NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 981: Tiệm thêu Linh Lung
Cập nhật lúc: 2025-12-25 06:25:33
Lượt xem: 83
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Mộc Mộc tái mét.
Lắc đầu nguầy nguậy: "Nô tỳ thực sự ."
Kỷ Vân Thư nắm chặt cánh tay cô : "Chuyện vô cùng quan trọng, nếu ngươi còn cố tình che giấu báo, e rằng khi vụ án sáng tỏ, ngươi cũng thoát khỏi liên quan ."
Dọa cô một chút!
Mộc Mộc toát mồ hôi tay, cố gắng lục lọi trong trí nhớ để tìm chút manh mối, run rẩy : "Đại nhân, nô tỳ thực sự mà! Nô tỳ cũng hỏi cô nhiều , nhưng cô nhất quyết , mỗi nhắc đến, cô chỉ sắp rời khỏi phủ , đó sẽ đến đón cô ."
"Còn gì nữa ?"
"Hết , thực sự hết ạ." Mộc Mộc lắc đầu lia lịa, mặt vẻ gì là đang dối.
Kỷ Vân Thư bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, nắm lấy tay cô , giọng dịu xuống: "Ngươi nghĩ kỹ xem, cô từng vô tình nhắc đến với ngươi, chỉ là ngươi để ý thôi."
Mộc Mộc bàn tay Kỷ Vân Thư đang nắm tay , tim đập thình thịch. Kỷ Vân Thư trong bộ quan phục, uy nghiêm tuấn tú, ánh mắt dịu dàng như nước, cô với vẻ thương cảm. Bất giác, mặt cô đỏ lên, vội cúi đầu xuống, cố nén cảm xúc dâng trào trong lòng, bình tĩnh lục trong trí nhớ những lời Hoa Linh từng , hoặc những hành động nhỏ nhặt của Hoa Linh.
Hồi lâu ...
Mắt cô sáng lên, nhưng dám chắc chắn: "Có một dạo nô tỳ thấy cô thêu một cái túi thơm, màu hồng phấn, đó thêu mấy đóa hoa nhài. Thêu xong cô còn hỏi nô tỳ , nhưng ngày hôm nô tỳ thấy cái túi thơm đó nữa. Nô tỳ nghĩ, chắc cô tặng cho trong mộng ."
Kỷ Vân Thư suy nghĩ: "Nói như , ngay ngày hôm khi thêu xong túi thơm, cô gặp đàn ông ."
"Cái ... nô tỳ rõ lắm, chắc là ."
"Vậy hôm đó, cô ngoài ?"
Mộc Mộc gật đầu liên tục: "Phải, hôm đó cô quả thực ngoài."
"Đi ?"
"Chính là tiệm thêu Linh Lung mà nô tỳ từng nhắc tới!" Mộc Mộc giải thích: “Trong phủ cứ cách vài ngày cử đến đó lấy vải vóc, Hoa Linh , chỉ là một cô cùng cô cô trong phủ, về thì chủ động với cô cô nhận việc đó. Cô cô chân tay yếu, cầu còn ."
Tiệm thêu Linh Lung!
Nhiều nhắc đến nơi Hoa Linh lui tới.
Chẳng lẽ mượn cớ lấy vải để hẹn hò với tình lang?
Ánh mắt Kỷ Vân Thư trầm xuống vài phần.
...
Rất nhanh.
Giang Lan gửi đến thông tin về tiệm thêu Linh Lung.
Tiệm thêu Linh Lung nổi tiếng ở kinh thành, chuyên bán các loại lụa là gấm vóc, the, sa... đều là hàng nhập từ các xưởng dệt danh tiếng ở Tô Châu, Thanh Châu, còn cả loại dệt từ tơ tằm thượng hạng của Tây Vực. Rất các quan quyền quý và phu nhân tiểu thư nhà giàu ở kinh thành ưa chuộng. Nghe loại vải rẻ nhất ở đó cũng bán với giá cả trăm lượng bạc, tiền thì đến cái ngưỡng cửa cũng dám bén mảng.
Còn ông chủ là Trần Hữu Phúc, mới ngoài ba mươi, cũng coi như còn trẻ. Trước dùng gia sản tổ tiên để mở một tiệm thêu tên là "Cẩn Du Tú Trang", nhưng chỉ vài năm thì thua lỗ sạch vốn. Sau Trần Hữu Phúc mua một mảnh đất hoang ở ngoại thành, bên chôn đầy vàng, một bước lên mây giàu nứt đố đổ vách. đồn là , đất vàng thì . Tóm , vực dậy cơ nghiệp! Thế là mở tiệm thêu, nhưng đổi tên thành "Tiệm thêu Linh Lung".
"Kỷ đại nhân, ngài tra cái gì? Chuyện mười mấy thợ thủ công của Công bộ còn đang điều tra kìa!" Giang Lan nhắc nhở.
Cô gấp tập tài liệu về tiệm thêu Linh Lung , hỏi: "Tra gì ?"
"Chưa!"
Thế ngươi gì?
Giang Lan nghi ngờ hỏi: "Ngài chắc chắn hung thủ trong những thợ thủ công đó chứ? Bọn họ trông đều thật thà chất phác, hơn nữa cũng chẳng ai quen Hoa Linh, trong phủ cũng từng chạm mặt cô , động cơ g.i.ế.c ! Rõ ràng đáng ngờ bằng Dư Vong, ngài đừng nhầm lẫn đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-981-tiem-theu-linh-lung.html.]
"Dư Vong chỉ là một đầu bếp, mù tịt về nghề thợ nề, thể đục tường một cái lỗ, nhét , đảm bảo bề mặt gì khác thường, đến cả của Công bộ cũng ? Dư Vong bản lĩnh lớn như ! Chỉ những thợ thủ công từng tiếp xúc và quen thuộc với bức tường đó mới ."
"Nói thì , nhưng mười mấy đó đều bằng chứng ngoại phạm." Giang Lan buồn rầu.
Kỷ Vân Thư cũng buồn rầu lắm chứ!
Cô dậy đến bên cửa sổ, vẻ mặt ưu tư.
Nghĩ ngợi một hồi...
Một canh giờ .
Cô một bộ nữ trang thường phục, trang điểm nhẹ nhàng, qua con phố sầm uất, đến cửa tiệm thêu Linh Lung.
Kỷ Vân Thư bộ quần áo vải thô và đôi giày của , lo lắng trong sẽ chê là nghèo túng!
Kệ !
Bước !
Tiệm thêu Linh Lung lớn, chiếm vị trí đắt địa nhất khu đất phồn hoa , đúng là tấc đất tấc vàng.
Vừa bước , cô khỏi thốt lên kinh ngạc!
Không chỉ rộng lớn, mà còn vô cùng xa hoa, xung quanh treo đầy những súc vải óng ánh như ngọc trai, đắt tiền vô cùng, đủ loại màu sắc hoa văn.
Bên trong vài phu nhân mặc hoa phục và tiểu thư khuê các yểu điệu đang chọn vải.
Kỷ Vân Thư từ lúc bước cửa, một tú nương trong tiệm cứ dùng ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm cô, vẻ mặt đề phòng như phòng trộm.
Làm Kỷ Vân Thư tức thổ huyết!
Cái còn đáng ghét hơn cả Watsons!
Ít nhất còn chào đón .
Khi Kỷ Vân Thư định sâu trong, tú nương áo xanh vội vàng chặn đường cô.
"Cô nương, chỗ chúng là tiệm thêu Linh Lung, bán là gấm tuyết thượng hạng, ít nhất cũng cả trăm lượng, nhiều thì..." Tú nương áo xanh che miệng khẩy, ánh mắt khinh thường lộ rõ mồn một.
Kỷ Vân Thư cũng giận, cũng rõ phận quan chức của , lịch sự : "Ta chỉ đến đặt hàng phu nhân nhà thôi."
"Ồ? Phủ nào ?"
"Phủ Hình bộ Thị lang Giang đại nhân."
Nghe , tú nương tươi hớn hở, kéo tay cô vội vàng chọn vải, : "Cô nương cũng sớm, khách quý thế , chúng tiếp đãi chu đáo chứ."
Nhiệt tình lấy hết các mẫu vải nhỏ cho cô xem.
Thương nhân tuy tiền, nhưng rốt cuộc vẫn bằng quan ! Có khách là nhà quan, coi như chỗ dựa, cho nên khách như nếu là của phủ quan thì chính là khách quý. Huống hồ là quan như Hình bộ Thị lang, Hình bộ Thượng thư qua đời, Thị lang sẽ lên , cho nên tú nương thấy, bèn vội vàng nịnh nọt ngớt.
Kỷ Vân Thư thầm nghĩ: Giang Thị lang mặt mũi cũng lớn phết đấy chứ.
"Phu nhân nhà cô dặn kiểu dáng nào ?" Tú nương ân cần hỏi.
"Ưm..." Cô do dự một chút.
Tú nương : "Vải của chúng là nhất kinh thành đấy."
Cô sờ cằm "ưm" thêm một lúc nữa, giả vờ khó xử: "Phu nhân nhà chỉ loại , loại trang nhã, nhưng màu quá nhạt, chứ cụ thể là loại nào?"