Ôn Thủy Chước Nhiệt - Chương 10: Aurora - Ăn cũng ngon lắm
Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:33:38
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơi nước mù mịt trong phòng tắm, dòng nước ấm áp xối xả tuôn từ vòi sen, trượt dọc theo tấm lưng trần nhẵn thín của Ôn Ngôn ngoằn ngoèo chảy xuống eo, hòa thành những dòng nước nhỏ hòa vũng bọt trắng xóa chân.
Bao nhiêu mệt nhọc cơ thể cũng dần trôi mất.
Tắm xong bước , Ôn Ngôn thấy Tiêu Tâm Nhụy "xử" xong hộp mì cô mua cho, đang húp rột rột phần nước dùng còn sót trong tô giấy.
Ôn Ngôn đặt giỏ đồ tắm lên chiếc giá gỗ ngoài ban công, liếc cô nàng: "Nhụy Nhụy, ai bảo giảm cân cơ? Cậu húp cạn cả nước canh thế ."
Tiêu Tâm Nhụy giả điếc, cứ vục đầu húp nước mì sòng sọc. Phải đến khi thỏa mãn cơn thèm, cô mới buông đũa đáp lời Ôn Ngôn: "Không , tớ sống lạc quan lắm, mai giảm cân bù. Hơn nữa Ngôn Ngôn , mua vị ăn ngon bá cháy luôn. Tớ mới ăn đầu mà ưng cái bụng cực kỳ, tớ đóng họ cho nó tiếp. Á á á—!! Tớ sẽ bỏ cuộc ! Đêm nay cho chót phá lệ một thui!"
Tiếng gào thét của cô nàng Chung Hữu Hữu đang giường giật b.ắ.n , thò đầu khỏi rèm: "Tớ thấy nhất đừng nhịn ăn để giảm cân, thế dễ phản tác dụng lắm. Mai chạy bộ ."
Tiêu Tâm Nhụy dậy, ấn chặt nắp hộp mì quăng sọt rác.
" tớ ghét nhất là chạy bộ, hồi cấp ba tớ oán thù môn thể d.ụ.c nhất trần đời."
"Thế thì hết cứu.” Chung Hữu Hữu lắc đầu.
"Cậu chả an ủi khích lệ tớ gì cả, tớ giảm cân vì tình yêu mà, dễ dàng gì cơ chứ."
"Có tớ giảm cân vì tình yêu ."
"Chung Hữu Hữu, đêm nay nhất định sẽ gặp ác mộng!"
Nghe hai cô bạn đấu võ mồm, Ôn Ngôn thu vội hai bộ quần áo ngoài ban công đem cất gọn tủ. Ánh mắt cô vô tình chạm chiếc áo khoác đen đang gấp ngay ngắn xếp ở ngăn thứ hai, kế bên một chiếc hộp đựng đồ màu hồng.
Chiếc áo chắc Phó Lan Chước cũng quên béng mất .
Mà cô cũng chẳng nỡ vứt .
Nhìn chằm chằm một lúc, Ôn Ngôn dời tầm mắt khép cửa tủ.
Tiêu Tâm Nhụy và Chung Hữu Hữu vẫn ngủ, Khâu Tuyết thì ở phòng nên Ôn Ngôn đành bàn học sấy tóc. Tóc khô một nửa thì chiếc điện thoại vứt bàn rung nhẹ.
Uyên Ngưng: [Anh về đến nhà .]
Suýt thì quên, giữa hai WeChat. vài câu trò chuyện quen cái hôm mới add bạn xong thì cái nick cũng liệt danh sách chờ mốc meo.
Ôn Ngôn đặt máy sấy xuống. Mái tóc dài nửa ướt nửa khô buông xõa vai, ngọn tóc vẫn còn vương chút ẩm man mát, thi thoảng vài giọt nước còn đọng rỏ xuống. Cô cầm điện thoại lên phản hồi: [Anh về đến nơi là , em đang sấy tóc.]
Uyên Ngưng: [Vừa mới tắm xong ?]
Chiết Mộc w: [Vâng.]
Uyên Ngưng: [Sấy khô .]
Chiết Mộc w: [Vẫn ạ.]
Uyên Ngưng: [Thế đừng rep nữa, sấy tiếp .]
Ôn Ngôn mím môi, để điện thoại bàn, với tay lấy chiếc máy sấy.
Cảm giác nóng phả từ ống thổi nóng rực hơn hẳn lúc . Ôn Ngôn vén gọn mái tóc xõa một bên, cúi đầu sấy khô phần đuôi tóc một cách cẩn thận.
Sấy tóc xong xuôi, cô rút phích cắm máy sấy, cầm theo điện thoại leo lên giường.
[Em sấy xong .] Cô nhắn tin cho Phó Lan Chước.
Uyên Ngưng: [Nhanh , chắc chắn là khô hết chứ?]
Chiết Mộc w: [Vâng, khô cong ạ.]
Uyên Ngưng: [Chắc ?]
"..."
Chuyện khiến Ôn Ngôn cảm giác Phó Lan Chước lo lắng cho cô. Trước đây, bố cô cũng quan tâm xem cô sấy tóc khô như thế.
Chiết Mộc w: [Thực sự sấy khô mà, để em chụp ảnh gửi xem thử?]
Uyên Ngưng: [Thế thì cần, em đang trong thời kỳ đặc biệt, chú ý giữ ấm là .]
Chiết Mộc w: [Em .]
Uyên Ngưng: [Nghỉ ngơi sớm .]
Chiết Mộc w: [Anh chuẩn tắm ạ?]
Uyên Ngưng: [Chưa, cần trả lời vài email.]
Hàng mi Ôn Ngôn khẽ nhíu : [Vậy em mất thời gian của ?]
Uyên Ngưng: [Không .]
Chiết Mộc w: [Thế cứ việc nhé.]
Màn hình WeChat cứ hiện dòng chữ "Đang gõ...", nhưng đợi mãi Ôn Ngôn vẫn thấy tin nhắn phản hồi từ Phó Lan Chước. Có vẻ đang phân vân điều gì đó.
Hai má Ôn Ngôn nóng ran. Cô lấy chân cuộn chiếc chăn mỏng , tựa đầu lên gối, áp má lên vài sợi tóc vương vãi.
Cuối cùng, khung chat cũng hiện lên tin nhắn mới.
Uyên Ngưng: [Tối nay bận.]
Chiết Mộc w: [Vậy mấy cái email sáng mai hẵng trả lời ?]
Uyên Ngưng: [Ừ.]
Chiết Mộc w: [Anh chắc chứ?]
Uyên Ngưng: [Em đang bắt chước cách chuyện của đấy .]
Thực thì , Ôn Ngôn chỉ sợ lỡ việc của Phó Lan Chước thật. Cô lật giường.
"Ê Ngôn Ngôn! Tớ hỏi chuyện nhé.” Tiêu Tâm Nhụy vẫn leo lên giường bỗng sáp tới, nhón chân vỗ bồm bộp giường cô.
Ôn Ngôn tay cầm điện thoại vén rèm lên.
Vừa mới tắm xong nên gương mặt Ôn Ngôn trắng nõn mịn màng còn ửng lên một vệt hồng hồng do nước. Khoảnh khắc chạm mặt, Tiêu Tâm Nhụy ngẩn mất vài giây mới lắc lắc đầu hồn: "Ngôn Ngôn, tớ một bạn nữ trong khoa đồn, Giang Lộc Nhi hóa là công chúa nhỏ của Kim Áo! Cậu của còn là Phó Lan Chước nữa! Là vị khách quý vip pro mà trường mời đến hôm hội đón tân sinh viên , Chủ tịch Diệu Hằng! Cậu Hội sinh viên chắc rành rẽ hơn tớ chứ nhỉ? Giang Lộc Nhi thực sự là cháu gái Phó Lan Chước ?"
Ôn Ngôn nhớ Thiệu Đình Dục từng đây là tin tức nội bộ, nhưng vẻ chẳng giống nội bộ gì sất. Ôn Ngôn gật đầu: "Ừ, chị đúng là cháu gái Phó Lan Chước."
"Ôi ơi!! Ghen tị c.h.ế.t mất thôi! Tớ cũng ước gì một ông giàu nứt vách đổ thành như thế! Giang Lộc Nhi khéo đầu t.h.a.i thật đấy!"
"Ừ..."
Nói trắng , bản Ôn Ngôn cũng ghen tị.
"À Ngôn Ngôn, nhớ ông chú chúng gặp ở cửa hàng buffet hải sản hôm bữa ? Chú là Phó Lan Chước đấy! Lúc đó tớ còn tưởng chú là giảng viên trường cơ."
"Nhớ..."
"Nhìn chú trai ngời ngời, tớ lấy một ông trai lắm tiền cơ chứ!"
Tiêu Tâm Nhụy dứt lời thì điện thoại Ôn Ngôn run lên hai cái.
Uyên Ngưng: [Anh đang ăn gói bánh quy em tặng.]
Uyên Ngưng: [Ăn cũng ngon lắm.]
Ôn Ngôn ngón tay bấu bấu ốp lưng điện thoại.
"Ngôn Ngôn, mặt đỏ bừng bừng lên thế? mà xinh quá mất, cho tớ hôn một cái nhé." Tiêu Tâm Nhụy cố ý sán gần.
Chung Hữu Hữu chịu nổi, đập tay xuống giường: "Cậu gớm ghiếc nó thôi!"
Biết Tiêu Tâm Nhụy đang trêu chọc , Ôn Ngôn ngượng ngùng một tẹo mỉm gượng gạo: “Nhụy Nhụy, mau đ.á.n.h răng ngủ ."
"Rồi , tớ đ.á.n.h răng đây! Đánh răng xong tớ còn squat chục cái nữa, thế mới vơi bớt cảm giác tội trong lòng tớ!" Tiêu Tâm Nhụy chạy thẳng nhà vệ sinh.
Rèm che buông thõng xuống, cản ánh sáng trắng chói lòa bên ngoài. Trong gian chật hẹp kín mít của khoang giường, chỉ còn sót ánh sáng leo lắt tỏa từ màn hình điện thoại. Khuôn mặt Ôn Ngôn soi rọi hiện lên màu hồng phấn trong vắt. Hàng mi cong vút khẽ rủ, ánh mắt dừng màn hình.
[Khuy ăn đồ ngọt khó tiêu đấy,] Ôn Ngôn gõ phím.
Uyên Ngưng: [Không .]
Chiết Mộc w: [Anh ơi, nhớ còn để áo khoác chỗ em , cả ô nữa.]
Uyên Ngưng: [Chẳng bảo cần trả .]
Chiết Mộc w: [ em giữ cũng gì .]
Ký túc xá nữ mà quần áo đàn ông trong phòng, quả thực chuyện gì ho.
Phó Lan Chước nhai nhóp nhép miếng bánh quy, chằm chằm màn hình điện thoại hồi lâu. Hàng mi đen khẽ cụp xuống: [Thế ngày mai em trả cho .]
Ôn Ngôn vén tóc tai, để lộ vành tai hồng hồng phấn phấn, đ.á.n.h máy: [Anh gửi địa chỉ nhà cho em .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/on-thuy-chuoc-nhiet/chuong-10-aurora-an-cung-ngon-lam.html.]
Điện thoại rung.
Uyên Ngưng: [Anh tự qua lấy.]
Chiết Mộc w: [Ngày mai qua trường ạ?]
Uyên Ngưng: [Ừ.]
...
Chín giờ sáng hôm , thấy tiếng động lạch cạch trong phòng, Ôn Ngôn thoát khỏi giấc ngủ say nồng. Cô khẽ hé rèm che, thấy Chung Hữu Hữu vệ sinh cá nhân xong bước khỏi phòng tắm: "Ngôn Ngôn, tỉnh ?"
Ôn Ngôn "ừ" một tiếng, liếc sang giường đối diện. Rèm giường của Tiêu Tâm Nhụy kéo , nhưng chăn màn thì vẫn xếp, còn đang xoắn tít thò lò thành một đống lộn xộn.
"Chị Nhụy vắng , bảo là hoạt động ở Hội Tình nguyện viên.” Chung Hữu Hữu cất tiếng .
Lúc đó Ôn Ngôn vẫn đang say giấc nên Tiêu Tâm Nhụy và Chung Hữu Hữu lúc chuyện cố ý kìm giọng rù rì, nên cô chẳng thấy gì.
Ôn Ngôn đồng hồ, chín giờ sáng nên cô uể oải leo xuống giường.
"Có đến tháng Ngôn Ngôn, cứ ngủ thêm lát nữa .” Chung Hữu Hữu đến bàn học thu dọn sách vở balo, ngoái bảo Ôn Ngôn.
Sở dĩ cô là vì thùng rác trong nhà vệ sinh giấy ăn và b.ăn.g v.ệ si.nh dính máu. Tối qua Tiêu Tâm Nhụy vẫn còn khỏe như vâm squat ầm ầm cơ mà, thế thì khả năng cao chỉ Ôn Ngôn là đến tháng thôi.
Ôn Ngôn đáp: "Tớ ngủ đủ , tớ đ.á.n.h răng rửa mặt ."
Chung Hữu Hữu cũng gì thêm: “Ngôn Ngôn, thế tớ nhé, hôm nay tớ sang nhà dì út, dì bảo tớ sang ăn cơm."
Dì út của Chung Hữu Hữu việc ở Yến Thành, độc , nhà xe đàng hoàng, chuẩn mẫu phụ nữ thành đạt độc lập kinh tế mà Chung Hữu Hữu từng khoe với các bạn cùng phòng. Ôn Ngôn gật đầu dặn dò: "Ừ, đường cẩn thận nhé."
"Oki!" Thế là Chung Hữu Hữu khoác balo vui vẻ rời .
Đánh răng rửa mặt xong, Ôn Ngôn lục ngăn kéo lấy một miếng b.ăn.g v.ệ si.nh rúc phòng vệ sinh.
Bụng vẫn còn âm ỉ đau.
Vệ sinh xong bước , Ôn Ngôn đến bình nước rót nước nóng.
Chợt nhớ điều gì đó, cô lướt nhanh đến tủ quần áo lôi chiếc áo khoác đen bên trong , lục tìm một chiếc túi giấy sạch sẽ để gói ghém chiếc áo .
Chiếc áo vest cô mang tiệm giặt ủi sạch sẽ, chất liệu vải vẻ đắt tiền nên cô chẳng dám ném máy giặt của ký túc xá.
Còn chiếc ô cất ngăn kéo bàn học, Ôn Ngôn cũng lấy luôn, cho một cái túi khác.
Gói xong áo khoác và ô, nước cũng ấm, Ôn Ngôn lấy cốc hứng nước nóng.
"Vù." Điện thoại báo tin nhắn, cô bê cốc nước bàn học.
Là tin nhắn của Phó Lan Chước.
[Em dậy ?]
Ôn Ngôn nhặt điện thoại lên trả lời: [Em dậy .]
[Anh chuẩn qua trường ạ?]
Uyên Ngưng: [Ừ, đang ở cổng trường .]
"..."
Đến cổng trường á.
Nếu lái xe từ cửa Đông Nam của Thanh Hoa thì cũng chỉ mất mấy phút là đến chung cư Lam Huyên . Ôn Ngôn cuống quýt lao đến tủ quần áo lấy chiếc váy vội.
Rồi chải mái tóc cho gọn gàng.
Điện thoại báo rung cái nữa.
[Anh đang ở sảnh ký túc xá bọn em .]
Ôn Ngôn xách hai cái túi hộc tốc chạy cửa.
Cũng giống như đêm qua, xe của Phó Lan Chước lái thẳng khu Lam Huyên. Bình thường xe tư nhân nếu việc gì đặc biệt thì cấm tiệt trường, kể đây còn là khu ký túc xá sinh viên.
Và đây là thứ ba Phó Lan Chước lái xe .
Sáng chủ nhật, sinh viên lượn lờ sảnh nhiều.
Ôn Ngôn liếc mắt là thấy ngay Phó Lan Chước đang dựa lưng chiếc Mercedes màu đen.
Cô nhận bên trong khoang lái của chiếc Mercedes một đàn ông lớn tuổi tóc hoa râm, chắc hẳn là tài xế của Phó Lan Chước.
Phó Lan Chước vận âu phục đen lịch lãm ôm khít lấy hình, chiếc cà vạt màu sẫm thắt ngay ngắn ở cổ áo. Từng tia nắng ban mai lọt qua kẽ lá, rải đầy một tầng nắng ấm nhàn nhạt bờ vai rộng rắn rỏi của .
Anh hôm nay cũng ăn vận chỉnh tề thế , chắc lát nữa còn lịch trình gì nữa đây. Bắt lặn lội đến tận trường chỉ để lấy áo và ô, tự dưng cô thấy đang lãng phí thời gian vàng bạc của .
Ôn Ngôn xách hai cái túi lạch bạch chạy xuống mấy bậc thềm sảnh, dừng mặt Phó Lan Chước: “Anh."
Phó Lan Chước nhận vẻ bối rối của cô, khẽ "ừ" một tiếng.
Anh vươn tay đỡ lấy túi đồ: “Cảm ơn em."
"Anh cần khách sáo , nên cảm ơn là em mới ."
"Hôm nay em còn đau bụng ?" Phó Lan Chước hỏi dò.
Không ngờ đột nhiên quan tâm hỏi han chuyện tế nhị .
Ôn Ngôn khẽ lắc đầu: "Hết đau ạ..."
Dù thực tế là vẫn còn đau một chút xíu.
"Nhớ chú ý nghỉ ngơi." Phó Lan Chước cô.
"Vâng..." Ôn Ngôn gật đầu.
Phó Lan Chước gì thêm, xoay lưng kéo cửa ghế , thả mấy túi đồ trong lấy một vật khác .
Ôn Ngôn kĩ, là một chiếc hộp nhỏ màu trắng.
Phó Lan Chước chìa hộp đó cho cô: "Cho em ."
"... Cái là gì ạ?"
Vẻ mặt Phó Lan Chước chút mất tự nhiên, nhưng ánh mắt vẫn chăm chăm Ôn Ngôn, giọng trầm đục: "Anh nhờ cô giúp việc ở nhà ninh nước hầm gà cho em đấy."
"Uống cho ấm bụng."
Ôn Ngôn khựng .
Lưỡng lự vài giây, cô đưa tay nhận lấy: “Em cảm ơn ."
" ơi... cái cặp lồng thì ?"
"Chiều lấy.” Phó Lan Chước thủng thẳng bảo.
Ôn Ngôn giấu vẻ ngạc nhiên mà chằm chằm lí nhí "" một tiếng.
Tiếng "" ngoan ngoãn dường như tan biến sự căng thẳng của Phó Lan Chước, đôi môi mỏng khẽ mím , bảo Ôn Ngôn: "Em lên phòng ."
Nhìn lướt qua cô thêm một chút, cuối cùng vẫn kìm mà nhắc: "Sáng sớm trời lạnh, em nên mặc nhiều áo ."
"Đang thời kỳ đặc biệt cơ mà?"
"Em lạnh.” mắt Ôn Ngôn sáng rỡ.
Bất chợt tiếng chuông điện thoại phá vỡ gian yên tĩnh, Phó Lan Chước rút điện thoại từ túi quần .
"Anh việc, đây."
"Vâng..." Thực Ôn Ngôn vẫn còn nhiều chuyện hỏi, nhưng thấy vẻ bận rộn nên đành thôi: “Anh về cẩn thận ạ."
Nói xong, Ôn Ngôn ôm cặp lồng lưng bước nhanh .
Đăm đắm theo bóng lưng của cô, Phó Lan Chước mới đưa máy lên .
Trong khoang lái, lão Trương tài xế chắc mẩm đây là đầu chứng kiến cảnh sếp như thế , nên quên béng mất việc xuống xe mở cửa. Phó Lan Chước cầm điện thoại tay, tự mở cửa xe chui tọt .
"Đến công ty.” trong xe, Phó Lan Chước dặn.
"Dạ! Rõ thưa sếp.” lão Trương luống cuống .
Cuộc điện thoại kết thúc cũng là lúc xe phóng khỏi cổng trường Thanh Hoa. Phó Lan Chước thả điện thoại xuống, lơ đãng chuyển ánh sang hai túi giấy bên cạnh.
Túi giấy màu nâu nhạt in hình mấy cây nấm và nhân vật hoạt hình dễ thương. Chiếc áo vest của gấp ngay ngắn đặt trong một chiếc túi.
Anh vươn tay kéo một chiếc túi gần, ghé mắt , thoáng ngửi thấy một mùi hương đào trắng thơm ngát.