Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 14: Benediction - Có chút ghen tị

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:42
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù Phó Lan Chước bảo sẽ đưa Ôn Ngôn ngoài ăn tối, nhưng cũng chạy xe quá xa. Anh rẽ thẳng một con phố ẩm thực ngay gần Đại học Thanh Hoa và tấp xe một nhà hàng đồ Hoa.

Tên của nhà hàng súc tích. Bức hoành phi bằng gỗ mun treo ngay chính giữa cửa chỉ khắc độc một chữ "Tuân" (洵), hề thếp vàng nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi, bề thế đáng nể. Trái ngược với khí nhộn nhịp bên ngoài, gian bên trong vô cùng thanh nhã và tĩnh lặng. Một nữ nhân viên phục vụ mặc chiếc sườn xám may bằng lụa Tống Cẩm bước đón khách, dẫn hai lên tầng hai và đưa một căn phòng VIP rộng rãi.

Bên trong phòng VIP một bức tường thiết kế thành chiếc kệ trưng bày đồ cổ, đó bày biện vô cổ vật, đồ thủ công mỹ nghệ, bình gốm sứ và vài cuốn sách cổ đóng chỉ. Ngay chính giữa phòng là một chiếc bàn gỗ t.ử đàn nguyên khối. Bề mặt bàn mài giũa cẩn thận, nhẵn thín như gương. Cô theo chân bước tới xuống.

Có lẽ vì quen lui tới những nơi sang trọng và thanh u thế , nên gian của phòng VIP trông còn bề thế, tráng lệ hơn cả tầng 6 căng tin Hy Lan của Đại học Thanh Hoa.

Ban đầu cô cảm thấy thoải mái, nhưng khi một nữ nhân viên mặc sườn xám khác bưng một chiếc bát sứ nhỏ xíu màu trắng đặt nhẹ nhàng mặt cô, một luồng ấm như truyền từ lòng bàn chân chạy dọc khắp cơ thể.

Mở nắp chiếc bát , bên trong là một chén rượu nếp nấu đường đỏ và trứng gà. Điều khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm nhất là , trong bát hề một lát gừng nào.

Anh chu đáo đến mức phần thái quá , thế mà vẫn ghi nhớ kỳ kinh nguyệt của cô cơ đấy.

"Em uống chút cho ấm bụng nhé.” đàn ông đối diện cất tiếng.

Câu của lập tức thu hút sự chú ý của cô và hai cô nhân viên phục vụ xinh mặc sườn xám. Tuy nhiên, hai cô nhân viên đào tạo nghiệp vụ bài bản nên nhanh chóng thu ánh mắt, chỉ len lén liếc cô thêm vài cái.

Nhan sắc của cô thể diễn tả bằng hai chữ "xinh " thông thường . Vẻ sắc sảo, tinh tế là thứ mà họ từng chiêm ngưỡng đây. Nhà hàng "Tuân" chỉ là chi nhánh mở gần Đại học Thanh Hoa, còn hai cô nhân viên đều điều chuyển từ nhà hàng chính sang. Những thực khách lui tới nhà hàng chính đều là bậc tai to mặt lớn, họ diện kiến vô bóng hồng sắc nước hương trời, trong đó cả những nữ minh tinh nổi tiếng, nhưng nhan sắc của cô thì lấn lướt cả những nữ minh tinh đó.

Cô nhân viên mặc sườn xám màu thanh mai định đưa thực đơn cho cô, nhưng thấy vẫy tay gọi, cô liền khựng , xoay tiến đến dâng thực đơn cho .

Anh lật giở từng trang thực đơn.

nữa, dồn sự chú ý bát canh mặt, dùng thìa múc một ngụm nếm thử. Rượu nếp trôi miệng mang theo vị thanh mát, ngọt dịu mà hề gắt, trôi xuống cổ họng để cảm giác ấm áp dễ chịu.

thấy gọi vài món, thoáng chốc bát rượu nếp đường đỏ vơi một nửa.

Anh gọi xong món, ánh mắt hướng về phía cô.

Ánh của khiến cô thể thản nhiên thưởng thức bát canh nữa, đành ngẩng đầu lên.

"Em xem thử ăn món gì nữa .” , đưa cuốn thực đơn về phía cô.

Cô chớp mắt, đưa tay nhận lấy.

Cuốn thực đơn cũng thiết kế vô cùng tinh xảo, dày cộp và khá nặng, che khuất một nửa khuôn mặt cô. Ánh mắt cô lướt qua từng món ăn minh họa kèm hình ảnh mắt, nhận món nào cũng giá trời. Cô cố ý dò tìm giá của vài món gọi, tất cả đều giá từ hai nghìn tệ trở lên, món đắt nhất lên tới một vạn sáu trăm tệ.

"..."

Cô tặc lưỡi kinh ngạc.

Bữa ăn ngốn một khoản tiền bằng đúng học phí và sinh hoạt phí một năm trời của cô.

"Thôi ạ, gọi nhiều món thế là đủ .” cô khép thực đơn , trả cho một cô nhân viên phục vụ.

Hai cô nhân viên nở nụ duyên dáng, chuẩn mực: "Dạ, hai vị vui lòng đợi trong chốc lát."

Nói xong, hai cô cũng nán trong phòng VIP lâu, lập tức bước ngoài.

Bát rượu nếp trứng gà đường đỏ vẫn còn dư một ít, cô cầm thìa lên.

Tâm trí cô bỗng chút thẩn thơ, đúng hơn là mất tập trung.

Anh quan sát cô, khẽ : "Lần ăn ở , để em quyết định nhé."

Cô ngẩng đầu lên, đáp: "Những món em thích ăn, e là ăn quen ."

Nói xong, cô cảm thấy câu đúng cho lắm. Bởi vì hôm qua ăn đặc sản Quý Châu cùng cô, cũng ăn ngon miệng, chỉ duy nhất đĩa rau dấp cá là gắp thử một đũa đụng tới nữa.

Anh trả lời: "Sẽ ."

Cô mím môi, lời.

Anh cúi đầu cởi chiếc áo vest khoác ngoài, dậy vắt lên lưng ghế, cô và : "Anh vệ sinh một lát."

Cô gật đầu.

Ngay bên trong phòng VIP cũng một nhà vệ sinh riêng, ở phía lưng cô. Anh nhà vệ sinh, còn cô thì tiếp tục dùng thìa khuấy khuấy bát rượu nếp và trứng gà.

Phần trứng gà chỉ còn một phần ba, cô múc nốt ăn sạch sành sanh.

Trứng mềm và mượt, hương vị vô cùng tuyệt vời.

Khi từ nhà vệ sinh bước , cô cũng vặn thanh toán xong bát rượu nếp. Nghe tiếng bước chân, cô theo bản năng đầu . Anh đang sải bước qua cô, lúc ngước mắt lên, cô tình cờ phát hiện một vết sẹo hằn rõ bên tay áo sơ mi xắn cao bên cánh tay . Vết sẹo vẻ khá dài, kéo từ vai ngoằn ngoèo xuống tận khuỷu tay.

Trong những gặp gỡ đây, luôn mặc áo khoác hoặc áo sơ mi dài tay, nên cô bao giờ để ý thấy cánh tay sẹo. Cô khựng , bàn tay vô thức vươn níu lấy vạt áo sơ mi của : "Anh ơi, cánh tay của ..."

Anh khựng bước, ngoảnh đầu .

"Sao em?"

Cô đưa ngón tay chạm nhẹ lên vết sẹo tay : "Vết thương là do t.a.i n.ạ.n ô tô gây ạ?"

"Không ." Cảm nhận đầu ngón tay mềm mại, ấm áp của cô, cơ bắp cánh tay khẽ căng lên. Anh : "Vết sẹo là do hồi nhỏ đ.á.n.h để . Lần đó khâu tới hai mươi ba mũi, liên quan gì đến vụ t.a.i n.ạ.n xe ."

"Đánh ạ?" Cô ngước mắt lên , ánh mắt đầy sự kinh ngạc.

Anh toát một khí chất trưởng thành, chín chắn, tựa như một phiến ngọc bích quý giá thâm trầm lạnh lẽo. Cô luôn đinh ninh rằng một như từ nhỏ là một bé khuôn phép, quy củ và hảo.

Việc đ.á.n.h dường như là điều tưởng đối với một như .

Giọng trầm ấm vang lên: "Ừm."

Cô buông lỏng vạt áo sơ mi của , nhưng ánh mắt vẫn nán vết sẹo thêm một nhịp.

"Trông xí lắm đúng ?" đột ngột cất tiếng hỏi.

Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Không hề chút nào ạ."

Khóe môi khẽ nhếch lên.

"Lúc đó chắc là đau lắm ?" cô xót xa hỏi.

Khâu tận hai mươi ba mũi, thôi thấy rùng .

"Lâu quá cũng nhớ rõ, nhưng chắc là đau lắm." Trả lời xong, nán cạnh ghế của cô nữa mà sải bước về chỗ đối diện.

"Thế hồi đó đ.á.n.h ?" Cô tò mò hỏi tiếp: “Chuyện ... thể kể cho em ?"

"Cũng chẳng gì bí mật cả. Hồi đó còn nhỏ dại, tính tình ngỗ ngược. Hồi học tiểu học, bố đều bận rộn tối tăm mặt mũi, trong nhà chỉ mỗi giúp việc. đám giúp việc mà quản nổi cái tính bướng bỉnh của . Mãi cho đến khi lên cấp hai, ông nội đón về ở cùng để tự tay uốn nắn, tính tình mới cải thiện phần nào."

Anh sinh và lớn lên ở nước ngoài, trải qua những năm tháng tiểu học ở trời Tây. Khi đó, bố - ông Phó Diệp Xuân - bận bịu ngược xuôi mở rộng thị trường hải ngoại, còn thì sinh xong bay sang Đức việc. Ở nhà thường xuyên chỉ đám giúp việc quanh quẩn. Lên tiểu học, là học sinh gốc Á duy nhất trong lớp, thường xuyên bạn bè kỳ thị, bắt nạt. Lớp học của là " ấm cô chiêu" con nhà quyền thế. Trong một tập thể như , nếu tỏ yếu đuối, hèn nhát thì chắc chắn sẽ bắt nạt tơi bời. Chính vì thế, từ lúc còn bé tí, tính khí của ngang tàng hơn . Đó kiểu bắt nạt kẻ yếu, mà là chút hư vinh ngông cuồng của tuổi thiếu niên nổi loạn. Anh bao giờ cam chịu kẻ sai vặt lời khác, luôn khao khát khẳng định vị trí "đầu đàn". Hễ thấy bạn ức hiếp, sẵn sàng dùng nắm đ.ấ.m để giải quyết. Lần đó, do tay quá nặng tay, đối phương dẫn theo hung khí mai phục trả thù, kết cục là đ.â.m hai nhát cánh tay.

Đến năm cấp hai, ông nội - ông Phó Sinh Liêm - rút lui khỏi chính trường, nhiều thời gian rảnh rỗi. Ông vốn dĩ chướng tai gai mắt với cuộc sống tự do tự tại, quản giáo của đứa cháu nội ở nước ngoài. Chỉ bằng một cú điện thoại, ông điều đưa về nước, đón về sống cùng để tiện bề dạy dỗ.

Ông nội vô cùng nghiêm khắc. Khác với bố thích đạo lý và nhẹ nhàng khuyên bảo, ông nội xuất từ quân ngũ nên luôn duy trì kỷ luật thép, dùng "roi vọt" để giáo dục. Nói thì đ.á.n.h cho kỳ . Bất chấp tuổi cao sức yếu, ông tuyệt đối hề khoan nhượng. Chỉ vỏn vẹn hai năm, vị thiếu gia nhà họ Phó từng một thời kiêu ngạo, hống hách lột xác thành một học sinh gương mẫu. Bảng điểm vốn lúc nào cũng lẹt đẹt đội sổ bứt phá ngoạn mục, lọt top 10 lớp chuyên của trường điểm trong năm lớp 9.

Anh chia sẻ nhiều, cô cũng chăm chú lắng đến say sưa.

Cô tò mò về thứ thuộc về , và cũng đỗi vui mừng khi sẵn lòng mở lòng chia sẻ cùng cô.

"Sự đổi đó đối với một bé còn nhỏ tuổi như quả thật tàn nhẫn.” cô nén sự xót xa thốt lên.

"Cũng bình thường thôi. Sự đổi nào mà chẳng kèm với đau đớn."

"Chắc hẳn hồi đó sợ ông nội lắm nhỉ."

"Giờ thì hết sợ ."

Cuộc trò chuyện của họ tạm gián đoạn khi cô nhân viên phục vụ mặc sườn xám bưng món thứ hai lên và đặt xuống bàn. Món tên gọi "Cá vàng xào bánh nếp". Cô nhớ rõ mồn một món giá hai nghìn sáu trăm tệ. Con cá vàng béo ngậy thái bốn khúc, gọn gàng giữa lớp nước sốt sền sệt màu hổ phách, tỏa ánh vàng óng ả, tròn trịa mướt mắt. Vài lát bánh nếp thủ công điểm xuyết xung quanh những miếng cá thịt, trắng ngần như ngọc. Một mùi hương đặc trưng của biển khơi hòa quyện cùng mùi nước tương đậm đà ập thẳng mũi cô.

Nhìn thì hấp dẫn thật đấy, nhưng cô vẫn tài nào hiểu nổi vì một món ăn như thế đáng giá ngàn vàng.

"Em ăn cá ?" đối diện cất tiếng hỏi.

Thực ít khi ăn cá, vì ngày bé từng hóc xương một . Cô khẽ gật đầu: "Để em nếm thử xem ."

Đột nhiên, cô cảm thấy lúc giống hệt một nhà phê bình ẩm thực, còn món ăn mặt thì chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật cần thẩm định.

Cô dùng đũa gắp một miếng thịt cá cho miệng. Lớp da cá độ giòn nhẹ, ngay đó là cảm giác mềm mại, trơn tuột của thịt cá tan chảy đầu lưỡi, vị ngọt ngào của nước sốt lan tỏa khắp khoang miệng.

Quả thực là ngon xuất sắc.

"Có ngon em?" hỏi.

Cô khẽ "" một tiếng.

Nhận từ nãy đến giờ mải ngắm cô, chẳng đụng đũa gắp miếng nào, món cũng chỉ cô ăn vì lúc đó bận kể chuyện hồi nhỏ. Cô liền giục: "Anh cũng ăn cùng em ."

Khóe môi cong lên một nụ : "Ừm."

"Anh ơi, miếng bánh nếp cũng ngon lắm, nhai dai dai sần sật." Sau khi nếm thử cá, cô chuyển sang nếm thử bánh nếp, phát hiện hương vị của bánh nếp thậm chí còn khiến cô ngạc nhiên hơn cả cá.

Nhìn đôi má đỏ hây hây phồng lên xẹp xuống theo từng nhịp nhai của cô, cũng gắp một miếng bánh nếp cho miệng, giọng trầm thấp tán thưởng: "Ngon thật."

Món tiếp theo bưng lên. Khác với khẩu phần khá tươm tất của món Cá vàng xào bánh nếp đó, món ăn khẩu phần khá khiêm tốn. Nó đựng trong một chiếc liễn gốm sứ nhỏ bé, cô nhân viên sườn xám đẩy bằng xe đẩy. Chiếc liễn gốm đặt một bếp ga mini bằng inox để giữ nhiệt độ ấm nóng, bên trong là một con Bào ngư Trung Đông to cỡ nửa bàn tay.

Bào ngư gắp khỏi liễn, đặt một chiếc đĩa sứ trắng muốt và mang đến mặt cô.

Món dùng d.a.o dĩa để thưởng thức. Cô tỏ bối rối. Nhận thấy sự lúng túng của cô, kéo đĩa về phía , tự tay thái bào ngư thành ba phần nhỏ đẩy đĩa cho cô.

"Em cảm ơn ..." Cô cảm thấy chu đáo đến mức phần thái quá. Đã thái sẵn , cô bèn dùng dĩa xiên lấy miếng nhỏ nhất cho miệng.

Sự lúng túng của cô chỉ xuất phát từ việc đổi dụng cụ ăn uống, mà phần nhiều là do cô thêm chút thời gian chiêm ngưỡng diện mạo đắt giá của miếng Bào ngư Trung Đông . Bởi vì giá của món ăn lên tới ba ngàn sáu trăm tám mươi tệ.

Mỗi một miếng c.ắ.n là hơn cả ngàn tệ bay màu trong khí.

Đang định mở miệng mời ăn cùng, cô thấy đĩa Bào ngư Trung Đông thứ hai dọn lên và đặt ngay mặt .

Thế là cô cúi gầm mặt, dĩa lấy miếng bào ngư tiếp theo cho miệng.

Tiền đang rực cháy đây mà.

Cô thầm nhủ trong bụng.

"Ngày nào cũng ăn mấy món đắt đỏ thế ?" Đến miếng cuối cùng, cô tiếc rẻ nỡ ăn vội, dừng , tiếp tục gắp cá vàng trong đĩa bên , đồng thời hỏi .

"Đắt lắm hả em?"

"..."

Cô á khẩu, chẳng gì nữa.

Anh để ý thấy biểu cảm của cô, cũng phần nào đoán ý nghĩ của cô, liền đáp: "Cũng hẳn. Thực khẩu vị của kén chọn lắm , chỉ cần... đừng quá dị hợm là . Ví dụ như đĩa rau dấp cá hôm qua ."

kìm bật khúc khích.

Anh cũng mỉm theo.

Dùng xong bữa tối xa hoa, lái xe đưa cô trở trường. Tối thứ Hai cô lớp học tự chọn. lúc , nhóm chat của phòng ký túc xá bắt đầu nổ thông báo ầm ĩ.

Khâu Tuyết: [A a a!!! Chuyện Tâm Nhuỵ kể là sự thật hả? Tiểu Ngôn, đang hẹn hò với Phó Lan Chước ?? Có bạn trai mà dám giấu nhẹm bọn hả! Đáng thương.jpg @Chiết Mộc w]

Chung Hữu Hữu: [Chắc giờ ăn uống no say nhỉ? Mau mau thành khẩn khai báo .]

Tiêu Tâm Nhuỵ: [Mình bảo mà mấy cứ tin.]

Khâu Tuyết: [Trời đất ơi, Tiểu Ngôn , thích Phó Lan Chước ở điểm nào ? Cậu thấy tuổi tác của dừ ?]

Chung Hữu Hữu: [Mấy ông chú lớn tuổi mới mặn mà quyến rũ chứ bộ.]

Tiêu Tâm Nhuỵ: [Với lắm tiền trai lồng lộn nữa.]

Khâu Tuyết: [Tiểu Ngôn, hỏi cho nhẽ xem Phó Lan Chước từng lập gia đình đấy nhé. Chuyện quan trọng cực kỳ.]

Chung Hữu Hữu: [+1]

Về câu hỏi , thú thật là cô từng thắc mắc bao giờ. Trông cũng chẳng giống kiểu vợ con đề huề mà còn cố tình lăng nhăng trêu ghẹo cô.

nghĩ thì, cô và quả thực mới quen bao lâu. Tình cảm tiến triển với tốc độ chóng mặt thế , đôi khi chính cô còn cảm thấy mơ hồ, khó tin.

Ngập ngừng một chút, cô mở khung chat với , gõ phím hỏi: [Anh ơi, kết hôn bao giờ ạ?]

Uyên Ngưng: [?]

Cô vội vàng giải thích: [Anh đừng giận nha, em chỉ xác nhận cho chắc chắn thôi ạ.]

Dòng chữ kịp gửi thì tin nhắn của tới: [Chưa từng. Hai mươi tám năm nay vẫn luôn độc .]

Chiết Mộc w: [Vâng! Em tin .]

Chỉ là tò mò tiện miệng hỏi một câu thôi, cô cũng lĩnh hội hết ý nghĩa sâu xa của câu "Hai mươi tám năm nay vẫn luôn độc ". Trả lời xong, cô loay hoay mãi trong kho nhãn dán, cuối cùng chọn một cái hình mèo con nũng gửi cho .

Anh ở ghế lái, cái nhãn dán ngộ nghĩnh của cô đến hai , bật lửa châm một điếu xì gà.

Ngậm điếu t.h.u.ố.c môi, nhắn cho cô nhóc: [Em học hành chăm chỉ nhé.]

Chiết Mộc w: [Anh vẫn còn ở trong trường ạ?]

Uyên Ngưng: [Ừm, nãy nhận một cuộc gọi.]

Chiết Mộc w: [Anh đường về cẩn thận nhé.]

Anh nhả một ngụm khói dày đặc, nhắn một chữ "ừm".

...

Sau khi trả lời thắc mắc của hội bạn trong nhóm chat, bầu khí bỗng trầm lắng hẳn . Vài giây , Khâu Tuyết mới nhắn: [Cậu bạo thật đấy Tiểu Ngôn, dám hỏi thẳng thừng như thế luôn!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-14-benediction-co-chut-ghen-ti.html.]

Chung Hữu Hữu: [Hỏi cho rõ ràng rành mạch là đúng , dù xuất của Phó Lan Chước cũng chẳng dạng . mà trong giới doanh nhân, tuổi của cũng xếp hàng trẻ trung chán. Chưa kết hôn cũng là lẽ thường tình.]

Tiếng chuông học vang lên, ánh mặt trời cũng tắt hẳn. Trong khuôn viên trường, từng ngọn đèn đường đồng loạt thắp sáng, dàn hàng ngay ngắn thực hiện nhiệm vụ canh gác màn đêm.

Cuộc trò chuyện trong nhóm kết thúc, cô đặt điện thoại xuống, rút sách vở và hộp bút từ trong balo .

Cô đưa mắt ngoài cửa sổ, chiếc Maybach màu đen tuyền lúc lăn bánh rời .

Chiều ngày hôm , đến trường đón cô ăn tối. Lần , đúng như lời hẹn, địa điểm do cô quyền quyết định. Cô lên ứng dụng xem xét một vòng, chấm một quán thịt nướng.

Cân nhắc việc vẻ chuộng những nơi ồn ào náo nhiệt, cô chủ đích chọn một quán quá nổi tiếng nhưng đ.á.n.h giá vẫn khá cao, chỉ là giá cả chát một chút.

Quán thịt nướng cũng tọa lạc trong khu phố ẩm thực quanh trường Thanh Hoa.

Đó là một quán thịt nướng phong cách Nhật Bản. Không gian quán khá sang trọng, mặc dù phòng VIP riêng biệt, nhưng mỗi khu vực bàn ăn đều thiết kế kiểu bán gian kín, ngăn cách bằng một tấm vách cao một mét.

Cô chọn mua một combo dành cho hai giá cả hợp lý nhất ứng dụng.

Trên bàn ăn bày sẵn một khay nướng than hoa hình tròn, những viên than đỏ rực cháy rừng rực bên trong. Nhân viên phục vụ bưng những món trong combo cô gọi lên, xếp thành một vòng tròn quanh khay nướng.

Quán dịch vụ nhân viên nướng thịt tại bàn, khách hàng tự vận động. Cô chuẩn xắn tay áo đảm nhiệm vai trò nướng thịt, còn chỉ việc tận hưởng thành quả thôi, vì hôm nay cô là khao mà.

Tuy nhiên, chiếc kẹp gắp thịt "nẫng tay ". Anh thành thạo gắp từng miếng thịt bò tuyết rắc tiêu đen đặt lên vỉ nướng.

Oái oăm , chiếc bàn chỉ chuẩn mỗi một chiếc kẹp.

Thấy , cô lên tiếng: "Để em nướng cho ơi, cứ việc ăn thôi."

"Tại ?"

"Khói dầu mỡ bám mùi nặng lắm, em sợ quen."

Sáu lát thịt bò béo ngậy ngay ngắn vỉ nướng inox, sức nóng hầm hập của than hồng đang từ từ tươm những giọt nước đỏ au.

Anh cô, giọng điệu trầm ấm vang lên: "Không ."

"Tự tay nướng thịt cũng là một thú vui mà."

Huống hồ gì lúc đang chăm chút cho cô ăn.

Thấy vẻ hào hứng, cô cũng giành việc nữa, ngoan ngoãn "" một tiếng.

Lịch học ngày thứ Ba của cô kín mít từ sáng đến tối. Trong đó một tiết Thể dục, cô đăng ký môn Golf. Suốt cả tiết học, thầy giáo bắt tập động tác vung gậy, thành thử giờ hai cánh tay cô mỏi nhừ, ê ẩm. Bụng cũng đói cồn cào nên cô vội ăn, cúi đầu xoa bóp hai bắp tay. Anh tinh ý nhận , liền hỏi: "Tay em thế?"

"Hơi mỏi chút thôi ạ."

"Bị thương ?"

"Dạ . Hôm nay em tiết Thể dục, em chọn học Golf. Tập vung gậy rã rời cả tiết nên tay mỏi một chút thôi, nghiêm trọng ." Cô giải thích.

"Học hành đến ?" quan tâm hỏi.

"Cũng tàm tạm ạ.” cô đổi sang xoa bóp cánh tay bên . " em mới học đến buổi thứ hai thôi, tiếp thu gì nhiều."

Trường đại học mỗi tuần chỉ một tiết Thể dục. Tiết học tuần thầy giáo chủ yếu phổ biến lý thuyết cơ bản về Golf, tuần mới bắt đầu thực hành cầm gậy.

"Khi nào rảnh rỗi sẽ tập cùng em.” .

Lúc từng chia sẻ rằng ngoài giờ việc đam mê thể thao, môn Golf chắc chắn chơi cừ. Cô gật đầu đồng ý.

Mùi thơm của thịt nướng ngày một tỏa nức mũi. Những lát thịt bò tuyết đỏ au ban đầu giờ chuyển sang màu nâu sậm chín tới, mỡ túa bóng nhẫy, trượt dài theo từng thớ thịt căng mọng nhỏ giọt xuống lò than bên , tạo những tiếng "xèo xèo" vui tai. Cô liếc , bất giác nuốt nước bọt ực một cái.

"Miếng chín ." Anh gắp một miếng thịt bò chín kỹ bỏ bát cô.

Thực thịt bò nướng tái chín tới là ngon nhất. loại thịt bò ở những quán ăn bình dân thế thường là thịt nhân tạo, nên nướng chín kỹ mới yên tâm cho cô ăn.

Cô khẽ "", gắp miếng thịt nhúng ngập nước chấm, rắc thêm chút bột ớt cho miệng.

Trong suốt bữa ăn, gánh vác bộ trọng trách nướng thịt, cô chẳng động ngón tay, ăn thả ga đến mức hai má đỏ lựng lên vì nóng. Tuy tay thoăn thoắt nhưng tốc độ ăn của hề suy giảm, thậm chí sức ăn của còn nhỉnh hơn cô. Khẩu phần thịt trong combo đủ nhét kẽ răng hai , gọi thêm ba đĩa nữa, trong đó hai đĩa lõi rùa bò A5 thuần chủng đắt đỏ nhất quán.

Lúc ăn thì vui vẻ là thế, nhưng đến lúc thanh toán, cô thầm xót xa vì tiền sinh hoạt phí tháng chắc chắn sẽ thâm hụt nghiêm trọng. Thế nhưng lúc quầy thanh toán, thu ngân thông báo bàn của cô thanh toán xong xuôi từ đời nào .

Rõ ràng cô tính toán cố tình quầy thanh toán sớm hơn để , còn nhanh tay hơn cô một bậc.

Cô nhẩm tính tổng chi phí bữa ăn , hết thảy 1226 tệ.

Tiền combo ứng dụng cô thanh toán từ là 258 tệ, rút hầu bao hơn chín trăm tệ.

Quay bàn, cô trách yêu: "Sao thanh toán thế ? Đã bảo là hôm nay em mời cơ mà?"

Bắt gặp ánh mắt đen lay láy của cô, mỉm : "Anh bao nhiêu tuổi, em bao nhiêu tuổi? Em nghĩ xem, nếu thật sự để em trả tiền, thì còn mặt mũi nào dám rủ em ăn nữa?"

hề khách sáo với . Cô thừa chút tiền lẻ chẳng bõ bèn gì với , nhưng cô thực tâm mời một bữa ăn trò.

"Đợi đến khi em nghiệp trường, tự kiếm tiền hẵng mời . Sau nếu em vẫn rủ ăn thì cứ tự nhiên, nhưng hóa đơn thì cứ để lo."

Hai chữ " " mà ấm áp, len lỏi tận tâm can cô. Cô thích cảm giác cùng dùng bữa, và nghĩ đến việc tương lai sẽ còn trải qua vô vàn bữa ăn ấm cúng như thế cùng , lòng cô ngập tràn niềm vui sướng.

Tuy nhiên, điều đó cũng đồng nghĩa với việc, nếu hôm nay khao, ngày mai cô khao , thì cô thực sự đủ khả năng chi trả. Vả , gọi mấy món sơn hào hải vị đắt xắt miếng...

"Vâng ạ.” cô ngoan ngoãn gật đầu.

Tối thứ Ba cô lớp học muộn, ăn xong thịt nướng liền chở cô về thẳng trường.

Vừa ấm chỗ trong giảng đường bậc thang, cô nhận thông báo chuyển khoản từ .

Hai mươi ngàn tệ.

Cô sửng sốt, vội vàng nhắn tin hỏi: [Anh chuyển nhầm tiền ?]

Uyên Ngưng: [Không.]

Chiết Mộc w: [Thế chuyển nhiều tiền thế cho em gì?]

Uyên Ngưng: [Ở trường em cần mua sắm gì thì cứ mua, đừng hà tiện.]

Chiết Mộc w: [ gia đình tháng nào cũng gửi sinh hoạt phí đều đặn cho em mà.]

Uyên Ngưng: [Thế tháng nhà gửi cho em bao nhiêu?]

[Hai ngàn hai.] Cô gõ xong dòng chữ vội vã xóa . Cô đoán chắc sẽ chê ít, vì tiền chẳng đủ để trả tiền cho một đĩa thức ăn gọi. đối với cô, hai ngàn hai một tháng là quá rủng rỉnh .

Thế là cô đổi ý, gõ : [Nhiều lắm ạ.]

Uyên Ngưng: [Nhiều lắm là bao nhiêu?]

Tính vốn dò hỏi tới cùng, cô đành khai thật: [Khoảng hơn hai ngàn tệ ạ.]

Bên im lặng một hồi lâu.

Uyên Ngưng: [Ít quá.]

Uyên Ngưng: [Từ giờ trở , một phần chi phí sinh hoạt hàng tháng của em sẽ do lo liệu.]

Uyên Ngưng: [Số tiền chẳng đáng bao nhiêu , em cứ giữ lấy mà tiêu.]

Thấy quả quyết như , cô ngẫm nghĩ một chút đáp: [Thế , nếu khi nào hết tiền em sẽ báo cho , ạ? Số tiền lớn quá, em cầm thấy áp lực lắm.]

Khung chat một nữa chìm im lặng, mãi thấy tin nhắn phản hồi.

Giảng đường bậc thang dần chật kín chỗ , lúc tin nhắn mới tới: [Gửi tài khoản của em cho .]

Uyên Ngưng: [Khi nào em thiếu tiền, sẽ chuyển thẳng thẻ cho em.]

Cách vẻ hợp lý. Vì từ chối một , cô tiện từ chối thêm nữa nên đành gửi tài khoản cho . Kết quả là đầy một phút , tiền hai vạn tệ mà cô khước từ nhận WeChat chễm chệ trong tài khoản ngân hàng của cô.

khoan , thừa hai 0... là hai trăm vạn tệ.

Cô căng mắt đếm một lượt nữa, chuẩn xác là hai triệu tệ.

"..."

[Anh cái trò gì !] Cô cuống cuồng nhắn tin.

Uyên Ngưng: [Em nhận tiền thì cảm thấy áp lực, nhưng chuyển tiền cho em thì cũng áp lực chẳng kém.]

Uyên Ngưng: [Số tiền em cứ giữ lấy , tháng nào cũng sẽ chu cấp sinh hoạt phí cho em.]

[... Không cần , em cần nhiều tiền thế . Nếu lỡ ngày nào đó chúng chia tay, em sẽ mang cảm giác mang nợ nhiều.] Cô gõ phím.

Hai triệu tệ cơ đấy, sinh hoạt phí cỡ nào mà ngốn nhiều đến mức .

quen việc trong thẻ ngân hàng bỗng nhiên một tiền khổng lồ như , cảm giác thật kỳ quặc.

Dĩ nhiên vì cô chê tiền.

Uyên Ngưng: [Chia tay á?]

Uyên Ngưng: [Mình mới quen mà em tính đến chuyện đường ai nấy .]

Chiết Mộc w: [Em ý đó, nhưng mà... đời chuyện xác suất xảy là âm 0%, điều gì cũng thể xảy .]

Khung chat rơi tĩnh lặng.

Một lúc lâu .

Uyên Ngưng: [Anh cãi em.]

Uyên Ngưng: [ mong em sẽ là một cô sinh viên sống trách nhiệm.]

Chiết Mộc w: [Sống trách nhiệm ạ?]

Uyên Ngưng: [Đã nhận lời yêu , cũng trao trọn con tim cho em , thì em trách nhiệm tới cùng.]

"..."

Câu của khiến tim cô mất một nhịp. Nghe thì vẻ như đang răn dạy cô, nhưng ngẫm ... dường như đang tỏ tình với cô một nữa.

kịp nghĩ câu trả lời thích hợp thì Tiêu Tâm Nhuỵ hớt hải xông lớp đúng giây phút tiếng chuông reo vang. Cô nàng len lỏi đến chỗ trống mà Ôn Ngôn giành sẵn cho . Tiết là môn Tư tưởng Chính trị, hai đăng ký học cùng một giảng viên. Buổi chiều Tiêu Tâm Nhuỵ cùng các thành viên trong Hội Thanh niên tình nguyện bận lo công chuyện nên mãi giờ mới ba chân bốn cẳng chạy lên giảng đường.

"Thế nào Tiểu Ngôn? Hôm nay hú hí với sếp Phó ở đấy, kể tớ với!" Vừa xuống, Tiêu Tâm Nhuỵ tò mò tọc mạch chuyện hẹn hò của Ôn Ngôn và Phó Lan Chước.

Tuy sang đến ngày thứ hai, nhưng thú thực là cô nàng vẫn tin nổi việc Ôn Ngôn và Phó Lan Chước đang cặp kè với .

"Đâu hẹn hò gì , cũng giống như hôm qua thôi, ăn chung một bữa cơm." Thời gian mà hẹn hò cơ chứ.

Hai hôm nay lịch học của cô dày đặc, còn thì cũng bận tối tăm mặt mũi.

"Đi ăn món gì ? Lại đến cái nhà hàng siêu cấp sang chảnh nữa ?"

"Không, hôm nay ăn thịt nướng, cũng ở khu phố ẩm thực thôi."

Nghe cô , Tiêu Tâm Nhuỵ hếch mũi hít hà, quả nhiên mùi thịt nướng thoang thoảng. Ghé sát cô ngửi thử, đúng là mùi thịt nướng thật.

cái mùi ngai ngái chẳng mảy may vơi sự u mê của Tiêu Tâm Nhuỵ khi ngước khuôn mặt xinh góc c.h.ế.t của cô bạn.

"Tiểu Ngôn , kể cho , cảm giác yêu đương với một nhân vật tầm cỡ như thế thì thế nào?? Có sướng rơn ?" Tiêu Tâm Nhuỵ tò mò vặn vẹo.

Cảm giác thế nào ư?

Cô cũng diễn tả thế nào.

"À đúng , chủ động tỏ tình với đúng ?" Hôm qua Tiêu Tâm Nhuỵ mải buôn chuyện mà quên béng mất hỏi chi tiết .

"Chắc là ..." cô ngập ngừng đáp.

Tiêu Tâm Nhuỵ tỏ vẻ thích thú, định bụng đào bới thêm vài câu nữa. bục giảng, vị giáo sư bắt đầu bài giảng. Vị giáo sư khét tiếng là hắc ám, cực kỳ dị ứng với việc sinh viên việc riêng, bấm điện thoại thì thầm to nhỏ trong lớp, biến môn Tư tưởng Chính trị trở nên căng thẳng chẳng kém gì môn chuyên ngành. Thấy , Tiêu Tâm Nhuỵ đành bấm bụng nhịn , lôi sách vở từ trong balo .

...

"Hôm nay út ăn thịt nướng đấy ? Người mùi khói." Giang Lộc Nhi chui tọt ghế phụ nhích mũi gần Phó Lan Chước hít hà.

Hai hôm nay Cận Dạng mặt ở trường, xin phép về Minh Thành giải quyết chuyện gia đình. Giang Lộc Nhi vạ vật ở trường cũng chán ốm, ăn uống cùng bạn bè xong chỉ chuồn thẳng về Tần Thủy Loan. Nào ngờ trời run rủi, cô nàng bắt gặp xe của Phó Lan Chước ngay cổng trường.

"Ừm." Anh ừ hữ một tiếng, nghiêng đầu cô cháu gái: “Sao cháu tự lái xe của ?"

"Gối, đừng nhắc đến chuyện đó nữa, xe của cháu tịch thu , !" Nhắc đến chuyện , Giang Lộc Nhi nghiến răng trèo trẹo.

Phó Bảo Hân dạo thèm nể mặt mũi Phó Lan Chước nữa. Anh gọi điện thoại can thiệp cũng bằng thừa. Lần vẻ cô cháu gái chọc giận một vố quá đáng.

Anh thêm gì nữa.

Chiếc Maybach từ cổng trường êm ái hòa dòng xe cộ hối hả.

Bản tính vốn nhạy bén và quan sát tinh tường, Giang Lộc Nhi len lén đ.á.n.h giá Phó Lan Chước một lượt từ xuống , cảm thấy thần sắc của hôm nay rạng rỡ một cách bất thường.

Người nặc mùi thịt nướng, tài xế riêng mà tự cầm lái.

Những dấu hiệu quả thực bất thường.

Trước khi cất tiếng hỏi, cô nàng lấy điện thoại từ chiếc túi da nhỏ nhắn , hí hoáy nhắn tin cho Cận Dạng.

[Tớ thấy út nhà tớ biểu hiện lạ lắm.]

Đại Bé cưng: [?]

[Tớ nghi là đang cặp kè với giáo viên nào đó trường .]

 

Loading...