NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 999: Lại là giấc mơ đó!

Cập nhật lúc: 2025-12-25 06:46:25
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai một mạch về đến Phường Cẩm Ty.

"Đến , cô ." Tang Lan .

Kỷ Uyển Hân bày tỏ lòng ơn: "Đa tạ."

"Không cần!" Tang Lan chuẩn rời .

Bỗng nhiên...

"Khoan ."

"Còn chuyện gì?"

"Cô... là bên cạnh Tiêu phi nương nương?"

"Sao cô ?"

"Tên của cô từng qua, là các cô nương ở Phường Cẩm Ty , cho nên cô đến Hoán Tẩy Viện là vì..."

Tang Lan ngắt lời: "Cô đừng hỏi nữa, trong lòng !"

Kỷ Uyển Hân im bặt. Tang Lan bỗng trở nên nghiêm túc, bước đến mặt cô : "Kỷ cô nương, nơi là hoàng cung, những lời đừng nên treo bên miệng thì hơn. Năm xưa lúc nương nương còn sống thường dạy dỗ nô tài chúng một chuyện, cũng cho cô . Cô nếu yên sống trong cung thì đừng cái gì cũng hỏi, cái gì cũng quản, nhất là một kẻ điếc câm! Phận nô tài chúng chỉ mệnh chịu đựng, chủ t.ử bảo gì thì nấy. Cô thì hoặc là c.h.ế.t, hoặc là..."

Hoặc là gì?

Kỷ Uyển Hân bắt gặp ánh mắt cảnh cáo như thấu hồng trần của Tang Lan.

Tang Lan từng chữ: "Hoặc là, tự chủ!"

Tự chủ!

Ánh mắt Kỷ Uyển Hân d.a.o động. Người ngả về phía .

Tang Lan thu vẻ nghiêm túc đôi chút: "Những gì mong cô ghi nhớ."

Bỏ câu đó, cô bèn nghênh ngang rời !

Kỷ Uyển Hân sững sờ tại chỗ, hai tay giấu trong tay áo nắm chặt .

Tự chủ tử!

Câu khắc sâu tâm trí và trái tim cô . Dường như cảm giác nhục nhã khi Vệ Dịch sỉ nhục trong nháy mắt tan biến.

c.ắ.n răng! Cô chủ tử!

Phủ Dung Vương.

Kỷ Vân Thư trong đình bên hồ nước, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo tinh khôi của cô càng thêm xinh . Cô mặt nước lấp loáng, nỗi sầu muộn trong mắt hiện rõ mồn một.

Khi Cảnh Dung tới, thấy cô đó bất động, dáng gầy gò mảnh mai khiến vô cùng đau lòng. Hắn cung!

Có lẽ cảm nhận phía , Kỷ Vân Thư , thấy Cảnh Dung đang bên ngoài đình, dùng ánh mắt đầy thương xót .

Hai bốn mắt , dù lời nào cũng đều hiểu thấu tâm tư đối phương. Cảnh Dung bước tới bên cạnh cô. Hai bóng một cao một thấp in xuống mặt nước, theo sóng nước dập dềnh lan xa.

Khung cảnh vài phần thi vị!

Rất lâu , Kỷ Vân Thư : "Ta tưởng sẽ đau khổ, nhưng hóa ."

Cảnh Dung lẳng lặng lắng .

"Khi gặp Vệ Dịch, cảm thấy xa lạ, giống như mặt . Từ ánh mắt , thậm chí thấy chút gì mà thấy. Ta thực sự tưởng sẽ đau lòng, thậm chí sẽ chất vấn tại trở nên như ? mà..." Nói đến đây, cô khổ: “ những điều đó đều . Trong lòng hề khó chịu, chỉ thất vọng. Thất vọng vì thấy Vệ Dịch của ? Thất vọng vì mặt trở thành một lạ mà từng quen."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-999-lai-la-giac-mo-do.html.]

Giờ khắc , giọng điệu cô chỉ là thất vọng! Mà Cảnh Dung chỉ thể bên cạnh lặng lẽ lắng , lặng lẽ ở bên cô!

: "Ta ước gì đây chỉ là một giấc mơ, đợi khi tỉnh , thứ vẫn là thời gian tươi nhất của chúng ."

"Vân Thư..."

"Chàng đời việc hối hận nhất là gì ?" Cô hít sâu một , tầm mắt từ mặt nước chuyển dần xa, : “Không là đưa đến kinh thành, cũng cầu xin Mạc Nhược chữa khỏi cho , mà là năm xưa ở Kỷ phủ... dạy một chữ Dịch."

Năm đó, ngày đó, Vệ Dịch tên đất, cô đến với chữ đó sai , thế là dạy một . Cô còn nhớ, lúc đó Vệ Dịch chữ "Dịch" vui vẻ, nụ trong trẻo bao, rạng rỡ bao.

Nếu như... năm xưa cô đến mặt , dạy chữ "Dịch" đó, lẽ chuyện sẽ khác! đời "nếu như"!

Cảnh Dung ôm lấy thể đang run rẩy của cô lồng n.g.ự.c rắn chắc của , ân cần che chở.

"Vân Thư, bất kể tương lai thế nào, nàng hãy nhớ kỹ, dù cho vạn vật đổi , cũng sẽ luôn ở bên cạnh nàng. Ta sẽ trở thành Vệ Dịch thứ hai, càng trở thành Kỷ Bùi thứ hai!"

Ta sẽ trở thành Vệ Dịch thứ hai, càng trở thành Kỷ Bùi thứ hai!

Khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư kìm bật . Chỉ cần ở trong lòng Cảnh Dung, sự kiên cường giả tạo của cô đều tan vỡ từng chút một, những chiếc gai nhọn cũng vì cái ôm ấm áp mà rụng rơi từng chiếc.

Có lẽ, đây chính là yêu!

Đêm khuya, cô giường, đôi mắt trân trân đỉnh màn. Không do cửa sổ đóng mà tấm màn màu xám trắng cứ bay phấp phới, giống như một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve cô, khiến cô dần chìm giấc ngủ.

Trong mơ, cô giữa vũng máu, xung quanh khói lửa mịt mù, xác c.h.ế.t ngổn ngang.

Lại là giấc mơ đó!

Cô cố gắng tìm kiếm xung quanh, quả nhiên thấy một khuôn mặt quen thuộc - Mạc Nhược!

Hắn quỳ một chân xuống đất, thanh kiếm đẫm m.á.u trong tay cắm xuống đất. Hắn ngước mắt đàn ông mặc áo giáp mặt , trong mắt hề hận thù, ngược như chuẩn sẵn sàng để c.h.ế.t, chấp nhận tất cả.

Còn mặt vẫn chỉ là một bóng lưng mờ ảo.

Là ai? Người đó rốt cuộc là ai?

Lần , cô liều mạng chạy tới, nhưng chân dường như bước hụt, vấp ngã xuống đất. Đợi khi cô ngẩng đầu lên, cảnh tượng mắt đều biến mất, bóng tối dần dần bao trùm! Càng lún càng sâu.

Cô giật tỉnh dậy, bật dậy khỏi giường, mồ hôi đầm đìa!

"Tại là giấc mơ ? Rốt cuộc là điềm báo gì?"

Người mặt Mạc Nhược rốt cuộc là ai? Tại rõ?

Cô thở hổn hển, dần dần bình tĩnh .

"Cót két!" Cửa truyền đến tiếng động.

"Ai?" Cô cảnh giác.

"Cót két!" Giống như tiếng gió thổi cửa mở .

"Trúc Lam, là em ?" Không ai trả lời.

Cô xuống giường, khỏi nội thất, cửa bên ngoài vẫn đóng. Cô cẩn thận mở cửa ngoài, thấy gì cả.

Đang định đóng cửa... Bỗng một bóng đen xuất hiện lưng cô, dùng khăn bịt chặt miệng cô.

"Ưm ưm ưm..."

Kỷ Vân Thư sức vùng vẫy nhưng sức lực , phía khống chế chặt cứng. Mùi lạ từ chiếc khăn xộc mũi khiến cô dần dần mất ý thức...

 

Loading...