NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 977: Đi? Hay ở?
Cập nhật lúc: 2025-12-25 05:49:16
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dư phủ.
Trong chủ viện, Dư Đại Lý giường, sắc mặt trắng bệch, đôi môi khô khốc nứt nẻ, bên vẫn còn vết m.á.u khô. Đại phu bôi t.h.u.ố.c cho ông suốt mấy canh giờ mới băng bó xong xuôi những vết roi ông, chỉ là m.á.u vẫn rỉ , dần nhuộm đỏ băng gạc, mà kinh tâm động phách.
"Đại phu, cha thế nào ?" Dư Nguy lo lắng hỏi.
Đại phu đưa tay áo lau mồ hôi, uống một ngụm nước, : "Dư công t.ử yên tâm, vết thương Dư lão gia xử lý xong . Vết thương tuy nhiều nhưng đều sâu, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho , tự nhiên sẽ gì đáng ngại. Lão phu lát nữa sẽ kê vài thang thuốc, nhất định uống đúng giờ..."
"Đa tạ đại phu."
Sau đó, đại phu dặn dò thêm vài điều cần chú ý rời .
Khi Dư Đại Lý tỉnh thì trời ngả sang chiều tối.
Vừa mở mắt , ông phát hiện ở nhà.
Cái ?
Chẳng vẫn đang ở đại lao Hình bộ ?
Dư Nguy vẫn luôn túc trực bên cạnh, thấy cha tỉnh , ân cần hỏi han vài câu, vội vàng bưng một bát nước cho ông uống.
Dư đại nhân dựa thành giường, đầu óc vẫn còn choáng váng. Đợi khi tinh thần khá hơn một chút, ông mới yếu ớt hỏi: "Chuyện ... xử lý thế nào ?"
Dư Nguy kể chi tiết bộ quá trình Kỷ Vân Thư xét xử vụ án .
Dư đại nhân cũng vô cùng kinh ngạc.
Thật ngờ sự thật là như .
Khiến lường .
...
Dư Nguy xong ấp a ấp úng, sắc mặt lắm.
Thấy , Dư đại nhân hỏi: "Có con còn chuyện gì giấu ?"
"Cha..."
"Nói!"
"Vì chuyện , Hoàng thượng hạ lệnh cách chức quan của cha, bảo cha ở nhà tĩnh dưỡng cho ."
Cái đệch!
"Con cái gì?" Dư đại nhân kinh ngạc: “Cách chức quan của ?"
Dư Nguy run run gật đầu, cũng đoán cha sẽ phản ứng .
Tuy Dư đại nhân vì khéo léo trong đối nhân xử thế nên thăng quan nhanh, nhưng từ khi lên chiếc ghế Đại Lý Tự Khanh, ông việc đấy, chút lơ là, nào ngờ ngựa mất móng , rơi tình cảnh như ngày hôm nay.
Ông mất một lúc lâu mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật , nhưng tò mò hỏi: "Hiện tại ai nhậm chức?"
Muốn xem thử xem, cái bánh bao to tướng rơi trúng đầu ai.
Sắc mặt Dư Nguy càng thêm khó coi, : "Cha, cha cứ nghỉ ngơi cho khỏe , chuyện khác đừng quan tâm nữa."
"Hoàng thượng thăng chức cho con ?"
"Không... ."
"Vậy là ai?"
Dư Nguy chịu nổi sự ép hỏi của cha, đành thốt hai chữ: "Vương Diệp."
"Cái gì?"
"Vương Diệp, Công bộ Hữu thị lang Vương Diệp." Dư Nguy lấy hết can đảm rõ ràng rành mạch.
Cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-977-di-hay-o.html.]
Dư đại nhân trừng to mắt, kinh ngạc tột độ, trong mắt chứa đầy lửa giận và sự cam lòng: "Sao chọn ? Tên Vương Diệp đó là kẻ ăn thịt nhả xương!"
Nếu chọn khác thì còn đỡ, cứ là Vương Diệp?
Dư Nguy vội vàng khuyên giải: "Cha, cha bớt giận , quan chức mất thì chúng thể tranh , là . Hôm nào con chùa hái vài lá cây bồ đề về quét bụi cho cha, xua vận đen."
"Còn quét, quan chức quét luôn ." Dư đại nhân xua tay, lo lắng khôn nguôi: “Tên Vương Diệp đó năng lực đảm nhiệm chức Đại Lý Tự Khanh. Lần tường nhà chúng bong tróc là do ? Còn do Công bộ bọn họ bớt xén nguyên vật liệu! Người phụ trách tu sửa năm xưa chính là Lang trung Vương Triết của Công bộ Doanh Thiện Thanh Lại Ty, chính là cháu trai của Vương Diệp. Hai thúc cháu bọn họ âm thầm biển thủ công quỹ trong Công bộ, nhận tiền đen. Cũng Ngự Sử Đài ăn cái gì, chuyện rõ rành rành mắt mà tìm chứng cứ. Nếu để Vương Diệp đảm nhận chức Đại Lý Tự Khanh, sẽ bao nhiêu oan hồn."
Đại Lý Tự giống như đứa con của ông, cho phép khác đổ cát .
Haizz...
Ông phàn nàn lâu, Dư Nguy cũng chỉ lẳng lặng bên cạnh.
Thực , Dư Nguy và cháu trai của Vương Diệp là Vương Triết quan hệ , hai thường xuyên hẹn ngoài tụ tập.
Nói về lý do hai thiết, kể từ ba năm . Lúc đó Công bộ tu sửa Dư phủ, cử Vương Triết lúc đó còn là Viên ngoại lang của Công bộ chủ công, vì thế qua với Dư Nguy nhiều, cộng thêm tính cách hai khá giống , nhiều chủ đề chung, quan hệ tự nhiên trở nên . Sau Vương Triết đề bạt, giờ là Lang trung của Công bộ.
Cho nên, khi Dư đại nhân thao thao bất tuyệt thúc cháu Vương Diệp và Vương Triết ăn tiền đen, Dư Nguy một lời nào.
Đợi cha nguôi giận, mới khuyên: "Cha, sức khỏe là quan trọng nhất, thực bây giờ cũng , cha ở nhà cũng thể nghỉ ngơi cho khỏe, đến lúc hưởng phúc con cháu ."
Dư đại nhân cũng dần bình tĩnh .
Thôi bỏ !
Rời xa chốn quan trường, chừng là chuyện !
...
Cảnh Dung từ hoàng cung trở về bèn nhốt trong phòng.
Kỷ Vân Thư mấy tìm , nhưng đến cửa . Bởi vì, cô dám , dám hỏi Cảnh Dung. Bởi vì cô đáp án đó sẽ khiến thất vọng. rõ ràng kết quả, cô vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, hy vọng tất cả những điều là giả.
dù lừa khác, lừa trái tim .
Trời dần tối, cô trong sân, ngẩng đầu vầng trăng mờ ảo đến xuất thần.
Trong mắt mang theo nỗi ưu sầu và bi thương.
Trúc Lam từ trong nhà mang một chiếc áo choàng khoác cho cô: "Kỷ cô nương, đang nghĩ gì thế ạ?"
Cô lắc đầu: "Ta cũng ."
"Hai hôm nay thấy cô nương tìm Vương gia, Vương gia cũng đến tìm cô nương, ..." cãi ?
Trúc Lam chớp chớp mắt dè dặt hỏi.
Kỷ Vân Thư vươn ngón tay gõ nhẹ lên đầu cô bé: "Nói linh tinh gì đấy, Vương gia hai hôm nay bận việc chính sự, bận vụ án nhà họ Dư, tất nhiên là gặp ít ."
"Nô tỳ còn tưởng..." Cô bé hề hề: “ Vương gia và cô nương trai tài gái sắc, hơn nữa Vương gia thích như , nỡ cãi với cô nương ."
"Cái con bé ."
Trúc Lam , hỏi: " mà cô nương, và Vương gia về kinh là để đưa tang Tần đại nhân và minh oan cho Dư đại nhân, giờ việc đều xong , ... sắp rời kinh ? Đừng mà, mới ở mấy ngày thôi, Trúc Lam nỡ xa ."
Lúc lúc .
Vô cùng đáng yêu.
Kỷ Vân Thư xoa đầu cô bé, : "Cái con bé , nỡ xa đến thế ?"
"Đương nhiên , cô nương, ở thêm một thời gian . Trúc Lam thật sự nỡ xa , cũng bao lâu mới về, nhỡ về nữa, nô tỳ..."
Nói òa lên.
Kỷ Vân Thư thở dài.
Thực , chính cô cũng !
Là ? Hay là ở?