NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 99: Cần phải nghiệm thi
Cập nhật lúc: 2025-12-06 12:16:36
Lượt xem: 273
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thảm án Vệ gia nhanh chóng lan truyền khắp Cẩm Giang, ai ai cũng . Chuyện Kỷ Vân Thư tù tất nhiên cũng đồn đại khắp nơi.
Kỷ Thư Hàn và Kỷ lão phu nhân tin thì suýt ngất xỉu. Kỷ gia sinh một kẻ g.i.ế.c , đó là mối nhục nhã tày trời! Tất nhiên, chuyện Cảnh Dung cũng . Trời hửng sáng, vội vã chạy tới nhà lao.
Hai ngục ở cửa nhận , tất nhiên chặn . Ngay đó, Lang Bạc giơ lệnh bài , quát lớn: "Dung Vương ở đây, kẻ nào dám vô lễ?"
Hai ngục thấy lệnh bài thì sợ c.h.ế.t khiếp, vội vàng quỳ xuống đất: "Tham... tham kiến Dung Vương, tiểu nhân là Dung Vương, tội đáng muôn c.h.ế.t."
Ánh mắt sắc bén của Cảnh Dung khiến rét mà run: "Đưa Bổn vương gặp Kỷ Vân Thư."
"Dạ..." Ngục hoảng hốt dậy, khom lưng cúi đầu vội vàng dẫn đường.
Bước nhà lao âm u ẩm ướt, hai tay Cảnh Dung nắm chặt thành quyền, tâm trạng cũng theo mùi hôi thối nồng nặc mà trở nên phiền muộn tức tối! Đến bên ngoài phòng giam của Kỷ Vân Thư, thấy bên trong cũng coi như sạch sẽ, vẻ hung nộ mặt mới dần thu .
Hắn quát: "Mở cửa."
Ngục ngoan ngoãn mở cửa, sang một bên! Cảnh Dung rảo bước trong, thấy hình nhỏ bé đang xổm đất, ôm đầu gối co ro, vùi đầu cánh tay, thể dường như vẫn còn run rẩy nhè nhẹ. Bên cạnh, chiếc lò sưởi than đen tàn, chỉ còn bốc lên vài làn khói trắng!
"Vân Thư..." Hắn khẽ gọi.
Kỷ Vân Thư rụt chân trong một chút, hồi lâu mới ngẩng đầu lên. Đập mắt là đôi giày ngọc thêu kim tuyến viền bạc, tà áo gấm, từ từ di chuyển lên , chạm ánh mắt thâm trầm đầy xót xa của Cảnh Dung! Mới một ngày gặp, khuôn mặt tinh xảo của Kỷ Vân Thư giờ đây phai hết phấn son, trắng bệch như tờ giấy.
Cảnh Dung xổm xuống, ngón tay thon dài chạm vầng trán lạnh lẽo của cô, vén những sợi tóc rối tai, trượt xuống nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt.
Kỷ Vân Thư né tránh, đôi mắt đen sâu thẳm , giọng mệt mỏi hỏi: "Vệ Dịch ? Hắn thế nào ?"
Cảnh Dung khẽ lắc đầu: "Cậu sẽ , Bổn vương đảm bảo với cô."
"Hắn đáng chịu đựng tất cả những chuyện ." Giọng Kỷ Vân Thư nhỏ nhẹ mà đau xót, vang vọng trong phòng giam chật hẹp, mà lạnh lẽo!
Cảnh Dung tiếp: "Cô yên tâm, Bổn vương sẽ để cô xảy chuyện. Cho dù tất cả bằng chứng đều chống cô, tất cả đều tin cô, nhưng tin cô."
Lời vô cùng nghiêm túc, bàn tay đang nắm lấy tay Kỷ Vân Thư siết chặt thêm. Kỷ Vân Thư thần tình lãnh đạm, nửa nửa , nhưng đôi ngươi nhíu chặt.
lúc , hai nha dịch tới, thấy Cảnh Dung trong phòng giam thì sững , tiến lên: "Vương gia, chúng tiểu nhân phụng mệnh Lưu đại nhân đưa Kỷ cô nương công đường."
Họ năng cẩn trọng, sợ lỡ lời đắc tội với vị hung thần ! Ánh mắt sắc lạnh của Cảnh Dung liếc qua khiến hai nha dịch sợ hãi lùi hai bước. Hắn sang với Kỷ Vân Thư: "Bổn vương cùng cô."
Kỷ Vân Thư đáp cũng từ chối. Thế là Cảnh Dung tháp tùng cô cùng đến công đường nha môn.
Trong công đường, Huyện thái gia ghế cao, bên mấy đang quỳ. Quỳ phía là quản gia Vệ phủ - Vệ Phó. Phía là hai hạ nhân Vệ phủ và vị đại phu hôm qua.
Khi Cảnh Dung cùng Kỷ Vân Thư bước , Huyện thái gia định xuống hành lễ thì Cảnh Dung giơ tay ngăn : "Thẩm án ." Giọng lạnh lùng.
Huyện thái gia nhếch mép gượng: "Vâng ." Rồi khom chỉ tay về chiếc ghế bên cạnh: "Mời Vương gia !"
Cảnh Dung lo lắng Kỷ Vân Thư một cái mới xuống bên cạnh. Dưới sự áp giải của nha dịch, Kỷ Vân Thư quỳ xuống bên cạnh Vệ Phó.
Lúc , Huyện thái gia đập kinh đường mộc, vẻ quan : "Vụ án Vệ phủ, công đường tố cáo Kỷ Vân Thư, bằng chứng xác thực ?"
Vệ Phó bên lập tức đỏ ngầu mắt, liếc Kỷ Vân Thư bên cạnh chắp tay cúi với Huyện thái gia: "Đại nhân, lão gia phu nhân nhà là cô độc c.h.ế.t." Ông chỉ thẳng mặt Kỷ Vân Thư!
Kỷ Vân Thư vẫn quỳ thẳng lưng, hề phản bác. Huyện thái gia nuốt nước bọt, hỏi: "Vậy ngươi bằng chứng ?"
"Hôm qua lão gia nhà vốn mở tiệc tại phủ, tiệc tan, Kỷ cô nương về phủ mà kéo lão gia và phu nhân phòng trắc, rót hai chén , trong đó độc."
"Độc từ ?"
Đại phu quỳ phía lên tiếng: "Bẩm đại nhân, tiểu nhân nghiệm trong hai chén độc chim Trậm, nhưng trong ấm , cho nên mới phán đoán là rót nhân cơ hội hạ độc."
Huyện thái gia nhíu mày: "... cái cũng tính là bằng chứng!"
Quản gia Vệ Phó lập tức tiếp lời: "Tiểu nhân còn tìm thấy lông chim Trậm trong viện mà Kỷ cô nương từng ở đây."
Nói xong, hai nha phía dâng lên mấy chiếc lông chim Trậm gói trong vải trắng. Ai cũng lông chim Trậm kịch độc, ngâm nước thì ngay cả súc vật cũng dám uống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-99-can-phai-nghiem-thi.html.]
Vệ Phó hùng hồn : "Đại nhân, nhất định là Kỷ cô nương dùng lông chim Trậm ngâm nước, lúc rót lén bỏ , thế mới độc c.h.ế.t lão gia phu nhân nhà . Đại nhân minh giám, nhất định chủ cho lão gia và phu nhân nhà !" Ông giơ hai tay quá đầu, cả rạp xuống đất.
Huyện thái gia vỗ trán, sầu não quá mất! Liếc Kỷ Vân Thư, thấy cô vẫn giữ vẻ thản nhiên. Ông thăm dò: "Kỷ Vân Thư, cô... biện giải đôi lời ?"
Phải biện giải chứ! Bản quan nỡ định tội cô! Càng nỡ g.i.ế.c cô !
Kỷ Vân Thư tuy quỳ thẳng lưng nhưng mắt xuống thấp, dường như đang suy nghĩ điều gì! Cảnh Dung bên cạnh sốt ruột cho cô. Hắn tuy là Vương gia nhưng cũng thể coi thường pháp kỷ!
Chốc lát , dậy, dáng vẻ uy phong lẫm liệt, bước chân như dẫm băng đao, lạnh lùng bước tới bên cạnh Kỷ Vân Thư, cúi đầu cô một cái chuyển ánh mắt sang Huyện thái gia.
Giọng nghiêm nghị: "Lưu đại nhân, chuyện Bổn vương cũng qua. Chỉ dựa việc trong độc mà kết luận Kỷ cô nương g.i.ế.c thì e là quá gượng ép ."
" đúng đúng, quá gượng ép, quá gượng ép..." Huyện thái gia gật đầu lia lịa.
Vệ Phó thấy Vương gia mở miệng, trong lòng chút sợ hãi, nhưng nghĩ đến cái c.h.ế.t t.h.ả.m của chủ nhân bèn lóc: "Vương gia, đại nhân, lông chim Trậm là bằng chứng xác thực! Quả thật tìm thấy trong phòng cũ của Kỷ cô nương. Hơn nữa lúc đó bên cạnh lão gia và phu nhân chỉ cô , cũng là cô rót, sai . Lão gia phu nhân nhà c.h.ế.t oan uổng như , xin Vương gia và đại nhân nhất định tra rõ!"
Cảnh Dung trầm ngâm : "Lông chim Trậm đủ để chứng minh độc là do Kỷ cô nương hạ. Nếu là vu oan giá họa, lén bỏ vài cái lông phòng cô thì gì lạ? Hơn nữa, chẳng ai tận mắt thấy cô hạ độc, cứ thế mà định tội cô là hung thủ, chẳng quá loa qua !"
Tay áo xanh phất lên, mang theo gió mạnh! Huyện thái gia vô cùng tán đồng, với Vệ Phó: "Vệ Phó, lời Vương gia lý."
Vệ Phó ngẩng đầu Cảnh Dung, mếu máo: "Vương gia, tiểu nhân câu nào cũng là sự thật, Kỷ cô nương g.i.ế.c , chúng sẽ đổ oan cho cô ."
"Được thôi, Bổn vương hỏi ngươi, cô tại g.i.ế.c ?"
Ách! G.i.ế.c lý do chứ! Lý do ?
Vệ Phó cụp mắt, thu nước mắt , ấp úng trả lời : "Cái ... Lão gia và phu nhân lúc sinh thời đối xử với Kỷ cô nương , còn vì Kỷ cô nương g.i.ế.c , ... cũng rõ."
Nắm lấy điểm , Cảnh Dung thừa thắng xông lên: "Đã ai tận mắt thấy cô hạ độc, lông chim Trậm cũng là tìm thấy khi Kỷ cô nương tù, liệu là dựng chuyện còn . Cộng thêm động cơ, bây giờ mà định tội chẳng là hoang đường ?"
Vệ Phó cứng họng, đáp thế nào!
Huyện thái gia vội : "Vụ án còn nhiều điểm nghi vấn, cần điều tra kỹ càng. Bản quan tuyệt đối sẽ đổ oan cho , cũng sẽ để hung thủ lọt lưới. Vệ Phó, lời ngươi bản quan ghi , sẽ sớm tra chân tướng, trả công đạo cho Vệ lão gia và Vệ phu nhân."
Vệ Phó còn lời nào để , đành dập đầu: "Tạ ơn đại nhân."
Huyện thái gia : "Nghi phạm Kỷ Vân Thư tạm thời giam giữ trong lao, cho đến khi vụ án sáng tỏ."
Nha dịch tiến lên, cẩn thận xốc nách Kỷ Vân Thư dậy. Từ đầu đến cuối, cô một lời.
Khi nha dịch chuẩn đưa cô , Cảnh Dung túm lấy tay cô, vẻ mặt ẩn chứa sự lo lắng thì thầm tai cô: "Ta trong lòng cô buồn, cũng chuyện đả kích cô lớn. Mạng quan trọng, Bổn vương sẽ dốc sức tìm bằng chứng chứng minh cô vô tội, nhưng cô cho kỹ đây, cô phấn chấn lên, bởi vì chỉ cô mới hiểu rõ nhất lúc đó xảy chuyện gì."
Kỷ Vân Thư khẽ động mi mắt, dường như lọt lời !
Thực từ tối qua cô vẫn luôn suy nghĩ về quá trình vụ án. cô nghĩ mãi , rốt cuộc chất độc trong chén đó? Giờ xuất hiện lông chim Trậm gì đó, quả là chuyện nực . Chẳng lẽ thực sự hãm hại cô? mà... đó lúc đó cô sẽ rót ?
, đây là điểm nghi vấn!
Cô suy nghĩ cả đêm, những việc trong lòng giờ dần manh mối! Ngước mắt lên, cô ghé tai Cảnh Dung khẽ : "Vương gia, cần nghiệm thi."
Nghiệm thi?
Người Vệ phủ coi cô là hung thủ g.i.ế.c , thể giao t.h.i t.h.ể Vệ lão gia và Vệ phu nhân cho cô nghiệm chứ? Cảnh Dung nhíu mày, hạ quyết tâm.
Hắn gật đầu: "Được, Bổn vương tự cách."
Kỷ Vân Thư dùng ánh mắt cảm tạ, gì thêm, để nha dịch giải . Ngay đó, Cảnh Dung đến Vệ phủ.
Chỉ một đêm, từ cổng lớn đến nội viện Vệ phủ đều treo lụa trắng, đèn lồng đỏ cũng đổi thành màu trắng. Cảnh Dung dẫn Lang Bạc , đến linh đường ở hậu viện, hai cỗ quan tài đặt song song bên trong, nắp quan tài vẫn đậy, phía đặt bài vị, thắp nến.
Vệ Dịch mặc đồ tang trắng quỳ phía , ánh mắt chằm chằm hai bài vị, bất động. Do quá lâu, đôi mắt sưng đỏ tan, nước mắt vẫn còn chảy dài. Thương tâm tột độ!
...