Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 2: Aurora - Bắt nó về cho cô rồi này

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:30
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn mưa tầm tã trút xuống một điềm báo. Ôn Ngôn mới ăn nửa bát mì thì thời tiết bên ngoài đổi chóng mặt. Tiếng sấm chớp ầm ầm như rạch ngang bầu trời vọng xuống tận mặt đất.

Cô buông thìa canh, lặng lẽ hướng mắt cơn mưa xối xả bên ngoài cửa kính.

Điện thoại vẫn thông báo tin nhắn mới, chắc vali của cô vẫn đưa đến. Thu ánh , cô đeo balo lên vai, dậy về phía nhà vệ sinh.

So với khí ồn ào bên ngoài, khu vực phòng chờ thương gia yên tĩnh hơn hẳn. Trong khí phảng phất một mùi hương tinh dầu dịu nhẹ, dường như khả năng cách ly tiếng mưa gió vần vũ bên ngoài.

Giải quyết xong nỗi buồn, Ôn Ngôn đẩy cửa buồng bước ngoài. Trước mặt cô là khu vực bồn rửa tay chung rộng rãi.

Bất ngờ, ánh mắt cô giao hội với một đôi mắt trong gương. Đôi mắt đỗi quen thuộc, cô mới bắt gặp nó cách đây chừng hai mươi phút.

Ôn Ngôn bất giác siết chặt quai balo, chậm rãi bước tới bồn rửa tay.

Người đàn ông bên cạnh dường như rửa tay xong. Trên mặt bàn đá tinh xảo là chiếc đồng hồ đeo tay bằng vàng lấp lánh. Anh đang dùng một chiếc khăn tay màu đỏ thẫm tỉ mỉ lau những giọt nước đọng ngón tay. Ôn Ngôn vốn hề ý định quan sát , nhưng cô phát hiện , hình ảnh phản chiếu trong gương dường như đang dán chặt ánh cô. Hoặc cũng thể do cô tự đa cảm. Để kiểm chứng, cô khẽ ngẩng đầu lên.

, ánh mắt của hai một nữa giao .

Khoảnh khắc đó, đôi mày rậm của đối phương cau , hằn lên một nếp gấp giữa trán. Ôn Ngôn cảm thấy kiểu chạm mắt thật kỳ cục, trong lòng thoáng chút bối rối, cô vội vàng lảng mắt .

Cô vươn tay hơ vòi nước cảm ứng. Ngay lập tức, dòng chất lỏng trong veo, mát rượi chảy xuống, bao bọc lấy làn da mềm mại của cô.

Người đàn ông đeo đồng hồ lạnh lùng lưng rời khỏi khu vực bồn rửa tay . Đợi đến khi bóng khuất hẳn, Ôn Ngôn mới dám ngẩng đầu lên gương một nữa.

Cô rút tay , vòi nước cũng tự động tắt phụt. Bầu khí lập tức rơi tĩnh lặng. Nhờ , tiếng đế giày da gõ xuống mặt sàn lúc rời càng thêm sắc gọn, dứt khoát.

Ôn Ngôn ngắm bản trong gương một lát rút hai tờ giấy lau tay ở hộp bên cạnh.

Lau khô tay xong, cô đeo balo rời khỏi khu vực nhà vệ sinh. Trên đường sảnh nghỉ ngơi, cô ngang qua một phòng VIP độc lập. Cánh cửa phòng mở hé. Vô tình lướt qua, cô loáng thoáng trông thấy một bóng quen thuộc.

Người đàn ông mặc vest đen xuống ghế sofa, hai chân vắt chéo đầy phong thái, hờ hững nhận lấy một tập tài liệu từ tay một đàn ông đeo kính gọng đen cũng mặc vest đang cạnh.

Ôn Ngôn chợt nhớ đến lời bàn tán lúc nãy.

Thì đó là Tổng giám đốc của tập đoàn Diệu Hằng.

Cô từng một bài báo về Diệu Hằng. Đó là một công ty doanh nghiệp tầm thường. Diệu Hằng là một đế chế thương mại khổng lồ, nắm quyền kiểm soát hơn chục công ty niêm yết sàn chứng khoán. Lĩnh vực hoạt động của họ bao phủ từ những ngành công nghiệp cốt lõi như đóng tàu, thiết quân sự điện tử, bảo hiểm... vươn vòi bạch tuộc sang lĩnh vực tài chính, bất động sản, tiến xa tới các mảng công nghệ tiên phong, thậm chí thao túng cả mảng y tế và hàng , ảnh hưởng sâu sắc đến mạch m.á.u kinh tế của cả đất nước.

Cánh cửa phòng VIP đóng , che khuất bóng hình quyền lực bên trong.

Ôn Ngôn thu hồi tầm mắt, rảo bước nhanh về sảnh chờ.

Quay chỗ cũ đợi thêm vài phút, cuối cùng cô cũng nhận tin nhắn thông báo từ sân bay. Người lấy nhầm vali mang đồ trả , phía sân bay còn chu đáo cử nhân viên đích mang đến tận tay cho cô. Nhận đồ, việc đầu tiên là cô mở vali kiểm tra một lượt. Xác nhận đồ đạc bên trong thiếu thứ gì, cô mới thở phào rời khỏi sân bay.

Cơn mưa ngoài trời tạnh. Ôn Ngôn kéo vali thẳng ga tàu điện ngầm để tới Đại học Yến Thanh.

Trục đường chính trong khuôn viên Đại học Yến Thanh vô cùng rộng rãi và thẳng tắp. Hai bên đường trồng những hàng cây ngô đồng và tuyết tùng cao vút, cành lá sum suê xanh .

Hôm nay là ngày tựu trường, sân trường chật ních qua , khắp nơi dựng đầy biển chỉ dẫn. Ôn Ngôn kéo vali lách qua dòng đông đúc, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm khu vực đón tiếp tân sinh viên của khoa Luật. Bất chợt, hai nam sinh mặc áo phông tình nguyện viên màu cam tiến về phía cô.

"Chào bạn! Bạn đến nhập học ? Sinh viên khoa nào ?" Cậu nam sinh bên lên tiếng hỏi, giọng điệu oang oang, nhanh như s.ú.n.g liên thanh.

Cậu dứt lời bạn cạnh huých một cú hông: "Bạn ơi bạn ơi, đoán bạn học khoa Nghệ thuật đúng ?"

"Không , học khoa Luật.” Ôn Ngôn đáp ánh nhiệt tình quá đỗi của hai .

"Khoa Luật , bên bên ! Để dẫn bạn qua đó, nào nào, theo đàn ." Ôn Ngôn kịp thêm lời nào, chiếc vali trong tay giằng lấy. Cô chút lúng túng nhưng vẫn cất bước theo. Cậu nam sinh đầu bạn huých thêm cú nữa.

"Mày tranh việc với tao gì hả!"

"Ai thèm tranh với mày, mày quen mà xớ rớ!"

"..."

"..."

"Mẹ kiếp, đây là đặc quyền của gái xinh đấy ? Sao chẳng mống nào chủ động hỏi học khoa nào ."

Lúc , Ôn Ngôn khá xa nên thấy tiếng cảm thán đầy tủi vang lên phía .

Người than vãn là một cô gái tết tóc đuôi ngựa, mặc áo phông kẻ sọc bảy sắc cầu vồng phối với chân váy trắng. Một tay cô xách vali, tay khoác tay một phụ nữ trung niên, trán lấm tấm mồ hôi hột.

"Con bé đó học khoa Luật hả con gái, là cùng khoa với con , con cứ bám theo tụi nó là .” phụ nữ vỗ vỗ lưng con gái an ủi.

Hai nam sinh bụng dẫn Ôn Ngôn đến tận khu vực báo danh của khoa Luật. Ở đây mấy giáo viên đang túc trực, trong đó một là giáo viên hướng dẫn. Cô lấy giấy báo trúng tuyển từ trong balo đưa cho thầy. Sau khi xem xét giấy tờ, thầy hướng dẫn đưa cho cô một tờ danh sách để ký tên điểm danh, đó giao cho cô một thẻ sinh viên cùng hai chiếc chìa khóa.

Một chiếc là chìa khóa phòng ký túc xá, chiếc còn là chìa khóa tủ cá nhân.

"Ký túc xá của khoa Luật ở khu chung cư Lam Huyên, để hai bọn đưa em qua đó nhé! Chỗ đó xa, sợ em lạc mất!" Tiếng nhiệt tình hăng hái vang lên bên tai.

Ôn Ngôn tải bản đồ khuôn viên Đại học Yến Thanh về điện thoại từ , cô tự tin thể tìm đường nên phiền hai vị đàn nữa. Cô cong khóe môi mỉm , khẽ từ chối: "Dạ cần ạ, em định dạo tham quan trường một vòng mới về ký túc xá. Cảm ơn hai nhiều ạ."

"Đi dạo á? Tuyệt, bọn rảnh lắm, dạo cùng em luôn!"

"À... hai thời gian ạ?" Ôn Ngôn ngập ngừng.

"Có chứ, , bọn đang thừa thời gian đây !"

"Thừa cái rắm ! Thầy Trương dặn bọn phụ trách khu vực , mày định bỏ việc theo gái viễn du thật đấy ? Tỉnh táo giùm tao cái!" Hai bắt đầu chí chóe.

Dưới sự cản ngăn kịch liệt của một bên, bên còn đành ngậm ngùi dập tắt ý định đưa dạo quanh trường đưa về tận ký túc. Họ tiếc nuối vẫy tay chào tạm biệt Ôn Ngôn.

"Khỉ thật, quên xừ mất xin WeChat !"

"Chửi thề , đồ ngu như bò!"

Bóng Ôn Ngôn khuất, hai mới như bừng tỉnh, ôm đầu hối hận muộn màng.

...

Khu chung cư Lam Huyên là khu ký túc xá lớn nhất của Đại học Yến Thanh. Phòng của Ôn Ngôn phân ở tầng 6, tòa nhà 13, phòng 604. Tòa nhà trang thang máy nên việc thuận tiện. Lúc cô bước phòng 604, bên trong ai. Phòng ký túc xá dành cho bốn , cô là đến sớm nhất, những bạn cùng phòng khác vẫn thấy mặt mũi .

Ôn Ngôn trải xong ga giường thì tiếng lạch cạch mở cửa từ bên ngoài.

Chắc là một trong những bạn cùng phòng đến, cô .

Người mở cửa bước phòng cũng sững c.h.ế.t trân tại chỗ khi thấy Ôn Ngôn.

"Chào bạn." Ôn Ngôn chủ động lên tiếng chào hỏi .

"Hello, chào , chào ." Cô gái nét mặt khá ngọt ngào, diện đồ sạch sẽ tinh tươm với áo phông kẻ sọc bảy sắc cầu vồng và chân váy trắng. Theo cô bạn là một phụ nữ trung niên. Thấy Ôn Ngôn cất lời, khuôn mặt cô bạn lập tức giãn , nở nụ tươi rói để lộ hai má lúm đồng tiền sâu hoắm.

"Cậu... ... ngờ ở chung phòng với !" Cô gái lúng túng lắp, hai má ửng hồng vì phấn khích, vui vẻ tiến gần Ôn Ngôn.

"Cậu... ?" Ôn Ngôn nghi hoặc hỏi.

"À, , haha, lúc nãy gặp ở chỗ đón tiếp tân sinh viên . Tại... tại quá, một nhớ luôn. À mà quên giới thiệu, tên là Tiêu Tâm Nhuỵ, còn ?"

"Ôn Ngôn."

"Chữ Ôn trong Ôn nhu (dịu dàng), chữ Ngôn trong Ngôn Trân hả?"

"Ngôn Trân là cái gì ?"

"Ơ, , cô là một nhân vật trong phim. Cậu xem 'The Glory' ? Chị nữ phụ độc ác ." Tiêu Tâm Nhuỵ liến thoắng.

Đừng xem, Ôn Ngôn thậm chí còn từng tên bộ phim đó bao giờ. Cô lắc đầu: "Tên là chữ Ngôn trong ngôn ngữ (lời )."

, là chữ Ngôn đó ! Thế... ơi, bọn chụp chung một tấm ảnh , đăng lên dòng thời gian khoe chút." Tiêu Tâm Nhuỵ lôi điện thoại từ trong chiếc túi đeo chéo .

Mới bước chân đại học gặp cô bạn cùng phòng cực phẩm thế , đem khoe khoang với bàn dân thiên hạ thì quá phí.

Chủ yếu là Ôn Ngôn mang vẻ của thường. Dáng cô mảnh khảnh, vòng nào vòng nấy, đường nét ngũ quan rực rỡ đến mức lấn át cả những minh tinh phim truyền hình. Làn da thì trắng phát sáng, chắc gấp đôi tông da của cô nàng.

Ngay lúc , cô chỉ vác khuôn mặt của Ôn Ngôn mẫu phẫu thuật thẩm mỹ!

Thấy bạn cùng phòng nhiệt tình như , Ôn Ngôn cũng nỡ từ chối. Cô ngoan ngoãn hướng mặt về phía ống kính máy ảnh, giơ tay tạo dáng chữ V cùng Tiêu Tâm Nhuỵ.

Chụp ảnh xong xuôi, Tiêu Tâm Nhuỵ mới giới thiệu . Tính cách hoạt bát, cởi mở của cô nàng rõ ràng là di truyền từ . Bà Đỗ Kiểu cũng xởi lởi, chuyện vài câu với Ôn Ngôn tự tay lôi từ vali của con gái một túi lớn đồ ăn vặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-2-aurora-bat-no-ve-cho-co-roi-nay.html.]

"Tiểu Ngôn , hai túi là đặc sản của vùng Tân Châu nhà cô đấy, cháu đây ăn thử xem. Cháu duyên ở cùng phòng với Tâm Nhuỵ nhà cô là điều lắm, hai đứa nhớ đùm bọc, giúp đỡ nhé!"

"Cháu đói ạ, cô cứ để đó lát cháu ăn .” Ôn Ngôn từ chối khéo.

"Ây da, đây nếm thử chút xíu , nếm thử chút con gái ngoan!"

Không thể khước từ lời mời quá đỗi nhiệt tình , Ôn Ngôn đành bước tới nhón vài miếng đặc sản.

"Ủa, Tiểu Ngôn, cháu đến trường một ? Bố cháu ? Không ai cùng cháu ?" Mẹ của Tâm Nhuỵ quan tâm hỏi.

Ôn Ngôn giải thích nhiều, nhai đồ ăn trong miệng đáp: "Dạ ạ, bố cháu đều bận cả."

"Ồ, lát nữa dọn dẹp xong xuôi, cháu ăn cơm tối cùng cô và Tâm Nhuỵ luôn nhé!"

Trời chạng vạng tối. Khi vạt nắng cam đỏ cuối ngày lẩn khuất những tòa nhà phía rặng ban công ký túc xá, thứ cũng vặn xong xuôi. Dưới sự trợ giúp của bà Đỗ Kiểu, giường chiếu của Tiêu Tâm Nhuỵ dọn dẹp đấy. Ôn Ngôn cũng sắp xếp gọn gàng sách vở bàn học và quét dọn sơ qua sàn nhà. Bụng ai nấy đều đ.á.n.h trống biểu tình, cả ba quyết định ngoài kiếm chỗ ăn tối.

Bên ngoài khu chung cư Lam Huyên của Đại học Yến Thanh là một con phố ẩm thực sầm uất. Cứ độ chập tối, nơi đây trở thành tâm điểm nhộn nhịp, chìm trong ánh đèn lung linh và khói bếp nghi ngút mang đậm thở bình dị.

Tiêu Tâm Nhuỵ mở ứng dụng xem đ.á.n.h giá điện thoại, phát hiện một quán lẩu nổi tiếng, điểm đ.á.n.h giá cao ngất ngưởng mà giá cả chăng. Cô nàng liền đề xuất đến quán . Thế nhưng khi cả ba lò dò đến cửa quán, đập mắt là cảnh tượng xếp hàng chờ dài dằng dặc, ăn thì lấy thứ tự.

"Thôi đổi quán khác con gái ơi, đợi đến bao giờ mới ăn.” bà Đỗ Kiểu chép miệng.

"Đợi một chút thôi mà , con thấy TikTok review quán ngon lắm, còn tặng kèm đồ uống với đồ tráng miệng miễn phí nữa. Xếp hàng thì... chắc cũng lâu lắm , kìa, quán tận hai tầng cơ mà, sắp chỗ trống đấy."

"Thôi , đợi một lát ."

"Tiểu Ngôn , mấy con cùng chờ quán nhé." Bà Đỗ Kiểu sang với Ôn Ngôn, tiện tay vỗ nhè nhẹ lưng cô bé.

Ôn Ngôn chăm chú bà một lát khẽ gật đầu đồng ý.

"Để con lấy , con lấy !" Tiêu Tâm Nhuỵ hớn hở chuồn thẳng quầy lễ tân cửa quán lẩu.

...

Những ngọn đèn đường đồng loạt bừng sáng, nổi bật sự náo nhiệt của những con phố bên ngoài đại học, đối lập với bầu khí học thuật trầm mặc bên trong khuôn viên. Tại một nhà hàng buffet hải sản nọ, lượng khách khá thưa thớt. Những chùm đèn pha lê trần thả xuống luồng ánh sáng vàng ấm áp, mạ một lớp viền lấp lánh lên quầy băng khổng lồ hình vòng cung - nơi bày biện hằng hà sa các loại hải sản tươi sống cao cấp.

Trong căn phòng VIP ở phía đông, sát cửa kính một bàn tiệc bọc nhung đen dành cho ba . Ở phía bên , đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng thẳng tắp, hờ hững vắt chiếc áo khoác vest đen lên tay vịn ghế. Bàn tay trái đang cầm dĩa để lộ chiếc đồng hồ vàng đẳng cấp, thỉnh thoảng phản chiếu những tia sáng xanh lam tĩnh lặng. Góc nghiêng của lạnh lùng, hàng mi rậm rủ xuống.

Ngồi đối diện đàn ông là một đôi nam nữ trẻ tuổi, qua cũng nhỏ hơn vài tuổi. Cô gái ăn vận vô cùng tinh tế, mái tóc uốn xoăn nhẹ màu hạt dẻ, nổi bật nhất là đôi khuyên tai đính đá đỏ rực rỡ, kết hợp cùng chiếc váy hai dây màu hồng phấn họa tiết cánh hoa. Cậu nam sinh cạnh cô gái vóc dáng cao lớn hơn hẳn, mặc áo phông đen đơn giản, ngũ quan sắc bén nhưng thần thái vô cùng lạnh nhạt.

"Cậu út... ạ? Đồ ăn ở quán ngon chứ? Cậu cứ ăn tự nhiên nhé, hôm nay cháu mời khách, nhớ ăn nhiều đấy." Giang Lộc Nhi hì hục vật lộn với chiếc càng cua hoàng đế khổng lồ trong đĩa, chớp chớp mắt lém lỉnh với Phó Lan Chước ở phía đối diện.

Sống mũi cao thẳng của Phó Lan Chước khuất một nửa trong bóng tối. Ban đầu đáp, thong thả nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm mới chậm rãi lên tiếng: "Hiếm hoi lắm mới thấy cháu điều mời khách ăn cơm đấy."

"Cậu , chẳng do luôn bận rộn , cháu mời mấy cho cơ hội ."

Khóe môi Phó Lan Chước khẽ nhếch lên thành một nụ nhạt.

Hì hục mãi mà vẫn cậy lớp vỏ cứng của con cua hoàng đế, Giang Lộc Nhi bắt đầu mất kiên nhẫn. Cộng thêm việc trong lòng đang tâm sự, cô nàng dứt khoát ném luôn miếng cua sang đĩa của trai bên cạnh. Cậu trai lẳng lặng liếc cô một cái, thốt tiếng nào, ngoan ngoãn bóc sạch vỏ đặt phần thịt cua trắng nõn đĩa cho cô.

Sau khi ấp ủ xong những lời đường mật trong lòng, Giang Lộc Nhi nũng nịu gọi: "Chuyện là... út ơi..."

"Cháu một việc nhờ giúp đỡ."

Phó Lan Chước tao nhã cắt một miếng nhím biển, nhạt giọng đáp: "Nói ."

"Thực thì... dạo cháu đang nghèo rớt mồng tơi, nếu chẳng mời ăn buffet, tội nghiệp cháu lắm." Giang Lộc Nhi bĩu môi giả vờ ấm ức: “Hai tháng nay cháu xài tiền của Cận Dạng. Mẹ cháu khóa thẻ của cháu , thể đỡ giúp cháu vài câu ?"

Cô nàng từng mò đến tận công ty tìm - bà Phó Bảo Hân, nhưng bà kiên quyết thèm gặp. Lần vẻ như cô chọc giận thật .

Thế nhưng Phó Lan Chước ngó lơ lời thỉnh cầu của cô cháu gái, ánh mắt lơ đãng phóng ngoài cửa sổ kính.

"Cậu út." Giang Lộc Nhi gọi với theo.

Người đối diện vẫn thèm đoái hoài. Giang Lộc Nhi bực cau mày, cũng đưa mắt ngoài cửa sổ theo hướng của . Bên chỉ dòng đông đúc qua, chẳng gì đặc biệt cả. Ngay khi ánh mắt cô vô tình bắt một bóng hình mờ ảo nào đó thì giọng lạnh nhạt cất lên: "Tại cháu khóa thẻ?"

Không kịp kỹ bóng hình , cô nàng vội vàng thu hồi ánh , ấp úng đáp: "Chuyện ... giải thích nhỉ, thì dài dòng lắm... Thôi mà , nguyên nhân sâu xa cháu , cứ khuyên giúp cháu mà."

"Bảo đừng tuyệt tình như , , cháu xin đấy."

Biểu cảm của Phó Lan Chước vẻ lạnh nhạt hơn , ai đoán đang nghĩ gì. Giang Lộc Nhi lấy chiếc dĩa trong tay cạo cạo xuống đĩa ăn, trong lòng trống rỗng nắm chắc phần thắng, thì bất thình lình thấy Phó Lan Chước nhả chữ: "Được."

Anh còn thêm: "Lát nữa sẽ bảo đưa cho cháu một cái thẻ phụ, cháu cứ dùng tạm ."

Hu hu hu, ngay là trò bán t.h.ả.m tác dụng mà!

Mắt Giang Lộc Nhi sáng rỡ lên: "Tuyệt quá tuyệt quá! Trong cái nhà , chỉ út là thương cháu nhất! Cậu ơi, cháu yêu xỉu luôn!" Cô nàng chợt hối hận vì đến tìm ông quý hóa sớm hơn.

...

"Không , , chờ thêm lúc nữa chắc bệnh đau dày của cô tái phát mất. Cái quán lẩu bỏ qua , theo cô, cô dẫn hai đứa ăn buffet hải sản ở đối diện!" Bà Đỗ Kiểu rốt cuộc cũng hết sức chịu đựng, phắt dậy khỏi ghế, cầm lấy túi xách.

"Mẹ ơi, buffet hải sản đắt lắm đấy!"

"Đắt thì đắt, dày mà tái phát thì còn tốn tiền hơn! Đi , dẫn hai đứa ăn một bữa trò!" Bà Đỗ Kiểu kéo tay Ôn Ngôn .

Nhà hàng buffet hải sản mà bà Đỗ Kiểu nhắc tới tọa lạc kiêu hãnh tầng ba của tòa nhà đối diện quán lẩu. Biển quảng cáo của nhà hàng rực rỡ và sang trọng hơn hẳn, thắp sáng cả một góc trời đêm.

"Oa, nhiều món dã man. Ê Tiểu Ngôn, đây từng ăn buffet hải sản bao giờ , thì đây là đầu tiên đấy." Khi cả ba bước chân nhà hàng, trong lòng Tiêu Tâm Nhuỵ khỏi phấn khích, bởi vì đây thực sự là đầu tiên trong đời cô ăn buffet hải sản.

Ôn Ngôn lắc đầu: "Mình cũng ăn bao giờ, ừm... mới chỉ ăn buffet thịt nướng thôi."

Nói xong câu , cô và Tiêu Tâm Nhuỵ bật khúc khích.

Thể lực của bà Đỗ Kiểu tất nhiên thể sung mãn bằng thanh niên. Hôm nay bà tàu cao tốc suốt mấy tiếng đồng hồ ròng rã, dắt díu con gái nhập học, giờ còn đang chịu trận cái bụng đói meo. Bà vỗ vỗ vai Tiêu Tâm Nhuỵ, : "Hai đứa cứ thoải mái chọn đồ ăn nhé, kiếm bàn đây. Lát nữa sẽ ăn ké đồ hai đứa mang , nhớ lấy nhiều ! Cứ món nào đắt nhất mà lấy!"

"Con ! Mẹ nghỉ ạ.” Tiêu Tâm Nhuỵ đáp lời.

Bà Đỗ Kiểu gật gật đầu, tìm chỗ .

"Chỗ thơm quá, bọn qua đó xem ." Tiêu Tâm Nhuỵ kéo tay Ôn Ngôn phi thẳng đến khu đồ nướng. Phục vụ ở đây đang bận rộn nướng hàu. Chiếc chảo sắt trong tay nướng bốc lên lớp khói trắng xóa, những con hàu nướng phô mai vàng ruộm phát tiếng xèo xèo vui tai lớp dầu sôi.

Trước quầy nướng là một hàng bào ngư nướng mỡ hành và tôm hùm vẻ như mới lò cách đây lâu.

Tiêu Tâm Nhuỵ nuốt nước bọt cái ực, bưng hai đĩa đồ ăn lên, sang với Ôn Ngôn: "Tiểu Ngôn, đường ruột của , thể để bụng đói quá . Mình đem hai đĩa cho bà lót , lát nữa tìm nhé, cứ chọn đồ !"

"Được .” Ôn Ngôn gật đầu.

Ngay cạnh khu vực nướng đồ là một "dòng sông băng tôm hùm", nơi trưng bày đủ loại tôm hùm thượng hạng trong những chiếc bể kính trong suốt. Khi tiến gần, luồng khí lạnh buốt mang đậm thở của đại dương phả thẳng mặt Ôn Ngôn. Đang lúc cô tò mò đảo mắt quan sát thì một vị đầu bếp đội chiếc mũ chóp cao bước gần. Ánh mắt lướt qua gương mặt Ôn Ngôn, lịch sự đưa cho cô một chiếc đĩa: "Chào bạn, bạn thưởng thức loại tôm nào? Hấp, nướng nấu lẩu, bên nhà hàng chúng đều thể chế biến theo yêu cầu."

Ôn Ngôn khựng , ngập ngừng nhận lấy chiếc đĩa: "Để em xem thử ạ, cảm ơn ."

"Không ạ." Vị đầu bếp mỉm đáp lời, khu vực chế biến vì lúc vặn thực khách mang đồ đến yêu cầu nấu.

Cầm đĩa tay, Ôn Ngôn bắt đầu nghiêm túc xem xét lựa chọn. Khi dạo bước đến khu vực bể kính dán nhãn "Tôm đỏ Argentina", ánh mắt cô bất chợt va một bóng hình. Người đàn ông diện chiếc áo sơ mi trắng với chất liệu tuyệt hảo, phần cổ tay áo xắn lên hai nếp vô cùng cẩn thận và nề nếp, để lộ đường nét cơ bắp rắn rỏi ở cẳng tay và chiếc đồng hồ vàng đẳng cấp. Anh đút một tay túi quần, đang thong dong chọn tôm.

Ôn Ngôn khựng .

Bởi vì cô nhận .

Đó là Tổng giám đốc của tập đoàn Diệu Hằng.

Tuy nhiên, sự tình cờ đủ để khiến Ôn Ngôn bộc lộ quá nhiều cảm xúc mặt. Cô chỉ sững một nhịp, thu hồi ánh từ đàn ông, chuyển dời sự tập trung sang những con tôm đỏ Argentina mặt. Cô một lúc lấy một chiếc kẹp inox từ khay dụng cụ .

Lũ tôm hùm trong bể sục oxy nhảy nhót tưng bừng. Ôn Ngôn chẳng chút kinh nghiệm gắp đồ sống nào, cộng thêm một chút lòng trắc ẩn trỗi dậy, thành thử lực gắp quá nhẹ. Gắp đến thứ ba cô mới bắt hai con tôm đỏ, nhưng đúng lúc chuẩn thả đĩa thì một con trượt ngoài.

Con tôm rớt xuống men theo mép bàn, với khao khát sống mãnh liệt, nó cố gắng bò trốn . Hai má Ôn Ngôn căng lên bối rối.

Thế nhưng cô chỉ chằm chằm con tôm đó chứ ý định bắt nó . Dường như cô xem nó sẽ thoát khỏi " phận diệt vong" như thế nào.

Tuy nhiên, phận an bài thì khó lòng trốn thoát. Chú tôm đang mải miết tẩu thoát bỗng một bàn tay nổi rõ những khớp xương mạnh mẽ tóm gọn một cách dễ dàng.

Ôn Ngôn ngước mắt lên, vặn chạm ánh đang chĩa về phía .

Đôi mắt lạnh lẽo và sâu thẳm, mang theo chút dò xét. Hai má Ôn Ngôn bất giác ửng lên một tầng hồng nhạt.

Người đàn ông bước đến gần, ánh mắt lướt qua Ôn Ngôn một lượt nữa vươn tay thả con tôm chiếc đĩa cô đang cầm.

"Bắt nó về cho cô ." Giọng trong trẻo, mạnh mẽ, đôi mắt thẳng Ôn Ngôn.

 

Loading...