Nữ Thiếu Khanh Đại Lý Tự - Chương 122: Tranh Đoạt Ngôi Thái Tử

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:15:17
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biết nguồn gốc ngân phiếu là từ Lạc gia, Lâm Thanh Như hề ngạc nhiên. Nàng trịnh trọng dặn dò Diệp Thủy Nhu: "Chuyện hệ trọng, tuyệt đối hé răng với ai nửa lời."

Là thương nhân, Diệp Thủy Nhu nhạy bén nhận sự nghiêm trọng trong lời của nàng, nghiêm túc gật đầu.

Tiễn Lâm Thanh Như cửa, cô vịn khung cửa theo bóng lưng nàng, khẽ thở dài: "Xem sắp đổi trời ."

Lâm Thanh Như dừng chân Hoa Gian Lâu: "Dung công tử, phiền mời Tam hoàng t.ử đến đây một chuyến."

Dung Sóc sững , hiệu cho Cảnh Tài bên cạnh.

Thế cục rõ ràng, cần che giấu gì nữa.

Tam hoàng t.ử đến nhanh, chỉ trong một nén hương. Trong thời gian đó, gian ồn ào của Hoa Gian Lâu dọn dẹp sạch sẽ, vắng tanh, chỉ còn ba .

Y Lâm Thanh Như cũng ở đây: "Lâm đại nhân việc gì quan trọng?"

Lâm Thanh Như vòng vo: "Ta lẽ Lục hoàng t.ử theo dõi ."

Thần sắc nàng quá căng thẳng: "Có một việc, chỉ Tam hoàng t.ử đích dẫn Đại Lý Tự là thỏa đáng nhất."

Nói , nàng lấy mấy tờ ngân phiếu trong tay áo , đưa cho Dung Sóc.

Cũng giống như khí tĩnh lặng của Hoa Gian Lâu lúc , trong triều đình cũng yên ắng một cách quỷ dị. Như mặt biển cơn bão, sự bình lặng ẩn chứa những hiểm nguy tên. Cảm giác như bất cứ lúc nào cũng thể một con quái vật khổng lồ trồi lên từ đáy sâu, nuốt chửng tất cả.

Mọi dường như đều đang chờ đợi một thời cơ.

Như con quái vật đang ngủ đông, chờ đợi thời điểm để đòn quyết định.

Một trận mưa thu, một trận rét. Những cơn mưa dầm dề liên miên cuối cùng cũng đưa thời cơ đến —— trong cung truyền tin Hoàng đế bệnh nặng.

Ban đầu chỉ là cảm mạo phong hàn, lẽ do lao lực triều chính nhiều năm khiến sức khỏe suy kiệt. Dù Thái y viện dốc sức cứu chữa bằng đủ loại t.h.u.ố.c quý, bệnh tình Hoàng đế vẫn thuyên giảm, ngày càng nặng thêm. Đến nay liệt giường nửa tháng, dấu hiệu dầu hết đèn tắt.

Những chuyện , Lâm Thanh Như Tam hoàng t.ử kể .

Hoàng đế bệnh nặng, nhưng triều chính thể một ngày lo liệu. Các đại thần bắt đầu rục rịch, trong triều nổ tranh luận gay gắt về việc lập Thái tử, chờ đợi quyết định cuối cùng của Hoàng đế.

Khi Dung Sóc Tam hoàng t.ử báo tin , đang pha cho hai . Hương lượn lờ, nóng mờ khuôn mặt . Hắn vẫn giữ vẻ ung dung và ngạo nghễ thường ngày: "Hoàng thượng do dự thiếu quyết đoán, e là giờ vẫn hạ quyết tâm. Nếu , chẳng để vị trí Thái t.ử bỏ trống nhiều năm như ."

Cũng chính vì thế mà cuộc tranh đoạt ngôi vị kéo dài bao năm, cuốn theo sinh mạng của bao .

Cục diện rõ ràng, những kẻ khôn ngoan trong triều dám lên tiếng. những kẻ bước lên thuyền thì còn đường nào để lui? Nếu lúc đ.á.n.h cược một ván, đợi đến khi thế cục đổi thì muộn.

Lúc , kẻ thông minh sẽ ai kẻ "bắt cá hai tay".

Tiếng hô hào lớn nhất thuộc về phe cánh của Lạc gia: "Lục hoàng t.ử bao năm qua cần cù cung kính, theo Lạc Tướng xử lý việc triều chính đấy, đối với các đại thần cũng lễ độ khiêm nhường. Xứng đáng với hai chữ Nhân - Hiền, đảm đương vị trí Thái tử."

Cũng đại thần dâng sớ: "Tam hoàng t.ử công chính liêm minh, cương trực a dua. Việc triều chính cũng xử lý . Lục hoàng t.ử tuy là lễ độ, nhưng khó tránh khỏi hiềm nghi mua chuộc lòng , kết bè kết cánh. Hơn nữa, Tam hoàng t.ử là đích xuất do Trung cung sinh , kế thừa đại thống là hợp lẽ trời."

"Triều đại chọn tài đức. Lục hoàng t.ử tuy đích xuất, nhưng mẫu cũng xuất danh gia vọng tộc, ngôn hành hợp phép tắc, là Quý phi. Về phận ."

Tranh cãi dứt, Hoàng đế giường bệnh tiều tụy, cuối cùng dường như cũng đưa quyết định.

Ngài dùng chút sức tàn chiếu thư, nhưng khi cầm ngọc ấn lên, bàn tay run rẩy của ngài do dự. Ngài buông tay, cất cuộn chiếu thư , đưa cho thái giám bên cạnh: "Cất kỹ ."

Thái giám hỏi nhiều, chỉ lẳng lặng tuân lệnh.

Vị trí Thái t.ử mãi định, trong triều lòng hoang mang, hai thế lực ở thế giương cung bạt kiếm, chỉ chực chờ bùng nổ.

Cho đến hôm nay, một tiểu thái giám đến Lâm phủ, mời Lâm Thanh Như cung diện thánh. Ngón tay thon dài của nàng co thả , cái gì đến cũng đến.

Nàng ít khi diện thánh một như thế . Trước nàng là Thiếu Khanh Đại Lý Tự, việc gì cũng cùng Tư Đồ Nam, Tư Đồ Nam bẩm báo, Hoàng đế dạy bảo vài câu thôi.

Thượng thư phòng im ắng, tiểu thái giám đẩy cửa bước , ánh nắng bên ngoài mới mang chút sinh khí cho căn phòng ngột ngạt. Lâm Thanh Như ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng nặc, lẫn với mùi trầm hương, tạo nên cảm giác mục nát cũ kỹ.

Lâm Thanh Như phát hiện trong điện còn một , là Lục hoàng tử.

Vụ án Hà Hữu Đôn, Lục hoàng t.ử cũng chỉ mượn tay khác, thông qua Diệp Cái để hành sự. Còn , đích ở đây.

Nàng , đây sẽ là một trận chiến ác liệt.

Thấy nàng đến, Lục hoàng t.ử với nàng một cái. Ngược sáng nên rõ mặt, nhưng nàng nhận nụ đó, là nụ khinh miệt của kẻ thợ săn con mồi lọt lưới.

Nàng coi như thấy, chắp tay hành lễ với Lục hoàng tử.

Một lát , Hoàng đế thái giám dìu từ sương phòng chính điện.

Lâm Thanh Như ngạc nhiên sự già nua của ngài, cơn bạo bệnh dường như chỉ tàn phá cơ thể mà còn rút cạn tinh thần, khiến lưng ngài còng xuống.

là một bậc đế vương, ngài vẫn giữ uy nghiêm giận mà uy.

Lâm Thanh Như và Lục hoàng t.ử quỳ xuống dập đầu thỉnh an.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-thieu-khanh-dai-ly-tu/chuong-122-tranh-doat-ngoi-thai-tu.html.]

"Đứng lên cả ." Giọng Hoàng đế khàn đặc già nua. Ngài Lục hoàng tử: "Vân Hoài, Lâm đại nhân đến . Con Lâm đại nhân và Thế t.ử Tĩnh Ngọc Hầu tư thông, tham ô hối lộ. Nội tình thế nào, rõ xem."

Tim Lâm Thanh Như thắt , thủ đoạn của Lục hoàng t.ử cuối cùng cũng tới.

Lục hoàng t.ử vẫn giữ nụ ôn hòa đúng mực, khi Hoàng đế thậm chí còn mang theo vẻ quan tâm: "Phụ hoàng long thể bất an, nhi thần vốn nên quấy rầy. chuyện hệ trọng, liên quan đến quan triều đình và Thế t.ử hầu phủ..."

Hoàng đế ho sù sụ hai tiếng, xua tay nhẹ: "Cứ ."

"Xin phụ hoàng cho nhi thần bẩm báo từ từ." Lục hoàng t.ử liếc Lâm Thanh Như đang bình thản, "Dung Thế t.ử ba bốn năm mở một tửu lầu ở khu náo nhiệt kinh thành, tên là Hoa Gian. Hoa Gian Lâu ăn phát đạt, thường quan lui tới ăn uống hưởng lạc."

Hắn ngừng một chút: "Lâm đại nhân dường như cũng ở trong đó."

Lời rõ ràng là đ.á.n.h lận con đen, Lâm Thanh Như mỗi đến Hoa Gian Lâu đều một , qua miệng thành nàng cũng là một trong những kẻ ăn chơi hưởng lạc.

Tuy nhiên nàng vội biện bạch, chỉ lẳng lặng , chờ xem tiếp cái gì.

"Hoa Gian Lâu chi phí đắt đỏ, bổng lộc hàng tháng của Lâm đại nhân nhiều, gánh nổi chi phí ngày nào cũng đến đó? Nhi thần cho để ý mới phát hiện, Lâm đại nhân còn lén lút kinh doanh mấy tiệm lương thực trong kinh. Đường đường là quan triều đình, thể chuyện thương nhân?"

Tiếng ho trầm đục của Hoàng đế cắt ngang lời Lục hoàng tử. Tiếng ho như kéo ống bễ rách, nghèn nghẹt khó thở.

Ho mãi mới dứt, Hoàng đế mới : "Chuyện cũng chẳng gì to tát."

Lâm Thanh Như thấy ngài nhẹ hều, tự nhiên hiểu ý ngài. Không những chuyện nhỏ nhặt trải đường phía , dẫn tội lớn tày trời phía .

Nàng cúi đầu, coi như ngài đang giúp nàng dọn đường.

"Vâng. Chỉ là..." Quả nhiên Lục hoàng t.ử hề tỏ vẻ gì câu của Hoàng đế: "Tiệm lương thực của Lâm đại nhân giao dịch tiền bạc khổng lồ với Hoa Gian Lâu. Tiệm gạo nhỏ bé, thể lên tới hàng vạn lượng?"

Nói , lấy một cuốn sổ sách. Lâm Thanh Như nhận , đó là sổ sách của tiệm lương thực.

Lâm Thanh Như vẫn biện hộ.

Nàng c.ắ.n câu.

Phản ứng bình tĩnh của nàng khiến Lục hoàng t.ử cau mày, nhưng vẫn tự tin như lấy đồ trong túi:

"Nhi thần điều tra mới , Lâm đại nhân và Dung Sóc câu kết với Lại bộ Thượng thư Tần Học, mua quan bán tước, nhận hối lộ khổng lồ. Tiệm lương thực và Hoa Gian Lâu, chẳng qua là 'minh tu sạn đạo, ám độ trần thương' (treo đầu dê bán thịt chó) mà thôi."

Lâm Thanh Như ngờ lôi cả Tần Học cuộc.

Lục hoàng t.ử thí xe giữ tướng!

Hắn sợ Tần Học sẽ khai ?

Cố Vân Hoài chỉ Lâm Thanh Như ôn hòa. Hắn thừa chỉ dựa cuốn sổ sách nhỏ nhoi thì trăm ngàn cách để chối cãi. chỉ cần lôi chuyện bán quan , chứng cứ rành rành, thật giả lẫn lộn, thì hết đường chối cãi.

Dùng một Tần Học đổi lấy mạng của Lâm Thanh Như và Dung Sóc, lỗ. Tần Học cũng đây là giao dịch thể chối từ.

Hắn chỉ cần giữ mạng cho Tần Học. Đợi kế thừa đại thống, Tần Học sẽ là Tần Tướng một vạn .

Điều kiện hấp dẫn như thế, ai từ chối .

" Lục hoàng tử, đây là sổ sách của Lâm gia lương phô." Lâm Thanh Như cuối cùng cũng mở miệng, nàng cũng lấy cuốn sổ chuẩn sẵn: "Sổ sách của Lâm gia lương phô ở đây cơ."

Nói , như nhớ điều gì: "À đúng! Phải gọi là Diệp gia lương phô mới ."

Lục hoàng t.ử khẩy: "Lâm đại nhân nhớ dai thật."

"Xin hỏi Lục hoàng tử, sổ sách, giao dịch với Dung Sóc là thời gian nào?" Chưa đợi trả lời, nàng tự đáp: "Ta nhớ nhầm thì là đầu tháng Sáu năm nay."

" những cửa tiệm , từ tháng Năm sang nhượng cho Diệp gia ." Nàng nhếch môi: "Lục hoàng t.ử nếu tin, thể đến Diệp gia kiểm tra khế ước. Ta ở đây cũng một bản."

Khế ước là Lâm Thanh Như và Diệp Thủy Nhu mới hôm nọ, con vạn lượng sổ sách cũng là nàng nhờ Diệp Thủy Nhu giả. Nàng cố tình để Lục hoàng t.ử lấy cuốn sổ giả , mục đích là để c.ắ.n câu, đ.á.n.h cho trở tay kịp.

Lục hoàng t.ử giỏi dùng sổ sách để vu oan giá họa, thì nàng dùng gậy ông đập lưng ông.

Cố Vân Hoài để tâm, Lâm Thanh Như thông minh, thể đối sách? sổ sách chỉ là cái cớ, trọng điểm ở sổ sách, mà là chuyện mua bán quan chức.

Có Tần Học ở đó, đây là sự thật thể chối cãi.

Hắn mỉm Lâm Thanh Như: "Vậy ? Lâm đại nhân, thấy khế ước của cô, mực dường như vẫn còn khô . Chẳng lẽ thấy chuyện bán quan bại lộ, vội vàng ném củ khoai nóng ?"

"Trong mắt Lục hoàng t.ử khế ước là giả, sổ sách là giả. Vậy còn cái gì là thật?" Lâm Thanh Như bình tĩnh, cho Lục hoàng t.ử cơ hội nhắc đến tiệm lương thực và Dung Sóc nữa.

"Chẳng lẽ định giống vụ án Hà Hữu Đôn năm xưa?"

Cách nhất để biện giải cho một việc, là thanh minh, mà là dùng một việc lớn hơn để che lấp.

Nàng thẳng lưng: "Hoàng thượng! Thần còn một vật xin Hoàng thượng xem qua!"

Sắc mặt Lục hoàng t.ử đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

Loading...