Nữ Thiếu Khanh Đại Lý Tự - Chương 107: Mưu Cầu Việc Làm
Cập nhật lúc: 2026-01-15 07:29:25
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xe ngựa bình an đến kinh thành, Lâm Thanh Như cáo biệt Dung Sóc. Mấy ngày nay đường vất vả khiến nàng khá mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt của Dung Sóc cũng hồi phục bao nhiêu. Chỉ là điểm mấu chốt về cái c.h.ế.t của Lăng Sóc tướng quân, Dung Sóc vẫn chịu cho nàng .
Lâm Thanh Như đưa Thu Cô cùng về Lâm phủ, hỏi bà dự định gì khi đến kinh thành.
"Tay nghề thêu của cũng khá, tìm một cửa tiệm chút việc lặt vặt, tích góp ít bạc cũng ."
Bà nhớ lúc nghỉ ngơi ở Tô Dương, Tuyết Trà rảnh rỗi dạo, mua nhiều vải vóc khăn lụa . Thu Cô thẫn thờ một chiếc khăn trong đó: "Chiếc khăn , là do thêu."
Vẻ mặt bà vô cùng phức tạp: "Tiền công chúng thêu một chiếc khăn chỉ vài chục văn tiền, mà bên ngoài bán tới mấy lượng bạc."
Người dệt gấm vóc nuôi tằm, áo quần rách rưới lạnh căm .
Lâm Thanh Như hỏi: "Dì từng nghĩ tự mở một cửa tiệm tơ lụa ?"
Thu Cô khổ: "Ta đến vốn liếng mở tiệm ở Tô Dương còn , kinh thành tấc đất tấc vàng, thể tùy tiện mua nổi. Cứ tích góp chút bạc ."
Lâm Thanh Như kịp gì, bà dường như ý định của nàng, vẻ mặt đôn hậu ánh lên sự chân thành khẩn thiết: "Đại nhân thể đưa đến kinh thành là đại ân đại đức. Chỉ là sống cho chắc chắn..."
Giọng Thu Cô ngừng : "Ta thạo buôn bán, mạo mở tiệm cũng vô dụng. Chi bằng cứ học hỏi ."
Lâm Thanh Như , bà tuy trông hiền lành chất phác nhưng tính tình quật cường. Nếu trực tiếp giúp đỡ, e là sẽ tổn thương lòng tự trọng của bà.
Lời của bà khiến Lâm Thanh Như trầm ngâm một lát, đó nàng hỏi: "Trong tay dì mẫu thêu khăn tay nào sẵn ?"
"Đường xá xa xôi, xe ngựa rảnh rỗi, thêu vài chiếc khăn." Thu Cô gật đầu, cẩn thận lấy từ trong n.g.ự.c mấy chiếc khăn tay gấp gọn gàng, đưa đến mặt Lâm Thanh Như. "Mấy chiếc của Tuyết Trà cô nương tặng ..."
Trên khuôn mặt tròn trịa chất phác của bà hiện lên vài phần ngại ngùng: "Ta chẳng gì để cảm tạ đại nhân, của ít lòng nhiều, mong đại nhân đừng chê."
Trong lòng Thu Cô vô cùng ơn vị đại nhân . Nàng chỉ rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t của A Uyển, mà dường như cũng thực sự truy cứu hung thủ. Thu Cô Phan Thần Mậu hung thủ thực sự, bà cũng ai là hung thủ thực sự, nhưng bà , hung thủ thực sự nhất định là đến để báo thù cho A Uyển.
Vậy thì hung thủ chẳng gì sai cả. Đại nhân tha cho đó cũng chẳng gì sai.
Trong mắt những dân thường thấp cổ bé họng như họ, công lý thực chỉ là khái niệm giản dị như .
Bà vốn tưởng sẽ bộ theo xe ngựa đến tận đất kinh thành, vì thế bà còn khâu sẵn mấy đôi giày đế dày. Dù ở Tô Dương, những như họ chỉ xứng đáng chạy theo xe ngựa.
Vậy mà đại nhân cho bà chung xe.
Rời khỏi Tô Dương đến kinh thành là vạn hạnh, chuyến còn nhàn nhã đến thế.
Lâm Thanh Như mấy chiếc khăn tay trắng tinh, cái thêu hoa ngọc lan, cái thêu đốt trúc, đều là những họa tiết đơn giản nhưng trang nhã. Chỉ tơ màu nguyệt bạch hoặc xanh lục xuyên qua lớp vải, để những đường kim mũi chỉ đều tăm tắp, đến mức khiến thấy vui mắt.
"Ta Tuyết Trà cô nương , đại nhân thường trong triều. Ta trộm nghĩ đại nhân lẽ tiện dùng màu sắc quá sặc sỡ và hoa văn phù phiếm." Thu Cô lật đến chiếc khăn cuối cùng, "Tuy nhiên, nếu đại nhân thích, ở đây còn một chiếc, đại nhân thể giữ dùng riêng."
Dưới những chiếc khăn thêu ngọc lan và trúc, còn một chiếc thêu cá chép bơi trong nước. Mấy chú cá chép lớn nhỏ sống động nền lụa, màu sắc tươi sáng, lớp vảy chuyển màu ánh nắng tạo cảm giác lấp lánh như sóng nước, hoạt bát đáng yêu, sống động như thật.
Lâm Thanh Như khỏi cảm thán bà chỉ tâm tư tinh tế, chu đáo bề mà tay nghề còn vô cùng tinh xảo.
"Đa tạ. Ta thích."
Thấy Lâm Thanh Như nhận khăn tay, trong mắt Thu Cô ánh lên tia sáng nhỏ nhoi. Sau đó bà chất phác với Lâm Thanh Như: "Ta tiện quấy quả ở phủ đại nhân lâu, mấy ngày tới sẽ nhanh chóng tìm chỗ ở thích hợp."
"Không vội." Lâm Thanh Như nắm chặt mấy chiếc khăn trong tay, bà chăm chú, "Dì thu dọn một chút , đưa dì gặp một ."
Giờ là lúc kinh thành náo nhiệt nhất, phố Tây là con phố phồn hoa nhất kinh thành, tự nhiên xe như nước, tiếng rao hàng dứt bên tai.
Thu Cô các cửa tiệm hai bên đường hàng hóa rực rỡ, kịp mắt, định cảm thán một câu, liếc thấy vẻ mặt bình thản của Lâm Thanh Như bên cạnh, bèn tự giễu: "Là quê mùa ."
Không tại bà , Lâm Thanh Như nghi hoặc: "Sao cơ?"
Trên mặt bà nở nụ nhẹ nhõm: "Nửa đời từng khỏi Tô Dương. Hồi nhỏ từ trong thôn lên huyện thành Tô Dương, cảm thấy đó là nơi náo nhiệt phồn hoa nhất thiên hạ . Giờ đến kinh thành, cứ như Lưu lão lão Đại Quan Viên ."
Lâm Thanh Như với bà: "Chỉ là phong cảnh nhân tình khác thôi. Ta đến Tô Dương cũng thấy mới lạ mà."
Thu Cô cũng ôn hòa theo.
Nói , bước chân Lâm Thanh Như dừng một cửa tiệm. Thu Cô ngẩng đầu, nheo mắt ngược sáng để rõ dòng chữ rồng bay phượng múa tấm biển:
"Diệp Lang Hiên."
Tiểu nhị từ xa thấy dừng , vội chạy đón: "Khách quan xem gì? Mời trong!"
Đến gần mới nhận là Lâm Thanh Như, mặt mày hớn hở: "Lâm cô nương lâu ghé! Tiểu thư nhà đang nhắc đến ngài đấy."
Nói , mời Lâm Thanh Như nhã gian: "Ngài đợi một lát, để tiểu nhân thông báo."
Thu Cô vốn tưởng Lâm Thanh Như bụng tìm cho bà một công việc, thấy trong tiệm rực rỡ chói mắt, là vàng bạc trang sức, theo Lâm Thanh Như khỏi lộ vẻ rụt rè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-thieu-khanh-dai-ly-tu/chuong-107-muu-cau-viec-lam.html.]
Chỉ lát , bà thấy một giọng dịu dàng nhỏ nhẹ truyền đến: "Đã lâu gặp A Thanh tỷ tỷ."
Thu Cô theo hướng âm thanh, tiên thấy một bàn tay ngọc ngà vén tấm rèm trúc Tương Phi, tấm rèm xuất hiện một khuôn mặt kiều diễm nhu mì, dáng vẻ vô cùng thướt tha.
Không hiểu , bà bỗng nhớ đến A Uyển.
Diệp Thủy Nhu tay cầm chiếc quạt tròn bằng ngà voi thêu hình Hằng Nga bay lên trăng, xuống mặt Lâm Thanh Như, tươi rói hàn huyên.
"Đã lâu gặp A Thanh tỷ tỷ, việc gì bận rộn ?"
Nàng dường như lúc mới chú ý đến Thu Cô cạnh Lâm Thanh Như: "Vị cô nương là?"
"Thời gian Tô Dương." Lâm Thanh Như trả lời, "Vị là đại sư phụ đến từ Tô Dương, Thu Cô."
Thu Cô mặt nóng bừng, chỉ là một thợ thêu nhỏ bé, xứng danh đại sư phụ. Lời như đang trêu chọc . bà thấy Lâm Thanh Như vẻ mặt trịnh trọng, hề ý đùa cợt.
"Tô Dương? Nơi đấy. Hồi nhỏ ông nội Tô Dương thu mua tơ lụa, cũng từng theo chơi." Diệp Thủy Nhu khẽ phe phẩy chiếc quạt, "A Thanh tỷ tỷ đến đó gì? Chẳng lẽ tiệm lương thực nhà tỷ mở chi nhánh đến tận Tô Dương ?"
Nói nàng tự bật khúc khích, dùng quạt che miệng: "Muội thấy giống. Mấy ngày nay hỏa kế tỷ cũng ít đến tiệm lương thực. Nếu thường xuyên trông coi giúp, e là sớm thua lỗ ."
Lâm Thanh Như bất lực. Nàng vốn cũng chỉ mượn cớ tiệm lương thực để tiếp cận Dung Sóc, thăm dò phận , ngờ giả ngây giả ngô. Hiện giờ bản còn lo xong, càng lo tiệm lương thực.
Nàng khéo léo chuyển chủ đề về phía Thu Cô, tiên đưa cho Diệp Thủy Nhu một xấp vải thượng hạng. Xấp vải đó mềm mại trơn bóng, màu hồng phấn nhạt, cảm giác như ánh sáng lưu chuyển, hợp với Diệp Thủy Nhu.
"Đây là vải mang từ Tô Dương về, thích ."
Diệp Thủy Nhu đưa tay sờ thử, mặt lộ vẻ vui mừng: "Không hổ là vải vóc Tô Dương. Khó cho A Thanh tỷ tỷ còn nhớ đến . Vậy xin nhận nhé, từ chối thì bất kính quá."
Thấy nàng thích, Lâm Thanh Như đưa chiếc khăn tay thêu cá chép cho Diệp Thủy Nhu: "Muội xem chiếc khăn tay ?"
Diệp Thủy Nhu thấy đàn cá bơi lội sống động khăn, màu cam đỏ chuyển màu cực kỳ mắt, thích đến mức nỡ buông tay. Nàng ngước mắt Lâm Thanh Như, vẻ mặt ngạc nhiên: "Tỷ mua ở Tô Dương ?"
Ánh mắt nàng vô tình liếc qua Thu Cô, lập tức hiểu : "Là vị đại sư phụ thêu !"
Nàng dùng quạt che mặt, hỏi: "A Thanh tỷ tỷ cũng định kinh doanh tơ lụa ? Thảo nào lặn lội ngàn dặm đến Tô Dương một chuyến."
Nói , nàng hạ thấp giọng, vẻ mặt chiều bí mật:
"Hôm qua mới ba nhà lớn ở Tô Dương đang ồ ạt bán tháo gia sản, vẻ như 'gió thổi lầu lung lay', sắp tịch biên gia sản cũng chừng. Chẳng lẽ A Thanh tỷ tỷ đến Tô Dương là vì sớm tin tức gì, đến đó kiếm món hời?"
Tịch biên gia sản? Lời khiến Lâm Thanh Như kinh ngạc, theo bản năng sang Thu Cô.
Ba nhà chiếm cứ Tô Dương lâu, hoành hành bá đạo cá thịt nhân dân cũng quen . Nàng ý định về kinh thuật chức sẽ tính sổ , nhưng dù cũng là mạch m.á.u kinh tế của Tô Dương, thể nóng vội.
Sao bọn họ rời khỏi Tô Dương mấy ngày tin đồn tịch biên gia sản?
Thấy Lâm Thanh Như lộ vẻ kinh ngạc, Diệp Thủy Nhu sững sờ: "Sao cơ? Các tỷ từ Tô Dương về mà thấy tin tức ?"
Lâm Thanh Như cau mày: "Quả thực từng . Lúc chúng rời Tô Dương vẫn động tĩnh gì. Đừng tịch biên, ngay cả bán gia sản cũng ."
"Lạ thật." Diệp Thủy Nhu cũng thấy kỳ quái, "Nói như , mới mấy ngày, tin đồn tịch biên nhanh thế? Chẳng lẽ đắc tội với ai ?"
Vừa , Diệp Thủy Nhu khẽ phe phẩy quạt: "Muội còn tưởng tỷ nhắm cái đấy. Còn định hỏi thăm tỷ chút tin tức cửa , mà nhanh thế. Hóa tỷ chẳng gì cả. cũng , cá voi ngã xuống vạn vật sinh sôi, chúng cũng kiếm chút lợi lộc."
điều nghĩa là, Lâm Thanh Như chân , chân tin tức tịch biên truyền .
Thời gian thể trùng hợp như ?
Trong đầu Lâm Thanh Như tự chủ hiện lên khuôn mặt của Dung Sóc.
Nàng thu tâm trí, Diệp Thủy Nhu: "Nhắc mới nhớ, hôm nay đến cũng liên quan đến Tô Dương. Thu Cô từ Tô Dương tới, tiện tìm một công việc ở cửa tiệm tơ lụa nhà ."
Gia sản Diệp gia phong phú, đối với Thu Cô mà cũng là một nơi chốn .
Thu Cô ngẩn ngơ, bà ngờ đại nhân thực sự vì một dân thường như bà mà xin việc.
"Đương nhiên là ." Diệp Thủy Nhu cần suy nghĩ đồng ý ngay. Nàng vuốt ve những chú cá chép vàng sống động khăn tay, tươi rói: "Tay nghề thế , thể biển hiệu sống luôn chứ."
Nàng đồng ý một cách dễ dàng, hề chút do dự nào.
Hốc mắt Thu Cô bỗng đỏ lên, hiểu , bà chợt nghĩ, nếu A Uyển gặp đại nhân thì bao.
Bà nghẹn ngào, cố nén giọng chua xót: "Đa tạ Diệp tiểu thư, đa tạ đại nhân."
Chỉ là dứt lời, thấy tiếng kinh ngạc của Diệp Thủy Nhu.
"Khoan !" Diệp Thủy Nhu bà, ngón tay thon dài chỉ Lâm Thanh Như đầy nghi hoặc:
"Bà gọi tỷ là gì?"