Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 12: Aurora - Anh thích em, Ôn Ngôn
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:40
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Ôn Ngôn kịp phản ứng , cô Phó Lan Chước kéo sát tường. Trên mặt đất là những mảnh vỡ thủy tinh văng tung tóe khắp nơi.
Hóa là chiếc đèn chùm pha lê trần hành lang rớt xuống. May mắn là họ cách đó một , cộng thêm việc Phó Lan Chước nhanh tay kéo cô lưng che chắn, nên cô bình an vô sự.
"Sếp Phó!" Hai vệ sĩ rõ ràng ngờ tới sự cố chiếc đèn chùm rơi rụng , họ tức tốc lao đến với đôi lông mày cau chặt.
"Anh ơi, thương ?" Ôn Ngôn kéo vội ống tay áo của , kiểm tra xem mảnh vỡ nào văng trúng .
"Anh ." Thấy vẻ mặt đầy lo lắng của cô, xoay một vòng mặt cô để chứng minh.
Dừng động tác, lạnh nhạt lệnh cho hai vệ sĩ: "Dọn dẹp sạch sẽ ."
"Vâng!" Hai đồng thanh đáp.
"Làm em sợ ?" Anh sang, cố gắng xoa dịu cô.
"Dạ , chỉ là... bất ngờ thôi ạ." Ánh mắt cô dán chặt đống mảnh vỡ pha lê đất phía lưng . Cảnh tượng khiến cô thể nhớ đến vụ t.a.i n.ạ.n trời mưa tầm tã hôm nọ, khi chiếc xe sang trọng của cột đèn đường đè bẹp dúm.
"Có vẻ như đưa em lên tầng sáu là một quyết định sai lầm ." Khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ tự trào.
Ôn Ngôn sực nhớ một câu thành ngữ, bèn với : "Vỡ là điềm lành mà , ạ."
*Toái toái bình an, đồng âm với tuế tuế bình an là năm nào củm bình an.
Ánh mắt sâu thẳm : "Ừm."
Không gian sảnh ăn tầng sáu vô cùng tĩnh lặng. Bước bên trong, Ôn Ngôn nhận cách bài trí ở đây khác biệt so với các tầng , mang dáng dấp của một nhà hàng cao cấp bên ngoài hơn. Tông màu chủ đạo là sự kết hợp giữa màu nâu đất trầm mặc và xám ấm. Ở chính giữa là một tấm bình phong chạm khắc họa tiết thủy mặc thời Đường mang đậm nét cổ điển. Trên tường treo những bức thư pháp và tranh thủy mặc đóng khung tinh xảo. Trong phòng ăn tổng cộng sáu bàn, mỗi bàn đều trải khăn màu lanh nhã nhặn. Bàn ghế từ gỗ óc ch.ó sẫm màu với đường nét tinh giản. Bầu khí toát lên vẻ tao nhã, khoáng đạt.
"Ngồi đây ."
Phó Lan Chước chọn một chiếc bàn sát cửa sổ. Khi bước tới, hai đàn ông mặc trang phục Tôn Trung Sơn màu xanh lam cũng tiến , kéo ghế giúp .
Họ vẻ là nhân viên phục vụ riêng của tầng . Ôn Ngôn thu ánh mắt quan sát xung quanh, bước theo . Cô nhận vẫn xuống mà đang đợi . Vừa bước tới nơi, một nhân viên lập tức kéo ghế giúp cô. Thái độ phục vụ của vô cùng chuyên nghiệp. Cô tháo chiếc balo vai xuống thì đỡ lấy: "Để giúp cô, sẽ đặt nó lên chiếc ghế bên cạnh ạ."
"Vâng..." Cô khẽ đáp.
Vừa xuống lâu, một nhân viên khác bước tới, động tác tao nhã, nhịp nhàng rót cho hai mỗi một tách nóng.
Mùi hương Bích Loa Xuân thanh khiết lan tỏa trong khí.
"Lên món .” Phó Lan Chước lên tiếng căn dặn.
Hai nhân viên khẽ cúi chào lưng vòng qua bức bình phong trong bếp. Chừng nửa phút , họ trở cùng với bốn khác, mỗi tay đều bưng một đĩa thức ăn.
Món đầu tiên đặt vững vàng xuống mặt bàn. Chiếc khay bạc tỏa ánh kim loại lạnh lẽo, những đường viền mạ vàng khay lấp lánh ánh nắng tạo thành những vệt sáng mỏng. Người phục vụ giơ tay mở nắp đậy, mùi hương thơm lừng của món Vi cá hầm vàng ươm lập tức tỏa .
Tiếp đến là món thứ hai, đựng trong chiếc thố gốm sứ hai quai, bên trong là món súp nghêu Chowder sánh mịn.
Ngoài hai món đầu tiên mang phong cách tiệc tùng sang trọng, bốn món tiếp theo khiến Ôn Ngôn khỏi ngạc nhiên bởi sự đổi phong cách đột ngột. Món thứ ba là cá nấu chua với nước dùng vàng ruộm, đựng trong một chiếc đỉnh nhỏ họa tiết Cảnh Thái Lam đốt than giữ nhiệt bên . Món thứ tư là gà xào ớt khô đỏ rực; món thứ năm là một đĩa bánh cuốn, và món cuối cùng... là một đĩa thịt xào rau dấp cá.
Bốn món cùng , tất cả đều là đặc sản của tỉnh Quý Châu - quê hương cô.
Ánh mắt Ôn Ngôn đảo quanh bốn đĩa thức ăn. Cô lờ mờ đoán , đây chắc chắn là chủ ý của Phó Lan Chước.
Lẽ nào cô là Huệ Thành?
Mà rõ ràng, hôm nay là cô mời ăn tối cơ mà...
"Nhiều món quá... Hai chúng chắc ăn hết .” cô lên tiếng.
Phó Lan Chước cũng lướt mắt qua bàn ăn: "Sáu món, cũng bình thường thôi. Khẩu phần mỗi món nhiều, ăn sẽ hết thôi."
"Không hết thì để cũng chẳng ."
" đến bốn món là đồ ăn Quý Châu. Anh ơi, thích ăn đồ Quý Châu ?" Cô ngước mắt .
Phó Lan Chước cụp mi, đặt tách xuống bàn. Xương lông mày của sắc bén, nhưng đường nét khuôn mặt mang chút cứng cỏi: "Cũng tàm tạm."
"Bốn món là đặc biệt chuẩn cho em đấy."
"..."
Trái tim Ôn Ngôn khẽ rung lên một nhịp, cô chớp chớp mắt.
"Sao em là Huệ Thành?"
Ánh sáng rực rỡ từ cửa sổ hắt . Mái tóc đen nhánh của Ôn Ngôn xõa dài như thác, đầu cài một chiếc kẹp tóc hình quả đào. Vài lọn tóc gió thổi bay tà tà vương gò má, che khuất một phần vầng ửng hồng e lệ. Đôi mắt đen láy trong veo của cô tĩnh lặng, mang theo chút ngây ngô, vô tội và tò mò, chăm chú đối diện.
Đôi mắt Phó Lan Chước tối sầm , khóe môi nhếch lên một độ cong nhạt: "Em nổi rần rần mạng thế , còn là thủ khoa. Muốn quê em ở chắc khó gì?"
Sau khi điểm thi đại học, cô từng nhận lời phỏng vấn của đài truyền hình thành phố. Lúc học quân sự, cô cũng lén đăng lên mạng, còn gắn liền với danh xưng "thủ khoa nhất". Nếu Phó Lan Chước cố ý để tâm đến cô, việc cô là ở quả thực dễ dàng.
"Anh ơi, ăn cơm , đồ ăn thơm quá." Gò má cô ửng hồng, chủ động cầm đũa lên .
Phó Lan Chước cô, khẽ "ừm" một tiếng.
Cô gắp một miếng gà xào ớt, thì một món mới mang lên. Tuy nhiên, món chỉ là một bát nhỏ xíu trông giống như đồ uống, và chỉ đúng một suất. Chiếc bát sứ trắng muốt tráng men phục vụ nhẹ nhàng đặt xuống mặt cô.
Cô mở nắp , nóng phả mặt mang theo mùi gừng nồng.
Bên trong là canh gừng nấu Hoàng kỳ, Ngọc trúc và Táo đỏ.
Rõ ràng là canh mới nấu xong, bề mặt vẫn còn sủi vài bọt khí li ti.
"Em uống cái cho ấm bụng ." Cô tiếng đàn ông đối diện cất lời, giọng vô cùng trầm ấm.
Thực cô thích vị gừng cho lắm.
cô hề biểu lộ sự miễn cưỡng mặt, dẫu đây cũng là lòng đặc biệt căn dặn nấu cho cô.
"Vâng ạ.” cô gật đầu, dùng thìa múc một ngụm đưa lên miệng.
Rồi từ từ húp muỗng thứ hai, muỗng thứ ba.
Suốt quá trình đó, Phó Lan Chước cứ lẳng lặng cô chằm chằm.
Cô khựng , ngước mắt lên.
"Dễ uống ?" hỏi.
"Dạ... dễ uống lắm." Cô . "Cái cũng là đặc biệt chuẩn cho em ?"
Bát canh rõ ràng tác dụng bồi bổ khí huyết. Nhớ thì sáng nay "tẩm bổ" cho cô một .
Phó Lan Chước khẽ gật đầu.
Cô siết chặt chiếc thìa trong tay.
Điện thoại bỗng rung lên bíp bíp, Tiêu Tâm Nhuỵ gửi đến hai tin nhắn thoại.
Ôn Ngôn cầm máy lên định chuyển giọng thành văn bản, nhưng lực ngón tay ấn đủ mạnh, thành bấm nhầm nút phát trực tiếp. Giọng lanh lảnh, phấn khích của Tiêu Tâm Nhuỵ như xuyên thủng cả màn hình vang lên:
"Tiểu Ngôn! A a a, kể chuyện ! Chu Cẩm Vũ đồng ý lời mời của , tối nay sẽ xem phim cùng ! Cậu xem, cũng ý với nên mới đồng ý ??"
Tình huống bất ngờ khiến cô ngượng ngùng luống cuống, điện thoại còn tuột tay rơi cái độp xuống đất. Quá trình lúi húi nhặt máy lên tạo điều kiện cho tin nhắn thoại phát rành rọt sót một chữ nào.
"Em xin ..." Cô gượng với Phó Lan Chước: “Là bạn cùng phòng của em ạ."
"Không ." Ánh mắt vẫn dán chặt cô.
[Thế thì đúng là tin .] Cô cúi đầu nhanh chóng nhắn tin cho Tiêu Tâm Nhuỵ.
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Tiểu Ngôn, bút kẻ mắt ? Cho mượn một chút. Phiền c.h.ế.t , chẳng trang điểm gì cả, nhưng makeup thật xinh để xem phim cùng . Không , bắt đầu học trang điểm mới .]
Chiết Mộc w: [Mình bút kẻ mắt . Cậu thử hỏi Nguyệt Nguyệt xem?]
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Ghét thế! Giá mà như thì mấy, chẳng cần tốn công trang điểm luôn!]
Cảm nhận ánh chằm chằm của Phó Lan Chước vẫn đang ghim , cô chút mất tự nhiên, ngón tay gõ phím: [Cậu trang điểm cũng xinh lắm .]
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Cậu dẻo miệng thật đấy Tiểu Ngôn! mà tin !]
Chiết Mộc w: [Ừm, ăn cơm đây Nhuỵ Nhuỵ, đang ở căng tin.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-12-aurora-anh-thich-em-on-ngon.html.]
Đang dùng bữa cùng khác, cô tiện cầm điện thoại tám chuyện lâu.
Ba Cọng Cỏ Nhỏ: [Ok nha!]
Nhắn tin xong, cô đặt điện thoại xuống bàn. Vừa cầm chiếc thìa thì Phó Lan Chước hỏi: "Bước chân đại học, em từng ngưỡng mộ khác bao giờ ?"
"Ngưỡng mộ khác ư?"
Cô ngẩng đầu lên.
Sắc mặt vẻ vui, ánh mắt cô mang theo chút kỳ lạ: "Chẳng hạn như, một mối tình thanh xuân vườn trường đúng nghĩa? Ngày ngày bầu bạn cùng ăn ở căng tin, cùng lên thư viện học bài."
Anh khựng một nhịp: “Nghĩ thì, viễn cảnh đó vẻ tươi , đúng ?"
Cô chớp mắt đáp: "Em bao giờ tốn công vẽ những viễn cảnh đó cả."
"Hơn nữa, em quen . Quen với việc ăn cơm một , học bài một . Nếu là hai ... em từng nghĩ đến khung cảnh đó."
Đôi mắt đen như mực của xoáy sâu cô: "Vậy em để tâm nếu nửa của nhiều thời gian dành cho em mỗi ngày ?"
Cô thoáng nín thở: "Em để tâm."
"Thế còn cách tuổi tác thì ? Em cũng bận tâm nốt ?"
"Vâng, bận tâm ạ."
Hai câu hỏi khác nhưng nhận cùng một câu trả lời.
Sự căng thẳng khuôn mặt giãn đôi chút. Những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ.
Cô , đôi con ngươi đen nhánh phủ lên một tầng sương mỏng manh: "Có chuyện em với ."
"Chuyện gì ?" Anh hướng ánh về phía cô.
"Em..." Giọng cô nhàn nhạt: “Bà nội từng nhờ xem bát tự cho em. Thầy bói phán rằng bát tự của em nặng, những quá thiết với em sẽ em khắc. Nặng nhất là... ảnh hưởng đến tính mạng."
Câu dường như khiến sắc mặt lạnh .
"Anh thấy đấy, lúc quen em, xe đè nát. Hôm nay chiếc đèn chùm cũng tự dưng rơi xuống."
Nói những lời , lòng bàn tay cô túa đầy mồ hôi hột.
"Anh quan tâm, và cũng chẳng sợ mấy thứ đó.” giọng trầm ấm vang lên. "Hơn nữa, em cần bận tâm đến mấy lời xằng bậy của bọn thầy pháp giang hồ."
"Anh nay tin mệnh."
Cô sững sờ.
Tiếng mưa rào rạt ngoài cửa sổ đột nhiên vang vọng . Bầu trời bên ngoài bỗng chốc trở nên xám xịt, dù cách đây lâu vẫn còn là một ngày nắng chói chang.
Trời mưa .
Trong bầu khí ẩm ướt, nhịp đập trái tim cô rõ mồn một.
Mưa càng lúc càng to. Trong khoảnh khắc đan xen giữa sự hoảng hốt và tỉnh táo, cô thấy đàn ông đối diện thẳng mắt , giọng điệu lạnh lùng nhưng vô cùng chân thành: "Anh thích em, Ôn Ngôn."
...
Dùng bữa xong, trời bên ngoài vẫn đang mưa, chỉ là còn nặng hạt như . Bước khỏi thang máy, Ôn Ngôn đưa mắt màn mưa hỏi : "Anh ơi, trời vẫn còn mưa, mang ô ?"
Trong balo của cô cũng chiếc ô nào.
"Không.” đáp, đưa tay túi quần lấy điện thoại : “Đợi một chút, bảo mang tới."
Cô khẽ "".
Ngay khi gửi tin nhắn, một đàn ông mặc đồ đen nhanh chóng từ lầu chạy xuống, đưa cho một chiếc ô. Cô nhận là một trong hai vệ sĩ lúc nãy.
Nhận lấy ô, sang với cô: "Anh đưa em về ký túc xá."
Cô lắc đầu: "Em về ký túc xá . Còn sớm mà, em thư viện tự học tiếp."
"Trời sắp tối ." Anh cô chằm chằm.
" tối nào tiết, em cũng ở thư viện cả. Cuối tuần cũng ạ.” cô giải thích.
"Được, đưa em qua đó."
Hai má cô vẫn còn vương nóng mãi chịu tản . Khi gần hơn, thể dễ dàng nhận khuôn mặt vốn trắng muốt tì vết của cô lúc đang ửng hồng như dặm thêm lớp phấn điểm trang.
Tầng một của căng tin vãn khách quá nửa, còn đông đúc như . Hai đến cửa chính, cúi đầu bung chiếc ô tay .
Cô yên .
Nước mưa trút xuống các bậc thềm cửa căng tin tạo thành những thác nước nhỏ, văng tung tóe mái hiên tạo thành một màn sương mờ ảo. Xuyên qua bức màn mưa , những tòa nhà giảng đường phía xa cũng trở nên nhạt nhòa, chập chờn.
Cô siết chặt quai balo, ánh mắt vô tình lướt từ phần xương cổ tay trắng trẻo của xuống vòng eo săn chắc ẩn lớp áo vest đen.
Trên luôn tỏa một khí chất cấm d.ụ.c đặc biệt, mang theo vẻ uy nghiêm khó lòng chối bỏ. Dù đôi khi mỉm dịu dàng với cô, cô vẫn luôn cảm thấy giữa hai tồn tại một cách. Khoảng cách mênh m.ô.n.g như một bờ biển vắng.
càng như , cô càng khao khát phá vỡ nó.
"Qua đây ." Anh hướng ánh mắt về phía cô.
Bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của , cơ thể cô thoáng khựng . Cô lảng tránh ánh , bước tới bước gian an tán ô đen.
Không gian thu hẹp, cô tránh khỏi việc sát sát . Cánh tay cô thỉnh thoảng va chạm khuỷu tay đang cầm ô của - cứng cỏi và mang theo chút lạnh.
Dưới tán ô, vành tai ửng đỏ rực rỡ của cô tài nào thoát khỏi tầm mắt tinh tường của đàn ông.
Cơn mưa dường như lớn hơn, dòng nước chảy tràn lan mặt đất, từng vòng bọt nước liên tục va đập .
Đột nhiên, dừng bước. Cô cũng dừng theo, khó hiểu ngước lên .
Góc nghiêng của sắc nét vô cùng. Điều khiến cô mê mẩn nhất là đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm, khó đoán định.
"Còn em? Đối với , em cảm thấy thế nào?"
Anh hỏi thẳng, chút vòng vo.
Cô chợt nhận , lúc ở nhà ăn cô hề đưa một câu trả lời chính thức nào cho lời tỏ tình của .
Và lúc đó trời bất chợt đổ mưa, khiến cô suýt nữa tưởng ảo giác. Khi , cô chỉ gắp một miếng bánh cuốn cho bát, ánh của mà ăn hết, đó mới ngẩng lên và khen "thơm quá".
Bây giờ đang hỏi .
Điều chứng tỏ tất cả là ảo giác.
"Chẳng nhẽ thấy em thể hiện đủ rõ ràng ?" Cô thẳng mắt , cơ thể vô thức rướn về phía một chút. Tiếng mưa rơi lộp bộp tán ô dường như cũng nhỏ dần.
"Thực chuyện em với ... em từng mơ thấy ."
Hàng chân mày của chau . Ở cách gần thế , khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay và vành tai đỏ lựng của cô đều thu trọn tầm mắt . Anh hỏi: "Mơ thấy lúc nào?"
"Đêm qua ạ..." Hàng mi cô vô thức rung lên: “Trong mơ xảy chuyện gì, em nhớ rõ nữa."
" tựu chung , trong giấc mơ đó cũng đối xử với em."
Khóe môi nhếch lên thành một nụ : "Thế ."
"Vâng."
Bất thình lình, cô cảm nhận một luồng lạnh chạm má . Bàn tay áp lên gò má cô, khiến cả cơ thể cô run rẩy như điện giật.
"Cho một cơ hội nhé, Ôn Ngôn."
"Để từ nay về , đều đối xử với em."
Khóe mắt loáng thoáng bóng dáng màn mưa xối xả bên ngoài. Màn mưa mờ ảo như phong tỏa bộ thế giới, nhưng vô tình bao bọc lấy hai , cách ly họ khỏi xô bồ ngoài .
Nhịp tim cô đập thình thịch liên hồi. Cô chủ động lên tiếng hỏi: "Anh ơi, đang thiếu bạn gái ?"
Cô thấy hàng mi đen dày của khẽ rung lên. Dưới đáy mắt là vực sâu hun hút, trầm giọng đáp: "Rất thiếu."