Nữ Thiếu Khanh Đại Lý Tự - Chương 124: Kinh Thành Biến Động

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:17:53
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng với thánh chỉ giam lỏng Lục hoàng tử, còn lệnh giáng tội gia tộc họ Lạc và trách phạt Quý phi.

Có lẽ do tức giận quá độ, ba đạo thánh chỉ giáng tội liên tiếp, thể bệnh tật dai dẳng của Hoàng đế cuối cùng cũng chịu nổi, ngã bệnh dậy nổi.

Tuy nhiên, những thánh chỉ chẳng khác nào vén mây mù cho cục diện triều chính rối ren. Vào thời điểm mấu chốt đột ngột truyền tin tức giáng tội, Lục hoàng t.ử và thế lực Lạc thị lưng lộ rõ vẻ suy tàn, e là vô vọng với ngôi vị Thái tử.

Những kẻ giữa quan sát trong triều sợ lỡ mất cơ hội chọn phe cuối cùng, dần xu hướng ngả về phía Tam hoàng tử.

trong triều cũng nghi ngờ: "Lục hoàng t.ử giam lỏng, nhưng vẫn lập Tam hoàng t.ử Thái tử! Nếu Lục hoàng t.ử còn khả năng kế vị, tại Hoàng thượng vẫn chần chừ chịu hạ chỉ lập Tam hoàng tử?"

Lâm Thanh Như cũng nghĩ đến điều .

Hôm đó từ Thượng thư phòng , hình phạt Hoàng đế dành cho việc Lục hoàng t.ử khuấy đảo triều chính, chẳng qua là giơ cao đ.á.n.h khẽ. Dù chuẩn tâm lý cho cách xử lý , Lâm Thanh Như vẫn chút thất vọng.

Sinh mạng của bao nhiêu , bao nhiêu gia quyến đại thần liên lụy vô tội, đều bằng phận hoàng tộc của . Quyền lực vốn dĩ là thế.

Gió thu mang theo khí tiêu điều, ập đến nhanh mạnh. Kể từ diện thánh đó, Hoa Gian Lâu treo biển đóng cửa im lìm. Phố xá sầm uất, Hoa Gian Lâu trong gió thu hiu hắt, càng thêm vắng vẻ đìu hiu.

Ngày Lập Đông mưa thu rả rích, mang theo chút hàn ý của cuối thu đầu đông. Khi bước Hoa Gian Lâu, áo choàng đen của Lâm Thanh Như lấm tấm những hạt mưa nhỏ li ti.

Dung Sóc và Tam hoàng t.ử đợi nàng ở Hoa Gian Lâu.

Vị trí Thái t.ử vẫn treo lơ lửng, các triều thần đoán già đoán non ý thánh, bàn tán xôn xao lan truyền khắp phố phường. Người thì bảo Lục hoàng t.ử mất thánh tâm, còn khả năng xoay chuyển; kẻ Hoàng đế thiên vị Quý phi và Lục hoàng tử, giáng tội chỉ để dẹp yên sự tình.

Khi Dung Sóc kể lời đồn đại, Tam hoàng t.ử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: "Không gì bất ngờ, là kết cục thể đoán . Dù vụ án Hà Hữu Đôn qua nhiều năm, đương nhiên thể trịnh trọng như lúc mới xảy ."

Quý phi sùng ái bao năm, Cố Vân Hoài tính cách lòng . Đã là con thì ai cũng tư tâm, phụ hoàng cũng ngoại lệ. Hơn nữa, Lạc gia khéo léo đưa đẩy, kinh doanh trong triều bao năm, dễ dàng thất thế như ?

Lâm Thanh Như cũng , bất kể lời đồn là khả năng nào, thái độ của Hoàng thượng lên tất cả —— ít nhất, ngài xử phạt Lục hoàng t.ử quá nặng. Lục hoàng t.ử vẫn còn khả năng vực dậy.

Cuộc đấu tranh một mất một còn mới chỉ diễn một nửa, Lâm Thanh Như Lục hoàng t.ử chắc chắn sẽ dễ dàng bỏ qua. Dù , vẫn còn một quân bài dùng.

Họ đang đ.á.n.h cược. Cược xem Lục hoàng t.ử mất kiên nhẫn .

Tam hoàng t.ử bỗng : "Bệnh của phụ hoàng, đến kỳ lạ."

Câu bất ngờ ắt ẩn ý. Lâm Thanh Như và Dung Sóc , sự ăn ý trong mắt rõ mồn một. Xem , sắp nhịn .

Lúc trong cung, vì giam lỏng, cung điện của Lục hoàng t.ử trở nên vắng vẻ hơn nhiều.

Cửa điện mở toang, gió lạnh lùa , thổi bay những tấm màn trùng điệp. Nước mưa từ mái hiên nhỏ xuống, ngưng tụ thành một sợi dây trong suốt tưởng chừng như kéo dài vô tận, "tí tách" rơi xuống thềm đá.

Lục hoàng t.ử trong điện, giam lỏng gần nửa tháng, vẫn thản nhiên bày một bàn cờ. Quân cờ đen trắng phân minh, tiếng đặt cờ vang lên lanh lảnh.

Một thuộc hạ áo đen quỳ bên cạnh, báo cáo tình hình động tĩnh và lời bàn tán của các đại thần trong triều những ngày gần đây.

Khi ít đại thần ý định ngả về phía Tam hoàng tử, chỉ khẩy: "Cũng . Kẻ dị tâm, dám dùng ? Nhân cơ hội tóm gọn một mẻ cũng ."

"Vậy điện hạ nghĩ kỹ ?"

"Phụ hoàng do dự thiếu quyết đoán, mãi vẫn quyết định. Cuối cùng cũng đến bước . Ta coi thường Lâm Thanh Như ." Mắt tối sầm bàn cờ: "Lần vốn định xử lý ả, ngờ ả dám đ.á.n.h chủ ý lên đầu ."

Nói , nhạt một tiếng: "Ả ngây thơ nghĩ rằng thế là lật đổ . Nếu thể yên lên vị trí Thái tử, vốn đến bước đường cùng ."

Hắn nghĩ, đợi đến ngày công thành danh toại, nhất định sẽ cho Lâm Thanh Như một kết cục mấy vui vẻ. Đương nhiên, cả Dung Sóc và Cố Vân Thanh nữa.

Trên mặt Lục hoàng t.ử lộ nụ âm u quỷ dị, quân cờ đen trong tay rơi xuống bàn cờ: "Thôi , tay thì cũng thể để họ thất vọng."

Hoàng đế Lâm Thanh Như khích bác, sinh lòng bất mãn với , việc lập Cố Vân Thanh Thái t.ử chỉ là vấn đề thời gian. Nếu đợi Cố Vân Thanh kế thừa đại thống mới tay, thì đó là mưu phản soán ngôi, danh chính ngôn thuận.

Hắn lấy tấm lệnh bài từ trong n.g.ự.c , mặt mang nụ nắm chắc phần thắng: "Bảo ngoại tổ chuẩn ."

Chiến thắng cuối cùng, nhất định thuộc về .

Tuy nhiên, âm mưu kinh thiên động địa mang nhiều đổi cho cuộc sống của dân kinh thành, thứ vẫn bình yên và an tĩnh như ngày. Mặt trời vẫn mọc, vẫn sinh hoạt bình thường.

Chỉ là Hoa Gian Lâu mở cửa nữa. Và Dung Sóc cũng ngày càng bận rộn hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-thieu-khanh-dai-ly-tu/chuong-124-kinh-thanh-bien-dong.html.]

Ngày Đông chí, kinh thành đón trận tuyết đầu mùa. Ban đầu chỉ là những hạt tuyết nhỏ lất phất, đó là tuyết rơi dày đặc như bông gòn bay múa loạn xạ.

lúc , Diệp Thủy Nhu mời Lâm Thanh Như đến tụ họp. Cô chuẩn nồi lẩu nóng hổi trong nhà. Lâm Thanh Như từ trong gió tuyết đến, vén rèm lên cảm nhận ấm phả mặt. Nồi lẩu sôi sùng sục bốc nghi ngút, âm thanh khiến thèm thuồng.

Hơi nước bốc lên lượn lờ trong phòng, mờ khuôn mặt dịu dàng của Diệp Thủy Nhu.

Sau khi mời nàng xuống, Diệp Thủy Nhu ăn uống trò chuyện linh tinh. Lâm Thanh Như luôn cảm thấy cô dường như điều , nhưng lời đến cửa miệng thôi. Chỉ khuôn mặt đỏ bừng vì nóng, ngẩn ngơ nàng.

Nàng đặt đũa xuống: "A Nhu, chuyện ?"

Thấy nàng hỏi , Diệp Thủy Nhu cho lui hết hầu trong phòng. Cô kéo ghế gần Lâm Thanh Như, ghé sát tai nhỏ: "A Thanh tỷ tỷ, hỏi tỷ một chuyện. Cũng nên hỏi . tỷ quan trong triều, tin tức chắc chắn nhiều hơn..."

Lâm Thanh Như khuôn mặt ghé sát của cô, cầm đũa gắp rau trong nồi, mím môi : "Muội hỏi ."

Diệp Thủy Nhu c.ắ.n nhẹ môi: "Gần đây... sắp đ.á.n.h ?"

Đôi đũa của Lâm Thanh Như khựng giữa trung.

Nàng sang cô, chân mày khẽ cau : "Muội ?"

Thấy vẻ mặt nghiêm túc của nàng, Diệp Thủy Nhu đoán đúng bảy tám phần. Là thương nhân, ắt sự nhạy bén với động tĩnh của triều đình. Dù thì bất kỳ luật lệ nào ban hành cũng thể ảnh hưởng đến việc ăn của nhà .

Cô cũng mới phát hiện sự bất thường gần đây.

"Gần đây các thương đội Tây Vực đến kinh thành buôn bán ít nhiều." Cô Lâm Thanh Như : "Quan trọng nhất là, các tiệm lương thực trong kinh, ngoại trừ tiệm nhà , những tiệm khác đều bán gạo nữa. Lúc lương thực mới, chính là lúc bán gạo tồn giá cao, thế mà họ đóng cửa bán..."

Binh mã động, lương thảo . Lâm Thanh Như thừa nhận sự nhạy bén của Diệp Thủy Nhu.

"Thú thật, ngay cả tiệm nhà cũng đến thu mua lương thực giá cao. Nghe ý tứ của bọn họ thì bao nhiêu thu bấy nhiêu, gom hết."

Lâm Thanh Như sớm quản việc tiệm gạo, ngờ chuyện . Nàng nhíu mày: "Muội bán chứ?"

Diệp Thủy Nhu tít mắt, trong mắt ánh lên vẻ tinh ranh: "Không bán. Vì họ thu mua lượng lớn nên giá đưa cao lắm. Muội nghĩ nếu các tiệm khác đều bán hết, thì lúc kinh thành thiếu gạo, nhà lo bán ."

Cô ngừng một chút: "Về mới thấy mùi . Ngoài việc sắp đ.á.n.h , ai mà tích trữ nhiều lương thực thế. Muội mới định hỏi tỷ một chút, để sớm chuẩn ."

Lâm Thanh Như trầm ngâm.

Số lương thực e là do của Lục hoàng t.ử thu mua. Việc hành quân đ.á.n.h trận nàng rành lắm, Dung Sóc cũng từng nhắc đến chuyện lương thảo với nàng, Dung Sóc chuẩn đủ .

Nàng nhớ vụ án trộm lương thảo năm xưa, mục đích thu mua lương thực của Lục hoàng t.ử e đơn giản chỉ là cho , mà còn là để Dung Sóc lương thực dùng.

Quan trọng hơn là, mùa đông ở kinh thành dài, nếu Lục hoàng t.ử thu hết lương thực, bách tính ăn gì?

Nàng Diệp Thủy Nhu: "Lương thực trong tay chúng , vẫn bán theo giá cũ. Tuyệt đối tích trữ đầu cơ, gây hoang mang cho dân chúng. Chỉ sợ tạo thành làn sóng tranh cướp, kinh thành sẽ đại loạn."

Nỗi sợ hãi sẽ lan truyền trong dân chúng. Nếu tin tức kinh thành hết lương thực lan , lòng hoang mang, chỉ sợ càng thêm tồi tệ.

Diệp Thủy Nhu thấy nàng trịnh trọng như liền hiểu : "Vậy là sắp đ.á.n.h thật ? Thảo nào Hoa Gian Lâu đóng cửa từ lâu, chẳng lẽ rời kinh ?"

Sự im lặng của Lâm Thanh Như khiến tiếng sôi ùng ục trong nồi càng thêm rõ ràng, nàng trả lời , chỉ Diệp Thủy Nhu với ánh mắt thâm trầm:

"A Nhu, thời gian , về Tô Châu ."

Vẻ nghiêm túc trong mắt nàng khiến Diệp Thủy Nhu sự việc nghiêm trọng. Cô cố tỏ thoải mái với Lâm Thanh Như, đùa: "Muội ai quản lý tiệm gạo?"

Lâm Thanh Như lắc đầu: "Chuyện đó quan trọng. Chỉ là..."

"Muội ." Diệp Thủy Nhu ngắt lời nàng: "Muội A Thanh tỷ tỷ gì. hỏi tỷ ý đó. Khắp thiên hạ cũng là đất vua, nếu tai họa ập đến, cũng thế thôi. Hôm nay hỏi thăm, chỉ là chuẩn ."

Lâm Thanh Như chăm chú, đôi mắt vốn dịu dàng nay ánh lên vẻ kiên định: "A Thanh tỷ tỷ, từ ngày tiếp quản gia nghiệp, chỉ là tiểu thư Diệp gia, mà còn là chưởng quầy của hàng trăm con , là trụ cột của họ."

Nụ nở môi cô: "Muội lo cho họ chứ!"

Lâm Thanh Như hình gầy gò mỏng manh của Diệp Thủy Nhu, nàng , mỗi đều thứ kiên trì bảo vệ.

Nàng mím môi, khuyên nữa, chỉ :

"Vậy, phiền A Nhu trông coi tiệm lương thực thêm một thời gian nữa."

Loading...