NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 983: Của ta thì một thứ cũng không chạy thoát được

Cập nhật lúc: 2025-12-25 06:25:35
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai bốn mắt !

Sau đó, Kỷ Uyển Hân lê bước chân nặng nề đến mặt cô.

"Vân Thư." Khẽ gọi một tiếng.

Kỷ Vân Thư ngẩn một lúc mới mở miệng hỏi: "Cô... ở đây?"

"Hoàng thượng chỉ, triệu cung."

"Chỉ dụ của Hoàng thượng?"

"Ừ." Cô gật đầu.

Một nén nhang .

Hai trong bao phòng của một quán gần đó.

Tiểu nhị bưng lên, hỏi: "Hai vị cô nương còn dùng gì thêm ?"

Kỷ Vân Thư xua tay: "Không cần ."

"Được , hai vị từ từ dùng."

Tiểu nhị lui xuống.

Kỷ Uyển Hân liếc nha cận của , lệnh: "Ngươi ngoài ."

"Vâng."

Nha ngoài, khí trong phòng chút gượng gạo.

Kỷ Vân Thư rót hai chén , đẩy một chén đến mặt cô, hỏi một câu: "Trong nhà thế nào ?"

"Haizz..." Kỷ Uyển Hân thở dài: “Nói dài dòng."

Bốn chữ " dài dòng" đủ thấy Kỷ gia thê t.h.ả.m đến mức nào!

Hốc mắt Kỷ Uyển Hân đỏ lên, lấy khăn tay lau mắt, nghẹn ngào : "Từ khi Đại ca và cha mất, Kỷ gia chúng sớm còn như xưa nữa. Nhị ca cách chức, Đại tỷ cũng thần trí minh mẫn. Chúng từ kinh thành trở về Cẩm Giang mới thực sự thấm thía thế nào là tình đời ấm lạnh, lòng khó lường. Cả cái Cẩm Giang , ai cũng hận thể tránh xa chúng , hàng xóm. Những bà con thích cũng qua nữa, chúng là tội nhân mưu phản, họ cũng sợ dính xui xẻo. Ta cũng đành cho gia nhân nha trong phủ hết, chỉ giữ vài lo liệu việc trong phủ và chăm sóc Đại tỷ. Cố gắng cầm cự, cuối cùng cũng qua , nhưng mà...

Từ khi chúng đưa t.h.i t.h.ể cha và Đại ca về Cẩm Giang, Nhị ca như biến thành khác, ngày đêm uống rượu, cái gì cũng quản, cái gì cũng hỏi, khuyên thế nào cũng lọt tai. Đại tỷ suốt ngày thần thần bí bí, cũng vượt qua những ngày tháng đó như thế nào. Cũng may con bé Linh Chi còn hiểu chuyện, giờ cũng lớn khôn lanh lợi hơn , còn chia sẻ nỗi lo với ."

Cũng coi như chút an ủi.

Nói tóm , chỉ một chủ đề, đó là "thảm"!

Quá thảm!

Kỷ gia nông nỗi cũng là quả báo.

Kỷ Vân Thư thế của , cô và Kỷ gia thể chút liên quan, thậm chí ngay cả ơn dưỡng d.ụ.c cũng chút khiên cưỡng. đó cũng là nơi cô sống bao nhiêu năm, trong lòng khó tránh khỏi chút thương cảm. con gái đáng thương mặt, nghĩ đến những chuyện đáng sợ và tàn nhẫn cô từng , chút thương cảm trong lòng bèn tan biến sạch sẽ.

Nói cho cùng, đáng đời!

Cô trầm giọng: "Nhị ca xưa nay hiếu thắng, vốn là Trường Lâm tướng quân do Tiên hoàng đích sắc phong, nay nông nỗi , trong lòng tự nhiên khó chấp nhận, hy vọng sớm vực dậy tinh thần. Còn Đại tỷ, tỷ tuy mất trí, nhưng may mà quên hết chuyện cũ, là phúc họa."

Kỷ Uyển Hân gật đầu, hỏi: "Vậy Vân Thư, cô khỏe ? Ta cô và Dung Vương rời kinh , trở về?"

Chuyện ...

Khó !

trả lời câu hỏi , ngược hỏi: "Tại Hoàng thượng triệu cô kinh nhập cung?"

Kỷ Uyển Hân lắc đầu: "Ta cũng , thánh chỉ đột ngột gửi đến nhà, dám chậm trễ nên ngay."

"Lý do là gì?"

"Nói là tay nghề thêu thùa của , nên cho cung việc ở Phường Cẩm Ty."

Lý do cũng quá khiên cưỡng !

Kỷ Vân Thư trong lòng rối như tơ vò, cô hiểu tại Vệ Dịch hạ thánh chỉ ?

Kỷ Uyển Hân thấy cô thất thần, khẽ gọi: "Vân Thư, cô thế?"

"Không ."

Hai hàn huyên một lúc.

Kỷ Uyển Hân kể hết chuyện trong nhà một năm qua cho cô , Kỷ Vân Thư chỉ lẳng lặng lắng .

Thấy thời gian còn sớm, cô tiễn Kỷ Uyển Hân lên xe ngựa.

Trước khi lên xe, Kỷ Uyển Hân nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, : "Vân Thư, bất kể đây xảy chuyện gì, đều qua . Ta hy vọng... chúng vẫn là tỷ ."

Ánh mắt đầy mong đợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-983-cua-ta-thi-mot-thu-cung-khong-chay-thoat-duoc.html.]

...

Một bất trung, vạn bất dùng!

Kỷ Uyển Hân dù đáng thương đến , cũng che đậy những chuyện kinh tởm cô .

Kỷ Vân Thư cũng quyết tâm sẽ tin tưởng phụ nữ nữa.

Mẹ từ nhỏ dạy, phụ nữ càng xinh thì càng độc ác!

Cô rút tay khỏi tay Kỷ Uyển Hân, : "Không tiễn nữa."

Trên mặt Kỷ Uyển Hân thoáng qua vẻ thất vọng, nhưng nhanh che giấu , mím môi nhẹ.

lên xe ngựa, .

Kỷ Vân Thư theo chiếc xe ngựa, tâm tư trĩu nặng.

...

Trong xe ngựa, Kỷ Uyển Hân cúi đầu tay , lạnh một tiếng.

Nha thấy hỏi: "Tiểu thư, thế ạ?"

Bàn tay trắng ngần của cô từ từ nắm chặt , ánh mắt dịu dàng cũng trở nên u tối, khuôn mặt trắng bệch hiện lên một tia âm u.

"Cái gì đáng là của , một thứ cũng chạy thoát ."

Giọng như vọng lên từ lòng đất, lành lạnh, khiến rợn .

Nha sững sờ, dám gì nữa!

Rất nhanh, xe ngựa đến cửa phủ tướng quân.

Thông thường phủ của quan đều do triều đình bỏ tiền xây dựng, là của quốc gia, nên nếu quan viên bãi chức, phủ cũng sẽ thu hồi. Kỷ gia năm xưa vinh hiển bao, Tiên hoàng cũng e ngại thế lực của hai em nhà họ Kỷ, nên đặc biệt ban tặng phủ cho họ, coi như trở thành tài sản riêng của Kỷ gia.

Lúc họ rời kinh, Kinh Triệu Doãn lệnh dán niêm phong lên cổng lớn màu đỏ. Tờ niêm phong đó giờ vẫn còn, nhưng phai màu, gió thổi rách tả tơi, bên còn giăng đầy mạng nhện.

Còn tấm biển đề "Tướng quân phủ" càng thêm tàn tạ.

Phủ tướng quân tấp nập ngựa xe ngày nào, giờ hoang phế thế .

Kỷ Uyển Hân nha dìu đến cửa.

Vòng sắt cửa rỉ sét!

Bên khóa một cái khóa lớn!

Cô đưa tay chạm cái khóa, đầu ngón tay chạm khối sắt lạnh lẽo, lạnh đến mức rùng .

Phu xe hỏi: "Tiểu thư, ạ?"

Cô lùi một bước: "Mở ."

"Vâng."

Phu xe lấy chìa khóa mở cửa.

Đẩy cửa !

Kèm theo tiếng "két" là một lớp bụi rơi xuống khi cửa mở.

Tiểu nha vội vàng lấy khăn tay phẩy phẩy phía .

"Khụ khụ khụ..." Kỷ Uyển Hân ho khan, đẩy nha đang dìu , bước trong.

Trước khi dọn dẹp một lượt, nhưng giờ bên trong hoang tàn bừa bãi, hoa cỏ c.h.ế.t khô từ lâu, đồ đạc ngổn ngang.

Đâu cũng là bụi!

Cuối cùng, cô đến từ đường trong phủ!

Kỷ Thư Hàn chính là tự sát ở đây!

Cô nhớ, khi đẩy cánh cửa từ đường , thấy t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của cha .

Bất giác, mắt cô đỏ hoe.

Đột nhiên...

Phía truyền đến tiếng bước chân dồn dập, cuối cùng dừng bên ngoài.

, bắt gặp một đôi mắt vô cùng nóng bỏng.

Thẩm Trường Khâm!

Khoảnh khắc đó, Kỷ Uyển Hân mỉm với .

 

Loading...