Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 19: Benediction - Nụ hôn vẫn tiếp tục…
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:47
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không, muộn , đúng lúc nhà tớ ăn xong bữa sáng. Nào, ." Nhậm Tinh Hà nở nụ tươi rói, nép sang một bên nhường đường. Ngập ngừng giây lát, cúi xuống mở tủ giày, tìm một đôi dép lê trong nhà cho Ôn Ngôn.
"Cảm ơn nhé." Ôn Ngôn bước qua bậc cửa.
Cô cúi tháo đôi giày da, thẳng dậy xỏ đôi dép lê mà Nhậm Tinh Hà đưa.
Có vẻ như cô thực sự nhớ là ai.
Nhậm Tinh Hà lén Ôn Ngôn vài , trong lòng khỏi dâng lên cảm giác hụt hẫng.
"Ái chà, cô giáo Ôn đến đấy , chào cháu, chào cháu." Tiêu Tú Mai bước đon đả chào hỏi. "Cháu nhà , thằng út nhà cô đang ăn nốt bữa sáng, sắp xong ! Cháu đợi một lát nhé."
"Dạ cô." Ôn Ngôn liếc mắt về phía bàn ăn, đáp lời.
"Thực con trai lớn của cô cũng học đại học Thanh Hoa giống cháu đấy. Khổ nỗi nó thiếu kiên nhẫn, cuối tuần bận việc riêng, nên mới phiền cô giáo Ôn thế ." Vừa , Tiêu Tú Mai hiền hòa, đưa mắt Nhậm Tinh Hà.
Bà thầm khen ngợi cô bé quả thực xinh xắn, cạnh con trai bà trông xứng đôi lứa đáo để.
Ôn Ngôn cũng hướng mắt về phía Nhậm Tinh Hà.
Gốc tai đỏ lựng.
"Cô giáo Ôn ghế sô pha ăn chút hoa quả cháu." Tiêu Tú Mai nhiệt tình mời mọc, sang phía bàn ăn quát lớn: "Thằng ranh con , ăn nhanh cái mồm lên!! Không thấy cô giáo đến !"
Giọng bà oang oang khiến Ôn Ngôn giật .
Nhậm Tinh Dương chẳng buồn ngước mắt lên, khuôn mặt lộ vẻ bi đát vô ngần. Cậu nhóc nhăn mặt cố nuốt trôi miếng bánh kếp cuối cùng, miễn cưỡng uống cạn cốc sữa.
Sữa thì tu ừng ực, lẽ vì mượn mùi sữa át cái vị bánh kếp trứng ngán ngẩm trong miệng.
"Nhanh lên, nhanh lên! Đừng để cô giáo chờ!" Tiêu Tú Mai giục.
Ôn Ngôn định cần vội, nhưng thấy bé uống cạn cốc sữa và dậy khỏi ghế.
"Cô giáo Ôn, phòng của Tiểu Dương ở lối , phiền cháu nhé." Tiêu Tú Mai lấy tay đẩy lưng Nhậm Tinh Dương về phía phòng.
"Dạ."
Nhìn theo bóng lưng Ôn Ngôn cùng em trai khuất cánh cửa, Nhậm Tinh Hà chỉ bước theo cùng.
Cánh cửa khép , Tiêu Tú Mai tiến về phía bàn ăn dọn dẹp bát đĩa. Nhìn thấy con trai lớn cứ ngây đó, bà cất tiếng gọi: "Tiểu Hà, con phụ rửa bát . Mẹ chợ mua ít đồ ăn. Bố con bảo trưa nay ăn cá chép chua ngọt. Nãy giờ con đấy hả."
"À, ạ." Nhậm Tinh Hà bừng tỉnh, bước đến giúp thu dọn bàn ăn.
Cậu con cả đúng là đứa trẻ hiểu chuyện khiến bà mát lòng mát . Cũng cùng một bụng chui mà hiểu thằng út thua xa nó thế. Còn nhớ hồi Nhậm Tinh Hà bằng tuổi Nhậm Tinh Dương bây giờ, giấy khen của dán kín cả bức tường nhà!
Trước khi khỏi cửa, Tiêu Tú Mai khỏi thở dài cảm thán trong lòng.
Trong phòng, Ôn Ngôn giở cuốn sách Toán của Nhậm Tinh Dương , phát hiện vô hình vẽ nguệch ngoạc đủ kiểu dáng xen lẫn giữa các trang sách. Vài hình nhân vật còn chú thích cẩn thận. Cô suýt tưởng đang mở nhầm một cuốn truyện tranh. Chắc chắn đây là những bức vẽ nhóc tiện tay nguệch lúc đang lơ đãng trong giờ học.
Trong khi cô lật sách, Nhậm Tinh Dương bên cạnh cứ dùng hai tay chống cằm ngủ gật, cái đầu gật gù chực chờ rớt xuống.
"Mấy bức hình em vẽ thú vị phết đấy."
Nghe câu , Nhậm Tinh Dương giật thót , vội vàng ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc , cái miệng há hốc, chữ O tròn vo.
Bởi vì chị mặt quả thật quá đỗi xinh . Hàng mi dài cong vút, đôi mắt sáng long lanh, hơn cả Asuna trong bộ truyện "Sword Art Online".
Nãy giờ mơ màng trong cõi mộng, vốn chẳng học bù nên cũng thèm mặt vị gia sư của .
"Nhân vật trong manga ? Hay do em tự sáng tạo?" Ôn Ngôn đẩy cuốn sách về phía , chỉ một con thỏ đôi cánh bướm và hỏi.
"Em tự vẽ đấy." Nhậm Tinh Dương đỏ bừng mặt, đáp.
"Giỏi thật đấy, trí tưởng tượng của em phong phú quá." Ôn Ngôn mỉm khen ngợi.
Nụ của cô càng tôn thêm vẻ ngọt ngào. Nhậm Tinh Dương cứ ngỡ sắp hóa thành chú thỏ cánh bướm trong sách, bay bổng mây.
Ôn Ngôn nhận Nhậm Tinh Dương thực sự năng khiếu hội họa và trí tưởng tượng giới hạn. Có lẽ vì dồn tâm trí việc học chứ vì ngốc nghếch.
"Chúng bắt đầu học nhé? Sau , giờ giải lao em thể tự do vẽ tranh, sẽ vẽ hơn nữa đấy." Ôn Ngôn nhẹ nhàng .
Nhậm Tinh Dương c.ắ.n môi, gật đầu lia lịa.
Ôn Ngôn kéo ghế xích gần, bắt đầu giảng từ bài đầu tiên cho bé. Bài kiểm tra nào của Nhậm Tinh Dương cũng chỉ lẹt đẹt điểm một chữ nên việc bổ sung kiến thức nền tảng là vô cùng cấp bách.
Tim Nhậm Tinh Dương đập thình thịch liên hồi. Cảm giác như đang nữ thần Asuna đích giảng bài , chăm chú lắng từng lời.
Hơn nữa, vị gia sư vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn. Cậu sai, sai cô cũng hề mắng mỏ tỏ vẻ khó chịu, ngược còn luôn miệng động viên khích lệ.
Nhậm Tinh Dương cảm thấy như đang lơ lửng chín tầng mây.
...
Đi chợ về, Tiêu Tú Mai bê đĩa trái cây phòng Nhậm Tinh Dương. Bà ngạc nhiên khi thấy con trai đang giảng chăm chú, còn ngoan ngoãn im lặng, hề quậy phá.
"Bài em kỹ xem, chọn đáp án nào?"
"Ừm..." Nhậm Tinh Dương gãi gãi tai, tìm đáp án: "B!"
" , 1000 kg bằng một tấn, một tấn bằng 1000 kg, nhớ kỹ nhé?"
"Em nhớ ạ cô giáo Ôn." Nhậm Tinh Dương vui sướng đung đưa chân.
Tiêu Tú Mai thấy ngỡ ngàng. Có vẻ phương pháp dạy kèm của gia sư hiệu quả, Nhậm Tinh Dương giảng vô cùng hăng say.
Bà phiền hai cô trò, chỉ lẳng lặng đặt đĩa trái cây lên bàn học, mỉm chào Ôn Ngôn một tiếng, Nhậm Tinh Dương thêm một lúc rón rén bước ngoài.
Ra phòng khách, thấy Nhậm Tinh Hà vẫn đang dán mắt màn hình tivi, bà bước tới hỏi: "Ơ kìa Tiểu Hà, hôm nay con hẹn đám thằng Đông leo núi cơ mà? Sao giờ còn xuất phát?"
Nhậm Tinh Hà nắm chặt chiếc điều khiển từ xa bấm chuyển kênh: "Bọn con dời lịch , tuần mới ."
"Sao dời lịch?"
Nhậm Tinh Hà im lặng hai giây: "Thằng Đông việc đột xuất."
Tiêu Tú Mai hỏi thêm gì, xoay bếp.
...
Buổi dạy gia sư kết thúc, Ôn Ngôn bước khỏi phòng.
"Cô giáo Ôn, bao giờ cô đến ạ?" Nhậm Tinh Dương chạy lẽo đẽo theo hỏi.
Ôn Ngôn đáp: "Thứ Bảy tuần nhé, lịch học của chúng đều đặn thứ Bảy hằng tuần mà."
Lúc , Nhậm Tinh Hà và Tiêu Tú Mai cùng dậy khỏi ghế sofa ở phòng khách. Tiêu Tú Mai bước gần: "Cô giáo Ôn, hôm nay vất vả cho cháu quá, tuần nhờ cháu tiếp nhé."
"Dạ gì vất vả cô." Ôn Ngôn lễ phép trả lời: “Cháu xin phép về ạ, tuần cháu sẽ ."
"Ừ ừ, cháu về nhé!"
Ôn Ngôn tới khu vực để giày dép ở cửa .
Nhậm Tinh Hà ngập ngừng mãi vẫn dám tiến gần tiễn khách, chỉ chôn chân một chỗ đăm đắm theo bóng dáng Ôn Ngôn.
Thay giày xong, Ôn Ngôn sang vẫy tay tạm biệt Nhậm Tinh Dương. Cậu nhóc đỏ bừng mặt, chạy lon ton tới dúi tay Ôn Ngôn một vật: "Cô giáo Ôn, cái tặng cô."
Nói xong, ù té chạy tót phòng ngủ, đóng sập cửa .
"..."
Đó là một cuốn sổ tay nhỏ, chỉ bằng nửa bàn tay. Ôn Ngôn lật xem, bên trong là những bức tranh manga do chính tay Nhậm Tinh Dương vẽ. Cậu nhóc thực sự tài năng.
Khóe môi khẽ nhếch lên, Ôn Ngôn xoay bước ngoài, khép cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-19-benediction-nu-hon-van-tiep-tuc.html.]
Tiêu Tú Mai phòng Nhậm Tinh Dương để dọn dĩa trái cây, phát hiện sàn nhà một con gấu bông nhỏ. Bà nhặt lên, tưởng là của Nhậm Tinh Dương, nhưng lúc đặt lên bàn, Nhậm Tinh Dương : "Cái đó của cô giáo Ôn đấy ạ!"
Lúc nãy thấy con gấu móc túi xách của Ôn Ngôn, còn thầm nghĩ trông nó xí nữa.
Ôn Ngôn khỏi, chạy theo vẫn kịp. Tiêu Tú Mai cầm con gấu bước nhanh ngoài, gọi Nhậm Tinh Hà: "Tiểu Hà! Ôn Ngôn bỏ quên đồ , con mau mang xuống trả cho !"
Tốc độ của Nhậm Tinh Hà nhanh như chớp. Cậu phóng vụt tới như mãnh hổ, đầy hai giây chộp lấy con gấu bông từ tay , miệng một tiếng.
Tiêu Tú Mai sững sờ ngơ ngác.
...
Khu chung cư nơi gia đình Nhậm Tinh Dương sinh sống sát khu trung tâm thương mại CBD, với gian sống tuyệt . Trước tòa nhà là một đài phun nước thiết kế tinh xảo, những bức tường đá xếp tầng cho dòng nước chảy róc rách, vặn át tiếng ồn ã vọng từ thành phố phía xa. Ngay bên là một dãy cây phong lá đỏ cao lớn xum xuê, những tán cây rậm rạp vẽ lên bầu trời một đường viền uốn lượn hệt như dải lụa vàng lấp lánh.
Ôn Ngôn bước khỏi tòa nhà bao lâu thì tiếng gọi tên cô: "Ôn Ngôn!"
Cô . Nhậm Tinh Hà dường như phi thẳng từ thang máy , hớt hải chạy về phía cô. Cậu thở hổn hển, chìa tay : "Cái của ."
Là con gấu bông.
Chính Ôn Ngôn cũng chẳng rớt nó lúc nào. Cô xuống bên hông chiếc túi đeo chéo, đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn nhé."
Đó là một con gấu Rilakkuma. Hồi năm lớp 11, trong một dạo trung tâm mua sắm, cô - bà Ngôn Bình - hào phóng mua một lúc ba con. Cô treo một con cặp học, một con móc túi đeo chéo, con còn treo trong phòng ngủ ở nhà.
Ba chú gấu cách phối đồ khác . Con trong tay cô đang đội chiếc mũ len màu hồng, quấn yếm dãi màu xanh bạc hà.
"Không gì . À mà... Ôn Ngôn, thực sự nhớ tớ ? Tớ là Nhậm Tinh Hà, cũng học khoa Luật trường đấy." Nhậm Tinh Hà gãi gãi gáy, gượng vài tiếng để xua sự bối rối.
Ôn Ngôn kỹ một lát, chợt nhớ .
Chàng trai từng mang hoa tặng cô ở hậu trường buổi hội chào tân sinh viên hôm đó...
Cô quả thật quên khuấy mất, giờ mới sực nhớ .
"À, tớ nhớ ." Ôn Ngôn nhếch môi, cảm thấy áy náy. "Hèn chi lúc nãy gặp , tớ cứ thấy quen quen."
"Ừ! Hôm nay gặp ở đây, tớ thấy chúng duyên thật đấy. Cơ mà, lúc nãy tớ thấy buồn, trông cứ như hề nhớ tớ . , chuyện bình thường mà." Nhậm Tinh Hà cảm giác như đang ăn lộn xộn, lắp bắp.
Ôn Ngôn trông thấy Phó Lan Chước lái xe đến, liền với Nhậm Tinh Hà: "Cảm ơn vì chịu khó chạy xuống tận đây mang chú gấu cho tớ. Tớ xin phép nhé."
"Cậu về trường ?" Nhậm Tinh Hà ngầm dò la , Ôn Ngôn Yến Thành mà là sinh viên ngoại tỉnh, liền hỏi.
"Ừ."
"Chuyện là, nếu ngại, tớ thể chở về trường. Xe nhà tớ đang đậu ở đằng ." Nhậm Tinh Hà liến thoắng, ánh mắt lấp lánh sự mong đợi Ôn Ngôn.
Vừa thi Đại học xong là lập tức học bằng lái, nay cuối cùng cũng đất dụng võ .
"Không cần ." Không Nhậm Tinh Hà rơi thế khó xử, Ôn Ngôn khẽ mỉm từ chối: "Cảm ơn nhé."
"Bạn trai tớ đến đón tớ ."
"Tớ đây, tạm biệt."
Ôn Ngôn nắm chặt chú gấu bông nhỏ tay, rảo bước về phía chiếc xe Maybach cách đó xa.
Nhậm Tinh Hà như trời trồng, thẫn thờ Ôn Ngôn tới chiếc Maybach màu đen, mở cửa ghế phụ.
Cảm giác như ai đó hắt trọn một gáo nước lạnh buốt từ đầu xuống chân.
Từ nhỏ đến lớn, quen sống trong nhung lụa, học hành giỏi giang xuất chúng. Nào ngờ bước chân cổng trường đại học, vấp cú sốc lớn nhất đời , và cú sốc mang tên tình yêu.
...
Chàng trai trạc tuổi Ôn Ngôn đang bần thần đằng xa vẫn chịu cất bước, ánh mắt cứ dõi theo bóng dáng cô. Chợt, ánh va ánh mắt sắc lạnh của Phó Lan Chước.
Một mùi hương nhè nhẹ lan tỏa khắp gian xe. Cửa xe đóng chặt.
Phó Lan Chước thu hồi ánh mắt.
"Anh ơi, phiền quá." Đã chịu cất công đưa cô gia sư, giờ còn đúng giờ đến đón cô. May mà công ty của Phó Lan Chước cũng ngay khu CBD, sáng nay kịp tạt qua công ty một chuyến.
"Anh là bạn trai của em, là chuyện đương nhiên mà." Phó Lan Chước điềm nhiên đáp.
Trong lòng Ôn Ngôn trào dâng một niềm vui khó tả, xen lẫn chút ngỡ ngàng.
Đối với một bận trăm công nghìn việc như Phó Lan Chước, việc sẵn sàng hy sinh thời gian vàng bạc vì cô, dường như còn trân quý hơn việc vung tiền cho cô gấp vạn .
Đang cúi đầu cài dây an , cô bỗng tiếng Phó Lan Chước cất lên: "Cậu thanh niên lúc nãy là ai thế?"
"À, là trai của bé em đang kèm gia sư. Thật tình cờ, cũng đang học ở trường Thanh Hoa." Hơn nữa, còn từng mang hoa tặng cô.
Tất nhiên, nửa vế cô nuốt ngược trong bụng, sợ Phó Lan Chước nghĩ ngợi lung tung.
"Cậu tiễn em tận đây ?"
"Không ạ, mang trả cho em thứ ." Ôn Ngôn lắc lắc con gấu nhỏ tay. "Em để quên ở nhà , may mà đem kịp."
"Hai chuyện với đấy thôi."
"Dạ?"
Không gian trong xe thoáng chốc tĩnh lặng. Ôn Ngôn ngước đôi mắt tròn xoe, chăm chú Phó Lan Chước. Lời ... rốt cuộc ý gì?
Sao tự dưng hỏi .
Từ lúc quen Phó Lan Chước đến giờ, đây là đầu tiên cô bắt gặp gương mặt một nét biểu cảm khó hiểu đến thế.
"Đâu , ạ."
Ôn Ngôn quyết định thật: "Cậu bảo chở em về trường. À, đúng ... Lần trường tổ chức đêm hội đón tân sinh viên, từng ôm hoa tặng em ở hậu trường..."
Cô chợt nhớ hôm đó Phó Lan Chước cũng mặt.
Chắc hẳn chứng kiến bộ màn đó.
"Em từ chối , ?"
"Tất nhiên ạ. Em bảo bạn trai em đến đón ." Ôn Ngôn đáp bằng ánh mắt thẳng thắn, chút lảng tránh, như truyền cho cảm giác an tuyệt đối.
Sự chân thành khiến bầu khí trong xe ấm áp hẳn lên. Kỳ thực, Phó Lan Chước chỉ tò mò hỏi dò chút thôi, dĩ nhiên tin tưởng Ôn Ngôn.
Dáng vẻ thanh minh của cô lúc chân thật, đáng yêu.
Phó Lan Chước khẽ nhíu mày, đưa tay nựng nhẹ má cô.
Hàng mi Ôn Ngôn rung lên bần bật: "Anh."
"Em yên tâm, chỉ hứng thú với duy nhất em thôi."
Khóe môi Phó Lan Chước khẽ nhếch lên, sự mềm mỏng của cô đ.á.n.h gục . Đáy mắt màu hổ phách trở nên sâu thẳm khó lường.
Những cảm xúc nóng rực mãnh liệt dần trào dâng.
Khuôn mặt tuấn góc cạnh của Phó Lan Chước trong tầm mắt Ôn Ngôn ngày càng phóng to, mờ dần, thở thanh khiết của áp sát, bao phủ lấy cô.
Anh đặt lên môi cô một nụ hôn. Ôn Ngôn khẽ rùng .
Nụ hôn của thật dịu dàng, mang theo sự trân trọng và dè dặt, vội vã. Anh tỉ mẩn mút mát từng chút một đôi môi cô. Một tay vòng ôm lấy gáy cô. Hơi ấm từ vùng da mềm mại cổ cô nhanh chóng truyền sang bàn tay lành lạnh của , nóng bỏng và lan tỏa.
Ôn Ngôn bất động, chút ngây ngốc, thêm phần hồi hộp. Gò má cô đỏ ửng như quả táo chín mọng cành.
Hàng mi khẽ rung nhẹ, cô cũng run lên từng hồi.
Nụ hôn vẫn tiếp tục, đầu óc cô dần trống rỗng, một luồng điện chạy rần rần khắp cơ thể khiến tay chân cô nhũn .