịp điệu. Trước tiên, để cô cưỡi một vòng để tìm cảm giác thăng bằng.

Đương nhiên, trong suốt quá trình , sát bên cạnh, tay luôn giữ chặt một sợi dây cương thứ hai.

Ôn Ngôn cảm nhận rõ rệt cơ thể nhấp nhô theo từng nhịp điệu của con ngựa, tận hưởng sự khoan khoái và bay bổng khi cưỡi ngựa.

Lý Tắc và Trương Quế ngoài quan sát, tự nhiên thấy giống như thừa. Có đích sếp Phó huấn luyện tận tâm thế thì đến lượt họ tay nữa.

Chẳng khác nào hai cái bóng đèn khổng lồ sáng chói lọi.

"Anh ơi, chú ngựa tên gì ạ?" Ôn Ngôn hỏi. Bộ lông của nó thật sự quá mềm mượt, trong lúc cưỡi, cô vuốt ve lưng nó bao nhiêu . Lúc đặt câu hỏi, tay đeo găng của Ôn Ngôn khẽ luồn qua một nhúm bờm ngựa.

"Nó vẫn tên, em đặt tên cho nó ." Phó Lan Chước ngẩng lên cô.

Ôn Ngôn cảm thấy vô cùng vinh dự. Nắm trong tay đặc quyền đặt tên cho chú ngựa trị giá 60 triệu USD , giá trị của nó thậm chí còn vượt xa một chiếc siêu xe đắt tiền.

Cô trầm ngâm suy nghĩ một hồi: "Hay là đặt tên 'Lẫm Tuyết' ? 'Lẫm' trong uy phong lẫm liệt ."

Vì chú ngựa mà Phó Lan Chước thường cưỡi tên là Liệt Phong, nên ghép hai tên sẽ tạo thành một cặp bài trùng ăn ý...

"Được đấy, tên lắm." Phó Lan Chước mỉm hài lòng.

Sau khi dạo quanh khu huấn luyện một vòng, Phó Lan Chước bắt đầu truyền đạt cho Ôn Ngôn những kiến thức cơ bản về bộ môn cưỡi ngựa. Anh đặc biệt nhấn mạnh đến những rủi ro thể xảy trong quá trình cưỡi, cũng như cách xử lý tình huống chính xác.

Trong lúc hướng dẫn, Phó Lan Chước còn đích leo lên lưng Liệt Phong để mẫu, giao nhiệm vụ bảo vệ cô cho Lý Tắc và Trương Quế.

Ôn Ngôn lắng và quan sát vô cùng chăm chú. Vốn thông minh, những gì Phó Lan Chước mẫu, cô đều ghi nhớ khắc sâu.

Chỉ nửa tiếng huấn luyện, Ôn Ngôn thành thạo kỹ năng tự lên ngựa, điều khiển ngựa tiến lên, dừng và rẽ hướng.

Dây cương trong tay cô tựa như một chiếc vô lăng, giật cương qua trái thì ngựa rẽ trái, giật cương sang thì ngựa quẹo . Ngoài , tư thế "đánh sóng" (nhấp nhô theo nhịp chạy của ngựa) khi ngựa phi nước kiệu, cô học một loáng là thực hiện cực kỳ chuẩn xác. Thấy cô tiếp thu bài quá nhanh, Ôn Ngôn học thêm kỹ thuật "ép sóng" ( ghì yên) và "đẩy sóng" (đẩy hông theo nhịp) khi ngựa sải bước dài.

Trước khi Phó Lan Chước mời về câu lạc bộ đua ngựa, cả Lý Tắc và Trương Quế đều từng là những tay đua cự phách, ẵm giải Vàng tại các đấu trường đua ngựa quốc tế. Sau đó, họ còn nhiều năm kinh nghiệm huấn luyện viên, truyền nghề cho vô học viên. để tìm một học trò thiên tài tiếp thu nhanh như Ôn Ngôn thì đếm đầu ngón tay.

Ôn Ngôn học nhanh, gan to, hiện giờ thể tự tay điều khiển ngựa chạy quanh khu huấn luyện mà cần kèm.

Trương Quế tán thưởng: "Cô Ôn giỏi quá! Cô thử cưỡi ngoài bãi cỏ xem ?"

Ôn Ngôn phóng tầm mắt bãi cỏ xanh ngát, thênh thang bên ngoài. Dường như đó mới là gian lý tưởng để những chú ngựa thỏa sức sải bước. Cô gật đầu đồng ý.

Phó Lan Chước tóm lấy phần đầu yên của Liệt Phong, phi lên ngựa đầy dũng mãnh, phi nước kiệu đến cạnh Lẫm Tuyết. Anh Ôn Ngôn: "Đi thôi, chúng ngoài."

Dù Ôn Ngôn cách tự điều khiển ngựa, nhưng để chắc ăn, Lý Tắc và Trương Quế vẫn lặng lẽ theo sát phía .

Điều cũng khiến Phó Lan Chước yên tâm hơn.

Bầu khí bên ngoài phảng phất hương vị cỏ khô nướng nắng gắt hòa lẫn với mùi đất ngai ngái. Vừa đến đồng cỏ, hai chú ngựa dường như phấn chấn hẳn lên, điệu bộ vô cùng sảng khoái ánh mặt trời. Đặc biệt là Liệt Phong, dùng hai móng cào đất liên hồi, vẻ bồn chồn, thậm chí còn chồm hai chân lên hí vang một tiếng dài. Ôn Ngôn lo lắng sang , nhưng Phó Lan Chước dễ dàng ghìm cương, đưa Liệt Phong trở trạng thái bình tĩnh.

Cánh đồng cỏ của câu lạc bộ bao la vô tận. Mặt đất hằn in vô dấu móng ngựa giày xéo, nhưng những ngọn cỏ vẫn kiên cường vươn lên xanh . Ôn Ngôn điều khiển Lẫm Tuyết đủng đỉnh cạnh Phó Lan Chước một đoạn, dần bạo dạn hơn, thả cương cho ngựa phi những bước ngắn. Thấy cô thực sự khả năng kiểm soát ngựa, Phó Lan Chước cũng buông lỏng cảnh giác, bảo Lý Tắc và Trương Quế cần bám đuôi nữa.

Ôn Ngôn dần trở nên vô cùng hưng phấn. Thảm cỏ mênh m.ô.n.g như một dòng sông xanh biếc cuộn chảy tầm mắt. Có Phó Lan Chước kề sát bên cạnh, trong cô trào dâng một niềm hân hoan phần hoang dại. Dù lưng ngựa gần hai tiếng đồng hồ khiến m.ô.n.g ê ẩm, nhưng hôm nay mới thực sự là đầu tiên cô trải nghiệm cảm giác cưỡi ngựa đúng nghĩa.

Đột nhiên, con Liệt Phong bên cạnh vì lý do gì, bất thình lình hí lên một tiếng thất thanh chói tai, đong đầy sự điên loạn.

Tiếng hí kinh hoàng con Lẫm Tuyết đang chở Ôn Ngôn hoảng sợ tột độ. Nó chồm hai chân lên cao, đá loạn xạ trung. Thân hình đồ sộ của nó vùng vằng dữ dội, dường như giũ bỏ sự kìm kẹp. Cơ thể Ôn Ngôn cứng đờ.

Không hất văng cô, Lẫm Tuyết như hóa điên, cuồng loạn lao về phía .

Gió lùa ù ù bên tai Ôn Ngôn, cảnh vật mắt còn là một bức tranh liền mạch mà vỡ vụn thành những mảnh ghép điên cuồng rung lắc. Triền cỏ nghiêng ngả, bầu trời xanh lảo đảo nơi khóe mắt, và những dãy hàng rào trắng xóa lao vút qua hệt như những lằn roi quất mạnh .

 

Loading...